Sophie Turner: “Đại tiểu thư” nhà Stark của “Game of Thrones” sẽ bứt phá trên màn ảnh rộng năm 2019?

Chat

Vừa có tài năng, nhan sắc và trên hết là những cơ hội lớn từ khi còn rất trẻ, Sophie Turner đang đứng trước con đường chinh phục màn ảnh và trở thành ngôi sao lớn thế hệ mới tại Hollywood.

Sophie Turner chuẩn bị bước vào giai đoạn chuyển giao trong sự nghiệp, từ nàng tiểu thư của “Game of Thrones” đến ngôi sao tương lai trong bom tấn “Dark Phoenix”.

Làm gương mặt chủ chốt của series truyền hình đình đám nhất thế giới, đồng thời diễn chính trong một bom tấn siêu anh hùng – thể loại ăn khách hàng đầu màn ảnh rộng, đó là ước mơ của rất nhiều diễn viên tại Hollywood, thậm chí cả những người có tên tuổi. Vậy mà mới bước sang ngưỡng 23, Sophie Turner – một 9X đời sau chính hiệu đã nắm trong tay thành tích đáng nể này. Hiện nay, cô được biết đến trên toàn thế giới với vai diễn tiểu thư Sansa Stark trong bộ phim truyền hình “Game of Thrones“, và sắp tới sẽ thủ vai chính trong phần mới nhất của loạt phim nổi tiếng X-Men có tên “Dark Phoenix” (Phương Hoàng Hắc Ám).

Dành cả thanh xuân trên phim trường Game of Thrones

Trong series “Game of Thrones“, Sansa Stark là một trong những gương mặt chủ đạo, có sự thay đổi tâm lý và tính cách rất cuốn hút sau mỗi mùa phim. Ở season 1, cô còn là một tiểu thư lá ngọc cành vàng, kiêu kỳ và hay mơ mộng. Nhưng kể từ khi gia đình gặp biến cố, bị kẻ thù giữ làm con tin, thậm chí vị hoàng tử trẻ cô một thời tương tư hành hạ dã man, Sansa dần trở nên cứng rắn, mạnh mẽ và thủ đoạn. Trong những mùa tiếp theo, cô trở thành quân cờ để những kẻ ác thay nhau lợi dụng. Nhưng ở season gần nhất, Sansa thoát ra và vươn dậy mạnh mẽ, lần lượt trừng phạt tất cả những thủ phạm đã gây đau khổ cho mình và người thân.

Sansa Stark là một trong những nhân vật gây ức chế nhất những mùa đầu.

Sophie Turner được hãng HBO lựa chọn cho vai diễn Sansa vào tháng 8 năm 2009, và bắt đầu ghi hình năm sau đó, khi cô mới chỉ 14 tuổi. Tại thời điểm này, cô hoàn toàn chưa có kinh nghiệm gì về diễn xuất chuyên nghiệp, mà chỉ mới tích lũy kiến thức từ những buổi học kịch nói tại trường và ngoại khóa. Bản thân việc cô đi thử vai Sansa cũng là do giáo viên kịch nói khuyến khích. Vậy nhưng, cuộc đời cô đã có bước ngoặt lớn khi “Game of Thrones” ra mắt mùa 1 và gây sốt cực độ năm 2011. Ở ngưỡng tuổi 15, cô bé đã bước những bước đầu tiên trên con đường chinh phục khán giả toàn thế giới.

Việc đóng một series có quy mô hoành tráng, được đầu tư tầm cỡ như “Game of Thrones” khi mới ở tuổi thiếu niên không hề dễ dàng với Sophie. Cô buộc phải xen kẽ đóng phim với học tập, và thậm chí có cả gia sư dạy kèm ngay trên trường quay. Mái tóc vàng nguyên bản của Sophie cũng được nhà sản xuất yêu cầu nhuộm sang màu đỏ, trùng với màu tóc của nhân vật Sansa. Đặc biệt nhất, Sophie Turner thổ lộ series có nhiều yếu tố “người lớn” này đã khiến cô lần đầu biết được rất nhiều khái niệm giường chiếu mới lạ. “Về cơ bản thì tôi đã trải qua tuổi mới lớn của mình trên phim trường “Game of Thrones” – nữ diễn viên sinh năm 1996 chia sẻ.

“Dark Phoenix dạy tôi biết đấu tranh cho bản thân”

Sophie Turner có vai diễn chính đầu tiên trong một bom tấn với “X-men: Dark Phoenix”

Sau khi thành danh nhờ “Game of Thrones“, Sophie Turner bắt đầu nhận nhiều vai diễn mới trong một số dự án truyền hình, phim độc lập, phim hoạt hình lồng tiếng. Nhưng phải tới năm 2015, cô mới bén duyên với vai diễn đột phá tiếp theo – dị nhân Jean Grey trong loạt phim bom tấn đình đám X-Men của hãng 20thCentury Fox. Trong bản gốc truyện tranh, đây là nữ siêu anh hùng có khả năng ngoại cảm và di chuyển vật thể bằng ý nghĩ, đồng thời là thành viên quan trọng của nhóm X-Men. Trước Sophie Turner, nhân vật Jean Grey đã ra mắt công chúng đầy ấn tượng trong ba phần đầu của series X-Men, do diễn viên Hà Lan Famke Janssen thủ vai.

Để nhận được vai diễn Jean Grey thời trẻ, Sophie Turner đã vượt qua nhiều đối thủ nặng ký, đáng kể nhất là Saoirse Ronan – 9X cực kỳ triển vọng của làng điện ảnh, từng nhận đề cử Oscar. Sophie chào sân với vai Jean Grey lần đầu tiên là trong bom tấn “X-Men: Apocalypse” ra mắt năm 2016. Dù bộ phim nhận đánh giá trái chiều về nội dung, nhưng khoảnh khắc Jean Grey giải phóng sức mạnh đầy quyền uy được coi là một trong những điểm sáng nhất của bom tấn này.

Và mùa hè năm nay, Sophie Turner sẽ trở lại với vai Jean Grey – lần này nắm vai trò trung tâm trong phần mới nhất của series X-Men có tên “Dark Phoenix”. Cốt truyện xoay quanh việc Jean Grey bị một sinh vật vũ trụ đầy quyền năng chiếm lấy đầu óc, trở nên hung hăng, mất kiểm soát, đe dọa sự an toàn của không chỉ các đồng đội X-Men mà còn cả nhân loại. Dù bị lùi lịch ra mắt nhiều lần, và nhận phản hồi trái chiều khi quảng bá, nhưng bộ phim vẫn được nhiều khán giả trông chờ nhờ kịch bản đầy hứa hẹn cùng nhạc phim chất lượng.

Jean Grey ở trạng thái Phượng Hoàng Hắc Ám.

Đặc biệt, “Dark Phoenix” còn được Sophie Turner gửi gắm rất nhiều kỳ vọng. Cô cho biết: “Có lần đóng ‘Dark Phoenix’, tôi gặp trục trặc nên diễn hỏng nhiều lần, khiến một bạn diễn nam bực bội rời khỏi trường quay. Nhưng chính Jessica Chastain (thủ vai phản diện trong Dark Phoenix) đã động viên tôi ra nói chuyện thẳng thắn với anh ta, và tự bênh vực bản thân mình. Bộ phim này sẽ là bước đột phá của dòng phim siêu anh hùng cũng như với chính tôi. Tôi tin là vậy”.

Không chỉ tham gia những bộ phim truyền hình và điện ảnh ăn khách, Sophie Turner còn tạo dấu ấn riêng cho mình bên ngoài hoạt động diễn xuất. Nhờ thân hình cao ráo, ưa nhìn không kém gì người mẫu mà cô trở thành gương mặt được nhiều hãng thời trang như Karen Millen, Louis Vuitton săn đón, thuê làm đại diện. Chưa hết, vào cuối năm 2016, Sophie tiếp tục gây chú ý trong giới trẻ khi hẹn hò cùng Joe Jonas, thành viên nhóm nhạc nam Jonas Brothers từng đốn tim vô vàn thiếu nữ vào những năm 2000 trước đây.

Nữ diễn viên là bến đỗ của chàng ca sĩ hào hoa nhất hiện nay – Joe Jonas.

Dù kém Joe tới 7 tuổi và cao hơn anh cả một cái đầu, nhưng Sophie Turner lại chứng tỏ mình là người gắn bó với chàng ca sĩ đào hoa lâu nhất. Rốt cuộc, tới năm 2017, cả hai tuyên bố đã đính hôn trong cơn mưa lời chúc mừng từ người hâm mộ. Mới đây nhất, Sophie cũng góp mặt trong MV ca khúc trở lại của Jonas Brothers mang tên “Sucker”, đạt vị trí quán quân tại Mỹ ít tháng vừa qua.

Người hâm mộ đang rất kỳ vọng Sophie Turner sẽ có bước chuyển mình đột phá trong năm nay, như khoảnh khắc dị nhân Jean Grey giải phóng sức mạnh phượng hoàng bóng tối bên trong mình trong X-Men: Dark Phoenix“. Bởi lẽ, khi “Game of Thrones” khép lại tập cuối cùng của toàn series, đó cũng là lúc nữ diễn viên ra mắt khán giả trên toàn thế giới với cương vị là một ngôi sao điện ảnh trong bộ phim bom tấn đầu tiên do cô đóng chính.

Vừa có tài năng, nhan sắc và trên hết là những cơ hội lớn từ khi còn rất trẻ, Sophie Turner đang đứng trước cơ hội trở thành ngôi sao lớn thế hệ mới tại Hollywood.

Bài: Tuấn Vũ

Thực hiện: Đinh Duy Vũ

24/04/2019, 09:00

“Nữ hoàng Cersei Lannister” của “Game Of Thrones”: người phụ nữ cuồng hình xăm, yêu yoga, ăn chay trường, và thích để mặt mộc

Bài viết nổi bật

Người ta vẫn nhắc về Lena Headey qua vai diễn nữ hoàng Cersei Lannister lẫy lừng của bom tấn truyền hình “Game of Thrones” (Trò chơi vương quyền), cuộc hôn nhân 5 năm tan vỡ đầy chua xót lẫn đau đớn, một mình nuôi con trong sự khánh kiệt… nhưng ít ai biết rằng người phụ nữ này đã được cuộc đời khắc nghiệt tôi luyện để vững vàng trước mọi thách thức cũng như dửng dưng với ánh hào quang. 

Lena Headey (sinh năm 1973) lần đầu tiên bén duyên nghệ thuật khi tham gia vở diễn của trường tại nhà hát Hoàng gia vào năm 17 tuổi, và bất ngờ lọt vào mắt xanh của một Giám đốc tuyển dụng có tiếng – Susie Figgis. Kể từ đây, cô gái trẻ Lena đặt chân đến London, bắt đầu sự nghiệp diễn xuất với đủ đầy thăng trầm, từ những “Waterland” (1992), “The Remains of the Day” (1993), “The Jungle Book” (1994),… đến bộ phim giả tưởng “The Brothers Grimm” (2005) đình đám và siêu phẩm “300” (2007) của đạo diễn lừng danh Zack Snyder.

Lena Headey đặc biệt có rất nhiều hình xăm và mỗi hình đều tương ứng với một câu chuyện đáng nhớ của cô.

“Game of Thrones”: bộ phim thay đổi đời Lena Headey hay người phụ nữ này chưa từng chọn đầu hàng số phận?

Cùng với thành công rực rỡ của “300”, Lena chính thức kết hôn với nhạc sĩ Peter Loughran vào tháng 5/2007 và có cùng nhau một người con trai kháu khỉnh Wylie Loughran sau 3 năm chung sống. Lúc bấy giờ, Lena trở thành mẫu phụ nữ được người người ngưỡng mộ bởi sự nghiệp và gia đình đều như ý. Tuy nhiên, cô lại mắc phải chứng trầm cảm sau sinh nghiêm trọng; và ít lâu sau đó, cuộc hôn nhân hoàn mỹ tan vỡ trong đau đớn vào năm 2011. Tại thời điểm đó, Lena gần như khánh kiệt khi chỉ còn vài đồng lẻ trong tài khoản. Bà mẹ đơn thân này đã phải vay mượn tín dụng để chi trả các khoản tiền sinh hoạt cho hai mẹ con. Cô thậm chí còn nỗ lực xin tòa cho phép mình sở hữu 6.000USD phí tài sản cộng đồng trích từ khoản bồi thường chung của hai vợ chồng sau khi ly hôn.

Lena Headey được chọn mặt gửi vàng cho vai diễn nữ hoàng Cersei Lannister – “Game of Thrones”.

Tưởng chừng như cuộc sống từ đây sẽ là những chuỗi ngày tăm tối nhưng cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra, miễn là chúng ta đừng bao giờ vội đầu hàng số phận. Cũng trong năm 2011 đầy biến động, Lena Headey được chọn mặt gửi vàng cho vai diễn nữ hoàng Cersei Lannister của “Game of Thrones”. Nắm bắt ngay cơ hội hiếm có, Lena đã thổi hồn vào Cersei bằng chính trải nghiệm cay đắng ngọt bùi của đời mình. Vai diễn thành công đến mức đưa sự nghiệp của cô lên một tầm cao mới và đem về cho “bóng hồng” Anh quốc bốn đề cử giải thưởng Primetime Emmy và một đề cử Quả cầu vàng danh giá.

“Diễn xuất từ lâu đã là một phần trong máu thịt nhưng tôi vẫn rất ngại với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý”.

Khi được hỏi cô thích nghi thế nào với tiếng tăm luôn bủa vây xung quanh khi đảm trách vai diễn “nặng ký” đó, Lena đáp rằng: “Tôi được may mắn trải nghiệm cuộc đời nhiều hạnh phúc và lắm đắng cay, điều đó giữ lòng tôi tỉnh táo và không sa lầy vào những thị phi“. Dù được người hâm mộ yêu mến, ánh hào quang vây lấy nhưng Lena Headey vẫn không giấu được những biểu hiện rụt rè và dễ xấu hổ trước ống kính, cô cho biết: “Diễn xuất với tôi từ lâu đã là một phần trong máu thịt nhưng tôi vẫn rất ngại với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý”.

Thăng trầm trong đời chỉ tôi luyện Lena Headey trở thành một người phụ nữ đĩnh đạc, trầm ổn và đầy nhiệt huyết

Hôn nhân đổ vỡ để lại cho Lena Headey một trái tim đầy sẹo nhưng khi chia sẻ về nỗi đau ấy trên tờ US Magazine hồi năm 2015, nữ diễn viên đã lan tỏa một năng lượng đáng khâm phục: “Cuộc hôn nhân với biết bao kỳ vọng của tôi và anh đã đứt đoạn trong nghiệt ngã. Thời điểm đó thật sự rất khó khăn với tôi, nỗi đau, sự tổn thương là quá lớn… nhưng dù sao mọi chuyện cũng đã qua. Cuộc sống này sẽ không dừng lại vì bất kỳ ai và tôi cần mạnh mẽ bước tiếp”.

Trái tim có lắm vết sẹo cũng không thể ngăn bước người phụ nữ này dũng cảm tiến lên phía trước.

Vào tháng 7/2015, người hâm mộ một phen ngỡ ngàng khi Lena bất ngờ hạ sinh một bé gái tên là Teddy, và danh tính cha đứa bé vẫn là một bí mật. Khi được hỏi về vấn đề này, Lena Headey đáp nhẹ hẫng: “Tôi chỉ muốn cuộc sống của mình được riêng tư mà thôi”. Tuy nhiên, vào năm 2017, truyền thông đã xác nhận người đàn ông đã nguyện dành cả đời mình để che chở cho Lena chính là người bạn thời thơ ấu của cô – nhà sản xuất kiêm biên kịch Dan Cadan. Hai người đã đính hôn vào năm 2017 và có cái kết viên mãn tại lễ đường vào mùa hè 2018.

Sau nhiều thăng trầm của cuộc đời, cả hai người bạn thời thơ ấu đã tìm thấy nhau và cùng viết nên câu chuyện tình yêu giản dị, không kém phần ngọt ngào.

Lena Headey không chỉ là một diễn viên, một bà mẹ hai con mà còn là người mẹ truyền cảm hứng cho cả thế giới khi tích cực tham gia vào các hoạt động xã hội và nhân quyền. Năm 2015, cô trở thành đại sứ của Plan International USA với bài viết xúc động mang tên “Con gái của tôi”, nhằm kêu gọi hỗ trợ nâng cao đời sống và chế độ đối với trẻ em và phụ nữ ở các nước đang phát triển. Bên cạnh đó, Lena còn ủng hộ quyền LGBT khi cho tổ chức NOH8 (viết tắt của No Hate – tạm dịch: Ngừng kì thị) dùng hình ảnh của cô in trên áo phông để bán gây quỹ.

Ngày 5 tháng 3 năm 2019, Lena Headey trở lại thăm trại Moria trên đảo Lesvos.

Tháng 7/2016, Lena đã đến Hy Lạp cùng Ủy ban cứu hộ quốc tế (International Rescue Committee) và các bạn diễn trong “Game of Thrones” – Liam Castyam và Maisie Williams trong nỗ lực gây quỹ cho những người di cư trên hòn đảo Lesvos. Hoàn cảnh những người dân bị mắc kẹt tại hòn đảo ở cửa ngõ Điạ Trung Hải này nguy cấp đến mức Lena đã không ngần ngại nói rằng: “Là một người đảm nhận trọng trách hỗ trợ tinh thần, tôi thấy tình cảnh này rất đau đớn… Tôi muốn EU hãy hết lòng hết sức tìm ra giải pháp vì đây là vấn đề mà cả châu Âu phải hành động”.

Ngoài việc dành thời gian lăn xả ngoài phim trường, Lena còn gửi gắm sự cảm thông sâu sắc cho những người không may mắc bệnh Alzheimer thông qua việc góp giọng trong một đoạn phim quảng cáo của tổ chức từ thiện nghiên cứu về chứng mất trí nhớ ở Anh vào năm 2018. Bằng một chất giọng truyền cảm và giàu cảm xúc, Lena nói: “Mỗi người đến với thế giới này chỉ với duy nhất một bản năng – đó chính là sự khao khát sinh tồn. Và bản năng này chưa bao giờ rời bỏ bất kỳ ai, dù người đó có đang đối diện với thách thức nào chăng nữa…

Phía sau ánh hào quang, cô chỉ là người phụ nữ cuồng hình xăm, yêu yoga, ăn chay trường, thoải mái để mặt mộc trên Instagram, sống nhiệt huyết và đầy lòng nhân ái.

Càng trải qua nhiều gió sương của cuộc đời, Lena càng khiến người hâm mộ “ngả mũ” bởi cái cách cô khiến cuộc đời phải “mệt mỏi” với mình. Trái tim một lần tan vỡ thì đã sao? Một mẹ một con trong những tháng ngày khốn cùng thì đã sao? Chỉ cần luôn bình tĩnh đối diện, chúng ta có thể tìm thấy ánh sáng phía cuối đường hầm. Lena Headey từng khẳng định rằng cô chẳng có bất kì nét tính cách tương đồng nào với các vai đã diễn; và phía sau ánh hào quang rực rỡ, cô chỉ là người phụ nữ cuồng hình xăm, yêu yoga, ăn chay trường, thoải mái để mặt mộc trên Instagram, sống nhiệt huyết và đầy lòng nhân ái.

Game of Thrones 8: Cuộc chiến giữa hai “đại nữ” Daenerys và Sansa sẽ được khơi mào?

Bài viết nổi bật

Chỉ ít ngày trước, series truyền hình ăn khách bậc nhất màn ảnh nhỏ hiện nay – “Game of Thrones” (Trò Chơi Vương Quyền) đã chính thức tái xuất. Mùa thứ 8 cũng  là mùa chiếu cuối cùng của series này, và sẽ khép lại nhiều mạch truyện còn dang dở hết sức hấp dẫn suốt những năm qua như cuộc chiến tranh giành Ngôi Báu Sắt, cuộc chiến chống lại quỷ Bóng Trắng ở cực Bắc,… Với hàng chục triệu người theo dõi trên toàn cầu, cùng số vốn đầu tư kỷ lục của ông lớn HBO, phần 8 của “Game of Thrones” xứng danh là quả bom tấn lớn nhất của thể loại truyền hình trong năm 2019.

Daenerys Targaryen và Sansa Stark quyền lực hơn?

Số phận của lục địa Westeros đang bị xâu xé bởi những mưu tính tranh giành quyền lực và sự trỗi dậy của loài quỷ Bóng Trắng.

Vào tối 14/4 tuần trước theo giờ Mỹ (tức sáng 15/4 giờ Việt Nam), tập đầu tiên của “Game of Thrones” phần 8 đã ra mắt trong niềm hân hoan tột độ của người xem. Sau hơn một năm ròng chờ đợi, tập phim mang tên “King’s Landing” đã không gây thất vọng khi tường thuật lại hàng loạt cuộc hội ngộ, gặp gỡ rất đáng chờ đợi của các nhân vật chính. Trong số đó, gây xôn xao nhiều nhất chính là cuộc gặp gỡ giữa hai nữ nhân quyền lực nhất nhì series hiện nay: “Mẹ Rồng” Daenerys Targaryen và Sansa Stark – nữ chúa của phương Bắc.

Ngay từ mùa 1 ra mắt năm 2011, Sansa Stark và Daenerys Targaryen đã là hai nhân vật gây chú ý nhiều nhất trong “Game of Thrones“. Sansa ban đầu là một tiểu thư lá ngọc cành vàng, kiêu kỳ, chảnh chọe. Cô đem lòng “say nắng” gã thái tử Joffrey và ngây thơ phản lại cha mình, khiến gia tộc Stark nhà cô tức giận chống lại triều đình. Sau đó, Sansa bị bắt làm con tin và lần lượt rơi vào tay nhiều kẻ ác tàn bạo như Joffrey, Lysa Tully, Ramsay Bolton. Tuy nhiên, những khó khăn ấy đã trui rèn ở cô một tính cách mới: mạnh mẽ, quyết đoán và tàn nhẫn. Sau khi giải phóng cho quê hương, anh trai Jon Snow của Sansa được tôn làm Vua Phương Bắc, còn cô được phong làm Công Nương nhà Stark, đồng thủ lĩnh phương Bắc với anh trai.

Hai người phụ nữ quyền lực của “Game of Thrones” Daenerys Targaryen (phải) và Sansa Stark

Trong khi đó, Daenerys Targaryen là hậu duệ duy nhất còn sót lại của dòng dõi vua rồng, một gia tộc đế vương từng làm chủ toàn đại lục suốt 200 năm ròng. Gia đình lụi bại từ trước khi cô chào đời, và từ bé tới lớn, Daenerys cùng anh trai Viserys phải sống bôn tẩu nương nhờ những gia đình giàu có luôn miệng chế giễu họ. Cuối phần 1, Daenerys gần như mất hoàn toàn hy vọng khi cả chồng lẫn con bị hại chết, nhưng một phép màu bí ẩn đã giúp cô ấp nở ba quả trứng rồng hóa thạch. Kể từ đó, Daenerys có biệt danh “Mẹ Rồng” và ngày càng thu nạp nhiều chiến tích hoành tráng, trước khi trở về cố hương nhằm giành lại ngai vàng đã mất của cha ông.

Trong phần 7 gần nhất, Daenerys đã gặp gỡ và đem lòng yêu vua phương Bắc Jon Snow, anh trai của Sansa. Hai người đã cùng nhau đối mặt với ác quỷ Night King – kẻ đang lăm le dẫn đoàn quân thây ma đồ sộ xuống tấn công con người. Vì biết Daenerys là cơ hội lớn nhất để nhân loại thoát khỏi đại họa, Jon đã tình nguyện từ bỏ ngôi vua phương Bắc của mình, quy phục cô làm nữ hoàng. Hành động này của Job diễn ra mà không một người nhà hay cận thần nào nghe được. Bởi vậy, trong tập mới nhất của phần 8, khi Jon đưa nữ nhân lạ mặt từ phương xa về và tuyên bố cô là nữ hoàng của anh, Daenerys đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều cư dân nơi đây, trong đó có Sansa Stark.

Do “Mẹ Rồng” vô tư hay Công Nương nhà Stark đa đoan?

Là người đã trải qua nhiều cuộc chiến lớn, “Mẹ Rồng” ắt hẳn có cái nhìn thấu đáo hơn Sansa.

Ngay sau khi xem tập phim, người hâm mộ của Sansa và Daenerys đã tranh luận không ngừng: Sansa có quá kiêu kỳ khi xa lánh Daenerys hay không? Daenerys có quá hồn nhiên khi lên nắm quyền phương Bắc mà chẳng hiểu chút gì về nơi này? Trong phim, Sansa có vẻ là người đang có thái độ khó ưa hơn. Mặc dù Daenerys ngay từ lần đầu gặp đã tỏ ra thân mật, khen ngợi đối phương, nhưng Sansa vẫn không ngừng “đá xoáy” sự xuất hiện của Mẹ Rồng tại nơi đây. Những cái liếc mắt khinh khỉnh của cô nàng còn khiến nhiều người tin rằng, rất có thể Sansa sẽ phản bội lại Mẹ Rồng trong tương lai.

Sansa vẫn có lý do riêng của mình khi ngầm phản đối hành động của anh trai Jon Snow.

Nhưng khó mà trách được Sansa, vì Jon Snow đã hành xử quá nhanh. Anh đặt phương Bắc vào tay một nữ nhân xa lạ cùng đoàn quân ngoại tộc. Dù Jon vốn có động cơ tốt (muốn đẩy lui đại họa Bóng Trắng), nhưng hầu hết người dân quanh anh lại chưa từng chứng kiến loài quỷ này. Ngược lại, họ nhìn rõ hơn rất nhiều những kẻ thù là con người, như nữ hoàng độc ác Cersei Lannister, nhà Bolton, nhà Frey,… Bởi thế nên không chỉ có Sansa, mà rất nhiều tướng lĩnh của phương Bắc, trong đó có nữ chúa nhỏ tuổi Lyanna Mormont và em gái Arya đều đồng lòng với cô.

Về phần Daenerys Targaryen, ở phần  7, cô đã mất đi một con rồng vào tay ác quỷ Night King. Điều này khiến cô nhận thức được mối nguy của hiểm họa sắp đến. Đồng thời, cô cũng giao chiến với bà hoàng đối thủ Cersei suốt nhiều tập liền, và mất đi hai cánh quân đồng minh hùng mạnh. Việc ý thức được kẻ thù ở cả phương Bắc lẫn phương Nam đã cho Daenerys cái nhìn thấu đáo của đại cuộc hơn hẳn Sansa.

Trong tập tiếp theo, Daenerys Targaryen nhiều khả năng chủ động gặp Sansa Stark để xóa bỏ hiềm khích, đảm bảo rằng cô không có ý định chiếm hữu phương Bắc. Hơn nữa, điều quan trọng trước mắt cả hai vẫn là cuộc chiến sắp tới với loài quỷ bóng trắng. Đứng trước đại họa lớn như  vậy, cái bắt tay của hai nữ nhân này sẽ quyết định phần nhiều đến số phận của phương Bắc và toàn lục địa.

Bài: Tuấn Vũ

Tập đầu “Game of Thrones” mùa cuối thu hút 17,4 triệu lượt xem tại Mỹ

Bài viết nổi bật

Loạt phim dựa trên tiểu thuyết của George R.R. Martin có lượng người hâm mộ khổng lồ trên toàn cầu và thường xuyên được các trang phim đăng tải lại trái phép.

Theo số liệu do HBO công bố, tập đầu tiên của mùa thứ tám “Game of Thrones” đã thu hút tới 17,4 triệu lượt người xem. Đó là thông số dựa trên lượng người xem các dịch vụ HBO Go, HBO Now và kênh HBO tuyến tính chỉ tính riêng tối Chủ Nhật (13/4) theo giờ Mỹ.

Tờ Variety cho biết số lượng người xem “Game of Thrones” còn lớn hơn thế nếu tính trên bình diện toàn cầu.

Loạt phim dựa trên tiểu thuyết của George R.R. Martin có lượng người hâm mộ khổng lồ trên toàn cầu và thường xuyên được các trang phim đăng tải lại trái phép.

Vào năm 2017, tờ Washington Post thống kê rằng lượng tải lậu “Game of Thrones” đã vượt qua con số 1 tỷ và thậm chí còn nhiều hơn lượng xem phim hợp pháp.

Sau một thời gian dài chờ đợi, “Game of Thrones” giờ đã bước sang mùa cuối cùng với nhiều diễn biến hấp dẫn. Điều này lý giải vì sao lượng người xem của bộ phim tăng dần theo thời gian.

Theo số liệu của HBO, lượng người xem trung bình mỗi tập của “Game of Thrones” đã tăng từ 9,3 triệu người/tập trong mùa đầu tiên năm 2011 lên tới 32,8 triệu người/tập vào mùa thứ bảy ra mắt năm 2017.

Tại Việt Nam, bộ phim được trình chiếu với tên gọi “Trò chơi vương quyền” và thu hút đông đảo người hâm mộ.

Các tập phim được phát mới vào 9 giờ sáng thứ Hai hằng tuần, bắt đầu từ 15/4, trên kênh HBO Asia, có mặt trên các hệ thống truyền hình trả tiền phổ biến.

Nhân đợt nghỉ lễ vừa qua, nhiều người hâm mộ loạt phim sử thi kỳ ảo này đã có những buổi offline vào ngày 15/4 để cùng xem tập phim mới nhất.

Bài: Quốc Thịnh (VietnamPlus)

Bài học cuộc sống đắt giá đến từ “Game of Thrones”

Bài viết nổi bật

Không chỉ có vô vàn trận chiến mãn nhãn ghi lại dấu ấn khó phai trong lòng người hâm mộ, hay khiến người xem phải đắm chìm trong các đại cảnh hùng tráng, “Game of Thrones” còn mang đến nhiều bài học cuộc sống đắt giá và đầy ý nghĩa.

Tháng 4 sắp tới đây, loạt phim bom tấn truyền hình “Game of Thrones” (Trò chơi vương quyền) sẽ chính thức khép lại với season 8. Trải qua hàng loạt biến cố, thế sự đổi dời, kẻ sống người chết, “Game of Thrones” được dự đoán sẽ khó lòng có được cái kết mỹ mãn thỏa lòng giới mộ điệu.

Và trên thực tế, trong một chia sẻ gần đây nhất của mình, “Jon Snow” Kit Harington tiết lộ rằng cái kết thậm chí khiến chính các diễn viên cảm thấy đau lòng đến khó chấp nhận. Tuy nhiên, trước khi đón chờ đại kết cục của các gia tộc lớn trong cuộc chiến tranh giành Ngôi báu sắt, chúng ta hãy cùng điểm lại những bài học đắt giá và ý nghĩa của phim trong 7 mùa đã phát sóng.

“Game of Thrones” đã đi đến những bước cuối cùng với cuộc chiến vĩ đại, ấn định chủ nhân của Ngôi báu sắt.

Cuộc sống không bao giờ trải đầy hoa hồng

Nếu thể loại chuyện giả tưởng hầu như đều hướng đến một cái kết hạnh phúc đại đoàn viên thì series “Game of Thrones” hoàn toàn ngược lại. George R. R. Martin đã kể một câu chuyện mang đậm tính sử thi, thú vị, hoành tráng và quan trọng là vô cùng thực tế. Chúng ta không thể biết trước điều gì sẽ xảy ra trong cuộc sống và thông điệp này đã được khắc họa chân thực trong phim. Phim đã mạnh dạn phá vỡ hình tượng anh hùng rập khuôn và đem đến cho người xem một hành trình đong đầy cảm xúc. Trong thế giới “Game of Thrones”, người tốt không được đảm bảo sẽ luôn chiến thắng và kẻ xấu lại thường sống lâu.

Kết cục dành Ned Stark là một trong những cú sốc của “Game of Thrones” dành cho người xem.

Nhìn thế giới một cách khách quan và đa chiều hơn

“Game of Thrones” kể một câu chuyện thông qua góc nhìn của rất nhiều nhân vật. Điều này giúp người xem khai phá và hiểu được tác động của văn hóa, hoàn cảnh và giáo dục có thể ảnh hưởng như thế nào với thế giới quan của một người. Cụ thể, Man tộc (Wildlings) có thể là tộc người man rợ đối với người dân Westeros nhưng với Jon Snow và Mance Rayder, họ chỉ đơn thuần là những người tìm kiếm và khao khát sự tự do. Đối với các lãnh chúa của lục địa Westeros, Bảy Vương quốc là tất cả nhưng trong suy nghĩ của các thương nhân mà nói, ngôi báu cũng chẳng là gì. Rõ ràng, tùy thuộc vào mỗi người mà từng sự kiện sẽ có ý nghĩa của riêng nó. “Game of Thrones” cũng giống như cuộc sống mà để hiểu hết được nó chúng ta cần mở rộng góc nhìn của mình hơn.

Bóng Trắng và Man Tộc là hai thế lực luôn trực sẵn bên kia bức tường, đe dọa sự yên bình của Bảy Vương quốc.

Niềm tin sắt đá sẽ đạp bằng mọi sóng gió

Có lẽ trước những giây phút đầy khó khăn trong đời, mơ hồ về sự tồn tại cũng như giá trị của bản thân, bạn mới thấm thía câu nói của “Mẹ Rồng” Daenerys Targaryen với Jon Snow: “Ngươi có biết thứ gì đã giúp ta đứng vững trong những năm tháng giày vò trốn chạy đó không? Đó là niềm tin, nhưng không phải vào thánh thần hay huyền thoại nào cả. Ta tin chính ta”. Từng cam chịu phận chân yếu tay mềm, bị anh trai khinh thường và chỉ xem như một sự trao đổi cho lợi ích với thế lực chiến tranh bên ngoài; Daenerys đã mạnh mẽ bước lên từ thế giới vốn dĩ chỉ dành cho đàn ông và sự giết chóc, giành lấy tự do, gầy dựng lại gia tộc và tham gia vào cuộc chiến tranh giành ngôi vương tôn quý.

Có lẽ sức mạnh thật sự của Daenerys Targaryen chỉ bộc lộ khi bị dồn ép đến tận cùng.

Hãy sống một cuộc đời ý nghĩa đến từng phút giây

Sau mỗi mùa phim người hâm mộ đều phải chứng kiến cái chết đau lòng của nhân vật mình yêu thích, nhưng hơn cả sự ra đi đó là họ đã sống như thế nào. “Game of Thrones” chứng minh rằng cái chết đến với tất cả mọi người, từ các lãnh chúa cao quý đến một đứa trẻ vô tội. Petyr Baelish từng nói: “Mỗi người đều sẽ chết nhưng bất hạnh là khi ta còn cuộc sống và ta không chịu trách nhiệm về nó đến ngày cuối của đời mình”. Dù là một nhân vật khắc sâu trong trí óc khán giả bởi vô số tai tiếng trong vương triều, cùng bản chất tham vọng và tàn bạo, nhưng câu nói này của Baelish vẫn là lời cảnh tỉnh sâu sắc nhất dành cho chúng ta.

Petyr Baelish là một trong những biểu tượng rõ ràng nhất của sự tàn bạo và tham lam trong series “Game of Thrones”.

Đừng để bất kỳ ai đánh giá thấp 

Không như người em trai Jaime Lannister, một đấu sĩ chỉ biết đến gươm giáo nhưng luôn ẩn chứa sự sợ hãi bên trong, “chàng lùn” Tyrion Lannister gây ấn tượng bởi sự thông thái của mình. Tyrion cho người ta thấy dù là ngoại hình hay thân phận cũng không làm giảm đi một tí sự kiêu hãnh nào của anh. Trong tập đầu tiên của mùa một, Tyrion đã trao tặng câu nói đầy ẩn ý này cho Jon Snow: “Không bao giờ được quên ngươi là ai. Cả thế giới cũng không quên điều đó. Hãy mặc nó như áo giáp để nó không bao giờ làm hại ngươi”. Lời nói nói ấy nhắc chúng ta nhớ rằng: Không ai có thể tổn thương hay xem thường ta trừ phi ta chấp nhận buông xuôi.

Tyrion Lannister sinh ra trong một hình hài dị dạng, mẹ mất khi vừa lọt lòng. Anh bị người cha ghẻ lạnh và bị chị Cersei căm ghét, trở thành kẻ lạc loài trong gia tộc hùng mạnh nhất đại lục Westeros song cũng là người hiểu biết sâu rộng, có kỹ năng chính trị và kinh tế đáng gờm.

Ai cũng sẽ có lúc mắc sai lầm

Trong một lần Jon Snow phá vỡ lời thề, xảy ra quan hệ với một phụ nữ, đại học sĩ Aemon – người đã dành cả đời mình cống hiến cho Hội tuần đêm nói rằng: “Nếu chúng ta chặt đầu tất cả người lính vì đã để xảy ra quan hệ với một phụ nữ, toàn bộ thành của ta sẽ chỉ toàn là chiến sĩ không đầu”. Sai lầm đôi khi không nhất thiết phải được sửa chữa bằng sự trừng phạt hà khắc. Hãy cố gắng tha thứ cho những người xung quanh mình và đừng quên rằng chúng ta cũng muốn được đối xử tương tự như vậy.

Jon Snow – con trai của Hoàng tử Đá Rồng Rhaegar Targaryen và nàng Lyanna Stark – trở thành hậu duệ của hai dòng tộc vĩ đại nhất lục địa Westeros.

Đối mặt với cuộc đời bằng sự lạc quan và tích cực

Bỏ qua tất cả trò đùa, Hodor (tên thật là Wyllis) được biết đến như một trong những nhân vật đáng mến nhất của series “Game of Thrones”. Anh có một trái tim ấm áp, thiện lành và luôn sẵn lòng làm tất cả mọi thứ cho người mình yêu thương. Và quan trọng nhất là anh luôn đối mặt với những khó khăn trong đời bằng một nụ cười và tâm thế lạc quan nhất. Nói một cách khác, Hodor chính là lời khích lệ giàu cảm xúc nhất khiến chúng ta hiểu rằng nếu ta không đủ mạnh mẽ và tích cực khi đón nhận thách thức trong cuộc sống, thì ta đã thua trước khi kịp phản kháng.

Sự ra đi của Hodor trong mùa 6 đã gây chấn động mạnh với người hâm mộ “Game of Thrones”.

“Mẹ Rồng” Emilia Clarke: “Tôi từng suýt chết vì một căn bệnh quái ác khi đóng ‘Game of Thrones’ ”

Bài viết nổi bật

Nữ diễn viên nổi tiếng vừa có những chia sẻ chưa từng công bố về căn bệnh phình mạch – thứ đã hai lần đe dọa tính mạng cô giữa thời điểm ghi hình siêu phẩm “Game of Thrones”.

“Ngay tại thời điểm mà mọi giấc mơ thời thơ ấu của tôi đang dần thành hiện thực, tôi suýt nữa đã mất đi ý thức, và rồi cả tính mạng mình. Tôi chưa từng thổ lộ câu chuyện này trước đây, nhưng giờ đã đến lúc”. Đó là lời mở đầu cho những dòng tâm sự mà Emilia Clarke – nữ diễn viên thủ vai nữ hoàng rồng Daenerys trong kiệt tác truyền hình “Game of Thrones” viết gửi tạp chí The New Yorker.

Nữ diễn viên Emilia Clarke vừa có những chia sẻ lần đầu tiên về căn bệnh phình mạch của bản thân.

Đẹp Online xin trích lược một phần bức thư dưới đây:

“Tôi đối mặt với căn bệnh mà một phần ba bệnh nhân mắc phải sẽ tử vong ngay lập tức”

Đó là thời điểm đầu năm 2011. Khi ấy tôi vừa mới quay xong mùa đầu tiên của “Game of Thrones'” – series sử thi mới dựa trên bộ sách kỳ ảo của nhà văn George R. R. Martin. Tôi gần như chưa từng có kinh nghiệm diễn xuất chuyên nghiệp, nhưng họ vẫn giao cho tôi vai diễn lớn vô cùng: Daenerys Stormborn nhà Targaryen, hay còn gọi là Khaleesi của Biển Cỏ Dothraki, công nương đảo Dragonstone, người phá bỏ xiềng xích, kẻ không thể thiêu cháy, và Mẹ Rồng. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng Daenerys đã bị bán làm dâu một mã tướng man di có tên Drogo. Câu chuyện tiếp diễn sau đó rất dài, tận 8 mùa phim, nhưng cứ hiểu nôm na là cô ấy đã mạnh mẽ lên rất nhiều, trưởng thành hơn rất nhiều. Cô ấy trở thành một biểu tượng nữ quyền và lòng trân trọng bản thân. Trước khi tôi kịp nhận ra, đã có hàng nghìn bé gái khắp nơi đội tóc giả bạch kim và diện bộ cánh thướt tha của Daenerys vào dịp lễ Halloween.

Daenerys Targaryen là vai diễn lớn trong sự nghiệp của nữ diễn viên nổi tiếng.

Hai biên kịch của phim, David Benioff và D.B. Weiss bảo tôi rằng nhân vật này là sự kết hợp của Napoleon, nữ tướng Joan Arc, và Lawrence Xứ Ả Rập. Vậy nhưng, chỉ vài tuần sau khi đóng máy mùa đầu tiên, tôi chẳng còn cảm thấy vô địch như các nhân vật đó nữa, thay vào đó là nỗi sợ hãi. Tôi sợ những ánh mắt chú ý, sợ ngành công nghiệp phim ảnh đồ sộ mà mình mới dò dẫm dấn thân vào, sợ làm thất vọng những độc giả trung thành của bộ sách. Tôi cảm thấy, vượt lên mọi cảm giác khác, một sự trần trụi. Ngay trong cảnh đầu tiên của mình, tôi đã khỏa thân. Và kể từ buổi họp báo đầu tiên trở đi, tôi phải luôn miệng trả lời một câu hỏi duy nhất: “Nhân vật của cô rất mạnh mẽ, sao cô cứ phải cởi đồ vậy?”. Tôi đáp lại rất từ tốn, nhưng trong đầu thì chỉ muốn hét lên: “Cô ấy phải giết bao nhiêu người trong phim thì mới chứng tỏ bản thân được đây?”.

Khi bắt đầu quay phim, cô sợ mọi thứ xung quanh của ngành công nghiệp phim ảnh đồ sộ mà mình mới dò dẫm dấn thân vào.

Để xả bớt nỗi căng thẳng, tôi tìm đến phòng tập. Một trong những điều cần thiết của một diễn viên truyền hình chính là nó: tập thể hình. Tôi vẫn nhớ rõ, vào buổi sáng ngày 11 tháng 2 năm 2011, tôi đang trong phòng thay đồ ở một phòng tập khu Crouch End, Bắc Luân Đôn, thì bất chợt cảm thấy đau đầu. Trong phút chốc, nó đã nặng đến mức làm tôi choáng váng, khó khăn lắm mới xỏ giày được vào chân. Nhưng tôi vẫn ra phòng tập, và gắng gượng tập vài bài đầu tiên.

Rồi đến lúc huấn luyện viên bảo tôi nằm xuống tập động tác plank, và ngay lập tức, tôi có cảm giác như não mình bị một sợi dây siết lại. Tôi cố làm lơ cơn đau, nhưng không thể. Tôi bảo huấn luyện viên rằng mình cần nghỉ vài phút. Bằng cách nào đó, gần như là bò đi, tôi trở lại được phòng thay đồ, gục đầu bên chậu rửa mặt và nôn thốc nôn tháo. Suốt thời gian đó, cơn đau trong đầu tôi chỉ tăng lên chứ không hề giảm. Và trong thâm tâm, tôi biết mình đang gặp rắc rối rất nghiêm trọng.

Trong vài tháng sau đó, tôi cố gắng vượt qua cơn đau và những lần chóng mặt. Tôi tự nhủ với mình “Mày làm sao mà liệt người được”. Và sau mỗi lần nghĩ như vậy, tôi bất giác lại duỗi ngón tay ra để biết chắc điều ấy vẫn còn đúng. Việc học thuộc những câu thoại trong “Game of Thrones” đã giúp tôi giữ lại chút nào đó tâm trí mình, nhưng cũng chẳng duy trì mãi được.

Để giải tỏa những căng thẳng, Emilia Clarke đã tìm đến phòng tập thể hình.

Rồi tới lúc tôi nghe một giọng phụ nữ từ buồng bên cạnh vọng sang, hỏi xem tôi có ổn không. Và tôi không ổn chút nào. Cô ấy chạy sang giúp tôi đứng lên, và từ đó, mọi thứ tôi nhớ chỉ còn là mảng mờ mịt. Tôi nhớ mang máng tiếng còi xe cấp cứu, tiếng nói của bác sĩ, lời chẩn đoán của họ rằng mạch của tôi đang yếu đi. Tôi nôn không ngừng. Có người tìm thấy di động của tôi và gọi cho bố mẹ tôi, khi đó đang sống ở Oxfordshire.

Tôi bị chảy máu vùng dưới màng nhện bọc não (hay viết tắt là SAH), một kiểu đột quỵ gây nguy hiểm đến tính mạng, do máu chảy vào vùng bao quanh não bộ. Tôi vừa bị phình, vừa bị vỡ động mạch.

Tôi vẫn không tài nào nhận thức rõ được mọi thứ xung quanh mình, chỉ lờ mờ cảm thấy mình đang được đặt lên giường, đưa lên xe cứu thương, rồi vào một căn phòng đầy mùi thuốc tiệt trùng. Chẳng ai biết tôi gặp phải chuyện gì, nên các bác sĩ không thể cho tôi thuốc để giảm cơn đau. Cuối cùng, tôi được đưa đi chụp não. Kết quả cho ra rất nhanh và đáng lo ngại: tôi bị chảy máu vùng dưới màng nhện bọc não (hay viết tắt là SAH), một kiểu đột quỵ gây nguy hiểm đến tính mạng, do máu chảy vào vùng bao quanh não bộ. Tôi vừa bị phình, vừa bị vỡ động mạch.

Sau này tôi mới biết, khoảng một phần ba bệnh nhân mắc chứng này sẽ tử vong ngay lập tức, hoặc rất nhanh sau đó. Với những người may mắn sống sót, họ cần được điều trị khẩn cấp để chỗ mạch phình không vỡ. Nhưng kể cả như vậy, vẫn có khả năng rất cao bị chảy máu lần thứ hai, có thể gây chết người. Nếu tôi may mắn qua khỏi thêm cả lần đó, chi phí chữa trị sẽ lên cao đến mức không dám tưởng tượng. Và kể cả đến lúc đó, vẫn không có gì đảm bảo mọi nguy hiểm đã qua đi.

“Mẹ Rồng” từng trải qua khoảng thời gian nguy kịch khi đối mặt với  căn bệnh quái ác.

Vào buổi đêm, tôi được chuyển đến Viện Thần Kinh và Phẫu Thuật Quốc Gia, một tòa nhà gạch đỏ đẹp đẽ nằm ở khu trung tâm Luân Đôn. Mẹ tôi phải thu mình ngủ trên ghế ở khu thăm nom, trong khi tôi mê mê tỉnh tỉnh, lẫn lộn giữa đau đớn, mệt mỏi và ác mộng.

Tôi nhớ mình được đưa cho tờ đơn đăng ký phẫu thuật. Phẫu thuật não ư? Tôi đang ở giữa cuộc sống diễn viên bộn bề, tôi làm gì có thời gian phẫu thuật não? Nhưng cuối cùng, tôi cũng thỏa hiệp và chấp nhận kí. Rồi tôi được gây mê. Trong vòng 3 tiếng sau đó, các bác sĩ đã chữa não cho tôi. Nhưng đó chưa phải là ca phẫu thuật cuối cùng, và còn chưa phải là ca tệ nhất. Lúc đó, tôi mới 24 tuổi.

Dù mới 24 tuổi nhưng Emilia Clarke đã phải đối mặt với một căn bệnh hết sức nguy hiểm.
“Cha tôi nói diễn viên đều là đồ tự phụ và thất nghiệp”

Tôi lớn lên ở Oxford và chẳng mấy khi để tâm đến sức khỏe. Hầu hết những suy nghĩ của tôi là về diễn xuất. Cha tôi là thiết kế âm thanh. Ông từng góp công trong các vở kịch “Câu Chuyện Miền Tây”“Chicago” trên sân khấu West End. Mẹ tôi thì là một doanh nhân, bà là phó chủ tịch mảng marketing của một văn phòng quản lý đa quốc gia. Gia đình tôi không giàu có, nhưng anh trai và tôi vẫn được học trường tư. Cha mẹ, vốn luốn muốn chúng tôi có những gì tốt nhất, luôn phải chật vật với chi phí đắt đỏ hàng năm.

Tôi không nhớ rõ từ khi nào mình bắt đầu muốn làm diễn viên. Cha mẹ bảo tôi đó là vào năm lên 3 hay 4 tuổi. Tôi đi cùng cha đến nhà hát kịch, và mê mệt những hoạt động trong cánh gà: những câu chuyện phiếm, đạo cụ, phục trang, tới cả những tiếng nhắc nhau khe khẽ khi đèn mờ dần. Lúc tôi 3 tuổi, cha đưa tôi đi xem vở kịch “Du Thuyền Ca Múa”. Dù tôi hồi nhỏ là đứa trẻ rất nghịch và ồn ào, nhưng tôi đã ngồi yên lặng xem hết hơn 2 tiếng vở kịch đó. Khi tấm màn khép lại, tôi đứng trên ghế và hoan hỉ vỗ tay trên đầu.

Đam mê diễn xuất cháy bỏng nhưng chính bản thân cô cũng không nhớ rõ từ khi nào mình bắt đầu muốn làm diễn viên.

Về nhà, tôi bắt đầu bật băng xem đi xem lại bộ phim “Yểu Điệu Thục Nữ” (My Fair Lady) đến mức cuộn băng suýt thì hỏng. Tôi mê mệt câu chuyện về người thợ điêu khắc Pygmalion tạo nên vợ mình từ bức tượng  trong thần thoại Hy Lạp. Và từ đó, tôi nghĩ chỉ cần tập luyện chăm chỉ và được hướng dẫn tốt, tôi ắt sẽ thành công. Cha tôi không hài lòng lắm khi tôi bảo ông mình muốn làm diễn viên. Ông ấy đã biết kha khá diễn viên rồi, và theo ý ông, họ đều là đồ tự phụ và thất nghiệp.

Trường mẫu giáo của tôi, ngôi trường Sóc Nhỏ ở Oxford là một nơi bình dị, ngăn nắp và dễ chịu. Khi lên 5 tuổi, tôi được đóng vai chính trong vở kịch. Tiếc là tới lúc lên sân khấu và nói thoại, tôi lại quên hết toàn bộ. Tôi cứ đứng giữa sân khấu, đơ người ra, cảm nhận mọi thứ xung quanh. Ở hàng ghế đầu, các giáo viên đều cố nhép miệng để nhắc tuồng cho tôi. Thực ra, tôi đâu có sợ. Tôi rất bình tĩnh, như thể đang làm quen với ngôi nhà mới mà mình sẽ cư trú rất lâu. Trạng thái đó tới giờ vẫn thường xuyên diễn ra. Tôi có thể đứng trên thảm đỏ, với cả ngàn máy ảnh xung quanh mà không nao núng. Tất nhiên, bảo tôi đi ăn tối với 6 người lạ đi, mọi chuyện sẽ khác ngay.

Theo thời gian, tôi bắt đầu diễn tốt hơn, cũng thuộc thoại hơn. Nhưng tôi chẳng phải thiên tài diễn xuất.

Theo thời gian, tôi bắt đầu diễn tốt hơn, cũng thuộc thoại hơn. Nhưng tôi chẳng phải thiên tài diễn xuất. Năm tôi lên 10, cha dẫn tôi đi thử vai trong vở kịch “Cô Bé Tạm Biệt” của Neil Simon ở nhà hát West End. Khi vào bên trong, tôi thấy cô bé nào thử vai đó cũng hát một bài trong vở nhạc kịch “Đàn Mèo”. Còn tôi thì chỉ biết hát bài dân ca “Cưỡi Lừa”. Sau khi kiên nhẫn nghe tôi hát hết, có người hỏi tôi: “Cháu hát bài khác hiện đại hơn được không?”. Và rồi tôi gân cổ lên hát bài “Wanna be” của nhóm Spice Girls. Cha tôi chỉ biết ôm mặt. Tất nhiên là tôi trượt vai, thật may làm sao. Cha tôi bảo: “Sẽ tệ hơn nhiều nếu con được chọn, và họ chê con bằng những bài báo”.

Khi được cháy với đam mê diễn xuất, “mẹ rồng” dường như không sợ mọi thứ xung quanh.
Tôi kiếm sống bằng những công việc ở quán nước, trung tâm điện thoại, thậm chí chỉ đường nhà vệ sinh trong bảo tàng. Mỗi giây đều dài như vài ngày.

Nhưng tôi vẫn kiên trì. Ở trường, tôi đóng Anita trong “Câu Chuyện Miền Tây”, Abigail trong vở “Nồi Luyện Kim”, một trong ba mụ phù thủy trong vở “Macbeth”,  Viola trong vở “Đêm Thứ Mười Hai”. Sau khi tốt nghiệp trung học, tôi nghỉ một năm, thử làm công việc bồi bàn và đi du lịch ba lô tới châu Á. Rồi tôi bắt đầu theo học lớp diễn xuất ở Trung Tâm Kịch Nói Luân Đôn để thi đỗ khóa học 3 năm. Là lính mới, chúng tôi phải học mọi thứ, từ vở “Vườn Anh Đào” tới vở “Dây Điện”. Tôi không được diễn vai chính, các cô nàng cao, tóc vàng, mảnh mới được nhận vai đó. Tôi chỉ được đóng bà mẹ dân Do Thái trong vở “Thức Giấc và Hát!”. Các bạn sẽ cười chết khi nghe tôi nhái giọng vùng Bronx cho xem.

Sau khi tốt nghiệp, tôi tự hứa với chính mình: trong một năm tới, tôi sẽ chỉ diễn những vai có tiềm năng. Tôi kiếm sống bằng những công việc ở quán nước, trung tâm điện thoại, thậm chí chỉ đường nhà vệ sinh trong bảo tàng. Mỗi giây đều dài như vài ngày. Nhưng tôi rất quyết tâm: Một năm không diễn vai linh tinh, không tham gia những vở kịch chắp vá nữa.

Khi vừa tốt nghiệp, Emilia Clarke quyết tâm chỉ diễn những vai có tiềm năng.
Nhảy điệu gà đập cánh và người máy khi thử vai cho ‘Game of Thrones’. Tôi biết mình hỏng bét rồi.

Vào mùa xuân năm 2010, người đại diện gọi cho tôi và nói đang có một buổi thử vai ở Luân Đôn cho một series phim truyền hình mới của HBO. Chẳng là tập đầu tiên của “Game of Thrones” đã không được chấp nhận, và họ phải tuyển lại nhiều vai, trong đó có Daenerys. Yêu cầu của vai diễn này là một nữ nhân đẹp bí ẩn, tóc trắng muốt. Còn tôi là một cô nàng Anh thấp bé, nảy nở và tóc đen. Sao cũng được. Để chuẩn bị thử vai, tôi phải học thuộc hai đoạn hội thoại thuộc hai cảnh, thứ nhất là ở tập 4, khi Daenerys bị anh trai đánh và phản kháng; một cảnh ở tập 10, khi Daenerys đi vào biển lửa và không mảy may thương tích.

Khi còn học trong trường diễn xuất, nữ diễn viên Emilia Clarke không ít lần gục trên sân khấu. Đó cũng là những dấu hiệu đầu tiên về căn bệnh chảy máu vùng dưới màng nhện bọc não mà cô mắc phải.

Vào thời điểm đó, tôi vẫn luôn nghĩ mình khỏe mạnh. Đôi khi tôi thấy hơi choáng váng, vì tôi bị nhịp tim và huyết áp thấp. Đôi lúc tôi còn lả đi. Năm 14 tuổi, tôi bị đau đầu dữ dội và phải nằm lì trên giường suốt nhiều ngày. Và khi học trường diễn xuất, tôi không ít lần gục trên sân khấu. Nhưng tất cả những thứ đó dường như rất dễ giải quyết. Chúng chỉ giống như hệ quả của sự căng thẳng khi muốn làm diễn viên, hoặc căng thẳng trong đời sống nói chung. Mãi về sau này tôi mới biết, đó có lẽ là những dấu hiệu cơ thể đang nói cho tôi biết.

Những dấu hiệu cơ thể thường xuyên căng thẳng chính là dấu hiệu cảnh báo một căn bệnh nguy hiểm đang rình rập cô.

Tôi thử vai “Game of Thrones” ở một phòng thu âm nhỏ xíu tạ khi Soho. 4 ngày sau đó, tôi nhận một cuộc gọi lại. Có vẻ như lần thử vai của tôi không tệ lắm, và họ muốn tôi bay tới Los Angeles trong vòng 3 tuần sau đó để thử vai trực tiếp trước Benioff, Weiss và đại diện hãng phim. Tôi lao vào tập thể hình để có thể xuất hiện thật tự tin. Trong chuyến bay tới Los Angeles, tôi ngồi ở khu doanh nhân, và đã lấy hết các gói trà ở chỗ của mình về làm kỉ niệm. Khi tới buổi thử vai, tôi không dám nhìn lên sau khi tình cờ bắt gặp một diễn viên khác – xinh đẹp, mảnh mai, cao, tóc vàng. Tôi diễn cả hai cảnh được yêu cầu trên một sân khấu tối tăm, bên dưới chỉ có vài người trong đội sản xuất. Khi hoàn thành thử vai và chẳng ai nói câu gì, tôi buột miệng: “Tôi còn làm điều gì khác được không?”.

Tôi lập tức nhảy điệu gà đập cánh và điệu người máy. Có vẻ như tôi đã làm hỏng bét. Tôi chưa bao giờ là người nhảy giỏi cả.

David Benioff nhún vai: “Cô có thể nhảy”. Không muốn làm ngài ấy thất vọng, tôi lập tức nhảy điệu gà đập cánh và điệu người máy. Có vẻ như tôi đã làm hỏng bét. Tôi chưa bao giờ là người nhảy giỏi cả.

Nhưng khi tôi đang rời khỏi nhà hát, họ chạy tới gọi tôi lại và nói: “Chúc mừng, Công Chúa”. Vai diễn đã thuộc về tôi. Tôi cảm thấy không thở nổi. Khi về đến khách sạn, một vài người rủ tôi lên sân thượng làm vài chầu với họ. Tôi từ chối và nói: “Không sao đâu mà”. Đúng là không sao thật, tôi chỉ đơn giản là về phòng, mở một bịch bánh Oreo, vừa xem lại series hài “Friends” vừa gọi điện khoe cho tất cả mọi người mà tôi biết.

Ca phẫu thuật đầu tiên mà Emilia Clarke trải qua được gọi là loại “xử lý tối giản”.
Ca phẫu thuật đầu tiên 

Ca phẫu thuật đầu tiên tôi trải qua được gọi là loại “xử lý tối giản”, hiểu nôm na là họ vẫn chưa mở hộp sọ tôi ra. Thay vào đó, họ dùng một kĩ thuật gọi là cuộn nội mạch, để luồn một ống dây rất nhỏ vào động mạch ở đùi, cứ thế dẫn lên vòng qua tim và tới não, để xử lý đoạn mạch phình.

Tôi chưa bao giờ thấy hoảng hốt như vậy, như thể cảm giác được sự kết túc đang kề cận. Tôi là một diễn viên, công việc của tôi là nhớ lời thoại. Nhưng giờ đến tên mình tôi cũng không nhớ nổi.

Ca phẫu thuật, như đã nói, kéo dài 3 tiếng. Khi tôi tỉnh lại, cơn đau phải nói là không cách nào chịu đựng được. Tôi không nhớ ra nổi mình đang ở đâu. Tầm nhìn của tôi bị hạn chế. Họng tôi bị nối ống, cả người khô nẻ và buồn nôn khó chịu. Họ chuyển tôi ra khỏi phòng theo dõi sát sao sau đó 4 ngày, và bảo tôi rằng việc cần nhất lúc này là vượt qua 2 tuần tiếp theo. Nếu sau khoảng thời gian đó, tôi không gặp biến chứng nào đáng ngại, thì khả năng phục hồi sẽ tương đối cao.

Vào một buổi tối, sau khi cái mốc 2 tuần đã qua đi, một y tá đánh thức tôi dậy, và cho tôi tập một loạt bài tập về nhận tức. Cô ấy hỏi tên tôi là gì. Thật dễ dàng, là Emilia Isobel Euphemia Rose Clarke. Nhưng vào lúc đó, tôi không tài nào nhớ ra nổi. Thay vào đó, chỉ có một tràng từ vô nghĩa xổ ra từ môi tôi, và tôi trở nên hoảng loạn cực độ. Tôi chưa bao giờ thấy hoảng hốt như vậy, như thể cảm giác được sự kết túc đang kề cận. Tôi là một diễn viên, công việc của tôi là nhớ lời thoại. Nhưng giờ đến tên mình tôi cũng không nhớ nổi.

Sau khi phẫu thuật, Emilia Clarke gặp khủng hoảng nghiêm trọng khi trí nhớ bị suy giảm.
Có những khoảnh khắc tồi tệ, khi tôi chỉ muốn rút cái máy duy trì sự sống ra.

Triệu chứng mà tôi mắc phải gọi là chứng mất ngôn ngữ, một hậu quả của những chấn thương não bộ. Dù mọi thứ tôi nói ra chỉ là những mớ hồ ngôn loạn ngữ, nhưng mẹ tôi đã cố hết sức để thuyết phục tôi rằng bà hiểu được hết. Có điều tôi không ngốc. Tôi biết trí nhớ của mình đang kém đi. Có những khoảnh khắc tồi tệ, khi tôi chỉ muốn rút cái máy duy trì sự sống ra. Tôi còn hỏi một nữ y tá xem cô ấy có làm giúp điều đó được không. Công việc của tôi, giấc mơ của tôi, mọi thứ đều xoay quanh ngôn ngữ, qua hội thoại và trao đổi. Không có nó, tôi chẳng còn động lực nào nữa.

Tôi được đưa trở lại phòng theo dõi, và sau khoảng một tuần, chứng mất ngôn ngữ cũng qua đi. Tôi lại nói được, và nhớ lại tên của mình – đủ 5 mẩu cả họ lẫn đệm. Nhưng tôi cũng bắt đầu nhận ra có những người nằm quanh mình không qua nổi giai đoạn theo dõi ấy, và những dáng hình ấy không ngừng nhắc nhở rằng tôi may mắn ra sao. Một tháng sau khi nhập viện, tôi được về nhà trong nỗi khao khát được hít thở không khí trong lành, và tắm nước nóng. Ngay lập tức, tôi trở lại những cuộc phỏng vấn và họp báo. Và chỉ sau đó vài tuần, tôi nhận được lịch trình quay “Game of Thrones” mùa thứ 2.

Bất chấp bệnh tật đang đe dọa tính mạng, Emilia Clarke vẫn tiếp tục tham gia đóng phim.

Tôi đã trở lại guồng quay cuộc sống, nhưng khi còn nằm viện, các bác sĩ đã lưu ý tôi rằng tôi vẫn còn một đoạn mạch phình nhỏ hơn ở phần não bên kia, và nó có thể vỡ ra bất cứ lúc. Nhưng họ cũng nói rằng nó khá nhỏ, và có khả năng nó sẽ ở yên đó, vô hại không thời hạn. Chỉ cần theo dõi cẩn thận và mọi chuyện sẽ ổn. Việc hồi sức cũng chẳng phải nhanh chóng. Tôi vẫn còn đau nhức, và chịu đựng tàn dư của thuốc mê. Tôi nói với các sếp ở hãng phim về tình trạng của mình, nhưng cũng bảo họ rằng tôi không muốn chuyện này lộ ra ngoài. Bộ phim đơn giản là vẫn phải tiếp tục.

Dường như ca phẫu thuật không có hiệu quả khi Emilia Clarke vẫn đối mặt liên tục với những triệu chứng bệnh.
Ngay từ trước khi season 2 khởi quay, tôi đã cảm thấy không yên tâm về bản thân. Tôi vẫn rất mê mụ, rất yếu ớt, đến mức đôi khi tôi cảm thấy ca phẫu thuật kia chẳng có tác dụng gì.

Ngay từ trước khi season 2 khởi quay, tôi đã cảm thấy không yên tâm về bản thân. Tôi vẫn rất mê mụ, rất yếu ớt, đến mức đôi khi tôi cảm thấy ca phẫu thuật kia chẳng có tác dụng gì. Trong chuyến đi quảng bá vòng quang Luân Đôn, tôi nhớ rõ cảm giác ngồi trước mặt đám đông nhưng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra. Đôi khi tôi phải uống thuốc giảm đau trong khoảng nghỉ giữa những cuộc phỏng vấn. Tôi thất vọng bản thân ghê gớm, bởi vì, xin được nói thẳng, ấn tượng bề ngoài là thứ quan trọng nhất khi làm một diễn viên. Tôi đang ngồi đó, nắm trong tay một cơ hội ngàn vàng mà không ai có được, và tất cả những gì hiện ra trên mặt tôi là một vẻ ngơ ngác hoang mang.

Rồi cũng đến lúc quay season 2 ở Dubrovnik, Tây Ban Nha. Tôi không ngừng tự nhủ: “Mình không sao, mình đang ở độ tuổi khỏe nhất trong đời mà. Mình ổn cả”. Tôi lao đầu vào công việc. Nhưng sự thật là cuối ngày quay đầu tiên, tôi chỉ còn cách lết về khách sạn và đổ ập lên giường vì mệt. Tất nhiên, tôi luôn nỗ lực hết mình trước máy quay, nhưng bên trong thì tôi vô cùng chật vật. Season 2 là mùa tôi đóng tệ nhất. Tôi còn chẳng biết nhân vật của mình đang làm gì nữa.

Nữ diễn viên luôn nỗ lực hết mình trước máy quay, dù bên trong cơ thể vô cùng chật vật.
Ca phẫu thuật lần hai thất bại…

Năm 2013, sau khi quay xong season 3 “Game of Thrones”, tôi nhận được một vai diễn ở Broadway tận nước Mỹ. Đó là vai Holly Golightly. Khi diễn tập, mọi thứ đều tuyệt vời. Nhưng sau khi vở kịch ra mắt, chẳng mấy chốc mà chúng tôi hiểu ra nó sẽ không thành công. Nó chỉ được diễn trong vài tháng ngắn ngủi, rồi bị ngừng hẳn.

Các bác sĩ nói thẳng rằng cơ hội sống rất mong manh nếu họ không phẫu thuật lại ngay lập tức. Và lần này, họ cần tiếp cận não tôi bằng cách truyền thống, tức là mở hộp sọ ra.

Trong thời gian ở New York để tham gia vở kịch ấy, tôi tranh thủ đi chụp não, một việc mà giờ đây tôi phải làm định kì. Phần mạch phình ở nửa não kia của tôi đã lớn gấp đôi, và bác sĩ ở đó khuyên tôi nên “giải quyết nó ngay”. Tôi được bảo rằng ca phẫu thuật lần này sẽ đơn giản hơn, dễ dàng hơn lần trước. Tôi lại mặc bộ đồ bệnh nhân ở một bệnh viện khu Manhattan. Cha mẹ tôi đã có mặt. “Gặp con sau 2 giờ nữa nhé”, mẹ tôi nói trước khi tôi được đưa vào phòng mổ. Chỉ là luồn thêm một ống dẫn nữa vào não tôi thôi, ổn cả mà.

Nhưng rốt cuộc thì chẳng ổn chút nào. Khi họ đánh thức tôi dậy, tôi lập tức gào thét vì đau. Ca phẫu thuật đã thất bại, và tôi bị xuất huyết rất nghiêm trọng. Các bác sĩ nói thẳng rằng cơ hội sống rất mong manh nếu họ không phẫu thuật lại ngay lập tức. Và lần này, họ cần tiếp cận não tôi bằng cách truyền thống, tức là mở hộp sọ ra.

Ca phẫu thuật lần hai bị thất bại khiến Emilia Clarke phải đối mặt với những khoảnh khắc sinh tử.

Quá trình phục hồi sau lần đó còn đau đớn hơn nhiều so với lần đầu tiên. Nhìn tôi khi ấy, bạn sẽ có cảm giác tôi đã trải qua những thứ khiến khó khăn của Daenerys trên phim nhìn như trò trẻ con. Khi được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, tôi vẫn có một ống dẫn nối từ đầu ra. Một phần xương sọ tôi đã được thay bằng titan. Hiện giờ thì không còn nhìn thấy vết sẹo kéo dài từ đỉnh đầu tới tai nữa. Quan trọng nhất là, tôi tiếp tục lo sợ về khả năng mất ý thức hoặc cảm giác. Tôi sẽ bị giảm tập trung, giảm trí nhớ, hay giảm thị lực? Giờ đây, tôi hay đùa rằng ca phẫu thuật ấy khiến tôi đánh mất gu thẩm mĩ về bạn trai. Thật vui vì tôi có thể nhìn lại quãng thời gian đó và cười lớn, dù thực sự là nó chẳng vui vẻ gì hết.

Emilia Clarke luôn lo sợ bản thân sẽ bị giảm tập trung, giảm trí nhớ, hay giảm thị lực.

Ở lần phẫu thuật đầu tiên, tôi từng cảm thấy mình đã chạm tới đáy của mọi thứ tồi tệ. Thì ra, chúng vẫn chẳng thấm vào đâu so với sự suy sụp sau ca phẫu thuật thứ hai. Tất cả trở nên đen tối, tiêu cực hơn cả nghìn lần. Và tệ nhất là, tin tức về bệnh tình của tôi đã ít nhiều truyền ra ngoài. Tạp chí National Enquirer đã viết một bài báo về tôi, 6 tuần sau ca phẫu thuật. Nhưng cũng chỉ dừng ở đó. Có lần phóng viên hỏi tôi về chuyện sức khỏe, và tôi phủ định mọi thứ…

Vượt lên tất cả mọi thứ, cô nàng vẫn cháy hết mình với đam mê diễn xuất và với những hoạt động từ thiện.

…cho tới tận ngày hôm nay. Trong quãng thời gian từ ca phẫu thuật thứ hai tới hiện tại, tôi đã hồi phục vượt quá mọi kỳ vọng của bản thân. Giờ đây, tôi đã trở lại là 100% con người mình. Nhưng tôi biết chắc chắn mình không phải người duy nhất. Vô vàn người đã gặp hoàn cảnh tồi tệ hơn nhiều, và hoàn toàn thiếu thốn những sự ủng hộ, chăm sóc tận tình mà tôi đã may mắn nhận được.

Ngoài công việc diễn xuất, tôi quyết định dấn thân vào từ thiện. Một tổ chức do chính tôi sáng lập cùng các cộng sự ở cả Mỹ và Anh vừa chính thức ra đời. Nó có tên SameYou (Bạn Cũng Thế), và có mục tiêu giúp đỡ điều trị cho những người bị chấn thương não hoặc tai biến. Mỗi ngày trôi qua, tôi đều cảm thấy biết ơn mẹ, anh trai, những bác sĩ, y tá và bạn bè tôi. Và mỗi ngày trôi qua, tôi đều nhớ về cha tôi, người đã qua đời năm 2016 vì ung thư, nhưng vẫn ở bên cạnh nắm tay tôi tới cùng.

Tôi không thể bày tỏ hết sự tự hào và may mắn khi mình đã hoàn thành chặng đường mang tên “Game of Thrones”. Thật hạnh phúc khi được chứng kiến cái kết của nó, và chứng kiến sự khởi đầu của những chuyến phiêu lưu tiếp theo.