Uyên Bùi: Cái gì cũng giỏi thì hết vui!

Women Empower Women

Cô gái này giống như một liều “doping” chúng ta cần vào ngày đầu năm mới, khi mỗi người phải tự đặt câu hỏi mình sẽ làm gì với cuộc đời mình ở hành trình sắp tới. Thay vì hối hận về những sai lầm chúng ta không cố tình mắc phải, sao không để bản thân có cơ hội ấn nút “redo”?

Chuyến đi Campuchia vừa rồi, chị đi tham dự một dự án nào hay đi tìm ý tưởng sáng tác?

Không, tôi chỉ đi để chúc mừng cột mốc một năm tôi quay về với cuộc sống độc thân theo một cách khác. Năm nay cũng là sinh nhật tuổi 35, mốc thời gian bắt đầu tuổi trung niên của tôi.

Theo một cách khác nghĩa là sao?

Trước đây khi bạn chưa lấy chồng, có con, bạn là cô gái độc thân quyến rũ, bạn chưa có nhiều trải nghiệm và háo hức trước hôn nhân, một khía cạnh mới mẻ của cuộc đời. Trải nghiệm đủ một cuộc hôn nhân rồi giống như bạn đã học được những gì bạn cần học. Lúc này, bạn vẫn là cô gái độc thân quyến rũ nhưng đã có phần trưởng thành hơn trước.

UYÊN BÙI
• Sinh năm 1984
• Biên kịch phim truyền hình
• Đồng tác giả hai quyển sách “Để con được ốm”, “Để con được chích”

Chị hưởng thụ sự độc thân này như thế nào?

Nói là hưởng thụ ngay thì không đúng. Mối quan hệ đủ dài lâu, đủ hạnh phúc trước đây khiến tôi cảm thấy kết nối đến nỗi khi được trả lại với cuộc đời độc thân, tôi từng hoang mang không biết sẽ làm gì để bước tiếp.

Sau vài tháng, tôi buộc mình phải bận rộn hơn với công việc, với những việc trước đây mình chưa từng nghĩ sẽ thử. Giống như tôi đang bấm nút “redo” cho cuộc đời mình.

Nút “redo” ấy đã đem đến những điều mới mẻ chị cần chứ?

Dĩ nhiên. Từ việc nhỏ như học lặn, hóa ra tôi không sợ nước như tôi vẫn nghĩ; đến việc học cách thỏa hiệp với chính mình, tôi thấy ai cũng có những mong cầu nhất định, chúng thúc đẩy ta luôn nỗ lực để thỏa mãn bản thân. Bước ra khỏi một mối quan hệ, tôi hiểu rằng có nhiều thứ không phải chỉ cần nỗ lực mà thành, nếu cố chạm tay đến những điều không thể ấy thì tôi chỉ đẩy mình vào tình thế tuyệt vọng. Việc đơn giản và đúng đắn nhất lúc này là thỏa hiệp và kết thúc nó.

Tôi cũng dành thời gian gặp gỡ những người trước đây mình nghĩ không hợp. Tôi nhận ra ngay cả những người nhạt nhẽo nhất cũng luôn có một câu chuyện để kể. Ai cũng có mong muốn thuần khiết là được lắng nghe, vấn đề là bạn có mang lại cho họ cảm giác đó hay không.

Những phát ngôn ở tuổi 17 từng khiến chị trở thành tâm điểm “ném đá” của dư luận cho đến tận bây giờ. Chị đối mặt với những con người công khai chỉ trích mình như thế nào?

Thực ra cũng không hẳn là đối mặt. Tôi hiểu rằng việc duy nhất mà tôi có thể làm tốt là sống tốt cuộc đời mình. Ai cũng có thể bị vấp ngã theo cách này hay cách khác. Sau mỗi lỗi lầm, quan trọng nhất là tôi thể hiện hành động xin lỗi ấy như thế nào, chứ không phải tôi sẽ nói câu xin lỗi ra sao. Và người đầu tiên tôi cần xin lỗi là bản thân vì tôi đã dùng mình để thực hiện những mong muốn tầm thường của tôi lúc ấy.

Tôi không quan tâm đến chuyện người khác nói gì về tôi. Xét đến cùng người ta chẳng sống hộ tôi, những lời đàm tiếu của họ không thể động chạm được đến tôi trừ khi tôi cho phép. Đừng quên, cùng với bản chất sân si, độc ác, thích dìm người khác xuống, đám đông luôn là những quái vật không đầu. Họ sẽ biến câu chuyện nguyên bản trở nên khủng khiếp, không quan tâm nó có chính xác hay không mà chỉ quan tâm nó có thỏa mãn nhu cầu được nói về người khác theo cách của họ hay không.

Tôi thường hay nghĩ khi đã sống một cuộc đời đủ hay ho, bạn sẽ không phải tạo vai diễn cho mình. Người ta rất khó đối diện với sự nhàm chán của bản thân, khó thừa nhận cuộc đời mình chẳng có giá trị gì cả. Vậy nên để đào thoát ra khỏi suy nghĩ đó, họ thường bi kịch hóa những thứ trong và xung quanh mình, biến chúng thành điều gì đó mới lạ, kịch tính.

Hiện tại, điều chị hài lòng nhất là gì?

Tôi hài lòng về tất cả mọi thứ, ngay cả việc quay lại cuộc đời độc thân và trở thành bạn tâm giao với chồng cũ của mình. Tôi hài lòng với sự kết thúc của mối quan hệ này, bởi tôi nhận ra những việc xảy ra trong đời đều là những việc cần xảy ra, dẫu chúng diễn ra không theo cách mà tôi mong muốn. Về chuyện nuôi dạy con cái, tôi hài lòng với cách tôi và chồng cũ chọn lớn lên cùng con.

Chị nghĩ sao về quan điểm để con theo đuổi hành trình unschooling thì bắt buộc gia đình phải khá giả?

Những gì thuộc về định kiến rất khó để thay đổi. Người ta không đủ tự do để suy nghĩ khác đi, dù hay đề cao câu khẩu hiệu “think outside the box”. Tôi không cần giải thích rằng tôi không giàu đâu mà tôi chỉ muốn con mình trưởng thành theo cách con muốn thôi. Suy nghĩ của tôi nằm ở một không gian riêng, khác với suy nghĩ của mọi người.

Chị có phải kiểu người thích “tạt nước lạnh” vào người khác?

Không, tôi chỉ đang nhìn thẳng vào mọi việc, cố gắng không bọc đường lên mọi vấn đề. Viên thuốc bọc đường vẫn là viên thuốc đắng, và những người cần rất nhiều sự ngọt ngào cho một vấn đề chỉ khiến bản thân tiếp cận sự đắng chậm hơn.

Sở trường của chị là gì?

Giỏi vận động. Còn nếu bạn muốn hỏi về sở đoản của tôi thì đó là tất cả những gì nằm ngoài sở trường.

Chị vẫn rất vui vì điều đó?

Tại sao không? Vui nhất là khi nhận ra rằng chính tôi và những người xung quanh đều có mặt yếu kém, và điểm mạnh của tôi có thể là điểm yếu của một ai đó, lúc ấy cuộc sống thật đáng yêu. Nếu điều gì bạn cũng giỏi, bạn nhìn thấy gì cũng tầm thường thì cuộc đời này hết vui. Cái gì bạn cũng dở thì cuộc đời này thú vị lắm bởi điều gì cũng mới mẻ và hay ho. Cho nên tốt nhất là đừng giỏi mọi thứ, hãy dở mọi thứ.

Chị tưởng tượng mình sẽ như thế nào vào 10 năm sau?

Hy vọng tôi vẫn có thể tận hưởng từng phút giây cuộc đời bằng tâm thế tĩnh tại nhất. Tôi không muốn mình trở nên nhàm chán, lú lẫn, già cả, đầy định kiến.

Điều chị luôn tự nhủ với bản thân mỗi khi mệt mỏi là gì?

Bất cứ lúc nào, mình cũng có thể đặt tất cả mọi việc xuống và nghỉ ngơi. Bất cứ lúc nào, mình cũng có thể đứng dậy và bước tiếp. Không có gì là quá mệt mỏi, chúng ta chỉ đang tự đặt gánh nặng trên vai mình thôi.

Cảm ơn những chia sẻ của chị!

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Ảnh: Rab Lê
Trợ lý: Hữu Tài

Bài: April

03/02/2020, 09:16

Mzung Nguyễn: nữ đạo diễn thích làm phim độc lập vì không muốn thay đổi để làm vừa lòng ai

Bài viết nổi bật

Mzung chọn con đường trở thành một đạo diễn độc lập với dòng phim thể nghiệm xuất phát từ chính tính cách có phần cực đoan của mình: không thay đổi để làm vừa lòng bất kỳ ai, dẫu cô vẫn biết rằng việc một người phụ nữ quá độc lập trong cả công việc lẫn đời sống đôi khi sẽ dẫn đến thiệt thòi, chẳng hạn, về kinh tế.


Trong tất cả những danh xưng mà nhiều người đang gọi chị như nhà làm phim độc lập, tình nguyện viên, nhà giám tuyển, giảng viên thỉnh giảng, chủ một không gian nghệ thuật kiêm quán trà với những đồ dùng tái chế, chị thích được gọi thế nào?

Tôi thích được gọi là nhà làm phim về môi trường vì tất cả những việc tôi làm đều chỉ hướng về hai hoạt động chính: làm phim và bảo vệ môi trường.

Dòng phim thể nghiệm khá kén người xem, vì chủ yếu những điều tác giả muốn truyền tải chỉ nằm ở hình ảnh. Làm sao chị tự tin rằng khán giả Việt sẽ hiểu phim của mình?

Tôi không hề tự tin. Mục đích đầu tiên khiến tôi làm phim là để thỏa mãn bản thân. Tôi có một câu chuyện, tôi tự tạo ra cấu trúc, rồi khi bản thân ưng ý với sản phẩm, tôi đi tìm khán giả để kể lại câu chuyện đó. Những buổi chiếu “Ngủ trong thành phố”, “Ánh sáng sau sự sống”… tôi đều không quảng bá rộng rãi, khách mời cũng chỉ là những người bạn có tư duy giống tôi cùng xem với nhau. Tôi không ngờ rằng khán giả tới đông quá, tôi phải chiếu thêm nhiều suất.

MZUNG NGUYỄN
• Sinh năm 1982
• Nhà làm phim độc lập, tác giả của nhiều bộ phim tài liệu và phim thể nghiệm về môi trường
• Đồng sáng lập không gian nghệ thuật, triển lãm Mzung Space
• Sáng lập, điều hành CLB “Xine tập sự” tại Đà Nẵng và dự án “Cinema land”
• Đồng sáng lập chương trình “Gặp gỡ mùa thu”

Khi làm phim thể nghiệm, chị có nghĩ rằng mình đang đặt ra bài toán để khán giả đi tìm lời giải?

Những phim tài liệu tôi làm thường không thách thức khán giả, chúng rất gần gũi và dễ xem. Còn phim thể nghiệm thì đúng là thách đố. Nhưng tôi lại thấy khán giả hiểu hết những điều tôi muốn truyền tải, họ còn đặt được nhiều câu hỏi hay, thậm chí có những câu hỏi đến giờ tôi vẫn không trả lời được.

Ví dụ như?

Như câu hỏi “trách nhiệm của một người nghệ sĩ nên dừng lại ở đâu?”. Tôi không biết. Tôi không biết mình chỉ nên dừng lại ở việc làm ra tác phẩm hay còn phải hành động thực tiễn. Dẫu bây giờ tôi vẫn hành động, nhưng liệu những hành động ấy đã đủ hay chưa?

Dường như chính những vấn đề chị đặt ra trong phim đã quay sang thách thức chị?

Đúng, và bản thân thể loại này cũng thử thách tôi nhiều. Tôi phải tự tạo ra cấu trúc, tự trả lời tất cả những câu hỏi, dù nhiều câu thật sự rất thiển cận. Nhưng tôi không hề ghét bỏ chúng, kể cả những ý kiến trái chiều với tôi. Bởi nếu chỉ toàn những lời khen thì các buổi chiếu phim sẽ không còn là sự kiện thể nghiệm nữa mà trở thành sự kiện tự vinh danh mất rồi. Sau những suất chiếu, tôi rất thích khi chứng kiến không gian thể nghiệm trở thành buổi đối thoại không khoan nhượng.

Chị đối phó ra sao với những góc nhìn hạn hẹp hoặc trái chiều?

Tôi tôn trọng sự khác biệt và luôn chào đón tất cả những câu hỏi, dù chúng có hàm chứa sự khiêu khích hay hoài nghi. Chẳng hạn như khi tôi khởi xướng phong trào nhặt rác, nhiều người hỏi đến khi nào tôi mới nhặt hết rác, liệu tôi có thể lượm hết rác trên thế giới này không.

Mỗi khi phát ngôn về các đề tài thời sự, tôi chấp nhận sự rủi ro. Sai cũng được, nhưng ít ra là mình chịu nói và chịu làm, tôi không ngại. Nếu mình sai thông tin, có người sẽ sửa cho mình; nếu sai về quan điểm, coi như mình đang học hỏi từ người khác.

Cuộc đời chị có bị ảnh hưởng bởi những con số trong tài khoản?

Cũng có chứ. Việc mở cửa và duy trì Mzung Space, tôi luôn biết sẽ là một hành trình dài và khó khăn. Không ai thấy được mối lợi nào từ nơi chỉ toàn đồ dùng tái chế và hoạt động miễn phí. Tôi biết nếu cố gắng thương thuyết thêm một chút nữa, tôi có thể nhận được đầu tư cho các dự án của mình, nhưng tôi không muốn bị bão hòa giữa các mô hình khác, không muốn phải làm theo yêu cầu của bất kỳ ai. Tôi chỉ muốn đứng độc lập, thành bại ra sao cũng là kết quả của sự cố gắng của chính mình.

Chị là người phụ nữ có thể tự giải quyết mọi vấn đề?

Tôi tự tin như vậy. Tôi chưa từng làm điều gì vì ai khác. Tôi không cần thành công. Mọi việc tôi làm đều chỉ để thỏa mãn những thôi thúc, dự định của mình trước tiên.

Trong một thế giới đầy phe cánh, tôi không có nhu cầu đứng chung với ai. Nhưng làm việc độc lập không có nghĩa là ở một nơi chốn riêng, nói một thứ tiếng riêng, vị kỷ, nếu cần ngồi lại giải quyết một vấn đề chung, tôi vẫn rất sẵn lòng.

Bất lợi của việc quá độc lập là gì?

Không vừa lòng nhiều người, không đủ tiềm lực để mở rộng dự án. Thi thoảng tôi có cảm giác mình bỏ lỡ một vài thông tin. Bây giờ tôi phải đi kiếm tiền, nuôi sống mình trước đã, sau đó sẽ quay lại với các dự án và phát triển chúng.

Hoài bão lớn nhất trong cuộc đời chị là gì?

Đã lâu lắm rồi không ai hỏi tôi câu này. Thời còn trẻ tôi cũng có hoài bão như bao người khác, muốn đi chu du khắp thế giới, trở thành người có sức ảnh hưởng, trở thành một nhà báo “xịn sò”. Bây giờ thì không thế nữa rồi. Mỗi ngày, tôi chỉ suy nghĩ làm sao thực hiện hết các kế hoạch đang ấp ủ trong đầu.

10s Q&A

Món đồ tái chế chị thích nhất?

Hai chiếc ghế sofa trị giá 0 đồng, chúng được đóng từ 100% đồ tái chế mà chúng tôi nhặt được.

Người ảnh hưởng nhất tới tính cách của chị?

Tính cực đoan, nóng nảy, duy ý chí tôi thừa hưởng từ ba tôi. Phần còn lại thì tôi chẳng giống ai.

Ý nghĩa những hình xăm trên tay chị?

Hình xăm tọa độ Đà Lạt: tôi muốn mình được chôn ở đây lúc cuối đời.

Hình xăm “Do no harm”: tất cả những việc tôi làm sẽ không gây đau đớn cho thú vật hay con người.

Còn lại là hình xăm những con vật tôi yêu thích hoặc tôi từng tham gia bảo tồn, giải cứu.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Vlogger Giang Ơi: “Lập dị là một món quà, nó khiến tôi khác mọi người”

Bài viết nổi bật

“Cuộc sống của tôi đơn giản nên cách tôi làm vlog cũng thế. Khi nói ‘Giang Ơi’, cảm giác như bạn đang gọi một người bạn thân thiết, luôn có Giang ở đây, tâm sự cùng bạn. Trong cuộc sống này, chẳng có lý do gì để chúng ta không chia sẻ những điều tốt đẹp với nhau”, vlogger Giang Ơi giải thích về tên kênh YouTube của mình.

“Mình là Giang và mình ghi lại hành trình bước vào thế giới người lớn”, câu tự giới thiệu của bạn trên kênh YouTube làm tôi tò mò. Bạn mong đợi điều gì ở từng giai đoạn của hành trình trở thành người lớn?

TRẦN LÊ THU GIANG
– Tốt nghiệp ngành Fashion Design & Technology, Đại học Nghệ thuật Bournemouth, Anh
– Thạc sĩ ngành International Fashion Marketing, Đại học Coventry University London, Anh
– Từng là stylist, chuyên viên marketing trước khi trở thành vlogger

Chẳng thể đoán trước được mọi chuyện, cuộc đời luôn đầy rẫy những biến cố mà, nhưng tôi hi vọng trong 60 năm nữa mình vẫn đủ sức khỏe để làm việc, sinh con, nhìn con lớn lên, trưởng thành, tận hưởng từng ngày với anh bạn thân (cách Giang gọi chồng – PV), nghỉ ngơi và đi du lịch. Đối với tôi, khi không còn sức khỏe là khi cuộc đời của mình nên chấm dứt. Cái kết hoàn hảo nhất là một ngày tôi có thể được chọn cái chết êm ái (tất nhiên là ở một đất nước cho phép điều này), vào ngày ấy tôi sẽ nhìn lại cả quãng đường và nói rằng tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ trên đời.

Nói thật nhé, trước khi thấy Giang Ơi thông báo lấy chồng, tôi cứ nghĩ bạn là kiểu phụ nữ mạnh mẽ với những tuyên ngôn kiểu như: “Sao phải lấy chồng khi tôi có thể tự lo liệu mọi thứ” cơ!

Bạn nói đúng một nửa. Tôi sẽ không bao giờ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm theo kiểu phải sống phụ thuộc vào một người nào đó. Trong mọi hoàn cảnh, tôi muốn mình phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Nhưng đó không phải lý do để tôi không lấy chồng. Quyết định kết hôn đến từ việc chúng tôi sẵn sàng đưa mối quan hệ hiện tại lên giai đoạn tiếp theo, cam kết gắn bó, đủ thấu hiểu đối phương đến hết phần đời còn lại. Không những vậy, tôi cảm thấy anh ấy là người mà mình muốn chia sẻ cuộc đời này, và là người cha tôi muốn con mình có được.

Hai vợ chồng bạn đang cùng nhau xây dựng những vlog có nội dung rất cuốn hút. Cảm giác làm chủ công việc và trở thành sếp của chính mình có thoải mái như nhiều bạn trẻ vẫn mơ ước không?

Hàng ngày được làm công việc mình yêu thích, hẳn nhiên rất thoải mái, nhưng làm sếp của chính mình cũng cần có kỉ luật. Bạn phải hiểu mục đích sống, hiểu bạn muốn phấn đấu vì điều gì và yêu thích công việc đang làm. Tôi là người cứng nhắc chăng? Có thể, nhưng nguyên tắc, hệ thống và kỉ luật là điều tốt mà. Nó sẽ giúp tôi kiểm soát cuộc sống và đạt được những điều tôi muốn.

Ở các mặt khác của cuộc sống ngoài công việc, có khi nào bạn đỡ kĩ tính hơn?

Tôi cố gắng thoải mái trong những mối quan hệ với bạn bè. Trong công việc của bản thân, tôi khó tính vì phải quản lý chính mình, nhưng tôi đâu có quyền kiểm soát những người xung quanh. Vì thế, từ lâu tôi đã học được cách bớt kỳ vọng ở bạn bè, thay vào đó tôi trân trọng từng sự giúp đỡ, chuyện lớn tôi sẽ biến thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Làm như vậy, bạn thoải mái, tôi thoải mái và mối quan hệ của chúng tôi sẽ trở nên dễ thở hơn.

Tôi ấn tượng nhất với vlog “Đọc những điều bạn mặc định về mình”, trong đó bạn rất vui vẻ và thoải mái khi bàn về định kiến người khác dành cho bạn. Dường như không có hiểu lầm nào khiến bạn bực mình thì phải, dù có những thứ khá vô lý?

Tôi tự thấy mình “lì” và không sợ bị nhận xét sai về bản thân. Tôi chỉ xuất hiện trên màn hình vài lần một tuần, những khán giả ấy chưa gặp và nói chuyện với tôi nên chuyện hiểu lầm là khó tránh. Tôi không sợ bản thân bị chê mà chỉ sợ gia đình và những con thú nuôi của mình bị tổn hại. Nếu những người tôi yêu thương không sao, tôi cũng không sao.

video

Rất nhiều bạn trẻ hiện nay ngại tiếp xúc và thể hiện bản thân bởi chưa vượt qua được nỗi sợ bị phán xét. Kinh nghiệm của bạn với việc này như thế nào?

Vì ít va chạm trong cuộc sống, người trẻ tuổi thường sợ bị phán xét. Nhưng qua những giai đoạn của cuộc đời, sẽ đến lúc họ nhận ra dù có làm gì hay không họ cũng sẽ bị phán xét mà thôi. Học hay không học đại học, có hay không có người yêu, đi làm thêm hay không, theo đuổi sự nghiệp hay ở nhà nuôi con…, tất cả các lựa chọn đều bị phán xét. Vậy chúng ta quan tâm làm gì? Hãy cứ làm việc bạn cần làm. Những người thực sự thành công và hạnh phúc không dành nhiều thời gian để phán xét chuyện riêng của người khác, đó là câu thần chú bạn cần nhớ để bỏ ngoài tai cũng như thông cảm hơn cho những người phán xét mình.

Giai đoạn nào của cuộc đời giúp bạn nhận ra điều đó?

Lúc nhỏ, sự hướng ngoại có phần non nớt từng khiến tôi gặp phải nhiều phản ứng tiêu cực từ người khác. Tuổi thơ tôi khá là trầy trật, lạc lõng và tràn ngập sự hoài nghi về bản thân. Tôi không phải học sinh giỏi, lại không có bạn bè, hầu như chẳng có sự kết nối nào với mọi người xung quanh. Trong mắt họ, có lẽ tôi là người lập dị.

Nhưng tôi thường nghĩ điều gì cũng có cái giá của nó. Cũng giống như những đau đớn khi tập gym đổi lại một thân hình mơ ước, thời thơ ấu buồn bã ấy giúp tôi học được nhiều điều. Vì không có bạn, tôi dành hầu hết thời gian soi chiếu lại mình. Những câu hỏi tự đặt ra cho mình, tôi viết vào nhật ký và đi tìm lời giải qua việc đọc sách. Tôi học cách quan sát, chú ý đến người khác, thể hiện sự hướng ngoại đúng mực, nhờ vậy mà khi trưởng thành, tôi đã được đón nhận nhiều hơn.

Một mình một kiểu cũng là một cách tốt để ghi dấu ấn cá nhân, không phải ư?

Nhưng khi còn đi học, sự lập dị có vẻ là một điều tiêu cực, ít nhất thì đó là điều tôi nghĩ. Ở trường, chúng ta phải đi theo một khuôn mẫu nhất định, đứng thành hàng, mặc đồng phục và học theo những suy nghĩ tiêu chuẩn, làm theo những kiến thức trong sách vở, ghi nhớ lời giảng của thầy cô. Đối với giai đoạn đầu của cuộc đời, những khuôn mẫu ấy là cần thiết để ta hiểu về những hệ thống chuẩn mực trong cuộc sống.

Khi trở thành người lớn rồi tôi mới nhận ra lập dị là một món quà. Nó khiến tôi cảm thấy mình khác mọi người. Vì chỉ sống có một lần nên tôi muốn dành thời gian mỗi ngày cho chính mình chứ không phải là nghe lời ai khác.

Giang Ơi phiên bản người lớn đã khác thời thơ ấu như thế nào?

Tôi tự tin, cởi mở, vui vẻ nhiều hơn, biết cách bỏ ngoài tai những gì không đáng nghe. Tôi hiểu bản thân mình hơn, biết tiết chế cảm xúc, đồng thời biết nghĩ cho cảm xúc của người khác, thông cảm với họ và trân trọng những người bạn bên cạnh mình hơn.

Duy có một điều chưa tích cực lắm là tôi thức khuya hơn, vì dù công việc của tôi nhiều bao nhiêu, quỹ thời gian cũng chỉ có 24 giờ mỗi ngày. Hiểu được điều đó nên tôi luôn cố gắng giữ vị trí ưu tiên cho gia đình, chăm sóc đàn thú cưng (3 chú mèo tên Sung, Tuyết, Huy và một chú chó tên Hoàng), công việc, sức khỏe và bạn bè.

10s Q & A

Điều luôn tự nhủ với mình mỗi ngày?

Hành trình cuộc đời chỉ có một lần, hãy tận hưởng khi nó chưa qua.

Điều gì sẽ khiến bạn luôn cười?

Chứng kiến bầy thú cưng của mình khỏe mạnh, vui vẻ.

Bạn có nghĩ sau này mình sẽ là một bà mẹ chồng khó tính?

Chỉ khi con trai tôi không chịu ở riêng và tự lo cho gia đình nó.

Môn nghệ thuật mà bạn muốn thử sức?

Điện ảnh, tôi muốn thử đóng phim.

Một thử thách bạn từng đặt ra cho bản thân?

Tăng lịch tập gym từ 3 buổi lên 5 buổi/tuần để có cơ thể đẹp hơn, sau đó vừa gập bụng vừa tự hỏi mình có bị điên không.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Nhà sáng lập Liti Florist: “Hạnh phúc của một chủ tiệm hoa là không bị ai ghét”

Bài viết nổi bật

Thanh liễu là loài hoa tôi yêu thích nhất, bởi một cành hoa thân gỗ nhỏ khô khốc vẫn có sức sống kiên cường đến vài tháng trời. Bông thanh liễu tròn, nhỏ, lá kim mọc xen kẽ, khi vò nát có mùi thơm dễ chịu giống mùi hương thảo. Tôi nghĩ Phượng giống loài hoa ấy bởi sự dễ chịu và tinh tế cô mang đến cho người xung quanh. Mối liên tưởng đó không ngừng đeo bám tôi trong suốt buổi trò chuyện với Phượng ở cửa hàng hoa của cô trên phố Kim Mã, Hà Nội.


Kiếm tiền chỉ là một phần của cuộc sống

Chị nghỉ việc ở một tập đoàn lớn để tập trung vào mở cửa hàng hoa do đam mê cây cỏ, nhưng rõ ràng để xây dựng được Liti Florist trở thành một thương hiệu quen thuộc của những nguời yêu hoa, chắc chắn không thể chỉ dựa vào hai chữ “đam mê”?

Tôi rất thích hoa cỏ và luôn mơ có một cửa hàng nhỏ xinh để ngắm hoa mỗi ngày. Thời còn đi làm, tôi đã mở một cửa hàng hoa online. Khi cửa hàng online quá tải vì được mọi người yêu mến nhiều, tôi quyết định nghỉ việc để tập trung vào nó.

Trước thời điểm đó, với tôi, hoa và việc mở cửa hàng hoa chỉ đơn giản là sở thích. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vì hoa mà từ bỏ vị trí giám đốc marketing, bỏ nguồn thu nhập cùng những mối quan hệ mình đã tạo dựng nên khi ấy. Nhưng cuối cùng, hoa đã chọn tôi.

Phượng Krystine Nguyễn
– Sinh năm 1984
– Sáng lập và quản lý thương hiệu hoa, wedding planner Liti Florist

Có người từng hỏi nếu Liti vẫn là một cửa hàng nhỏ và tôi vẫn có thể tiếp tục công việc marketing thì liệu mọi thứ có toàn vẹn hơn không. Thực ra tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó. Tôi luôn nhìn vào hiện tại. Thách thức chính là thứ gia vị khiến cuộc sống trở nên thú vị hơn.

Đối với chị, đâu là thứ “gia vị” khó nêm nếm nhất?

Đó là việc phát triển những con người đang kề vai sát cánh cùng tôi. Tôi luôn nghĩ đến việc xây dựng môi trường làm việc sao cho nhân viên cảm thấy hạnh phúc khi đi làm. Tôi dành cổ phần cho những người làm việc với tôi lâu dài và có cống hiến. Điều đó sẽ làm cho họ cảm thấy có trách nhiệm hơn với công việc.

Và khi đó, chính họ sẽ trở thành nguồn năng lượng tích cực xung quanh chị?

Đúng thế, tôi sẵn sàng là một phần nhỏ trong thành công lớn chứ không muốn mình là tất cả của thành công ấy. Tôi mong Liti Florist phát triển hơn nữa vì muốn những nhân viên gắn bó với mình có cuộc sống tốt hơn. Tôi nói với họ rằng công việc chỉ là một phần trong cuộc sống. Đúng 5 giờ chiều, tôi đuổi nhân viên đi về hết để họ có thể sử dụng tối đa quỹ thời gian cá nhân.

Tôi hiểu rất rõ về sự cân bằng trong cuộc sống. Lợi nhuận, sự nghiệp chỉ là một phần của cuộc đời. Những phút giây sống vì mình mới là điều quan trọng nhất. Đối với tôi, khoảnh khắc ngồi uống một cốc cà phê ngon cũng ý nghĩa không kém việc ký được một hợp đồng quan trọng trong công việc.

Hạnh phúc của chủ một tiệm hoa là gì?

Công việc này cho tôi nguồn thu nhập lớn hơn nhiều so với trước đây, mở rộng nhiều hơn các mối quan hệ, biến khách hàng trở thành những người bạn thực sự của mình. Đó là một vị khách đang phải chịu nỗi đau mất đi một người bạn, trong những ngày đau khổ ấy, họ bảo chỉ có hoa mới giúp họ nguôi ngoai. Một người đàn ông tay cầm túi bỉm, tay cầm hoa chạy vội về nhà tặng vợ và con gái mới chào đời. Làm nghề này, vui nhất là không bị ai ghét cả, vì ai lại nỡ ghét những bông hoa đẹp hàm chứa nhiều cảm xúc và tình cảm thế kia chứ, càng không ai có thể ghét người đã giúp mình truyền đi những tình cảm ấy được.

Con gái đưa tôi đến giấc mơ này

Ai là người tạo ảnh hưởng lớn nhất đến chị của thời hiện tại?

Càng nghĩ, tôi càng thấy phải cảm ơn con gái. Lúc tôi còn đứng giữa suy nghĩ có nên bỏ việc để tập trung vào hoa hay không, cái nhún vai của con gái Quế Anh mới 4 tuổi cùng câu nói: “Con có linh cảm tốt nếu mẹ mở cửa hàng hoa!” giống như một cú huých cho tôi đủ sức mạnh để thực hiện đam mê của mình. Đối với nhiều bậc phụ huynh, họ có thể là người trao cho con cái ước mơ, hay ít nhất là gợi mở để chúng đến với điều đó, nhưng với mẹ con tôi thì ngược lại.

Tôi không thể nghĩ cô bé 4 tuổi có thể nói ra một câu “cụ non” đến như thế!

Đúng là như thế đấy. Có lần Quế Anh đi học về, bạn ấy kể cho tôi nghe chuyện ở lớp có bạn này dỗi bạn kia rồi chốt hạ một câu: “Con thấy các bạn trẻ con quá mẹ ạ!”.

Tính cách ấy tôi nghĩ ít nhiều chịu ảnh hưởng từ giáo dục. Tôi luôn nói với con: “Con là người mẹ rất yêu, nhưng không có nghĩa con là trung tâm của vũ trụ, là tất cả. Hôm nay mẹ phải đi xem phim với bạn của mẹ. Con sẽ ở nhà với bố được chứ?”. Vào những khung giờ nghe nhạc của bố mẹ, bạn ấy không được đòi nghe nhạc của mình. Bạn ấy hiểu về sự công bằng, hiểu việc phải tôn trọng sự khác biệt giữa mỗi người.


Chị dùng từ “bạn ấy” để nói về con gái, có vẻ hai mẹ con giống như hai người bạn?

Quế Anh giống như bạn của vợ chồng tôi. Tôi có thể kể con nghe tất cả mọi việc, và ngược lại bạn ấy cũng thế.

Người bạn ấy nếu mắc lỗi, liệu có bị mẹ phạt không?

Vẫn phạt chứ! Nhà tôi từ 7 rưỡi đến 9 rưỡi tối là thời gian dành cho gia đình, cùng uống trà, nói chuyện, đọc sách, ai dùng thiết bị điện tử hay làm việc riêng trong khoảng thời gian này sẽ bị phiếu bé hư. Phiếu bé hư được quy đổi thành việc bị cù léc, bị sai khiến hay phạt tiền vào con lợn chung của cả nhà, cũng có thể là cắt luôn một buổi tối “family day” khi Quế Anh được ngủ chung với bố mẹ. Vì đây là điều bạn ấy thích nhất, nên những khi làm điều gì tốt, bạn ấy sẽ đem nó ra mặc cả: “Con có thể quy đổi phần thưởng thành một tối family day được không?”.

Chị dạy những điều gì cho con gái mình?

Tôi không để con cảm thấy cô độc khi đối diện với khó khăn, nhưng bạn ấy vẫn phải tự giải quyết những vấn đề của riêng mình. Quế Anh nuôi một chú mèo, bạn ấy sẽ phải tự chăm sóc, luân phiên bỏ tiền mừng tuổi mua thức ăn cho mèo, dọn dẹp mỗi khi mèo bày bừa.

Dù tôn trọng con, tôi vẫn kiểm soát để bạn ấy không làm điều gì chỉ nhằm thỏa mãn mong muốn của riêng bản thân. Thật may rằng vẫn chưa có gì đi lệch đường ray. Nhưng nếu sau này Quế Anh muốn rời xa tôi để đi du học thì sao? Tôi nghĩ lúc ấy sẽ tới lượt mình phải tự kiểm soát mong muốn của bản thân.

Bằng cách nào?

Tôi sẽ cố gắng kiểm soát sự ích kỷ của mình. Con có thể lựa chọn xu hướng giới tính, yêu một cô gái, không lấy chồng, không cần làm hài lòng những mong muốn của người khác, miễn là con hạnh phúc!

Cảm ơn chị!

Q & A

Loài hoa chị yêu thích nhất?

Những loài hoa nhỏ như thanh liễu.

Một điều chị muốn cải thiện ở bản thân?

Sức khỏe.

Khoảng thời gian chị muốn trở lại nhất?

Ngày bố tôi còn sống.

Người ngồi đối diện sẽ gây khó chịu cho chị nếu…?

Quần áo họ bị nhăn.

Điều gì khiến hai mẹ con có thể bất đồng ý kiến?

Việc ôm hôn mèo.

Chị muốn nghỉ hưu năm bao nhiêu tuổi?

Tôi sẽ không nghỉ hưu, chỉ là chuyển sang những công việc nhẹ nhàng hơn như vẽ tranh, viết sách, trồng hoa vào năm 45 tuổi.

Jang Kều: Người phụ nữ mơ mộng, dốc sức làm những điều viển vông

Bài viết nổi bật

Cách Jang Kều nói về những dự án cộng đồng của mình cũng đầy say mê và hào hứng như cách một nghệ sĩ kể về quá trình thực hiện một album nhạc rất mực tâm huyết.


Tôi đã nghe rất nhiều về dự án “Nhà chống lũ”, về quỹ “Sống”, về những điều mà chị cùng cộng sự của mình đã làm trong những năm qua. Khoảnh khắc đặc biệt nhất mà chị từng có trong suốt hành trình đó là gì?

Có lẽ là khi tôi quyết định phát triển dự án “Nhà chống lũ”, và người mang đến khoảnh khắc ấy chính là con trai Taka của tôi. Việc nuôi dạy cậu con trai tự kỉ từng khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi luôn phán xét, chỉ trích con, cho rằng những điều con làm là vô vị. Lúc đó, tôi nghĩ người cần thay đổi là con chứ không phải là mình. Trong một thời gian dài, cả hai mẹ con cùng rất căng thẳng.

TÊN THẬT: PHẠM THỊ HƯƠNG GIANG
– Sinh năm 1979
– Từng theo học Quản lý Dự án Phát triển Cộng đồng của Học viện Công nghệ Châu Á (AIT), Thái Lan.

– Thạc sĩ chuyên ngành Kinh doanh và Tài chính Quốc tế, trường Đại học Kyung Hee, Hàn Quốc.

– Quản lý dự án của UNDP – Chương trình Phát triển Liên Hợp quốc tại Việt Nam.

– Chủ tịch tập đoàn GroupG Asia Pacific (Singapore).

– Chuyên gia tư vấn chiến lược thương hiệu, chiến lược CSR cho doanh nghiệp.

Người sáng lập quỹ Hỗ trợ & Phát triển Cộng đồng Sống bền vững trong đó có các dự án Nhà chống lũ, dự án Làng hạnh phúc, dự án Hạnh phúc xanh, dự án Forest Symphony.

– Top 50 người phụ nữ ảnh hưởng nhất Việt Nam năm 2019 theo tạp chí Forbes

Vào một buổi chiều, tôi quyết định tạm bỏ qua mọi lo lắng về con, tận hưởng chút niềm vui khi được nhận một bó hoa đẹp và trò chuyện cùng một người bạn đã lâu không gặp. Trong một thoáng đưa mắt nhìn, tôi thấy con đang ngồi bên khung cửa, tay đang cố nhặt những sợi nắng. Nếu là thường ngày, tôi sẽ nghĩ đó là một hành động vô nghĩa, nhưng với tâm trạng thoải mái hôm đó, tôi thấy hành động đó thật đẹp. Tôi và bạn cùng thốt lên: “Taka đang nhặt nắng kìa”.

Có thể so sánh như thế này: cả thế giới này ai cũng là hình vuông, nhưng những người đặc biệt lại là hình tròn. Nếu hình tròn bị bắt ép nhét vào hình vuông, hình tròn sẽ méo mó, vỡ vụn. Chính lúc đó, tôi hiểu rằng bản thân mình, Taka hay bất kỳ ai chỉ có thể sống hạnh phúc khi được làm những điều mình muốn. Điều tôi muốn là được giúp đỡ những người dân nghèo ở các miền quê xa xôi hẻo lánh. Tôi quyết định tặng bớt cho bạn bè những công ty mình đang điều hành như sản xuất truyền hình, thiết kế in ấn, tổ chức sự kiện, chỉ giữ lại công ty G’Brand chuyên về tư vấn chiến lược & sáng tạo và nhóm công ty GroupG Asia Pacific chuyên về công nghệ và thương mại để có thời gian thực hiện dự án “Nhà chống lũ”.

Vậy, có thể xem Taka là người đã góp công lớn trong việc khởi xướng dự án “Nhà chống lũ” nhỉ!

Có thể nói như vậy, “Nhà chống lũ” ra đời sau khoảnh khắc Taka nhặt nắng. Nghe thì không logic nhưng lý do ấy rất thật. Ý nghĩ giúp đỡ những người nghèo luôn là một bản năng trong tôi, nhưng chỉ khi tôi nhìn được vẻ đẹp của những điều đơn giản nhất, học cách không phán xét người khác, không thấy điều họ làm là ngớ ngẩn, biết tôn trọng điều khác biệt ở mỗi con người thì dự án “Nhà chống lũ” mới thực sự được khởi động. Nói đúng hơn là nếu không có Taka, “Nhà chống lũ” sẽ được triển khai theo một cách khác.

Là cách gì?

Là giống như cách các đoàn cứu trợ khác đang làm từ thiện. Đi từ thiện, chúng ta luôn ở trong tâm thế đi cho, mang những điều mình có đến cho người khác. Cách làm này đã dẫn đến tâm lý ỷ lại, phụ thuộc của người nhận. Họ chỉ chờ đến mùa lũ để trèo lên cây, lên mái nhà và chờ đợi sự giúp đỡ. Tiền cứu trợ được dùng để tiêu xài, uống rượu, hết tiền họ lại chờ cơn lũ khác. Giúp đỡ bằng vật chất cũng là thiện chí, nhưng để thay đổi xã hội một cách bền vững, ta cần đánh vào nhận thức. Phải làm sao cho những người khó khăn có được sự tự hào, tự trọng, tự tôn, tự chủ, tự lập. Với những chữ “tự” ấy, cuộc sống của họ và những thế hệ sau đó mới thay đổi được.

Điều khác biệt của “Nhà chống lũ” là chúng tôi giúp người dân làm nhà, nhưng họ phải đóng góp ít nhất 50% chi phí xây dựng và họ phải tham gia vào thiết kế căn nhà của mình. . Kiến trúc sư của dự án cần đảm bảo thiết kế ấy phải an toàn, dễ mở rộng công năng, tiết kiệm chi phí xây dựng cho ngôi nhà trong tương lai. Một cụ già chỉ có vỏn vẹn 20.000 đồng trong túi, việc xây được một căn nhà nghe như một chuyện không tưởng. Nhưng chúng tôi vận động cụ bán đi những thứ xung quanh, vay mượn thêm họ hàng. 20.000 đồng biến thành 25 triệu đồng, số tiền bà không bao giờ nghĩ mình sẽ có, cộng với phần hỗ trợ 25 triệu từ dự án, thế là có căn nhà tươm tất.

À, tôi bổ sung thêm một chữ “tự” nhé! Đó là tự sướng, khi họ hạnh phúc với chính căn nhà mình thiết kế và tự hào khoe: “Cửa sổ hình tròn do tôi nghĩ ra này”, “Màu sơn tím này tôi chọn mãi mới được đấy”. Cái nhà đó do họ xây nên, và điều mà chúng tôi làm là trao cho họ quyền được làm chủ cuộc đời mình.

Chị từng chia sẻ rằng bản năng của chị là giúp đỡ người khác, tôi có thể nghe thêm một vài câu chuyện khác của chị trước khi “Nhà chống lũ” ra đời không?

Bản năng này xuất phát từ ngày bé, những ngày tôi thích đóng vai “chủ tướng”, thích chịu trách nhiệm với bạn bè mình. Có lần tôi dẫn đám bạn hàng xóm của mình đi chơi, đến khi đi quá xa và bị lạc, cả lũ lại đói rã rời vì lúc ấy đã quá giờ trưa, tôi đã lấy luôn đôi dép nhựa mình mới được mua, đổi kem và bánh mì để cả bọn cùng ăn cho đỡ đói còn kiếm đường về. Học đại học, tôi làm gia sư cho người nước ngoài, mở trung tâm gia sư, trung tâm khiêu vũ, trung tâm ngoại ngữ, tiền kiếm được lại dùng để đóng học cho mình và những bạn ở xa lên Hà Nội học.

10s Q&A

Thói quen luôn giữ?

Trồng cây.

Chị là một người phụ nữ…?

Truyền thống.

Việc điên rồ nhất từng làm?

Cởi dép, ném lên cây bàng cho bàng rụng xuống và ăn ngay mà không cần rửa trước mặt các cộng sự nước ngoài.

Từ cô bé thích làm chủ tướng đến một người phụ nữ thành lập các dự án giúp đỡ và phát triển cộng đồng, có điều gì giống và khác nhau ở hai con người đó?

Tôi nghĩ không có gì khác nhau cả. Bản thân tôi hiện tại chính là sự phản chiếu của chính mình hồi nhỏ. Tôi luôn tâm niệm mình phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên, tôi vẫn thích rủ rê mọi người cùng mình thực hiện những ước mơ thật viển vông, như “Nhà chống lũ”, Làng hạnh phúc hoặc dự án khuyến khích trồng cây và kết nối với thiên nhiên mang tên Hạnh Phúc Xanh và hiện nay đang là Forest Symphony.

Những dự án đó đã có kết quả thực tế, tại sao chị lại cho rằng chúng là viển vông?

Vì rất khó để hoàn thành mục tiêu đề ra. 700 căn nhà là con số cao mà chúng tôi nỗ lực hết mình trong 5 năm không là con số lẻ của hàng nghìn căn nhà bị thiệt hại mỗi mùa lũ. Dự án “Hạnh phúc xanh” gặp rất nhiều trở ngại từ trở ngại từ một số người trong chính quyền – những người mang tư duy vụ lợi không nhìn thấy lợi ích cá nhân trong dự án của chúng tôi. Hay việc giữ được niềm tin của những cộng sự bên cạnh tôi – những người thừa nhiệt huyết nhưng không đủ kiên nhẫn khi chứng kiến sự ích kỉ, vụ lợi của các cán bộ trong bộ máy đó.

Nhưng có viển vông hay không, phải bắt tay làm thì mới biết được. Ít nhất tôi tin những dự án của chúng tôi có sức lan tỏa rất lớn. Một người sau khi được giúp đỡ xây nhà đã trở thành cộng tác viên chèo thuyền đưa chúng tôi vào những vùng lũ khó tiếp cận. Hay những gia đình nghèo đã tặng cho hàng xóm mình một cặp dê con từ đôi dê chúng tôi tặng làm sinh kế mới. Cuối cùng thì điều chúng tôi muốn đã làm được rồi, chính là cả cộng đồng chung tay nuôi dưỡng và lan tỏa những giá trị nhân văn.

Là chủ tịch của một tập đoàn tư vấn và kinh doanh, thực hiện các dự án cộng đồng, chị làm thế nào để có thể làm tốt công việc và dành thời gian ở bên Taka?

Tôi luôn dành thời gian lên kế hoạch dài hơi cho từng công việc và suy nghĩ thật thấu đáo. Phải tập trung và thực sự dành cả trái tim khi giải quyết công việc, chứ đừng nghĩ rằng mình bận nên chẳng làm được gì.

video

Một tính cách đặc biệt trong con người chị?

Mặc dù suy nghĩ già trước tuổi nhưng bên trong con người tôi vẫn luôn có một tâm hồn rất trẻ con. Nhiều khi cuộc họp đang căng thẳng, tôi lại ồ lên: “Nắng đẹp quá kìa”, mọi người ngẩn ra, không khí nghiêm trọng tự nhiên biến mất. Hoặc tôi có thể chạy ngay ra sân nhặt một chiếc lá mới rụng, bất chấp những ánh nhìn kỳ quặc đổ về phía mình.

Chị có thấy mình là một người phụ nữ lạ lùng không?

Tôi vẫn biết là như vậy. Tôi có những rung cảm đặc biệt trước những cái đẹp nhỏ nhoi nhất của thiên nhiên. Điều đó khiến bản thân tôi và cả những người xung quanh đều được vui hơn trước những lo lắng của cuộc sống thường ngày.

Cảm ơn chị!

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Rab Lê
Trợ lý: Hữu Tài

Bà mẹ 4 con 40 tuổi: “Tôi luôn ưu tiên bản thân mình trước nhất”

Bài viết nổi bật

“Thời bao cấp, cái ăn cái mặc là nỗi lo chung, nhưng trong nhà, mẹ tôi vẫn luôn mở nhạc Pháp và cắm hoa tươi. Mẹ giúp tôi hiểu rằng tâm hồn cũng cần được chăm chút như cái bụng cần được no”.

TRẦN THỤY THẢO VÂN
– Sinh năm 1979
– Founder của Sả Spa và Rose de Mai Spa & Clinic

– 8 năm trước, điều gì khiến chị quyết định rời khỏi vị trí trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn để khởi nghiệp với spa chăm sóc sắc đẹp ở tuổi 32?

Từ nhỏ tôi đã thích việc chăm sóc người khác, làm cho họ hạnh phúc và mong lớn lên có thể theo ngành dịch vụ. Nhưng thế hệ của tôi ít được định rõ phương hướng, cứ ngành nào đang “hot” hay tốt nghiệp xong dễ xin việc thì theo. Sau 10 năm gắn bó với công ty công nghệ, tôi nghĩ đã đến lúc mình phải bước ra khỏi vỏ bọc ấm êm, về đúng con đường của mình. Phải làm thứ thực sự đam mê, mình mới hạnh phúc và có thể gắn bó dài lâu. Quan trọng hơn hết là tôi sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc gia đình.

– 14 năm và 4 lần sinh nở, chị là người mê trẻ con?

Trên tôi chỉ có một chị gái, nhà neo người nên mỗi dịp Tết đến thấy thiếu không khí đông vui. Khi có gia đình riêng, tôi quyết định đẻ một lèo 4 đứa cho vui cửa vui nhà. Hơn hết, nuôi con đối với tôi là một hành trình hạnh phúc. Khi con bé, tôi thích nhìn chúng lớn lên từng ngày. Khi con lớn, niềm vui của tôi là được tìm hiểu nội tâm và làm bạn với con.

– Nhà đông con, chắc chị không tránh khỏi những lúc phải đứng ra làm “người phán xử”?

Những lần đầu mấy chị em chành chọe với nhau tôi còn can, về sau thì tôi thành người quan sát. Thấy đứa nào đuối lý lẽ, tôi còn dạy thêm cho chúng biết cách lập luận. Có lúc đánh nhau xong các con lăn ra khóc, tôi chỉ nhỏ nhẹ hỏi con làm thế có thấy vui không, để con tự ngẫm ra bài học cho mình.

– Bằng cách nào chị giữ cho tuổi xuân của mình không bị những lo toan lấy mất?

Tôi tin một người phụ nữ không thể lo lắng cho chính mình, cứ luộm thuộm, đầu tắt mặt tối cả ngày thì cũng không thể chăm sóc tốt cho người khác. Đó là lý do tôi ưu tiên cho bản thân mình trước nhất. Mỗi ngày tôi dành 2 tiếng để đọc sách, dưỡng da và cắm hoa, thi thoảng tự mua niềm vui cho mình bằng một cái váy hay màu son mới. 3 tháng một lần tôi đi du lịch cùng bạn bè khoảng 2-3 ngày, tất nhiên là không có chồng con đi cùng. May mắn là chồng tôi hiểu, vợ vui thì anh ấy và các con là những người được lợi nhiều nhất.

– Nhiều khách hàng nhận xét rằng nhìn không gian spa dễ đoán ra con người chị, dù họ chưa từng gặp mặt. Còn tổ ấm riêng của chị thì như thế nào?

Ngôi nhà của tôi được thiết kế theo kiểu tân cổ điển với các gam màu trầm ấm, thanh lịch. Tôi đặt sự gọn gàng và ngăn nắp lên hàng đầu. Ngoài các không gian riêng, tôi cũng tạo sự kết nối chung cho gia đình, khi ông bà bố mẹ xem TV thì các con có khu vực chơi gần đấy. Điểm tôi thích nhất trong nhà là chiếc tủ chất đầy sách của hai vợ chồng. Khoảnh khắc các con ngồi chơi, tựa mình vào tủ sách cao ngất bằng gỗ nâu, với tôi đẹp như lát cắt trong một bộ phim. Tôi mong sau này lớn lên, dù đi xa các con cũng sẽ nhớ đến giây phút yên bình ấy.

– Người ta vẫn thường bảo con gái là bản sao của mẹ. Thứ chị thừa hưởng nhiều nhất tự mẹ mình là gì?

Trong ký ức của tôi, cái ăn cái mặc là nỗi lo chung của thời bao cấp. Nhưng trong nhà, mẹ tôi luôn mở nhạc Pháp và cắm hoa tươi. Mẹ giúp tôi hiểu rằng tâm hồn cũng cần được chăm chút như cái bụng cần được no.

– Còn chị dạy gì cho các con mình?

“Con người ai cũng có quyền chọn lựa. Con có thể chọn làm người xấu hoặc tốt, người thành công hay phi thường. Dù chọn kiểu gì thì con vẫn là con của mẹ. Nhưng mà mẹ nghĩ làm người tốt thì vui hơn”. Tôi tin sự gợi mở của mình sẽ giúp con có sự lựa chọn phù hợp.

– Cuộc sống hiện tại có như chị từng mơ?

Thời đại học, tôi chưa từng nghĩ đến việc lấy chồng chứ đừng nói là sinh bốn đứa con, tôi chỉ muốn mình trở thành người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra gia đình là mảnh ghép còn lại để cuộc sống của mình hạnh phúc một cách tròn đầy. Phụ nữ sinh con như được đặt vào tay một hạt giống, mình tưới cái gì, chăm thế nào thì sẽ cho hoa trái như vậy. Nhìn các con trưởng thành, biết cư xử đẹp đẽ giờ đây là một niềm vui lớn lao với tôi.

– Chị nghĩ về tương lai 10 năm tới chưa?

Hy vọng lúc đó tôi đã thực hiện được kế hoạch mình ấp ủ bấy lâu: mỗi năm ở một thành phố lạ 2 tháng như người bản địa, khám phá và trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác.

10s Q&A

Ba từ phác họa bản thân?

Tự tin, lạc quan, thích nghiên cứu.

Khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày?

Vừa lái xe vừa nghe bản nhạc mình thích.

Điều quan trọng trong hôn nhân?

Vợ chồng tương kính như tân.

Cách giữ gìn vóc dáng?

Đi bộ nhiều nhất có thể.

Câu nói truyền cảm hứng?

Càng hiểu rõ mình là ai và mình muốn gì, sẽ càng ít nguy cơ thất vọng.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Rab Lê – Trợ lý: Hữu Tài