“Nấc thang lên thiên đường” ở Hoàng Su Phì

Du Lịch

Khi những con nắng đã bớt gắt hơn, khi làn gió mùa thu se sắt thổi tới từng ngõ ngách của phố xá. Cũng là lúc miền núi bước vào một vụ mùa mới, mùa của những gánh lúa vàng no ấm. Đó là khi những kẻ ham xê dịch lại lên đường, tìm về những miền heo hút nơi biên viễn, tìm về những thửa ruộng bậc thang trải dài trên sườn đồi. Những đoàn xe lại nối đuôi nhau hướng về mùa gặt, về với bông lúa nương vàng ươm mùi nắng.

img_1461
Ruộng bậc thang ở bản Phùng – một trong những nơi đẹp nhất ở Hoàng Su Phì
img_1497
Những nương lúa đang chín vàng, dưới cái nắng thu se sắt của miền núi

Chúng tôi không chọn cho mình cung đường phẳng lặng ngắn nhất để đến mảnh đất Hoàng Su Phì mà chọn đi vòng qua Bắc Hà, Xín Mần để tận hưởng thêm nữa cái lạnh se sắt của mùa thu miền núi. Chặng đường cao tốc Nội Bài – Xuân Giao như là bài thử đầu tiên cho hai “bạn đồng hành” của chúng tôi là Porsche Macan và Cayenne mới.

Chất thể thao đã ngấm vào từng chi tiết trong chiếc xe và hệ thống động lực mạnh mẽ vốn là “đặc sản” của Porsche khiến người lái có những cú tăng tốc như “dính ghế” cũng như cảm giác lái đầm chắc khi chạy tốc độ cao. Có lẽ, chẳng cần phải nói thêm nhiều về tiện nghi, trang bị hay cảm giác lái “đã đời” mối khi được “nài” “hổ Macan” và “Ớt Cayenne” ngoại trừ giá bán tại Việt Nam sẽ không dành cho số đông.

img_1482
Bạn đồng hành Porsche Macan và Cayenne 2018 mới

Xuân Giao rồi Phố Lu và ngược dốc lên Bắc Hà khi trời đã xế muộn, cung đèo nằm cheo leo như sợi chỉ ai vắt giữa lưng trời mà trên đó, chúng tôi đang nhích dần để tới mảnh đất vốn là lãnh địa của Vua Mèo Hoàng A Tưởng khi xưa. Bắc Hà không có mênh mang lúa chín nhưng lại có những rừng thông, sa mộc, có mùa mận nở trắng đồi khi xuân về hay lễ hội đua ngựa độc đáo. Với khí hậu gần giống với Sapa, mùa hè ở Bắc Hà cũng khá mát, mùa đông lạnh và mùa thu thì nắng vàng rải khắp lối đi. Chúng tôi chẳng vội vã, vài cú nhích ga nhẹ, những khúc cua cứ chậm chậm bị bỏ lại phía sau, mở toang cửa sổ trời để hít hà cái không khí trong lành và mát lạnh của miền núi.

26
Có khá nhiều phiên chợ đặc sắc trên cung đường như chợ Bắc Hà, Si Ma Cai, Vinh Quang, Cốc Pài…
24
Chợ Cán Cấu là phiên chợ gia súc họp vào thứ 7 hàng tuần

Từ Bắc Hà, tới Lùng Phìn rồi Nàn Ma và Xín Mần trước đây là cung đường off-road thử thách bất cứ tay lái nào, sau đó được làm lại nhưng nay bị xuống cấp khá nhiều tạo nên vô số ổ gà cũng như những đoạn đất đá lổn nhổn. Với Cayenne thì quá dễ dàng, sử dụng các chế độ khác nhau giúp tăng hệ thống động lực hay nâng hạ gầm giúp xe dễ dàng thoát những rãnh và hố sâu. Bù lại cho cung đường “không như mơ” đó thì cảnh sắc lại khiến những người lữ khách có thể phải chùng lòng. Dăm ba nép nhà giữa rừng núi với thửa ruộng đang chín vàng, khói bếp nhà ai nấu sớm lẫn cả sương núi cứ lẩn quất tạo nên khung cảnh đẹp như tranh vẽ.

img_1449
Những cung đường như được nhuốm một màu vàng ruộm của lúa và nắng
dsc_1559
Thật khéo khen cho bàn tay của đồng bào nơi đây đã làm nên những kỳ quan tuyệt sắc

Vượt hết những khúc quanh, những bùn lầy và đất đá, chúng tôi tới Xín Mần rồi vòng sang Hoàng Su Phì. Con đường nhựa nhỏ bé nằm cheo leo nơi vách núi, phía dưới kia là dòng suối chảy quanh co qua cả thửa ruộng đang chín vàng. Vượt qua đèo Gió cũng là lúc chỉ còn lại màu vàng của lúa và màu xanh của trời. Những mái nhà nép mình bé nhỏ dường như lọt thỏm giữa triền núi đầy ruộng bậc thang. Thật khéo khen cho bàn tay những người dân nơi đây, qua bao đời đã làm nên những kỳ quan tuyệt sắc.

img_1523
“Hổ Macan” giữa những trập trùng lúa chín
2
Bình yên bao mái nhà nép mình bên nương lúa

Từng bờ ruộng như những nét chấm phá uốn lượn, chở trên mình là bụi lúa nặng trĩu bông. Thêm sắc cho bức tranh đó có dăm cô gái Mông váy áo đỏ rực đang cúi mình gặt. Không khí nhộn nhịp của mùa gặt hiện rõ, tất cả đều được làm bằng tay. Từ gặt lúa, rồi đập, rồi phơi, rồi chà xát tạo thành gạo, tất cả những công đoạn ấy đều từ bàn tay những con người nhỏ bé sống giữa lưng trời này làm nên. Tôi ngồi lại bên triền đồi nơi bản Phùng rồi bản Luốc trong một buổi chiều đầy nắng. Khói bếp nhà ai đã lên bảng lảng, hối hả những bó lúa cuối cùng, cả thửa ruộng giờ đây được nhuốm thêm màu vàng càng làm cho nổi bật hơn.

img_1507
Hoàng Su Phì cách Hà Nội chừng hơn 300km, bạn có thể đi bằng hai con đường để tới đây. Một là qua Bắc Hà hay là thẳng từ Tân Quang lên.

Chúng tôi xuống tận nương, gặp từng người nông dân đang thoăn thoắt gặt lúa. Để được nghe câu chuyện về ruộng, về những nhọc nhằn ngày ngày khi đắp bờ giữ nước. Tiếng Kinh còn chưa rõ, những ông bố, bà mẹ và cả những đứa trẻ mà chúng tôi gặp trên đường đều hiếu khách một cách rất tự nhiên như bản chất thật thà của họ.

img_5055
Ngoài mùa lúa chín, Hoàng Su Phì cũng rất đẹp vào mùa nước đổ là khoảng tháng 5-6 hàng năm

Ruộng bậc thang Hoàng Su Phì không chỉ mang những giá trị về vật chất mà còn mang nhiều giá trị về lịch sử, văn hóa. Những thửa ruộng nhìn từ trên xuống như những đồng bạc vàng được xếp tầng xếp lớp. Xen vào tầng tầng lớp lớp ấy là nhà của bà con người Nùng, Dao, La Chí, Mông… sinh sống giữa sườn núi. So với nhiều nơi khác, ruộng bậc thang Hoàng Su Phì có nhiều cái hơn. Cái hơn thứ nhất là có cánh “đồng” ruộng rộng tới gần 200ha ở bản Luốc, cái hơn thứ hai là tổng diện tích ruộng bậc thang lớn tới 764ha với thời gian hình thành đã hơn 300 năm, cái hơn thứ ba là độ cao xếp tầng của những thửa ruộng (có những đoạn cao đến 1,5m giữa hai bậc) và có tới hàng ngàn bậc thang như thế.

13
Những thửa ruộng như các đồng bạc xếp chồng chồng lớp lớp lên nhau

Lúa ở đây chỉ một năm một vụ nhờ hoàn toàn vào nước trời. Đó chính là nét độc đáo và khác lạ của ruộng bậc thang, đồng thời cũng thể hiển sự khéo léo và tài tình của những bàn tay đã làm nên chúng. Do địa hình đồi núi không thể tưới nước như đồng bằng nên những nấc thang sẽ giúp cho nước được sử dụng một cách triệt để nuôi lớn từng khóm lúa. Thường được gieo hoặc cấy vào độ tháng 5, rồi cứ để thế chờ cho nước mưa mùa tháng 6 tháng 7 nuôi lớn từng cây mạ nhỏ bé. Rồi nắng tháng 8 tháng 9 vàng rực giúp cho chúng trổ bông, kết hạt và ngả chín. Đó là lúc bà con bắt đầu thu hoạch, rồi cứ để mặc ruộng không cho đến tháng 5 năm sau như vòng quay của con nước mùa lũ.

img_1473
Chúng tôi đi giữa bản Phùng khi lúa đang độ chín rộ nhất

Từ trung tâm xã bản Phùng có thể phóng tầm mắt khắp mọi hướng, đâu đâu cũng tầng tầng lớp lớp một màu vàng óng của những thửa ruộng bậc thang mùa lúa chín. Hay như thung lũng Thông Nguyên, Nậm Ty mà chúng tôi đã ghé qua. Con đường men theo bờ suối cứ xuống dần xuống dần đến tận thung lũng là nơi họp chợ của bà con quanh đây. Khu trung tâm hành chính của xã nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa bốn bên là núi là rừng. Đứng ở giữa chiếc cầu nối hai bờ suối nhìn lên bốn hướng đều là màu vàng của lúa. Bà con người cứ làm ruộng gần bờ suối làm lên, làm cho đến khi tới tận “đỉnh trời” thì dừng lại.

img_1574
Những nương lúa trải dài từ dòng suối lên tới tận đỉnh núi
img_1514
Hẹn gặp lại Hoàng Su Phì trong mùa thu năm sau

Cung đèo Cổng trời nối Tân Quang với Hoàng Su Phì giờ đã dễ đi hơn dù vẫn còn những góc cua tay áo khá gắt, những thửa ruộng đang chín vàng vẫn trải dài trên các sườn núi như muốn lưu luyến lữ khách. Dừng chân bên đèo, ngắm nhìn cả đất trời Hoàng Su Phì,  những vệt nắng thu chiếu rọi xuống thung lũng như đang tô điểm thêm những nét vẽ cuối cùng cho bức tranh tuyệt sắc của tự nhiên và con người, như món quà tiễn cả đoàn xuôi xuống Tuyên Quang rồi trở lại Hà Nội phồn hoa náo nhiệt. Hai bạn đồng hành Porsche Cayenne và Macan đã làm trọn vai kẻ vận chuyển đưa chúng tôi trên từng thang bậc cảm xúc của hành trình giữa mùa thu miền núi.

Thực hiện: depweb

23/10/2018, 16:00

Câu chuyện nhỏ về những hồ nước kỳ bí ở Hokkaido

Du Lịch

Nằm phía Đông của đảo Hokkaido, Akan là một trong những vườn quốc gia lâu đời nhất của Nhật Bản. Vườn quốc gia Akan cách Sapporo hơn 300km, để đến được Akan, thông thường du khách có thể bay đến các sân bay gần Akan gồm Kushiro, Obihiro hoặc Memanbetsu. Từ các sân bay này đều có các tuyến xe buýt đến thẳng Akan.

2

Với diện tích gần 1.000km2, vườn quốc gia này được biết đến với ba hồ nổi tiếng là Akan, Kussharo và Mashu. Akan hấp dẫn tôi bởi những câu chuyện kể đầy bí ẩn mà người ta vẫn truyền tai nhau từ khi chưa đặt chân đến mảnh đất này, những câu chuyện huyễn hoặc, mơ hồ và kỳ bí. Như câu chuyện về hồ Mashu, tên hồ Mashu theo tiếng Ainu có nghĩa là hồ của Thượng đế, bởi nó nổi tiếng thường xuyên bị mây mù bao phủ và đầy bí ẩn.

Hồ Mashu.
Hồ Mashu.

Theo truyền thuyết của người Ainu, bất cứ ai nhìn thấy mặt hồ vào ngày nắng ráo và không bị sương mù bao phủ, người đó khó có khả năng lập gia đình cho đến khi cao tuổi, sẽ chia tay với người mình yêu hoặc sẽ không thể phát triển sự nghiệp của mình. Bởi vậy khi đến thăm hồ tôi luôn mang trong mình cảm giác hồi hộp, vừa hi vọng được thấy vẻ đẹp của hồ cũng vừa mong sương mù sẽ bao phủ… Đâu đó trên đường là những ngôi nhà cỏ truyền thống của người Akan khiến tôi có cảm giác như lạc vào thế giới của những câu chuyện thần thoại.

Một ngôi nhà truyền thống của người Ainu.
Một ngôi nhà truyền thống của người Ainu.

Tôi dành kỳ nghỉ của mình trọn vẹn chỉ để khám phá từng vùng rừng – hồ của Hokkaido, tắm nước nóng ở bãi Sunayu quanh hồ Kussharo và nghe chuyện về sinh vật huyền bí Kusshie – một thủy quái sống trong lòng hồ rồi lại lang thang khắp Ainu. Có lúc tôi lại dành thời gian ở những ngôi làng cổ của người Ainu, nơi bán các sản phẩm thủ công mỹ nghệ khắc gỗ tinh tế. Tại đây vào mỗi buổi tối, những màn múa hát truyền thống Ainu lại diễn ra tưng bừng, người dân rất hiếu khách và mọi thứ đều rất tuyệt.

Điệu múa hạc truyền thống của người Ainu.
Điệu múa hạc truyền thống của người Ainu.

Hành trình là như vậy, đôi khi chúng ta muốn nó kéo dài mãi, để sống những ngày không lo nghĩ, đi hết từ nơi này sang nơi khác. Tôi đã chọn Shikotsu làm điểm đến cuối cùng trong chuyến đi của mình. Nằm ở Đông Nam trên đảo Hokkaido, vườn quốc gia Shikotsu-Toya được đặt tên theo hai hồ lớn là Shikotsu và Toya. Từ Sapporo mất khoảng hai tiếng ngồi tàu, tôi đã có mặt ở Shikotsu. Là một kẻ say mê văn chương Nhật, tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đầy ám ảnh bác sỹ Naoe trầm mình trong hồ Shikotsu ở tác phẩm “Đèn không hắt bóng” của nhà văn Dzunichi Watanabe.

Hồ Shikotsu.
Hồ Shikotsu.

Theo ngôn ngữ của người Ainu, tên hồ Shikotsu có nghĩa là trống rỗng hoặc phiền muộn. Có lẽ bởi vậy mà hồ Shikotsu đã được lựa chọn là điểm kết thúc hành trình của bác sĩ Naoe. Tôi mơ hồ thấy mình trở nên trống rỗng.

Khác với cái tên mang đầy ý nghĩa xấu, hồ Shikotsu có vẻ đẹp nổi bật với làn nước trong vắt được bao quanh bởi ba ngọn núi lửa hùng vĩ Tarumae, Eniwa và Fuppushi. Màu nước hồ xanh ngắt như nuốt cả bầu trời trong ấy, xa xa khói vẫn bốc lên từ ngọn núi lửa Fuppushi. Chọn cho mình một chỗ ngồi có thể ngắm toàn cảnh hồ, đặt ba lô xuống và tôi cứ ngồi ở đó cả buổi chỉ để ngắm mọi thứ xung quanh, chờ hoàng hôn xuống.

Du khách ngắm cảnh bên hồ.
Du khách ngắm cảnh bên hồ.

Hồ Shikotsu có độ sâu trung bình khoảng 265 mét, nơi sâu nhất khoảng 360 mét, có lẽ vì thế mà vào mùa xuân và hạ thì mặt hồ xanh ngắt, mùa thu từng đám rừng xung quanh đổi màu và đến mùa đông đây là nơi tổ chức lễ hội trượt băng nổi tiếng của Nhật Bản.

Phòng trưng bày lịch sử địa lý của hồ Shikotsu.
Phòng trưng bày lịch sử địa lý của hồ Shikotsu.

Rời Shikotsu, tôi không quên tặng cho mình một bát ramen truyền thống của Chitose – một trong những loại ramen có tiếng tăm tại Sapporo, rồi ba lô nặng trĩu bước lên chuyến bay trở lại Tokyo. Những ngày hè đã ở lại cùng với Hokkaido…

Ramen Chitose.
Ramen Chitose.
Hồ Akan cũng rất nổi tiếng bởi marimo (một dạng tảo sống trong nước kết hợp thành dạng khối tròn). Marimo phát triển trung bình 5mm/năm. Do đó nó trở thành một loại thực vật quý hiếm và được bảo vệ tại Nhật. Người bản xứ Ainu hàng năm tổ chức lễ hội Marimo; đường quốc lộ từ Akan đi Kitami được đặt tên là Marimo.

Ngược dòng sông Hồng về miền lúa chín

Du Lịch
Để có thể khám phá hết những nét đẹp của miền đất này, bạn nên đi theo cung đường Lào Cai – Lũng Pô – Y Tý – Mường Hum – Sapa hoặc ngược lại. Mùa đi đẹp nhất là khoảng tháng 9 – 10 khi lúa chín hoặc tháng 12 để có cơ hội chiêm ngưỡng biển mây Y Tý.

Mỗi dòng sông trên đất nước Việt Nam đều mang trong mình những câu chuyện rất riêng, nếu như sông Mã ầm ào và dữ dội, sông Đà thác ghềnh hiểm trở, thì con sông Hồng lại êm đềm hơn. Tháng 9, mùa nước cạn, từng con nước từ phía thượng nguồn vẫn đổ về bồi đắp cho cả vùng châu thổ hạ lưu rộng lớn. Đó cũng là mùa lúa chín trên những thửa ruộng bậc thang trùng điệp nơi núi rừng Tây Bắc. Theo những giai điệu đầy thương nhớ và hào hùng của bài hát “Gửi em ở cuối sông Hồng”, chúng tôi đã có chuyến hành trình ngược dòng tìm về nơi ngã ba Lũng Pô – nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt.

dsc_2213
Những mái nhà trình tường của người Hà Nhì ở vùng cao Bát Xát, Y Tý
dsc_9968
Nếu may mắn, bạn sẽ gặp được biển mây bồng bềnh ngay dưới bước chân mình
Nếu đi bằng tàu hỏa, bạn đến ga Lào Cai, từ đó thuê xe máy để tự mình vi vu trên con đường tuần tra biên giới thiêng liêng của Tổ quốc. Bạn cũng có thể đi xe máy từ Hà Nội lên Yên Bái, rồi từ đó theo quốc lộ 70 quanh co khúc khuỷu với nhiều góc cua tay áo để lên Lào Cai và tới Lũng Pô.

Bạn cũng có thể tự mình chinh phục cung đường này bằng ô tô. Cung đường có nhiều đoạn lởm chởm và dốc cao, nên sẽ phù hợp với những chiếc SUV, bán tải hơn. Kinh nghiệm lái xe trên đường đèo dốc là điều kiện cần thiết trước khi khởi hành. Nếu di chuyển bằng ô tô thì từ thành phố Lào Cai, bạn đi theo hướng lên thị trấn Bát Xát, rồi từ đó đi thẳng tiếp đến ngã ba A Mú Sung – Lũng Pô thì rẽ phải đi theo đường tuần tra biên giới để đến đồn biên phòng Lũng Pô. Từ đồn biên phòng, bạn phải đi bộ theo đường ven để xuống bờ sông và ra cột mốc số 92, sau đó phải quay ngược ô tô ra ngã ba trên để đi theo đường lên A Mú Sung rồi Y Tý. Cung đường tuần tra biên giới từ Lũng Pô lên Y Tý thường bị sạt lở nhiều đoạn nên chỉ có thể đi xe máy mà thôi.

Chặng đường đầu tiên

Từ Lào Cai, chúng tôi kiểm tra lại đồ đạc, thức ăn cũng như các vật dụng cần thiết trước khi lên đường. Tháng 9, bầu trời miền biên viễn của đất nước trong xanh lạ thường, từng cơn gió thổi nhẹ mang theo áng mây trắng muốt. Chúng tôi qua cầu Cốc Lếu, rồi từ đó đi ngược lên trung tâm Bát Xát. Con đường chạy dọc theo bờ sông, qua những mái nhà trình tường, qua những núi đồi xanh ngát dứa và chuối.

ha8_9046
Lúa ở miền cao Y Tý thường chín vào khoảng giữa tháng 9 hàng năm
img_1537
Bức tranh mùa gặt hiện lên rõ theo từng bước chân đi

Những thửa ruộng bậc thang của bà con dân tộc đang vào vụ gặt, cả không gian như được nhuốm một màu vàng rộm của lúa nương. Từng dòng người váy áo sặc sỡ, từng đôi tay thoăn thoắt cắt lúa, rồi tuốt ngay tại ruộng, những đứa trẻ tung tăng chạy nhảy giữa cánh đồng bát ngát, đâu đó dăm ba cụ già ngồi đan áo đan khăn trước thềm nhà. Khung cảnh bình yên và êm đềm nơi miền biên ải này có thể khiến ai cứng lòng nhất cũng phải chùng xuống.

Chúng tôi không quá vội vàng để đến Lũng Pô mà từ từ dừng lại ở từng cột mốc đánh dấu chủ quyền đất nước dọc đường đi, từ mốc 95 rồi 94, 93. Mỗi cột mốc đều được xây dựng bằng đá hoa cương và được rào chắn đầy đủ. Dân du lịch bụi thường dừng lại rất lâu tại mỗi cột mốc, và chúng tôi cũng không ngoại lệ, đứng nghiêm mình chào cờ trước mốc như một cách thể hiện lòng yêu nước của thế hệ trẻ hôm nay.

dsc_9930
Còn gì bình yên và tình hơn là ngồi ngắm mây bay giữa trời thu nắng ngọt
ha8_8992_1
Những con đường mê mải giữa thu vàng
Những câu chuyện về dòng sông, về cái tên Lũng Pô, rồi thác Tây, con suối, mùa nào nước cao, mùa nào nước thấp, mùa nước đục nước trong, chuyện đời sống thường ngày, cả chuyện phải cảnh giác ra sao để bảo vệ toàn vẹn từng tấc đất của Tổ quốc. Tất cả những điều đó là động lực lớn để chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc được ngăn bởi dòng sông. Phía bên kia là núi đồi trùng điệp của nước láng giềng với con đường cao tốc nối liền Lào Cai – Côn Minh được xây dựng dạng cầu vượt mà không xẻ núi. Từng đoàn xe lớn nhỏ nối đuôi nhau chạy rầm rập suốt ngày đêm. Trong khi đó, phía Việt Nam chỉ là con đường nhựa nhỏ uốn mình quanh các sườn núi với rất nhiều đồi chuối xanh ngắt là nguồn thu nhập chính của bà con dân tộc Mông, Dao ở đây. Chúng tôi dừng lại ở những ngôi nhà trình tường để hỏi han cũng như tìm hiểu về cuộc sống của người dân vùng biên.

Miền biên ải thiêng liêng

Từ con đường chính nối liền lên tận Y Tý, chúng tôi rẽ vào đường tuần tra biên giới để đi Lũng Pô. Con đường nhỏ nằm dưới những tán chuối đang mùa trĩu quả, ven đường là vô vàn hoa dại khoe sắc. Cả đoàn vào trạm biên phòng Lũng Pô để trình báo theo đúng thủ tục khi vào vùng biên giới, cũng là để hỏi thêm các anh về tình hình biên cương của Tổ quốc. Từ đồn biên phòng, chúng tôi men theo con đường ven sông đã được kè rất chắc chắn để xuống ngã ba sông, nơi gặp nhau của dòng suối Lũng Pô và dòng sông Hồng, chính là điểm mốc đầu tiên đánh dấu con sông đổ vào Việt Nam.

dsc_9797
Mây là đặc sản của miền cao Y Tý vào khoảng từ tháng 11 đến tháng 2 hàng năm

Tháng 9, sông Hồng đang mùa nước cạn, lòng sông trơ mình ra những bãi bồi hai bên, nước từ thượng nguồn đổ về không trong như ở suối Lũng Pô đổ ra vì thế mà dễ dàng nhận thấy hai dòng trong đục hòa vào làm một để chảy về xuôi. Điểm đánh dấu tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc là cột mốc số 92. Cột mốc số 92 là loại mốc 3 cùng số, có nghĩa là sẽ có mốc 92 (1), 92 (2) và 92 (3). Mốc 92 (1) nằm trên lãnh thổ Việt Nam, mốc 92 (2) thuộc lãnh thổ Trung Quốc cách mốc 1 là 127,61m, mốc 92 (3) cũng được đặt trên lãnh thổ nước bạn, cách mốc 1 và 2 lần lượt là 259,75m và 209,83m.

dr095739
Cột cờ Lũng Pô – nơi đánh dấu chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc
img_3626
Cột mốc biên giới số 92 đánh dấu điểm đầu tiên của dòng sông Hồng trên nước Việt
Với những người con nước Việt mê chinh phục mốc như chúng tôi, việc được đứng bên trụ đá hoa cương với dòng chữ Việt Nam cùng số mốc đã là những giây phút thiêng liêng bất tận. Có những khi đi cả ngày đường vất vả, trèo đèo, lội suối chỉ để tìm đến điểm mốc đánh dấu chủ quyền đó.

Chúng tôi vốc lên tay mình từng vốc nước sông mà dâng lên những niềm xúc cảm. Đó là niềm tự hào về dân tộc, về những hi sinh của các thế hệ đi trước đã ngã xuống nơi đây để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Cũng từ đây, dòng sông chảy về phía hạ lưu mang biết bao phù sa để nuôi dưỡng, sản sinh ra vô vàn hoa trái, lúa gạo mà còn tạo nên nền văn minh Lạc Hồng hàng ngàn năm lịch sử của dân tộc Việt Nam. Vì không thể sang được hai mốc phụ 2 và 3 nên chúng tôi lên mốc 92 (1) để thực hiện nghi lễ chào cờ.

dsc_9921
Y Tý như một miền cổ tích giữa đời thực

Tạm biệt nơi ngã ba sông, tạm biệt các anh biên phòng vui tính, chúng tôi ngược đường lên Y Tý. Con đường tuần tra biên giới nhỏ bé uốn mình theo từng vách núi, phía bên kia chỉ cách một dòng sông là nước láng giềng. Qua Khu Chu Lìn, rồi A Lù, Y Tý hiện lên trước mắt khiến cả đoàn chúng tôi ngỡ mình đang đi lên thiên đường. Từng mái nhà nhỏ nép mình giữa thảm lúa vàng, tương phản với mây trời. Như một sự may mắn hiếm gặp, có những người bạn của tôi đã đi Y Tý đến cả chục lần chỉ để săn mây nhưng bất thành, và giờ thì nó ở ngay trước mặt chúng tôi. Đứng trên cao nhìn xuống, cả không gian như một biển mây, bầu trời xanh ngắt càng làm tôn thêm vẻ trắng ngần của mây. Mây luồn trên khắp đường đi, qua kẽ tay người lữ khách. Có lẽ, đó là sự trả công của mảnh đất nơi phên dậu đất nước cho những nhọc nhằn suốt đường đi của đoàn.

ha8_9037
Còn chần chừ gì nữa, lên đường thôi nào!
Lộ trình sông Cái

Sông Hồng có tổng chiều dài khoảng 1.149km bắt nguồn từ Nguy Sơn – Vân Nam – Trung Quốc ở độ cao 1.776m, phần chảy trên nước Việt dài chừng 510km, khúc giao dọc biên giới Việt – Trung là 80km. Điểm tiếp xúc đầu tiên của dòng sông này vào Việt Nam tại Lũng Pô, xã A Mú Sung, huyện Bát Xát, Lào Cai. Sông Hồng chảy qua 9 tỉnh của nước ta và được “tiếp sức” bởi các dòng sông khác như sông Đà, sông Lô, ngòi Hút, ngòi Thia… trước khi đổ ra biển Đông. Để đến được Lũng Pô, bạn phải đi từ Lào Cai, theo tỉnh lộ 155 ngược lên Bát Xát, rồi từ đó đi theo đường tuần tra biên giới, qua các cột mốc 95, 94, 93 trước khi tới mốc 92.