Tác giả sách “Làm phụ nữ không khổ tí nào”: Chẳng cần lý do gì cho chuyện không lấy chồng

Women Empower Women

Xoay quanh câu chuyện “làm phụ nữ không khổ tí nào”, câu trả lời của Kim Oanh gợi mở đáp án cho nhiều câu hỏi mà chị em thường thắc mắc, ví dụ: có cần lấy chồng chỉ để… có người nuôi?

Gần đây, bộ phim “Little Women” khiến nhiều người ấn tượng bởi đoạn hội thoại của cô cháu gái và một bà bác. Khi người cháu hỏi vì sao bác không lấy chồng, bà trả lời: “Vì bác giàu”. Chị nghĩ gì về tư tưởng này?

Bạn chẳng cần lý do gì cho chuyện không lấy chồng cả. Vốn dĩ chúng ta không cần có ai đó trong đời thì mới sống được, chúng ta chỉ cần có oxy để thở, nước để uống và lương thực để ăn.

Nguyễn Kim Oanh
Tác giả hai cuốn sách “Yêu đi đừng sợ” và “Làm phụ nữ không khổ tí nào”

Bạn không cần phải giàu thì mới không lấy chồng, nghèo vẫn có quyền không lấy chồng, nếu đó là điều bạn muốn. Nếu bạn xem mục đích lấy chồng là để có người chu cấp tiền bạc thì thực chất việc lấy chồng chỉ là lấy những lợi ích mà người ta đem lại. Một phụ nữ lựa chọn kết hôn không đồng nghĩa với việc cô ấy nghèo đói hay không có khả năng đảm bảo tài chính cho bản thân mà bởi mong muốn cùng chung sống với người cô ấy yêu và mang lại hạnh phúc cho nhau.

Bên cạnh chuyện kết hôn, phụ nữ còn phải chịu nhiều áp lực từ xã hội và gia đình. Làm thế nào để các chị em cũng có thể giống chị, tự tin nói rằng: “Làm phụ nữ không khổ tí nào”?

Tôi nghĩ mình nhận ra điều đó là bởi tôi chăm đi, chăm quan sát và chăm trò chuyện. Tôi rất thích nói chuyện và lắng nghe tâm sự của những người tôi gặp, bởi với người lạ, chúng ta thường ít định kiến, ít phán xét và áp đặt hơn người thân.

Điều tôi rút ra được từ những cuộc gặp gỡ ấy chính là tư duy khác nhau sẽ tạo nên những số phận khác nhau. Việc được thụ hưởng sự giáo dục tử tế trong cách suy nghĩ, cách định nghĩa về cuộc sống quan trọng không kém giáo dục trí tuệ.

Người đồng nghiệp cũ của tôi là một phụ nữ da màu, cô đã li dị với người chồng nghiện ngập và một mình nuôi ba đứa con, trong đó có một đứa con bị tự kỉ, dù vậy cô vẫn luôn tích cực và lạc quan. Cô ấy học được điều này từ người bố làm nông của mình. Vào những năm mất mùa, bố cô thường an ủi: “Không sao cả, ít nhất là chúng ta vẫn còn mảnh đất để gieo trồng cho mùa vụ sau. Cây cối cũng giống như con người, có lúc gục ngã nhưng rồi sẽ lại vươn lên thôi”.

Nhiều khi phụ nữ lại tự làm khổ mình bởi đặc tính quá nhạy cảm, ví như nhắn tin mà lâu quá người yêu không trả lời cũng thấy sợ.

Khi bạn đặt hạnh phúc của mình vào những yếu tố ngoại thân, bạn sẽ không bao giờ cảm thấy bình an và đủ đầy. Chỉ khi bạn hiểu rằng: không ai phải chịu trách nhiệm mang lại hạnh phúc cho bạn, ngoại trừ chính bạn, thì bạn mới thấy hết khổ.

Rất nhiều phụ nữ cho rằng phạm vi của độc lập chỉ gói gọn trong vấn đề tài chính, vậy nên chỉ cần họ kiếm được nhiều tiền thì đời sống tinh thần của họ sẽ thay đổi. Quan niệm này không sai nhưng chưa đủ và chưa thực sự nhân văn. Nếu nghĩ vậy, những người làm nội trợ hay vì lý do khác phải tạm ngừng lao động là người ăn bám sao? Họ vẫn tạo ra giá trị và cống hiến theo các hình thức khác nhau đấy chứ. Một phụ nữ độc lập thường có năng lực kiếm tiền, nhưng một phụ nữ có năng lực kiếm tiền chưa chắc đã độc lập. Độc lập cần được hiểu là tự chủ về cả tư duy, bạn là chủ thể của cuộc đời mình, có quyền lựa chọn cách sống, cách yêu, cách tiếp nhận tình yêu phù hợp.

Câu chuyện lo lắng vì không nhận được hồi âm là một điển hình. Ở bên cạnh một người khiến bạn bất an là lựa chọn của bạn. Nếu có thể chọn ở bên họ thì bạn cũng có quyền chọn rời xa họ cơ mà? Còn nếu vẫn tiếp tục muốn ở bên, bạn nên cho cả hai một cách sống dễ thở, vui vẻ nhất.

Theo chị, làm thế nào để chuyện “sáng nắng, chiều mưa, trưa gió mùa” của các chị em không làm khổ những người xung quanh?

Tôn trọng cảm xúc của bản thân là một việc chính đáng và quan trọng. Khi bạn cảm thấy không ổn, bạn nên chấp nhận cảm giác đó. Lúc này, mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một giới hạn của sự “biết điều”. Giới hạn này nằm giữa hai việc: bộc lộ cảm xúc và làm tổn hại đến những người xung quanh. Đừng để bản thân trở nên quá quắt, làm tổn thương người bên cạnh vì những xúc cảm nhất thời của mình. Hơn hết, đừng để mình phải day dứt, hối hận, thậm chí là tiếc nuối bởi những điều đã vô tình gây ra khi ta cho phép cảm xúc tiêu cực đi quá xa.

Hãy học cách gọi tên cảm xúc của chính mình và bày tỏ với những người bên cạnh thay vì phủ nhận nó và bộc lộ nó một cách tiêu cực. Ví dụ, khi cảm thấy không ổn, bạn hoàn toàn có quyền thừa nhận: “Em nghĩ mình đang tức giận, em muốn được anh vỗ về”.

Còn để vượt qua cảm giác thất vọng khi đã hy vọng quá nhiều?

Có một cách để hạn chế tối đa sự dằn vặt, đó là không đặt kỳ vọng vào bất cứ yếu tố nào ngoài bản thân, thay vào đó, hãy đặt bản thân làm trung tâm của mọi sự kỳ vọng. Ví dụ như thay vì nghĩ “hạnh phúc của tôi là có một người chồng yêu chiều”, “hạnh phúc của tôi là con cái thành đạt”, “hạnh phúc của tôi là công việc suôn sẻ, thuận lợi” thì hãy nghĩ rằng “hạnh phúc của tôi là trở thành một người vợ vui vẻ”, “hạnh phúc của tôi là nuôi dạy nên những đứa con thành đạt”, “hạnh phúc của tôi là một người tạo ra những thành quả ấn tượng trong công việc”.

Không ai phải chịu trách nhiệm mang lại hạnh phúc cho bạn, ngoại trừ chính bạn

Tương tự như yếu tố độc lập mà tôi đã nhắc đến, việc thay đổi cách nghĩ này khiến bạn đi từ tư duy bị động sang chủ động. Khi bạn nhận thấy hạnh phúc của mình không nằm trong tay người khác mà do chính bạn tạo ra, bạn sẽ thấy mình tự tin hơn, quyền lực hơn, mạnh mẽ hơn. Ngược lại, đặt trách nhiệm cuộc đời mình lên vai người khác, bạn sẽ chỉ thấy bản thân bất lực, yếu ớt và thật đáng thương.

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

Ảnh: NVCC

10s Q&A

Loài thú nuôi trong nhà mà chị nghĩ đến đầu tiên?

Tôi thích một con heo bé xíu, trắng phau, chạy lon ton trong nhà, và tôi sẽ buộc nơ vào cái đuôi xoăn tít của nó.

Bạn bè thường hay nói chị là người thế nào?

Tôi hy vọng họ thấy tôi đủ đáng mến và tin cậy.

Khoảng thời gian chị yêu thích nhất trong năm?

Mùa hè, vì đó là lúc tôi được ra ngoài nhiều, gặp gỡ và nói chuyện với mọi người. Lúc này tâm trạng tôi sẽ lạc quan và tràn đầy năng lượng.

Vùng đất tiếp theo chị muốn đặt chân tới?

Các nước trong vùng biển Caribbean như Cuba, Haiti, Dominca, Jamaica, Bahamas… Tôi rất thích biển.

Bài: April

12/03/2020, 15:59

Hoa hậu Ngô Phương Lan: Phụ nữ nên sống như loài mèo

Bài viết nổi bật

Mèo luôn thoải mái với cuộc sống tự lập, chúng không sợ ở một mình. Trước những mối đe dọa, chúng cũng không xù lông mà chỉ khéo léo tránh đi tất cả những phiền hà bằng chính sự uyển chuyển của mình.

Ngô Phương Lan ở phiên bản bà mẹ bỉm sữa có gì khác so với Ngô Phương Lan ở phiên bản hoa hậu?

Tôi đầu bù tóc rối và thường xuyên mất ngủ như bao bà mẹ khi lần đầu nuôi con. Nhưng giờ cũng đỡ nhiều rồi, em bé ngoan nên tôi đã bắt đầu nghĩ đến chuyện quay trở lại với công việc.

Về tính cách, tôi học được tính kiên nhẫn và nhận ra rằng mình có thể làm bất kỳ điều gì cho con. Trước đây tôi luôn muốn thể hiện sự chuyên nghiệp khi xuất hiện trước công chúng hay đối tác, giờ thì còn muốn làm một tấm gương tốt cho con nữa. Hiện tại, điều tôi quan tâm nhất là con sẽ nghĩ gì về mình, dù con hãy còn bé lắm.

NGÔ PHƯƠNG LAN
• Sinh năm 1987
• Hoa hậu Thế giới người Việt 2007
• Hiện là một chuyên gia giáo dục và đào tạo, đồng thời là người dẫn chương trình

Không cần đợi đến lúc có em bé, kể từ năm 2007 khi đăng quang ngôi vị Hoa hậu Thế giới người Việt, chị dường như đã là một người rất cẩn trọng trong việc xây dựng hình ảnh rồi. Chị có từng nghĩ đến chuyện sẽ nổi loạn một lần?

Có lẽ ai cũng có một thời kỳ nổi loạn để tìm kiếm định nghĩa về bản thân hoặc sự ghi nhận từ người khác. Tôi cũng từng như vậy, cách đây nhiều năm do ảnh hưởng của nền giáo dục phương Tây. Họ đề cao chủ nghĩa cá nhân nên nhìn lại tôi thấy cũng có lúc mình sống rất ích kỷ. Giờ thì tôi cảm thấy thoải mái và hiểu rằng nếu muốn, có thể nổi loạn theo nhiều cách khác. Sự nổi loạn của tôi có lẽ khác mọi người ở chỗ nó dài hơi và im ắng hơn.

Nhìn chung thì sự nổi loạn ấy vẫn nằm trong vùng an toàn của chị?

Tôi lại luôn đặt bản thân vào những tình huống không an toàn, không thoải mái ấy chứ. 5 tuổi tôi chuyển sang Mỹ sống. 15 tuổi sang Thụy Sĩ học nốt cấp 3 và đại học. Mỗi lần như vậy đều phải học từ đầu một ngôn ngữ mới. Rồi tôi tham gia cuộc thi Hoa hậu Thế giới người Việt cùng 37.000 thí sinh gốc Việt khác. Tôi đảm nhiệm vai trò MC cho một chương trình truyền hình trực tiếp có sự tham gia của Chủ tịch nước thông qua hai kênh truyền hình tới 3.000 khán giả khi bản thân mới chỉ tốt nghiệp “đại học chữ to” môn tiếng Việt. Hay đảm nhiệm một số vị trí cấp cao trong các tập đoàn, công ty về giáo dục, một nghề không phải chuyên môn tôi theo học. Có thời điểm tôi quản lý hơn 100 người hơn mình cả tuổi nghề và tuổi đời…

Với những thử thách mà tôi tự đặt mình vào, từ một cô bé chỉ biết quận Ba Đình có bánh trôi ngon đến vị trí một công dân toàn cầu có thể đi bất kỳ đâu trên thế giới và tự giải quyết vấn đề của bản thân, tôi vốn không phải người tự tin, nhưng tôi nghĩ mình đã khá thành công trong việc mở rộng vùng an toàn của mình.

Cụ thể, chị đã dùng cách gì để tự mình vượt qua những thử thách ấy?

Tôi học cách lắng nghe mọi người và học tập dần dần. Đầu tiên, không gì khác ngoài việc rèn luyện lặp đi lặp lại. Bất kỳ thiên tài nào cũng phải trải qua rèn luyện để thành thạo những kĩ năng, huống gì chúng ta.

Thứ hai là kết nối với bản thân. Không ai hiểu bản thân mình bằng chính mình. Ví dụ khi bạn đi khám, bác sĩ phải hỏi: “Bạn đau ở đâu?”, nếu bạn không trả lời được thì chính bác sĩ cũng không thể kê đơn thuốc chính xác. Trước mỗi công việc, tôi luôn biết mình mong đợi gì khi công việc này kết thúc và bản thân cần làm gì để hoàn thành những yêu cầu tôi đặt ra cho chính mình.

Cuối cùng, tôi không cho phép những suy nghĩ của mình bị áp đặt bởi bất kỳ ai. Suy nghĩ chẳng bao giờ bị đánh thuế, đừng để những điều tiêu cực trở thành rào cản cho mình trên con đường hoàn thành mục tiêu.

Tôi luôn nghĩ, chúng ta sống trung bình 75 năm, tôi 33 tuổi rồi, nghĩa là đã sống hơn 40% cuộc đời. Mỗi năm vào ngày sinh nhật, tôi sẽ đưa ra một quyết định mà mình chưa bao giờ làm. Mỗi năm ít nhất một lần, tôi sẽ để bản thân có cơ hội trải nghiệm những thử thách thật mới mẻ.

Tôi không phải là người tự tin, nhưng tôi nghĩ mình đã khá thành công trong việc mở rộng vùng an toàn của mình.

Tôi mới đọc được những dòng này trên Facebook của chị: “Suy đi ngẫm lại, ta nên yêu người thích nuôi mèo. Vì họ đã quen chiều chuộng một đứa chỉ yêu thương mình khi cần ăn, cần được chiều chuộng, và có thể bỏ mình để đi chơi với người khác, hoặc đi ngủ”. Chị đang nói về mình đấy sao, vì tôi nhớ chị cũng đang nuôi hai con mèo?

Đó chỉ là một câu bông đùa mà tôi nghĩ ra thôi. Nhân tiện nhắc về chuyện này, tôi nghĩ, quả thực phụ nữ nên học cách sống giống một con mèo. Bên cạnh nét quyến rũ rất riêng, mèo luôn thoải mái với cuộc sống tự lập, không sợ ở một mình. Giữa cuộc sống tấp nập, người người ai cũng vội vàng, chúng lại luôn học được cách bình thản và tìm kiếm sự thư thái cho riêng mình.

Ngoài ra, một con mèo cũng không xù lông với tất cả mối đe dọa hướng đến nó. Nó chỉ khéo léo tránh đi những phiền hà. Khi thực sự cần thiết, vẫn có bộ móng vuốt sắc bén nằm ẩn dưới lớp lông mềm mại để nó bảo vệ bản thân. Cũng như thế, chúng ta cần học cách tự vệ bằng sự bình tĩnh. Việc nổi đóa lên với người khác chỉ gây phản tác dụng. Có rất nhiều điều khiến ta khó chịu, tuy nhiên không phải trận chiến nào bạn cũng cần tham gia mà nên chọn lựa, ưu tiên cho những thứ, những người thực sự quan trọng với mình. Nhưng khi cần, chúng ta vẫn nên bảo vệ suy nghĩ riêng, đừng chấp nhận tất cả mọi điều người khác áp đặt lên mình.

Chị từng được biết đến là một hoa hậu có gia thế “khủng”. Với những thay đổi mới trong công việc, chị muốn được công chúng nhớ đến vì điều gì?

Tôi cảm thấy hơi chạnh lòng khi sau mười mấy năm tôi hoạt động chuyên môn, mọi người vẫn giới thiệu tôi với tư cách hoa hậu. Cuộc thi hoa hậu là một cột mốc tôi đã trải qua và làm tròn trách nhiệm của mình. Hoa hậu không phải là một nghề. Nếu mọi người cứ gọi tôi như thế, vậy tất cả những đóng góp của tôi trong công việc suốt một thập kỉ qua không được ghi nhận sao?

Điều này cũng là thiếu sót của tôi khi không thực sự chia sẻ cho công chúng về những việc mình đang làm. Trong xã hội này, mọi người quá coi trọng danh hiệu, tôi lại không cần đến những điều ấy. Danh hiệu có nhiều đến đâu cũng không cần thiết nếu mọi người đã thực sự biết tôi là ai qua những cống hiến của tôi. Tôi hy vọng, đến một ngày đứng trên sân khấu, tôi sẽ chỉ cần giới thiệu với mọi người: “Tôi là Ngô Phương Lan” là đủ.

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

Ảnh: Luk Bảo Ngọc photography

 

10s Q & A

Món ăn nhớ nhất khi xa Việt Nam?

Bún chả và ốc luộc Hà Nội. Bún chả thì tôi làm được chứ ốc luộc chỉ ăn ở Hà Nội mới ngon.

Điều chị luôn muốn dạy cho con mình?

Biết yêu thương và quan tâm tới người khác.

Người đàn bà quyền lực đằng sau thành công vang dội của “Parasite”

Bài viết nổi bật

Bà Miky Lee là người đã xây dựng tổ hợp chiếu phim đầu tiên ở Hàn Quốc, đầu tư vào DreamWorks và gây dựng nên một đế chế giải trí Hàn Quốc đa dạng với tổng tài sản lên tới 4.1 tỷ USD.

Bà trùm ngành giải trí Hàn Quốc Miky Lee.

Bốn giải thưởng danh giá dành cho phim “Parasite” của đạo diễn Bong Joon-ho (tựa đề chiếu tại Việt Nam là “Ký sinh trùng”) tại lễ trao giải Oscar 2020 được coi như kỳ tích của ngành điện ảnh Hàn Quốc cũng như sự nghiệp điện ảnh hơn 20 năm qua của đạo diễn tài năng này.

Ít ai biết được đằng sau ánh hào quang ấy là một người phụ nữ mang tên Miky Lee – người mà giới điện ảnh ca ngợi rằng đã góp phần không nhỏ xây dựng nên thế hệ các đạo diễn tài năng của Xứ sở Kim chi.

Bà Miky Lee là người đã xây dựng tổ hợp chiếu phim đầu tiên ở Hàn Quốc, đầu tư cho hãng sản xuất phim DreamWorks lừng danh ở Mỹ và từ đó đã gây dựng nên một đế chế giải trí đa dạng với tổng tài sản lên tới 4,1 tỷ USD.

Đó chính là công ty giải trí CJ Entertainment, bệ phóng cho rất nhiều sản phẩm văn hóa của Hàn Quốc, từ các bộ phim truyền hình được hàng triệu khán giả trên toàn thế giới đón nhận, các buổi liveshow K-pop (âm nhạc Hàn Quốc hiện đại) chật cứng khán giả cho tới các bộ phim điện ảnh ăn khách ở châu Á và có lẽ sẽ sớm cả ở phương Tây.

“Bà trùm” ngành giải trí 61 tuổi này hiện vẫn đảm nhận vị trí Phó Chủ tịch tập đoàn CJ của Hàn Quốc, chuyên giám sát hoạt động kinh doanh giải trí và truyền thông rộng lớn của tập đoàn.

Thật khó tìm thấy một dự án trong ngành điện ảnh, truyền hình và âm nhạc mà CJ không tham gia. Tập đoàn này góp phần hoặc là chủ của các dự án sản xuất, tài trợ, cấp phép, phân phối phim và thậm chí là cả triển lãm phim.

Ngoài các dự án cụ thể mà CJ chịu trách nhiệm trực tiếp, bà Lee còn nỗ lực xây dựng cơ sở hạ tầng cho toàn bộ ngành công nghiệp giải trí của Hàn Quốc đồng thời gây dựng nền tảng cho các nghệ sỹ quê nhà phát triển và tạo nên làn sóng văn hóa Hàn Quốc trên toàn thế giới.

Sự đầu tư của CJ vào ngành công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc song hành với sự nổi lên của các nhà làm phim như đạo diễn Bong Joon Ho – nghĩa là nếu không có sự hỗ trợ của bà, sẽ không có “Parasite.”

Bản thân bà Miky Lee là một người rất thích phim ảnh, truyền hình và âm nhạc. Bà là một người mê phim thực sự, người đã xem rất nhiều bộ phim và tìm cách mang niềm đam mê cuồng nhiệt đó đến với giới làm phim cũng như khán giả. Ngay từ sớm, bà Lee đã truyền niềm đam mê mãnh liệt đó của mình như một lẽ sống thúc đẩy sự phát triển của nền điện ảnh Hàn Quốc.

Bà nói về những năm tháng trước một bước ngoặt quan trọng – phim “Oldboy” của đạo diễn Park Chan-wook đoạt giải thưởng lớn tại Liên hoan phim Cannes (Pháp) năm 2004: “Tôi từng mang đĩa DVD đến các hãng phim Warners, Universal, Fox của Mỹ và bất cứ ai tôi có cơ hội giới thiệu, tôi đều nói tới phim Hàn Quốc. Lúc đó không ai nghĩ phim Hàn Quốc đủ hay để làm bất cứ điều gì.”

Sau khi “Oldboy” đoạt giải, bà Lee không phải đi giới thiệu phim Hàn như trước đây nữa. Bà đã giúp ngành điện ảnh cũng như khán giả trên thế giới không còn xa lạ với phim Hàn Quốc.

Sự thành công của “Old Boy” mở ra bước ngoặt cho điện ảnh Hàn Quốc có một phần đóng góp không nhỏ của bà Miky Lee.

CJ được thành lập vào năm 1953 và nhà sáng lập chính là ông nội của bà Miky Lee – ông Lee Byung-chul.

Ban đầu CJ chỉ là một công ty con chuyên sản xuất đường và bột mỳ của tập đoàn Samsung. Trong 40 năm tiếp theo, CJ phát triển kinh doanh thực phẩm, đồ uống và mở rộng sang lĩnh vực công nghệ sinh học và dược phẩm song không liên quan gì đến giải trí-truyền thông. Trong thời gian này, bà Lee theo học nhiều ngôn ngữ tại các trường đại học hàng đầu ở Hàn Quốc, vùng lãnh thổ Đài Loan (Trung Quốc) và Nhật Bản.

Sau khi thông thạo tiếng Anh, tiếng Quan Thoại và tiếng Nhật, bà học lấy bằng thạc sỹ nghiên cứu châu Á tại trường Đại học Harvard, nơi bà phát hiện ra mình có sở trường giảng dạy và quan tâm đến việc giới thiệu văn hóa Hàn Quốc cho các sinh viên người Mỹ gốc Hàn của mình, những người dường như đã đồng hóa với phương Tây.

Bà Miky Lee nói thông thạo tiếng Anh, Quan Thoại và có bằng thạc sĩ tại Đại học Harvard.

Năm 1987, ông của bà qua đời và tập đoàn Samsung được chia cho những người thừa kế. CJ thuộc về anh trai bà là ông Lee Jay-hyun. Cùng với anh trai, bà đã thành lập Công ty giải trí CJ năm 1994. Kể từ đó, CJ đã xây dựng thêm nhiều công ty con có ảnh hưởng trong ngành công nghiệp giải trí và truyền thông Hàn Quốc như CJ CGV, CJ Media và Mnet Media.

CJ CGV là chuỗi tổ hợp chiếu phim đầu tiên và lớn nhất Hàn Quốc; CJ Media là công ty truyền hình cáp hàng đầu, vận hành 7 kênh truyền hình cáp có xếp hạng cao nhất tại đây trong khi Mnet Media là công ty đầu tiên và duy nhất của Hàn Quốc chỉ hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc như mở kênh truyền hình cáp âm nhạc, phân phối đĩa nhạc và tổ chức các liveshow.

Bà Lee đã được Diễn đàn Kinh tế thế giới lựa chọn là một trong những thành viên Cộng đồng Lãnh đạo toàn cầu trong tương lai năm 1997.

Năm 2006, bà đã trở thành người phụ nữ châu Á đầu tiên giành Giải thưởng Kinh doanh thế giới. Bà cũng được giới thiệu là một trong những giám đốc điều hành tiêu biểu trong ngành công nghiệp điện ảnh trong Báo cáo về ảnh hưởng của phụ nữ năm 2006.

Năm 2007, bà nhận được giải thưởng Giám đốc điều hành của năm bởi Hiệp hội Quản lý Hàn Quốc ghi nhận công lao của bà trong quản lý một trong những tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc.

Nguyên văn bài phát biểu nhận giải Oscars “Phim xuất sắc nhất” của bà Miky Lee:

Xin chào mọi người,

Tôi muốn gửi lời cảm ơn đầu tiên đến đạo diễn Bong. Tôi thích tất cả mọi thứ của người đàn ông này, từ nụ cười, mái tóc rối bù, dáng đi, cách nói chuyện, cách cậu ấy làm việc và đặc biệt là sự khiêm tốn đáng quý. Bong luôn biết cách lấy mình ra làm niềm vui cho mọi người và chưa bao giờ đặt nặng việc đó.

Tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người, những người đã luôn ủng hộ “Parasite”,đã làm việc cùng với đoàn phim và những ai đã yêu thích bộ phim này. Và lời cảm ơn tiếp theo tôi muốn gửi đến là anh trai Lee Jay Hyun, người luôn kề vai sát cánh cùng biến ước mơ của cả hai thành hiện thực, dẫu có lúc mơ ước ấy tưởng chừng như là điều không thể.

Quan trọng hơn hết, tôi vô cùng biết ơn những khán giả tại quê nhà, những người có một niềm đam mê cháy bỏng dành cho điện ảnh. Họ không chỉ luôn ủng hộ bộ phim, mà còn không ngần ngại bày tỏ ý kiến của mình về những giá trị mà bộ phim đem lại. Điều đó giúp chúng tôi không ngừng nỗ lực và thúc đẩy các đạo diễn, các nhà sáng tạo với mong muốn đem đến một sản phẩm hoàn hảo nhất có thể. Chúng tôi sẽ không có mặt ngày hôm nay nếu không có các bạn. Cảm ơn rất nhiều.

Uyên Bùi: Cái gì cũng giỏi thì hết vui!

Bài viết nổi bật

Cô gái này giống như một liều “doping” chúng ta cần vào ngày đầu năm mới, khi mỗi người phải tự đặt câu hỏi mình sẽ làm gì với cuộc đời mình ở hành trình sắp tới. Thay vì hối hận về những sai lầm chúng ta không cố tình mắc phải, sao không để bản thân có cơ hội ấn nút “redo”?

Chuyến đi Campuchia vừa rồi, chị đi tham dự một dự án nào hay đi tìm ý tưởng sáng tác?

Không, tôi chỉ đi để chúc mừng cột mốc một năm tôi quay về với cuộc sống độc thân theo một cách khác. Năm nay cũng là sinh nhật tuổi 35, mốc thời gian bắt đầu tuổi trung niên của tôi.

Theo một cách khác nghĩa là sao?

Trước đây khi bạn chưa lấy chồng, có con, bạn là cô gái độc thân quyến rũ, bạn chưa có nhiều trải nghiệm và háo hức trước hôn nhân, một khía cạnh mới mẻ của cuộc đời. Trải nghiệm đủ một cuộc hôn nhân rồi giống như bạn đã học được những gì bạn cần học. Lúc này, bạn vẫn là cô gái độc thân quyến rũ nhưng đã có phần trưởng thành hơn trước.

UYÊN BÙI
• Sinh năm 1984
• Biên kịch phim truyền hình
• Đồng tác giả hai quyển sách “Để con được ốm”, “Để con được chích”

Chị hưởng thụ sự độc thân này như thế nào?

Nói là hưởng thụ ngay thì không đúng. Mối quan hệ đủ dài lâu, đủ hạnh phúc trước đây khiến tôi cảm thấy kết nối đến nỗi khi được trả lại với cuộc đời độc thân, tôi từng hoang mang không biết sẽ làm gì để bước tiếp.

Sau vài tháng, tôi buộc mình phải bận rộn hơn với công việc, với những việc trước đây mình chưa từng nghĩ sẽ thử. Giống như tôi đang bấm nút “redo” cho cuộc đời mình.

Nút “redo” ấy đã đem đến những điều mới mẻ chị cần chứ?

Dĩ nhiên. Từ việc nhỏ như học lặn, hóa ra tôi không sợ nước như tôi vẫn nghĩ; đến việc học cách thỏa hiệp với chính mình, tôi thấy ai cũng có những mong cầu nhất định, chúng thúc đẩy ta luôn nỗ lực để thỏa mãn bản thân. Bước ra khỏi một mối quan hệ, tôi hiểu rằng có nhiều thứ không phải chỉ cần nỗ lực mà thành, nếu cố chạm tay đến những điều không thể ấy thì tôi chỉ đẩy mình vào tình thế tuyệt vọng. Việc đơn giản và đúng đắn nhất lúc này là thỏa hiệp và kết thúc nó.

Tôi cũng dành thời gian gặp gỡ những người trước đây mình nghĩ không hợp. Tôi nhận ra ngay cả những người nhạt nhẽo nhất cũng luôn có một câu chuyện để kể. Ai cũng có mong muốn thuần khiết là được lắng nghe, vấn đề là bạn có mang lại cho họ cảm giác đó hay không.

Những phát ngôn ở tuổi 17 từng khiến chị trở thành tâm điểm “ném đá” của dư luận cho đến tận bây giờ. Chị đối mặt với những con người công khai chỉ trích mình như thế nào?

Thực ra cũng không hẳn là đối mặt. Tôi hiểu rằng việc duy nhất mà tôi có thể làm tốt là sống tốt cuộc đời mình. Ai cũng có thể bị vấp ngã theo cách này hay cách khác. Sau mỗi lỗi lầm, quan trọng nhất là tôi thể hiện hành động xin lỗi ấy như thế nào, chứ không phải tôi sẽ nói câu xin lỗi ra sao. Và người đầu tiên tôi cần xin lỗi là bản thân vì tôi đã dùng mình để thực hiện những mong muốn tầm thường của tôi lúc ấy.

Tôi không quan tâm đến chuyện người khác nói gì về tôi. Xét đến cùng người ta chẳng sống hộ tôi, những lời đàm tiếu của họ không thể động chạm được đến tôi trừ khi tôi cho phép. Đừng quên, cùng với bản chất sân si, độc ác, thích dìm người khác xuống, đám đông luôn là những quái vật không đầu. Họ sẽ biến câu chuyện nguyên bản trở nên khủng khiếp, không quan tâm nó có chính xác hay không mà chỉ quan tâm nó có thỏa mãn nhu cầu được nói về người khác theo cách của họ hay không.

Tôi thường hay nghĩ khi đã sống một cuộc đời đủ hay ho, bạn sẽ không phải tạo vai diễn cho mình. Người ta rất khó đối diện với sự nhàm chán của bản thân, khó thừa nhận cuộc đời mình chẳng có giá trị gì cả. Vậy nên để đào thoát ra khỏi suy nghĩ đó, họ thường bi kịch hóa những thứ trong và xung quanh mình, biến chúng thành điều gì đó mới lạ, kịch tính.

Hiện tại, điều chị hài lòng nhất là gì?

Tôi hài lòng về tất cả mọi thứ, ngay cả việc quay lại cuộc đời độc thân và trở thành bạn tâm giao với chồng cũ của mình. Tôi hài lòng với sự kết thúc của mối quan hệ này, bởi tôi nhận ra những việc xảy ra trong đời đều là những việc cần xảy ra, dẫu chúng diễn ra không theo cách mà tôi mong muốn. Về chuyện nuôi dạy con cái, tôi hài lòng với cách tôi và chồng cũ chọn lớn lên cùng con.

Chị nghĩ sao về quan điểm để con theo đuổi hành trình unschooling thì bắt buộc gia đình phải khá giả?

Những gì thuộc về định kiến rất khó để thay đổi. Người ta không đủ tự do để suy nghĩ khác đi, dù hay đề cao câu khẩu hiệu “think outside the box”. Tôi không cần giải thích rằng tôi không giàu đâu mà tôi chỉ muốn con mình trưởng thành theo cách con muốn thôi. Suy nghĩ của tôi nằm ở một không gian riêng, khác với suy nghĩ của mọi người.

Chị có phải kiểu người thích “tạt nước lạnh” vào người khác?

Không, tôi chỉ đang nhìn thẳng vào mọi việc, cố gắng không bọc đường lên mọi vấn đề. Viên thuốc bọc đường vẫn là viên thuốc đắng, và những người cần rất nhiều sự ngọt ngào cho một vấn đề chỉ khiến bản thân tiếp cận sự đắng chậm hơn.

Sở trường của chị là gì?

Giỏi vận động. Còn nếu bạn muốn hỏi về sở đoản của tôi thì đó là tất cả những gì nằm ngoài sở trường.

Chị vẫn rất vui vì điều đó?

Tại sao không? Vui nhất là khi nhận ra rằng chính tôi và những người xung quanh đều có mặt yếu kém, và điểm mạnh của tôi có thể là điểm yếu của một ai đó, lúc ấy cuộc sống thật đáng yêu. Nếu điều gì bạn cũng giỏi, bạn nhìn thấy gì cũng tầm thường thì cuộc đời này hết vui. Cái gì bạn cũng dở thì cuộc đời này thú vị lắm bởi điều gì cũng mới mẻ và hay ho. Cho nên tốt nhất là đừng giỏi mọi thứ, hãy dở mọi thứ.

Chị tưởng tượng mình sẽ như thế nào vào 10 năm sau?

Hy vọng tôi vẫn có thể tận hưởng từng phút giây cuộc đời bằng tâm thế tĩnh tại nhất. Tôi không muốn mình trở nên nhàm chán, lú lẫn, già cả, đầy định kiến.

Điều chị luôn tự nhủ với bản thân mỗi khi mệt mỏi là gì?

Bất cứ lúc nào, mình cũng có thể đặt tất cả mọi việc xuống và nghỉ ngơi. Bất cứ lúc nào, mình cũng có thể đứng dậy và bước tiếp. Không có gì là quá mệt mỏi, chúng ta chỉ đang tự đặt gánh nặng trên vai mình thôi.

Cảm ơn những chia sẻ của chị!

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Ảnh: Rab Lê
Trợ lý: Hữu Tài

Vlogger Giang Ơi: “Lập dị là một món quà, nó khiến tôi khác mọi người”

Bài viết nổi bật

“Cuộc sống của tôi đơn giản nên cách tôi làm vlog cũng thế. Khi nói ‘Giang Ơi’, cảm giác như bạn đang gọi một người bạn thân thiết, luôn có Giang ở đây, tâm sự cùng bạn. Trong cuộc sống này, chẳng có lý do gì để chúng ta không chia sẻ những điều tốt đẹp với nhau”, vlogger Giang Ơi giải thích về tên kênh YouTube của mình.

“Mình là Giang và mình ghi lại hành trình bước vào thế giới người lớn”, câu tự giới thiệu của bạn trên kênh YouTube làm tôi tò mò. Bạn mong đợi điều gì ở từng giai đoạn của hành trình trở thành người lớn?

TRẦN LÊ THU GIANG
– Tốt nghiệp ngành Fashion Design & Technology, Đại học Nghệ thuật Bournemouth, Anh
– Thạc sĩ ngành International Fashion Marketing, Đại học Coventry University London, Anh
– Từng là stylist, chuyên viên marketing trước khi trở thành vlogger

Chẳng thể đoán trước được mọi chuyện, cuộc đời luôn đầy rẫy những biến cố mà, nhưng tôi hi vọng trong 60 năm nữa mình vẫn đủ sức khỏe để làm việc, sinh con, nhìn con lớn lên, trưởng thành, tận hưởng từng ngày với anh bạn thân (cách Giang gọi chồng – PV), nghỉ ngơi và đi du lịch. Đối với tôi, khi không còn sức khỏe là khi cuộc đời của mình nên chấm dứt. Cái kết hoàn hảo nhất là một ngày tôi có thể được chọn cái chết êm ái (tất nhiên là ở một đất nước cho phép điều này), vào ngày ấy tôi sẽ nhìn lại cả quãng đường và nói rằng tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ trên đời.

Nói thật nhé, trước khi thấy Giang Ơi thông báo lấy chồng, tôi cứ nghĩ bạn là kiểu phụ nữ mạnh mẽ với những tuyên ngôn kiểu như: “Sao phải lấy chồng khi tôi có thể tự lo liệu mọi thứ” cơ!

Bạn nói đúng một nửa. Tôi sẽ không bao giờ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm theo kiểu phải sống phụ thuộc vào một người nào đó. Trong mọi hoàn cảnh, tôi muốn mình phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Nhưng đó không phải lý do để tôi không lấy chồng. Quyết định kết hôn đến từ việc chúng tôi sẵn sàng đưa mối quan hệ hiện tại lên giai đoạn tiếp theo, cam kết gắn bó, đủ thấu hiểu đối phương đến hết phần đời còn lại. Không những vậy, tôi cảm thấy anh ấy là người mà mình muốn chia sẻ cuộc đời này, và là người cha tôi muốn con mình có được.

Hai vợ chồng bạn đang cùng nhau xây dựng những vlog có nội dung rất cuốn hút. Cảm giác làm chủ công việc và trở thành sếp của chính mình có thoải mái như nhiều bạn trẻ vẫn mơ ước không?

Hàng ngày được làm công việc mình yêu thích, hẳn nhiên rất thoải mái, nhưng làm sếp của chính mình cũng cần có kỉ luật. Bạn phải hiểu mục đích sống, hiểu bạn muốn phấn đấu vì điều gì và yêu thích công việc đang làm. Tôi là người cứng nhắc chăng? Có thể, nhưng nguyên tắc, hệ thống và kỉ luật là điều tốt mà. Nó sẽ giúp tôi kiểm soát cuộc sống và đạt được những điều tôi muốn.

Ở các mặt khác của cuộc sống ngoài công việc, có khi nào bạn đỡ kĩ tính hơn?

Tôi cố gắng thoải mái trong những mối quan hệ với bạn bè. Trong công việc của bản thân, tôi khó tính vì phải quản lý chính mình, nhưng tôi đâu có quyền kiểm soát những người xung quanh. Vì thế, từ lâu tôi đã học được cách bớt kỳ vọng ở bạn bè, thay vào đó tôi trân trọng từng sự giúp đỡ, chuyện lớn tôi sẽ biến thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Làm như vậy, bạn thoải mái, tôi thoải mái và mối quan hệ của chúng tôi sẽ trở nên dễ thở hơn.

Tôi ấn tượng nhất với vlog “Đọc những điều bạn mặc định về mình”, trong đó bạn rất vui vẻ và thoải mái khi bàn về định kiến người khác dành cho bạn. Dường như không có hiểu lầm nào khiến bạn bực mình thì phải, dù có những thứ khá vô lý?

Tôi tự thấy mình “lì” và không sợ bị nhận xét sai về bản thân. Tôi chỉ xuất hiện trên màn hình vài lần một tuần, những khán giả ấy chưa gặp và nói chuyện với tôi nên chuyện hiểu lầm là khó tránh. Tôi không sợ bản thân bị chê mà chỉ sợ gia đình và những con thú nuôi của mình bị tổn hại. Nếu những người tôi yêu thương không sao, tôi cũng không sao.

video

Rất nhiều bạn trẻ hiện nay ngại tiếp xúc và thể hiện bản thân bởi chưa vượt qua được nỗi sợ bị phán xét. Kinh nghiệm của bạn với việc này như thế nào?

Vì ít va chạm trong cuộc sống, người trẻ tuổi thường sợ bị phán xét. Nhưng qua những giai đoạn của cuộc đời, sẽ đến lúc họ nhận ra dù có làm gì hay không họ cũng sẽ bị phán xét mà thôi. Học hay không học đại học, có hay không có người yêu, đi làm thêm hay không, theo đuổi sự nghiệp hay ở nhà nuôi con…, tất cả các lựa chọn đều bị phán xét. Vậy chúng ta quan tâm làm gì? Hãy cứ làm việc bạn cần làm. Những người thực sự thành công và hạnh phúc không dành nhiều thời gian để phán xét chuyện riêng của người khác, đó là câu thần chú bạn cần nhớ để bỏ ngoài tai cũng như thông cảm hơn cho những người phán xét mình.

Giai đoạn nào của cuộc đời giúp bạn nhận ra điều đó?

Lúc nhỏ, sự hướng ngoại có phần non nớt từng khiến tôi gặp phải nhiều phản ứng tiêu cực từ người khác. Tuổi thơ tôi khá là trầy trật, lạc lõng và tràn ngập sự hoài nghi về bản thân. Tôi không phải học sinh giỏi, lại không có bạn bè, hầu như chẳng có sự kết nối nào với mọi người xung quanh. Trong mắt họ, có lẽ tôi là người lập dị.

Nhưng tôi thường nghĩ điều gì cũng có cái giá của nó. Cũng giống như những đau đớn khi tập gym đổi lại một thân hình mơ ước, thời thơ ấu buồn bã ấy giúp tôi học được nhiều điều. Vì không có bạn, tôi dành hầu hết thời gian soi chiếu lại mình. Những câu hỏi tự đặt ra cho mình, tôi viết vào nhật ký và đi tìm lời giải qua việc đọc sách. Tôi học cách quan sát, chú ý đến người khác, thể hiện sự hướng ngoại đúng mực, nhờ vậy mà khi trưởng thành, tôi đã được đón nhận nhiều hơn.

Một mình một kiểu cũng là một cách tốt để ghi dấu ấn cá nhân, không phải ư?

Nhưng khi còn đi học, sự lập dị có vẻ là một điều tiêu cực, ít nhất thì đó là điều tôi nghĩ. Ở trường, chúng ta phải đi theo một khuôn mẫu nhất định, đứng thành hàng, mặc đồng phục và học theo những suy nghĩ tiêu chuẩn, làm theo những kiến thức trong sách vở, ghi nhớ lời giảng của thầy cô. Đối với giai đoạn đầu của cuộc đời, những khuôn mẫu ấy là cần thiết để ta hiểu về những hệ thống chuẩn mực trong cuộc sống.

Khi trở thành người lớn rồi tôi mới nhận ra lập dị là một món quà. Nó khiến tôi cảm thấy mình khác mọi người. Vì chỉ sống có một lần nên tôi muốn dành thời gian mỗi ngày cho chính mình chứ không phải là nghe lời ai khác.

Giang Ơi phiên bản người lớn đã khác thời thơ ấu như thế nào?

Tôi tự tin, cởi mở, vui vẻ nhiều hơn, biết cách bỏ ngoài tai những gì không đáng nghe. Tôi hiểu bản thân mình hơn, biết tiết chế cảm xúc, đồng thời biết nghĩ cho cảm xúc của người khác, thông cảm với họ và trân trọng những người bạn bên cạnh mình hơn.

Duy có một điều chưa tích cực lắm là tôi thức khuya hơn, vì dù công việc của tôi nhiều bao nhiêu, quỹ thời gian cũng chỉ có 24 giờ mỗi ngày. Hiểu được điều đó nên tôi luôn cố gắng giữ vị trí ưu tiên cho gia đình, chăm sóc đàn thú cưng (3 chú mèo tên Sung, Tuyết, Huy và một chú chó tên Hoàng), công việc, sức khỏe và bạn bè.

10s Q & A

Điều luôn tự nhủ với mình mỗi ngày?

Hành trình cuộc đời chỉ có một lần, hãy tận hưởng khi nó chưa qua.

Điều gì sẽ khiến bạn luôn cười?

Chứng kiến bầy thú cưng của mình khỏe mạnh, vui vẻ.

Bạn có nghĩ sau này mình sẽ là một bà mẹ chồng khó tính?

Chỉ khi con trai tôi không chịu ở riêng và tự lo cho gia đình nó.

Môn nghệ thuật mà bạn muốn thử sức?

Điện ảnh, tôi muốn thử đóng phim.

Một thử thách bạn từng đặt ra cho bản thân?

Tăng lịch tập gym từ 3 buổi lên 5 buổi/tuần để có cơ thể đẹp hơn, sau đó vừa gập bụng vừa tự hỏi mình có bị điên không.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Nhà sáng lập Phục Hưng Books Thái Minh Châu: trưởng thành là một quá trình sai và tự sửa sai

Bài viết nổi bật

Châu thấy mình sở hữu rất nhiều chiếc ly lớn nhỏ, mỗi chiếc tượng trưng cho trải nghiệm mà cô đã và đang theo đuổi. Dù có những trải nghiệm chưa thật “chín” và đủ đầy, tất cả đều đáng giá và đúng với cô ở từng thời điểm. “Tôi nghĩ không có thất bại, tôi chỉ cố gắng làm tốt phần mình ở hiện tại, lựa chọn dựa trên điều tôi tin tưởng ngay lúc này, chuyện ở tương lai sẽ do cô Châu lúc đó giải quyết”, Châu nói.

Cách đây vài tháng, tôi có tham gia một talkshow với chủ đề “Khủng hoảng tuổi 30” mà chị là diễn giả khách mời. Dưới sự kết nối của chị, các chị em ngày hôm đó đã rất hào hứng chia sẻ những câu chuyện riêng tư. Chị có thường xuyên xuất hiện trong các buổi trò chuyện với vai trò này không?

Cảm ơn chị. Một năm gần đây tôi thường tham gia những buổi hội thảo dành cho phụ nữ 30. Tôi đến đó để kể câu chuyện của mình, tìm kiếm sự đồng cảm. Lời khuyên của tôi không thể giúp người khác bước ra khỏi sóng gió ngay lập tức, nhưng tôi muốn mọi người có cơ hội được thả lỏng, được kể, được khóc với câu chuyện của chính mình, nghe lời khuyên từ những người cùng cảnh ngộ. Ở thời buổi lao xao này, những cuộc trò chuyện như thế là điều rất đáng quý. Trong tương lai, tôi sẽ biên tập lại những buổi gặp gỡ này thành podcast (một dạng sách nói có thể chia sẻ trực tuyến – PV) để nhiều chị em phụ nữ có thể tìm được điều gì đó hữu ích cho mình.

THÁI MINH CHÂU
• Sinh năm 1988
• Từng theo học khóa học diễn xuất tại Học viện American Academy of Dramatic Arts (Mỹ); chương trình Đào tạo Xuất bản tại Đại học Florence University of the Arts (Italy).
• Người sáng lập và điều hành Phục Hưng Books
• Người dẫn chương trình kênh radio 91 Station

Dễ dàng khơi gợi sự đồng cảm từ người khác, chị đã bao giờ có ý định trở thành chuyên gia tâm lý chưa?

Điều kiện đầu tiên để làm một nhà tâm lý giỏi là bạn phải có sức mạnh tinh thần rất vững. Chuyên gia tâm lý giống như miếng bọt biển luôn sẵn sàng thẩm thấu nỗi buồn, năng lượng xấu từ những người tìm đến họ, chữa lành cho họ. Còn tôi, tôi chỉ có thể làm một người bạn, bởi chính tôi cũng đang phải giải quyết những khó khăn của riêng mình.

Jenna trong bộ phim “13 going on 30” từng ước được nhanh chóng trưởng thành đến tuổi 30 để chạy trốn những điều nhàm chán của quãng đời niên thiếu, nhưng đạt mục đích rồi, cô lại bất lực giữa cuộc sống đầy rối ren, áp lực và những mối tình dang dở. Tuổi 30 của chị có giống như vậy không?

Mỗi người đều phải đối diện với những cuộc chiến nội tại khó khăn ở ngưỡng tuổi này, đối với tôi, đó là sự hồ nghi về năng lực của bản thân.

Ngày xưa do có chút năng khiếu làm MC, tôi sớm nhận được nhiều cơ hội tốt nhưng đã không thật sự đầu tư cho công việc đó. Thấy có lỗi với những người đã tin tưởng mình, tôi bỏ đi du học ngành xuất bản. Những trải nghiệm mới mẻ khiến tôi phấn chấn và nung nấu ý muốn trở về nước để thực hiện đống ý tưởng trong đầu. Tôi thành lập công ty xuất bản, ra mắt sách, sản xuất video và chương trình truyền hình mà quên mất mình đang thiếu nền tảng cơ bản nhất: trải nghiệm thực tế. Đã có lúc nghĩ mình phải đóng cửa công ty, tôi lao đi làm cho các công ty khởi nghiệp nhưng rồi phát hiện ra mình cũng không thể làm thuê bởi tôi không có tính kỉ luật tốt. Sau tất cả, tôi thấy không có công việc gì hợp với mình, tôi bắt đầu nghi ngờ về năng lực bản thân, mất kiểm soát, mất đi nhiều mối quan hệ, kể cả tài chính.

Sau bao năm bỏ nghề đi học hỏi cái mới, giờ quay lại với công việc đầu tiên – làm MC, chị nghĩ đó là cái duyên không thể dứt của mình với nghề này hay là thất bại khi không thể rẽ sang hướng khác?

Tôi chưa từng nghĩ đó là thất bại, tất cả đều là trải nghiệm thôi. Bước lùi trong quá khứ là cơ hội để tôi trở lại với phiên bản tốt hơn. Những công việc khác giúp kỹ năng MC của tôi được nâng lên một bậc.

Mức độ cao nhất của một tình yêu thương chính là sự chấp nhận, và trước khi chấp nhận được mọi người, tôi phải chấp nhận hoàn toàn bản thân mình

Trưởng thành luôn là một quá trình sai và tự sửa sai. Mỗi quyết định tôi đưa ra đều đúng với tôi vào thời điểm đó. Tôi bây giờ đâu phải cô Châu ngày xưa, bọn tôi không có tư duy và trải nghiệm giống nhau, sao tôi có thể trách cô ấy vì đã quyết định khác mình? Tôi chỉ có thể làm tốt phần mình ở hiện tại, lựa chọn dựa trên điều tôi tin tưởng ngay lúc này, chuyện ở tương lai sẽ do cô Châu lúc đó giải quyết.

Nhiều người nghĩ cuộc đời tôi là một vòng luẩn quẩn, nhưng tôi lại không thấy vậy. Bất chấp những va vấp, hoang mang đã qua, hiện tại, đây chính là cuộc đời tôi muốn sống. Có thể đó không phải là cuộc đời mà bố mẹ tôi kỳ vọng, không có những thành công chuẩn mực của xã hội, nhưng đó là một hành trình không ngừng nghỉ để tôi được là chính mình.

Đối diện với bản thân mình lúc này, chị muốn nói gì?

Tôi đang tập luyện yêu thương nhiều hơn. Tôi nghĩ mức độ cao nhất của một tình yêu thương chính là sự chấp nhận, và trước khi chấp nhận được mọi người, tôi phải chấp nhận hoàn toàn bản thân mình. Tôi chấp nhận mình là một đứa tham lam, ích kỷ, lười biếng, không có kế hoạch, cẩu thả, bừa bộn, tất cả những tính xấu mà tôi từng dùng để phê phán người khác. Tôi tha thứ cho mình để cố gắng thay đổi nhiều hơn.

Bên cạnh đó, tôi thừa nhận mình chỉ thích hợp khi đứng ở spotlight bởi tôi giỏi truyền đạt, dễ gây thiện cảm với những người xung quanh. Tôi dần chấp nhận những lợi thế của mình. Bây giờ có ai khen: “Châu trông rất ưa nhìn”, tôi cũng không khó chịu nữa.

Tôi không nghĩ một lời khen đơn thuần cũng có thể gây cho chị sự khó chịu?

Trước đây tôi khá cực đoan, khi được khen như thế, tôi cho rằng họ chỉ công nhận ngoại hình của mình mà thôi, thậm chí nếu có ai khen tôi làm tốt vai trò MC, tôi cũng nghĩ “chắc họ khen vì họ mến mình”. Sau quá trình chấp nhận bản thân, tôi hiểu ngoại hình hay khả năng là những điều giúp tôi đến gần với mọi người, tôi nên vui vẻ đón nhận thay vì nghi ngờ lời khen của họ.

Cảm giác được mọi người công nhận như thế nào?

Nó giống như khi tôi hoàn thành đường chạy 42km. Tôi chạy một mình, vẫn phải dừng lại giữa đường để nghỉ ngơi, nhưng tôi luôn biết mình sẽ về đến đích.

Mong muốn được thừa nhận chính là mong muốn bản năng nhất của con người. Sự thừa nhận bao gồm cả việc tự thừa nhận, khi ta tự hiểu chính mình, bất kể ai phán xét điều gì cũng không quan trọng nữa.

10s Q&A

Chị chọn sneaker hay giày cao gót?

Sneaker vì tôi yêu sự thoải mái.

Một bộ phận trên cơ thể mà chị không vừa ý?

Khuôn mặt to.

Vật may mắn của chị?

Cây bút mà ba nuôi người Pháp tặng tôi, tôi luôn dùng nó cho những việc quan trọng.

Chị thường làm gì để ngủ ngon hơn?

Tôi cần cái gì đó để ôm.

Còn khi stress?

Tôi viết ra giấy, việc đó giúp tôi chia sẻ những điều khó nói và sắp xếp những luồng suy nghĩ đang rối ren trong đầu.

Nhiếp ảnh: Rab Lê
Sản xuất: Hạnh Nguyên
Trang điểm: Patrick Nguyễn
Trợ lý: Hữu Tài