Nhà sáng lập Liti Florist: “Hạnh phúc của một chủ tiệm hoa là không bị ai ghét”

Women Empower Women

Thanh liễu là loài hoa tôi yêu thích nhất, bởi một cành hoa thân gỗ nhỏ khô khốc vẫn có sức sống kiên cường đến vài tháng trời. Bông thanh liễu tròn, nhỏ, lá kim mọc xen kẽ, khi vò nát có mùi thơm dễ chịu giống mùi hương thảo. Tôi nghĩ Phượng giống loài hoa ấy bởi sự dễ chịu và tinh tế cô mang đến cho người xung quanh. Mối liên tưởng đó không ngừng đeo bám tôi trong suốt buổi trò chuyện với Phượng ở cửa hàng hoa của cô trên phố Kim Mã, Hà Nội.


Kiếm tiền chỉ là một phần của cuộc sống

Chị nghỉ việc ở một tập đoàn lớn để tập trung vào mở cửa hàng hoa do đam mê cây cỏ, nhưng rõ ràng để xây dựng được Liti Florist trở thành một thương hiệu quen thuộc của những nguời yêu hoa, chắc chắn không thể chỉ dựa vào hai chữ “đam mê”?

Tôi rất thích hoa cỏ và luôn mơ có một cửa hàng nhỏ xinh để ngắm hoa mỗi ngày. Thời còn đi làm, tôi đã mở một cửa hàng hoa online. Khi cửa hàng online quá tải vì được mọi người yêu mến nhiều, tôi quyết định nghỉ việc để tập trung vào nó.

Trước thời điểm đó, với tôi, hoa và việc mở cửa hàng hoa chỉ đơn giản là sở thích. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vì hoa mà từ bỏ vị trí giám đốc marketing, bỏ nguồn thu nhập cùng những mối quan hệ mình đã tạo dựng nên khi ấy. Nhưng cuối cùng, hoa đã chọn tôi.

Phượng Krystine Nguyễn
– Sinh năm 1984
– Sáng lập và quản lý thương hiệu hoa, wedding planner Liti Florist

Có người từng hỏi nếu Liti vẫn là một cửa hàng nhỏ và tôi vẫn có thể tiếp tục công việc marketing thì liệu mọi thứ có toàn vẹn hơn không. Thực ra tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó. Tôi luôn nhìn vào hiện tại. Thách thức chính là thứ gia vị khiến cuộc sống trở nên thú vị hơn.

Đối với chị, đâu là thứ “gia vị” khó nêm nếm nhất?

Đó là việc phát triển những con người đang kề vai sát cánh cùng tôi. Tôi luôn nghĩ đến việc xây dựng môi trường làm việc sao cho nhân viên cảm thấy hạnh phúc khi đi làm. Tôi dành cổ phần cho những người làm việc với tôi lâu dài và có cống hiến. Điều đó sẽ làm cho họ cảm thấy có trách nhiệm hơn với công việc.

Và khi đó, chính họ sẽ trở thành nguồn năng lượng tích cực xung quanh chị?

Đúng thế, tôi sẵn sàng là một phần nhỏ trong thành công lớn chứ không muốn mình là tất cả của thành công ấy. Tôi mong Liti Florist phát triển hơn nữa vì muốn những nhân viên gắn bó với mình có cuộc sống tốt hơn. Tôi nói với họ rằng công việc chỉ là một phần trong cuộc sống. Đúng 5 giờ chiều, tôi đuổi nhân viên đi về hết để họ có thể sử dụng tối đa quỹ thời gian cá nhân.

Tôi hiểu rất rõ về sự cân bằng trong cuộc sống. Lợi nhuận, sự nghiệp chỉ là một phần của cuộc đời. Những phút giây sống vì mình mới là điều quan trọng nhất. Đối với tôi, khoảnh khắc ngồi uống một cốc cà phê ngon cũng ý nghĩa không kém việc ký được một hợp đồng quan trọng trong công việc.

Hạnh phúc của chủ một tiệm hoa là gì?

Công việc này cho tôi nguồn thu nhập lớn hơn nhiều so với trước đây, mở rộng nhiều hơn các mối quan hệ, biến khách hàng trở thành những người bạn thực sự của mình. Đó là một vị khách đang phải chịu nỗi đau mất đi một người bạn, trong những ngày đau khổ ấy, họ bảo chỉ có hoa mới giúp họ nguôi ngoai. Một người đàn ông tay cầm túi bỉm, tay cầm hoa chạy vội về nhà tặng vợ và con gái mới chào đời. Làm nghề này, vui nhất là không bị ai ghét cả, vì ai lại nỡ ghét những bông hoa đẹp hàm chứa nhiều cảm xúc và tình cảm thế kia chứ, càng không ai có thể ghét người đã giúp mình truyền đi những tình cảm ấy được.

Con gái đưa tôi đến giấc mơ này

Ai là người tạo ảnh hưởng lớn nhất đến chị của thời hiện tại?

Càng nghĩ, tôi càng thấy phải cảm ơn con gái. Lúc tôi còn đứng giữa suy nghĩ có nên bỏ việc để tập trung vào hoa hay không, cái nhún vai của con gái Quế Anh mới 4 tuổi cùng câu nói: “Con có linh cảm tốt nếu mẹ mở cửa hàng hoa!” giống như một cú huých cho tôi đủ sức mạnh để thực hiện đam mê của mình. Đối với nhiều bậc phụ huynh, họ có thể là người trao cho con cái ước mơ, hay ít nhất là gợi mở để chúng đến với điều đó, nhưng với mẹ con tôi thì ngược lại.

Tôi không thể nghĩ cô bé 4 tuổi có thể nói ra một câu “cụ non” đến như thế!

Đúng là như thế đấy. Có lần Quế Anh đi học về, bạn ấy kể cho tôi nghe chuyện ở lớp có bạn này dỗi bạn kia rồi chốt hạ một câu: “Con thấy các bạn trẻ con quá mẹ ạ!”.

Tính cách ấy tôi nghĩ ít nhiều chịu ảnh hưởng từ giáo dục. Tôi luôn nói với con: “Con là người mẹ rất yêu, nhưng không có nghĩa con là trung tâm của vũ trụ, là tất cả. Hôm nay mẹ phải đi xem phim với bạn của mẹ. Con sẽ ở nhà với bố được chứ?”. Vào những khung giờ nghe nhạc của bố mẹ, bạn ấy không được đòi nghe nhạc của mình. Bạn ấy hiểu về sự công bằng, hiểu việc phải tôn trọng sự khác biệt giữa mỗi người.


Chị dùng từ “bạn ấy” để nói về con gái, có vẻ hai mẹ con giống như hai người bạn?

Quế Anh giống như bạn của vợ chồng tôi. Tôi có thể kể con nghe tất cả mọi việc, và ngược lại bạn ấy cũng thế.

Người bạn ấy nếu mắc lỗi, liệu có bị mẹ phạt không?

Vẫn phạt chứ! Nhà tôi từ 7 rưỡi đến 9 rưỡi tối là thời gian dành cho gia đình, cùng uống trà, nói chuyện, đọc sách, ai dùng thiết bị điện tử hay làm việc riêng trong khoảng thời gian này sẽ bị phiếu bé hư. Phiếu bé hư được quy đổi thành việc bị cù léc, bị sai khiến hay phạt tiền vào con lợn chung của cả nhà, cũng có thể là cắt luôn một buổi tối “family day” khi Quế Anh được ngủ chung với bố mẹ. Vì đây là điều bạn ấy thích nhất, nên những khi làm điều gì tốt, bạn ấy sẽ đem nó ra mặc cả: “Con có thể quy đổi phần thưởng thành một tối family day được không?”.

Chị dạy những điều gì cho con gái mình?

Tôi không để con cảm thấy cô độc khi đối diện với khó khăn, nhưng bạn ấy vẫn phải tự giải quyết những vấn đề của riêng mình. Quế Anh nuôi một chú mèo, bạn ấy sẽ phải tự chăm sóc, luân phiên bỏ tiền mừng tuổi mua thức ăn cho mèo, dọn dẹp mỗi khi mèo bày bừa.

Dù tôn trọng con, tôi vẫn kiểm soát để bạn ấy không làm điều gì chỉ nhằm thỏa mãn mong muốn của riêng bản thân. Thật may rằng vẫn chưa có gì đi lệch đường ray. Nhưng nếu sau này Quế Anh muốn rời xa tôi để đi du học thì sao? Tôi nghĩ lúc ấy sẽ tới lượt mình phải tự kiểm soát mong muốn của bản thân.

Bằng cách nào?

Tôi sẽ cố gắng kiểm soát sự ích kỷ của mình. Con có thể lựa chọn xu hướng giới tính, yêu một cô gái, không lấy chồng, không cần làm hài lòng những mong muốn của người khác, miễn là con hạnh phúc!

Cảm ơn chị!

Q & A

Loài hoa chị yêu thích nhất?

Những loài hoa nhỏ như thanh liễu.

Một điều chị muốn cải thiện ở bản thân?

Sức khỏe.

Khoảng thời gian chị muốn trở lại nhất?

Ngày bố tôi còn sống.

Người ngồi đối diện sẽ gây khó chịu cho chị nếu…?

Quần áo họ bị nhăn.

Điều gì khiến hai mẹ con có thể bất đồng ý kiến?

Việc ôm hôn mèo.

Chị muốn nghỉ hưu năm bao nhiêu tuổi?

Tôi sẽ không nghỉ hưu, chỉ là chuyển sang những công việc nhẹ nhàng hơn như vẽ tranh, viết sách, trồng hoa vào năm 45 tuổi.

Bài: April

07/08/2019, 13:55

Mỹ nhân “Địa đạo cá sấu tử thần” sụt 5kg, gãy ngón tay và thâm tím cơ thể khi quay phim

Bài viết nổi bật

“Tôi không muốn đóng một cô gái quẹt son bóng trên môi và đi bộ loanh quanh trong một cơn bão. Tôi không muốn trang điểm và không cần bảo vệ đôi chân mình.” Kaya Scodelario đã nói như thế về vai diễn trong “Địa đạo cá sấu tử thần”

Nhan sắc quyến rũ của Kaya đến từ ba dòng máu lai Ý, Anh và Brazil.

Kaya Scodelario sinh năm 1992 tại miền Nam nước Anh. Cô sở hữu đôi mắt to hút hồn và khuôn miệng cười rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn. Đam mê diễn xuất từ nhỏ nhưng điều kiện gia đình khó khăn không cho phép Kaya Scodelario theo học tại trường đào tạo nghệ thuật. Cơ duyên với màn ảnh tới khi Kaya tình cờ đi ngang qua buổi tuyển vai của series phim truyền hình đình đám “Skins” và được nhà sản xuất để ý. Quá bất ngờ và choáng ngợp, cô học sinh trung học 14 tuổi đã “khai gian” rằng mình 16 để được thi tuyển. Nhưng chẳng ngờ chính lứa tuổi 14 lại là lý do Kaya được nhận vai Effy  – cô em gái nổi loạn của nam chính Tony Stonem.

Nhờ vai diễn trong “Skins”, cô được đề cử hai lần ở hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của giải thưởng TV Quick Awards năm 2009 và 2010.

Năm 2009, tạp chí Entertainment Weekly đã đưa Kaya vào danh sách “Các ngôi sao của mùa hè” dưới biệt hiệu “Gái hư”- dựa trên vai diễn mà cô đảm nhiệm trong “Skins”.

Một năm sau, Kaya góp mặt trong bom tấn thần thoại “Clash of the Titans” trong vai cô hầu gái Peshet. Bộ phim đã cho cô cơ hội được làm việc cùng các minh tinh lớn như Liam Neeson, Ralph Fiennes, Luke Evans,… và chính thức bước chân sang địa hạt Hollywood.

Tới năm 2014, gương mặt của Kaya Scodelario tiếp tục phủ khắp màn ảnh rộng toàn cầu với vai Teresa Agnes trong bom tấn phiêu lưu “The Maze Runner”. Teresa là nữ sinh duy nhất bị ném vào trong khu mê cung đầy rẫy hiểm nguy được bao bọc bởi lớp tưởng thành kiên cố.

Kaya dần trưởng thành rõ rệt trên màn ảnh.

Với hai phần phim tiếp theo là “Maze Runner: The Scorch Trials”“Maze Runner: The Death Cure”, Kaya thuyết phục khán giả và giới làm phim rằng không một giới hạn nào có thể trói buộc cô. Nữ diễn viên sinh năm 1992 không hề ngại ngần các cảnh hành động “nặng đô” lẫn những màn thể hiện tâm lý sâu sắc.

Nhờ những tố chất đó, Kaya đã được hãng Walt Disney mời tham gia một vai đắt giá trong phần 5 của loạt phim “Pirates of the Caribbean”. Trong “Pirates of the Caribbean: Dead Men Tell No Tales”, cô vào vai Carina, một học giả thiên văn học hiếm thấy ở thời kỳ châu Âu còn nhiều định kiến khắt khe với nữ giới. Kaya Scodelario có cơ hội tỏa sáng thực sự với một vai diễn đậm chất nữ quyền mà cô hằng mong ước.

Các khán giả không chỉ bị hút hồn bởi ngoại hình xinh đẹp khó cưỡng mà còn bởi tài trí và lòng dũng cảm mà Kaya thể hiện qua vai Carina.

Khi nhà sản xuất Wyck Godfrey liên lạc với Kaya Scodelario, ông đã hứa hẹn cô một bộ phim “do cô đóng chính, cô sẽ xuất hiện trong mọi khung hình mà không cần có bạn trai, cảnh hôn hay cảnh khỏa thân nào”. Và ông đã giữ lời hứa. Scodelario gọi “Địa đạo cá sấu tử thần” là kịch bản giàu nữ quyền nhất. Ngay lập tức, người đẹp nước Anh đã nhận lời tham gia với tham vọng được “lột xác” hoàn toàn bằng một vai diễn khác xa với bất cứ nhân vật nào cô từng đảm nhiệm trước đây. Nhân vật chính Haley trong “Địa đạo cá sấu tử thần” đã đơn độc đối đầu với trận bão khủng khiếp và một đàn cá sấu dữ tợn để cứu cha khỏi vùng nguy hiểm.

Trong “Địa đạo cá sấu tử thần” Kaya vào vai một vận động viên bơi lội đẳng cấp Olympic.

Chia sẻ về vai diễn trong phim, Kaya nói: “Tôi cảm thấy đấy là cơ hội để tôi khoe với con mình sau này rằng tôi có thể rất ngầu và chẳng cần ai tới cứu. Haley là nhân vật sở hữu sẵn sức mạnh đáng nể. Cha cô ấy đã truyền thêm động lực nhưng ngay từ đầu chính Haley là người đưa ra quyết định bất chấp tất cả để cứu ông ấy giữa cơn bão. Tôi rất thích điểm này ở Haley”.

Bộ phim quay suốt 16-18 giờ mỗi ngày và không ngày nào Kaya rời trường quay mà không gặp thương tích. Cô đã sụt 5kg, gãy ngón tay và thâm tím, xây xước rất nhiều chỗ trong quá trình quay phim nhưng không hề hối hận khi nhận lời đóng phim.

Kaya đã sụt 5kg, gãy ngón tay và thâm tím, xây xước khắp cơ thể trong quá trình quay phim. 

“Tôi muốn được hy sinh thân mình cho bộ phim. Tôi không muốn đóng một cô gái quẹt son bóng trên môi và đi bộ loanh quanh trong một cơn bão. Tôi không muốn trang điểm và không cần bảo vệ đôi chân mình. Haley là một vận động viên bơi lội, cô ấy đi dép tông và khi bị đe dọa, cô ấy sẽ chống trả hết sức. Mọi chi tiết nhỏ đều quan trọng với tôi và như thế đồng nghĩa với việc tôi bị bầm dập và va đập cả ngàn lần dưới hầm”, Kaya chia sẻ.

Trở thành vũ công múa cột ở tuổi 73 tuổi: Không bao giờ là quá muộn để theo đuổi ước mơ

Bài viết nổi bật

Đi ngược lại xu hướng nhàn hạ của phần đông các ông bà lão, gạt qua những lời dèm pha ác ý về múa cột, suốt 8 năm qua bà Đới Đại Lệ (Dai Dali, sinh năm 1946) chỉ tập trung vào một việc duy nhất: theo đuổi giấc mơ “trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất” Trung Quốc. “Tôi sẽ nhảy cho đến ngày đôi chân này không còn đi được nữa” – bà Đới quả quyết. 

Sau khi dành phần lớn quãng đời làm việc tại một hiệu sách, năm 2005 bà Đới Đại Lệ (Thành Đô – Tứ Xuyên, Trung Quốc) nghỉ hưu. Thay vì tận hưởng tuổi già an nhàn như bao người lớn tuổi khác, bà quyết định tham gia lớp học khiêu vũ, vì rằng: “Tôi không muốn cuộc sống của mình trở nên nhàm chán”. Và bà đã nhanh chóng tìm thấy tình yêu với múa cột – một loại hình nghệ thuật kết hợp giữa nhảy và nhào lộn, với điểm nhấn đạo cụ là chiếc cột.

Dù thử qua nhiều thể loại như latin, múa dân gian… nhưng môn thể thao duy nhất có thể có thể khiến bà thấy yêu thích là múa cột.

Trong khi hầu hết những người lớn tuổi ở Trung Quốc chọn Thái Cực quyền hoặc khiêu vũ gia đình để rèn luyện sức khỏe thì ở tuổi 65, bà Đới Đại Lệ lại theo đuổi một môn thể thao mà đến người trẻ tuổi nhất cũng phải e dè. Bởi múa cột yêu cầu người tập phải thực hiện các động tác bằng tất cả bộ phận trên cơ thể, đòi hỏi phải tuân theo các quy tắc vô cùng nghiêm ngặt của người hướng dẫn, sự khéo léo, khả năng chịu đau và chuẩn xác về mặt thời gian. Đó là chưa kể, thách thức lớn nhất đến từ việc phải kết hợp nhuần nhuyễn các kỹ năng múa ba lê, múa bụng, nhảy tango.

Một khi đã thành thục, môn thể thao này sẽ giúp cơ thể chúng ta được giải phóng.

Khi được hỏi về lý do tại sao quyết tâm học một bộ môn thể thao khó nhằn này, bà Đới vui vẻ nói: “Múa cột là một môn thể thao có lợi cho sức khỏe, tăng cường sức mạnh, sự dẻo dai và vẻ đẹp hình thể. Tôi thấy múa cột rất tuyệt vời và bản thân giống như một chú chim được tự do bay lượn. Tôi rất thích cảm giác quay tròn trong không trung”. Thế mới thấy, tuổi già đâu có nghĩa là không thể vui sống những tháng ngày rực rỡ, cháy hết mình vì một niềm say mê có vẻ bất khả thi nào đó.

Dù trong quá trình tập luyện bị đau rất nhiều lần và các vết bầm tím kéo dài cả tuần bà vẫn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ từ bỏ môn thể thao “khó nhằn” này

Nếu đã một lòng sống với giấc mơ thì dù có bao nhiều vết bầm tím hay chấn thương cũng không ngăn được người phụ nữ 73 tuổi này. Để cải thiện kỹ năng tốt hơn, bà thậm chí còn dựng một cây cột ngay trong phòng ngủ để luyện tập. Sau nhiều năm khổ luyện, giờ đây bà đã có thể thực hiện nhiều động tác múa cột ấn tượng, đòi hỏi kỹ thuật cao và thậm chí cả các bài múa vòng treo mình trên không trung cực khó.

Sau 8 năm khổ luyện, bà Đới Đại Lệ đã trở thành cái tên được nhiều người biết đến trong bộ môn thể thao này.
Vào ngày 14/7/2015, bà Đới Đại Lệ đã được mời đến trình diễn trong đêm chung kết của “Giải vô địch khiêu vũ múa cột thế giới” được tổ chức tại Bắc Kinh – Trung Quốc.

“Biết người biết ta, trăm trận trăm tháng”. Bà Đại Lệ biết thể lực mình kém, không thể học nhanh như những cô gái trẻ, nhưng bù lại bà vẫn chăm chỉ tập luyện hàng ngày. Việc bà mạnh dạn tham gia các cuộc thi trong và ngoài nước chính là minh chứng cho niềm đam mê ấy. Năm 2015, bà là thí sinh cao tuổi nhất trong bộ môn của mình và cũng là người giành chiếc huy chương vàng “Cuộc thi múa cột toàn quốc” lần thứ 5 ở nhóm tuổi của mình. Danh hiệu bà đạt được đã nối dài danh sách những điều kỳ diệu mà “hội người cao tuổi” khiến thế giới phải kinh ngạc.

Bà Đới biểu diễn trong chương trình truyền hình thực tế “Thanh xuân của họ” (Đài Loan) và đã giành giải vô địch với số điểm cao nhất.

Bà tiếp tục tham gia các chương trình như “Amazing Chinese”, “Asia ’s Got Talent”, “Thời thanh xuân của họ”… để từng bước hoàn thành giấc mơ lớn trong đời, đó là: “Tôi muốn thế giới thấy rằng một vũ công cao tuổi đến từ Trung Quốc có thể biểu diễn nghệ thuật múa cột. Không chỉ vậy, tôi còn muốn mình trở thành vũ công lớn tuổi nhất làm được điều này”. Năm 2017, bà xuất hiện trên chương trình “Little Big Shots” của đài NBC cùng MC gạo cội Steve Harvey. Câu chuyện về giấc mơ trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất ở Trung Quốc một lần nữa lan tỏa những thông điệp tích cực và đáng quý cho khán giả trên toàn thế giới.

Câu chuyện về ước mơ trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất Trung Quốc và Đới Đại Lệ đã khiến thế giới ngả mũ thán phục.

Những động tác thành thục cùng sự khéo léo uyển chuyển của bà trên sân khấu thật khó để người ta tin rằng bà đã bước qua tuổi 70. Mỗi khi người khác đề cập đến vấn đề tuổi tác, bà luôn đáp lại rằng: “Tuổi tác chỉ là con số, tôi nghĩ mình vẫn còn rất trẻ. Trong tương lai, tôi vẫn muốn thể hiện sự thanh lịch và nét duyên dáng của mình trên sân khấu thế giới”.

“Tôi muốn chứng minh rằng chỉ cần đủ kiên trì thì tuổi tác cũng chỉ là những con số” – bà kết luận.

Hơn cả việc bứt phá giới hạn tuổi tác, sự dũng cảm theo đuổi sở thích, bước qua những lời dèm pha rằng “múa cột chỉ gắn liền với hình ảnh tiêu cực” của bà mới là điều khiến người ta càng thêm nể phục: “Gia đình và bạn bè đều lo lắng cho tôi nhưng tôi biết mình có thể làm được, theo đuổi múa cột không có gì nguy hiểm hay đáng xấu hổ. Múa cột với tôi không đơn thuần chỉ là một mục tiêu phải đạt được, mà là một mục đích lớn lao. Đây đơn thuần là một bộ môn thể thao và nó không hề thô tục hay thiếu đứng đắn. Tôi sẽ nhảy múa cho đến ngày đôi chân này không còn di chuyển được nữa thì thôi.” – Bà hạnh phúc chia sẻ.

Ông bố U50 kể chuyện xuyên Việt cùng hai con

Bài viết nổi bật

Thay vì chọn cách đi tour, check-in khách sạn, thưởng thức hải sản… thì anh Phạm Trung Tuyến – Phó Giám đốc Đài tiếng nói Việt Nam lại chọn cách du hí khá đặc biệt: với đủ đồ dùng, lều bạt, thuyền kayak, anh và hai đứa con trên một chiếc bán tải, men theo những con đường rất ít xe hơi đi tới.

Biển miền Trung luôn là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất và ẩn chứa những điều mới lạ, và mỗi người đều có cách trải nghiệm của riêng mình, tùy thuộc vào thời gian, điều kiện kinh tế hay sở thích.   

Nhưng anh Phạm Trung Tuyến vẫn không muốn chọn hình thức hưởng thụ nhàn nhã quen thuộc mà nhiều người vẫn nghĩ tới khi thực hiện hành trình khám phá những bãi biển đẹp nhất miền Trung này. Hành trình của ba bố con kéo dài 11 ngày, trải qua hơn 4.000km địa hình hỗn hợp, nếm đủ mùi vị vùng miền, và quan trọng hơn tất cả là gia đình anh có những trải nghiệm mà hiếm ai đi nghỉ mát có được.

Cảm xúc từ lộ trình khác biệt

Chuyến đi dọc duyên hải của anh Tuyến thực chất là một chuyến công tác nhằm khảo sát đời sống của cư dân duyên hải phục vụ cho một dự án phát thanh mới. Tuy nhiên, vì lịch trình trùng với thời gian nghỉ hè nên anh nảy ý định đưa bọn trẻ đi cùng, vừa là đi chơi, vừa tranh thủ giới thiệu cho con những câu chuyện lịch sử, địa lý của một dải bờ biển đất nước.

“Bố con tôi đi từ Hà Nội vào đến Quảng Bình thì đi theo Quốc Lộ 1. Nhưng từ Quảng Bình vào đến Đà Nẵng, chúng tôi men theo các con đường dân sinh sát mép biển, xuyên qua các vùng đầm phá, cửa sông Bắc Trung Bộ. Rồi tiếp tục quay trở lại Quốc Lộ 1 chạy ven biển từ Đà Nẵng vào đến Bình Thuận, đoạn xa biển thì tôi rẽ vào các đường ngang đến các làng chài, rồi vòng ra. Nói chung là hầu hết chuyến đi đều bám sát bờ biển, vừa đi vừa tìm đường, vất vả chút nhưng rất nhiều bất ngờ và thú vị”, anh Phạm Trung Tuyến chia sẻ.

Việc chọn đi những con đường không tên, men theo bờ biển mang đến cho hành trình của bố con anh Tuyến một cảm xúc rất đặc biệt. Bởi mỗi nẻo đường ấy giúp bố con anh được chứng kiến hình ảnh dung dị, chân thực với đời sống thường nhật của người dân duyên hải, khác xa với hình ảnh của các dịch vụ du lịch cung cấp.

Mặt khác, khi chọn đi những con đường này, người cầm lái phải xác định sẽ có rất nhiều tình huống bất ngờ, như có những đoạn đường bị mất, khoảng lầy, trảng cát, thậm chí phải đi vòng ra bãi biển, chạy trên cát bên mép sóng, xuyên qua những rừng dương, rặng bần, đước… để mà đi. Đối với các dạng địa hình đó, bạn cần một chiếc xe có sức mạnh, bền bỉ, hệ dẫn động thông minh, và quan trọng hơn cả là mang lại cảm giác thư thái khi cầm lái.

Điều đặc sắc nữa của hành trình men theo đường dân sinh ven biển đó là có rất nhiều thứ để khám phá. Từ đời sống địa phương đến những địa điểm độc đáo thú vị để cắm trại, rồi các đầm phá hoang sơ. “Bố con tôi mang theo một cái thuyền ba mảnh, cứ đến chỗ nào có đầm phá là hạ thuyền xuống chèo, phải nói là cực kỳ thích cái cảm giác lướt thuyền giữa những vùng nước hoang sơ mênh mang đó”, anh Tuyến chia sẻ.

Cảm xúc từ những trải nghiệm chưa từng có

Các con đường dân sinh ven biển mang đến nhiều tình huống bất ngờ, khó khăn trong hành trình khám phá duyên hải độc đáo này. Nhưng với những người ưa khám phá, phiêu lưu mạo hiểm như ba cha con anh Tuyến, thì khó khăn lại trở thành thử thách để chinh phục.

Anh kể, có một buổi chiều ở Quảng Trị, anh nhìn thấy trên bản đồ gần đó có một mũi đất nhô ra biển, thế là nảy ra ý định đến đó ngắm hoàng hôn. Anh Tuyến lái xe xuyên qua rừng dương, vừa đi vừa quan sát cẩn thận để tới điểm chót của mũi đất đó. Lần khác, ở Phú Yên, hai con của anh rất muốn cắm trại và ngủ ở một bãi biển có tên là bãi Ôm. Anh hỏi đường thì người dân bảo chưa có cái xe ô tô nào ra được bãi bởi chỉ có duy nhất một con đường hẹp toàn đá hộc to. Tuy nhiên, bọn trẻ quá háo hức nên anh vẫn lái xe vào, chậm rãi bò qua những hòn đá gập ghềnh trong sự chỉ dẫn nhiệt tình của dân làng. Vào đến nơi thì lưng ướt đẫm mồ hôi, bù lại hai con của anh rất phấn khích.

Đừng chần chừ, xếp hành lý và lên đường thôi!

Có thể nhiều người đã biết hoặc nghe đến hành trình dài ngày như thế này, nhưng để thực hiện thì không phải ai cũng vượt qua mọi rào cản, thậm chí là nghi ngại bản thân để lên đường.

Với người đàn ông trung niên này thì câu chuyện này đã thành cơm bữa. Anh chất lên thùng xe tất cả những thứ cần thiết để có thể tự xoay xở khi không có dịch vụ hỗ trợ. Ba bố con mang đủ thứ, từ dụng cụ nấu ăn, lều bạt, túi ngủ, bàn ghế dã ngoại, thùng bảo ôn đựng thực phẩm tươi sống, thậm chí cả thuyền kayak để có thể khám phá các vùng cư dân cô lập trong đầm phá vùng cửa sông. Chiếc bán tải trong chuyến đi đó thực sự giống một ngôi nhà di động, đảm bảo cho bố con anh không “cơ nhỡ” dù ở bất cứ địa điểm hoang sơ nào.

“Kinh nghiệm của tôi khi thực hiện chuyến đi như thế này là trước hết bạn cần một chiếc xe tốt, chứa được nhiều đồ, vận hành ổn định trên các địa hình khác nhau. Và điều quan trọng là bạn nên cởi mở, sẵn sàng giao lưu với người dân địa phương, vừa để hiểu thêm về cuộc sống nơi mình đi qua, vừa để luôn tìm thấy sự trợ giúp khi cần thiết. Tôi tin là khi chúng ta đi nhiều, gần gũi với đời sống cần lao nhiều, chúng ta sẽ thấy cuộc đời đáng yêu hơn”. – Anh Tuyến chia sẻ.

Anh Tuyến là một minh chứng thú vị cho việc dẫu đã lập gia đình nhưng nếu bạn là người ưa khám phá, và máu phiêu lưu vẫn chảy trong huyết quản thì vẫn có thể lên đường bất kỳ lúc nào cùng với các thành viên trong gia đình. Còn chần chờ gì nữa mà không lên kế hoạch cho chuyến du lịch tiếp theo?

Hè này bạn đã kịp “check-in” những thiên đường hoa Lavender màu tím?

Bài viết nổi bật

Với màu tím biếc tuyệt đẹp cùng mùi hương nồng nàn, từ lâu hoa oải hương (lavender) đã trở thành loài hoa mang tính biểu tượng cho tình yêu thủy chung sắt son. Cứ vào khoảng tháng 7 đến cuối năm, những cánh đồng oải hương bắt đầu thi đua khoe sắc hương rực rỡ của riêng mình. 

Vốn có nguồn gốc ở Địa Trung Hải và được biết đến cách đây hàng nghìn năm, hoa lavender có đến 47 loại hoa khác nhau, nhưng phổ biến và được trồng nhiều nhất là 3 loại true lavender, spike lavender và lavendin. Nếu lỡ trót yêu loài hoa yêu kiều này, bạn nhất định phải một lần trong đời đặt chân đến những “thánh địa” hoa oải hương tuyệt vời.

Provence (Pháp) – thiên đường của oải hương

Thuộc miền Đông Nam nước Pháp, Provence được mệnh danh là thiên đường tuyệt đẹp của loài hoa oải hương. Cứ vào độ giữa tháng 6 đến cuối tháng 7, hàng loạt cánh đồng hoa oải hương nở rộ, khoe sắc tím cả một vùng trời Provence.

Từ thời kì La Mã cổ xưa, người dân Provence đã bắt đầu trồng loài hoa oải hương để tạo mùi hương cho nước tắm và vải lụa. Mãi đến thế kỷ XIX, các trang trại trồng oải hương mới xuất hiện và nhanh chóng phát triển ngành sản xuất tinh dầu.

Từ thủ đô Paris, du khách có thể đi tàu tới vùng Provence, sau đó tiếp tục di chuyển bằng ô tô đến các ngôi làng nổi tiếng với cánh đồng hoa oải hương như làng Luberon, Gordes, Valensole…

Được xem là “niềm tự hào của nước Pháp”, những cánh hoa oải hương vừa mang vẻ đẹp choáng ngợp, kiêu sa vừa nồng nàn hương thơm quyến rũ như thiếu nữ Pháp tuổi đôi mươi.

Cũng trong khoảng thời gian này, các ngôi làng cổ ở Provence sẽ cùng nhau tổ chức những lễ hội hoa oải hương tràn đầy màu sắc, nhộn nhịp. Đặc sắc nhất là các lễ hội như Riez (nửa cuối tháng 7), Valensole (chủ nhật thứ 3 của tháng 7), Digne (đầu tháng 8), Esparron sur Verdon (15/08)… Tới đây, du khách cũng đừng quên thưởng thức những món ăn đặc sản được làm từ chính hoa oải hương, thưởng thức một tách trà chanh oải hương dịu nhẹ hay hoa oải hương khô đóng gói, lọ tinh dầu, nước hoa, túi thơm… được chiết xuất từ hoa oải hương.

Cả cánh đồng như bức tranh thủy mặc làm xao xuyến tâm hồn của những kẻ thơ mộng mơ.

Ngoài ra, đến Provence du khách nhất định phải thưởng thức đặc sản ẩm thực nơi đây – nấm truffle (hay còn gọi là nấm cục). Người dân Provence xem nấm cục như “kim cương đen” bởi loại nấm này vô cùng quý hiếm và mang giá trị dinh dưỡng rất cao. Nấm cục được chế biến thành nhiều món ăn khác nhau, nhất là gà hầm nấm – đặc sản của vùng Provence.

Hokkaido (Nhật Bản) – Ngày hạ tím giữa xứ sở Mặt Trời

Mỗi mùa hè về là hòn đảo Hokkaido thuộc vùng Furano sẽ khoác lên mình sắc tím của loài hoa oải hương. Là hòn đảo lớn thứ hai tại Nhật Bản, mỗi năm Hokkaido thu hút hàng nghìn khách du lịch đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những cánh đồng hoa oải hương nhuộm tím đường chân trời.

Du khách có thể đến khu vực hồ Kawaguchi, dưới chân núi Phú Sĩ để có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn vẻ đẹp kiêu sa của loài hoa sắc tím.

Tại vùng Furano, du khách sẽ được thỏa thích nhìn ngắm hàng loạt cánh đồng hoa oải hương với quy mô lớn nhỏ khác nhau. Nổi bật là nông trại Tomita. Tại đây, hoa oải hương được trồng thành các luống hình cầu vồng chạy thẳng tắp đến chân núi lửa Tokachi.

Bên trong các nông trại còn có những tiệm cà phê nhỏ nằm ẩn mình giữa cánh đồng hoa bất tận, du khách có thể tham quan quy trình chiết xuất tinh dầu độc đáo, hay vừa thưởng thức cây kem lavender mát lạnh, vừa ngắm nhìn những cánh hoa bung nở tuyệt đẹp.

Nơi đây trở thành địa điểm chụp hình yêu thích của những đôi lứa yêu nhau.

Cách Tomita khoảng 4 km, nông trại oải hương Lavender East là điểm đến thú vị khác dành cho tín đồ yêu thích vẻ đẹp loài hoa này. Đặc biệt, bạn có thể vi vu khám phá nông trại bằng xe buýt Lavender Bus với giá chỉ khoảng 200 yên (khoảng 45.000VNĐ).

Đặc biệt, tháng 7 hàng năm, hai thị trấn Nakafurano và Kamifurano sẽ tổ chức một số lễ hội hoa oải hương với nhiều loài hoa oải hương khác nhau như lễ hội Okamurasaki, Hanamoiwa, Yotei và Dark Purple.

Hokkaido không chỉ thu hút khách du lịch bằng vẻ đẹp rực rỡ của hoa oải hương, vùng biển Nhật Bản chính là thiên đường ẩm thực với những món ăn độc đáo và tinh tế như mì Ramen, lẩu cá hồi, súp cà ri…

Mayfield (Banstead, Anh) – Khung trời tím biếc của Anh quốc

Cách nhà ga Luân Đôn khoảng 30km, những cánh đồng hoa oải hương rộng lớn ở Mayfield (Banstead, Surrey) luôn cuốn hút hàng nghìn lượt khách viếng thăm vào mỗi dịp tháng 7 hàng năm.

Cánh đồng sẽ mở cửa từ 9 giờ sáng đến 6 giờ chiều mỗi ngày từ tháng 5 – tháng 9. Phí tham quan nông trại khoảng 2,5USD (năm 2019, dành cho khách từ 16 tuổi trở lên).

Mặc dù không rộng bằng Provence của Pháp, cánh đồng hoa oải hương tại Mayfield, London cũng đủ hút hồn du khách bằng màu tím nồng nàn.

Mayfield là vườn hoa oải hương lớn nhất tại Anh, với diện tích khoảng 10 hecta, được chia làm 3 khu vực chính: khu vực trồng hoa, nhà kho và khu vực bán quà lưu niệm. Mặc dù không nổi tiếng như cánh đồng hoa oải hương ở Provence nhưng nơi đây vẫn là lựa chọn của nhiều người dân hay du khách khi có ý định ghé thăm đất nước sương mù.

Nằm cạnh cánh đồng hoa, Mayfield còn có một nhà hàng nhỏ, mang đến cho bạn tầm nhìn lý tưởng để thu vào tầm mắt khung trời “biển tím” thơ mộng, nhâm nhi một tách trà nóng và thưởng thức chiếc bánh nướng mang hương thơm ngào ngạt từ oải hương của vùng Banstead.

Đặc biệt, Mayfield còn tổ chức cuộc thi chụp hình sáng tạo với hoa oải hương cùng với nhiều giải thưởng thú vị.

Y Lê (Tân Cương, Trung Quốc) – Thung lũng tím mộng mơ

Tháng 7 về, cả thung lũng Y Lê lại ngập tràn sắc tím của oải hương như một bức tranh diễm lệ. Với diện tích khoảng 20.000 ha, thung lũng Y Lê là một trong bốn nơi trồng hoa oải hương lớn nhất thế giới. Nơi đây được mệnh danh là miền đất hoa oải hương tại Trung Quốc khi cung cấp đến 95% hoa và tinh dầu cho cả nước.

Nnhững cánh đồng hoa oải hương nở rộ tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp cho thung lũng Y Lê, Tân Cương.

Từ năm 1964, hoa oải hương được du nhập từ Pháp về để trồng tại Tân Cương với mục đích chiết xuất tinh dầu làm thuốc và nước hoa. Về sau, nơi đây còn trở thành điểm du lịch nổi tiếng, thu hút khách du lịch mỗi độ hè về. Giữa những cánh đồng hoa, phóng tầm mắt nhìn ra xa là vài ngôi nhà nhỏ nghi ngút làn khói bếp, hay vài đứa trẻ Tân Cương đang rong ruổi theo đàn dê trên đồng.

Tân Cương còn nổi tiếng với những đặc sản như cá chó nướng, cừu kawop, mì kéo tay… Ngoài ra, bạn cũng có thể dành thời gian khám phá hồ Kanasi, Vực An Tập Hải, Vực Độc Sơn Tử…

Hồ Kanasi là một hồ nước tuyệt đẹp nằm bên trong khu bảo tồn thiên nhiên Kanas , theo tiếng Mông Cổ có nghĩa là “Hồ đẹp, phong phú và thần bí”

Bridestowe (Tasmania, Úc) – Góc tím biếc của xứ sở chuột túi

Nằm cách thành phố Lauceston khoảng 50 km, phía đông bắc của Tasmania, Bridestowe là một trong những cánh đồng oải hương lớn nhất thế giới với những thảm hoa tím bồng bềnh. Từ tháng 12 đến tháng 2 năm sau, những cánh đồng hoa oải hương lại nở rộ, bung nở sắc tím nồng nàn ngây ngất bao phủ cả một vùng trời Nam Úc.

Với tổng diện tích gần 260 ha, bạn có thể len lỏi một mình vào những luống hoa, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh hay hái cho mình những bó hoa oải hương thơm ngào ngạt.

Bridestowe còn là nơi cung cấp lượng lớn tinh dầu oải hương cho ngành sản xuất nước hoa, dầu trị liệu cho thế giới. Vì thế, bạn đừng quên ghé thăm các xưởng sản xuất nước hoa để bỏ túi vài lọ nhỏ tinh dầu oải hương thơm thoang thoảng đến vấn vương.

Vùng Tasmania không chỉ cuốn hút du khách với vẻ đẹp của loài hoa yêu kiều này, nơi đây còn là vùng trồng cherry ngon nổi tiếng tại Úc.

Nếu đã đặt chân đến Tasmania, bạn nhất định phải ghé thăm những địa điểm du lịch nổi tiếng của hòn đảo này như di tích Port Authur, công viên quốc gia Freycinet, “vịnh lửa” Bay of Fires, hang Marakoopa , bảo tàng nghệ thuật đương đại MONA…

Đài Trung – Rừng hoa oải hương giữa xứ trà

Được mở cửa năm 2001, rừng hoa oải hương tại Đài Trung đã nhanh chóng trở thành địa điểm thu hút khách du lịch khi ghé thăm Đài Loan. Hoa oải hương được trồng rải rác dọc theo hai bên đường mòn vào cánh rừng và bên cạnh các tòa nhà.

Thời điểm thích hợp để bạn ghé thăm cánh rừng là vào mùa xuân. Khi khí trời ấm áp, trong lành, những cánh hoa oải hương cũng bắt đầu bung nở khoe sắc tím.

Ngoài ra, trong khu rừng oải hương huyền bí còn có nhiều trang trại cây giống, cửa hàng quà lưu niệm, quán cà phê nhỏ và tiệm bánh xinh xắn. Tất cả đều tràn ngập một màu tím lãng mạn. Bên trong các quán ăn, tất cả vật dụng từ khăn bàn, đồng phục đến menu… đều được trang hoàng bằng sắc tím với những hình ảnh đáng yêu.

Ngoài cánh rừng oải hương, Đài Loan thu hút khách du lịch ghé thăm hàng năm với những địa danh nổi tiếng như công viên quốc gia Taroko, hồ Nhật Nguyệt, đầm lầy Kaomei, Văn Võ Miếu…

Các phương pháp giúp người già giảm nguy cơ mắc chứng mất trí

Bài viết nổi bật

Những người trong độ tuổi 50-60 nếu được gặp gỡ bạn bè hay người thân hằng ngày, nguy cơ mắc chứng mất trí ít hơn 12% so với những người một vài tháng mới được tiếp xúc với người thân quen.

Người cao tuổi tích cực tham gia các hoạt động xã hội và gặp gỡ người thân sẽ giúp giảm nguy cơ mắc chứng mất trí. (Nguồn: qbi.uq.edu.au)

Việc những người trong độ tuổi 50-60 tiếp tục tích cực tham gia các hoạt động xã hội, có các cuộc gặp gỡ, trò chuyện với bạn bè mỗi ngày sẽ giúp họ giảm đáng kể nguy cơ mắc chứng mất trí sau này.

Đây là kết luận của các nhà nghiên cứu thuộc trường Đại học London (UCL) sau khi theo dõi 10.228 người trong suốt ba thập kỷ.

Công trình nghiên cứu được công bố trên ấn bản mới nhất của tạp chí y khoa PLOS Medicine.

Trong quá trình nghiên cứu, các chuyên gia đã khảo sát những đối tượng tham gia về các mối liên hệ xã hội của họ 6 lần trong khoảng thời gian từ năm 1985 đến năm 2013.

Các chuyên gia cũng phân tích hồ sơ sức khỏe và từ năm 1997 tiến hành kiểm tra nhận thức của những người tham gia nghiên cứu để đánh giá nguy cơ mắc chứng mất trí.

Kết quả nghiên cứu chỉ ra rằng với những người ở độ tuổi nói trên (50-60 tuổi), nếu được gặp gỡ bạn bè hay người thân hằng ngày, nguy cơ mắc chứng mất trí ít hơn 12% so với những người một vài tháng mới được tiếp xúc với những người thân thiết, gần gũi với họ.

Các chuyên gia cũng rút ra kết luận tương tự với những người ở độ tuổi lớn hơn (60-70 tuổi).

Theo giáo sư Gill Livingston, chủ nhiệm công trình nghiên cứu, tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giao tiếp hằng ngày giúp những người lớn tuổi rèn luyện các kỹ năng nhận thức như củng cố trí nhớ, trau dồi tư duy ngôn ngữ và kỹ năng sử dụng ngôn từ.

Điều này có thể giúp người có tuổi hạn chế được những tác động tiêu cực của quá trình lão hóa của cơ thể, của tuổi già và giảm nguy cơ mất trí sau này.