Sau một hành trình dài chiêm nghiệm, Hương Tràm chính thức trở lại đường đua âm nhạc với MV “gái NGHỆ”. Không còn đóng khung trong một “vocalist” trong những bản ballad u buồn, nữ ca sĩ mang đến một cú chuyển mình ngoạn mục: đầy táo bạo, hài hước, đậm tính thời trang với những chất liệu nguyên bản nhất của xứ Nghệ.

Tại buổi họp báo ra mắt MV, Hương Tràm đã dành nhiều thời gian chia sẻ về hành trình đằng sau dự án “gái NGHỆ”. Nữ ca sĩ cho biết ý tưởng thực hiện bắt nguồn từ lời dặn của bố – NSND Tiến Dũng, người đã gắn bó cả đời với dân ca ví giặm xứ Nghệ. “Bố từng nói với Tràm rằng: trên hành trình của con, nếu một ngày nào đó con đi chậm lại và có thời gian, hãy làm một điều gì đó – dù nhỏ nhoi – để hướng về quê hương mình. Lời đó Tràm nhớ mãi”, nữ ca sĩ chia sẻ. Câu nói ấy trở thành động lực để Hương Tràm bắt đầu hành trình tìm lại bản sắc của chính mình.

Theo nữ ca sĩ, văn hóa giống như một dòng chảy, dù ở thượng nguồn hay hạ nguồn đều có giá trị riêng. Điều cô mong muốn là tiếp tục làm đẹp thêm những giá trị đã được các thế hệ đi trước gìn giữ, trong đó có chính người cha của mình.

“gái NGHỆ” là một bước rẽ khác biệt đối với hình ảnh của ca sĩ Hương Tràm. Về phần nhạc, ca khúc được phát triển theo hướng dân gian đương đại. Bản phối pha trộn giữa pop, electro và rock, với tiết tấu dồn dập, kết hợp hiệu ứng điện tử tạo cảm giác trẻ trung, sôi động, đối lập có chủ đích với phần lời mang đậm chất ví giặm truyền thống. Đoạn ví giặm “Đã thương thì thương cho chắc, đã trục trặc thì trục trặc cho luôn” là một câu nói dân gian được giữ nguyên chất giọng, không bị văn chương hóa mất gốc. Đồng thời, phép đối lập giữa điệp khúc “loanh quanh” và câu mở đầu “đường vô xứ Nghệ quanh co” cũng góp phần khắc họa chân dung cô gái miền Trung thẳng thắn, sắc sảo và chung thủy.
Người đảm nhận phần hò ví giặm trong “gái NGHỆ” cũng chính là NSND Tiến Dũng. Điều này tựa như một lời đối thoại giữa hai thế hệ, giữa truyền thống và hiện tại, giữa người cha hát hò sông và người con đang đứng giữa một sân khấu thời trang được dựng lên từ chính những gì bình dị nhất của xứ Nghệ.

Ngay từ tựa đề, chữ “NGHỆ” đã được mở rộng thành nhiều tầng ý nghĩa: Nghệ An – quê hương của Hương Tràm, nghệ sĩ – con đường cô đang theo đuổi và nghệ thuật – di sản được truyền lại từ gia đình. Ba lớp nghĩa ấy trở thành sợi dây xuyên suốt kết nối toàn bộ dự án.
Thay vì xây dựng một xứ Nghệ lãng mạn hay hoài cổ, phần hình ảnh MV biến những điều quen thuộc trong đời sống thành chất liệu thời trang và nghệ thuật thị giác.

Ngay từ những khung hình đầu tiên, Nghệ An hiện lên như một “bảo tàng sống”. Hình tượng cá gỗ được đưa vào không gian trưng bày mang tính sắp đặt, trong khi cá khô, ngư cụ và những cô gái địa phương xuất hiện như các nhân vật chính trong một triển lãm đương đại. Tinh thần giễu nhại nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào giúp các chất liệu văn hóa được nhìn dưới một góc độ mới mà không đánh mất giá trị nguyên bản.

Một trong những điểm nhấn đáng chú ý nhất là phân cảnh chợ Vinh được biến thành sàn catwalk. Những hàng vải nhiều màu sắc trở thành phông nền tự nhiên để Hương Tràm sải bước, còn các không gian vốn rất đời thường bỗng mang ngôn ngữ thị giác của thời trang cao cấp. Mạch hình ảnh ấy tiếp tục được nối dài bằng loạt chi tiết gắn liền với Nghệ An như áo đấu Sông Lam Nghệ An, sân vận động, xe lam, chiếu hoa, khăn trải bàn nhựa hay ghế nhựa đám cưới. Không cần dựa vào sự hào nhoáng của các thương hiệu xa xỉ, bản sắc xứ Nghệ vẫn đủ sức nặng để tạo nên một hệ mỹ học riêng cho tác phẩm nghệ thuật.

Tinh thần ấy còn được nhấn mạnh qua phần vũ đạo với các động tác được tiết chế, mạnh mẽ và dứt khoát, phản ánh tinh thần của người con gái xứ Nghệ: thẳng thắn, rõ ràng. Dàn vũ công trong trang phục thể thao màu xanh tạo nên những đội hình đồng nhất, đối lập với hình ảnh Hương Tràm trong các thiết kế cầu kỳ. Sự tương phản ấy không nhằm tách biệt cá nhân khỏi tập thể, mà cho thấy mỗi người vẫn có thể giữ bản sắc riêng khi đứng giữa đám đông.

Khác với hình ảnh ballad từng làm nên tên tuổi hay những dự án dance trước đây, “gái NGHỆ” cho thấy một Hương Tràm chủ động khai thác bản sắc địa phương bằng tư duy thị giác hiện đại. MV không kể câu chuyện một cô gái rời quê để trở nên hào nhoáng, mà lựa chọn hướng ngược lại: đưa những điều bình dị nhất của xứ Nghệ bước lên sân khấu, để chính quê hương trở thành nguồn cảm hứng cho âm nhạc, thời trang và nghệ thuật đương đại.