Nhà sáng lập Phục Hưng Books Thái Minh Châu: trưởng thành là một quá trình sai và tự sửa sai

Ladies' Talk

Châu thấy mình sở hữu rất nhiều chiếc ly lớn nhỏ, mỗi chiếc tượng trưng cho trải nghiệm mà cô đã và đang theo đuổi. Dù có những trải nghiệm chưa thật “chín” và đủ đầy, tất cả đều đáng giá và đúng với cô ở từng thời điểm. “Tôi nghĩ không có thất bại, tôi chỉ cố gắng làm tốt phần mình ở hiện tại, lựa chọn dựa trên điều tôi tin tưởng ngay lúc này, chuyện ở tương lai sẽ do cô Châu lúc đó giải quyết”, Châu nói.

Cách đây vài tháng, tôi có tham gia một talkshow với chủ đề “Khủng hoảng tuổi 30” mà chị là diễn giả khách mời. Dưới sự kết nối của chị, các chị em ngày hôm đó đã rất hào hứng chia sẻ những câu chuyện riêng tư. Chị có thường xuyên xuất hiện trong các buổi trò chuyện với vai trò này không?

Cảm ơn chị. Một năm gần đây tôi thường tham gia những buổi hội thảo dành cho phụ nữ 30. Tôi đến đó để kể câu chuyện của mình, tìm kiếm sự đồng cảm. Lời khuyên của tôi không thể giúp người khác bước ra khỏi sóng gió ngay lập tức, nhưng tôi muốn mọi người có cơ hội được thả lỏng, được kể, được khóc với câu chuyện của chính mình, nghe lời khuyên từ những người cùng cảnh ngộ. Ở thời buổi lao xao này, những cuộc trò chuyện như thế là điều rất đáng quý. Trong tương lai, tôi sẽ biên tập lại những buổi gặp gỡ này thành podcast (một dạng sách nói có thể chia sẻ trực tuyến – PV) để nhiều chị em phụ nữ có thể tìm được điều gì đó hữu ích cho mình.

THÁI MINH CHÂU
• Sinh năm 1988
• Từng theo học khóa học diễn xuất tại Học viện American Academy of Dramatic Arts (Mỹ); chương trình Đào tạo Xuất bản tại Đại học Florence University of the Arts (Italy).
• Người sáng lập và điều hành Phục Hưng Books
• Người dẫn chương trình kênh radio 91 Station

Dễ dàng khơi gợi sự đồng cảm từ người khác, chị đã bao giờ có ý định trở thành chuyên gia tâm lý chưa?

Điều kiện đầu tiên để làm một nhà tâm lý giỏi là bạn phải có sức mạnh tinh thần rất vững. Chuyên gia tâm lý giống như miếng bọt biển luôn sẵn sàng thẩm thấu nỗi buồn, năng lượng xấu từ những người tìm đến họ, chữa lành cho họ. Còn tôi, tôi chỉ có thể làm một người bạn, bởi chính tôi cũng đang phải giải quyết những khó khăn của riêng mình.

Jenna trong bộ phim “13 going on 30” từng ước được nhanh chóng trưởng thành đến tuổi 30 để chạy trốn những điều nhàm chán của quãng đời niên thiếu, nhưng đạt mục đích rồi, cô lại bất lực giữa cuộc sống đầy rối ren, áp lực và những mối tình dang dở. Tuổi 30 của chị có giống như vậy không?

Mỗi người đều phải đối diện với những cuộc chiến nội tại khó khăn ở ngưỡng tuổi này, đối với tôi, đó là sự hồ nghi về năng lực của bản thân.

Ngày xưa do có chút năng khiếu làm MC, tôi sớm nhận được nhiều cơ hội tốt nhưng đã không thật sự đầu tư cho công việc đó. Thấy có lỗi với những người đã tin tưởng mình, tôi bỏ đi du học ngành xuất bản. Những trải nghiệm mới mẻ khiến tôi phấn chấn và nung nấu ý muốn trở về nước để thực hiện đống ý tưởng trong đầu. Tôi thành lập công ty xuất bản, ra mắt sách, sản xuất video và chương trình truyền hình mà quên mất mình đang thiếu nền tảng cơ bản nhất: trải nghiệm thực tế. Đã có lúc nghĩ mình phải đóng cửa công ty, tôi lao đi làm cho các công ty khởi nghiệp nhưng rồi phát hiện ra mình cũng không thể làm thuê bởi tôi không có tính kỉ luật tốt. Sau tất cả, tôi thấy không có công việc gì hợp với mình, tôi bắt đầu nghi ngờ về năng lực bản thân, mất kiểm soát, mất đi nhiều mối quan hệ, kể cả tài chính.

Sau bao năm bỏ nghề đi học hỏi cái mới, giờ quay lại với công việc đầu tiên – làm MC, chị nghĩ đó là cái duyên không thể dứt của mình với nghề này hay là thất bại khi không thể rẽ sang hướng khác?

Tôi chưa từng nghĩ đó là thất bại, tất cả đều là trải nghiệm thôi. Bước lùi trong quá khứ là cơ hội để tôi trở lại với phiên bản tốt hơn. Những công việc khác giúp kỹ năng MC của tôi được nâng lên một bậc.

Mức độ cao nhất của một tình yêu thương chính là sự chấp nhận, và trước khi chấp nhận được mọi người, tôi phải chấp nhận hoàn toàn bản thân mình

Trưởng thành luôn là một quá trình sai và tự sửa sai. Mỗi quyết định tôi đưa ra đều đúng với tôi vào thời điểm đó. Tôi bây giờ đâu phải cô Châu ngày xưa, bọn tôi không có tư duy và trải nghiệm giống nhau, sao tôi có thể trách cô ấy vì đã quyết định khác mình? Tôi chỉ có thể làm tốt phần mình ở hiện tại, lựa chọn dựa trên điều tôi tin tưởng ngay lúc này, chuyện ở tương lai sẽ do cô Châu lúc đó giải quyết.

Nhiều người nghĩ cuộc đời tôi là một vòng luẩn quẩn, nhưng tôi lại không thấy vậy. Bất chấp những va vấp, hoang mang đã qua, hiện tại, đây chính là cuộc đời tôi muốn sống. Có thể đó không phải là cuộc đời mà bố mẹ tôi kỳ vọng, không có những thành công chuẩn mực của xã hội, nhưng đó là một hành trình không ngừng nghỉ để tôi được là chính mình.

Đối diện với bản thân mình lúc này, chị muốn nói gì?

Tôi đang tập luyện yêu thương nhiều hơn. Tôi nghĩ mức độ cao nhất của một tình yêu thương chính là sự chấp nhận, và trước khi chấp nhận được mọi người, tôi phải chấp nhận hoàn toàn bản thân mình. Tôi chấp nhận mình là một đứa tham lam, ích kỷ, lười biếng, không có kế hoạch, cẩu thả, bừa bộn, tất cả những tính xấu mà tôi từng dùng để phê phán người khác. Tôi tha thứ cho mình để cố gắng thay đổi nhiều hơn.

Bên cạnh đó, tôi thừa nhận mình chỉ thích hợp khi đứng ở spotlight bởi tôi giỏi truyền đạt, dễ gây thiện cảm với những người xung quanh. Tôi dần chấp nhận những lợi thế của mình. Bây giờ có ai khen: “Châu trông rất ưa nhìn”, tôi cũng không khó chịu nữa.

Tôi không nghĩ một lời khen đơn thuần cũng có thể gây cho chị sự khó chịu?

Trước đây tôi khá cực đoan, khi được khen như thế, tôi cho rằng họ chỉ công nhận ngoại hình của mình mà thôi, thậm chí nếu có ai khen tôi làm tốt vai trò MC, tôi cũng nghĩ “chắc họ khen vì họ mến mình”. Sau quá trình chấp nhận bản thân, tôi hiểu ngoại hình hay khả năng là những điều giúp tôi đến gần với mọi người, tôi nên vui vẻ đón nhận thay vì nghi ngờ lời khen của họ.

Cảm giác được mọi người công nhận như thế nào?

Nó giống như khi tôi hoàn thành đường chạy 42km. Tôi chạy một mình, vẫn phải dừng lại giữa đường để nghỉ ngơi, nhưng tôi luôn biết mình sẽ về đến đích.

Mong muốn được thừa nhận chính là mong muốn bản năng nhất của con người. Sự thừa nhận bao gồm cả việc tự thừa nhận, khi ta tự hiểu chính mình, bất kể ai phán xét điều gì cũng không quan trọng nữa.

10s Q&A

Chị chọn sneaker hay giày cao gót?

Sneaker vì tôi yêu sự thoải mái.

Một bộ phận trên cơ thể mà chị không vừa ý?

Khuôn mặt to.

Vật may mắn của chị?

Cây bút mà ba nuôi người Pháp tặng tôi, tôi luôn dùng nó cho những việc quan trọng.

Chị thường làm gì để ngủ ngon hơn?

Tôi cần cái gì đó để ôm.

Còn khi stress?

Tôi viết ra giấy, việc đó giúp tôi chia sẻ những điều khó nói và sắp xếp những luồng suy nghĩ đang rối ren trong đầu.

Nhiếp ảnh: Rab Lê
Sản xuất: Hạnh Nguyên
Trang điểm: Patrick Nguyễn
Trợ lý: Hữu Tài

Bài: April

15/11/2019, 08:00

Mzung Nguyễn: nữ đạo diễn thích làm phim độc lập vì không muốn thay đổi để làm vừa lòng ai

Bài viết nổi bật

Mzung chọn con đường trở thành một đạo diễn độc lập với dòng phim thể nghiệm xuất phát từ chính tính cách có phần cực đoan của mình: không thay đổi để làm vừa lòng bất kỳ ai, dẫu cô vẫn biết rằng việc một người phụ nữ quá độc lập trong cả công việc lẫn đời sống đôi khi sẽ dẫn đến thiệt thòi, chẳng hạn, về kinh tế.


Trong tất cả những danh xưng mà nhiều người đang gọi chị như nhà làm phim độc lập, tình nguyện viên, nhà giám tuyển, giảng viên thỉnh giảng, chủ một không gian nghệ thuật kiêm quán trà với những đồ dùng tái chế, chị thích được gọi thế nào?

Tôi thích được gọi là nhà làm phim về môi trường vì tất cả những việc tôi làm đều chỉ hướng về hai hoạt động chính: làm phim và bảo vệ môi trường.

Dòng phim thể nghiệm khá kén người xem, vì chủ yếu những điều tác giả muốn truyền tải chỉ nằm ở hình ảnh. Làm sao chị tự tin rằng khán giả Việt sẽ hiểu phim của mình?

Tôi không hề tự tin. Mục đích đầu tiên khiến tôi làm phim là để thỏa mãn bản thân. Tôi có một câu chuyện, tôi tự tạo ra cấu trúc, rồi khi bản thân ưng ý với sản phẩm, tôi đi tìm khán giả để kể lại câu chuyện đó. Những buổi chiếu “Ngủ trong thành phố”, “Ánh sáng sau sự sống”… tôi đều không quảng bá rộng rãi, khách mời cũng chỉ là những người bạn có tư duy giống tôi cùng xem với nhau. Tôi không ngờ rằng khán giả tới đông quá, tôi phải chiếu thêm nhiều suất.

MZUNG NGUYỄN
• Sinh năm 1982
• Nhà làm phim độc lập, tác giả của nhiều bộ phim tài liệu và phim thể nghiệm về môi trường
• Đồng sáng lập không gian nghệ thuật, triển lãm Mzung Space
• Sáng lập, điều hành CLB “Xine tập sự” tại Đà Nẵng và dự án “Cinema land”
• Đồng sáng lập chương trình “Gặp gỡ mùa thu”

Khi làm phim thể nghiệm, chị có nghĩ rằng mình đang đặt ra bài toán để khán giả đi tìm lời giải?

Những phim tài liệu tôi làm thường không thách thức khán giả, chúng rất gần gũi và dễ xem. Còn phim thể nghiệm thì đúng là thách đố. Nhưng tôi lại thấy khán giả hiểu hết những điều tôi muốn truyền tải, họ còn đặt được nhiều câu hỏi hay, thậm chí có những câu hỏi đến giờ tôi vẫn không trả lời được.

Ví dụ như?

Như câu hỏi “trách nhiệm của một người nghệ sĩ nên dừng lại ở đâu?”. Tôi không biết. Tôi không biết mình chỉ nên dừng lại ở việc làm ra tác phẩm hay còn phải hành động thực tiễn. Dẫu bây giờ tôi vẫn hành động, nhưng liệu những hành động ấy đã đủ hay chưa?

Dường như chính những vấn đề chị đặt ra trong phim đã quay sang thách thức chị?

Đúng, và bản thân thể loại này cũng thử thách tôi nhiều. Tôi phải tự tạo ra cấu trúc, tự trả lời tất cả những câu hỏi, dù nhiều câu thật sự rất thiển cận. Nhưng tôi không hề ghét bỏ chúng, kể cả những ý kiến trái chiều với tôi. Bởi nếu chỉ toàn những lời khen thì các buổi chiếu phim sẽ không còn là sự kiện thể nghiệm nữa mà trở thành sự kiện tự vinh danh mất rồi. Sau những suất chiếu, tôi rất thích khi chứng kiến không gian thể nghiệm trở thành buổi đối thoại không khoan nhượng.

Chị đối phó ra sao với những góc nhìn hạn hẹp hoặc trái chiều?

Tôi tôn trọng sự khác biệt và luôn chào đón tất cả những câu hỏi, dù chúng có hàm chứa sự khiêu khích hay hoài nghi. Chẳng hạn như khi tôi khởi xướng phong trào nhặt rác, nhiều người hỏi đến khi nào tôi mới nhặt hết rác, liệu tôi có thể lượm hết rác trên thế giới này không.

Mỗi khi phát ngôn về các đề tài thời sự, tôi chấp nhận sự rủi ro. Sai cũng được, nhưng ít ra là mình chịu nói và chịu làm, tôi không ngại. Nếu mình sai thông tin, có người sẽ sửa cho mình; nếu sai về quan điểm, coi như mình đang học hỏi từ người khác.

Cuộc đời chị có bị ảnh hưởng bởi những con số trong tài khoản?

Cũng có chứ. Việc mở cửa và duy trì Mzung Space, tôi luôn biết sẽ là một hành trình dài và khó khăn. Không ai thấy được mối lợi nào từ nơi chỉ toàn đồ dùng tái chế và hoạt động miễn phí. Tôi biết nếu cố gắng thương thuyết thêm một chút nữa, tôi có thể nhận được đầu tư cho các dự án của mình, nhưng tôi không muốn bị bão hòa giữa các mô hình khác, không muốn phải làm theo yêu cầu của bất kỳ ai. Tôi chỉ muốn đứng độc lập, thành bại ra sao cũng là kết quả của sự cố gắng của chính mình.

Chị là người phụ nữ có thể tự giải quyết mọi vấn đề?

Tôi tự tin như vậy. Tôi chưa từng làm điều gì vì ai khác. Tôi không cần thành công. Mọi việc tôi làm đều chỉ để thỏa mãn những thôi thúc, dự định của mình trước tiên.

Trong một thế giới đầy phe cánh, tôi không có nhu cầu đứng chung với ai. Nhưng làm việc độc lập không có nghĩa là ở một nơi chốn riêng, nói một thứ tiếng riêng, vị kỷ, nếu cần ngồi lại giải quyết một vấn đề chung, tôi vẫn rất sẵn lòng.

Bất lợi của việc quá độc lập là gì?

Không vừa lòng nhiều người, không đủ tiềm lực để mở rộng dự án. Thi thoảng tôi có cảm giác mình bỏ lỡ một vài thông tin. Bây giờ tôi phải đi kiếm tiền, nuôi sống mình trước đã, sau đó sẽ quay lại với các dự án và phát triển chúng.

Hoài bão lớn nhất trong cuộc đời chị là gì?

Đã lâu lắm rồi không ai hỏi tôi câu này. Thời còn trẻ tôi cũng có hoài bão như bao người khác, muốn đi chu du khắp thế giới, trở thành người có sức ảnh hưởng, trở thành một nhà báo “xịn sò”. Bây giờ thì không thế nữa rồi. Mỗi ngày, tôi chỉ suy nghĩ làm sao thực hiện hết các kế hoạch đang ấp ủ trong đầu.

10s Q&A

Món đồ tái chế chị thích nhất?

Hai chiếc ghế sofa trị giá 0 đồng, chúng được đóng từ 100% đồ tái chế mà chúng tôi nhặt được.

Người ảnh hưởng nhất tới tính cách của chị?

Tính cực đoan, nóng nảy, duy ý chí tôi thừa hưởng từ ba tôi. Phần còn lại thì tôi chẳng giống ai.

Ý nghĩa những hình xăm trên tay chị?

Hình xăm tọa độ Đà Lạt: tôi muốn mình được chôn ở đây lúc cuối đời.

Hình xăm “Do no harm”: tất cả những việc tôi làm sẽ không gây đau đớn cho thú vật hay con người.

Còn lại là hình xăm những con vật tôi yêu thích hoặc tôi từng tham gia bảo tồn, giải cứu.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Vlogger Giang Ơi: “Lập dị là một món quà, nó khiến tôi khác mọi người”

Bài viết nổi bật

“Cuộc sống của tôi đơn giản nên cách tôi làm vlog cũng thế. Khi nói ‘Giang Ơi’, cảm giác như bạn đang gọi một người bạn thân thiết, luôn có Giang ở đây, tâm sự cùng bạn. Trong cuộc sống này, chẳng có lý do gì để chúng ta không chia sẻ những điều tốt đẹp với nhau”, vlogger Giang Ơi giải thích về tên kênh YouTube của mình.

“Mình là Giang và mình ghi lại hành trình bước vào thế giới người lớn”, câu tự giới thiệu của bạn trên kênh YouTube làm tôi tò mò. Bạn mong đợi điều gì ở từng giai đoạn của hành trình trở thành người lớn?

TRẦN LÊ THU GIANG
– Tốt nghiệp ngành Fashion Design & Technology, Đại học Nghệ thuật Bournemouth, Anh
– Thạc sĩ ngành International Fashion Marketing, Đại học Coventry University London, Anh
– Từng là stylist, chuyên viên marketing trước khi trở thành vlogger

Chẳng thể đoán trước được mọi chuyện, cuộc đời luôn đầy rẫy những biến cố mà, nhưng tôi hi vọng trong 60 năm nữa mình vẫn đủ sức khỏe để làm việc, sinh con, nhìn con lớn lên, trưởng thành, tận hưởng từng ngày với anh bạn thân (cách Giang gọi chồng – PV), nghỉ ngơi và đi du lịch. Đối với tôi, khi không còn sức khỏe là khi cuộc đời của mình nên chấm dứt. Cái kết hoàn hảo nhất là một ngày tôi có thể được chọn cái chết êm ái (tất nhiên là ở một đất nước cho phép điều này), vào ngày ấy tôi sẽ nhìn lại cả quãng đường và nói rằng tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ trên đời.

Nói thật nhé, trước khi thấy Giang Ơi thông báo lấy chồng, tôi cứ nghĩ bạn là kiểu phụ nữ mạnh mẽ với những tuyên ngôn kiểu như: “Sao phải lấy chồng khi tôi có thể tự lo liệu mọi thứ” cơ!

Bạn nói đúng một nửa. Tôi sẽ không bao giờ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm theo kiểu phải sống phụ thuộc vào một người nào đó. Trong mọi hoàn cảnh, tôi muốn mình phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Nhưng đó không phải lý do để tôi không lấy chồng. Quyết định kết hôn đến từ việc chúng tôi sẵn sàng đưa mối quan hệ hiện tại lên giai đoạn tiếp theo, cam kết gắn bó, đủ thấu hiểu đối phương đến hết phần đời còn lại. Không những vậy, tôi cảm thấy anh ấy là người mà mình muốn chia sẻ cuộc đời này, và là người cha tôi muốn con mình có được.

Hai vợ chồng bạn đang cùng nhau xây dựng những vlog có nội dung rất cuốn hút. Cảm giác làm chủ công việc và trở thành sếp của chính mình có thoải mái như nhiều bạn trẻ vẫn mơ ước không?

Hàng ngày được làm công việc mình yêu thích, hẳn nhiên rất thoải mái, nhưng làm sếp của chính mình cũng cần có kỉ luật. Bạn phải hiểu mục đích sống, hiểu bạn muốn phấn đấu vì điều gì và yêu thích công việc đang làm. Tôi là người cứng nhắc chăng? Có thể, nhưng nguyên tắc, hệ thống và kỉ luật là điều tốt mà. Nó sẽ giúp tôi kiểm soát cuộc sống và đạt được những điều tôi muốn.

Ở các mặt khác của cuộc sống ngoài công việc, có khi nào bạn đỡ kĩ tính hơn?

Tôi cố gắng thoải mái trong những mối quan hệ với bạn bè. Trong công việc của bản thân, tôi khó tính vì phải quản lý chính mình, nhưng tôi đâu có quyền kiểm soát những người xung quanh. Vì thế, từ lâu tôi đã học được cách bớt kỳ vọng ở bạn bè, thay vào đó tôi trân trọng từng sự giúp đỡ, chuyện lớn tôi sẽ biến thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Làm như vậy, bạn thoải mái, tôi thoải mái và mối quan hệ của chúng tôi sẽ trở nên dễ thở hơn.

Tôi ấn tượng nhất với vlog “Đọc những điều bạn mặc định về mình”, trong đó bạn rất vui vẻ và thoải mái khi bàn về định kiến người khác dành cho bạn. Dường như không có hiểu lầm nào khiến bạn bực mình thì phải, dù có những thứ khá vô lý?

Tôi tự thấy mình “lì” và không sợ bị nhận xét sai về bản thân. Tôi chỉ xuất hiện trên màn hình vài lần một tuần, những khán giả ấy chưa gặp và nói chuyện với tôi nên chuyện hiểu lầm là khó tránh. Tôi không sợ bản thân bị chê mà chỉ sợ gia đình và những con thú nuôi của mình bị tổn hại. Nếu những người tôi yêu thương không sao, tôi cũng không sao.

video

Rất nhiều bạn trẻ hiện nay ngại tiếp xúc và thể hiện bản thân bởi chưa vượt qua được nỗi sợ bị phán xét. Kinh nghiệm của bạn với việc này như thế nào?

Vì ít va chạm trong cuộc sống, người trẻ tuổi thường sợ bị phán xét. Nhưng qua những giai đoạn của cuộc đời, sẽ đến lúc họ nhận ra dù có làm gì hay không họ cũng sẽ bị phán xét mà thôi. Học hay không học đại học, có hay không có người yêu, đi làm thêm hay không, theo đuổi sự nghiệp hay ở nhà nuôi con…, tất cả các lựa chọn đều bị phán xét. Vậy chúng ta quan tâm làm gì? Hãy cứ làm việc bạn cần làm. Những người thực sự thành công và hạnh phúc không dành nhiều thời gian để phán xét chuyện riêng của người khác, đó là câu thần chú bạn cần nhớ để bỏ ngoài tai cũng như thông cảm hơn cho những người phán xét mình.

Giai đoạn nào của cuộc đời giúp bạn nhận ra điều đó?

Lúc nhỏ, sự hướng ngoại có phần non nớt từng khiến tôi gặp phải nhiều phản ứng tiêu cực từ người khác. Tuổi thơ tôi khá là trầy trật, lạc lõng và tràn ngập sự hoài nghi về bản thân. Tôi không phải học sinh giỏi, lại không có bạn bè, hầu như chẳng có sự kết nối nào với mọi người xung quanh. Trong mắt họ, có lẽ tôi là người lập dị.

Nhưng tôi thường nghĩ điều gì cũng có cái giá của nó. Cũng giống như những đau đớn khi tập gym đổi lại một thân hình mơ ước, thời thơ ấu buồn bã ấy giúp tôi học được nhiều điều. Vì không có bạn, tôi dành hầu hết thời gian soi chiếu lại mình. Những câu hỏi tự đặt ra cho mình, tôi viết vào nhật ký và đi tìm lời giải qua việc đọc sách. Tôi học cách quan sát, chú ý đến người khác, thể hiện sự hướng ngoại đúng mực, nhờ vậy mà khi trưởng thành, tôi đã được đón nhận nhiều hơn.

Một mình một kiểu cũng là một cách tốt để ghi dấu ấn cá nhân, không phải ư?

Nhưng khi còn đi học, sự lập dị có vẻ là một điều tiêu cực, ít nhất thì đó là điều tôi nghĩ. Ở trường, chúng ta phải đi theo một khuôn mẫu nhất định, đứng thành hàng, mặc đồng phục và học theo những suy nghĩ tiêu chuẩn, làm theo những kiến thức trong sách vở, ghi nhớ lời giảng của thầy cô. Đối với giai đoạn đầu của cuộc đời, những khuôn mẫu ấy là cần thiết để ta hiểu về những hệ thống chuẩn mực trong cuộc sống.

Khi trở thành người lớn rồi tôi mới nhận ra lập dị là một món quà. Nó khiến tôi cảm thấy mình khác mọi người. Vì chỉ sống có một lần nên tôi muốn dành thời gian mỗi ngày cho chính mình chứ không phải là nghe lời ai khác.

Giang Ơi phiên bản người lớn đã khác thời thơ ấu như thế nào?

Tôi tự tin, cởi mở, vui vẻ nhiều hơn, biết cách bỏ ngoài tai những gì không đáng nghe. Tôi hiểu bản thân mình hơn, biết tiết chế cảm xúc, đồng thời biết nghĩ cho cảm xúc của người khác, thông cảm với họ và trân trọng những người bạn bên cạnh mình hơn.

Duy có một điều chưa tích cực lắm là tôi thức khuya hơn, vì dù công việc của tôi nhiều bao nhiêu, quỹ thời gian cũng chỉ có 24 giờ mỗi ngày. Hiểu được điều đó nên tôi luôn cố gắng giữ vị trí ưu tiên cho gia đình, chăm sóc đàn thú cưng (3 chú mèo tên Sung, Tuyết, Huy và một chú chó tên Hoàng), công việc, sức khỏe và bạn bè.

10s Q & A

Điều luôn tự nhủ với mình mỗi ngày?

Hành trình cuộc đời chỉ có một lần, hãy tận hưởng khi nó chưa qua.

Điều gì sẽ khiến bạn luôn cười?

Chứng kiến bầy thú cưng của mình khỏe mạnh, vui vẻ.

Bạn có nghĩ sau này mình sẽ là một bà mẹ chồng khó tính?

Chỉ khi con trai tôi không chịu ở riêng và tự lo cho gia đình nó.

Môn nghệ thuật mà bạn muốn thử sức?

Điện ảnh, tôi muốn thử đóng phim.

Một thử thách bạn từng đặt ra cho bản thân?

Tăng lịch tập gym từ 3 buổi lên 5 buổi/tuần để có cơ thể đẹp hơn, sau đó vừa gập bụng vừa tự hỏi mình có bị điên không.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Nhà sáng lập Liti Florist: “Hạnh phúc của một chủ tiệm hoa là không bị ai ghét”

Bài viết nổi bật

Thanh liễu là loài hoa tôi yêu thích nhất, bởi một cành hoa thân gỗ nhỏ khô khốc vẫn có sức sống kiên cường đến vài tháng trời. Bông thanh liễu tròn, nhỏ, lá kim mọc xen kẽ, khi vò nát có mùi thơm dễ chịu giống mùi hương thảo. Tôi nghĩ Phượng giống loài hoa ấy bởi sự dễ chịu và tinh tế cô mang đến cho người xung quanh. Mối liên tưởng đó không ngừng đeo bám tôi trong suốt buổi trò chuyện với Phượng ở cửa hàng hoa của cô trên phố Kim Mã, Hà Nội.


Kiếm tiền chỉ là một phần của cuộc sống

Chị nghỉ việc ở một tập đoàn lớn để tập trung vào mở cửa hàng hoa do đam mê cây cỏ, nhưng rõ ràng để xây dựng được Liti Florist trở thành một thương hiệu quen thuộc của những nguời yêu hoa, chắc chắn không thể chỉ dựa vào hai chữ “đam mê”?

Tôi rất thích hoa cỏ và luôn mơ có một cửa hàng nhỏ xinh để ngắm hoa mỗi ngày. Thời còn đi làm, tôi đã mở một cửa hàng hoa online. Khi cửa hàng online quá tải vì được mọi người yêu mến nhiều, tôi quyết định nghỉ việc để tập trung vào nó.

Trước thời điểm đó, với tôi, hoa và việc mở cửa hàng hoa chỉ đơn giản là sở thích. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vì hoa mà từ bỏ vị trí giám đốc marketing, bỏ nguồn thu nhập cùng những mối quan hệ mình đã tạo dựng nên khi ấy. Nhưng cuối cùng, hoa đã chọn tôi.

Phượng Krystine Nguyễn
– Sinh năm 1984
– Sáng lập và quản lý thương hiệu hoa, wedding planner Liti Florist

Có người từng hỏi nếu Liti vẫn là một cửa hàng nhỏ và tôi vẫn có thể tiếp tục công việc marketing thì liệu mọi thứ có toàn vẹn hơn không. Thực ra tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó. Tôi luôn nhìn vào hiện tại. Thách thức chính là thứ gia vị khiến cuộc sống trở nên thú vị hơn.

Đối với chị, đâu là thứ “gia vị” khó nêm nếm nhất?

Đó là việc phát triển những con người đang kề vai sát cánh cùng tôi. Tôi luôn nghĩ đến việc xây dựng môi trường làm việc sao cho nhân viên cảm thấy hạnh phúc khi đi làm. Tôi dành cổ phần cho những người làm việc với tôi lâu dài và có cống hiến. Điều đó sẽ làm cho họ cảm thấy có trách nhiệm hơn với công việc.

Và khi đó, chính họ sẽ trở thành nguồn năng lượng tích cực xung quanh chị?

Đúng thế, tôi sẵn sàng là một phần nhỏ trong thành công lớn chứ không muốn mình là tất cả của thành công ấy. Tôi mong Liti Florist phát triển hơn nữa vì muốn những nhân viên gắn bó với mình có cuộc sống tốt hơn. Tôi nói với họ rằng công việc chỉ là một phần trong cuộc sống. Đúng 5 giờ chiều, tôi đuổi nhân viên đi về hết để họ có thể sử dụng tối đa quỹ thời gian cá nhân.

Tôi hiểu rất rõ về sự cân bằng trong cuộc sống. Lợi nhuận, sự nghiệp chỉ là một phần của cuộc đời. Những phút giây sống vì mình mới là điều quan trọng nhất. Đối với tôi, khoảnh khắc ngồi uống một cốc cà phê ngon cũng ý nghĩa không kém việc ký được một hợp đồng quan trọng trong công việc.

Hạnh phúc của chủ một tiệm hoa là gì?

Công việc này cho tôi nguồn thu nhập lớn hơn nhiều so với trước đây, mở rộng nhiều hơn các mối quan hệ, biến khách hàng trở thành những người bạn thực sự của mình. Đó là một vị khách đang phải chịu nỗi đau mất đi một người bạn, trong những ngày đau khổ ấy, họ bảo chỉ có hoa mới giúp họ nguôi ngoai. Một người đàn ông tay cầm túi bỉm, tay cầm hoa chạy vội về nhà tặng vợ và con gái mới chào đời. Làm nghề này, vui nhất là không bị ai ghét cả, vì ai lại nỡ ghét những bông hoa đẹp hàm chứa nhiều cảm xúc và tình cảm thế kia chứ, càng không ai có thể ghét người đã giúp mình truyền đi những tình cảm ấy được.

Con gái đưa tôi đến giấc mơ này

Ai là người tạo ảnh hưởng lớn nhất đến chị của thời hiện tại?

Càng nghĩ, tôi càng thấy phải cảm ơn con gái. Lúc tôi còn đứng giữa suy nghĩ có nên bỏ việc để tập trung vào hoa hay không, cái nhún vai của con gái Quế Anh mới 4 tuổi cùng câu nói: “Con có linh cảm tốt nếu mẹ mở cửa hàng hoa!” giống như một cú huých cho tôi đủ sức mạnh để thực hiện đam mê của mình. Đối với nhiều bậc phụ huynh, họ có thể là người trao cho con cái ước mơ, hay ít nhất là gợi mở để chúng đến với điều đó, nhưng với mẹ con tôi thì ngược lại.

Tôi không thể nghĩ cô bé 4 tuổi có thể nói ra một câu “cụ non” đến như thế!

Đúng là như thế đấy. Có lần Quế Anh đi học về, bạn ấy kể cho tôi nghe chuyện ở lớp có bạn này dỗi bạn kia rồi chốt hạ một câu: “Con thấy các bạn trẻ con quá mẹ ạ!”.

Tính cách ấy tôi nghĩ ít nhiều chịu ảnh hưởng từ giáo dục. Tôi luôn nói với con: “Con là người mẹ rất yêu, nhưng không có nghĩa con là trung tâm của vũ trụ, là tất cả. Hôm nay mẹ phải đi xem phim với bạn của mẹ. Con sẽ ở nhà với bố được chứ?”. Vào những khung giờ nghe nhạc của bố mẹ, bạn ấy không được đòi nghe nhạc của mình. Bạn ấy hiểu về sự công bằng, hiểu việc phải tôn trọng sự khác biệt giữa mỗi người.


Chị dùng từ “bạn ấy” để nói về con gái, có vẻ hai mẹ con giống như hai người bạn?

Quế Anh giống như bạn của vợ chồng tôi. Tôi có thể kể con nghe tất cả mọi việc, và ngược lại bạn ấy cũng thế.

Người bạn ấy nếu mắc lỗi, liệu có bị mẹ phạt không?

Vẫn phạt chứ! Nhà tôi từ 7 rưỡi đến 9 rưỡi tối là thời gian dành cho gia đình, cùng uống trà, nói chuyện, đọc sách, ai dùng thiết bị điện tử hay làm việc riêng trong khoảng thời gian này sẽ bị phiếu bé hư. Phiếu bé hư được quy đổi thành việc bị cù léc, bị sai khiến hay phạt tiền vào con lợn chung của cả nhà, cũng có thể là cắt luôn một buổi tối “family day” khi Quế Anh được ngủ chung với bố mẹ. Vì đây là điều bạn ấy thích nhất, nên những khi làm điều gì tốt, bạn ấy sẽ đem nó ra mặc cả: “Con có thể quy đổi phần thưởng thành một tối family day được không?”.

Chị dạy những điều gì cho con gái mình?

Tôi không để con cảm thấy cô độc khi đối diện với khó khăn, nhưng bạn ấy vẫn phải tự giải quyết những vấn đề của riêng mình. Quế Anh nuôi một chú mèo, bạn ấy sẽ phải tự chăm sóc, luân phiên bỏ tiền mừng tuổi mua thức ăn cho mèo, dọn dẹp mỗi khi mèo bày bừa.

Dù tôn trọng con, tôi vẫn kiểm soát để bạn ấy không làm điều gì chỉ nhằm thỏa mãn mong muốn của riêng bản thân. Thật may rằng vẫn chưa có gì đi lệch đường ray. Nhưng nếu sau này Quế Anh muốn rời xa tôi để đi du học thì sao? Tôi nghĩ lúc ấy sẽ tới lượt mình phải tự kiểm soát mong muốn của bản thân.

Bằng cách nào?

Tôi sẽ cố gắng kiểm soát sự ích kỷ của mình. Con có thể lựa chọn xu hướng giới tính, yêu một cô gái, không lấy chồng, không cần làm hài lòng những mong muốn của người khác, miễn là con hạnh phúc!

Cảm ơn chị!

Q & A

Loài hoa chị yêu thích nhất?

Những loài hoa nhỏ như thanh liễu.

Một điều chị muốn cải thiện ở bản thân?

Sức khỏe.

Khoảng thời gian chị muốn trở lại nhất?

Ngày bố tôi còn sống.

Người ngồi đối diện sẽ gây khó chịu cho chị nếu…?

Quần áo họ bị nhăn.

Điều gì khiến hai mẹ con có thể bất đồng ý kiến?

Việc ôm hôn mèo.

Chị muốn nghỉ hưu năm bao nhiêu tuổi?

Tôi sẽ không nghỉ hưu, chỉ là chuyển sang những công việc nhẹ nhàng hơn như vẽ tranh, viết sách, trồng hoa vào năm 45 tuổi.

Nữ doanh nhân tin rằng muốn tạo ra hạnh phúc thì phải dám đóng vai phản diện

Bài viết nổi bật

Tôi biết đến Thanh Nguyễn thông qua loạt video “Monday Motivation”, chuỗi video truyền đi những cảm hứng tích cực trong công việc và cuộc sống. Tính đa nghi trong tôi luôn tò mò về việc liệu có lần nào chị “bó tay” khi phải kết nối với một ai đó, và câu trả lời của chị đã khiến tôi có một cái nhìn khác về hạnh phúc, về việc nuôi dưỡng “bình năng lượng” trong mỗi người.

– Chị từng nói: “Nếu muốn hạnh phúc thì phải dám ác”. Điều này có thể hiểu như thế nào?

Tôi nghĩ rằng trong một vài trường hợp, muốn tạo ra được hạnh phúc thì phải dám đóng vai phản diện. Bạn thấy người khác có điều gì không tốt, hãy lựa lời nói thẳng, cho dù họ không muốn và có thể giận mình. Một người bạn, đồng nghiệp hay người sếp tốt là người dám hành xử dựa trên mong muốn cuối cùng để những người họ yêu quý nhận ra sai lầm. Nếu họ chỉ quen nghe lời ngọt ngào, đôi khi ta buộc phải đưa ra một “cái tát” khiến họ thức tỉnh.

– Người dám ác cũng là người dám bị ghét phải không?

Đúng, suy nghĩ rằng tất cả mọi người sẽ yêu mình là một ảo tưởng. Ta phải chấp nhận sẽ mất mối quan hệ với người đó trong thời điểm này, hoặc nhìn họ mãi chìm đắm vào vũng lầy của chính họ.

THANH NGUYỄN
– Sinh năm 1979
– Tốt nghiệp ngành Kinh tế trường Đại học Ngoại thương Hà Nội
– Từng giữ vị trí Quản lý thương hiệu tại tập đoàn Unilever Vietnam, Giám đốc thương hiệu cao cấp của Unilever khu vực châu Á
– Người sáng lập và CEO cổng thông tin tuyển dụng việc làm ww.caravat.com
– Người sáng lập và điều hành cộng đồng việc làm Happiness Officer Anphabe

– Quay trở lại câu chuyện hạnh phúc chốn công sở, đồng ý rằng hạnh phúc là một yếu tố cần thiết để mọi nhân viên thấy thoải mái, nhưng tôi nghĩ khái niệm ấy có vẻ quá cảm tính so với những thứ thực tế như mục tiêu tăng trưởng, điều luôn đè nặng lên vai những người lãnh đạo…

Hãy thử nhìn rộng ra, mỗi nghề đều có một bất lợi riêng nhưng chúng ta vẫn có thể vượt qua những khó chịu đó để chọn và yêu công việc của mình, tôi gọi đó là hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc không phải điều gì quá cảm tính mà có thể được chứng minh thông qua mức độ gắn kết với tổ chức, công việc và động lực làm việc, tất cả những yếu tố đó sẽ chuyển thành nỗ lực cố gắng cho thành công chung, sự trung thành. Giống như trong quan hệ tình cảm, dễ quá thì mau nhàm chán, còn nếu hai người có sự gắn kết, nỗ lực vì nhau khi ngoài kia vẫn còn nhiều “mối ngon” hơn thì mới có hạnh phúc bền lâu.

– Chị nghĩ sao về những người ưu tiên lương thưởng hơn sở thích? Họ có hạnh phúc với công việc của mình không?

Nhu cầu có lương cao, điều kiện làm việc tốt là hoàn toàn chính đáng. Tôi không cho rằng hạnh phúc phải đi liền với cực khổ, nhưng nếu chúng ta ý thức được con đường dài thì sẽ có cách đầu tư và lựa chọn thông minh hơn. Hạnh phúc phải cao hơn tiền bạc. Ngày hôm nay bạn nhảy sang một chỗ mới vì lương cao hơn chỗ cũ 3 triệu, ngày hôm sau lại nhảy sang nơi khác vì 5 triệu. Sau một thời gian, con đường công việc của bạn sẽ chỉ đi ngang, thậm chí là đi xuống. Trong khi nếu bạn cam kết đi đường dài với công việc ban đầu, 3 năm sau bạn sẽ có nhiều hơn vài triệu.

– Chị nói rằng hạnh phúc cao hơn tiền bạc, nhưng nếu không có tiền, liệu có hạnh phúc?

Khi nói về hạnh phúc, tôi nghĩ nó nằm ở ba tầng với ba chữ P.

Tầng đầu tiên là “pleasure”: sự đầy đủ về điều kiện. Rất nhiều người mới chỉ hình dung được hạnh phúc ở tầng này. Đặc trưng của loại hạnh phúc này là phụ thuộc vào yếu tố bên ngoài, khi những yếu tố này mất đi, hạnh phúc cũng sẽ mất đi, lúc ấy ta lại có xu hướng đi tìm những thứ tương tự để thấy hạnh phúc. Tìm được rồi, những điều kiện đó cũng không thể đảm bảo rằng ta sẽ hạnh phúc hơn. Như khi ta đang đói, ăn một bát mì ta thấy ngon, ăn bát thứ hai niềm vui đó giảm xuống, đến bát thứ ba ta thấy chán. Nếu chỉ mãi chạy theo những điều kiện để tìm kiếm hạnh phúc thì rất nguy hiểm. Như chán đời thì nghiện ăn, chán vợ thì có bồ, nghiện cảm giác nghe lời ngọt ngào thì không có khả năng nghe những lời khó nghe nhưng cần thiết.

Tầng thứ hai là “passion”: những gì ta giỏi, đam mê. Việc theo đuổi đam mê đến cùng bất chấp có tiền hay không sẽ mang đến cho bạn cơ hội thành công.

Tầng cuối cùng là “purpose”: có định hướng. Phải làm sao để hướng những thứ mình giỏi đến việc phục vụ cộng đồng, tạo ra những điều tốt đẹp cho cuộc đời. Không ai trả tiền cho bạn để bạn cảm thấy mình đang tạo ra giá trị, mà ngược lại, bạn phải tạo ra giá trị, bạn có được thành công khiến người khác trả tiền.

– Chị đang đóng vai trò là người kết nối nhân sự, đã có trường hợp nào khiến chị không muốn kết nối chưa?

Sẽ không có người nào mà tôi không muốn kết nối, chỉ có người khiến tôi cảm thấy “bình năng lượng” của mình chưa đủ đầy để truyền sự tích cực cho họ mà thôi. Nếu gặp người như thế, tôi sẽ về nhà “tu luyện” thêm “nội công” trước khi sẵn sàng đối mặt với họ.

Trước đây tôi rất sợ nghe các chị em nói rằng: “Tôi đã hy sinh cả cuộc đời cho gia đình nhưng chồng thì bồ bịch, con lại không yêu thương tôi”. Hạnh phúc không phải là cái bánh để khi chia cho người khác thì ta buộc phải mất đi hạnh phúc của mình. Chúng ta phải luôn đặt hạnh phúc ở thế chủ động, phải luôn làm bản thân hạnh phúc trước tiên và học cách nhân lên sự hạnh phúc ở mỗi người xung quanh.

– Từng nhận được nhiều danh hiệu trong nghề, khi ở nhà, đâu là “danh hiệu” chị thích nhất?

Ở nhà, hai con gái sẽ gọi tôi là “super-mom”, vì tôi là người luôn tay luôn chân làm gì đó. Hết giờ đi làm thì về nhà dọn dẹp, nấu ăn, không bỏ qua các sở thích cá nhân như vẽ tranh, cắm hoa, chơi thể thao.

Còn với chồng mình, tôi chẳng biết anh ấy sẽ gọi tôi là gì nữa, nhưng chắc sẽ là người bạn thân nhất của anh, vì chúng tôi vẫn thường kể cho nhau nghe những câu chuyện hàng ngày, cùng nấu ăn và có thời gian riêng để hẹn hò với nhau.

Nhiều người thường hỏi tôi cách cân bằng công việc với cuộc sống. Hỏi như thế có phải ngụ ý rằng chỉ khi về nhà ta mới có cuộc sống, còn công việc là một cái gì đó “non-live”? Hóa ra chúng ta đi làm mà không coi là mình đang sống sao? Cho nên tôi yêu luôn cả công việc để thấy mình vui vẻ. Khi bạn đủ yêu tất cả những gì mình đang làm, cơ thể sẽ sản sinh lượng hormone hạnh phúc, cung cấp đủ năng lượng để bạn làm mọi việc. Tôi tin vào luật hấp dẫn.

10s Q&A

Nếu được sở hữu một siêu năng lực, chị chọn gì?

Không gì cả, những sức mạnh ấy là sức mạnh ngoại hiện, còn tôi thích sức mạnh nội tại hơn.

Mẫu đàn ông lý tưởng của chị?

Người có thể ở bên một người phụ nữ mạnh mẽ và vẫn tự tin rằng mình là một nửa tuyệt vời của cô ấy.

Số điện thoại chị hay liên lạc nhất?

Chồng tôi.

Câu mở đầu khi anh ấy bắt máy?

Anh yêu!

Một việc chị ghét nhưng vẫn phải làm?

Làm sếp.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn
Trang điểm & làm tóc: Khang Huỳnh

Chuyên gia ẩm thực Bùi Thu Thảo: “Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng”

Bài viết nổi bật

Ăn ngon là niềm vui, còn nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời. Đó là điều mà cả tôi và Thảo – hai tâm hồn ăn uống – cùng tâm đắc. Thứ cảm xúc rõ ràng nhất tôi có được sau cuộc nói chuyện với cô không phải là sự háo hức khi được biết về những điều thú vị trong ẩm thực, mà là sự kìm nén cơn thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi giữa chiều mưa.


– Phụ nữ có cần một lớp học nấu ăn như lớp của chị không, khi ngày nay họ có thể dễ dàng tìm thấy các công thức trên mạng?

Nếu chỉ đơn thuần là nấu ăn, các chị em có thể tham khảo các video và công thức hướng dẫn đầy rẫy trên mạng, món nào cũng có. Thế nhưng nấu ăn đâu chỉ đơn giản là tạo ra một món ngon. Người nấu ăn giỏi còn phải biết cân bằng nghệ thuật, dinh dưỡng và yếu tố khoa học trong từng món. Ăn quả mọng có vị ngọt như dâu tây sẽ gợi cảm giác vui vẻ, uống nước có ga giúp sảng khoái vì máu lưu thông tốt, dùng thực phẩm theo mùa sẽ vừa dinh dưỡng và an toàn… Những điều ấy không phải ai nấu ăn cũng biết được.

Bùi Thu Thảo
– Sinh năm 1990
– Người sáng lập chuỗi sự kiện “Homemade fine food”
– Chuyên gia ẩm thực
– Tư vấn chiến lược dịch vụ F&B
– Từng giữ các vị trí: Giám đốc Sản phẩm thương hiệu mỹ phẩm Shu Uemura và Lancôme, Quản lý chiến lược thương hiệu tập đoàn Wipro Unza…
– Là một người yêu đồ ăn

Ẩm thực là nền tảng để tôi kết nối những người có cùng sở thích với nhau, và trong các lớp học đó, chúng tôi không chỉ bàn về chuyện ăn gì nấu gì. Qua hướng dẫn của đầu bếp, chúng tôi còn học cách sử dụng những món đồ trên bàn ăn, biết thêm câu chuyện về các nguyên liệu hay được truyền cảm hứng để thấy nấu ăn là một niềm vui chứ không phải nghĩa vụ. Trong những câu chuyện bên lề, chúng tôi tư vấn cho nhau cách xử lý những rắc rối thường gặp của phụ nữ, kể cả chuyện làm thế nào để tạo dáng đẹp khi chụp hình. Những buổi học đó vượt ra ngoài phạm vi của căn bếp, nó là cả một thế giới thu nhỏ của phụ nữ chúng tôi.

– Các lớp nấu ăn của chị thường tập trung dạy làm đồ Tây, những món ăn cần đến sự cầu kỳ. Điều này có hơi xa vời với các bà nội trợ Việt?

Lớp học của tôi phần lớn là các bà nội trợ Việt đấy chứ. Ban đầu họ cũng nghĩ như chị, nhưng sau lại hào hứng khi tận mắt xem đầu bếp hướng dẫn. Bữa ăn được chia thành từng món phục vụ tiếp nối cùng những nguyên liệu mới mẻ khiến người Việt nghĩ món Tây cầu kỳ, khó nấu, nhưng kỳ thực, thời gian làm món khai vị salad trứng, món chính beefsteak và một món tráng miệng đơn giản có khi còn nhanh hơn nấu một nồi cá kho. Món Việt hay món Âu đều có sự cầu kỳ riêng, không nên chỉ nhìn vào bề ngoài mà so sánh như vậy.

Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng. Ô liu, rượu vang, phô mai hay nước mắm… tất cả đều là những đặc phẩm đến từ từng vùng khí hậu, thổ nhưỡng. Không có ranh giới nào giữa các nền ẩm thực trên bàn ăn, có chăng chỉ là những hương vị khác mà thôi.

– Theo chị, ẩm thực thể hiện phong cách sống của các nền văn hóa như thế nào?

Người Âu dùng bữa theo trình tự là món khai vị, món chính và tráng miệng. Một bữa ăn của họ có thể kéo dài đến 3-4 tiếng hoặc hơn, điều đó giúp ta thưởng thức hết nhiều tầng hương vị riêng biệt. Khi bạn ăn một món béo ngậy như gan ngỗng, đầu bếp món Âu sẽ muốn bạn ăn thêm một món tráng miệng có vị chua thanh để khẩu vị được cân bằng và tươi mới.

Sự phóng khoáng, sôi nổi của người Ý lại biểu hiện rất rõ trong các buổi tiệc. Đó là dịp họ giao lưu gặp gỡ, tạo kết nối xã hội chứ không chỉ gặp nhau vì câu hỏi “hôm nay ăn gì?”.

– Còn đâu là điểm nổi bật của ẩm thực Việt?

Chúng ta có nguồn nguyên liệu đa dạng, cách nêm nếm đậm đà và nhiều món ăn rất tốt cho sức khỏe. Món phở là sự tổng hòa của chất đạm, tinh bột và nhiều rau xanh, ấm nóng và đủ chất. Đây cũng là món ăn có mặt ở nhiều nơi trên thế giới, chứng tỏ món Việt là món ăn “dễ tính”, hợp với nhiều người. Món cuốn với thịt, tôm và rau tươi ngon cùng nước chấm vừa đẹp mắt vừa tốt cho sức khỏe. Trong khi một bàn tiệc kiểu Pháp khiến ta choáng ngợp với sự cầu kỳ, thì một gói xôi lá chuối của người Việt lại mang đến cảm giác hài hòa, đẹp mắt mà vẫn bình dị.

– Nghe chị nói, tôi lại thấy thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi với thịt gà nướng thơm phức…

Khó có thể từ chối đồ ăn ngon đúng không? Tích cực và yêu đời là nền tảng của mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống, và chị có thấy ăn ngon là cách dễ nhất để có được những cảm xúc này? Nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời vì chúng ta đã mang niềm vui đến cho người khác. Bạn bè thường hỏi tôi nên mua quà gì tặng cho chồng, bạn trai, tôi nói: “Tại sao không nấu ăn?”. Mỗi món quà đều có một ý nghĩa riêng, nhưng tôi tin chẳng ai chê đồ ăn ngon cả.

– Cũng có nghĩa rằng không biết nấu ăn là một thiếu sót rất lớn với phụ nữ phải không?

Tôi nghĩ không có ai là không biết nấu ăn, chỉ là họ chưa tiếp xúc nhiều, chưa hiểu được những điều kỳ diệu của việc nấu ăn để cảm thấy hào hứng xắn tay vào bếp.

– Những điều kỳ diệu đó là gì?

Đối với tôi, bữa ăn là khoảng thời gian vui nhất trong ngày, là lúc không phải làm việc hay suy nghĩ, là một niềm vui đơn giản mà đắt giá. Tôi ủng hộ việc nấu ăn ở nhà vì đây không đơn thuần là chuyện “nữ công gia chánh” mà còn là cách nuôi dưỡng hạnh phúc, giữ được khoảng thời gian quý báu để gia đình bên nhau.

– Món ngon có phải là liều thuốc hữu hiệu nhất khi chị buồn?

Một phần thôi. Để giải quyết triệt để nỗi buồn, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình. Tôi là người khá tự tin vào khả năng của bản thân, đôi khi sự tự tin thái quá ấy khiến tôi gặp thất bại. Những lúc ấy tôi luôn cố gắng giữ bình tĩnh, tập trung vào điều tích cực và tự rút kinh nghiệm để bắt đầu lại từ đầu. Thay vì giữ trong lòng những điều phiền muộn, tôi chọn cách tâm sự với gia đình để giải phóng cảm xúc. Sự động viên của gia đình luôn là nguồn lực lớn nhất mà tôi có được.

10s Q&A

Món ăn yêu thích?Pate, phô mai, sashimi cá hồi, cơm gà Hội An.

Và không thích?

Sầu riêng, na, các món cay.

Món Việt sở trường?

Giả cầy.

Khi buồn sẽ thích ăn gì?

Những món không phải nhai nhiều.

Còn khi vui?

Món gì cũng ngon.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn