Mai Khôi: Mẹ tôi là người an phận

Sống

May mắn, Khôi được sống trong một gia đình văn hóa, có tình cảm, và nói về mặt tinh thần, rất ổn. Ba Khôi là người yêu quý mẹ Khôi nhất trên đời rồi mới đến yêu con cái.


Mai Khôi có biết gì về ngày lễ Vu Lan không?

Có chứ, Khôi biết Lễ Vu Lan từ lâu rồi. Nhà Khôi theo đạo Phật nên biết lễ Vu Lan. Thường thì cũng không có làm gì đặc biệt, chỉ có tặng hoa, tặng quà cho me mà thôi. (Mẹ Khôi người Huế, Khôi gọi là me). Khôi có những ngày này dành riêng cho me: Ngày 8/3, ngày sinh nhật me, ngày sinh của Khôi, ngày Vu Lan, ngày Nhà giáo Việt Nam (bởi me Khôi là giáo viên).

Gần đây, thời gian và nhịp sống hối hả, sự ngăn cách giữa hai thế hệ luôn diễn ra, nên sự gần gũi giữa con cái với người mẹ thường có khoảng cách, với Khôi thì sao?

Ngược lại, me Khôi thường hay tâm sự với Khôi lắm, và Khôi cũng vậy. Đặc biệt, me thường viết thư tay cho Khôi từ lúc Khôi còn nhỏ đến lúc trưởng thành. Sinh nhật Khôi, me cũng viết thư, tặng quà. Mà quà dễ thương lắm, là những cuốn thơ bé xinh xinh như thơ Xuân Quỳnh này, rồi me còn làm thiệp tặng cho Khôi nữa. Khôi có điều gì, cũng tâm sự với me.

Khôi thấy học tập được ở mẹ mình điều gì?

Có một đức tính mà Khôi nghĩ mình chưa có làm theo được, đó là Khôi thấy me Khôi chưa bao giờ làm phật lòng ai hết, chung quanh cũng không có ai đố kị. Cũng có thể me Khôi an phận. Khôi nghĩ, me như vậy là thành công rồi. Bản thân Khôi khác tính me Khôi nhiều lắm, trong cuộc sống này, Khôi phải năng động, mạnh mẽ, bởi Khôi muốn trải qua nhiều thử thách.

Me thì hiền dịu, mong manh, dễ vỡ nên được nhiều người xung quanh thương yêu. Khôi học được me cách đối xử tốt, chu đáo, nhất là khi mình yêu thương ai, mình sẽ quan tâm chu đáo tới những chuyện nhỏ nhặt lặt vặt, và tịnh không có ghét gì ai hết. Sống sao cho Thiện thôi.

Đã bao giờ Khôi làm cho gia đình, làm cho mẹ Khôi phải buồn không?

Cũng có đấy. Trước kia, me hay phàn nàn việc Khôi ăn mặc hơi thoáng, mỗi lần nhìn thấy Khôi mặc đồ đi diễn là thấy mệt mỏi, và phản đối. Có lần, thấy Khôi mặc đồ sexy gợi cảm, me không chịu, gọi Khôi lại bắt thay đồ. Khôi cũng giận, cãi lại: “Tại sao me lại ngăn cản con như vậy!” Hôm đó, Khôi có hơi to tiếng với me một tí.

Me Khôi buồn, quay đi, nằm vật xuống giường, không nói năng thêm gì hết. Khôi cũng bực và giận, nhưng đang vội đi làm. Tới nửa đường thì thấy hối hận. Tại sao mình lại to tiếng với me vì cái lý do đó nhỉ? Khôi gọi điện thoại xin lỗi và me đã hết giận Khôi.

Ngoài chuyện trang phục khá thoáng, làm cho mẹ phải bực bội, thì chuyện sống tự do của một ca sĩ như Khôi, có làm gia đình lo lắng không?

Khôi vẫn giữ quan điểm: Trong cuộc sống, mình phải làm chủ công việc của mình, giữ được quan điểm sống của mình. Ba me, thì mình yêu thương tôn trọng, nhưng Khôi không thích bị phụ thuộc quá nhiều.

Năm 6 tuổi, Khôi đã biết đi đánh đàn organ kiếm tiền, từ nhỏ, đã tự chủ được rồi. Cá tính của Khôi khá mạnh, và tính quyết đoán nữa. Khôi ít khi dám cãi ba me, nhưng Khôi làm việc gì chắc chắn đúng, về sau ba me sẽ thấy Khôi đúng!

Chuyện tình cảm thì sao?

Thỉnh thoảng trên báo có vấn đề nọ kia về Khôi, ba me đọc được, vội vàng gọi điện thoại lên xem thực hư thế nào. Khôi luôn nói rõ ràng để ba me hiểu và an tâm. Chuyện tình cảm, chỉ cần Khôi thích, Khôi yêu thương ai, ba me sẽ luôn ủng hộ. Hơi buồn, vì trước kia, Khôi ít giữ được tình cảm lâu bền với bất kỳ ai, Khôi dễ yêu, dễ chán, dễ thay đổi lắm. Không yêu người nào quá hai năm!

Vậy bây giờ, tình cảm của Khôi thế nào rồi? Có còn nhanh tàn như lá mùa thu không?

Việc tình cảm thay đổi nhanh chóng của Khôi cũng đã từng làm me buồn đấy. Nhưng biết sao được. Muốn nuôi một mối tình, thì mình ráng thay đổi, nhưng tình cảm hết rồi, Khôi không thay đổi được. Bây giờ, tuổi của Khôi chững chạc hơn, tình cảm, cảm xúc ổn định hơn. Khôi đang yêu một người, và cảm thấy yên ổn, cũng đã được gần hai năm rồi mà… chưa có thấy lung lay gì hết!

Có bao giờ Khôi nghĩ đến chuyện mình là một người mẹ thì sẽ như thế nào không?

Có. Trước hết, Khôi phải là người yêu chồng, và dành trọn thời gian, tình cảm cho chồng. Thực ra bây giờ, quan niệm gia đình cũng đã thoáng hơn rồi. Người ta có thể sống chung với nhau mà không cần kết hôn. Một gia đình phải là hai người thương yêu nhau, sống với nhau quãng thời gian dài, muốn có con với nhau. Khôi nghĩ, mình sẽ làm tốt việc đó.

Hiện tại, Khôi chưa thích mang bầu, chưa thích sinh con. Thậm chí, hơi hãi khi nghĩ đến điều đó. Khôi thích con nít, nhưng giá mà đừng phải đau đớn, đừng phải mang bầu nhỉ? Nhưng, Khôi sẽ sẵn sàng hy sinh, nếu như người yêu của mình muốn. Đó là điều chính đáng! Chồng con, là do trời định, là số mệnh. Khôi tin vào số mệnh!


Thực hiện: Codet – Ảnh: Trần Huy Hoan

Thực hiện: depweb

12/08/2008, 11:29