Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Sống

Da ngăm đen lốm đốm tàn nhang, tóc cạo undercut với một chỏm buộc gọn trên đầu, áo sơ mi oversize, giày gót nhọn màu đỏ, sự xuất hiện của Chi trong một quán cà phê giờ nghỉ trưa chẳng khác nào thỏi nam châm thu hút sự hiếu kỳ của những người xung quanh. Nhìn Chi như thế, không biết có ai đoán được cô là một runner cự phách?

Khi về đích, tôi muốn mình vẫn uống được bia

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu mỗi khi chị cán đích là gì?

“Cảm ơn trời, không phải chạy nữa rồi!”, sau đó tôi sẽ nhìn lại quãng đường mình vừa chạy.

Không phải một điều gì đó đại loại như “thật tự hào vì mình đã vượt qua bản thân” ư?

Không, tôi cũng là người mà, đâu thể chạy hoài được.

Còn về chuyện vượt qua bản thân, nhiều người cũng từng hỏi tôi câu này rồi, và câu trả lời của tôi luôn là: “Không, vì tôi chưa bao giờ vượt qua giới hạn của chính mình”. Vượt qua giới hạn bản thân là gì? Là khi bạn kiệt sức nhưng vẫn cố hoàn thành đường chạy. Chỉ những người từng trải qua cảm giác đó mới hiểu được niềm vui của việc vượt qua bản thân. Còn tôi, chưa có một giải chạy nào mà tôi xỉu ở vạch đích. Tôi thường nghĩ: “Vượt qua giới hạn của bản thân rồi thì sao, tiếp theo mình sẽ làm gì?”. Mình sẽ sống vui hơn, khỏe hơn, lấy đó làm động lực để thực hiện những điều lớn lao hơn à? Đó có thể là lý do của nhiều người, nhưng tôi thì không. Khi về đích, tôi muốn mình vẫn phải vui vẻ, tươi cười hớn hở và uống được bia.

Chị có cho rằng cách nghĩ “vượt qua giới hạn của bản thân” thực chất lại là tự đặt ra giới hạn cho mình?

Đúng vậy. Tôi không tự đặt ra mục tiêu gì. Điều hạnh phúc nhất tôi cảm nhận được khi chạy chính là cảm giác tự do trong từng bước chân. Và tôi vẫn chưa bao giờ chạm đến ngưỡng của mình. Thật lòng đấy! Hơn nữa, chắc là tôi cũng có chút năng khiếu chạy. Tôi từng ngưỡng mộ nhiều người vì họ chịu khó đầu tư tập luyện, nhưng theo tôi thấy, thường công sức họ bỏ ra 10 thì kết quả nhận về chỉ được 8, còn tôi, tôi thấy mình hên vì bỏ ra 7 lại được 9.

Chị thấy thế nào mỗi khi được chạy?

Giống như đang lái xe trên đường. Trong 3-5km đầu tiên, những suy nghĩ hỗn loạn kiểu: giải quyết deadline thế nào, hôm nay sếp vui hay buồn, khách hàng nào đang khó ở, nhân viên của mình có bạn nào cần giúp đỡ, không biết ở nhà đã ai cho chó ăn hay chưa… giống như những làn xe mắc kẹt ở vòng xoay Hàng Xanh vào giờ cao điểm. Sau đó khi đi vào đường xa lộ, những suy nghĩ vặt vãnh bị rơi lại trên đường chạy, đám xe hỗn loạn ấy được phân làn, trở nên gọn gàng, không còn rối vào nhau nữa. Ở giai đoạn sau cùng, khi tiến vào “cao tốc”, tôi có thể cảm nhận được cơ bắp đang giãn ra, hơi thở đều dần giống như một buổi thiền. Lúc ấy, tâm trí tôi trở nên rõ ràng và rành mạch hơn. Khi chạy, tôi luôn nghĩ mình là một con linh dương đang thỏa sức phóng thật nhanh trên đồng cỏ, mơ về ngày nào đó mình sẽ trở thành một con báo gấm.

NGUYỄN LINH CHI (1982)
Giám đốc điều hành mảng Digital của tập đoàn Havas Group Việt Nam

Tốc độ chạy nhanh nhất:
39 phút cho quãng đường dài 10km.

Lý do chạy?
Để giữ thân hình khỏe khoắn, tính cách điềm đạm và suy nghĩ rành mạch.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?

Sự tự do trong từng bước chân.

Môn thể thao này giúp chị nghiệm ra điều gì?

Trước đây tôi là người rất nóng tính và dễ mất kiên nhẫn. Nhưng khi chạy được 5 năm, tôi trở nên điềm đạm, bình tĩnh hơn trong công việc và cuộc sống. Giống như Haruki Murakami trong cuốn “Tôi nghĩ gì khi tôi chạy bộ” có nói, ông coi chuyện viết văn như chạy bộ đường dài, việc chạy 3 tiếng sẽ giúp việc ngồi viết 6 tiếng liên tục mỗi ngày trở nên dễ dàng hơn, hay nói đơn giản là để bản thân tập luyện với sự kiên nhẫn. Thời gian nghiệm ra điều ấy tùy thuộc vào mỗi người, có thể là 1 năm, 2 năm thậm chí 5 năm.

Chạy rất vui, hãy để bản thân vui càng lâu càng tốt

Chị chưa từng xỉu ở vạch đích có phải vì các đường chạy chưa đủ độ khó với chị?

Đúng vậy, tôi là người khá thực tế và tỉnh táo, chưa bao giờ tôi đăng ký một giải chạy quá tầm nên dĩ nhiên không có thách thức hay tai nạn nào từng gặp trên đường chạy. Tôi không cố vượt qua giới hạn của bản thân một phần bởi tôi rất sợ chấn thương. Đối với tôi, chạy là thú vui, không phải công việc. Mà khi đã là thú vui thì ta nên để nó vui càng lâu càng tốt. Nếu chấn thương thì phải ngưng tập, điều trị, thậm chí không có khả năng chạy nữa, lúc ấy thì không thể vui được nữa rồi.

Chị duy trì niềm vui ấy như thế nào?

Mỗi ngày tôi cố gắng chạy ít nhất 8km, cuối tuần thì nhiều hơn, sao cho duy trì được 80-100km mỗi tuần. Thời gian chạy lý tưởng của tôi là vào sáng sớm. Chế độ dinh dưỡng cũng rất quan trọng, tôi hạn chế tinh bột, ăn nhiều hạt, bông cải luộc và thịt gà.

Cung đường quen thuộc của tôi là sân vận động Hoa Lư, Dinh Độc Lập, hoặc xung quanh khu tôi ở tại Nhà Bè. Trong đường phố Sài Gòn, nếu bạn nhìn thấy một người cao khoảng 1m6, mặc quần short, áo ba lỗ, áo ngực thể thao, không đội nón, không đeo tai nghe và có kiểu đầu như thế này thì có thể chính là tôi đấy!

Đâu là đường chạy mà chị thích nhất?

Tôi thích những hành trình chạy núi, chắc vì nhà tôi ở Đà Lạt và tôi đã làm quen với hành trình núi đầu tiên. Có những chặng chỉ còn một mình tôi giữa thiên nhiên, đó là khi tôi có thể lắng nghe bản thân, tự nghiệm ra nhiều điều. Lúc đó tôi cảm thấy tự do tuyệt đối.

Phong trào chạy bộ đang lên rất cao trong cộng đồng, các giải chạy lớn nhỏ diễn ra hàng tháng, hàng tuần, chị có tham gia vào những cuộc thi đó?

Tôi không còn tham gia những giải ấy nữa mà chỉ tập trung vào các giải chạy marathon. Tôi từng gặp những người đi chạy với mục đích hết sức dễ thương là để có… ảnh đẹp, nhưng dù mọi người đi chạy với động cơ gì thì mục đích cuối cùng cũng là để sống vui, sống khỏe, kết nối cộng đồng, tạo ra những giá trị tích cực cho bản thân, cho những tổ chức từ thiện…

Hiện tại, bên cạnh những giải chạy offline còn có những giải chạy online tựa như UpRace. Cụ thể, bạn chỉ cần đăng ký, sau đó chọn chạy ở đâu, bao xa tùy ý, rồi cập nhật kết quả lên hệ thống và kêu gọi mọi người cùng chạy, thách đố giữa nhóm này với nhóm khác. Các giải chạy online có thể diễn ra lâu hơn một buổi chạy offline, tận dụng được những tính năng công nghệ và ưu điểm lan tỏa cộng đồng của mạng xã hội.

Chạy là niềm vui, nhưng chị có quan tâm đến thành tích không?

Tôi đang lên kế hoạch gặt thêm những kỉ niệm cho hành trình chạy bộ của mình, cụ thể là gom được huy chương của sáu giải chạy lớn trên thế giới. Tôi đã có Boston, trong năm nay tôi sẽ có thêm Berlin, New York, năm sau thêm Tokyo, Chicago và London, nếu không có gì bất ổn. Hy vọng cuối năm sau tôi sẽ là người thứ 5000+ giành được huy chương sáu ngôi sao từ sáu giải chạy này.

2011: Hoàn thành cự li 21km ở Siem Reap, giải chạy Angkor Wat International Half Marathon
2013: Đạt giải nhì cự li 100km tại Sa Pa
Hoàn thành đường chạy Sài Gòn – Đà Lạt dài 300km trong 7 ngày
2015: Hoàn thành đường chạy dài 128km thuộc giải chạy Angkor Ultra Trail
2017: Đạt giải ba tại Techcombank Marathon, đồng thời hoàn thành đường chạy 100km vượt đèo Col Ferret của dãy núi Alpine (độ cao 2.537m) thuộc giải chạy địa hình UTMB ở Mont Blanc (Thụy Sĩ)
2019: Tranh tài ở nội dung 42.195km của Boston Marathon – một trong sáu giải marathon danh giá nhất thế giới – với thành tích 3 giờ 9 phút 31 giây

Tôi sẽ còn làm những điều kỳ cục hơn nữa

Chị kiếm được bao nhiêu tiền từ các giải chạy chuyên nghiệp?

Ôi làm gì có! Phải là top 3 thế giới thì bạn hãy nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Trời ơi, đi Boston tôi tốn một mớ tiền chứ làm gì được đồng nào ngoài huy chương.

Vậy tôi nên hỏi ngược lại, chị đã phải trả những cái giá nào để được chạy?

Đầu tiên là sẽ bị mất ngực, dần dần thì đến bụng và mông. Dân chạy bộ hay tập thêm squat để người không lép. Thêm nữa, da mặt tôi hơi nám vì trước đây tôi khá bất cẩn, đi chạy không đội nón và không dùng kem chống nắng thường xuyên. Trong làng chạy nhiều người gọi tôi là Chi Kenya vì tôi vừa ốm, vừa đen, vừa ít mỡ.

Quan niệm về cái đẹp của tôi hơi khác mọi người. Da lốm đốm cũng đẹp, ngực nhỏ cũng có cái hay. Người ta gọi tôi là Chi Kenya, tôi cũng không thấy phiền. Cái giá mà tôi phải trả chắc chỉ là vất vả hơn một chút khi đi bơi và thi thoảng là đôi lời phàn nàn từ ba mẹ.

Ba mẹ chị thường nói gì?

Ba mẹ hay nói tôi ốm quá, và tôi đáp lại: “Con ốm nhưng con khỏe”. Hay gay gắt hơn là vài năm trước, khi tôi chạy 300km từ Sài Gòn về Đà Lạt trong 7 ngày, câu đầu tiên mẹ nói khi mở cửa đón tôi là: “Khi nào thì con mới ngưng làm những điều kỳ cục như thế này?”. Tôi phản ứng lại: “Ok, con sẽ còn làm tiếp những thứ kỳ cục hơn nữa!”. Tôi nghĩ lúc đó cả tôi và mẹ đều không sẵn sàng để đối thoại.

Sống vui khỏe có ích là điều quan trọng nhất mà mỗi người cần hướng tới. Những chuyến chạy cho tôi thấy có nhiều người đã làm được điều đó mà không cần tuân theo cái chuẩn nào. Khi tôi không chọn đi theo “mẫu số thành công” chung, đương nhiên sẽ vất vả hơn, nhưng nó khiến tôi cố gắng nhiều hơn, không phải để chứng tỏ bản thân mà là để những người yêu thương mình nhận ra: đó không phải là con đường sai trái.

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

                                                            FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Bài: April

12/08/2019, 11:00

Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ

Sống

Người ta dành thời gian để cố hiểu điều mình yêu, còn Thịnh ngược lại. Anh dành 2 năm trong quãng thời gian sung sức nhất cuộc đời để cố hiểu một điều mà mình rất ghét: chạy bộ.

“Tại sao mày lại ở đây? Tại sao phải thử thách bản thân bằng thứ trước giờ mày rất ghét?”, Thịnh tự cáu với mình. Anh bị chấn thương ở kilomet số 10 trên đường chạy địa hình tại Sa Pa. Mỗi bước chân lại kéo theo một cơn đau nhức dữ dội nơi đầu gối. Đôi chân anh chưa quen với áp lực đột ngột của cường độ tập luyện quá mạnh. Đây là lần thứ hai Thịnh tham gia một cuộc chạy đường dài. Cuộc đua vẫn còn 32km đường núi nữa.

Mặc lời can ngăn của tất thảy các runner chạy cùng, Thịnh vẫn lì lợm lết từng bước trên những con dốc không điểm dừng của núi rừng Sa Pa, khổ sở cả về thể xác lẫn tinh thần.

Giảm 30kg trong 3 tháng

Rời trường đại học, cuộc sống của Thịnh có rất nhiều thay đổi trừ một thứ: cân nặng. Suốt 7 năm trời, chàng trai trẻ duy trì mức cân nặng không suy suyển: 100kg. Bắt đầu công việc mỗi ngày vào lúc 7 giờ sáng và kết thúc vào 3-4 giờ sáng hôm sau, Thịnh dính lấy chiếc máy tính và các bản thiết kế. Anh giống như một chiếc máy xay không ngừng nghỉ, tự nghiền nát bản thân mình.

Một buổi sáng, Thịnh bị đánh thức bởi tia nắng xuyên qua cửa sổ. Bỗng chốc anh thấy mình nhỏ lại, là cậu bé 9 tuổi đang nằm sải lai trên bãi cỏ gần căn nhà cũ ở Nha Trang. Nét mặt đăm chiêu, cậu bé ấy suy nghĩ rất nghiêm túc về tương lai: trở thành một siêu nhân.

Thịnh bật cười. Năm tháng dường như không chỉ mang đến bao phiền muộn mà còn nuốt chửng cả những giấc mơ vừa trong trẻo, vừa lớn lao của thằng bé 9 tuổi. Lớn lên, anh có mọi thứ, chỉ là không còn ước mơ.

Nghĩ đến đây, Thịnh bật dậy, phi đến phòng tập, tìm một huấn luyện viên và lao vào hành trình giảm cân khắc nghiệt. Nhịn ăn, tập nặng, nhiều hôm Thịnh mệt đến mắc ói, huấn luyện viên của anh lạnh lùng bảo: “Ra ngoài ói rồi vào tập tiếp”. Thịnh đã làm được điều mà suốt 7 năm anh không làm được: giảm 30kg chỉ trong 3 tháng. Chàng trai trăm kí như sống lại và xông xáo với cuộc đời.

Chạy để trả lời câu hỏi: vì sao ghét chạy?

Thịnh như sống bù cho những năm tháng mà mình bỏ lỡ. Anh chinh phục Fansipan, khám phá Sơn Đoòng và đặt dấu chân mình lên khắp bản đồ đất nước.

Tháng 6/2017, vô tình biết đến một giải marathon ở Hội An, Thịnh tò mò đăng ký quãng đường 10km cho lần thử nghiệm đầu tiên, sau đó quyết định nâng lên 21km vào phút chót. Trước nay Thịnh vốn không khoái “món” này, nhưng anh vẫn muốn thử sức mình ở một lĩnh vực mới.

Lần đầu chạy marathon, Thịnh nhận ra một sự thật: anh ghét chạy, ghét vô cùng!

Võ Tiến Thịnh/Thịnh Pencil (1988)
Nghề nghiệp: Họa sĩ

Lý do chạy?
Vì ghét.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Mặc đồ thật đẹp.

Thuận lợi ở 15km đầu tiên nhưng càng về sau, anh càng kiệt sức. “Tại sao phải thử thách bản thân bằng điều mình ghét cơ chứ!”. Thịnh vừa khổ sở chinh phục 6km cuối cùng, vừa cố gắng tìm cho mình một lý do chính đáng để thuyết phục bản thân chạy tiếp.

Chạm đích, vẫn không lý giải được vì sao mình ghét chạy. Không chịu thua, Thịnh tiếp tục chinh phục các giải marathon trên khắp cả nước hòng tìm ra đáp án.

“Tôi ghét chạy đến độ ghét lây sang cả bản thân vì vẫn cố duy trì việc chạy. Nhưng nếu dừng lại thì tôi sẽ còn ghét bản thân hơn vì trở thành kẻ thua cuộc”, Thịnh nói.

Có vợ nhờ chạy bộ

Trước mỗi giải chạy, thay vì tìm hiểu cung đường hay nghiên cứu chiến thuật để thắng cuộc, Thịnh thường nghĩ xem nên mặc gì. “Tôi rất quan trọng chuyện ăn mặc bởi tôi luôn muốn xuất hiện trên đường chạy với hình ảnh đẹp nhất có thể. Nó giúp tôi thể hiện niềm vui với việc mình làm, chứ không phải chạy chỉ để tranh đua”.

Thịnh Pencil gặp vợ trong một giải marathon ở Sài Gòn.

Có lần tham gia một giải marathon ở Sài Gòn, Thịnh bắt gặp một “con vịt” màu vàng rất to có cái đuôi bé xíu, nổi bần bật giữa những bóng áo tối màu nhàm chán. Đó là một cô gái rất xinh, mắt sáng, mi rậm, tóc vàng, trông như người nước ngoài.

“Xin chào, bạn có bộ đồ đẹp quá!”, Thịnh bắt chuyện bằng tiếng Anh.

“Con vịt” thậm chí không đưa mắt sang nhìn chàng trai xỏ khuyên nong xăm trổ. “Lúc ấy thấy mình quê một cục”, Thịnh ngại quá nên chạy vèo về đích.

Nhờ mạng xã hội, Thịnh tìm được cô gái ấy để kết bạn. “Hóa ra là người Việt. Ngân từng làm người mẫu, đi chạy marathon, lại còn thi Iron Man. Nhưng lúc ấy mình chỉ dám thần tượng thôi”, Thịnh tủm tỉm kể lại.

Thịnh ở Sài Gòn, Ngân ở Hà Nội, họ thường hẹn nhau trong các giải chạy rồi dần dần yêu nhau. Hơn một năm kể từ ngày gặp Ngân trên đường chạy, Thịnh chính thức trở thành chồng của Ngân.

Vậy là đường chạy không chỉ mang đến cho Thịnh một cuộc sống mới mà là cả một cô vợ mới.

Câu trả lời rất ngắn

Sau khoảng một năm rong ruổi trên khắp các đường đua, trải qua không biết bao nhiêu cuộc chất vấn bản thân, Thịnh cuối cùng cũng tìm được câu trả lời cho việc ghét chạy bộ. Tất cả tóm gọn trong một từ: mệt.

“Hóa ra tôi ghét chạy vì mỗi lần chạy tôi đều vô cùng mệt. Câu trả lời đơn giản thế mà cứ đi tìm mãi”.

Dù tìm được đáp án, Thịnh vẫn tiếp tục chạy bởi anh muốn cho hành trình này một cái kết đẹp. Thịnh đặt cho mình mục tiêu cao nhất để chinh phục: 160km đường chạy trail – đường đua khó nhất đối với những người chạy bộ. Tháng 8 này, anh sẽ chính thức thực hiện thử thách đó tại Thái Lan.

Thịnh chưa biết sau khi đạt được mục tiêu này, anh có chạy tiếp không. Đối với anh, chạy bộ không phải đam mê, nó chỉ là một trong số rất nhiều môn thể thao mà anh muốn chinh phục. Sau chạy, hoàn toàn không khó hiểu nếu Thịnh tiếp tục làm một điều mà anh rất ghét.

Cả nhà đều chạy

Em trai Thịnh, Võ Trí Tuệ (26 tuổi), cũng đang ngấp nghé số cân nặng của Thịnh ngày trước, gần 100kg. Không muốn em mắc phải sai lầm của mình trước kia, Thịnh cố gắng dụ dỗ Tuệ cùng chạy. Sau khi chinh phục 21km ở đường đua đầu tiên dù phải lết về đích, Tuệ dường như cũng bị môn thể thao này mê hoặc. Và không chỉ em trai, người bố 70 tuổi cũng bị Thịnh lôi kéo vào bộ môn thể thao “rất vất vả” này.

Chiều hoàng hôn tháng 7, Thịnh nằm dài cùng cả nhà trên bãi biển ngắm những tia nắng cuối cùng sau một ngày chạy mệt nhoài. Bỗng Tuệ quay sang hỏi anh:

“Hôm bị chấn thương ở Sa Pa đó, anh có chạy hết 42km không?”.

Thịnh quay sang nhìn Tuệ rồi đặt tay lên cái bụng đang ngày một lớn của bà xã, mỉm cười đáp:

“Chạy chứ! Ghét mấy cũng phải bò về đích. Để sau này còn nói với con mình rằng bố nó là siêu nhân”.

FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường

Sống

Chạy xuyên đêm qua nghĩa địa để chiến thắng nỗi sợ hãi, chạy mỗi ngày giữa trưa nắng 40 độ của Hà Nội để luyện sức chịu đựng cho giải marathon ở Quy Nhơn…, đối với Hoa hậu Thu Thủy: “Khi vật vã trên đường chạy, bạn có thể căm hận và chửi rủa cả thế giới, nhưng khi về tới đích là quên sạch đau đớn mệt nhọc, trong lòng chỉ thấy vui và biết ơn”.

Tháng 10/2018, Thủy chạy lần đầu tiên – quãng đường dài 1.7km. 7 tháng sau, cô đã chạy được tổng cộng 963km, bằng khoảng cách từ Hà Nội vào Đà Nẵng.

Rất nhiều lần tôi khóc trên đường chạy

Từ những điều chị chia sẻ thường xuyên trên Facebook, có thể thấy chị là một tín đồ của bơi lội và yoga. Chị đã rất đẹp rồi, liệu có cần vất vả chạy để đẹp hơn nữa?

Thật ra tôi có mong muốn được chạy từ rất lâu rồi, từ khi còn rất nhỏ, tôi ốm yếu ngồi nhìn những đứa bạn cùng lứa chạy băng băng trên đường chơi đuổi bắt. Suốt bao nhiêu năm, thể chất yếu ớt và những nỗi sợ hãi đã kiềm chế một “người chạy bộ” trong tôi. Đến một thời điểm, tôi quyết định rằng mình phải chạy, và thế là tôi chạy.

Môn thể thao này có gì khiến chị bị thu hút đến thế?

Tôi bị cuốn hút bởi những bạn chạy tôi quen biết trên Facebook và cả ngoài đời. Tôi có những người bạn nước ngoài, cứ sau giờ làm là trút bỏ trang phục công sở, xỏ giày và xuống đường chạy. Họ chạy khắp mọi nơi, tôi đã rất ngạc nhiên khi họ có thể chạy ở Việt Nam, chạy giữa Hà Nội ồn ào náo nhiệt. Quan sát họ, tôi nhận thấy rằng, nếu bạn muốn chạy, luôn luôn có một con đường cho bạn, tất cả những lý do khác như không thuận tiện, thời tiết, hoàn cảnh, không có thời gian, thể lực không cho phép, tuổi tác không cho phép chỉ là sự biện hộ mà thôi. Ở Việt Nam, phong trào chạy bộ và chạy đường dài cũng mới bắt đầu được vài năm trở lại đây. Tôi nhận thấy có những người bạn của mình trở nên điềm đạm, kiên trì đến lạ lùng sau khi tập chạy. Thông qua họ, tôi tìm hiểu dần dần.

THU THỦY – 1976
Hoa hậu Việt Nam năm 1994

Lý do chạy?
Để khỏe hơn và chiến thắng những nỗi sợ hãi.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Đơn giản là cảm thấy mình đang chạy và được chạy.

Chị chọn cho mình trường phái chạy bộ nào?

Tôi là người chạy bền, tôi tin rằng với sự tập luyện kiên trì và bền bỉ của mình, tôi sẽ trở thành một người chạy bền với những cự ly ultra (siêu marathon). Tôi thích chạy trên những cung đường mòn (trail) để hòa mình vào giữa thiên nhiên, thế nhưng tôi cũng thích những giải chạy road, khi ý chí của người chạy bộ phải đối diện với sự nhàm chán của chu kỳ vận động đều.

Việc chạy bộ có làm thay đổi khía cạnh nào trong đời sống của chị không?

Tôi đã từng trầm cảm suốt một thời gian dài. Tôi không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Mặc dù nhìn từ bên ngoài, tôi có vẻ là người có đủ mọi thứ: nhan sắc, danh tiếng, vật chất, tri thức… thế nhưng tôi không cảm thấy hài lòng và lúc nào cũng sợ hãi. Bằng luyện tập và thông qua luyện tập, tôi tìm thấy giá trị của cuộc sống.

Những lúc chạy, tôi thấy mình thật sự rất vui. Đó là một cảm giác rất khó tả, chỉ có người chạy bộ mới hiểu được. Nó không phải là những gì người ta vẫn hay gán ghép như là đam mê, vượt lên bản thân, chiến thắng chính mình. Nó giản dị hơn thế rất nhiều, tôi vui vì tôi được chạy và đang chạy.

Tôi bắt mình phải đối diện với những điều mình sợ hãi

Điều khó nhất chị phải đối mặt khi chạy bộ là gì?

Như đã nói, tôi có thể chất kém (hen suyễn, thấp khớp mãn tính, tim mạch, huyết áp thấp, tiền đình) cộng với phối hợp vận động kém và bắt đầu tập chạy khi đã ngoài 40 tuổi. Vì vậy tôi biết mình sẽ phải cố gắng và kiên trì hơn những người khác rất nhiều lần. Tôi coi đó như một cơ hội để mình rèn luyện thay vì sốt ruột phải chạy giỏi, phải đạt thành tích cao. Với một người bình thường, có thể chạy bộ là bản năng, họ không cần phải cố gắng nhiều để chạy đúng. Còn tôi, tôi phải tập từ cách tiếp đất, cách vung tay, cách phối hợp thở sao cho nhịp nhàng. Những ngày đầu, việc chạy đối với tôi thật gượng gạo. Tôi không tự tin khi chạy. Tôi thấy những vận động của cơ thể mình thật lố bịch và không hiệu quả. Rồi tôi cũng bị một số đau đớn do luyện tập gắng sức. Đã rất nhiều lần tôi khóc trên đường chạy. Tôi khóc vì bất lực và mệt mỏi. Tôi cũng chẳng biết bằng cách nào tôi đã vượt qua, cũng không dám chắc rằng mình sẽ không còn khóc vì đau đớn và chán nản khi chạy nữa.

Mỗi người chạy bộ đều có một vài câu thần chú để họ niệm khi muốn bỏ cuộc. Với Murakami, thần chú của ông là: “Đau đớn là tự nguyện, mình là một cái máy, mình không phải là người”. Còn tôi, tôi rất thích câu: “Bất cứ khi nào muốn bỏ cuộc, hãy nghĩ về lý do bạn đã bắt đầu”.

Vẫn là Murakami, ông đã nói trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” rằng chạy bộ là một môn thể thao nhàm chán và cô độc nên thường khó duy trì được lâu. Chị nghĩ sao?

Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng với tôi thì mọi việc trên đời này đều là một hành trình đơn độc và lặp đi lặp lại. Người ta tìm mọi cách để gọi tên sự nhàm chán đó khác đi, gán cho nó nhiều khái niệm và tìm đến những liên minh, ủng hộ, hay đồng cảm từ bên ngoài. Nhưng tin tôi đi, nếu bạn thực sự đứng giữa ngưỡng dừng lại hay đi tiếp, bỏ cuộc hay tiến lên, sống và chết, tồn tại và không tồn tại, bạn sẽ nhận ra rằng niềm vui đích thực nằm ở năng lực kiểm soát bản thân và đối diện với mọi nỗi sợ hãi.

Chị có thể mô tả đôi giày chạy yêu thích của mình được chứ?

Với tôi, đôi giày chạy tốt nhất là đôi giày mình đang đi. Tôi thích giày tối giản, không trợ lực và cho tôi cảm giác thật chân nhất có thể. Tôi thích những gì quen thuộc, gắn bó và tin rằng mọi vật đều có linh hồn, lưu giữ những tín hiệu và quá khứ. Khi chạy, người chạy giao tiếp với thế giới. Và giày chạy là một trong những thứ giúp người chạy nói lên nhiều điều, bằng tín hiệu và ngôn ngữ của riêng nó.

Buổi chạy “điên” nhất của chị diễn ra như thế nào?

Tôi chạy xuyên đêm cạnh một khu nghĩa địa. Đã sống gần đó rất nhiều năm nhưng tôi luôn tìm đủ mọi cách để tránh phải đi qua nó kể cả vào ban ngày. Tôi sợ bóng tối, sợ ma, sợ những thứ mình không hiểu và không lý giải được. Những giải chạy trail thường bắt đầu từ rất sớm và kết thúc muộn nếu bạn chọn cự ly dài, thậm chí có những cuộc chạy kéo dài trên 24 tiếng. Nếu muốn trở thành một người chạy ultra, tôi bắt buộc phải đối diện với những điều mình sợ hãi nhất. Và tôi quyết định rằng mình sẽ từ từ đối diện với từng thứ một.

Tôi thoải mái hơn với mọi thứ, da ngăm đen, cháy nắng, tóc khô và xơ, thỉnh thoảng sẽ nổi mụn đôi chút do mất nước sau những cuộc chạy nhiều giờ liên tục.

Chị có sợ xấu không, khi chạy bộ phải dãi nắng dầm mưa giữa những cung đường nhựa không bóng cây che mát, cũng có lúc trèo đèo lội suối xây xát mình mẩy? Chị thậm chí còn chia sẻ rằng chị không hề dùng kem chống nắng.

Như mọi phụ nữ khác, tôi rất sợ già, sợ xấu. Thế nhưng thay vì lựa chọn chỉ ngồi một chỗ và lo sợ, tôi chọn cách đối diện và đi qua nó. Hồi mới tập chạy, tôi mua đủ thứ găng tay, khăn che mặt và nghĩ rằng mình sẽ chạy như một ninja ngoài đường. Thế rồi chẳng hiểu từ lúc nào, những thứ phụ kiện che chắn đó cứ rơi rụng dần. Tôi thoải mái hơn với mọi thứ, da ngăm đen, cháy nắng, tóc khô và xơ, thỉnh thoảng sẽ nổi mụn đôi chút do mất nước sau những cuộc chạy nhiều giờ liên tục. Khi chạy trail, bị côn trùng cắn và xây xát cũng là chuyện rất bình thường. Ở giải chạy Dalat Ultra Trail, khi leo lên đỉnh Lang Biang bằng dây thừng, bàn tay tôi bị tuột da một bên dù đã đi găng. May mắn là tôi phục hồi khá nhanh.

Tôi không dùng kem chống nắng vì thật ra nếu có dùng, da tôi cũng bị đen khi chạy nhiều tiếng đồng hồ dưới trời nắng. Để kiểm soát tác hại của tia UV, tôi có những cách khác thay vì thoa một lớp kem bí bách trên mặt và người mà chưa chắc đã hiệu quả. Tôi tin vào sự kì diệu của tự nhiên và sự thích nghi của cơ thể. Các loài động vật sống cả đời ngoài tự nhiên nhưng chúng đâu cần dùng kem chống nắng?

Chị từng kể một câu chuyện về loài hải tiêu, đại ý rằng sau khi tìm được chốn an cư, chúng tự tiêu hóa luôn bộ não của mình rồi sống một cuộc đời không cần não, và rút ra thông điệp: “Lý do duy nhất để não tồn tại là tạo ra sự vận động”. Đó có phải là triết lý lớn nhất chị tìm thấy trong môn thể thao này?

Với tôi, chạy bộ mang lại sự kiên trì và khả năng chịu đựng trong mọi hoàn cảnh. Không phải loài mạnh nhất, nhanh nhất hay thông minh nhất sẽ sống sót mà là loài có năng lực thích nghi tốt nhất. Chạy giúp tôi có được tự do và niềm vui tự thân.

Khi ghi tên mình vào các giải trail, chị phải chuẩn bị những gì?

Tôi nghiên cứu cung đường và địa phương nơi diễn ra giải chạy. Tôi là người thích du lịch và khám phá. Năm 30 tuổi, tôi từng ao ước mình có đủ điều kiện để đi khắp thế giới và viết về những nơi mình đến, những vùng đất, con người, những câu chuyện thật đặc biệt. 40 tuổi, tôi đang thực hiện ước mơ đó, và đặc biệt hơn, tôi được sống trọn vẹn với những bước chạy, với mỗi nhịp thở, mỗi nỗ lực của mình. Tôi hạnh phúc và tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời trong điều đó.

Mục tiêu chị muốn chinh phục sắp tới?

Tôi sẽ chạy mỗi ngày. Như tất cả những người chạy bộ, tôi có một danh sách những giải chạy mà mình cần phải chinh phục.

Cảm ơn những chia sẻ của chị!

                                                            FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Trang Hạ: Thiền động của một người chạy

Sống

Hóa ra chạy bộ là cả một quá trình tôi tập thiền, tôi học cách từ bỏ bị tác động bởi ngoại cảnh, tôi học cách làm bạn với người phụ nữ yên tĩnh ở bên trong mình. Hóa ra động lực đẩy đôi chân dịch chuyển về phía trước, băng qua đường núi, lướt trên sóng biển, lại là một thứ bất động trong tim.

Tôi không bao giờ quên những lời rên rỉ khẩn nài của chàng vận động viên mang số 004 đã cùng tôi tụt lại ở vị trí sau cuối cuộc đua mạo hiểm Discovery Taiwan 2018. Trong suốt 40km đầu tiên, chàng trai Đài Bắc 30 tuổi làm nghề kế toán chỉ rủ rê tôi dừng lại, chấp nhận bỏ cuộc!

Cuộc đua của chúng tôi đã trải qua những đoạn tay không leo vách đá dựng đứng như nhà hai mươi tầng, lạc lối dưới rừng nguyên sinh Quy Ma, chạy dọc bờ biển huyện Tân Bắc qua những bãi hà sắc chém nát gót giày, đá sỏi rêu trơn vịnh Kim Sa, trèo SUP ra giữa biển khơi chỉ vài giờ trước cơn bão lớn, đu dây từ vách đá cao hàng chục mét xuống bãi biển… Cậu ấy ì ạch chạy bên tôi, phân trần về lý do tham gia một cuộc đua mạo hiểm chỉ có 17 vận động viên hôm nay, trong khi gần 300 người khác đã chấp nhận mất tiền và bỏ cuộc vì sợ rủi ro tính mạng!

Cậu ấy nói, cậu ấy chưa sẵn sàng để dự một cuộc đua quá kinh hãi như thế này! Sáu người chết tuần trước ở bãi biển này là quá đủ, nhìn kìa cơn bão đang tới, biển sẽ động dữ dội. Sao cái vách đá này cao thế, bãi sỏi này trên ảnh thì đẹp nhưng sao chạy trên nó như trên đá địa ngục?

Nhưng ngay cả can đảm để dừng lại, cậu ấy cũng không còn! Xin tôi đừng bỏ cậu ấy!

TRANG HẠ (1975)
Nhà văn

Lý do chạy?
Vì được tặng một đôi giày chạy.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Có đủ thời gian để ngắm nghía sự cô đơn của mình trên đường.

Từng tham gia gần 20 giải việt dã tại nhiều quốc gia, tiêu biểu như Boston Marathon (2018), Tokyo Marathon (2019), Berlin Marathon (9/2019),…

Sắp xuất bản cuốn sách: “Mẹ phải đến Boston chạy marathon – Cuốn sách của người về cuối” (NXB Phụ Nữ, 2019)

Tôi bị mắc kẹt trong bộ đồ leo núi nặng trịch và chiếc xe MTB vừa mua để tham gia đua. Nhưng tôi chỉ im lặng. Tôi nghĩ, tôi tới những cuộc đua để tìm kiếm điều gì đó, không phải để tìm lý do cho thất bại! Tôi là người đàn bà đã bước về phía tuổi 50, mỗi lần bước vào vạch xuất phát của đường đua luôn nghĩ rằng mình đang cõng ba đứa con trên lưng, và cõng theo cả một tuổi trẻ hoang phí thời gian. Cho nên, mình bị buộc phải về đến đích!

Như những người đàn bà Việt Nam khác, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian của cuộc đời mình trong miệng người khác. Tuổi 40 nhìn lại, ngoài những mối quan hệ hời hợt, tôi chỉ còn lại một trái tim nhiều tổn thương và một cuộc đời đầy gánh nặng.

Năm 40 tuổi chạy bộ, tôi chỉ nhìn thấy đám đông người lạ kỳ thị bên đường, và nghe thấy hơi thở hổn hển nặng nhọc của mình.

Năm 41 tuổi chạy half marathon lần đầu tiên, tôi chỉ lo sợ không về đích được, sẽ thành trò cười cho người quen.

Năm 42 tuổi chạy full marathon đầu đời, tôi nhận ra, tôi đã không biết cân bằng cột sống khi chuyển động, không biết cách thở điều hòa và chậm rãi khi sải bước. Tôi học cách bay lên trên cao, nhìn xuống với mắt đại bàng, để tự điều chỉnh bản thân.

Và năm 43 tuổi, khi về đích cuộc thi Boston Marathon, tôi mới thực sự tin rằng sức mạnh của người phụ nữ không nằm ở vị trí của cô ấy, quyền lực của cô ấy trước đám đông, mà là cách cô ấy tự nhìn nhận mình và dung chứa những giấc mơ quan trọng nhất của đời mình!

Hóa ra chạy bộ là cả một quá trình tôi tập thiền, tôi học cách từ bỏ bị tác động bởi ngoại cảnh, tôi học cách làm bạn với người phụ nữ yên tĩnh ở bên trong mình. Chạy bộ là cách tập thiền dễ dàng nhất, dành cho những người có quá nhiều suy nghĩ và lựa chọn, phân tán bởi nhiều mục tiêu, bối rối bởi dục vọng của bản thân.

Hóa ra động lực đẩy đôi chân dịch chuyển về phía trước, băng qua đường núi, lướt trên sóng biển, hoặc cuốn những dốc đèo dưới đôi bánh xe đua, lại là một thứ bất động trong tim, tên gọi là định tâm.

Chàng trai 004 dừng lại dưới chân vách đá, chàng ngồi trên một chiếc ghế gỗ đặt cạnh bãi thuyền và nói với tôi: “Chị chạy đi, chạy tiếp đi! Chạy nốt hộ tôi!”.

Và tôi một mình lê bước xuyên qua cơn mưa, leo dọc sống lưng khủng long tươi xanh và cô đơn để lên tới đỉnh Sống Mũi nổi tiếng của Tân Bắc. Ở điểm cuối của cuộc đua, ban tổ chức đã đưa người tới nhổ hết những biển báo. Tôi biết tôi đã hết giờ để trở thành người chiến thắng cuộc đua mạo hiểm 5 môn phối hợp đầu tiên của Đài Loan, nhưng tôi đã tìm ra một lý do để tôi ở đây, ngay lúc này:

Tôi là một người phụ nữ luôn khao khát tìm cách để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình!

Những người về nhất, họ sẽ chẳng bao giờ gặp được những người rên rỉ về chót. Họ cũng sẽ chẳng bao giờ bị giằng xé giữa tôi và tao, giữa nhanh và xa, giữa đầu óc bấn loạn và thể xác kiệt cùng. Vậy vòng nguyệt quế dành cho những người về chót hóa ra là chính họ: sự thất vọng về bản thân cũng lấp lánh y như một món quà Noel tự chọn, sự đau đớn và dằn vặt suốt dọc chặng đua cũng đáng giá y như một chuyến lữ hành về vùng đất xa xôi trong tâm trí. Và món quà của tôi chính là người đàn ông Đài Loan mang số 004. Cậu ta đã trả chi phí để tham gia một cuộc đua mà ở đó, cậu chỉ là một cửa ải thách thức làm chuyến du đấu của tôi trở nên đáng nhớ trong cuộc đời tôi!

Vậy, thay bằng dằn vặt bản thân đã DNF – không về đích kịp, hãy cảm ơn những người đã ở phía sau, và ở bên, chúc phúc ta tiếp tục thử thách, ngay cả khi họ đã dừng lại!

Cảm ơn những năm tháng tươi đẹp, chúng ta không chạy bộ về phía chiếc huy chương, chúng ta chạy về phía bình yên.

Ảnh: Tuấn Đào

                                                             FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Sống

Da ngăm đen lốm đốm tàn nhang, tóc cạo undercut với một chỏm buộc gọn trên đầu, áo sơ mi oversize, giày gót nhọn màu đỏ, sự xuất hiện của Chi trong một quán cà phê giờ nghỉ trưa chẳng khác nào thỏi nam châm thu hút sự hiếu kỳ của những người xung quanh. Nhìn Chi như thế, không biết có ai đoán được cô là một runner cự phách?

Khi về đích, tôi muốn mình vẫn uống được bia

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu mỗi khi chị cán đích là gì?

“Cảm ơn trời, không phải chạy nữa rồi!”, sau đó tôi sẽ nhìn lại quãng đường mình vừa chạy.

Không phải một điều gì đó đại loại như “thật tự hào vì mình đã vượt qua bản thân” ư?

Không, tôi cũng là người mà, đâu thể chạy hoài được.

Còn về chuyện vượt qua bản thân, nhiều người cũng từng hỏi tôi câu này rồi, và câu trả lời của tôi luôn là: “Không, vì tôi chưa bao giờ vượt qua giới hạn của chính mình”. Vượt qua giới hạn bản thân là gì? Là khi bạn kiệt sức nhưng vẫn cố hoàn thành đường chạy. Chỉ những người từng trải qua cảm giác đó mới hiểu được niềm vui của việc vượt qua bản thân. Còn tôi, chưa có một giải chạy nào mà tôi xỉu ở vạch đích. Tôi thường nghĩ: “Vượt qua giới hạn của bản thân rồi thì sao, tiếp theo mình sẽ làm gì?”. Mình sẽ sống vui hơn, khỏe hơn, lấy đó làm động lực để thực hiện những điều lớn lao hơn à? Đó có thể là lý do của nhiều người, nhưng tôi thì không. Khi về đích, tôi muốn mình vẫn phải vui vẻ, tươi cười hớn hở và uống được bia.

Chị có cho rằng cách nghĩ “vượt qua giới hạn của bản thân” thực chất lại là tự đặt ra giới hạn cho mình?

Đúng vậy. Tôi không tự đặt ra mục tiêu gì. Điều hạnh phúc nhất tôi cảm nhận được khi chạy chính là cảm giác tự do trong từng bước chân. Và tôi vẫn chưa bao giờ chạm đến ngưỡng của mình. Thật lòng đấy! Hơn nữa, chắc là tôi cũng có chút năng khiếu chạy. Tôi từng ngưỡng mộ nhiều người vì họ chịu khó đầu tư tập luyện, nhưng theo tôi thấy, thường công sức họ bỏ ra 10 thì kết quả nhận về chỉ được 8, còn tôi, tôi thấy mình hên vì bỏ ra 7 lại được 9.

Chị thấy thế nào mỗi khi được chạy?

Giống như đang lái xe trên đường. Trong 3-5km đầu tiên, những suy nghĩ hỗn loạn kiểu: giải quyết deadline thế nào, hôm nay sếp vui hay buồn, khách hàng nào đang khó ở, nhân viên của mình có bạn nào cần giúp đỡ, không biết ở nhà đã ai cho chó ăn hay chưa… giống như những làn xe mắc kẹt ở vòng xoay Hàng Xanh vào giờ cao điểm. Sau đó khi đi vào đường xa lộ, những suy nghĩ vặt vãnh bị rơi lại trên đường chạy, đám xe hỗn loạn ấy được phân làn, trở nên gọn gàng, không còn rối vào nhau nữa. Ở giai đoạn sau cùng, khi tiến vào “cao tốc”, tôi có thể cảm nhận được cơ bắp đang giãn ra, hơi thở đều dần giống như một buổi thiền. Lúc ấy, tâm trí tôi trở nên rõ ràng và rành mạch hơn. Khi chạy, tôi luôn nghĩ mình là một con linh dương đang thỏa sức phóng thật nhanh trên đồng cỏ, mơ về ngày nào đó mình sẽ trở thành một con báo gấm.

NGUYỄN LINH CHI (1982)
Giám đốc điều hành mảng Digital của tập đoàn Havas Group Việt Nam

Tốc độ chạy nhanh nhất:
39 phút cho quãng đường dài 10km.

Lý do chạy?
Để giữ thân hình khỏe khoắn, tính cách điềm đạm và suy nghĩ rành mạch.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?

Sự tự do trong từng bước chân.

Môn thể thao này giúp chị nghiệm ra điều gì?

Trước đây tôi là người rất nóng tính và dễ mất kiên nhẫn. Nhưng khi chạy được 5 năm, tôi trở nên điềm đạm, bình tĩnh hơn trong công việc và cuộc sống. Giống như Haruki Murakami trong cuốn “Tôi nghĩ gì khi tôi chạy bộ” có nói, ông coi chuyện viết văn như chạy bộ đường dài, việc chạy 3 tiếng sẽ giúp việc ngồi viết 6 tiếng liên tục mỗi ngày trở nên dễ dàng hơn, hay nói đơn giản là để bản thân tập luyện với sự kiên nhẫn. Thời gian nghiệm ra điều ấy tùy thuộc vào mỗi người, có thể là 1 năm, 2 năm thậm chí 5 năm.

Chạy rất vui, hãy để bản thân vui càng lâu càng tốt

Chị chưa từng xỉu ở vạch đích có phải vì các đường chạy chưa đủ độ khó với chị?

Đúng vậy, tôi là người khá thực tế và tỉnh táo, chưa bao giờ tôi đăng ký một giải chạy quá tầm nên dĩ nhiên không có thách thức hay tai nạn nào từng gặp trên đường chạy. Tôi không cố vượt qua giới hạn của bản thân một phần bởi tôi rất sợ chấn thương. Đối với tôi, chạy là thú vui, không phải công việc. Mà khi đã là thú vui thì ta nên để nó vui càng lâu càng tốt. Nếu chấn thương thì phải ngưng tập, điều trị, thậm chí không có khả năng chạy nữa, lúc ấy thì không thể vui được nữa rồi.

Chị duy trì niềm vui ấy như thế nào?

Mỗi ngày tôi cố gắng chạy ít nhất 8km, cuối tuần thì nhiều hơn, sao cho duy trì được 80-100km mỗi tuần. Thời gian chạy lý tưởng của tôi là vào sáng sớm. Chế độ dinh dưỡng cũng rất quan trọng, tôi hạn chế tinh bột, ăn nhiều hạt, bông cải luộc và thịt gà.

Cung đường quen thuộc của tôi là sân vận động Hoa Lư, Dinh Độc Lập, hoặc xung quanh khu tôi ở tại Nhà Bè. Trong đường phố Sài Gòn, nếu bạn nhìn thấy một người cao khoảng 1m6, mặc quần short, áo ba lỗ, áo ngực thể thao, không đội nón, không đeo tai nghe và có kiểu đầu như thế này thì có thể chính là tôi đấy!

Đâu là đường chạy mà chị thích nhất?

Tôi thích những hành trình chạy núi, chắc vì nhà tôi ở Đà Lạt và tôi đã làm quen với hành trình núi đầu tiên. Có những chặng chỉ còn một mình tôi giữa thiên nhiên, đó là khi tôi có thể lắng nghe bản thân, tự nghiệm ra nhiều điều. Lúc đó tôi cảm thấy tự do tuyệt đối.

Phong trào chạy bộ đang lên rất cao trong cộng đồng, các giải chạy lớn nhỏ diễn ra hàng tháng, hàng tuần, chị có tham gia vào những cuộc thi đó?

Tôi không còn tham gia những giải ấy nữa mà chỉ tập trung vào các giải chạy marathon. Tôi từng gặp những người đi chạy với mục đích hết sức dễ thương là để có… ảnh đẹp, nhưng dù mọi người đi chạy với động cơ gì thì mục đích cuối cùng cũng là để sống vui, sống khỏe, kết nối cộng đồng, tạo ra những giá trị tích cực cho bản thân, cho những tổ chức từ thiện…

Hiện tại, bên cạnh những giải chạy offline còn có những giải chạy online tựa như UpRace. Cụ thể, bạn chỉ cần đăng ký, sau đó chọn chạy ở đâu, bao xa tùy ý, rồi cập nhật kết quả lên hệ thống và kêu gọi mọi người cùng chạy, thách đố giữa nhóm này với nhóm khác. Các giải chạy online có thể diễn ra lâu hơn một buổi chạy offline, tận dụng được những tính năng công nghệ và ưu điểm lan tỏa cộng đồng của mạng xã hội.

Chạy là niềm vui, nhưng chị có quan tâm đến thành tích không?

Tôi đang lên kế hoạch gặt thêm những kỉ niệm cho hành trình chạy bộ của mình, cụ thể là gom được huy chương của sáu giải chạy lớn trên thế giới. Tôi đã có Boston, trong năm nay tôi sẽ có thêm Berlin, New York, năm sau thêm Tokyo, Chicago và London, nếu không có gì bất ổn. Hy vọng cuối năm sau tôi sẽ là người thứ 5000+ giành được huy chương sáu ngôi sao từ sáu giải chạy này.

2011: Hoàn thành cự li 21km ở Siem Reap, giải chạy Angkor Wat International Half Marathon
2013: Đạt giải nhì cự li 100km tại Sa Pa
Hoàn thành đường chạy Sài Gòn – Đà Lạt dài 300km trong 7 ngày
2015: Hoàn thành đường chạy dài 128km thuộc giải chạy Angkor Ultra Trail
2017: Đạt giải ba tại Techcombank Marathon, đồng thời hoàn thành đường chạy 100km vượt đèo Col Ferret của dãy núi Alpine (độ cao 2.537m) thuộc giải chạy địa hình UTMB ở Mont Blanc (Thụy Sĩ)
2019: Tranh tài ở nội dung 42.195km của Boston Marathon – một trong sáu giải marathon danh giá nhất thế giới – với thành tích 3 giờ 9 phút 31 giây

Tôi sẽ còn làm những điều kỳ cục hơn nữa

Chị kiếm được bao nhiêu tiền từ các giải chạy chuyên nghiệp?

Ôi làm gì có! Phải là top 3 thế giới thì bạn hãy nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Trời ơi, đi Boston tôi tốn một mớ tiền chứ làm gì được đồng nào ngoài huy chương.

Vậy tôi nên hỏi ngược lại, chị đã phải trả những cái giá nào để được chạy?

Đầu tiên là sẽ bị mất ngực, dần dần thì đến bụng và mông. Dân chạy bộ hay tập thêm squat để người không lép. Thêm nữa, da mặt tôi hơi nám vì trước đây tôi khá bất cẩn, đi chạy không đội nón và không dùng kem chống nắng thường xuyên. Trong làng chạy nhiều người gọi tôi là Chi Kenya vì tôi vừa ốm, vừa đen, vừa ít mỡ.

Quan niệm về cái đẹp của tôi hơi khác mọi người. Da lốm đốm cũng đẹp, ngực nhỏ cũng có cái hay. Người ta gọi tôi là Chi Kenya, tôi cũng không thấy phiền. Cái giá mà tôi phải trả chắc chỉ là vất vả hơn một chút khi đi bơi và thi thoảng là đôi lời phàn nàn từ ba mẹ.

Ba mẹ chị thường nói gì?

Ba mẹ hay nói tôi ốm quá, và tôi đáp lại: “Con ốm nhưng con khỏe”. Hay gay gắt hơn là vài năm trước, khi tôi chạy 300km từ Sài Gòn về Đà Lạt trong 7 ngày, câu đầu tiên mẹ nói khi mở cửa đón tôi là: “Khi nào thì con mới ngưng làm những điều kỳ cục như thế này?”. Tôi phản ứng lại: “Ok, con sẽ còn làm tiếp những thứ kỳ cục hơn nữa!”. Tôi nghĩ lúc đó cả tôi và mẹ đều không sẵn sàng để đối thoại.

Sống vui khỏe có ích là điều quan trọng nhất mà mỗi người cần hướng tới. Những chuyến chạy cho tôi thấy có nhiều người đã làm được điều đó mà không cần tuân theo cái chuẩn nào. Khi tôi không chọn đi theo “mẫu số thành công” chung, đương nhiên sẽ vất vả hơn, nhưng nó khiến tôi cố gắng nhiều hơn, không phải để chứng tỏ bản thân mà là để những người yêu thương mình nhận ra: đó không phải là con đường sai trái.

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

                                                            FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện

Sống

Tháng 9 sắp tới, Trần Duy Quang sẽ trở thành người Việt Nam đầu tiên tham gia giải marathon Spartathlon, một trong những giải chạy khổ cực nhất thế giới với chiều dài 246km dọc Hy Lạp trong thời gian giới hạn 36 giờ.

5 năm trước, Quang bắt đầu chạy vài vòng công viên mỗi ngày như một cách giải tỏa áp lực công việc. Cho đến khi anh tình cờ biết giải chạy đường núi Sapa (Sapa Vietnam Moutain Marathon), mục đích của việc chạy bộ mới trở nên rõ ràng hơn. Lần đó, Quang hoàn thành 42km cung đường chạy thử thách nhất Việt Nam trong 6 giờ 27 phút. Anh cũng dần “nghiện” việc chinh phục các loại địa hình, cứ tầm 2 tháng, bạn bè lại thấy Quang đăng lên Facebook những bức ảnh anh đang leo dốc, băng rừng trong cuộc thi nào đó.

TRẦN DUY QUANG (1989)
Cố vấn thể thao của Genetica (Công ty chuyên giải mã gien/di truyền có trụ sở tại San Francisco, Hoa Kỳ)
Từng là quán quân các giải chạy:
+ Vietnam Moutain Marathon
2017 (100km)
+ Ultra Asia Race 2017 (160km)
+ Dalat Ultra Trail 2018 (70km)
+ Ultra Angkor Trail 2018 (32km)
+ Vietnam Trail Marathon 2019 (70km)
Lý do chạy?
Ban đầu vì sức khỏe, sau này vì đam mê.
Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Cảm giác tự do trên những cung đường.

Chạy bộ đường dài vốn được coi là môn thể thao hành xác bởi vận động viên phải chạy hoặc đi bộ gần như liên tục, thức trắng hàng chục tiếng đồng hồ, có khi khởi hành giữa đêm khuya. Các giải chạy vượt núi mà Quang tham gia thường khó khăn hơn nữa khi anh phải đối mặt với thời tiết lạnh có lúc dưới 0 độ, không khí loãng và dễ gặp chấn thương hơn đường bằng. Mỗi chuyến đi thi như vậy, Quang phải tự lo chi phí đi lại, ăn ở, và nếu trở thành quán quân, giải thưởng nhận được chỉ là… kỷ niệm chương.

Quang từng gặp rất nhiều tai nạn trên đường chạy: lạc trên núi gần 20 phút lúc 1 giờ sáng rồi lầm lũi dò dẫm theo dải phản quang ẩn hiện giữa sương mù, cán đích với cơ đùi bị rách và chưa kể – đổ không ít tiền vào các giải chạy. Đổi lại tất cả những điều đó, Quang gặp được những runner đáng nể. Từ cô gái Việt đã hoàn thành giải chạy xuyên qua 4 sa mạc trên 4 châu lục, cụ ông hơn 70 tuổi chạy ngon ơ 100km hay anh bạn người Đà Nẵng bị tai nạn từng liệt nửa người vẫn hoàn thành 42km đường đua.

Với Quang, chạy bộ không chỉ là một môn thể thao mà nó còn thay đổi hoàn toàn con người anh, cả ngoại hình lẫn tính cách. Quang gầy hơn, đen hơn nhưng khỏe khoắn, kiên nhẫn và cư xử điềm đạm hơn. Từ một nhân viên kinh doanh, anh có cơ hội làm cố vấn thể thao ở một công ty lớn.

Bây giờ, cứ hết giờ làm, Quang lại xỏ chân vào giày, chạy 15-20km hăng hái trên các con đường ở Sài Gòn. Cuối tuần, anh leo núi hay chạy xuyên rừng ở Đồng Nai, Đà Lạt, Vũng Tàu để chuẩn bị cho cuộc đua mới. Mục tiêu của anh là mang tên runner Việt Nam đến các giải marathon khắc nghiệt trên thế giới như Spartathlon, Patagonian… Không ít bạn bè bị Quang rủ rê vào cuộc hành xác này đều thừa nhận anh đã đúng: “Chạy ngày đầu tiên thấy mệt, sau mấy tháng dễ bị chấn thương nhưng vượt qua mốc đó rồi thì chạy sẽ biến thành đam mê”.

                                                       FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm