Men of The Year 2017 – Lê Thanh Sơn: Sự trở lại với “cú đấm hoàn hảo” đầu tiên

ĐẸP MEN

Hẳn “Em chưa 18” với anh còn hơn cả một dấu son trong sự nghiệp đạo diễn của mình?

Nếu không có kịch bản “Em chưa 18”, chắc chắn đến giờ tôi vẫn đang loay hoay chưa làm được gì. Trong suốt bao nhiêu năm qua, tôi luôn đặt câu hỏi: Tôi đang đi tìm một câu chuyện như thế nào để kể? Đã có rất nhiều kịch bản ấn tượng, nhưng tôi không thể làm chủ được nó! “Em chưa 18” như là một bước ngoặt để tôi thoát khỏi “đường hầm”.

le-thanh-son-2
Trang phục: V.82Store

Sau 7 năm quay lại với điện ảnh, anh cảm thấy cách mình “kể chuyện”, hay nói chính xác là ngôn ngữ điện ảnh của anh, có gì khác biệt so với lúc trước?

Trước đây tôi thường làm phim bằng những biểu tượng. Nó hay nhưng không thúc đẩy câu chuyện đi tới. Bây giờ, tôi hóa thân thành từng nhân vật của mình, tôn trọng nhân vật hơn.

Điều tôi tâm đắc nhất về “Em chưa 18” là cả bộ phim như một bản nhạc, mà từng tiết tấu, lời thoại, âm thanh, âm nhạc… hòa quyện lại như một bản giao hưởng. Trong từng thước hình có nhạc, trong phim có nhạc tính. Đó là phong cách mà tôi rất thích.

Tôi chỉ mới định hình được phong cách chứ chưa hoàn thiện. Cho nên sau “Em chưa 18”, tôi vẫn muốn tiếp tục làm một bộ phim hài lãng mạn nữa để có thể nhuần nhuyễn những kỹ năng mà mình mới chạm vào. “Em trên 18” sẽ là cơ hội để tôi hoàn thiện phong cách này.

Come Back of The Year – Đạo diễn Lê Thanh Sơn
Các phim đã đạo diễn: Bẫy rồng (2009), Em chưa 18 (2017), Em trên 18 (2018).

Đối với anh, việc chọn những gương mặt hoàn toàn mới vào phim là thử thách hay là một điều thú vị để có thêm cảm hứng sáng tạo?

Thời học điện ảnh, tôi đã được học về điện ảnh Nga “kinh điển”, trong đó có hai vị đạo diễn lừng danh là Sergey Mikhailovich Eisenstein và Vsevolod Pudovkin.

Eisenstein (đạo diễn phim “Chiến hạm Potemkin”) luôn chủ trương chọn những người địa phương cho các vai diễn hơn là các diễn viên chuyên nghiệp. Ông sẽ “phù phép” cho những nhân vật đó phù hợp với câu chuyện của mình. Ngược lại, đạo diễn Pudovkin chỉ làm việc với các diễn viên chuyên nghiệp. Tôi thích trường phái của Eisenstein! Và tin rằng mình có thể dẫn dắt một người bình thường thăng hoa trong diễn xuất không kém gì diễn viên chuyên nghiệp.

Đã từng đi qua chặng đường hoang mang, “mất lửa” với nghề, đến bây giờ anh nói gì với chính mình mỗi khi bản thân cảm thấy tụt “mood”?

Việc trở thành một người cha gần như làm thay đổi mọi suy nghĩ, quyết định của tôi. Tôi “soi” lại tất cả những gì mình làm và suy nghĩ cẩn trọng, chín chắn hơn. Bây giờ, tôi thường đi tập võ cùng con, gửi gắm niềm tin vào con. Sự tương tác giữa hai thế hệ tỏa ra năng lượng tuyệt vời khiến tôi như có thêm sinh lực. Từ đó, tôi tin tưởng mình đủ sức để xông pha vào những thứ gai góc mà trước đây mình chưa dám thử.

le-thanh-son-3a
Trang phục: V.82Store

Điều anh muốn chia sẻ nhất với những bạn trẻ đam mê nghề đạo diễn điện ảnh là gì?

Các bạn làm phim cần có ý thức làm đúng. “Đúng” ở đây là nền tảng cơ bản, vững chắc về làm phim, từ kịch bản, camera, ánh sáng… tất cả đều cần phải trau dồi. Nhưng đừng vì thế mà sợ làm sai! Nhiều bạn cứ mong muốn phải như thế này, phải như thế kia mới đúng, từ đó dè dặt khi bắt đầu nhiều dự án.

Có ý thức làm đúng nhưng không sợ sai và luôn học hỏi từ những sai lầm của mình. Nếu ai hiểu được điều này sẽ đi tắt một chặng đường rất dài để có được bí quyết làm phim hay. Cũng giống như một võ sĩ phải tung ra nhiều cú đấm mới có thể cảm nhận và tìm được một cú đấm chính xác, hoàn hảo.

Thế phim “Em chưa 18” đã là một “cú đấm đẹp” của anh chưa?

“Em chưa 18” là một “cú đấm” vừa khéo hết sức, trong công có thủ, trong thủ có công, rất toàn diện, vừa đủ. Tôi rất thích! Tôi nghĩ là tôi đã cảm nhận được một “cú đấm” hoàn hảo đầu tiên. Và sẽ còn rất nhiều cú đấm tiếp sau nữa.

MEN OF THE YEAR 2017

Cứ mỗi cuối năm, theo thông lệ, Ban biên tập Tạp chí Thể Thao Văn Hóa & Đàn Ông lại cùng nhau ngồi xuống mạn đàm câu chuyện ai sẽ là người đàn ông của năm. Công việc vừa khó vừa dễ nhưng không phủ nhận là vô cùng hứng khởi. Đơn giản vì chúng tôi có dịp tìm kiếm những người đàn ông tạo chú ý không chỉ bởi thành tích cá nhân nổi trội mà còn truyền cảm hứng trong cộng đồng từ chính đam mê và lý tưởng mà họ đang đeo đuổi. Chẳng thế mà chủ đề của Men Of The Year năm nay là “Be A Man. Be Inspiring” – “Là một người đàn ông, hãy truyền cảm hứng” được tán thành nhiệt tình.

Trong danh sách dưới đây, chúng tôi tôn vinh 15 nhân vật ở các lĩnh vực khác nhau từ ẩm thực, thể thao, kinh doanh cho đến âm nhạc, điện ảnh. Những con người này, không chỉ tạo dấu ấn tại chính địa hạt của họ mà còn để lại ấn tượng mạnh trong cái cách mà mỗi người kiên trì với mục tiêu của chính mình. Là đầu bếp Jack Lee dẫu thành danh ở trời Tây vẫn quyết tâm hồi hương để đưa ẩm thực Việt ra thế giới, là đạo diễn trẻ Huỳnh Tuấn Anh dám “cả gan” trái lời cha từ bỏ 4 năm đèn sách để chạy theo giấc mơ trở thành đạo diễn. Hay như doanh nhân Lê Đăng Khoa luôn ấp ủ tham vọng tạo nên nhiều thương hiệu nông sản Việt chất lượng cho thị trường quốc tế…

Lựa chọn nào cũng đều mang tính tương đối và Men Of The Year của TTVH & Đàn Ông không hề là ngoại lệ. Nhưng chúng tôi tin rằng, mỗi câu chuyện mà các nhân vật đem đến trong loạt bài đặc biệt này sẽ khiến độc giả nhận thấy, đàn ông Việt không chỉ ngày càng tài năng, đầy bản lĩnh mà còn truyền cảm hứng tích cực đến cộng đồng. Đúng như ước nguyện của chúng tôi “Là một người đàn ông, hãy truyền cảm hứng”.

Nội dung: Phạm Huyền – Giám đốc sáng tạo: Cúc Phương – Sản xuất: Đinh Nguyên

logo-moty-2017-2Đọc thêm

– Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng: Người dám tạo sóng thì sẵn sàng đương đầu với sóng

– Ca sĩ Hà Anh Tuấn: Khi những “mong manh” cất lời

– Nhạc sĩ Khắc Hưng: Người tạo hit

– Siêu đầu bếp Jack Lee: Bữa ăn cuối cùng của tôi phải là món Việt

– Đạo diễn Huỳnh Tuấn Anh: Biết mình biết ta, trận nào cũng qua

– NSƯT Hữu Châu: Nghệ sĩ là người không bao giờ chỉ biết ngủ, biết ăn mà còn phải biết nạp

– Diễn viên Kiều Minh Tuấn: Tôi độc, lầy & lành

– Huấn luyện viên Mai Đức Chung: Vị thuyền trưởng luôn sẵn sàng vào vai phụ

– Vận động viên Dương Văn Thái: Không phải huy chương vàng, chiến thắng chính mình mới là mục tiêu cuối cùng

– Doanh nhân Lê Đăng Khoa: Dừng lại cũng là một bản lĩnh

– Trần Đặng Đăng Khoa: Không có con đường nào đi đến hạnh phúc, mà hạnh phúc là con đường mình đang đi

-Travel Blogger, Nhiếp ảnh gia Tâm Bùi: Dịch chuyển để bình an

– Hoàng Lê Giang: Kẻ thích thách thức chính mình bằng những mục tiêu “điên khùng”

– Pretty Woman of The Year 2017 – Ninh Dương Lan Ngọc: Từ em gái thôn quê đến quý cô ưa mạo hiểm

Thực hiện: depweb

13/01/2018, 17:42