Thương Sobey – đời đã cho em được làm phụ nữ…

Sống

>>  Chiến binh Thương Sobey – Câu chuyện “đi xuyên qua cái chết”

Vị thiền sư đáng kính, chỗ dựa tinh thần cho tôi trong suốt một thời gian dài, đã nói: “Phép lạ là đi trên mặt đất“… Hãy cứ tin rằng mỗi chúng ta khi được đặt chân trên mặt đất này, đã là một phép lạ rồi. Bởi vì những bước chân còn ở bên ta, hơi thở còn ở bên ta, nhịp đập trái tim này còn ở bên ta, trung thành cho đến tận khi ta chết, đủ cho ta hạnh phúc đến nỗi không cần phải tham cầu. Thầy bảo chúng tôi, hãy “thở cho Bụt về”. Chẳng cần một nghi lễ gì thần bí, cao siêu, bản thân hơi thở và những bước chân đã là điều kỳ diệu. Ta còn hơi thở, ta còn bước chân, là còn đủ cho những phép nhiệm màu diễn ra. Để rồi, khi bình an được cùng hơi thở, với bước chân, tôi còn nhận ra rằng, được làm phụ nữ là một đặc quyền lớn lao, và bí mật! Để được yêu và trân trọng cả những bộ phận quyền năng trên cơ thể mình. Như bầu vú của mình chẳng hạn… 

“Trước đây, không ai dạy tôi phải yêu quý nó”…– chị Thương Sobey đã tâm sự như thế, khi chia sẻ về căn bệnh ung thư vú. Nhiều người ngần ngại khi nói về điều này, ngay cả khi đã vượt qua căn bệnh hiểm nghèo cũng không sẵn sàng nói ra bởi “vú” là bộ phận không dễ dàng để người ta công khai về thông tin và hình ảnh. Điều này vô tình hạn chế thông tin, giới hạn sự hiểu biết của cộng đồng, và hạn chế cả những tấm lòng mong muốn được sẻ chia. Thương Sobey có thể coi như một người tiên phong. Như một sự sắp đặt của số phận, chị phải chịu nỗi đớn, tủi thân về bộ phận quyền năng trên cơ thể mình, để rồi chị mở rộng và chủ động thiết lập một vòng sẻ chia. Bằng ánh mắt biết cười và tiếng nói ấm áp như một làn nắng mai.

Thương Sobey, nữ chiến binh, Thương Sobey, ung thư vú, sáng lập viên mạng ung thư vú

Và chị ra đi rồi!

Hơi thở và những bước chân đã không còn ở bên cạnh chị. Hay là chị đã mỉm cười, tạm biệt hơi thở và những bước chân của mình? Điều kỳ diệu đã không xảy ra, hay là đã xảy ra rồi và bây giờ thì chị thanh thản bởi niềm vui hoàn thành phần công việc của mình? Mạng lưới Ung thư vú Việt Nam sẽ ngày càng gắn chặt và chạm đến từng niềm vui, nỗi buồn của những người phụ nữ không may mắn, như những gì chị mong.

Nếu chị không phải là người ở lại, thì chị cũng để lại cho thế giới này một lời nhắc nhở về tình yêu.

Tình yêu của những người phụ nữ và cả thế gian này dành cho bầu ngực của mình. Bầu ngực để sinh ra và nuôi con người. Bầu ngực để làm đẹp. Bầu ngực để người đàn ông chạm tay và hiểu về sự sống. Bầu ngực để gắn bó da thịt mà nảy sinh linh hồn. Bầu ngực, để làm phụ nữ! Và nếu bầu ngực ấy bỗng một ngày đau đớn, thì cũng là lời nhắc nhở về tình yêu, dưới dạng sẻ chia. Ta hãy san sẻ những gì ta biết, những điều ta nghĩ, những gì ta mong, về tình yêu đối với cuộc đời này. Về cả nỗi vô thường và sự vĩnh hằng. Những người phụ nữ không đáng phải chịu những nỗi đau đớn ẩn trong bầu ngực ấy, một mình!

Nếu chị không phải người ở lại, chị cũng để lại cho thế giới hình ảnh một nụ cười rất đẹp. Nụ cười khi vượt qua đau đớn, khi chạm mặt tử thần. Nụ cười để nhận ra ta giàu có, sung túc hơn rất nhiều lần những gì ta thấy. Bởi ta là phụ nữ, ta có bầu ngực, dù đang đau đớn. Và có những người thân đang nắm tay ta. 

Nếu ai đó trong số chúng ta, đến một ngày, không phải là người ở lại thế giới này, khi bạn bè vẫn đang sum vầy. Khi những đứa trẻ và người đàn ông của ta vẫn cần vòng tay và bầu ngực của ta. Ta cứ bình an để lại nụ cười. Như một lời nhắc nhở về tình yêu thương, để những người thân xung quanh ta hiểu được, rằng bản thân sự sống thôi, hơi thở và những bước chân thôi, đã là một phép màu. 

Thương Sobey, nữ chiến binh, Thương Sobey, ung thư vú, sáng lập viên mạng ung thư vú

Đời đã cho ta được làm phụ nữ với bầu ngực vun đầy, dù một ngày, cũng cần yêu thương nó. Đời đã cho ta, ta hãy nở nụ cười, dẫu một ngày ta không còn ở bên mặt đất và trần gian. Đời đã cho ta, để ta quay về trân trọng, ấp ôm và nâng niu, không phải để lo nghĩ, cầu vọng hay bấn loạn trong so sánh, tị hiềm và bất an.

Bầu ngực của chị, từ nay, không còn đau đớn nữa. Bởi vì trái tim chị đã xua tan đi đau đớn cho biết bao nhiêu người.

Sáng nay 17-3-2015, tại Australia, “nữ chiến binh” Thương Sobey – sáng lập viên và người điều hành Mạng lưới Ung thư vú Việt Nam (BCNV) đã qua đời vì căn bệnh ung thư vú sau gần 3 năm chiến đấu với bạo bệnh.
Chị Thương Sobey tên thật là Nguyễn Khánh Thương sinh ngày 18/2/1982. Chị được các bác sĩ thông báo mình bị ung thư vú giai đoạn 4 vào ngày 19/10/2012 – sau lễ ăn hỏi chỉ vài ngày. Chị từng là giảng viên khoa Báo chí, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội; Thạc sĩ ngành Quản lý Truyền thông tại Đại học Công nghệ Sydney, Úc (theo chương trình Học bổng Phát triển của Chính phủ Australia – AusAID). Chị cũng là người thành lập nhiều nhóm hoạt động thiện nguyện, công tác xã hội, như: Vòng tay yêu thương (Free Hugs Group), Kết nối yêu thương, Trao cho em ngày mai, Giao thừa yêu thương, Công trình hy vọng hay Một giờ làm người khiếm thị… 
Ngoài ra, chị cũng là người sáng lập và điều hành dự án Mạng lưới Ung thư vú ở Việt Nam (website: http://bcnv.org.vn).
Chị là tấm gương rất đáng ngưỡng mộ về tinh thần quả cảm chống lại bệnh tật. Không chỉ động viên bản thân vượt qua những thời khắc khó khăn, chị còn giúp hàng nghìn những người phụ nữ đồng cảnh ngộ hiểu biết về bệnh cũng như cách sống lạc quan hơn. Chị Thương Sobey từng chia sẻ: “Đừng tuyệt vọng khi mắc ung thư vú. Nếu bạn được phát hiện sớm ở giai đoạn 1/2/3, hãy tiếp tục hi vọng và tin tưởng ở quá trình điều trị. Nếu không may phát hiện ở giai đoạn muộn, bạn vẫn có sự lựa chọn để sống những ngày còn lại một cách ý nghĩa nhất”.

Ra đi ở tuổi 33, khi còn rất trẻ, nhưng chắc chắn, chị Thương Sobey đã có những tháng ngày ý nghĩa nhất.

Tang lễ của chị sẽ được tổ chức vào lúc 13 giờ  ngày 20/3/2015 (theo giờ địa phương) tại Mt Thompson Memorial Gardens, 329 Nursery Road, Holland Park 4121, Autralia. Lễ hỏa táng sẽ diễn ra lúc 15 giờ cùng ngày. Bạn bè thân hữu có thể đến gặp mặt lần cuối vào lúc 8 giờ sáng thứ 5 ngày 19/3.

>>> Đọc thêm: 

Hành trình chiến đấu với ung thư của Thương Sobey

Chuyên đề “Chúng ta là chiến binh!”

Bài: Hương Ngân


logo

Thực hiện: depweb

17/03/2015, 11:03