#Stopthebans: cuộc nội chiến trong lòng nước Mỹ về đạo luật phá thai và quyền tự do của các bà mẹ

Sống

Theo luật Roe v. Wade có hiệu lực từ năm 1973, toà án Tối cao phê chuẩn tính hợp pháp của hoạt động phá thai trên tất cả 50 bang toàn Hoa Kỳ. Tuy nhiên, năm 2019 đang chứng kiến một loạt dự luật yêu cầu cấm hoặc trừng phạt nặng những công dân có ý định phá thai. Đây có lẽ là một trong những cuộc nội chiến về pháp lý và đạo đức gay gắt, không khoan nhượng nhất nổ ra từ trước đến nay mà thế giới từng chứng kiến.

Cuộc nội chiến vì quyền được sống của bào thai hay đang tước bỏ quyền bảo vệ tính mạng và tự do của phụ nữ?

Trong khi Đảng Dân chủ tuyên bố “quyền được quyết định cơ thể con người đang bị xâm phạm”, thì Đảng Cộng hoà bảo toàn quan điểm “quyền bất khả xâm phạm của con người là được sinh ra”. Từ Maine đến Hawaii, cuộc tuần hành của người dân diễn ra gần như ở tất cả 50 bang.

Những người phản đối hành động phá thai, giơ biểu ngữ như “Chấm dứt việc giết người. Phá thai là chống lại quyền được sống”, “Giết trẻ em không phải là chính sách để bảo vệ an toàn”, “Phá thai là tước đi sinh mạng con trẻ, cắt bỏ đi máu mủ ruột thịt của mình”,… Trong khi đó, người tuần hành ở bên kia chiến tuyến ủng hộ quyền phá thai của phụ nữ giơ những khẩu hiệu: “Hãy tăng cường chính sách hỗ trợ phụ nữ phá thai”, “Việc quyết định cơ thể của mình là lựa chọn hợp pháp”, “Hãy tạo điều kiện để việc phá thai là an toàn”,…

Cuộc chiến bảo vệ quyền được phá thai của phụ nữ leo thang tại Mỹ.

“Chúng ta đang chứng kiến tầng tầng lớp lớp lệnh cấm hà khắc áp lên phụ nữ, nhất là phụ nữ da màu và những người nghèo khổ. Chúng tôi không thể ngồi yên trước những ý đồ tấn công vào quyền tự do, và hành động đó không gì khác hủy diệt mọi con đường tiếp cận với phá thai của mọi người”, thông cáo của các tổ chức xã hội ghi rõ. Bên cạnh đó, hơn 50 tổ chức xã hội bao gồm cả Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ và Tổ chức ủng hộ quyền phá thai NARAL Hoa Kỳ cũng tham gia cuộc tuần hành và phát động hashtag #StopTheBans (hãy xoá bỏ lệnh cấm) trên toàn quốc.

Dự luật chồng chéo và cuộc đấu tranh vì điều tốt nhất cho cả mẹ và con

Vấn đề “phá thai hợp pháp hay không hợp pháp” đang là làn sóng sôi nổi ở từng bang. Dự thảo luật cấm phá thai cực đoan đang được đệ trình ra nghị trường ở Alabama, Georgia, Ohio, Kentucky, Mississippi, Missouri, Texas, Maryland, Minnesota và đang ở mức dự thảo do khác nhau về trình tự và thủ tục tại Florida, Louisiana, Illinois, South Carolina, Tennessee and West Virginia.

New York đã thông qua “Đạo luật bảo vệ phụ nữ tiếp cận phá thai”.

Luật bảo vệ quyền phá thai được các bang nổi tiếng bảo vệ quyền tự do của phụ nữ như New York, Oregon cùng ít nhất 7 bang khác đã và đang củng cố, cũng như ấn định nhiều dự thảo luật, văn bản hướng dẫn thi hành và chính sách hỗ trợ phối hợp. Cụ thể, để kỷ niệm 46 năm luật Roe v. Wade ra đời, New York đã thông qua “Đạo luật bảo vệ phụ nữ tiếp cận phá thai”, bằng cách thực hiện chế độ miễn trừ truy tố hình sự đối với các bác sĩ hoặc chuyên gia y tế thực hiện việc phá thai.

Tình hình hiện tại của Mỹ vô cùng rối ren khi hai làn sóng biểu tình va trực tiếp vào nhau.

Như một phát súng tuyên chiến, bang Alabama đưa ra “Đạo luật bảo vệ sinh mạng con người” với các điều luật nghiêm cấm phá thai được cho là hà khắc nhất Hoa Kỳ, mà cụ thể là: việc phá thai bị cấm trên toàn bang và không loại trừ những trường hợp do hiếp dâm. Quy định của điều luật có tham vọng trừ bỏ mọi con đường pháp lý giúp cá nhân thực hiện phá thai, và chỉ chấp nhận tính hợp pháp của việc phá thai nếu “cá nhân đó có tiền sử bệnh lý nặng không thể duy trì tính mạng thai nhi” hoặc “thai nhi chưa được hạ sinh có khả năng chết lưu”. Bác sĩ giúp đỡ bệnh nhân phá thai sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự, thậm chí có thể đối mặt với án tù chung thân.

Chưa dừng lại ở đó, Georgia cùng một số bang khác đang vận động cho “Đạo luật về nhịp tim”, nghĩa là hầu như tất cả các ca phá thai đều là bất hợp pháp một khi nhịp tim được phát hiện. Và theo như bang Georgia, thì thai nhi bắt đầu đủ điều kiện là một con người từ 6 tuần tuổi.

Đạo luật sẽ gây ra khủng hoảng và nguy hiểm cho sức khoẻ của phụ nữ.

Nhưng trên thực tế, phần lớn phụ nữ khó có thể nhận ra họ đã mang thai trong 6 tuần bởi nhiều lý do khách quan: chu kỳ kinh nguyệt không ổn định, không có những biểu hiện ốm nghén, thuốc tránh thai không phát huy tác dụng,… Các nhà y học nổi tiếng  cũng khẳng định điều này rất khó để xác định và “đạo luật sẽ khiến phụ nữ và các bác sĩ gặp rất nhiều khó khăn khi không thể quyết định biện pháp y khoa nào là hợp pháp để can thiệp. Đạo luật sẽ gây ra khủng hoảng và nguy hiểm cho sức khoẻ của phụ nữ”.

Những tổ chức xã hội Công đoàn tự do Hoa Kỳ và Hội Kế hoạch hóa Gia đình đang tổ chức nhiều hành động ngăn cản quá trình hợp thức hóa của dự luật và đấu tranh đề nghị toà án tuyên bố các dự luật là vi phạm hiến pháp.

Thống đốc bang Missouri – ông Mike Parson đã ký Dự luật 126: nghiêm cấm phá thai sau 8 tuần mang thai.

Tuy nhiên, còn không đến 72 tiếng nữa, Missouri có thể là tiểu bang đầu tiên ở Mỹ nói không với phá thai nếu chấm dứt việc gia hạn giấy phép hợp pháp dịch vụ hủy bỏ thai sản vào ngày 31/5/2019. Trước đó, Thống đốc bang Missouri – ông Mike Parson đã ký Dự luật 126: nghiêm cấm phá thai sau 8 tuần mang thai vào ngày 24/5 và cho biết: “Bằng cách ký vào dự luật này ngày hôm nay, chúng tôi đang gửi một tín hiệu mạnh mẽ đến phần còn lại của đất nước rằng, ở Missouri, chúng tôi ủng hộ sự sống, bảo vệ sức khỏe của phụ nữ và ủng hộ cho thai nhi. Tất cả cuộc sống đều đáng được bảo vệ”. 

Thực hiện: Huyền My Trương

30/05/2019, 07:00

Một bang của Mỹ ban hành luật phá thai gây tranh cãi

Sống

Thống đốc bang Ohio thuộc Đảng Cộng hòa Mỹ, ông Mike DeWine ngày 11/4 đã ký phê chuẩn luật phá thai “Heartbeat” gây tranh cãi, vốn từng bị người tiền nhiệm của ông 2 lần phủ quyết.

Các nghị sỹ tại bang Ohio tranh luận về việc ban hành luật phá thai gây tranh cãi. (Nguồn: NBC News)

Theo phóng viên TTXVN tại Mỹ, ông Mike DeWine ký thành luật phá thai “Heartbeat” sau khi phiên bản dự luật mới nhất được Hạ viện bang thông qua trước đó 1 ngày. Luật “Heartbeat” cấm phá thai khi xác định được nhịp tim của thai nhi, tức là khi thai nhi được 6 tuần lễ.

Chủ tịch Quyền sống của Ohio Mike Gonidakis cho rằng trong khi các bang khác cho phép phá thai theo yêu cầu trong 9 tháng của thai kỳ, Ohio đã tạo ra một lối đi riêng và tiếp tục thúc đẩy các biện pháp nhằm bảo vệ cho thai nhi. Những người ủng hộ luật cho rằng nhịp tim của thai nhi là bằng chứng không thể phủ nhận của sự sống.

Trong khi đó, những người phản đối cho rằng “Heartbeat” là một trong những luật áp đặt hạn chế phá thai nghiêm ngặt nhất ở Mỹ. Giám đốc của Naral Pro-Choice Ohio, Kellie Copeland nhấn mạnh các nhà lập pháp và thống đốc bang sẽ khiến đất nước rơi vào “cơn ác mộng” khi luật “Heartbeat” không có ngoại lệ trong trường hợp mang thai do bị hiếp dâm hoặc loạn luân.

Các bác sĩ cho rằng nhịp tim của thai nhi có thể xác định được bằng cách sử dụng công nghệ siêu âm qua âm đạo ngay sau 5 tuần thụ thai, trước khi nhiều phụ nữ biết rằng họ đang mang thai. Chuyên gia y tế tại Trung tâm Y tế Đại học bang Ohio, Michael Cackovic cho rằng cấm phá thai khi xác định được nhịp tim của thai nhi có nghĩa là cấm gần như tất cả các ca phá thai.

Khái niệm nhịp tim được nhóm chống phá thai Faith2Action có trụ sở tại bang Ohio, Mỹ khởi xướng vào năm 2010.

Bài: VietnamPlus

I love my body – Cơ thể của mình. Không yêu thì ai yêu?

Sống

Đằng sau những dấu vết “xấu xí” ấy là một vẻ đẹp đầy tự hào khác.

“Con không muốn sống nữa!”

Cô gái 12 tuổi, con của bạn tôi nói như vậy ngay từ lúc cô bé bước vào nhà và đổ sụp xuống ghế salon. Hiển nhiên, chúng tôi lo lắng tột độ, không hiểu đã có chuyện gì nghiêm trọng đến thế.

“Bình tĩnh nào, có chuyện gì nói cho mẹ nghe!”, bạn tôi dỗ dành.

Con bé bắt đầu khóc nấc lên. Chúng tôi, những người phụ nữ đã từng trải qua cảm giác tương tự
với chính mình, nghe thấy chữ được chữ mất đầy tức tưởi:

“Con xấu. Chúng nó thì thầm sau lưng…”

Hai tiếng “con xấu” có lẽ không chỉ là nỗi ám ảnh của cô bé 12 tuổi vừa mới bắt đầu nhận thức rằng mình có thể bị xã hội đánh giá ngoại hình như thế nào mà còn là nỗi ám ảnh của hàng triệu, hàng triệu phụ nữ khắp hành tinh. Tôi nhớ một khảo sát của tạp chí Psychology Today đã đưa ra kết quả rằng có đến 56% phụ nữ không hài lòng với ngoại hình của mình. Nhưng con số đó theo tôi sẽ cao hơn rất nhiều nếu chỉ khoanh vùng phụ nữ Việt Nam, nơi mà gần như mọi quyết định của phụ nữ đều vẫn dựa trên mong muốn của đàn ông hay nói cách khác là chiều lòng đàn ông.

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà mọi người mặc nhiên công nhận với nhau: xấu là một cái tội.
Chúng ta quảng bá cho vô vàn tấm gương thoát khỏi đói nghèo nhờ nhan sắc và tôn vinh nó thành một dạng biểu tượng đổi đời.
Chúng ta nói về phẫu thuật thẩm mỹ như một phép màu thay đổi số phận, nhưng chúng ta quên nói với nhau thường xuyên hơn về sự kiên nhẫn, lòng bao dung và ngừng nhìn quá kỹ vào khiếm khuyết hình thể của người khác.

Và thế là chuẩn mực của cái đẹp bị đóng khung trong hình mẫu chân dài da trắng mũi cao ngực nở. Chuẩn mực của cái đẹp vô tình khiến biết bao cô gái từ chối chính mình để trở thành một ai đó khác mà các cô tin rằng mình sẽ được chấp nhận và hạnh phúc hơn.

Tôi đã từng là nạn nhân của từ “xấu” với cân nặng 64kg cho chiều cao 1m59, xương hàm lệch, mũi thì khoằm gồ, da đen cháy vì làm thêm ở các nông trại thời đại học. Những năm 20-22 tuổi là những ngày tôi nhớ rõ mình bị reo réo phía sau kèm các tính từ như “phì lũ”, “bò mộng”, “bịch xi măng di động”. Những năm 20-22 tuổi là không biết bao lần soi gương và thấy nước mắt mình rơi xuống vì ghét chính cơ thể mình. Mặc dù thành tích học tập của tôi không hề tệ nhưng tôi vẫn cảm thấy mình sẽ thất bại hoặc sẽ chẳng bao giờ được ai yêu thương cả, bởi vì tôi quá xấu xí.

Những cô gái xấu luôn mặc cảm và sẽ lao đi tìm cách để đẹp. Tôi ép mình vào vô số chế độ giảm cân khác nhau, thử đủ liệu pháp để cải thiện làn da. Đau đớn có, thất bại có, nhưng may mắn hơn hết cả, qua suốt quá trình phấn đấu để hết “xấu” đó, tôi nhận ra điều quan trọng nhất không phải là cách người khác nhìn vào tôi. Mà quan trọng nhất là khi tôi đối diện với cơ thể mình, lựa chọn tác động gì lên nó, bản thân tôi có thực sự hạnh phúc hay không. Từ đó, tôi ngước nhìn những người phụ nữ xung quanh mình. Họ chỉ có thể đẹp khi không từ chối bản thân mình trước đã.

Ừ, bạn tôi cân nặng 70kg, vừa nhón nốt miếng cheesecake để kịp vào giờ họp với một tổ chức phi chính phủ vừa đùa: “Giá như cân nặng không kéo theo các loại bệnh thì tao ước mình mãi mãi béo” rồi tất tả chạy đi cùng nụ cười rạng rõ. 5 năm qua nó đã đi khắp các ngõ ngách Việt Nam để hỗ trợ các tổ chức phi chính phủ mang nước sạch đến với người dân nghèo. Bất kể khi nào nhìn thấy nó, tôi đều chỉ cảm nhận được thứ năng lượng tích cực lan tỏa và hoàn toàn quên mất việc bạn mình béo hay không theo quan niệm xã hội.

Bạn tôi gầy gò, bé nhỏ, da đen nhẻm vì những chuyến đi. Tấm postcard mới nhất nó gửi về là từ Sri Lanka. Cô tiểu thư da trắng hồng, mắt lúc nào cũng ươn ướt năm xưa giờ gần như chẳng nhận ra được nữa. Nhưng thay vào đó là cả một hành trang đầy ắp trải nghiệm không gì có thể đánh đổi lại.

Bạn tôi, những người phụ nữ bình thường nhất với đầy những vết rạn da sau sinh, ngực sa trễ vì cho con bú hay bàn tay chỉ thấy gân guốc và thô ráp theo thời gian, đằng sau những dấu vết “xấu xí” ấy là một vẻ đẹp đầy tự hào khác, thứ vẻ đẹp được đánh đổi bằng rất nhiều yêu thương.

Thế nên, đã từ rất lâu rồi tôi đã thôi mặc cảm về chữ “xấu”. Bởi khi ta chỉ chăm chăm nhìn vào những điều ta chưa hài lòng, ta sẽ mãi phải chạy theo một cuộc đua không hồi kết. Vốn dĩ có vô vàn nét đẹp vẫn hàng ngày tồn tại bên cạnh cái gọi là chuẩn mực của nhiều người. Nhưng cho dù là kiểu gì đi nữa, cũng đều phải xuất phát từ chính người phụ nữ, khi họ dám yêu và tự tin với tất thảy đường nét thuộc về mình, làm nên chính mình.

I LOVE MY BODY

Vốn dĩ có vô vàn nét đẹp vẫn hàng ngày tồn tại bên cạnh cái gọi là chuẩn mực của nhiều người. Và dù thế nào đi nữa, cái đẹp đó cũng phải xuất phát từ chính người phụ nữ, khi họ dám yêu và tự tin với tất thảy đường nét thuộc về mình, làm nên chính mình.

Tổ chức nội dung: Hương Thủy – Tổ chức sản xuất: Hellos – Mỹ thuật: Chi Lemon – Nhiếp ảnh: Lưu Mộc Vinh (Âu Bảo Ngân, Ny Trần, Cẩm Tiên, Lê Ngọc Mai) – Trung Dũng (Khánh Vân) – Trang điểm & làm tóc: Xi Quan Lê (HCM), PSI PSI (HN) – Stylist: Huey – Địa điểm: 102 Productions – 282 studio – Minh họa: Uyển Quân

Đọc thêm
– I love my body – Cơ thể của mình. Không yêu thì ai yêu?
– I love my body – Cẩm Tiên: “Không phải khác biệt mà là đặc biệt”
– I love my body – Ny Trần: Nữ VĐV thể hình 9x “nghiện” những chiếc váy ôm
– I love my body – ca sĩ Âu Bảo Ngân: “Thay vì tập trung vào số đo ba vòng thì hãy yêu quý những điểm khác của cơ thể”
– I love my body – “Họa mi tóc mây” Khánh Vân chưa một lần mong mình giống người khác
– Người mẫu chuyển giới Bella Mai: “Tuổi thọ của những người như chúng tôi ngắn lắm nên luôn ưu tiên làm điều mình thích”

Đây là thời đại mà phụ nữ không cần được trao quyền

Sống

Angelina Jolie: “Phụ nữ không cần được trao quyền, quyền đó thuộc về phụ nữ khi họ vừa chào đời”

Angelina Jolie có lẽ là một trong số những nhà hoạt động về nhân quyền nổi bật nhất. Nhắc đến cô người ta lại nhớ đến nữ diễn viên phim “Tomb Raider” đình đám vừa đóng phim vừa làm từ thiện ngay tại phim trường ở Campuchia hồi năm 2000. Một năm sau đó, Angelina Jolie trở thành Đại sứ thiện chí cho Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn (United Nations High Commissioner for Refugees).

nhan-quyen-quoc-te-2
Bên cạnh sự nghiệp diễn xuất, thì các hoạt động về nhân quyền là điều mà Angelina Jolie luôn tâm huyết theo đuổi.

Với vai trò ấy, Angelina Jolie đã kêu gọi NATO ngăn chặn việc sử dụng bạo lực tình dục như một vũ khí trong các cuộc chiến tranh để bảo vệ quyền phụ nữ. Cô cho biết: “Về cuộc chiến chống bất bình đẳng, vừa rồi có người nói về việc trao quyền cho phụ nữ. Đây không phải là trao quyền, quyền đó thuộc về phụ nữ từ khi họ chào đời”. Quá trình chiến đấu mất nhiều tâm sức ấy của cô đã được ghi lại và chia sẻ đến công chúng bằng một tác phẩm phim, cũng là dự án đạo diễn đầu tay của nữ diễn viên – “In the Land of Blood and Honey” (2011).

Angelina Jolie: “Phụ nữ không được trao quyền, quyền đó thuộc về phụ nữ khi họ vừa chào đời”
Angelina Jolie: “Phụ nữ không cần được trao quyền, quyền đó thuộc về phụ nữ khi họ vừa chào đời”.

Ngoài ra, Angelina còn hỗ trợ và giải quyết nhiều vấn đề nhân quyền quốc tế, bao gồm: quyền phụ nữ, tị nạn trẻ em, bảo tồn và giáo dục. Với những đóng góp và nỗ lực của mình, cô được ưu ái trở thành Đại sứ đặc mệnh, chức vụ được lập riêng nhằm tri ân nữ diễn viên vào năm 2012.

Michelle Bachelet: Đại diện cho “những tiếng lòng không được thấu hiểu”

Bà Bachelet là nhà lãnh đạo nữ đầu tiên của Chile, đảm nhận hai nhiệm kỳ Tổng thống của đất nước này trong giai đoạn 2006-2010 và 2014-2018. Từ năm 2010 đến 2013, bà được bổ nhiệm làm Giám đốc điều hành đầu tiên cho Cơ quan Phụ nữ của Liên hợp quốc (UN Women) với nhiệm vụ thúc đẩy và hỗ trợ bình đẳng giới cho phụ nữ.

Michelle Bachelet là vị Tổng thống luôn đại diện cho nữ quyền và là một nữ lãnh đạo rất quyết đoán và đầy bản lĩnh.
Michelle Bachelet là vị Tổng thống luôn đại diện cho nữ quyền và là một nữ lãnh đạo rất quyết đoán và đầy bản lĩnh.

Những hoạt động đấu tranh vì nhân quyền dù vấp phải tù tội và tra tấn kéo dài hàng thập kỷ, nhưng mọi nỗ lực ấy đều xứng đáng khi bà được đề nghị trở thành Cao ủy về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (United Nation Human Rights) vào tháng 8/2018. Trong bối cảnh xã hội đang có nhiều biến động, các khủng hoảng về quyền con người đang gia tăng và những khó khăn về ngân sách đe doạ hoạt động của cơ quan này, bà Bachelet đã chứng tỏ năng lực đương đầu trước sóng gió của mình.

Bà Michelle Bachelet vừa là Tổng tống vừa là nhà hoạt động nữ quyền mạnh mẽ.
Bà Michelle Bachelet luôn khiến người dân ngưỡng mộ và tự hào bởi những nỗ lực và thành tựu của mình.

Với tôn chỉ đấu tranh cho nhân quyền “Cất tiếng nói thay cho tiếng lòng của những người dân”, bà Michelle đã và đang hoạt động tích cực để xây dựng, phát triển nhân quyền trên thế giới. Có thể nói, trong suốt những năm nhiệm kỳ của mình, bà Michelle Bachelet là vị Tổng thống luôn đại diện cho nữ quyền và là một nhà lãnh đạo rất quyết đoán và đầy bản lĩnh.

Manal al-Sharif: Người phụ nữ can đảm cầm lấy vô-lăng, phá bỏ luật cấm nữ giới lái xe

Manal al-Sharif là người có đóng góp tích cực cho các hoạt động đấu tranh chống bất bình đẳng giới, và cũng là người bắt đầu chiến dịch Women2Drive, giành lại quyền lái xe ô tô cho phụ nữ Ả Rập Saudi. Dù không có bộ luật chính thức nào ở nước này cấm phụ nữ lái xe nhưng đó vẫn là điều cấm kị. Vào năm 2011, Manal al-Sharif quyết định cổ vũ chị em lái xe bằng cách tự quay phim cảnh cô lái xe và đăng lên Youtube. Hai ngày sau, cô lập tức bị bắt giam trong khoảng một tuần.

Tuy nhiên, người phụ nữ ngoan cường này cho biết cuộc chiến vì bình đẳng giới vẫn chưa chấm dứt. Điều mà cô và những nhà đấu tranh nữ quyền vẫn theo đuổi đó là phải chấm dứt chế độ "giám hộ" mà nam giới vẫn đang áp đặt lên phụ nữ ở đất nước này.
Người phụ nữ ngoan cường này cho biết cuộc chiến vì bình đẳng giới vẫn chưa chấm dứt. Điều mà cô và những nhà đấu tranh nữ quyền vẫn theo đuổi đó là phải chấm dứt chế độ “giám hộ” của nam giới.

Nhà cầm quyền đề nghị cô phải ngừng tất cả hoạt động trên truyền thông để đổi lấy sự tự do. Tuy nhiên, không chỉ khước từ lời đề nghị ấy, cô còn thường xuyên đăng tải trên Twitter những câu chuyện của mình nhằm bộc lộ sự quyết tâm cũng như tiếp lửa thêm cho những phụ nữ khác. Cô cho biết: “Phụ nữ sẽ không trở thành bất cứ thứ gì ở đất nước của bạn nếu vẫn cần sự cho phép của một người đàn ông”.

Hành trình đấu tranh tuy gặp nhiều khó khăn nhưng cuối cùng Manal vẫn gặt hái được "quả ngọt".
Hành trình đấu tranh tuy gặp nhiều khó khăn nhưng cuối cùng Manal vẫn gặt hái được “quả ngọt”.

Sau cùng, nỗ lực của cô đã được đáp đền khi nhà vua Salman nói rằng phụ nữ phải được lái xe, chấm dứt cái được xem như là một vết nhơ đối với hình ảnh toàn cầu của Ả Rập Saudi, và quyết định đã có hiệu lực từ tháng 6 năm nay. Sự thành công của Manal là cái kết mỹ mãn cho hơn 25 năm nỗ lực vận động để phụ nữ được phép lái xe của các nhà hoạt động nữ quyền tại Ả Rập Saudi.

Hoàng hậu Rania Al-Abdullah: Biểu tượng sắc đẹp đầy lòng nhân ái của Jordan

Vào năm 1999, Rania Al-Abdullah chính thức trở thành đương kim Hoàng hậu của Jordan khi chồng bà – hoàng tử Addullah II kế thừa quyền vị. Rania được biết đến không chỉ là một biểu tượng sắc đẹp của Jordan với phong cách thời trang thanh lịch mà còn khiến dân chúng tự hào với những hoạt động đấu tranh vì nhân quyền.

Hoàng hậu Rania Al-Abdullah - một biểu tượng sắc đẹp đầy lòng nhân ái của Jordan.
Hoàng hậu Rania Al-Abdullah – một biểu tượng sắc đẹp đầy lòng nhân ái của Jordan.

Bà là lãnh đạo Ủy ban nhân quyền của Jordan (Jordan’s Human Rights Commission), Ủy ban an toàn gia đình (Family Safety Council) và thành viên của tổ chức Sáng kiến lãnh đạo toàn cầu của UNICEF (UNICEF Global Leadership Initiative). Việc trở thành những vai trò then chốt trong nhiều tổ chức uy tín trên toàn cầu đã giúp bà rất nhiều trong nỗ lực cải cách luật pháp và tập quán phong tục tại Trung Đông, tạo sự cân bằng giữa quyền con người và truyền thống văn hóa.

Rania được biết đến không chỉ là một biểu tượng sắc đẹp của Jordan với phong cách thời trang thanh lịch mà còn khiến dân chúng tự hào với những hoạt động chiến đấu vì nhân quyền.
Rania được biết đến không chỉ là một biểu tượng sắc đẹp của Jordan với phong cách thời trang thanh lịch mà còn khiến dân chúng tự hào với những hoạt động chiến đấu vì nhân quyền.

Ngoài ra, Rania cũng rất xem trọng việc phát triển công nghệ thông tin, bà xem đó là yếu tố then chốt trong quá trình nâng cao trình độ văn hóa và hội nhập. Rania từng là thành viên của Diễn đàn Kinh tế Thế giới năm 2002 (World Economic Forum), và sáng lập Trung tâm khởi nghiệp mang tên mình (The Queen Rania Center for Entrepreneurship) nhằm giúp đỡ các doanh nghiệp nhỏ, tạo thêm việc làm và quỹ vay vốn dành cho người nghèo.

Với mong muốn xóa bỏ các rào cản về kinh tế, đem đến bình đẳng giới cho xã hội, người dân Jordan có quyền tự hào và hy vọng vào một tương lai tiến bộ, khi chứng kiến những bước chân sẽ còn tiến xa hơn nữa của Hoàng hậu Rania Al-Abdullah.

Nadia Murad: Từ nô lệ tình dục đến chủ nhân giải Nobel Hòa bình 2018

Nadia Murad và bác sĩ phụ khoa Denis Mukwege là hai người nhận được giải thưởng Nobel Hòa bình danh giá của năm 2018. Nadia được vinh danh bởi “nỗ lực trong việc chấm dứt việc sử dụng bạo lực tình dục làm vũ khí chiến tranh và xung đột vũ trang”.

Nadia bị nhóm phiến quân IS bắt cóc vào tháng 8/2014 và phải đến 3 năm sau đó, ngày 1/6/2017, cô mới được trở lại quê hương. Trong suốt những năm tháng bị giam giữ, cô đã phải chịu đựng sự bạo hành về thể xác và xâm hại tình dục. Dù sau nhiều lần bỏ trốn và bị bắt giữ lại, Nadia vẫn kiên cường, không chấp nhận số phận. Trong một lần may mắn, cô đã trốn thoát thành công và chạy đến một trại tị nạn.

Nadia đã trở thành cô gái trẻ thứ hai sau Malala Yousafzai, nhận giải khi mới 17 tuổi.
Nadia Murad phát biểu tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ngày 9/3/2017.

Vào ngày 16/12/2015, Nadia đã đem câu chuyện của mình chia sẻ trước các đại biểu của Liên Hiệp Quốc, cũng như lên tiếng trước nạn buôn bán người và xung đột chiến tranh. Nadia đã tham gia vào việc xây dựng các chương trình vận động toàn cầu, mang lại nhận thức về nạn buôn bán người và người tị nạn.

Murad đặt tên cho cuốn tự truyện năm 2017 của mình là “Cô gái cuối cùng”, vì cô muốn chiến dịch vận động của mình đảm bảo cô là cô gái cuối cùng trên thế giới trải qua một bi kịch như vậy.
Murad đặt tên cho cuốn tự truyện năm 2017 của mình là “Cô gái cuối cùng”, vì cô muốn mình là cô gái cuối cùng trên thế giới trải qua một bi kịch như vậy.

Nhờ những hoạt động không ngừng nghỉ của bản thân, ngày 5/1/2016, cô được chính phủ Iraq đề cử giải Nobel Hòa bình: “Chúng tôi tự hào đề cử cô gái này nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, vì đã dám đứng lên chống lại các thế lực đen tối, muốn hạ thấp nhân cách của phụ nữ”. Và ở tuổi 25, Nadia là chủ nhân của giải Nobel Hòa bình trẻ tuổi thứ hai, chỉ sau Malala Yousafzai, nhận giải khi mới 17 tuổi.

Đài Loan và chặng đường 20 năm nỗ lực hợp thức hóa hôn nhân đồng giới

Sống

Bắt đầu từ ngày 17/5, Đài Loan (Trung Quốc) trở thành vùng lãnh thổ tại châu Á đầu tiên hợp thức hóa hôn nhân đồng giới và quyền bình đẳng giữa hôn nhân LGBT và hôn nhân dị giới. “Hôm nay là ngày đánh dấu một bước ngoặc mang tính lịch sử của Đài Loan, chúng ta đã tiến một bước dài đưa Đài Loan lên hàng các quốc gia tiến bộ trong lịch sử của thời đại” – bà Thái Anh Văn, Tổng thống Đài Loan không giấu được niềm tự hào.   

Đạo luật vừa được thông qua sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 24/5/2019. Cụ thể, các nhà lập pháp Đài Loan phê chuẩn công nhận hôn nhân đồng giới, thay đổi từ ngữ về giới tính trong các văn bản luật pháp về hôn nhân, và thông qua hầu hết dự luật mới cho phép các cặp đôi đồng tính hưởng đầy đủ các quyền pháp lý về hôn nhân gia đình, bao gồm: lợi ích về thuế, bảo hiểm và quyền nuôi con. Tại thủ phủ Đài Bắc, hàng ngàn người đã xuống đường cùng hòa chung niềm vui bất tận này bất chấp trời mưa to.

Cầu vồng hạnh phúc đã mở cho người LGBT ở Đài Loan.

Đài Loan từ sớm đã là nơi tiên phong trong việc đấu tranh vì quyền bình đẳng cho người đồng tính ở châu Á. Các cuộc diễu hành của cộng đồng LGBT chống lại sự phân biệt đối xử hàng năm ở Đài Bắc đã trở thành nguồn cảm hứng cho cả thế giới. Không chỉ gói gọn trong lãnh thổ, mà chiến thắng của Đài Loan chính là một ngọn lửa thắp sáng niềm tin, sức mạnh và hy vọng cho tất cả cộng đồng LBGT châu Á nói riêng, và thế giới nói chung.

Cùng nhìn lại những cột mốc đáng nhớ trong hành trình đấu tranh vì quyền LGBT đến từ các thế hệ lãnh đạo trong suốt chiều dài lịch sử Đài Loan

1999: Mã Anh Cửu khi còn đương chức thị trưởng, ông đã duyệt ngân sách 1 triệu USD cho hoạt động truyền bá và lan toả thông điệp về quyền lợi của người đồng tính. Chính sách tôn trọng người đồng tính được ông thể hiện trong những phát biểu vận động sự đoàn kết dân tộc trên đảo Đài Loan. Nhưng vẫn không có một hành động hợp thức hoá nào được thực hiện trong thời kỳ ông làm thị trưởng cũng như khi đảm đương chức Tổng thống.

Ông Mã Anh Cửu

2002: Tổng thống Trần Thủy Biển mời nhà vận động quyền hôn nhân đồng giới Nan Hunter và luật sư về quyền con người Michael Bronskito gặp ở văn phòng tổng thống, với mục đích cùng thảo luận hướng đến việc hợp thức hóa quyền hôn nhân đồng tính.

Tổng thống Trần Thủy Biển

2003: Phó Tổng thống Lữ Tú Liên đề xướng đạo luật công nhận quyền tự do hôn nhân của người đồng giới trong bộ luật dự thảo về nhân quyền, nhưng nội dung điều luật đã không được Quốc Hội thông qua.

Phó Tổng thống Lữ Tú Liên

2016: Tổng thống Thái Anh Văn tuyên bố ủng hộ quyền của người LGBT được kết hôn trong một video, tiếp tục thể hiện quan điểm ủng hộ quyền cho người đồng tính – quan điểm chính trị truyền thống của Đảng dân chủ Cấp tiến và của chính bà trong quá trình tranh cử lẫn chương trình nghị sự sau khi đắc cử.

Tổng thống Thái Anh Văn

Những sự kiện quan trọng cũng như các bước tiến triển về pháp lý trong quá trình công nhận quyền bình đẳng dân sự và hôn phối của người đồng tính:

2004: Luật Giáo dục, đạo luật Bình đẳng giới tính xác lập việc công nhận bình đẳng cho các giới tính khác nhau trong học đường nhằm “làm phong phú tài nguyên con người và xây dựng một thế hệ xã hội bình đẳng”.

2012: Đám cưới Phật giáo đồng giới đầu tiên được tổ chức cho Hữu Á Đình và Huỳnh Ngọc Mỹ dưới sự chứng kiến của 100 khách mời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân không được công nhận về mặt pháp lý.

02/2015: 80.000 người Đài Loan tham gia diễu hành tự hào đồng tính. Sự kiện diễn ra trong 4 ngày và thu hút cộng đồng LGBT từ khắp nơi đổ về.

03/2016: Khi người bạn đời đồng giới Tăng Kính Siêu qua đời vì bênh ung thư, giáo sư Jacques Picoux phát hiện mình không được quyền thay người yêu đưa ra quyết định y tế trong những giây phút cuối của cuộc đời, cũng như can thiệp vào tài sản chung của cả hai. Sau đó không lâu, người ta phát hiện ông nhảy lầu tự tử tại một tòa tháp cao tầng. Sau cái chết của Jacques Picoux, vấn đề hợp thức hóa quyền bình đẳng cho hôn nhân LGBT một lần nữa dấy lên mạnh mẽ trong giới chức và công dân Đài Loan.

Giáo sư Jacques Picoux (bên trái)

8/11/2016: Dự thảo “Hôn nhân một vợ một chồng được áp dụng tương đương hiệu lực cho hôn nhân đồng giới” được thông qua.

26/12/2016: Lập pháp viện Đài Loan đề nghị xem xét lại Luật Hôn nhân Gia đình, bổ sung thêm một chương riêng cho hôn nhân đồng tính.

5/2017: Tòa Hiến pháp Đài Loan khẳng định việc chống lại hôn nhân đồng giới là vi phạm Hiến pháp (điều 5 và điều 22 quy định nội dung cơ bản về quyền con người) và đặt ra thời hạn 2 năm để chính phủ sửa luật. Nếu không, hôn nhân đồng giới sẽ tự động có hiệu lực.

11/2018: Thực hiện cuộc trưng cầu dân ý, 7 triệu người dân Đài Loan (chiếm 30% dân số) ủng hộ quan điểm hôn nhân chỉ nên được thực hiện giữa một người nam và một người nữ. Bên cạnh đó, hơn 6 triệu người đồng ý rằng chính phủ nên ban hành các hình thức kết hợp dân sự nhằm bảo đảm quyền lợi hợp pháp của những cặp đôi cùng giới nhưng không phải hôn nhân truyền thống.

15/7/2019: Đài Loan chính thức hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới.

24/5/2019: Đạo luật chính thức có hiệu lực. Từ đây cộng đồng LGBT xứ Đài là những người châu Á đầu tiên được pháp luật bảo vệ và có quyền mưu cầu hạnh phúc như bất kỳ ai.