Tự khúc tháng Giêng

DELETED

Cuộc hành hương vô tận
bắt đầu từ hôm qua

Về kinh thành nghiêng bóng lâu đài
ngàn năm

Như nếp nhăn mon men luồn
tuổi tác vào khuôn mặt

Mình trẻ ?

Mình già ?



Âm nhạc từ đồng cỏ nhiệt đới

Sưởi ấm giá lạnh Châu Âu

Lò sưởi tí tách, bông lửa nhóm nhém

Đêm mênh mang thanh thản



Đồng vọng Đông – Tây hóa đá

hiện trạng xoay xở vất vả quả địa cầu

Trước tiếng rung phấp phỏm của tình yêu

Một giây, hay không bao giờ cả ?

 


Người khóc mừng hội ngộ

Giữa xanh xao cổ kính

Câu hát đưa người trở ngược thời gian

Về Hà Nội nhỏ bé mà lạ lùng

Mới như chưa bao giờ cũ thế
 



Ta lang thang độc kiếp lữ hành

Ba lô trên vai

Quần áo trĩu nặng kí ức

Thời gian chẳng nghĩa gì

Chỉ khoảnh khắc bất tử

Và ta thành bất tử

Trong mịt mờ khoảnh khắc



Thế giới chìm trôi dưới
gót giày cát bụi

Ta bay

Dưới cánh bay nhân loại khổ đau

Nào giữ nổi ta – mặt đất
nhỏ bé vô vọng ?

Hành tinh không ta

Hoang phế từng giây.
 



Tìm đường về trên chuyến tàu quá khứ

Mùa chật chội những giấc mộng sương xám

Bắp mới óng chiều đông

Hà Nội hồng than ấm


Đàn vịt xiêm rụt cổ mài ức
trắng trên mặt nước ao bèo xanh ngắt

Sóng sánh góc chùa phủ rêu

Ôi, tuổi thơ còn thơm mùi sơn mới !

Đỗ lại bên chân khách lữ hành

Bao tròng mắt long lanh…
 



Viết ở Tours mùa đông 01
Hà Trần


 

Thực hiện: depweb

24/02/2005, 16:14