Phạm Công Luận – “Khí chất căn bản của người Sài Gòn không thay đổi”

ĐẸP MEN

Có lẽ, nếu muốn nghe một lời bình hay đơn giản là một câu cảm thán về con người và mảnh đất phồn hoa đô hội Sài Thành này, thì hẳn chúng phải đến từ nhà văn Phạm Công Luận – người không chỉ là dân Sài Gòn “chính gốc”, mà còn là tác giả của hàng loạt ấn bản sách viết về Sài Gòn nói chung và người Sài Gòn nói riêng. 

-Nhắc về Sài Gòn của những ngày thơ ấu, điều khiến anh xao động nhất lúc này? Về sau, anh còn giữ lại được những gì gọi là “tuổi thơ Sài Gòn” làm quà tặng cho hai con của mình?

Thời thơ ấu của tôi khá êm đềm trong cái xóm nhỏ ở Phú Nhuận mà hiện nay gia đình tôi đang sống. Ba má tôi đông con nhưng có thể cho ăn học đầy đủ. Tôi đã hưởng những cái Tết vui hồi nhỏ, giờ vẫn còn nhớ. Lúc đó, cây cối chung quanh nhiều hơn, nhiều sân bãi để đá banh, đánh trống, xóm có giếng nước trong, cây ăn trái rất nhiều để con nít trèo hái trộm. Con người cư xử tuy mộc mạc nhưng cởi mở và có tình. Bây giờ, nhà ai nấy sống, cửa đóng kín mít, con nít cùng xóm không biết nhau dù sống sát vách. Em tôi sống ở Gò Vấp bảo bây giờ trong đó ăn Tết vui, về tới Phú Nhuận thấy lạnh tanh, chẳng có không khí Tết gì cả.

Có một phần tuổi thơ tôi viết trong sách để kể cho các con tôi biết, để biết vậy thôi chứ cuộc sống luôn thay đổi, điều đó là bình thường phải chấp nhận.

pcluan_ttvhdo-3-768x568
“Thành phố này sớm muộn gì cũng sẽ phát triển thành một thành phố hiện đại. Tuy nhiên, là thành phố duy nhất, với sự độc đáo không ai có thì hay hơn. Sự độc đáo đó chính là “hồn đô thị”, thể hiện qua những kiến trúc cổ đa phong cách, sự đa dạng của nghệ thuật ẩm thực… là những điều cần giữ gìn có chọn lọc và đáng lo nếu nó mất dần.”

-Đúng là cuộc sống luôn thay đổi, và Sài Gòn cũng không nằm ngoài quy luật đó. Sự phát triển của Sài Gòn gần đây được nhiều người so sánh với Singapore. Và giả một ngày nào đó, Sài Gòn trở thành Singapore thứ hai, thì điều gì ở Sài Gòn xưa anh muốn được giữ lại?

Thành phố này sớm muộn gì cũng sẽ phát triển thành một thành phố hiện đại. Tuy nhiên, là thành phố duy nhất, với sự độc đáo không ai có thì hay hơn. Sự độc đáo đó chính là “hồn đô thị”, thể hiện qua những kiến trúc cổ đa phong cách, sự đa dạng của nghệ thuật ẩm thực… là những điều cần giữ gìn có chọn lọc và đáng lo nếu nó mất dần. Ngoài ra, những gì cần giữ còn là phong cách sống cởi mở, nhạy bén với cái mới, rộng lòng với người khó khăn hơn mình, dễ tiếp nhận những khác biệt và coi trọng sự dân chủ.

-Hẳn là Sài Gòn cách đây 50 năm, khi anh còn thơ bé so với bây giờ đã có sự khác nhau nhiều lắm. Điều anh tiếc nuối nhất là gì, khi nhìn lại Sài Gòn của những ngày tháng cũ?

Nhiều thứ. Tiếc nhất là cái dinh Norodom nay đã biến mất. Nếu còn, đó sẽ là một tòa kiến trúc kiểu Tây lớn nhất, tạo nét duyên cho một Sài Gòn hiện đại, từng được coi là Paris phương Đông. Tôi còn tiếc cho thời xe cộ chưa đông kinh khủng như bây giờ. Lúc đó thành phố còn êm đềm và lãng mạn.

-Tôi là người nhập cư, từng trải qua một vài chuyện đủ để xác tín về sự bao dung của Sài Gòn. Ngoài điều đó ra, để giới thiệu ngắn gọn về Sài Gòn với một người bạn từ xa tới, anh sẽ nói gì với họ trên tư cách là chủ nhà?

Tôi biết bên cạnh những tình cảm quý mến, còn có không ít người ở xa có thành kiến với thành phố này. Lúc mới đến đây sống, nhiều người không thích nghi được, nhưng khi ở đủ lâu, lại không muốn rời xa. Cho dù “Sài Gòn có nói gì đâu” (tên bài tựa của Đông Vy trong cuốn “Sài Gòn chuyện đời của phố” tập 1 – PV), nhưng một số tác giả trong đó có tôi cũng đã cố nói lên điều gì đó về Sài Gòn trong các quyển sách. Hãy đọc và đến Sài Gòn, tự mình cảm nhận về sự thu hút của thành phố này xuyên qua những ngổn ngang mà nó đang giải quyết.

pcluan_ttvhdo-1-768x963
“Tôi biết bên cạnh những tình cảm quý mến, còn có không ít người ở xa có thành kiến với thành phố này. Lúc mới đến đây sống, nhiều người không thích nghi được, nhưng khi ở đủ lâu, lại không muốn rời xa.”

-Được biết, bà xã anh (nhà văn Đông Vy – PV) cũng là một người nhập cư. Để có thể đi cùng nhau một chặng đường dài như vậy, anh – “người Sài Gòn chính gốc” hay bà xã – “người nhập cư” phải hy sinh nhiều hơn?

Gia đình bên nội của vợ tôi sống ở Sài Gòn từ lâu. Lớn lên, vợ tôi thường vào thành phố này mỗi dịp hè nên không lạ với cuộc sống ở đây. Tuy nhiên, chúng tôi cũng như các đôi vợ chồng khác từ hai nơi ráp lại với nhau, có những khác biệt phải tìm cách dung hòa, nhất là thời gian đầu. Vợ tôi yêu trời cao đất rộng, cây cỏ, núi non, dễ cảm thấy không thoải mái trong đô thị đông đúc, chật chội. Đó là điều tôi luôn cảm thấy ái ngại và cố bù đắp khi có thể. Về ẩm thực thì tôi dễ tính nên không có vấn đề gì. Nhờ vợ khác miền mà còn được ăn những món mới. Bên cạnh đó, chúng tôi có nhiều điểm chung để có thể đi với nhau trên đường đời như sở thích, ưa cuộc sống nhẹ nhàng, yên tĩnh.

Giống như một cách chào đón và đùm bọc những người tứ xứ đổ về, theo anh khí chất của người Sài Gòn xưa và nay đã có sự thay đổi như thế nào?

Đã có nhiều bài viết nói về khí chất, tính cách người Sài Gòn nên xin không lặp lại ở đây. Tôi nghĩ khí chất căn bản của người Sài Gòn bây giờ không khác mấy so với hồi xưa cho dù kiểu sống có thay đổi cho phù hợp thời đại. Bên cạnh đó, Sài Gòn vẫn còn sức mạnh thay đổi người từ nơi khác đến. Nghiệm lại sẽ thấy, không ai nhập cư mà giữ trọn vẹn con người cũ ở cố hương vì họ phải thay đổi để hòa nhập vào mẫu số chung ở đây.

-Nhân tiện, có nhân vật người Sài Gòn chính gốc nào mà anh đặc biệt ngưỡng mộ? Họ đã ảnh hưởng đến anh như thế nào?

Đó là một số nhân vật mà tôi đã viết trong các tập “Sài gòn chuyện đời của phố”, như: giáo sư Lê Văn Khoa, vợ chồng nhà văn Nhật Tiến – Đỗ Phương Khanh, nhà văn Sơn Nam, ông Nguyễn Hùng Trương là chủ nhà sách Khai Trí. Họ là những người có tài năng nhưng khiêm tốn, luôn tâm huyết với những công việc có ích cho xã hội thông qua các chương trình truyền hình, viết sách, làm báo hay kinh doanh sách báo. Tôi muốn đi theo nghề viết lách khi còn tuổi học trò, đọc “Thuở mơ làm văn sĩ” của nhà văn Nhật Tiến, học được nhiều điều hay lẽ phải khi đọc báo Thiếu Nhi do ông Khai Trí sáng lập hay khi xem chương trình truyền hình “Thế giới của trẻ em” của ông Lê Văn Khoa.

pcluan_ttvhdo-2-758x1024

Nhà văn Sơn Nam ảnh hưởng đến tôi nhiều qua các cuốn sách. Ông viết dung dị, chân thành, ngôn ngữ không quá “Nam Bộ” trừ khi viết đối thoại trong các truyện ngắn, tiểu thuyết. Khi viết biên khảo, ông vẫn “có tình”, thứ tình yêu quê hương tha thiết không ồn ào, lên gân. Trong hồi ký của ông luôn có một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng của người hướng nội, xa quê và có lúc thấy đơn độc giữa đô thị. Tôi không phải là người nhập cư, nhưng đô thị luôn khiến người ta thấy mình nhỏ bé, nên tôi dễ “cảm” những cảm xúc u uẩn được thể hiện khá kín đáo của ông. Trong số các vị trên, chỉ có ông Nguyễn Hùng Trương sinh ra ở thành phố này, nhưng theo tôi nghĩ, những tên tuổi trên đều là người Sài Gòn “chính cống”, vì thời gian họ sống ở đây rất dài và dấu ấn của họ khắc ghi là tại thành phố này.

-Anh sống ở Sài Gòn hơn 50 năm, từng bỏ không ít công sức và thời gian tìm hiểu, nghiên cứu tư liệu để thực hiện bộ sách “Sài Gòn chuyện đời của phố”. Còn điều gì nữa ở Sài Gòn mà anh chưa biết và mong muốn được khám phá?

Viết được vài cuốn sách về Sài Gòn, tôi vẫn thấy mình chỉ hiểu được phần nhỏ về thành phố này. Bao nhiêu tầng ký ức chưa khai phá, bao nhiêu lĩnh vực chưa đụng đến, và nếu có tư liệu, nhân chứng, còn phải có khả năng lý giải nữa. Những gì muốn viết tiếp cũng là những điều tôi đang tìm kiếm.

Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này.

Q&A

– Người ta có thể tìm thấy anh ở đâu giữa Sài Gòn?

Ngoài nơi làm việc, là quán cà phê và nhà sách.

– Quyển sách thú vị nhất về Sài Gòn?

Cuốn “Những bước lang thang trên hè phố của gã Bình Nguyên Lộc” của Bình Nguyên Lộc

– Người Sài Gòn anh thích nói chuyện nhất?

Xưa là má tôi, sau này là bà xã.

– Món ăn Sài Gòn ăn hoài không chán?

Với tôi là cơm tấm và mì hoành thánh.

– Đồ uống Sài Gòn nghiện nhất?

Tất nhiên là cà phê, ngày nào cũng một ly.

– Người đàn ông Sài Gòn chuẩn nhất theo anh là phải…?

Phóng khoáng và chân thật.

– Đệ nhất mỹ nhân Sài Gòn xưa là…?

Nhiều quá không kể xuể. Sài Gòn thời nào cũng có nhiều người đẹp. Nói “đệ nhất” chỉ là một cách dùng từ.

– Sài Gòn đẹp nhất khi…?

Bước vào mùa khô, một tháng trước và sau Giáng sinh.

– Một ngày hoàn hảo ở Sài Gòn là…?

Ngày nghỉ, hai vợ chồng có buổi ăn sáng riêng với nhau và một buổi ngồi cùng các con ngoài quán. Mua được cuốn sách, đĩa phim hay. Gặp bạn thân và viết được vài trang.

– Với anh, người Sài Gòn là…?

Người sống ở Sài Gòn theo kiểu Sài Gòn. Và những người từng như vậy nay đã xa Sài Gòn.

– Lần anh phải xa Sài Gòn lâu nhất là…?

Hai tháng.

– Hình ảnh Sài Gòn từ xa nhìn về…?

Hồi còn độc thân, khi ở xa, Sài Gòn đầy ấm áp hiện ra khi tôi nghĩ về căn phòng riêng với sách, đĩa phim, tranh và vài món cổ vật. Khi có gia đình, đi xa tôi luôn muốn quay về để chở vợ con ra ngoài, mua sách, nhìn đường phố nhộn nhịp dưới hàng cây

Bài: Hồ Huy Sơn

(Trên TTVH & Đàn Ông số 138 – 4/2017) 

Thực hiện: Đặng Trung Hiếu

24/04/2019, 15:00

KTS Ngô Viết Nam Sơn – “Đi đâu cũng về Sài Gòn”

ĐẸP MEN

Dù dành nhiều thời gian cho việc sinh sống và làm việc ở nước ngoài, nhưng những năm gần đây thì Ngô Viết Nam Sơn đã dành phần lớn thời gian ở quê nhà và bắt tay quy hoạch nhiều dự án lớn trong nước.

Hổ phụ sinh hổ tử

Ông từng tham gia quy hoạch và thiết kế nhiều dự án lớn như Khu đô thị mới Nam Sài Gòn, Khu đô thị Bắc Hà Nội, Quy hoạch Đô thị mới Filinvest và nhà ga sân bay quốc tế Aquino (Philippines), Phố Đông và hai bờ sông Hoàng Phố (Thượng Hải, Trung Quốc), Thành phố Kyoto Thế kỷ 21 (Nhật Bản), Dự án phát triển Le Havre (Montreal, Canada)…

nvnson_ttvhdanong-ngang-750x400

Như người ta vẫn hay nói: “Hổ phụ sinh hổ tử”, cha của Nam Sơn chính là kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, người châu Á duy nhất giành được giải thưởng Khôi nguyên La Mã (Grand Prix de Rome) của nước Pháp vào năm 1955, và cũng là người Á Châu đầu tiên trở thành hội viên danh dự của Viện Kiến trúc Hoa Kỳ (AIA). Ngô Viết Thụ đã để lại hàng loạt dấu ấn kiến trúc trên khắp Việt Nam thông qua các công trình tiêu biểu như Hội trường Thống Nhất ở TP.HCM, Viện Hạt nhân và Chợ Đà Lạt, Nhà thờ Phủ Cam và Viện Đại học Huế…

Là người duy nhất chọn lựa việc nối nghiệp cha trong số 8 người con trong gia đình, Nam Sơn từng cho biết: “Tôi tự hào về cha, và ảnh hưởng nhiều về phong cách Á Đông kết hợp với kiến trúc cổ điển Pháp trong các công trình kiến trúc của ông”. Với Nam Sơn, một trong những kỷ niệm làm ông nhớ nhất về cha là: “Hồi nhỏ, tôi thích trò chơi xếp hình Lego. Mọi người cằn nhằn vì những thành phố mô hình ‘mọc’ lên giữa nhà, làm vướng lối đi. Riêng cha tôi thì cười vui”.

Tuy vậy, thành công ngày hôm nay của Nam Sơn cũng đến từ việc ông dám mở lối đi riêng cho bản thân, dù điều đó có lúc dẫn tới bất đồng giữa hai cha con, mà như Nam Sơn từng miêu tả là: “Cha tuổi Bính Dần, còn tôi Nhâm Dần, hai con cọp trong nhà nhiều lần tranh cãi nảy lửa”.

nvnson_ttvhdanong-1-758x1024

Nam Sơn từng kể rằng một bước ngoặt lớn trong cuộc đời ông là lúc quyết định mở công ty của riêng mình sau khi đã làm việc cho công ty của cha được 7 năm. Ông kể: “Đối với cha, đó là một quyết định rất bất ngờ, vì ở công ty của ông, việc làm không hết”. Sau đó, hai cha con nhà Ngô Viết đã có một cuộc trao đổi, để rồi cuối cùng Nam Sơn đã thuyết phục được cha mình rằng việc mở lối đi riêng là quyết định mà ông chỉ đưa ra sau khi đã có nhiều đêm suy nghĩ thấu đáo.

Sau đó, giữa lúc công ty đang phát triển thì Nam Sơn lại quyết định đi du học, và một lần nữa điều này lại khiến ông Viết Thụ không vui, vì sợ rằng con mình sẽ đi xa mãi. Tuy thế, Nam Sơn vẫn kiên định theo đuổi con đường đã chọn, và tới ngày nay ông đã có trong tay bằng Tiến sĩ Quy hoạch và Kiến trúc tại Đại học Washington (Mỹ) và bằng Thạc sĩ Quy hoạch & Kiến trúc ở Đại học California tại Berkeley (UC Berkeley, Mỹ). Về sau, hai cha con nhà Ngô Viết cũng đã trở nên gần gũi nhau hơn và hiểu nhau nhiều hơn.

Đừng để Sài Gòn ngập trong “rác công trình”

Dù dành nhiều thời gian cho việc sinh sống và làm việc ở nước ngoài, nhưng những năm gần đây thì Ngô Viết Nam Sơn đã dành phần lớn thời gian ở quê nhà và bắt tay quy hoạch nhiều dự án lớn trong nước. Ông thường xuyên đưa ra nhiều ý kiến và đóng góp có giá trị về tình hình quy hoạch và kiến trúc Việt Nam, thể hiện tấm lòng của một người nặng tình với quê hương, đất nước.

Với Nam Sơn, chất lượng sống của người dân phải là yếu tố được cân nhắc hàng đầu trong quy hoạch đô thị. Ông từng cho biết đã chối từ đề nghị của một nhà đầu tư lớn, khi được yêu cầu “thiết kế sáu cao ốc như bàn cờ”. Thay vào đó, ông đề nghị chỉ nên có bốn cao ốc để tạo không gian xanh giữa các công trình, và từ đó nâng giá trị của các căn hộ để bù lại phần diện tích đã mất. Tuy nhiên, rất tiếc là khi đó hai phía đã không thể tìm được tiếng nói chung.

nvnson_ttvhdanong-3-758x1024
“Đầu tư văn hóa, công viên, trường học, bệnh viện… tốn kém hơn nhiều so với đầu tư thương mại, nhưng đó mới thực sự là đầu tư khôn ngoan”.

Theo Nam Sơn, phát triển đô thị không thể chỉ là chạy theo vẻ bề ngoài của những đường cao tốc và trung tâm mua sắm sang trọng, mà phải tính đến môi trường, không gian xanh, chất lượng sống: “Đầu tư văn hóa, công viên, trường học, bệnh viện… tốn kém hơn nhiều so với đầu tư thương mại, nhưng đó mới thực sự là đầu tư khôn ngoan”. Ông cũng cảnh báo về tình trạng “rác công trình”, khi mà có những tòa nhà cao tầng bề ngoài rất hoành tráng và hiện đại nhưng thực ra là lại phá hoại môi trường sống và cảnh quan, thông qua việc phá hủy các công trình cổ để lấy mặt bằng, gia tăng áp lực giao thông lên các con đường nhỏ hẹp và tạo ra ánh nắng, sức nóng phản chiếu quá độ lên không gian xung quanh. Kinh nghiệm của Nam Sơn khi tham gia tư vấn bảo tồn khu phố cổ Xintiandi (Tân Thiên Địa) ở Thượng Hải đã cho thấy rằng việc bảo tồn kiến trúc cổ hoàn toàn có thể sinh lời, khi khu phố này giờ đây đã trở thành một trong những nơi đóng góp GDP nhiều nhất cho Thượng Hải.

Ngoài công việc kiến trúc sư, Ngô Viết Nam Sơn còn dành ra khá nhiều thời gian bên những phím đàn dương cầm. Ông từng cho biết mình đã sáng tác được vài trăm bản nhạc, và xem đây như những bản “nhật ký, ghi lại những cảm xúc của mình vào những thời điểm đặc biệt”. Với Nam Sơn, “Âm nhạc đỉnh cao và kiến trúc đỉnh cao đều thể hiện vẻ đẹp tâm hồn, không còn gắn với những toan tính đời thường như vật chất, danh tiếng… Bởi nếu chạy theo những thứ phù phiếm ấy thì mãi mãi không bao giờ là nghệ sĩ thực thụ”.

Bài: Tuấn Minh

(TTVH & Đàn Ông số 138 – 4/2017)

Nguyễn Quang Dũng – Gã đàn ông Sài Gòn phá cách

ĐẸP MEN

Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng liên tục thay đổi hình tượng, đổi mới phá cách thông qua các tác phẩm điện ảnh chỉnh chu như “Dạ cổ hoài lang”, “Tháng năm rực rỡ”, “Ước hẹn mùa thu”, v.v... Nhân dịp này, hãy cùng THVH & Đàn Ông trò chuyện với gã đàn ông Sài Gòn trẻ trung, “làm tới nơi chơi tới chốn” trong vị “đạo diễn triệu đô” về công việc cũng như cuộc sống. 

quangdung_ttvhdanong-1-768x596

Người Sài Gòn làm ra làm, chơi ra chơi

– Từ nhỏ, nhờ ba mình là nhà văn Nguyễn Quang Sáng mà anh có cơ hội tiếp xúc với nhiều “cao thủ” trong giới văn nghệ sĩ, trong đó hẳn nhiên cũng có nhiều nghệ sĩ người Sài Gòn. Tôi đoán anh có thể dễ dàng nhìn thấu “cái chất” của một người Sài Gòn?

Thế nào là “một người Sài Gòn”? Tôi cho rằng không dễ để định nghĩa hay phác họa cụ thể! Mặc dù tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, có hộ khẩu thành phố, nhưng theo tôi, nhiêu đó vẫn chưa đủ để trở thành người Sài Gòn.

Người Sài Gòn có khí chất hào sảng, phóng khoáng của người Nam Bộ. Nhưng thêm vào đó là sự năng động, siêng năng quyết liệt, nhạy bén và dễ tiếp cận cái mới và luôn cập nhật, thích nghi với đổi mới – những tính cách đặc trưng của người đô thị.


“Tôi nghĩ người Sài Gòn không tự coi mình là đặc biệt, không đặt nặng “chuẩn” người Sài Gòn. Vì họ biết thực tế có nhiều người từ nhiều địa phương khác đến làm ăn sinh sống, gắn bó và đóng góp cho thành phố mà mình đang sống thì cũng là dân Sài Gòn.”


Tôi nghĩ người Sài Gòn không tự coi mình là đặc biệt, không đặt nặng “chuẩn” người Sài Gòn. Vì họ biết thực tế có nhiều người từ nhiều địa phương khác đến làm ăn sinh sống, gắn bó và đóng góp cho thành phố mà mình đang sống thì cũng là dân Sài Gòn. Thật sự “dân Sài Gòn” rất đặc biệt! Tôi nghĩ vùng đất không làm nên tính cách con người như vậy. Nhưng những con người có tính cách phù hợp sẽ đến, sống thích ứng và ở lại với vùng đất này, làm nên cái chất riêng của “dân Sài Gòn”.

– Vậy cái chất Sài Gòn đó có trong anh không? Nếu nghĩ về hình ảnh của một nam nghệ sĩ Sài Gòn, đầu tiên anh nghĩ đến ai?

Nếu nghĩ đến nam nghệ sĩ Sài Gòn, có lẽ đầu tiên tôi sẽ nghĩ đến… tôi! (cười). Thật ra tôi không biết chuẩn nghệ sĩ Sài Gòn là như thế nào, nhưng tôi nghĩ mình đang sống như “dân Sài Gòn”. Tức là làm ra làm, chơi ra chơi! Lúc cần lao động thì tôi lai động cật lực, lúc cần nghỉ ngơi thì… cà phê thư giãn thôi!

Tinh thần của bộ phim là khoảng cách thế hệ, khoảng cách gia đình – đó cũng là chuyện thường thấy trong gia đình Việt Nam. Tôi mong khi xem “dạ cổ hoài lang” những khán giả luống tuổi sẽ có sự thông cảm dành cho người trẻ. Đồng thời, các bạn trẻ cũng ghi nhớ, trân trọng và gìn giữ mối quan hệ với ông bà, cha mẹ.

quangdung_ttvhdanong-2-758x1024
Nếu nghĩ đến nam nghệ sĩ Sài Gòn, có lẽ đầu tiên tôi sẽ nghĩ đến… tôi! (cười). Thật ra tôi không biết chuẩn nghệ sĩ Sài Gòn là như thế nào, nhưng tôi nghĩ mình đang sống như “dân Sài Gòn”. Tức là làm ra làm, chơi ra chơi! Lúc cần lao động thì tôi lai động cật lực, lúc cần nghỉ ngơi thì… cà phê thư giãn thôi!

– Nhiều người đã khẳng định Sài Gòn là thiên đường để các nghệ sĩ tha hồ vùng vẫy. Anh có đồng ý chăng?

Dùng “Đất lành chim đậu” mà mô tả Sài Gòn thì quá tầm thường vì cá nhân tôi cho rằng đây là mảnh đất trên cả tuyệt vời dành cho giới văn nghệ sĩ! Đơn giản cơ hội và thử thách là bao la. Ở Sài Gòn, tôi có một nhóm bạn thường xuyên tụ tập, giới thiệu, giúp đỡ và tạo cơ hội công việc cho nhau. Rõ ràng có thể thấy nơi đây đã truyền năng lượng và cảm hứng cho các đạo diễn Việt kiều như Charlie Nguyễn, Victor Vũ… để họ quay về làm việc, sinh sống. Ngay cả đạo diễn phim “Kong” Jordan Vogt-roberts cũng sắp tậu nhà và sống ở thành phố đó thôi! (cười)

Với tôi, Sài Gòn là nơi mà người ta có nhiều cơ hội, nhiều chọn lựa để sống theo đam mê, bản năng và đóng góp cho quê hương. Và tất cả những người gắn bó với Sài Gòn, không chỉ bằng công ăn việc làm mà còn bằng tình cảm, lối sống… Tôi nghĩ nên gọi họ là “dân Sài Gòn”.

Dùng cảm quan người trẻ kể chuyện người già

– Trong thời điểm kịch bản chất lượng vàng thau lẫn lộn thì đưa một tác phẩm sân khấu đã thành công như “Dạ cổ hoài lang” lên màn ảnh rộng, theo anh là một quyết định khôn ngoan hay liều lĩnh?

Liều lĩnh hay khôn ngoan thì xin dành cho khán giả sau khi xem phim. Vở “Dạ cổ hoài lang” được viết ra ở một sân khấu thể nghiệm 5B. Cả vở kịch hầu như chỉ có 2 lớp cảnh, 4 nhân vật nhưng lại có sức bền hơn 20 năm. Vì vậy chuyển thể tác phẩm này thành phim điện ảnh đối với tôi nhiều áp lực, vô số thử thách và hiển nhiên bao hàm nhiều điều thú vị. Tuy vậy cũng là tiền đề để tôi thỏa sức sáng tạo chủ động khoác một chiếc “áo mới” cho tác phẩm kinh điển này.

– Trong những sáng tạo anh mang đến thì chi tiết nào là đắt giá nhất?

Điều tôi tâm đắc nhất là nếu như trước đây câu chuyện trong vở kịch được kể theo góc nhìn của hai người già xa xứ, thì ở bộ phim này có thêm sự chia sẻ và góc nhìn của người trẻ, thông qua nhân vật cô cháu gái của ông Tư Lành.

Tôi rất thích một câu thoại mà trong vở kịch không có. Sau khi mâu thuẫn với ông nội, khiến cho ông bỏ đi, đứa cháu gái đã hỏi ba mình: “Con sai hay nội sai?”, ông bố trả lời: “Con không sai, nội cũng không sai, mà chỉ khác nhau”. Cô cháu gái là đại diện cho thế hệ người Việt trẻ sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, còn ông Tư là đại diện cho thế hệ ông bà ở Việt Nam. Sự cách biệt về lối sống, văn hóa giữa họ là điều không thể tránh khỏi, và cũng không thể bắt lỗi ai.

quangdung_ttvhdanong-3-757x1024
Với tôi, Sài Gòn là nơi mà người ta có nhiều cơ hội, nhiều chọn lựa để sống theo đam mê, bản năng và đóng góp cho quê hương. Và tất cả những người gắn bó với Sài Gòn, không chỉ bằng công ăn việc làm mà còn bằng tình cảm, lối sống… Tôi nghĩ nên gọi họ là “dân Sài Gòn”.

– Sở dĩ vở “Dạ cổ hoài lang” sống lâu là do đánh trúng tâm lý của người Việt thập niên 80, 90 ngày ấy với nỗi băn khoăn đi hay ở, sự cách trở, tha hương, cách biệt thế hệ… Thế nhưng bây giờ công nghệ phát triển điên cuồng nào Facebook nào Internet nào livestream và rồi người già xa quê không còn quá cô độc, thì liệu có còn hợp thời chăng?

Đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện về những con người xa xứ mà còn là vấn đề trong một gia đình người Việt tha hương với mâu thuẫn giữa các thế hệ, những khác biệt trong nếp sống, tư tưởng, cũng như cách ứng xử. Tôi nghĩ trong câu chuyện quen thuộc này, người ta thấy những vấn đề của cuộc sống hiện tại: khoảng cách trong gia đình và thiếu hiểu biết lẫn nhau giữa lớp thanh niên và lớp người già vốn nặng lòng với truyền thống.

Tôi đã sống cùng một gia đình người Việt ở Mỹ trong khoảng một tháng nên phần nào hiểu được bối cảnh, cách ứng xử của của lớp trẻ gốc Việt ở hải ngoại. Do đó tôi cố gắng khai thác mâu thuẫn và bi kịch về khoảng cách thế hệ trong phim để phù hợp và gần gũi với tâm lý cũng như góc nhìn của người trẻ.

Q&A

– Người ta có thể tìm thấy anh ở đâu giữa Sài Gòn?

Cà phê ở trung tâm Quận 1 (đường Nguyễn Huệ, Đồng Khởi).

– Quyển sách chân thật nhất về Sài Gòn?

Lâu rồi tôi không đọc sách

– Người Sài Gòn anh thích nói chuyện nhất?

Bạn tôi toàn là dân nhập cư thôi! Vũ Ngọc Đãng được gọi là người Sài Gòn không nhỉ?

– Món ăn Sài Gòn ăn hoài không chán?

Cơm tấm

– Đồ uống Sài Gòn ghiền nhất?

Cà phê sữa đá

– Người đàn ông Sài Gòn chuẩn nhất theo tôi phải…?

Ga lăng

– Sài Gòn đẹp nhất khi nào?

Mồng 1 Tết. Vì quanh năm chỉ có duy nhất ngày này là Sài Gòn không giống với mọi ngày. Khí tiết và không khí cực trong lành.

– Ký ức về Sài Gòn với tôi là…?

Đoạn đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Ngô Thời Nhiệm. Đó là một con phố đẹp. Thời đi học thì tôi cũng có nhiều kỷ niệm với đoạn Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Văn Tần, gần trường Lê Quý Đôn.

– Điều nuối tiếc về Sài Gòn?

Không khí hàng quán vỉa hè. Tôi nhớ ngày xưa gần Hồ Con Rùa có khu bán ốc, không khí rất vui vẻ. Thật tiếc khi bây giờ không còn nữa!

– Ba tính từ mô tả về Sài Gòn?

Trẻ trung, năng động, thoải mái

– Một ngày hoàn hảo ở Sài Gòn?

Sáng cà phê rồi làm việc. Trưa thì ăn cùng bạn bè. Đầu giờ chiều làm việc đến tối về nhà hoặc tụ tập cùng đám bạn.

– Sài Gòn trong tôi là…?

Mảnh đất tuyệt vời để sống với đam mê.

Bài: Tô Lâm

(TTVH & Đàn Ông số 138 – 4/2017)

 

Lilly Nguyễn: “Muốn Sài Gòn là nhà mình”

ĐẸP MEN

“Buồn cười nhất là lúc mới đến Sài Gòn, Ly ở khách sạn vài tuần mới tìm được nhà trọ. Mà ở xa lắm, tít Nhà Bè nhưng cứ nghĩ là nó gần. Đến lúc tiền taxi nó cứ tăng lên lên hoài thì mới biết ở đây hơi xa rồi”. Đây có lẽ là lời tâm sự dung dị nhưng cũng thật giàu cảm xúc về Sài Gòn của cô người mẫu Lilly Nguyễn mang hài dòng máu Việt – Canada.

Sài Gòn, đi – đến và ở lại.

Có người bảo, Sài Gòn những ngày Tết đã bớt … Sài Gòn đi. Không ồn ào cũng chẳng náo nhiệt, bởi phần nhiều người sống ở đây là dân nhập cư đã kịp trở về quê nhà trước khi giao thừa vừa điểm. Nhưng xa nửa hôm dăm tháng lại thấy lòng nhớ cái thành phố mà bình thường hay cau mày trách móc: “khói bụi, kẹt xe”. Và có người đã đến như Lilly Nguyễn rồi chọn ở lại Sài Gòn, hay Thiên Minh đã từng ra đi nhưng vẫn quay lại nơi đây. Điều gì giữ muôn người ở lại mảnh đất này?

Canada chán, Hồng Kông vội, Sài Gòn thoải mái

Đối với người mẫu quốc tế, việc di chuyển đến nhiều nơi là hết sức bình thường. Ly không cảm thấy may mắn hơn nhiều người, chỉ nhận ra người ta có nhiều can đảm hơn mình. Bởi họ có thể vì công việc mà ở lại đất nước mình không thích, còn Ly chỉ thích ở chỗ nào mình có tình cảm.

lillynguyen_deponline_2-copy

Nếu ai hỏi Canada như thế nào, Ly chỉ có thể tóm gọn một từ là “chán”. Mùa đông, Ly chỉ muốn trốn trong nhà cho ấm, mà một năm 12 tháng thì hết 7 tháng trời lạnh. Ly chỉ đi học rồi về nhà với ba mẹ, hiếm khi gặp bạn bè hay ra ngoài dạo phố. Khi nhận lời mời của một công ty đến Thái Lan làm người mẫu, Ly cảm giác như mình được xổ lồng. Ở Thái rất nhộn nhịp, đặc biệt là đồ ăn rất ngon, lần ấy Ly mập lên tận 10 kg. May mà làm người mẫu quảng cáo, khách hàng thích những gương mặt đầy đặn nên dù 70 kg, Ly vẫn book được nhiều show (cười)

Ở đấy một thời gian, Ly nghĩ: “Ham ăn đủ rồi, đến lúc tập trung cho công việc”. Ly giảm cân rồi muốn bản thân có một sự thay đổi, đó là lý do Ly chuyển sang Hồng Kông. Điều đầu tiên Ly nhận ra khi đến đây là ai cũng gấp. Kiểu như hôm nay mình phải nhất định đến được chỗ này, làm cái này. Cái gì cũng hối hả và chạy theo thời gian. Ly nghĩ: “Thôi xong rồi! Đây không phải là nơi mình muốn ở”.

lillynguyen_deponline_5-copy

Trong khi, Ly ở Thái Lan ba năm thì Hồng Kông chỉ giữ Ly lại được khoảng một năm rưỡi. Rồi một lần về Việt Nam cùng ba mẹ, Ly phát hiện: “Ô ở đây hay quá ha!”. Mọi người có một cuộc sống thoải mái, không gò bò cũng chẳng bị chuyện gì thúc giục. 12 giờ trưa vẫn thấy các chú cầm chai bia nhậu. Hay các cô dì thì tám chuyện cười đùa vô tư. Mọi thứ có vẻ dễ thở hơn nhiều so với Hồng Kông. Vậy là Ly về đây, một cách đơn giản như vậy.

Sài Gòn, dạy mình cách sống

Điều Ly học nhiều nhất mà trong trường không dạy là cách sống. Khi mới về Việt Nam, Ly dùng câu chữ rất ngắn gọn. Người ta hay xầm xì: “Con này nó láo nhỉ , nói chuyện không tôn trọng ai”. Dù thật ra tiếng Việt của Ly chỉ có nhiêu đó thôi.

lillynguyen_deponline_7-copy

Ở Canada, thích hay không thích người ta đều nói. Còn ở Việt Nam, không thích người ta vẫn mở miệng nói thích, còn Ly cái gì cũng tin. Ở gần một năm thì Ly mới hiểu mình nên làm gì và không nên làm gì. Nhưng có những điều Ly không muốn thay đổi, dù đôi lúc ai cũng khuyên Ly phải tập sống theo cách người Việt Nam: “Em là người mới, người ta mời làm gì thì em hãy gật đầu”. Những điều Ly không thích thì Ly sẽ không làm cho dù bị nói: “Con này chảnh quá”.

Buồn cười nhất là lúc mới đến Sài Gòn, Ly ở khách sạn vài tuần mới tìm được nhà trọ. Mà ở xa lắm, tít Nhà Bè nhưng cứ nghĩ là nó gần. Đến lúc tiền taxi nó cứ tăng lên lên hoài thì mới biết ở đây hơi xa rồi. Và đến bây giờ, Ly vẫn không biết hết đường Sài Gòn, đọc địa chỉ rồi người ta thả ở đâu thì mình xuống đấy thôi.

Sài Gòn, nơi muốn gọi là nhà

Nhiều người thắc mắc, ở Canada Ly sống sướng thế thì về Việt Nam làm gì? Bên ấy tiền nhà không phải lo, bệnh tật cũng chẳng tốn chi phí. Nhưng khi ở Sài Gòn, Ly không muốn quay về Canada nữa.

Sài Gòn đặc biệt vì Ly hiểu được tiếng nói của mọi người. Sài Gòn có căn phòng trên chung cư mà chỉ cần bước vào Ly có thể bộc lộ mọi cảm xúc. Sài Gòn có một con chó và bốn con chuột Ly nuôi. Có đặt tên hết đấy nhưng thật ra Ly không phân biệt được con nào đâu, chỉ có một con béo nhất nên Ly nhận ra thôi.

Sài Gòn, Ly có thể đi xe máy, ngó nghiêng đường phố mà không sợ bị say xe. Có nhiều quán ốc mà Ly từng ăn một tháng liền, rồi chàng trai Ly quen lúc ấy bị bắt ăn ốc nhiều quá thì chia tay luôn (cười). Sài Gòn có quán bún mắm, bún Thái ngon thiệt ngon. Có quán nui mà dù no căng Ly vẫn húp cạn nước. Có quán bún bò bán giờ hơi sai sai là từ 6 giờ đến 9 giờ sáng. Có quán bánh xèo gần nhà, mà giờ cô đóng cửa, Ly thấy buồn vì không biết ăn ở đâu.

lillynguyen_deponline_6-copy

Sài Gòn có Nathan Lee – người anh Ly rất quý. Không chỉ vì cả hai từng là người mẫu quốc tế, nên có nhiều bạn bè chung ở Thái hay Hồng Kông mà bởi anh hướng dẫn cho Ly biết nhiều thứ, dắt ăn nhiều chỗ ngon. Sở thích của anh là mắng Ly, cứ tối ngày: “Tao chả biết mày suy nghĩ cái gì?!”. Nhưng như vậy, Ly thích hơn là nghe ai đó khen mình.

Sài Gòn là những ngày Ly phát âm dở tệ nhưng đầy chuyện vui như leo lên taxi: “Anh ơi cho em đến sảng khách sạn”. Ảnh quay lại thảng thốt, hai anh em nói mãi mới hiểu nhau: “À, sảnh khách sạn”. Ly không biết mình sẽ ở Sài Gòn bao lâu, nhưng hiện tại, Ly chưa từng nghĩ đến việc rời đi. Ly muốn Sài Gòn là nhà mình!

Bài: 

Sài Gòn, I love you – Nguyễn Ngọc Tiến: “Sài Gòn cho phép ta làm tất cả những gì mình muốn”

ĐẸP MEN
Chuyên đề: “Sài Gòn, I love you” trên tạp chí Đẹp 243 tháng 4/2019
Sài Gòn với tuổi đời không quá trẻ nhưng chắc chắn chẳng bao giờ già luôn là thành phố lý tưởng để người ta sống đến tận cùng mọi đam mê, hiện thực hóa mọi ước muốn điên rồ và tìm thấy mình ở phiên bản bùng nổ, nhiệt huyết nhất.
Đẹp giới thiệu tới bạn 7 gương mặt đại diện cho những con người đang sống và cống hiến tuổi trẻ của mình ở thành phố sôi động này. Từ những miền đất khác nhau, họ cùng chọn Sài Gòn làm nơi để trưởng thành, khẳng định bản thân và gắn bó với Sài Gòn theo những cách riêng. Lắng nghe câu chuyện của họ, bạn sẽ yêu thêm thành phố này.

Tiến phải thuộc về Sài Gòn chứ không phải Hà Nội hay bất cứ nơi nào trên đất nước Việt Nam này. Bởi chỉ ở Sài Gòn, cậu mới có thể tự do thể hiện con người mình, sống tới cùng với đam mê làm drag queen và thực hiện ước mơ có phần kỳ khôi: một ngày làm bố, một ngày làm công chúa.


Biết ơn mình đã sinh ra trong gia đình khó khăn

Em sinh ra ở Sài Gòn, học đại học chuyên ngành marketing được 1 năm thì bỏ. Năm 2011, em bắt đầu làm thời trang, tự thiết kế, tự in áo phông để bán, chủ yếu bán ra nước ngoài. Nhưng sau cú shock từ cuộc chia tay với mối tình 3 năm, em không còn tâm trạng để làm đồ, suốt 6 tháng trời ngày nào em cũng khóc, em bỏ hết công việc để đi du lịch. Em qua Thái, qua Sing, Malaysia, Indonesia, ở mỗi nước vài tháng rồi về Việt Nam làm marketing đến giờ.

Mô tả người Sài Gòn?

Hiếu khách, nhiệt tình, chất phác, chịu chơi.

Món ăn yêu thích ở Sài Gòn?

Chè (ăn chè mẹ nấu từ 3 tuổi đến giờ), cơm tấm, bột chiên, tất cả các loại bún.

Địa điểm yêu thích ở Sài Gòn?

Ban công quán cà phê Katinat Đồng Khởi.

Một điều không thích ở Sài Gòn?

Nạn giựt đồ.

Âm thanh đặc trưng của Sài Gòn?

“Bánh chưng bánh giò, chưng gai bánh giò đây…”.

Người khiến em thương Sài Gòn nhiều hơn?

Gia đình.

Gia đình em không giàu có, ba mẹ và cả dòng họ đều làm lao động chân tay. Từ nhỏ em đã rất thích thời trang, thích học ngoại ngữ, học kiến trúc… nhưng gia đình không có điều kiện nên mọi thứ em đều phải tự học: từ tiếng Anh, trang điểm, thiết kế quần áo đến làm trang sức… Em vẫn còn nhớ như in cái cảnh ngày nhỏ hay cắt giấy làm quần áo búp bê, lật ngược cái ghế nhựa, chằng dây thun qua 4 chân ghế thành móc treo mấy bộ đồ bằng giấy, tự nhủ đấy là shop thời trang của mình.

Ngày xưa ba em đánh em kinh hoàng lắm. Ba hay cầm chổi quật em đến lúc cán chổi bung dây kẽm, lâu lâu còn xích em vô bàn học, đánh đến mức em căm thù ba em luôn. Nhưng rồi em nghĩ chắc ba mẹ mình đi làm quá vất vả, cả ngày quần quật ngoài đường, nhiều chuyện ức chế nên tối về nhà mới trút vào con. Năm 14 tuổi, em “come out” trước ba mẹ, em nói: “Con không thích con gái, con thích con trai!”. Ba em nghe xong lật nguyên cái bàn ăn rồi lao vào đánh em túi bụi. Những ngày sau đó em còn bị đánh nhiều hơn nữa, hôm nào cũng ăn đòn.

Em biết ơn mình đã sinh ra trong một gia đình khó khăn, vì khó khăn mà em có động lực để tự học. Lúc nào em cũng nghĩ mình phải làm ba mẹ tự hào. Ngày xưa ba em “anti-gay” kinh hoàng, nhưng từ lúc em thể hiện cho ba thấy là em biết nói tiếng Anh, em lên TV, biểu diễn trong nhiều chương trình lớn, giờ ba mẹ tự hào về em lắm. Cả khu chợ nơi mẹ em bán chè, ai cũng biết em, họ nói con bà Bế nói tiếng Anh giỏi lắm, nó dắt mấy đứa bạn nước ngoài vô đây ăn chè kìa. Mỗi lần em đưa đám bạn nước ngoài đến là nguyên cái chợ các cô các bác xúm vào vui lắm. Giờ ba coi mấy đứa bạn gay của em như con, mỗi lần chúng nó đến là ba nói mẹ nấu thật nhiều đồ ăn cho chúng nó. Rồi ba ngồi coi show “Rupaul’s Drag Race” của Mỹ với tụi em luôn, bình luận quá trời: “Trời ơi thằng nhóc này đẹp quá ha, nó là con trai mà nó đóng con gái đẹp kinh hoàng luôn!”.

Tên: Nguyễn Ngọc Tiến
– Tuổi: 28
– Nghề nghiệp: Marketing cho Tê Tê Craft Beer, drag queen
– Thời gian sống ở Sài Gòn: 28 năm

Drag queen là phải lố!

Có một câu “thành ngữ” trong giới drag queen: “Drag is expensive”. Làm drag rất đắt đỏ vì mình phải tự thiết kế, tự may đồ, đầu tư make up, làm tóc… rất công phu. Em lại có cái tính đã làm là phải làm cho tới, một bộ đồ không bao giờ mặc đến hai lần, nên bao nhiêu tiền lương đi làm marketing em dồn vào drag hết, nhiều khi ăn mì gói muốn chết. Chị thử tính sơ sơ nhé: tóc giả phải đặt mua ở nước ngoài, 2-3 triệu/bộ, ở nhà em có mười mấy bộ; giày cao gót cũng mua ở nước ngoài luôn vì chân nam to, ở Việt Nam không có size; đá đính lên quần áo giá 100 ngàn/50 hột, mỗi bộ cần 500–1000 hột mới đẹp… Ở nước ngoài, drag queen là một nghề, nhưng ở Việt Nam thì em không cho là như vậy, vì cái nghề này ở đây không nuôi sống được ai, drag queen phải đầu tư quá nhiều tiền mà thù lao thì rất thấp.

Nhiều người còn nhầm lẫn rằng cứ mặc đồ con gái là làm drag, nhưng không phải, drag là một nghệ thuật. Em đến với drag vì quá mê show “Rupaul’s Drag Race”, những người trong show đó rất giỏi, họ còn đẹp hơn cả một người phụ nữ bình thường. Quan trọng nhất khi trình diễn drag chính là thần thái. Nhiều đứa bạn em từng hỏi: “Sao lúc đó mày khác quá vậy, đi đứng, khuôn mặt, cử chỉ đều không giống mọi ngày?”. Khoác bộ đồ drag lên người, em biến thành con gái. Người ta nói đây là cái nghề sống vì hào quang, đúng đó, mỗi lúc ánh đèn sân khấu chiếu vào mình, em như bước đi trên mây dù trước đó rất run.

Lần đầu trông thấy em làm drag, ba em hỏi cái này là cái gì. Em mở YouTube cho ba xem, ba bảo cũng được, nhưng mày đừng làm lố quá kẻo người ta nói. Ba mẹ em mắc cười lắm, thương con nên chỉ sợ em ra đường ăn mặc vậy bị người ta chửi. Nhưng drag yêu cầu mình phải thật lố, nếu không lố mà chỉ đẹp thì đừng làm drag queen! Vả lại em làm drag không phải vì muốn gây sự chú ý, những người đến xem em cũng luôn coi đó là nghệ thuật – một công trình mà em đã vắt kiệt sức lực để làm nên chứ không phải thứ gì đó mua vui cho đám đông tạm thời. Khi những điều mình làm ra được người ta công nhận, em lại cảm thấy có động lực để bỏ hàng tuần làm đồ, thức đến 4-5 giờ sáng thêu cái này, đính cái kia và tập hát nhép, tập catwalk.

Một ngày làm bố, một ngày làm công chúa

Em thích Hà Nội nhưng em yêu Sài Gòn. Sài Gòn cho em không gian, sự tự do để em làm mọi điều em muốn, dù nơi này có rất nhiều đố kị. Sài Gòn lúc nào cũng bận rộn và nhiều màu sắc nên cuộc sống chẳng bao giờ buồn.

Em sống đơn giản lắm. Hàng ngày hết giờ làm là về nhà may đồ hoặc đọc sách, cứ có tiền là đổ vào du lịch, làm drag và mua sách thời trang. Cuộc sống tương lai lý tưởng của em là được làm đám cưới với bạn trai, 4-5 năm nữa thì sinh con, sinh 2 đứa để em và anh ấy đều có máu mủ của mình trong ấy. Có thể sau khi có con, em sẽ vẫn làm drag. Một ngày em làm bố, một ngày em làm công chúa, vì em thích đóng công chúa lắm (cười).

Bài: Hương Thủy (ghi)

Sài Gòn, I love you – Khoa Vũ: “Sài Gòn cái gì cũng có”

ĐẸP MEN
Chuyên đề: “Sài Gòn, I love you” trên tạp chí Đẹp 243 tháng 4/2019
Sài Gòn với tuổi đời không quá trẻ nhưng chắc chắn chẳng bao giờ già luôn là thành phố lý tưởng để người ta sống đến tận cùng mọi đam mê, hiện thực hóa mọi ước muốn điên rồ và tìm thấy mình ở phiên bản bùng nổ, nhiệt huyết nhất.
Đẹp giới thiệu tới bạn 7 gương mặt đại diện cho những con người đang sống và cống hiến tuổi trẻ của mình ở thành phố sôi động này. Từ những miền đất khác nhau, họ cùng chọn Sài Gòn làm nơi để trưởng thành, khẳng định bản thân và gắn bó với Sài Gòn theo những cách riêng. Lắng nghe câu chuyện của họ, bạn sẽ yêu thêm thành phố này.

“Sài Gòn đối với tôi nếu nói ghét thì cũng không đúng, còn kêu là thương đậm đà thì lại càng sai. Tôi quý Sài Gòn nhưng liệu có sống lâu dài ở đây hay không thì vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ” – NTK Khoa Vũ.

7 năm qua, Sài Gòn chứng kiến sự thay đổi của bản thân tôi. Từ cậu sinh viên khoa thiết kế thời trang không dám ăn không dám mặc để chắt chiu từng đồng làm quần áo đến chàng trai đeo đầy khuyên, người toàn hình xăm, sáng đi làm, tối đi bar rồi thành Khoa của bây giờ – ăn chay, thích nơi tĩnh lặng, chỉ biết công việc.

Ba từ miêu tả Sài Gòn?

Thay đổi, tiện nghi, sầm uất.

Nhắc đến Sài Gòn sẽ nhớ điều gì đầu tiên?

Chợ Bến Thành, mọi thứ trên đời đều có thể mua được ở đây.

Quán bar hay ngồi?

The Racha Room, Ruby Soho.

3 con đường thích đi nhất ở Sài Gòn?

Đồng Khởi vì có nhiều cửa hàng bán đồ handmade; Lê Công Kiều vì yên tĩnh và có bán những sản phẩm Đông Dương; Nguyễn Đức Cảnh vắng xe, trong lành, gần sông mát mẻ.

Điều đáng sợ nhất ở Sài Gòn?

Kẹt xe, ô nhiễm, ngập nước.

Hay lạc đường nhất ở khu nào?

Gò Vấp, Tân Bình vì những số nhà ngẫu hứng không theo thứ tự.

3 quán chay thường ăn?

Nhà hàng Vajra, Vĩnh Nghiêm, Prem Bistro & Café.

Hình ảnh và âm thanh đặc trưng nhất của Sài Gòn?

Bitexco và tiếng xe máy.

Điều điên rồ nhất từng làm ở Sài Gòn?

Xăm mình và xỏ khuyên.

Những tối ở Sài Gòn không biết làm gì thì cứ xách xe máy chạy vòng vòng rồi ghé công viên cạnh bờ sông ngồi hóng gió. Mấy lần thất tình tôi ghé bar uống vài ly rượu, nói chuyện với anh bartender cho quên buồn, rốt cuộc cứ tưởng mình quên nhưng chẳng quên được gì.

Nơi khiến tôi bất ngờ nhất là đường Lê Công Kiều. Giữa trung tâm thành phố tưởng đâu toàn cao ốc, khói bụi với ồn ào lại lọt thỏm một chốn nhà nhỏ xinh vắng vẻ. Tôi vẫn thường ngồi ở đó vào lúc 6 giờ sáng, kêu ly cà phê sữa đá rồi xem người ta lục đục mở cửa hàng.

Nơi tôi lui tới nhiều nhất chắc là Thảo Cầm Viên. Cứ khoảng 2 tuần tôi lại ghé đó một lần. Có khi tôi đi một mình, có khi lại dụ dỗ bạn bè bằng câu rủ rê quen thuộc: “Mày ơi, tuần này người ta có con thú mới”. Thật ra tôi không thích xem động vật nhốt trong lồng mà thích cảm giác đi bộ, hưởng ké bóng mát từ mấy cây to. Và sự biến mất của những hàng cây luôn là điều tôi tiếc nuối nhất ở Sài Gòn. Tôi vẫn nhớ như in sự ngỡ ngàng khi lần đầu rẽ vào đường Tôn Đức Thắng thấy bốn hàng cây cổ thụ biến mất, không dấu vết.

Tên: Khoa Vũ

– Tuổi: 24

– Nghề nghiệp: Thiết kế thời trang

– Thời gian sống ở Sài Gòn: 7 năm

Nhắc về Sài Gòn mà không kể đến kẹt xe thì quá thiếu. Bây giờ lao ra đường mà thấy đông đúc thì tôi đã biết cười cho qua. Cứ vừa nhích bánh xe từng chút vừa hát vu vơ hoặc nhìn mọi người xung quanh đang ăn mặc thế nào: “À cái áo này mặc với quần này cũng hay. Ủa màu vầy mà phối được nữa hả?”…

Sài Gòn với tôi cái gì cũng có, chỉ cần mình mở miệng cười là ai cũng sẽ cười đáp lại, có đồ ăn ngon tứ xứ, có những điều đáng yêu lẫn đáng ghét nhất. Quan trọng là có người mình thương và công việc mình say mê.

Bài: Mỹ Khánh (ghi)