Cười chảy nước mắt với tâm thư của ông bố gửi bạn cùng lớp con gái

ĐẸP KIDS

“Bức tâm thư” của vị phụ huynh lớp 1 cụ thể như sau:

“Thư gửi cháu Hà Huyên lớp 1E bạn học cùng trường với con gái chú.

Thưa cháu Hà Huyên, chú thực sự rất đau lòng khi ngồi viết những dòng này. Cháu học lớp 1, cháu còn quá bé nhưng bé thì bé cháu cũng không thể tự cho mình cái quyền làm người khác tổn thương như vậy. Không chỉ một người mà là hẳn hai vợ chồng.

Thưa cháu, hôm trước chú đến đón Na, vì cháu với Na chơi rất vui, chú đã cố gắng ngồi lại để chờ. Chú chờ rất lâu. Cháu không hề tỏ ra cảm kích. Cháu chạy nhắng lên xong bỗng nhiên sà đến gần chú, cháu chỉ vào chú và hỏi Na, ông cậu đây à? Na vội bảo: không, bố tớ. Cháu lại bồi tiếp, bố gì mà già thế, tóc bạc hết rồi. Hai câu, hai câu thôi Hà Huyên ạ, cháu hạ chú, phạt ngang chú, nếu không bám vào thành ghế nhẽ chú ngã sấp mặt rồi. Hôm ấy, lần đầu tiên Na biết bênh bố vì chắc Na hiểu chú tổn thương nghiêm trọng thế nào. Na bảo thôi đừng trêu bố tớ. Bố tớ trẻ mà… huhu

Từ hôm ý, khi chú đến đón Na là trốn trốn để tránh gặp Hà Huyên. Chú sợ sự ngây thơ và thật thà của cháu. Cháu cứ giữ lấy và lớn lên. Sau này cháu già rồi sẽ hiểu thôi.

29572687_1092991624176629_8914408577546959877_n-1
“Đối tượng” Hà Huyên (chú thích của tác giả bức thư) – bạn học của con gái khiến ông bố Việt Hoàng bị tổn thương

Tiếp, hôm qua nữa, khi cô My Na vợ chú đi đón bạn Na. Cháu lại chạy nhắng lên, cô My Na quá chủ quan nên không phòng thủ. Cô My Na đứng thả dáng bên cây bàng đương nảy lộc non. Bất thần cháu sà đến rồi ‘hạ’ cô My Na, cháu chìa ngón tay búp măng bé xíu ra, chọc chọc nhẹ nhàng vào bụng cô ý rồi hỏi, cô ơi cô có em bé à. Sao bụng cô to thế… huhu… cô My Na túm lấy gốc bàng, từ từ rũ xuống. Bao nhiêu buổi đánh mỡ bụng, bao nhiêu ngày xoa dầu, nằm muối, quấn nilon… tất cả trở thành vô nghĩa hết ư? Hà Huyên hỏi xong thì ngơ ngác khi nghe Na giải thích, mẹ tớ sinh em bé lâu rồi. Hà Huyên đừng hỏi nữa.

Hà Huyên lại cười tít mắt rồi chạy nhắng lên. Cô My Na về nhà ốm lấy chú rồi hai vợ chồng cứ khóc nấc lên. Hà Huyên, Hà Huyên. Cháu có nhất thiết phải ngây thơ, hồn nhiên đến vậy không?

Thực hiện: depweb

31/03/2018, 06:43

Con yêu, mẹ nghe con đây!

ĐẸP KIDS

Trong hành trình làm mẹ của mình, tôi có rất nhiều những buổi chiều trở về nhà trong tình trạng kiệt sức và rối bời. Có những ngày căng thẳng tột cùng khi hai đứa trẻ cùng lên cơn khó bảo, ăn vạ, gào khóc trong khi đồ chơi vương vãi khắp phòng, sàn nhà tung tóe nước, bữa tối chưa nấu xong và điện thoại từ đồng nghiệp thì liên tục đổ chuông. Thật không may, tần số những ngày “loạn lạc” như thế lại khá thường xuyên.

noi-chuyen-cung-con-gai-2

Những lúc như vậy, tôi thường cố gắng dồn hết năng lượng ít ỏi còn lại để biến thành một cơn thịnh nộ, xả hết mọi tức giận đang tích tụ vào lũ trẻ bằng những lời la mắng hay hình phạt “time-out”, hoặc đầu hàng và chấp nhận mọi yêu sách của chúng, đổi lấy vài phút yên thân ngắn ngủi. Có một sự thật là cả hai lựa chọn đó đều khiến tôi cảm thấy có lỗi với lũ trẻ và thất vọng về chính mình. Cho đến khi tôi đọc được một câu nói trên diễn đàn của các bà mẹ Mỹ: “Con tôi không mang đến cho tôi sự phiền muộn, mà chính con đang trải qua điều đó”. Khi cha mẹ học cách sống chậm lại, đặt mình vào vị trí của con thì sẽ hiểu con hơn. Bằng cách đó, cha mẹ cũng không áp đặt cảm xúc, mong muốn của mình vào con, rồi khiến cả hai bên cùng tổn thương trong những tình huống con thể hiện cảm xúc (hoặc cha mẹ cho là) tiêu cực như giận dữ, thất vọng, chống đối, ăn vạ, mè nheo…
Điều đó thực sự đánh thức trái tim và tâm trí tôi.

– Đừng nói với con những điều lạnh lùng như: “Nín ngay! Có đau đâu mà khóc!”, “Đừng có xị mặt ra thế!”, “Có gì đâu mà phải sợ!”…

– Thay vào đó, hãy bắt đầu bằng những cụm từ như: “Bố mẹ thấy con/hiểu con/nghe con/biết con…”

Trong các bài giảng về làm cha mẹ trên khắp nước Mỹ, PGS – TS giáo dục Robin Berman, tác giả của những cuốn sách nổi tiếng, luôn nhấn mạnh: “Làm cha mẹ là trở thành huấn luyện viên cảm xúc của con. Quản lý cảm xúc là một kỹ năng trẻ cần phải học và luyện tập”. Vì thế, cách cha mẹ xử lý những cảm xúc tiêu cực của mình chính là bài học vô cùng có ý nghĩa với trẻ. Dưới đây là những lời khuyên dành cho bố mẹ:

Đừng cố cứu con ra khỏi cảm xúc tiêu cực!

Mà hãy dạy con cách đi qua những cảm xúc đó. TS Robin Berman cho rằng, hầu hết cha mẹ đều có một mong muốn là cứu con mình ra khỏi những cảm xúc tiêu cực càng nhanh càng tốt. Ngay khi con tỏ ra không vui, chán nản, khóc lóc…, chúng ta sẽ lao vào xử lý, phục vụ, đe nẹt, quát tháo, thậm chí là trao đổi cảm xúc tiêu cực của con bằng đồ ăn, những món quà hay trò chơi điện tử, miễn sao để con “đừng có như thế nữa”. Bố mẹ không biết rằng bằng hành động đó họ đã gửi cho con thông điệp: “Con không thể tự xử lý được cảm xúc của mình đâu!” hay “Cảm xúc này của con thật đáng xấu hổ!”, tệ hơn nữa là “Con không được phép thể hiện những cảm xúc như vậy!”, “Con làm bố mẹ không vui/phát điên lên rồi!”… Theo cách đó, chúng ta đang làm cho sức mạnh bên trong và sự dẻo dai của trẻ dần chết đi.

Vượt qua những cảm xúc khó khăn của bản thân là một kỹ năng sống vô cùng quan trọng trong xã hội hiện đại. Trẻ chỉ có thể làm tốt việc đó khi chúng được bố mẹ cho phép rèn luyện. Nếu bố mẹ không đủ bình tĩnh, tỉnh táo và kiên nhẫn để lắng nghe và an ủi con, thì hãy làm một việc đơn giản nhất, đó là “lùi lại và đứng ra xa”, cho con thời gian và cơ hội để tự xoa dịu. Đó chính là món quà tuyệt vời bố mẹ tặng con trong hành trình lớn lên của trẻ.

noi-chuyen-cung-con-gai-4

Đồng cảm với con

Khi bố mẹ phủ nhận cảm xúc tiêu cực của con, những cảm xúc đó không biến đi mà ẩn sâu, trở thành một vết thương trong lòng trẻ. Sự đồng điệu cảm xúc của bố mẹ sẽ tạo ra cảm giác an toàn cho trẻ. Các ông bố bà mẹ thường bỏ qua phần lắng nghe, ghi nhận cảm xúc của con và đi thẳng tới “dạy bảo”. Chính sự cảm thông của cha mẹ giúp trẻ giải mã và quản lý cảm xúc của mình.

Đừng nói với con những điều lạnh lùng như: “Nín ngay! Có đau đâu mà khóc!”, “Đừng có xị mặt ra thế!”, “Có gì đâu mà phải sợ!”… Thay vào đó, hãy bắt đầu bằng những cụm từ như: “Bố mẹ thấy con/hiểu con/nghe con/biết con…” thể hiện sự lắng nghe, quan tâm và tôn trọng cảm xúc của con. Theo một cách đầy yêu thương, bố mẹ vừa thừa nhận cảm xúc của con, vừa giữ được lập trường của mình như: “Mẹ biết con muốn chơi thêm chút nữa, nhưng đến giờ chúng ta phải về nhà rồi”, “Mẹ hiểu là con khóc vì con đang rất mệt, mình sẽ nghỉ một chút nhé!”, hay “Bố thấy là con đang sợ. Con có muốn bố ôm con không?”… Sự đồng cảm đó sẽ làm dịu đi những khó khăn, căng thẳng mà trẻ đang phải trải qua.

Hãy trở thành tấm gương cho con!

Nếu bạn thấu hiểu cảm xúc của mình và kiểm soát tốt bản thân thì hành trình làm cha mẹ sẽ dễ dàng hơn cho cả bạn và con. Hãy dừng lại việc quát nạt con, bắt chúng bình tĩnh. Nếu không thể làm gì tốt hơn, hãy nhớ nguyên tắc “lùi lại và đứng ra xa” trước khi bạn khiến mình và con tổn thương. Khi bố mẹ tự cho mình một khoảng thời gian vừa đủ để bình tình, họ sẽ xử lý vấn đề một cách thấu đáo, sáng suốt và bao dung hơn. Làm cha mẹ chính là cơ hội tuyệt vời để bạn học cách cân bằng và hoàn thiện bản thân.

Một điều rất thú vị là trong từ “emotion” (cảm xúc) có từ “motion” (sự chuyển động). Hãy để các con tự đi qua những cảm xúc tiêu cực, thay vì tìm cách ngăn chặn chúng. Đó chính là cơ hội để cả con và bố mẹ cùng trưởng thành. Cảm xúc là một phần quan trọng của sức khỏe tinh thần, vì thế, khi bố mẹ dành cho cảm xúc của con sự tôn trọng, kiên nhẫn và thấu hiểu, con sẽ được lớn lên trong trạng thái cân bằng, tự tin và hạnh phúc.

noi-chuyen-cung-con-gai-3

 

Mẹ chỉ cần yêu con thôi, là đủ

ĐẸP KIDS


Yêu con, là không vội vàng phán xét

Nếu mỗi ngày chúng ta dành một giờ đồng hồ để ở bên con và tuyệt đối đừng đưa ra yêu cầu, nhận xét gì về con, hãy cứ để con thoải mái, tự nhiên với những gì con muốn, với những lời con nói, với những việc con làm, sẽ cho chúng ta rất nhiều lợi ích. Thứ nhất, cha mẹ sẽ hiểu về thiên hướng của con. Có những đứa trẻ rất vụng về trong ngôn ngữ, nhưng lại cực kỳ khéo tay. Ngược lại, có những đứa trẻ không khéo tay cũng chẳng phát triển về ngôn ngữ, nhưng lại có trí tưởng tượng cực kỳ sinh động, và nó thường trầm ngâm rất lâu trước khi để cho một ý tưởng bùng nổ. Việc chúng ta quá vội vàng trong nhận xét con mình, hoặc áp đặt mô hình của đứa trẻ khác lên con sẽ đánh mất đi sự yên lặng quý báu trong việc quan sát và hiểu về con.

Con gái tôi có khả năng ngôn ngữ khá tốt, cháu thuộc nhiều thơ, nói chuyện thì rất “ra vẻ” người lớn. Nhiều người đến công viên, thấy hai mẹ con tôi nói chuyện với nhau, họ xuýt xoa, ôi ước gì con/cháu họ được một phần thông minh như con tôi, ước gì biết nói chuyện chững chạc như con tôi. Có người còn bảo, con/cháu nhà họ dốt lắm, chẳng biết nói hay làm việc nọ việc kia. Tôi hoàn toàn không vui khi phải nghe những lời nói đó. Cho dù họ đang khen con tôi thì tôi cũng không vui. Đứa trẻ nào cũng có ưu/ nhược điểm. Con tôi nói chuyện giỏi nhưng lại rất kém về hình khối và tư duy không gian, cháu thường vẽ tranh không rõ ràng về bố cục, màu sắc cũng không được hài hòa như nhiều bạn khác ở lớp. Nghĩa là chúng ta nên lặng lẽ quan sát để suy nghĩ đến việc định hướng cho con sau này, chứ đừng áp đặt mô hình nào đó lên con. Càng không nên so sánh. Sẽ thế nào nếu những đứa trẻ bị chê ấy nghe được những lời chê bai mà ông bà/bố mẹ nói về mình.

Ngược lại, một số ông bố bà mẹ quá tự tin về con, coi con như một thiên tài, lại càng không tốt. Dù sao, thì việc im lặng quan sát con, chấp nhận cả những ưu, nhược điểm của con, vẫn là điều nên làm nhất. Và bắt buộc phải làm nếu chúng ta nếu muốn định hướng đúng đắn cho con cái mình.

Đừng coi con là một bản copy của người lớn

Không ít những bậc cha mẹ coi con trẻ là bản copy bé nhỏ của mình. Vậy nên, những gì người lớn cho là quan trọng, họ cũng ép trẻ phải nghe theo. Trẻ emn không phải là người lớn thu nhỏ, cái người lớn dùng được chưa chắc đã dùng được cho trẻ em. Nó cũng giống việc kê đơn thuốc, người lớn và trẻ em không thể dùng chung một đơn, một liều lượng.

Cô bạn tôi mới sinh con được vài tháng và thường nhét hai tay con gái vào chun quần, kiểu như bó con lại vì bé suốt ngày mút tay. Tôi nói rằng, trẻ mút tay là tốt, đó là cách để tập luyện khả năng nhai, nuốt và là cách bé tự chơi với mình. Nhưng cô ấy khăng khăng là quá mất vệ sinh. Mỗi lần tôi đến thăm đều thấy đứa trẻ tội nghiệp đang bị mẹ “trói” bằng cách nhét hai tay nó vào cạp quần để không thể cho tay lên miệng. Hồi con tôi ở tuổi biết bò, gia đình tôi cũng suy nghĩ tương tự, không biết ai mách cho mà hai cụ của con tôi, vì có đứa chắt đầu tiên, cưng như cục vàng, bắt tôi phải giữ không được cho con bò ra sàn nhà, vì như thế rất bẩn lại dễ dàng trớ hết sữa ra ngoài. Dù tôi đã cố gắng giải thích rằng bò rất quan trọng với sự phát triển của trẻ nhưng không ai muốn nghe. Tôi buộc phải đóng cửa phòng riêng lại cho con tôi bò mà vẫn bị cụ gõ cửa hỏi xem “có giữ cho nó khỏi bò không đấy?”. Tôi trầm ngâm, chỉ biết nói một câu rằng, nếu sau này đứa trẻ hay cáu gắt, cục cằn thì đừng hỏi vì sao. Nguyên nhân là nó đã bị bó buộc, chèn ép từ lúc bé.

Quan trọng nhất là cho con cảm nhận được tình thương yêu

Không ông bố, bà mẹ nào nói rằng họ không yêu con mình. Họ luôn nói con là tình yêu lớn nhất và sẵn sàng làm tất cả vì con. Biểu hiện ở chỗ từ bé đứa trẻ đã được bọc kín mít, được giữ cho khỏi trườn bò, được mẹ kỳ công ép một ngày 3 bát bột to. Lớn hơn, nó được nhốt trong nhà, được cho xem hoạt hình, TV, được chơi ipad – những thứ mà trẻ em nông thôn ngủ mơ cũng không có được, cho khỏi giao du với lũ bạn bè láo toét. Nhưng họ sẵn sàng mắng con ở nơi công cộng chỉ vì nó chạy nhảy quá nhanh. Sẵn sàng đánh con nếu con trót nghịch, phá, làm hỏng đồ dùng. Sẵn sàng giơ tay dọa tát vào mồm con nếu con bị ép ăn quá mức mà sặc trớ.

Đó là tình yêu sở hữu, cầm tù. Sống trong những kiểu tình yêu như vậy mới là nguyên nhân khiến đứa trẻ càng lớn càng không biết cách thông cảm cho người khác, không biết cách bày tỏ tình yêu cùng cha mẹ, và chỉ luôn muốn nói dối cha mẹ, để cha mẹ đừng tham gia vào công việc của mình.

Tôi vẫn nghe thấy những lời ca cẩm “con không biết thương mẹ”, “mẹ nói rất nhiều rồi mà con không chịu nghe”. Tôi nghi, trước hết, chúng ta cần biết lắng nghe và chấp nhận con, trước khi đòi hỏi đứa trẻ chịu lắng nghe mình.

Xem thêm: Học cách dạy con của người Do Thái