Câu chuyện bi thương quanh kỳ quan thứ 7 của xứ Ireland

Du Lịch
Belfast với trái tim thuộc về Cộng hòa Ireland và bộ óc hướng về nữ hoàng Elizabeth II. Belfast vẫn vậy, luôn phức tạp với mâu thuẫn nội tại.

Ireland là xứ sở rất thú vị, giống như bạn rơi vào một công viên xanh bất tận, có cỏ, đồi, biển trời và mưa vào tất cả các mùa. Ở Ireland có 7 kì quan. Sáu trong số đó là thiên nhiên kì vĩ, kì quan duy nhất do con người tạo ra là bức tường Hòa Bình (Peace wall) nằm ở Belfast, thủ phủ của Bắc Ireland – vùng đất vẫn còn thuộc về vương quốc Anh.

Belfast gồng mình vác trên vai bức tường Hòa Bình, trong khi tranh chấp vẫn còn xảy ra trên từng con phố. Belfast với trái tim thuộc về Cộng hòa Ireland và bộ óc hướng về nữ hoàng Elizabeth II. Belfast vẫn vậy, luôn phức tạp với mâu thuẫn nội tại. Chỉ đơn giản như việc rác nằm đầy trên những con phố, dưới cả những biển cấm ‘‘xả rác phạt ngàn pounds’’.
la-co-ailen       tuong-niem-nhung-nguoi-da-chet

Mâu thuẫn nội tại

Thế kỉ 16, người Anh chạy sang Ireland mang đến sự ngổn ngang cho đất nước này. Đa phần dân Ireland theo đạo Thiên Chúa (Catholic), trong khi nước Anh bấy giờ mang tôn giáo Tin Lành (Protestant). Sự việc này bắt nguồn từ việc Henry VIII mê đắm Anne Boverly, đòi phế truất hoàng hậu Catherine xứ Aragon. Giáo hội bác bỏ yêu cầu đổi ngôi hoàng hậu, nước Anh ương ngạnh tách ra, tự chọn cho mình tôn giáo mới. Quyết định mù quáng của Henry VIII đã xô nước Anh vào trận chiến chống lại Vatican vốn được chống lưng từ những cường quốc ngoan đạo lớn mạnh như Pháp, Tây Ban Nha.

Chuyện tình dữ dội ấy cuối cùng kết thúc trong máu và nước mắt. Henry VIII đau đớn chặt đầu Anne nhưng con gái bà – Elizabeth I tóc đỏ kiêu kì đã không hề lùi bước. Khi Elizabeth I thành nữ hoàng, bà mặc áo giáp ra chiến trường đánh lại quân đội Tây Ban Nha. Sự kiên cường của nữ hoàng đồng trinh đã mang tới cả thời kì vàng son cho Anh Quốc nhưng cũng đồng thời kéo dài vô tận con đường dẫn tới thành Rome.

buc-tuong-hoa-binh-_3

buc-tuong-hoa-binh-_1

Khi vượt biển, chiến thuyền Anh Quốc không chỉ mang người mà cả tôn giáo mới sang áp chế dân Ireland. Họ đã gây nên những cuộc chiến lâu dài và mòn mỏi nhất. Ban đầu là cuộc chiến chống thực dân rồi dần dà trở thành chiến tranh tôn giáo. Người Ireland đánh lại người Anh, rồi tới người Ireland theo Thiên Chúa xung đột với người Ireland theo Tin Lành.

Nội chiến khi ngấm ngầm lúc bùng nổ, nhưng chưa bao giờ chấm dứt trong lòng một đất nước nhỏ bé. Điều đó không thấy rõ ở nơi ăn chơi rực rỡ như Dublin, nhưng lại hằn nét ở thành phố cảng Belfast.

Chiếc taxi tìm về lịch sử

Việc đầu tiên tới Belfast, mọi người thường ào tới các hãng du lịch ‘‘Cho em một black taxi tour’’. Có cái gì ở xe taxi màu đen ấy? À thì, đó là tour đáng đi xem nhất ở đây.

Black taxi tour không đắt cho câu chuyện 1 đất nước. Hơn 30pounds/xe, số lượng người nhiều nhất là 3. Sáng ra, taxi đỗ xịch trước cửa nhà và sẽ trả về tận cửa. Anh taxi kiêm dẫn tour tươi cười xách hộ vali rồi luyên thuyên về tất cả cảnh sắc trên đường. Bánh xe lăn từ từ qua những con đường chính, qua khu sầm uất trẻ trung, rồi rẽ trái đi vào vùng đất khác lạ của Belfast – vùng đất quá khứ.

taxi-den

Vùng đất quá khứ là nơi những họa sĩ tự do khắc họa nên lịch sử đấu tranh của dân Ireland với chính phủ Anh Quốc. Họ chỉ mới vẽ tầm 10 năm trở lại đây, nhưng những sự kiện được vẽ thì từ thế kỉ 19. Họ vẽ, chính quyền xóa, họ lại vẽ. Họ vẽ nhanh như một phép thuật, qua một đêm, bức tường xám đã phủ kín màu. Dần dà, chẳng ai nghĩ tới chuyện xóa chúng nữa. Những bức tranh sống động ấy được dân Bắc Ireland gọi là những tấm gương.

uoc-mo-tu-do

nan-doi-nam-1845

‘‘Vì sao lại là những tấm gương?’’, tôi hỏi. ‘‘Bởi hình trong những tấm gương là sự phản ánh thực tế, không phải là những sản phẩm nghệ thuật của trí tưởng tượng như tranh vẽ’’, anh taxi hào hứng. Dĩ nhiên nó cũng không phải là những bức ảnh; hình trong ảnh là một khoảnh khắc, còn thế giới trong gương có chiều sâu, có sự chuyển động, có sự khác biệt từ những góc nhìn. Như khi soi gương, tôi thấy mình y nguyên, còn người khác cùng đứng trước tấm gương đó sẽ thấy mặt tôi méo xệch, dị thường. “Những tấm gương” ở Belfast mang cái nhìn đa chiều cho người xem và một cách nào đó, nó làm tôi sợ hãi.

Những “tấm gương”…

Tệ hơn nữa khi dân làm thuê không nộp đủ thuế, những chủ điền người Anh đốt nhà, lấy đất, không cho họ một mái nhà, một đường về. Người nghèo chết dọc đường, trên những mảnh đất lạ. Những khuôn mặt hốc hác, cánh đồng khô khốc, ngôi nhà tốc mái, Ireland đã có thời kì đau thương đến thế.

Taxi dừng ở “tấm gương” đầu tiên dẫn vào vùng đất quá khứ, đó là bức tranh về nạn đói kinh khủng xảy ra vào năm 1845, người Ireland gọi nó là Gorta Mór (great hunger). Nạn đói tàn khốc bùng phát ở phía Nam Ireland, do dịch bệnh khoai tây hoành hành ở Châu Âu thời đó. Nguồn thực phẩm kiệt quệ, những người đàn ông tha hương tìm việc, đàn bà trẻ em lai lưng trên những cánh đồng nay đã chẳng còn gì.

Nông dân Ireland đối mặt với cái chết, hàng ngày hàng giờ. Một triệu người là một con số mất mát quá lớn. Trong khi đó, dân Anh ở miền Bắc vẫn phè phỡn no đủ. Đây chính là giọt nước tràn ly, khiến cuộc nổi dậy của dân Ireland chống lại thực dân Anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

buc-tuong-hoa-binh-_2

Mãi tới cuối thập kỉ 70, sự hà khắc của chính quyền Thatcher mới thực sự châm ngòi cho những cuộc biểu tình. Thời kì này, sự nổi loạn của dân Ireland làm chính quyền khó chịu, họ dùng bàn tay thép truy sát tới từng con đường, mái nhà.

Những cuộc nổi dậy ở Ireland thường manh mún, dễ lên dễ dập như diêm trước gió. Anh taxi rầu rĩ kể: lúc đó, đàn ông thường bị bắt vô căn cứ, có thể trên đường đi làm, hay trong bữa tối, thậm chí khi đang ngủ. Có những người phụ nữ làm cảnh giới, họ thấy bóng quân đội liền lấy nắp thùng rác nện xuống đường. Âm thanh loang ra, những người đàn ông nhảy qua cửa sổ nhà chạy trốn. Nhiều người không kịp trốn, họ bị áp giải vào nhà tù, thực chất là những cái chuồng sắt ở bên ngoài thành phố. Họ bị tra khảo chẳng vì gì cả. Họ có thể chết, trong khi vợ con nheo nhóc ở nhà.

Thời đó, các gia đình theo Thiên Chúa giáo thường có 5-10 đứa con, sống trong ngôi nhà chật hẹp, khổ sở, còn người Tin Lành chỉ có 2-3 đứa con, sống trong những biệt thự xa hoa. Sự phân biệt tôn giáo, giàu nghèo kinh khủng và vô lý.

sau-chien-tranh-1969

Đỉnh điểm là khi Thatcher bỏ đói 10 người tù tới chết. Người dân Ireland phẫn uất vô cùng ‘‘Con chó còn không bị bỏ đói, sao có thể làm vậy với con người?’’, nhân quyền và dân quyền lên tiếng. Cuộc biểu tình Blanket năm 1976 được lột tả trong “tấm gương”, mọi người quấn chăn ra đường, tay cầm bức ảnh tù nhân, phản đối chính quyền Anh. Cuộc chiến đẫm máu thực sự bắt đầu, kéo dài tới những năm 80 và vẫn còn dai dẳng cho tới thế kỉ 21. Khi Thatcher chết, dân Ireland đã ăn mừng như chưa bao giờ hạnh phúc đến thế. ‘‘Chúng tôi căm ghét bà ta’’.

thatcher-trong-nong-sung

imgp2636

Trước khi tới Ireland, tôi không hề biết gì về cuộc nội chiến ở đây. Tới cả quốc kì, tôi đã nghĩ 3 màu cờ ấy thật khác. Tôi tưởng màu da cam của đất, màu xanh của cỏ và màu trắng của trời, Ireland của thiên nhiên. Thực tế không phải thế. Màu xanh của Tin Lành, màu cam của Thiên Chúa và màu trắng của hòa bình. Họ ước mơ sau những cuộc xung đột đẫm máu, Ireland sẽ như con phượng hoàng tự đốt cháy mình để hồi sinh.

shutterstock_191463122

buc-tuong-hoa-binh-_4

Trên 5km của bức tường hòa bình, mọi người trên toàn thế giới vẫn đang tới, viết lên những chia sẻ, nguyện cầu ‘‘Ireland độc lập’’. ‘‘Sẽ không xa đâu’’, chú tài xế taxi quả quyết.

Và khi đó hòa bình sẽ tới. Bình yên về cho mảnh đất Belfast vẫn còn tranh chấp. Xung đột vẫn còn, kẻ Thiên chúa vẫn ghét người Tin Lành. Mâu thuẫn của người Ireland và người Anh vẫn còn đó, trong chiếc áo T-shirt (áo phông) ở tiệm lưu niệm, sự giận dữ ngập tràn: ‘‘Titanic was built by Irish men and sunk by an English man’’(tàu Titanic được đóng bởi người Ireland, rồi chết chìm trong tay một người Anh). Không còn sự thật nào phũ phàng hơn thế.

shutterstock_649949938

Thực hiện: depweb

18/09/2018, 09:00

Đàn ông Ai Cập xây đền, đàn bà La Mã xây bếp

Du Lịch

Luxor – cố đô xưa cũ của Ai Cập, vốn được biết với cái tên Thebes. Khi người hồi giáo tới đây, họ thấy những lâu đài tráng lệ, những đền thờ nguy nga, những mộ phần lộng lẫy và cái tên Luxor ra đời (theo tiếng Ả Rập nghĩa là những lâu đài). Nằm ở thượng lưu sông Nile, nhờ ơn thần Amun, dân nơi đây sống khỏe mạnh bởi việc khai thác đá Alabaster và uống nước mía.

Để cảm tạ vị thần này, dân Luxor xây cho Amun không chỉ một đền mà cả một khu đền Karnak. Tôi nghĩ rằng Karnak theo tiếng Ả Rập nghĩa là choáng ngợp bởi đó là cảm giác đầu tiên khi bước chân đến đây. Là một thứ cha truyền con nối nên sự hoành tráng của Karnak là không thể chối từ. Có tới 11 đời Pharaoh xây đắp công trình này nên nó là thể thống nhất những nghệ thuật lộn xộn.

c_ng-thanh-dang-d_-c_a-karnak
Cổng vào dang dở của Karnak

Người Ai Cập xây nhà rồi mới xây cổng

Khi xưa, dân Ai Cập thích xây nhà rồi mới xây cổng. Mặt trời đã bao lần mọc lặn trên thung lũng các nhà vua mà cổng thành của Karnak vẫn chưa hoàn thành và sẽ chẳng bao giờ hoàn thành. Tuy nhiên ẩn sau nó lại là cả một công trình đồ sộ, tinh xảo, đủ đầy. Đầu tiên là hàng tượng nhân sư đầu cừu, rồi khu sân rộng cùng những gian phòng nhỏ thờ thần Amun, vợ thần Mut và con trai – thần mặt trăng. Nơi cúng tế được dựng nên bởi những bệ đá Alabaster trắng sữa để dân thường tập trung khấn vái.

hang-tuong-nhan-su-dau-cuu-o-cong-vao-karnak_2
Hàng tượng nhân sư đầu cừu ở cổng vào Karnak
karnak-dang-d_
Nhiều thứ ở Karnak vẫn còn chưa hoàn thiện 

Dân ở đây có thể cúng các vị thần hoặc các Pharaoh tôn kính. Bởi bên cạnh tượng thần Amun cùng vợ thì tượng Seti I, tượng Tutankhamun cũng hiện hữu. Nhưng, như hầu hết các công trình kì vĩ khác của Ai Cập, nơi hoành tráng nhất của đền phải dành cho Ramses II. Người ta bảo Ramses II là kẻ đánh cắp vinh quang ghê gớm nhất trong lịch sử, khi đi đến đâu ông cũng khắc cartouche của mình (cartouche là hình oval có các chữ tượng thể hiện tên hiệu của Pharaoh), thậm chí khắc đè lên người khác. Ở Karnak cũng thế, trong căn phòng to rộng với hơn 134 cái cột giống hình những cây sậy, xây dựng bởi Seti I, trần nhà cũng chi chít cartouche của con trai ông bởi Ramses II chính là người cho thi công trang trí. Căn phòng này vốn được xây dựng để làm nơi cho các Pharaoh biểu dương sức mạnh của mình. Pharaoh phải chiến đấu với mãnh thú vài ba lần trong cả cuộc đời vua chúa. Lần cuối cùng thể hiện mình của Ramses II là khi ông 80 tuổi và ông phải đánh nhau với một con cá sấu sông Nile. Với sự tài tình nào đó, con cá sấu chết còn Ramses II sống tới tận năm 90 tuổi.

nh_ng-cay-c_t-hinh-s_y-t_i-__n-karnak
Có tới 11 đời vua Pharaoh cùng xây dựng nên những công trình vĩ đại này
nh_ng-cay-c_t-hinh-s_y-t_i-__n-karnak_2
Có đến hàng trăm cây cột lớn ở khu quần thể Karnak

Đi sâu hơn vào bên trong Karnak dễ nhận thấy sự in dấu của nữ quyền. Khoảng sân rộng với những cột Obelisk hay tượng nữ hoàng Hatshepsut uy nghi. Obelisk không chỉ tượng trưng cho sự sùng bái thần thánh mà đơn giản nó giống như biển báo “Ở đây có một cái đền”. Hatshepsut cho bọc hợp kim vàng hai Obelisk để chúng sáng choang một góc trời. Một obelisk cho cha mình, còn cột còn lại cho vị cha tối thượng Amun.

Như tất các cả Pharaoh nam khác, Hatshepsut luôn tự coi mình là con gái của thần. Hẳn cũng vì cái sáng choang ấy mà khi con rể của Hatshepsut lên ngôi, hắn cho xây tường bao quanh để che dấu đi sự xấu hổ của dòng tộc (sách Lonely planet thì bảo hắn cạo sạch hợp kim vàng). Thời gian phủ bụi lên Obelisk, đập đổ tường vây. Một Obelisk lộ ra chẳng còn sáng lóa, một cột Obelisk gục xuống vẫn bóng nguyên màu granite. Hatshepsut dù bị hạ bệ, vẫn được ghi nhận thân phận đế vương cùng những dấu tích chẳng thể tàn phá bởi Thumose III hay cát bụi thời gian.

cartouche-_-__n-karnak
Cartouche là hình oval có các chữ tượng thể hiện tên hiệu của Pharaoh
obelisk-_-karnak
Khoảng sân rộng với những cột Obelisk
Hàng năm khi lễ hội Opet diễn ra, những đoàn thuyền sẽ được điều động tới, đưa rước thần Amun cùng lễ vật tới thăm vợ thần là thần Mut ở đền Luxor.

Cát bụi thời gian chỉ che phủ hồ nước xưa kia các thầy tu tắm mình ngày hai lần để thanh khiết cơ thể. Ngày nay hồ không còn, thầy tu cũng chẳng có, chỉ có một cột đá diệu kì. Tôi vẫn chưa biết vì sao nó kì diệu nhưng nghe đồn là nếu đi vòng quanh nó 3 vòng sẽ trở nên giàu có, 7 vòng sẽ tìm thấy tình yêu, còn 50 vòng tôi đoán là sẽ thành… tour guide.

Khu vực hồ kéo thẳng ra cánh cửa phụ của đền, gần ngay cảng sông Nile. Hàng năm khi lễ hội Opet diễn ra, những đoàn thuyền sẽ được điều động tới, đưa rước thần Amun cùng lễ vật tới thăm vợ thần là thần Mut ở đền Luxor. Nghe cũng hao hao cầu ô thước của Ngưu Lang – Chức Nữ. Chỉ khác là cả đi và về Ngưu Lang đều phải leo cầu quạ, còn thần Amun khi đi tàu biển, lúc về ngão nghệ thuyền mặt trời với nhiều người khiêng, vượt qua 3km đường nhân sư về ngự lại Karnak.

cho-luxor_1
Khu chợ ở Luxor
luxor-58
Chân dung một cậu bé ở Luxor

Luxor – Khu đền nhuốm màu thời gian

Đền Luxor nhỏ bé hơn Karnak nhưng cấu trúc tương tự với cổng thành, hàng tượng nhân sư bên ngoài, khoảng sân rộng thờ cúng và Obelisk ở lối vào. Trước đây Luxor có 2 Obelisk đối xứng, nhưng một ngày Mohamed Ali nổi hứng “nhổ bật” một cái đi tặng người đẹp – nữ hoàng nước Pháp, thì chỉ còn lại một Obelisk rất sáng giá và đáng được yêu thương. Không yêu thương sao được khi đền Luxor bé nhỏ này đã từng bị chôn vùi bởi cát sa mạc, bị đốt cháy bởi người theo đạo Thiên Chúa giáo, bị phá nát bởi người Ả Rập. Dù bầm dập vậy, đền vẫn đứng rất hiên ngang, ôm đầy sự lộn xộn.

c_ng-vao-__n-luxor
Cổng vào Luxor

Khi bước vào đền, điều đầu tiên đập vào mắt là sự bành trướng của mosque hồi giáo (dù là phần được thêm vào cuối cùng). Không phải người Hồi giáo không trân trọng tác phẩm cổ đại này, họ chỉ ngây thơ nhiệt tình thành vô tình phá hoại. Khi Nile dâng nước lên, phù sa phủ ngập, rồi gió cát sa mạc tràn lên, giấu kín ngôi đền trong câm lặng. Người hồi giáo tới, bắt tay xây dựng nhà nguyện của họ trên mảnh đất bằng phẳng này. Bình yên cho tới một ngày họ thấy có những tượng đầu người trồi lên khỏi lớp cát. Không chịu được sự phiền phức này, họ chém tan mấy đầu tượng mà không ngờ rằng bên dưới đó là thế giới kì vĩ.

c_n-phong-cay-s_y-c_a-__n-luxor
Căn phòng với những chiếc cột lớn ở Luxor

Những bước tượng câm nín. Nhưng sự ngoi lên của chúng cũng gây chú ý của cả Ai Cập. Những nhà khảo cổ đã “đẩy lên” cho thế giới một đền đài nguy nga, với 10 tượng Ramses II khổng lồ cả đứng, cả ngồi, đội mũ miện hay mũ chiến tranh (mũ chiến màu xanh còn mũ miện màu trắng – đỏ là sự kết hợp giữa mũ trắng của vùng hạ và mũ đỏ của vùng thượng Ai Cập). Chen giữa những cây sậy đá cao lớn, kể cả những tượng mất đầu vẫn đẹp nguyên sự oai hùng. Sau lưng người con thần Ra, tượng của Amenhotep III, của Tutankhamun cùng vợ, và một căn phòng hàng trăm cây cột như một hồ sậy đá nở rộ. Người Ai Cập dựng cột, dựng đền, dựng cả huyền thoại.

luxor-temple-22
Bức tượng lớn trong khu Luxor

Đền Luxor kì vĩ này có 3 gian chính. Gian cuối dành làm nơi ở của các vị thần, khách khứa trong lễ Opet, nhưng đã bị Alexander đại đế chen ngang, xây ngay một buồng nhỏ ở giữa phòng để dâng tặng thần Amun. Gian phòng này nằm ngay sau gian phòng của vợ chồng thần Amun. Còn gian ngoài cùng nơi chứa thuyền mặt trời, có thời bị dân La Mã chiếm cứ. Khi trốn chạy khỏi chính quyền, họ nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, nên đã cho bịt kín một căn phòng trong đền làm căn cứ. Họ trang trí tường và trần phòng bởi hình ảnh chúa Jesus với các thiên thần. Khi không thể ra ngoài, thì người La Mã đốt lửa nấu nướng luôn tại đây. Căn phòng linh thiêng trở thành một cái bếp ám khói. Quả là (đàn ông) Ai Cập xây đền, (đàn bà) La Mã xây bếp.

nh_ng-cay-s_y-_a-_-__n-luxor
Những chiếc cột như hình cây sậy ở Luxor
tuong-ramses-khong-lo
Tượng Rames khổng lồ

Về tổng thể đền Luxor là sự kết hợp tôn giáo kì lạ của Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, Lễ giáo Ai Cập. Hiếm nơi nào các tôn giáo xa lạ lại cùng chung sống hạnh phúc như thế. Dù hiện hữu dưới hình dạng chúa Jesus, Đức Phật hay thánh Ala thì chúng ta cũng chỉ có một đấng toàn năng. Thật không có gì sai trái khi dành tình yêu và niềm tin cho tất cả các hiện thân của người (“Lời thú tội của Pi”). Kể khi Chúa bắt loài người phải chết vì tội lỗi xưa cũ của Adam và Eva thì cuộc sống tươi đẹp vẫn cần thật nhiều niềm tin.

song-nile-va-ruong-mia
Sông Nile trong buổi bình minh với trải nghiệm khinh khí cầu độc đáo

Thiên đường biển tuyệt đẹp như Maldives mang tên Davao ở ngay Philippines

Du Lịch

Tôi vẫn nhớ vùng đất cực Nam Davao của Philippines hơn bất cứ nơi nào khác trên xứ sở của hơn 7.000 hòn đảo này. Biển ở đây sao lại xanh đến thế, xanh hơn cả thùng thuốc nhuộm nhà ai nhuộm màu cho cuộn vải mới. Trong vô vàn hòn đảo nhỏ ở Davao, Samal là cái tên còn quá xa lạ với dân du lịch Việt. Có lẽ không nơi nào ở xứ sở của hàng chục cơn bão mỗi năm mà biển lại đẹp và thanh bình đến thế. Rặng san hô cả trăm héc ta sẽ khiến cho bất kỳ ai cũng phải say lòng, thử đi, đeo kính lặn và bạn sẽ thốt lên biết bao câu từ cảm thán mà vẫn không miêu tả được hết cảnh sắc kỳ vĩ dưới lòng biển đâu.

img_5909
Davao là hòn đảo cực Nam của Philippines
img_5934
Nơi có những bãi biển tuyệt đẹp, nước xanh ngắt, cát trắng và vô cùng sạch
img_6044
Davao là cái tên còn rất xa lạ với khách du lịch Việt
Người dân Davao tự hào nói rằng “Life is here” bởi với họ, ở đây mới chính là sống, là tận hưởng những gì mà thiên nhiên và cuộc đời ban tặng.

Những người dân Davao tự hào nói rằng “Life is here” bởi với họ, ở đây mới chính là sống, là tận hưởng những gì mà thiên nhiên và cuộc đời ban tặng. Tôi sẽ nhớ mãi những nụ cười, câu nói hay cái cách mà người dân Davao đón tiếp khách du lịch. Nhẹ nhàng nhưng đủ thắm thiết, tinh tế và đầy xúc cảm, không ồn ào nhưng rất nồng hậu. Nhớ nụ cười làm chết lặng lòng du khách của cô vũ công trong màn múa lửa, nhớ điệu nhảy ra khơi của những chàng trai trên hòn đảo Samal, nhớ tiếng trống da diết mạnh mẽ, nhớ biết bao món ăn đặc biệt của xứ sở nhiệt đới, nhớ tiếng sóng vỗ mạn thuyền…

img_5894
Những căn bungalow trên hòn đảo nhỏ Malipano
img_5925
Nơi bạn có thể tận hưởng một thiên đường biển đích thực
Philippines vốn được mệnh danh là đất nước của những cơn bão, mỗi năm ở đây hứng chịu hàng chục cơn cuồng nộ của thiên nhiên nhưng thật diệu kỳ, Davao lại chẳng bị làm sao cả. Chính dãy núi Apo cao nhất đất nước Philippines với những uốn lượn cánh cung đặc biệt đã che chở cho cả vùng đất cực Nam này khỏi biết bao cơn gió khủng khiếp…

Một chặng đường di chuyển khá vất vả từ Hà Nội hay Sài Gòn với việc chuyển tiếp tại Manila khiến tổng thời gian bay chừng hơn 10 giờ đồng hồ, nhưng những gì mà nơi ấy mang lại sẽ khiến bạn chẳng muốn về nữa. Davao bình yên và đẹp. Chắc bạn sẽ ngạc nhiên vì Philippines vốn được mệnh danh là đất nước của những cơn bão, mỗi năm ở đây hứng chịu hàng chục cơn cuồng nộ của thiên nhiên nhưng thật diệu kỳ, Davao lại chẳng bị làm sao cả. Chính dãy núi Apo cao nhất đất nước Philippines với những uốn lượn cánh cung đặc biệt đã che chở cho cả vùng đất cực Nam này khỏi biết bao cơn gió khủng khiếp để biển xanh ngắt một màu và để từng nông trại chuối trải dài ngút tầm mắt cho ra những quả tươi ngon nhất.

img_5973
Samal là hòn đảo nhỏ ở Davao nhưng lại có dịch vụ du lịch rất đa dạng từ homestay tới các khu resort
img_3971
Pearl Farm Beach Resort là một trong những khu nghỉ đẹp nhất ở Samal

Đặc biệt hơn, nếu bạn là tín đồ của sầu riêng thì tôi khuyên bạn không nên đến Davao, bởi đến đây rồi chắc bạn sẽ không còn muốn về. Sầu riêng ở Davao là ngon nhất Philippines và cũng rẻ đến bất ngờ, vào chính vụ chỉ chừng 25 peso tức khoảng 11.000VND (0,5USD)/kg. Tôi đã một mình chén sạch hai trái sầu riêng cơ đấy.

img_5977
Với hàng chục căn bungalow nằm ngay trên mặt biển…
img_6018
… Samal như một Maldives thu nhỏ của Philippines

Samal vẫn thường được gọi là Island Garden City of Samal để nói về sự tuyệt vời của hòn đảo với hàng chục hoạt động đáp ứng mọi nhu cầu của du khách. Bạn có thể nghỉ trong những căn nhà của người dân trên đảo, hay trong bungalow của khu resort hạng sang trên biển khiến ai cũng tưởng mình đang lạc bước ở Maldives. Samal chưa có quá nhiều du khách nước ngoài, mọi thứ ở đây vẫn hoang sơ như chính tính cách hào sảng của người dân trên đảo. Họ làm du lịch từ tâm của mình, chẳng vội vã thúc giục, cũng chẳng ồn ào mà cứ chầm chậm như những con thuyền lững thững trôi ngoài kia.

img_5792
Có rất nhiều hoạt động thể thao ở khu vực đảo Samal
img_5913
Biển Samal xanh trong một màu

Để khám phá hết Davao, chắc sẽ phải mất vài tháng, nhưng nếu chỉ có dăm ba ngày thì Samal là lựa chọn hàng đầu. Chỉ mất chừng nửa giờ đi tàu hoặc phà là đã tới hòn đảo nhỏ xinh đẹp nằm giữa vịnh với thiên nhiên và cuộc sống cứ hòa quyện vào nhau như hai kẻ đang yêu. Nếu đã quá nhàm chán với những bãi biển quen thuộc của Thái Lan, Malaysia, Indonesia,… thì hãy thử một lần tới Davao và Samal xem sao. Bởi ở đó, thiên đường biển là có thật…

img_5729
Từ Davao, bạn chỉ mất một chút xíu thời gian đi thuyền là tới được Samal
img_5750
Lặn ngắm san hô là trải nghiệm nên làm khi tới khu vực Davao
img_5798
Số lượng du khách Việt đến Davao mỗi năm gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay
img_6033
Mọi thứ ở Samal đều rất sạch, từ biển cho tới rừng
abpje9215
Rừng dừa xanh mát trên đảo Malipano
img_5920
Bạn cũng có thể câu cá, lướt cano, bơi, đi rừng, vượt thác, v.v… ở Samal
img_6014
Bể bơi vô cực sát ngay biển ở Pearl Farm
img_6010
Bạn cũng có thể thư giãn trong những chòi nhỏ giữa biển xanh
img_6007
Hay ngay tại chính ban công của căn bungalow trên biển
img_6039
Còn chần chừ gì nữa, sắp xếp kế hoạch và khám phá Davao thôi!