Lặng im ở thiên đường Koh Rong Samloem

Du Lịch

Nếu bạn có nhu cầu rời bỏ cuộc sống đô thị ngột ngạt trong một vài ngày, hay cần sống chậm lại, hãy đến với Koh Rong Samloem. Nằm cách thành phố SihanoukVille khoảng 20km, với 45 phút đi tàu trên biển, du khách đã đến Koh Rong Samloem, một hòn đảo hoang sơ và tuyệt vời nhất của đất nước Campuchia tươi đẹp với biển xanh và cát trắng. Và hẳn không còn nghi ngờ gì nữa, đây là hòn đảo mà bạn có thể “ẩn mình” khỏi không khí xô bồ của đời sống đô thị.

          shutterstock_366734606  shutterstock_594480680

Koh Rong Samloem là một hòn đảo nhỏ hoang sơ, không có dân cư sinh sống. Dạo một vòng quanh đảo ta có thể thấy rằng, các resort đều là của người nước ngoài xây dựng và quản lý. Những người dân bản địa chỉ làm công việc dịch vụ. Điểm đặc biệt đầu tiên khi đến đảo là du khách sẽ được đón bằng cano đến các resort đã đặt trước. Các resort, thực chất là các căn bungallow đều nằm ngay sát bờ biển nên việc bạn để chân trần và kéo lê những chiếc va li trên dải cát mịn là một sự giải phóng đầu tiên sau một chặng đường di chuyển dài.

shutterstock_620815751

shutterstock_620635772

Tiếp theo đó là cảm giác được chạm chân xuống làn nước xanh trong veo chạm đáy, với những đàn cá bơi lội tung tăng. Bàn chân của bạn sẽ được bước trên những hạt cát trắng mịn trước khi đến khu resort.

shutterstock_690520324

2b1a0064

Thị giác của bạn sẽ có chút bất ngờ khi các khu nghỉ dưỡng đều hòa mình dưới những rặng cây. Các resort ở đây đều theo phong cách hòa hợp với thiên nhiên, được xây dựng với những chất liệu bản địa hoàn toàn tự nhiên với gỗ, tre, nứa, lá… nhưng vẫn toát lên tính thực dụng của người châu Âu, tối giản và tiện dụng. Tại đây, mỗi resort mang một phong cách riêng, thể hiện hấp dẫn khác nhau, có lẽ phù hợp với cá tính của từng người chủ. Có những dãy nhà lá cọ, những tổ hợp theo phong cách hình ống, một vài căn nghỉ dưỡng ở trên cây… tất cả tạo nên một không gian đa sắc, đôi khi làm lúng túng cho người lựa chọn bởi sự quá phong phú và đa dạng này.

khong-gian-tinh-lang

nha-co-tang

Biển ở khu trung tâm khá hiền hòa. Dù bạn thức dậy từ tờ mờ sáng để đón bình minh hay ngồi ngắm cảnh chiều buông thì nó vẫn luôn ở trạng thái vô cùng yên tĩnh. Bất kỳ lúc nào bạn cũng có thể thả mình vào dòng nước trong xanh. Mặt biển sóng khá lặng và êm đềm tạo một cảm giác thời gian luôn ngừng trôi.

shutterstock_476734537

Với một cuốn sách yêu thích trong tay, có lẽ bạn đã có một Koh Rong Samloem của riêng mình. Trong lúc đó mặt trời từ từ mọc lên hoặc biến mất trên nền nước trong xanh, trở thành khung nền cho câu chuyện cần giải mã của bạn.

nha-nghi-chat-lieu-ban-dia-hoan-toan-tu-nhien

nhung-chiec-ghe-rat-dac-trung-tren-boi-bien-o-day

Một điểm nữa tại Koh Rong Samloem sẽ khiến cho bất cứ du khách nào cũng hài lòng là có thể dừng chân ngồi nghỉ hoặc nằm dài ở bất cứ chiếc ghế nào trên bờ biển mà không hề bị ai làm phiền. Những chiếc ghế nệm đặc trưng hay những chiếc đu võng được đặt dọc bờ biển luôn như chờ đợi và mời chào người đến. Trong buổi chiều tà, với một chai bia lạnh hay một ly cocktail hấp dẫn sẽ cho bạn một cảm giác thư thái trước khi vào bữa tối.

shutterstock_634942349

shutterstock_630042857

Vì các khu resort là chủ người nước ngoài nên đồ ăn ở Koh Rong Samloem thường là đồ theo phong cách ẩm thực Âu. Chỉ từ 5 đến 10 USD (110.000 – 220.000 VND), bạn đã có thể có một bữa tối BBQ vui vẻ kèm đồ uống. Các quán bar luôn mở đến đêm với đồ uống được pha tinh tế một cách hoàn hảo.

shutterstock_272163173

shutterstock_622028690

Khám phá sự kỳ bí của hòn đảo cũng là một sự lựa chọn nếu bạn có thời gian. Cách thứ nhất, bạn có thể thuê tàu đi một vòng quanh đảo hoặc ra ngoài vịnh lặn ngắm san hô. Trong mùa tháng 3 đến tháng 5 du khách có thể xem lân tinh phát sáng trên mặt biển vào buổi chiều muộn. Cảm giác mặt biển như dát bạc trong chiều hoàng hôn cũng là một cảm giác nên trải nghiệm.

nhung-resort-bang-la-co

Cách thứ hai, bạn có thể chọn hành trình bằng đường bộ. Hành trình này, bạn phải băng qua khu rừng trên đảo khoảng 40 – 45 phút. Khám phá nơi đây là một trải nghiệm vô cùng thú vị, bạn nên đi vào buổi sáng, đoạn đường ban đầu khá thoải, dễ đi nhưng càng về sau sẽ hơi khó đi hơn một chút vì vướng nhiều cây hai bên. Hành trình này sẽ dẫn đến ngọn hải đăng trên đảo cách khoảng 5km đi bộ từ khu trung tâm. Đứng ở đây bạn có thể nhìn thấy toàn bộ hòn đảo xinh xắn và tận hưởng làn gió biển miên man.

nhung-bien-hieu-moc-mac-lang-man

Hãy đến và tận hưởng Koh Rong Samloem nếu có thể, bạn sẽ không bao giờ cảm thấy nuối tiếc vì điều đó! Nó sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời, nhẹ nhàng và sâu lắng!

Thực hiện: depweb

11/10/2017, 07:00

Đồng Cao – miền cổ tích giữa núi đồi Đông Bắc

Du Lịch

Cách đây chừng hơn 6 năm (trước năm 2010), Đồng Cao vẫn là một cái tên khá xa lạ với giới “xê dịch”, cũng tại đường sá khó khăn, bởi cái xứ ấy chẳng ai lên làm gì. Tình cờ nghe một người bạn đọc đâu đó trên tờ báo địa phương nhắc tới địa danh này, họ gọi đó là “Mẫu Sơn” của Bắc Giang, vội vã lục tìm mọi thông tin thì được biết đây là một bản xa xôi nhất của một xã khó khăn nhất tỉnh. Những thông tin ít ỏi nói rằng nơi đó còn lưu giữ những truyền thuyết ly kỳ về những tảng đá rất lớn nằm đầy trên cả vùng đồi cỏ rộng bát ngát.

Vậy là chúng tôi lại lên đường…

Đêm bên bờ vực thẳm

Hà Nội tiễn chúng tôi bằng những cơn nắng nhẹ cuối thu. Thẳng hướng Bắc Ninh rồi qua Bắc Giang, rẽ theo hướng đi Chũ, Lục Ngạn. Quốc lộ 31 khá nhỏ nằm giữa những đồi vải xanh ngắt một màu, xen kẽ là dăm ba ngôi nhà ngói đỏ lọt thỏm giữa màu của núi, của rừng. Theo bản đồ, đường lên Đồng Cao phải đi qua trung tâm xã Thạch Sơn, từ đó men theo con đường đất nhỏ qua Đồng Băm rồi offroad tiếp khoảng hơn 10km nữa mới tới cao nguyên. Mải miết đuổi theo ánh nắng chiều, chúng tôi đi qua cả lối rẽ vào Thạch Sơn hơn chục cây số. Dừng lại nơi trung tâm huyện Sơn Động hỏi đường. Ai cũng nói “phải quay lại mới đi lên được, chứ ở đây không có đường nào lên Đồng Cao đâu”.

anh-1
Cắm trại trên Đồng Cao là một trải nghiệm rất thú vị mà bạn nên thử một lần trong đời

Chúng tôi ghé vào trạm xăng đổ đầy xăng và hỏi đến cả chục người dân thì đều nhận được câu trả lời là có thể lên Đồng Cao bằng đường đi qua bản Gà nhưng chỉ có thể đi bộ leo rừng mà thôi. Vào trung tâm bản, hỏi thêm ba người dân nữa thì đều nhận được câu trả lời là có một con đường mòn rất nhỏ (chỉ rộng chừng 40cm) có thể lên được Đồng Cao nhưng chưa thấy ai đi xe máy qua đó. Phương án quay ra để đi đường cũ cũng không được bởi lối đi qua xã Cẩm Đàn (đường chính lên Đồng Cao) giờ đã bị phong tỏa vì đó là khu vực trường bắn của quân đội. Chúng tôi quyết định đi tiếp, đến sau này tôi mới biết đó là một quyết định mạo hiểm, vô cùng mạo hiểm…

anh-2
Cả cao nguyên rộng lớn bao gồm rất nhiều đồi cỏ như trong chuyện cổ tích

Quả thật, con đường, cũng không hẳn là đường, chỉ là lối mòn đi bộ của người dân làm cho chúng tôi nhiều phen thót tim. Có khá nhiều đoạn phải băng qua vườn của nhà dân, thậm chí còn phải gỡ cả hàng rào ngăn trâu bò để đi qua. Mỗi lần gặp lối rẽ là mỗi lần phải quyết định. Cho xe nằm đổ xuống bởi độ dốc quá lớn không thể dựng xe bằng chân chống, tôi lấy đèn pin ra dò từng dấu vết để lại. Dò xem lối nào có dấu chân người hay trâu bò, lối nào là lối bỏ hoang, cứ mỗi ngã ba như thế chúng tôi mất ít nhất là 5 phút, nhiều nhất là 20 phút. Dấu hiệu để nhận biết trong những trường hợp này là vết chân động vật hay con người để lại, và nhìn xa hơn nếu có ánh đèn thì đi về nơi ấy. Kỹ năng sinh tồn suốt 5 năm đi du lịch bụi của chúng tôi đều được lôi ra dùng hết. Lúc này, bốn bề là màn đêm đen kịt, không còn tiếng chó sủa, không còn thấy ánh đèn nhà dân nữa, chỉ có rừng và rừng mịt mùng.

img_2119
Con đường mòn từ Bản Gà lên Đồng Cao vốn chỉ dành cho người dân đi rừng

Không dưới năm lần tôi suýt bị rơi xuống vực, lý do là ngay phía bên phải của lối mòn chúng tôi đi là mép vực được các loài cây họ dương xỉ che kín. Cứ chống chân xuống lại bị hụt, càng đi sâu vào rừng lối mòn bằng đất dường như càng bị cây cỏ xóa nhòa. Cả ba chúng tôi đều ngóng về phía trước chỉ mong thấy ánh đèn điện của bản Đồng Cao hắt lên, nhưng khi đến tận nơi tôi mới biết rằng cả bản chưa hề có điện. Sự cố về xe đã xảy ra khi liên tiếp leo dốc trong điều kiện cây cối che phủ cao cả mét như thế, đầu tiên là tiếng những cành cây đâm vào bánh xe bị cuốn gãy gây mắc kẹt, tiếp đến là việc va chạm vào những tảng đá giữa đường gây biến dạng một số bộ phận. Cần phanh ở xe tôi bị cong ngoặt lại sau cả chỗ để chân, vì thế phanh sau bị kẹt, giải pháp duy nhất là nới lỏng phanh sau tối đa, đồng nghĩa với việc mất luôn tác dụng phanh của bánh sau.

img_2161
Các bạn nhớ đừng để lại bất cứ thứ gì nhé, chỉ lấy đi những bức hình mà thôi

Mải miết chạy giữa rừng trong đêm mịt mùng, mồ hôi túa ra đầm đìa bởi những lần phải gò lưng đẩy xe, bởi phải căng mắt, gồng tay giữ cho xe không lao xuống vực thẳm bên phải. Vượt thêm chừng 1 ngọn đồi đầy cỏ dại và thêm một khu rừng nữa, điều kỳ diệu đã xảy ra với chúng tôi. Sau cái hàng rào chắn trâu bò cao gần bằng một người lớn, chúng tôi thấy con đường rộng hơn, bên phải đường không còn là vực nữa mà là những vũng nước. Bằng trực giác của một kẻ lớn lên từ miền quê, tôi biết đó là vũng nước trâu bò hay đằm. Khi tôi nói lên điều đó, cả hai người bạn đồng hành đều thốt lên, như vậy là xung quanh đây có trâu bò, mà có trâu bò là sẽ có người dân.

img_2431
Cung đường lên Đồng Cao ngày xưa rất gian khó, giờ thì đã được bê tông hóa nên đi lại rất dễ dàng
anh-3
Giữa đất trời bao la, chỉ có ta với ta

Dừng xe lại nơi bãi đất bằng phẳng nhất, chúng tôi bắt đầu đi dò đường, tỏa ra hai hướng khác nhau. Tôi đi men theo hướng lên đồi, một ngọn đồi nhìn lờ mờ dưới ánh trăng như là đồi trọc. Khi lên đến đỉnh, phát hiện thấy có nhiều hòn đá rất lớn nằm rải rác, dõi mắt ra xa nhất cũng chỉ thấy toàn cỏ và đá như thế. Điều đó có nghĩa là cả ngọn đồi rất lớn này đều chỉ có mỗi cỏ mà không có cây lớn, rất giống với một bức ảnh chúng tôi đã xem trên tờ báo địa phương trước lúc lên đường. Chúng tôi quyết định đêm nay sẽ dừng lại trên đỉnh ngọn đồi này.

img_2485
7 năm về trước, chỉ có xe máy mới lên được Đồng Cao nhưng giờ thì ô tô đã có thể đi được rồi
anh-4
Bạn có thể tham quan nhiều thắng cảnh khác ở trên đường đi như hồ Cấm Sơn, hang Vua…

Những kinh nghiệm sinh tồn được áp dụng hết mức từ việc chọn nơi cắm lều đến cách thức dựng, cách làm dây báo động khi có động vật lại gần, đào rãnh đề phòng đêm mưa nước tràn vào lều… Dựng xong chỗ ngủ đêm đó, chúng tôi bắt đầu lôi bếp và thức ăn ra nấu, cả chặng đường vật lộn với con đường, với rừng và sự sống đã làm quên đi cảm giác đói. Ngẩng mặt lên trời, mới thấy sự kỳ diệu của thiên nhiên, gió thổi tan hết những áng mây che để lộ ra vầng trăng tròn vành vạnh. Trăng của đêm 16 trên cao nguyên có lẽ là cái trăng đẹp nhất mà chúng tôi từng được ngắm. Giấc ngủ không mộng mị giữa thiên nhiên hoang sơ nhanh chóng đến để rồi sáng mai choàng tỉnh giấc vì ánh bình mình nơi ngọn núi xa mờ. Bình mình trên miền cao nguyên Đồng Cao mang toàn bộ vẻ đẹp của núi rừng nơi đây.

img_2518
Cuộc sống rất bình yên ở cao nguyên Đồng Cao

Những ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên

Cả ba chúng tôi leo lên tảng đá cao nhất ở đó mà ngồi, cứ ngồi yên bất động như vậy để ngắm bình minh, chẳng ai nói câu nào bởi dường như tất cả đều đang “say” vẻ đẹp nơi đây, vẻ đẹp tinh khiết của buổi sớm mai, của những ánh nắng đầu tiên trong ngày mới. Chúng tôi thu dọn đồ đạc, xếp lại lều và tiến về hướng con đường của ngày hôm qua. Đi thêm chừng 3km đường mòn ven rừng nữa thì chúng tôi đến một khoảng không rộng lớn. Khoảng không này rộng gấp hàng chục lần ngọn đồi mà chúng tôi đã cắm trại. Lúc này đây, tôi mới khẳng định với người bạn đường rằng chúng ta đã lên đến Đồng Cao, Đồng Cao chính là nơi đây, là nơi cắm trại hoặc dựng lều lý tưởng cho những chuyến dã ngoại hay đi “phượt” của giới trẻ.

img_2490
Hầu hết các đồi cỏ ở Đồng Cao chỉ để chăn thả gia súc

Quang cảnh trước mắt chúng tôi là cao nguyên đầy cỏ, những đồi cỏ rộng thênh thang kéo dài như vút lên tận trời xanh, nằm trên trảng cỏ là những tảng đá như ai đó đặt lên tạo nét chấm phá cho bức tranh xanh rì này. Sim nở tím cả vạt đồi, sau sau đã ngả lá vàng, đàn bò nhởn nhơ gặm cỏ, khói nhà ai bay lên bảng lảng, cả bầu trời ánh lên một màu xanh huyễn hoặc, đám mây nhẹ trôi tưởng như giơ tay lên là chạm vào được.

img_2517
Chạy giữa thảo nguyên mênh mông, chúng tôi cứ ngỡ mình lạc bước giữa bầu trời xứ lạ

Chúng tôi tiến sâu vào bản, vào căn nhà vách đất đầu tiên, ngồi trò chuyện với ông cụ người Mán đã gần 70 tuổi. Cụ cho biết, cả bản chỉ có khoảng 13 hộ dân, sống quây quần tại thung lũng nhỏ trước mặt nhà cụ đây, nguồn lương thực chủ yếu là lúa cấy được trên dăm ba thửa ruộng bậc thang thấp, còn lại là ngô được trồng xen kẽ và chăn thả trâu bò trên những đồi cỏ mà chúng tôi đã đi qua. Không điện, không nước sạch sinh hoạt, không sóng điện thoại, không đường bê tông, gần như không giao tiếp nhiều với thế giới hiện đại trừ những khi xuống chợ Sơn Động mua mắm muối là toàn bộ cuộc sống bình yên của bà con người Dao và Mán tại Đồng Cao.

img_2527
Ông cụ đầu bản với căn nhà vách đất nhưng rất hiếu khách
img_2539
Dăm ba cuốn tập, cây bút cho lũ trẻ ở Đồng Cao

Dừng lại nơi điểm trường đơn sơ nằm giữa bản, từng món quà nhỏ bao gồm sách vở, bút chì, quần áo, bánh kẹo được chia đều cho tất cả trẻ em ở đây. Lúc đầu các em còn nhút nhát và e dè nhưng rồi không khí trở nên vui hơn. Từng tiếng cười hồn nhiên giòn tan, từng bà mẹ bế con từ trong 13 ngôi nhà đi đến nhiều hơn. Tại thời điểm này, chúng tôi thấy vui, niềm vui được đền đáp xứng đáng sau một đêm đáng sợ. Mọi mệt nhọc và khoảng cách miền xuôi, miền ngược đều tan biến.

img_2522
Khoảng ruộng ít ỏi là nguồn lương thực chính cho cả bản

Chúng tôi ghé thăm dăm ba ngôi nhà trong bản, được nghe kể về sự tích những tảng đá, kể về hang Vua của bà con dân tộc Dao, về những câu chuyện cuộc sống nơi mảnh đất nghèo khó nhất của cả tỉnh.

Tạm biệt bà con sau khi nhận được cả túi đầy ngô và đậu Mán, chúng tôi theo con đường chính qua Đồng Băm, rồi Thạch Sơn trở về Hà Nội mang theo trong mỗi người là ký ức về một miền cao nguyên xa vắng…

“Mục sở thị” 3 homestay đẹp nhất ở Hà Giang

Du Lịch

Cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang) là điểm đến vô cùng hấp dẫn với những dãy núi trùng điệp hùng vĩ, với đèo Mã Pì Lèng danh trấn giang hồ cũng hàng chục phiên chợ đầy sắc màu, những ngôi nhà và phong tục văn hóa thú vị của người Hmong, Dao, Lô Lô Chải…

Bạn có thể đi Hà Giang cả 4 mùa trong năm bởi mỗi mùa đều mang một vẻ đẹp riêng biệt mà chẳng nơi nào có được. Cảnh đẹp của miền đất này được phơi bày ngay hai bên con đường Hạnh Phúc chạy xuyên qua bốn huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc. Nhưng để tìm được một chỗ nghỉ chân “cực chất” thì lại không dễ một chút nào. Đẹp bật mí cho bạn 3 homestay đẹp nhất ở Hà Giang hiện nay làm cho chuyến đi của bạn tuyệt vời hơn bao giờ hết.

Auberge de Meovac

Auberge de Meovac hay còn gọi là Chúng Pủa (trong tiếng H’mong nghĩa là bên suối) nằm trong một con ngõ khá nhỏ ngay trung tâm thị trấn Mèo Vạc.

img_1183-copy
Không website, không một hình thức quảng cáo nào cả nhưng lại là nơi lui tới của rất nhiều những khách du lịch nước ngoài. Phục dựng lại một ngôi nhà của người H’mong đã hơn 100 tuổi, Chúng Pủa vừa mang nét truyền thống ngàn đời nơi đây nhưng tiện nghi sinh hoạt lại hiện đại và cao cấp.

Homestay là một loại hình “du lịch xanh” lý tưởng đối với các bạn trẻ yêu thích khám phá văn hóa tại các vùng đất mới. Khi đi du lịch homestay, thay vì ở khách sạn hoặc nhà nghỉ các bạn sẽ ở ngay tại nhà của dân địa phương để có thể có một góc nhìn gần gũi và thực tế hơn với cách sống và nền văn hóa của chính họ.

 

Auberge de Meovac là ngôi nhà người H’mong đặc trưng với mái ngói âm dương, tường được trình bằng đất, cột nhà bằng gỗ Sa Mộc với chân đế bằng đá tượng hình cho bông hoa cây thuốc phiện.

img_1180-copy

Xung quanh Chúng Pủa vẫn là nhà vườn của người dân H’mong nên không gian khá yên tĩnh, gần như không có tiếng động cơ xe mà chỉ còn tiếng chim hót véo von, dế kêu rả rích, xen lẫn là tiếng mõ trâu của nhà hàng xóm.

img_7683-copy

Bạn có thể thư thái ngồi thưởng trà ngoài sân ngắm nhìn bầu trời đầy sao hoặc đọc sách trên những chiếc ghế vòm kiểu cũ nơi hiên nhà. Chúng Pủa cũng là nơi tuyệt vời để làm việc hoặc “ngồi im trong gió nghe đêm rớt”.

img_7697-copy

Sự kết hợp giữa tính truyền thống trong căn nhà của người H’mong với những tiện nghi hiện đại khiến Auberge de Meovac trở nên rất khác biệt, những vật dụng quen thuộc của đồng bào được đưa vào gian nghỉ đưa tới những trải nghiệm cho du khách.

img_7692-copy

Có ba loại phòng nghỉ ở Chúng Pủa cho bạn lựa chọn là phòng đơn, đôi và dorm. Mức giá cơ bản cho một phòng/ngày đêm là khoảng 60 USD, nếu ở dorm thì là 13 USD/người/ngày đêm.

img_7691-copy

Toàn bộ khu nhà có 3 phòng đơn, 2 phòng đôi và dorm có thể chứa được khoảng 12-14 người. Dĩ nhiên, Chúng Pủa không dành cho số đông thích ồn ào náo nhiệt và những bữa tiệc âm thanh quá lớn. Nó dành cho những ai thích không gian yên tĩnh, tiện nghi đậm chất truyền thống của người H’mong.

img_1074-copy

Bạn có thể yêu cầu bữa sáng kiểu Tây hoặc những món đặc sản của vùng cao. Sẽ rất thú vị khi vừa ngồi ăn sáng thảnh thơi, vừa ngắm bà con đi chợ phiên qua ngõ, đầy sắc màu với những âm thanh thú vị bởi thứ ngôn ngữ khác lạ.

abc-copy

Dao Lodge

Cũng giống như Auberge de Meovac, Dao Lodge (Nhà khách người Dao) là một công trình kiến trúc mang đậm nét truyền thống của người bản địa nhưng tiện nghi lại hiện đại. Ít người biết rằng công trình này được thiết kế bởi kiến trúc sư Hoàng Thúc Hào cùng cộng sự và đã đoạt giải Vàng Kiến trúc xanh năm 2015 – 2016. Toàn bộ tầng 1 của căn nhà được trình bằng đất, tầng 2 làm bằng hỗ với những tấm kính đón sáng, mái ngói bẻ cong biểu tượng chim én – vốn có rất nhiều tại đây.

img_5018-copy

Dao Lodge tọa lạc tại bản Nậm Đăm, huyện Quản Bạ với gần như 100% là đồng bào người Dao. Én vốn là loài chim cư trú dưới mái nhà của người Dao ở Nậm Đăm từ bao đời, nó báo hiệu cho mùa xuân với biểu tượng tươi đẹp, may mắn và hài hòa giữa con người với thiên nhiên.

img_5017-copy

Tầng 1 là không gian bếp (chính xác hơn là lò sưởi) và sinh hoạt chung với những bộ bàn ghế bằng chất liệu tre tại địa phương, cùng với đó là 2 phòng ngủ, quầy thông tin cũng như bàn ăn cho du khách khi có nhu cầu.

img_5006-copy

Không gian tầng 2 bao gồm 3 phòng ngủ với hành lang thông nhau, các phòng ngủ được bài trí để đón sáng tự nhiên, chất liệu sử dụng vẫn là tre, gỗ nhưng có thêm một số tiện ích hiện đại như lò sưởi, quạt hay tivi.

img_5009-copy

Phòng ngủ đôi được đặt ở đầu hồi nhà với vách kính hình tròn trên bức tường đất khiến toàn bộ không gian bừng sáng mỗi buổi sớm mai. Cả hai đầu phòng đều là ban công hành lang nên rất hữu ích để bạn có thể thoải mái uống cafe đọc sách thư giãn.

img_5016-copy

Dao Lodge được xây dựng từ năm 2014, một phần lợi nhuận thu được từ dịch vụ tại đây sẽ được góp vào Quỹ phát triển cộng đồng để phục vụ mục đích giữ gìn, phát triển bản sắc cũng như xây dựng làng du lịch văn hóa truyền thống của người Dao ở Nậm Đăm.

img_5023-copy

Homestay Hạ Thành

Hạ Thành nằm cách thành phố Hà Giang chừng 6km theo hướng đi cửa khẩu Thanh Thủy với 100% bà con dân tộc Tày. Toàn bộ những ngôi nhà ở Hạ Thành mang đậm nét kiến trúc của người Tày với mái cọ, sàn 2 tầng bằng gỗ. Đặc biệt, mỗi ngôi nhà ở đây đều có ao nuôi cá với suối chảy quanh nhà suốt cả năm mà không bao giờ dừng. Bạn có thể lưu trú tại khá nhiều nhà ở Hạ Thành, tìm hiểu cuộc sống, tham quan và trải nghiệm các phong tục địa phương thú vị.

img_1209-copy

Bạn có thể tới nghỉ ở Hạ Thành bốn mùa trong năm nhưng đẹp nhất vẫn là mùa Xuân và Thu, mùa Xuân với đào mận nở rực mỗi góc nhà, lúa cấy xanh mướt ngoài đồng, mùa Thu lại là màu của no ấm hiển thị trên mỗi nương lúa mùa gặt.

img_3131-copy

Tại sao không phải là một bữa sáng thảnh thơi ngắm nhìn đồng lúa, lắng nghe âm thanh náo nhiệt của những bàn tay đang gặt hái thành quả sau hàng tháng chăm sóc. Hạ Thành là bản vẫn còn giữ được nét đặc sắc của người Tày mà chưa bị du lịch hóa nhiều, những người dân mến khách sẵn sàng mời bạn vào nhà chơi hay dùng bữa cơm thân mật.

img_3147-copy

Hình thức lưu trú chủ yếu của du khách khi tới Hạ Thành là ngủ dorm với cả chủ nhà, gần như không có các phòng riêng biệt khép kín. Tuy nhiên, do suối chảy qua nhà quanh năm nên các tiện nghi cũng rất đầy đủ và sạch sẽ. Buổi sáng thức dậy, ăn sáng ngắm nhìn đồng lúa rồi đạp xe loanh quanh bản, chiều ngồi nhâm nhi cafe ngắm ánh hoàng hôn khuất dần sau núi…

img_3016-copy

Lúa ở Hạ Thành thường được gặt vào khoảng tháng 6-7 hàng năm, không hùng vĩ như ở Mù Cang Chải, Hoàng Su Phì nhưng ruộng ở Hạ Thành cũng đủ để bạn thỏa sức ngắm nhìn hoặc chụp hình thoải mái.

img_3268-copy

Một điểm rất đặc biệt trong việc canh tác của người Tày ở Hạ Thành là lúa được gặt thủ công bằng tay từng bông một. Những bông lúa gặt xong được buộc thành các bó nhỏ, phơi trên những tảng đá giữa đồng hoặc treo nơi hiên nhà mà không tuốt hạt ra như ở đồng bằng. Người Tày cho rằng làm như thế thì sẽ giữ được toàn bộ hương vị của lúa, khiến cơm dẻo thơm hơn, bảo quản cũng được lâu hơn.

Còn chần chờ gì nữa, hãy làm cho chuyến đi của bạn trở nên đặc biệt, đáng nhớ và ý nghĩa hơn bao giờ hết bằng cách sống và ở cùng những người dân bản địa như Đẹp đã nói với bạn trên đây.