Em muốn làm mẫu đàn bà “trà xanh”

Sống
Đàn ông thường không thích kiểu đàn bà nước lọc – vô hại, trong lành nhưng không có style. Nhưng các anh có dám yêu mẫu phụ nữ cà phê – thứ cà phê phin đặc nóng và sóng sánh gây mất ngủ, khiến các anh cồn cào ruột gan?

Nói vậy thôi, em không thích mình là cà phê đâu. Em mà là cà phê đen thì chắc em cô độc lắm. Em chọn là trà xanh! Nhưng không phải là vì anh mà vì em muốn thế! Em muốn làm trà xanh, chát nhẹ nhàng, ngọt sâu xa, gây nghiện theo cách êm ái nhất và trong lành vừa đủ. 

phụ nữ truyền thống, phụ nữ hiện đại, đàn bà nước lọc, đàn bà trà xanh

Người ta kháo nhau, thời đại của những ly trà nóng, của những giờ thảnh thơi, đã đến hồi khai tử. Người trẻ bây giờ uống trà trên xe bus, trà trên những cung đường, trà ở giữa nơi phố phường bụi bặm. Trà dùng khi cười nói, trà uống khi chơi đùa, trà khi nhảy nhót. Trà bây giờ thản nhiên trong những chai nhựa trắng. Trà không còn đòi hỏi gì về chỗ đứng nhiều, miễn là vui vẻ cả hai. Ai còn thong thả được với trà truyền thống? Ai còn ưa cái cách hương trà nhè nhẹ thấm lên lớp tế bào mềm mại của môi.

Em nghĩ, hôn nhân giống một cuộc thưởng trà! Và vì em vẫn là trà truyền thống, nên em không định cùng anh sống thử. Em yêu chứ, yêu nhiều, em mơ về anh mỗi tối và nghĩ đến anh mỗi giây phút đầu tiên khi ngày mới bắt đầu. Em cũng mong một ngôi nhà có hoa, và bọn trẻ con. Nhưng chuyện ấy không có nghĩa là mình nên “thử” sống. Đã sống thì “thử” làm sao được. Đã sống thì làm sao có thể tẩy xóa đi những gì đã trải qua giống như nút “delete” trên máy tính. 

Yêu và sống cùng nhau, là cách để người ta không thể chỉ cho mà không nhận, cũng không thể nào chỉ nhận mà không cho. “Thử sống” không phải là cách để đơn giản hóa nếu một mai có sự chia lìa. Không phải la cách để đỡ gây đau đớn cho những cuộc “ly hôn tinh thần”. Bởi lẽ, điều lớn nhất là linh hồn, cảm xúc đã đau đớn, chia lìa rồi! Yêu còn không thử được, thì “sống” làm sao mà “thử” được bây giờ. 

phụ nữ truyền thống, phụ nữ hiện đại, đàn bà nước lọc, đàn bà trà xanh

Đừng so sánh em với trà đóng chai, để rồi bực bội khi mất công lựa ấm, nhóm bếp rồi đun nước. Nếu không thật sự muốn thưởng trà, anh có thể đi qua. Đừng nói với em rằng người ta đang thưởng trà vẫn có thể bỏ đấy đứng lên, dù đã đun nước sôi và thả trà vào ấm. Chuyện ấy vẫn thường xảy ra, em đủ khôn ngoan để hiểu. Nhưng trà truyền thống vẫn có hương vị và lý lẽ riêng, có phẩm chất riêng mà thứ trà đóng chai ồn ã không với tới. Trà truyền thống, dù không còn nhiều người tìm đến thì vẫn là một câu chuyện, cuộc đời và văn hóa truyền thống đã lên tầm của cốt cách, phong thái và bản sắc. 

Em vẫn chọn mình là nét trà truyền thống, vì em biết, ai đã mê trà truyền thống thì thật khó rời xa. Ai đã mất công đun nước, đã chọn cho trà chiếc ấm xứng tầm thì mấy người muốn bỏ rơi chén trà thơm hương và quyến rũ mà tìm đến chai trà đóng hộp dễ dãi kia.

Bài: Hương Ngân

logo

Thực hiện: depweb

03/03/2015, 15:22