Kinh nghiệm Mẹ chồng-Nàng dâu

Sống

Hầu hết các ông chồng đều sung sướng, hạnh phúc khi vợ thầm thì loan tin “Em đã có bầu!”. Niềm vui đó nhanh chóng lan sang gia đình hai bên nội ngoại.

Một thành viên bé bỏng chào đời lẽ ra phải khiến mọi người đoàn kết, gần gũi nhau hơn, nhưng những bất đồng ngoài dự kiến, cảnh “trời” không chịu “đất” và “đất” nhất định chẳng chịu “trời” lại là chuyện dài nhiều tập, không có đoạn kết.

Và trong nhiều gia đình không chỉ em bé, mà có khi người lớn cũng… khóc.
 
BÀ và MẸ – ai đúng, ai sai

Giữa những cặp vợ chồng trẻ, lần đầu có con, dễ xảy ra xung đột, song cũng dễ hàn gắn, bởi họ vừa có chung một “tài sản” vô giá. Song cuộc chiến giữa các bà mẹ chồng và con dâu mới đích thực là gian nan.

Ai cũng tìm cách chứng tỏ mình giữ vai trò quan trọng đối với đứa bé. Bà mẹ chồng thì dựa vào kinh nghiệm nuôi trẻ còn cô con dâu ỷ vào thế sanh ra đứa trẻ và đang cập nhật các phương pháp nuôi dưỡng trẻ hiện đại.

Có vẻ như mâu thuẫn này là tất-lẽ-dĩ-ngẫu vì cứ theo Triết học mà nói, có sở hữu cá nhân là ắt nảy sinh mâu thuẫn. “Hòa bình” có vẻ như rất quý hiếm khi hai người cùng “sở hữu” một tài sản, nhất là khi chủ sở hữu lại là… hai người đàn bà.

Nếu như câu cửa miệng của “chủ sở hữu 1” là: “Ngày xưa, mẹ toàn thế này, thế kia, có sao đâu…”, thì “chủ sở hữu 2” lại “bật”: “Bây giờ khác rồi, khoa học hiện đại thế này, thế kia…” 

1. Thấy thằng cu chào đời mạnh khỏe, gương mặt sáng sủa, bà nội Trần Thị Mai (phường 15, Bình Thạnh, TPHCM), mừng lắm. Ba má thằng cu đã chọn cho nó một cái tên rất oách: Bảo Kiếm. Bà nội giành đặt cho nó cái tên ở nhà, theo bà, phải lựa cái tên nào thật xấu để dễ nuôi.

1. Người già dễ mặc cảm bị con dâu "qua mặt", nói nó không thèm nghe. Vì vậy bạn phải tỏ ra là vai trò của bà rất quan trọng, lời nói của bà rất giá trị.
2. Mẹ chồng thường thích áp dụng nguyên xi kinh nghiệm nuôi con  vào nuôi cháu. Vì bà đã thành công rực rỡ khi nuôi chồng bạn nên miễn bàn cãi, chỉ có tuân theo. (Nếu không thì cũng tỏ ra là mình tuân theo).

Nhưng má nó nhất định không chịu gọi nó là cu Sứt mà bà nội đã vắt óc nghĩ ra. Má nó nói: “Không có sứt mẻ gì hết, tên gì nghe mà ghê”. Vậy là bà nội khóc rấm rứt, méc với ba nó. Má nó gặp ba nó cũng cằn nhằn: “Bây giờ là thời nào rồi, mà má sợ tên đẹp, ma quỷ sẽ bắt thằng nhỏ”.

Mẹ chồng, nàng dâu đang “tình thương mến thương”, bây giờ như nước với lửa. Má thằng nhỏ độc quyền “ôm” nó, làm cho bà nội càng thêm giận. Khi Bảo Kiếm được gần 3 tháng, cổ chưa mang nổi đầu, bà nội đã bế dựng lên.

Nhìn thằng bé cứ ngặt ngà ngặt nghẹo má nó la lên sợ gãy đốt sống cổ hoặc sẽ làm cổ rụt sau này. Bà hờn dỗi: “Tao nuôi 3 đứa con khôn lớn, khỏe mạnh, đâu phải là ngu dốt không biết gì”.

Ông chồng trẻ đứng giữa lòng rối bời: “Giá như vợ sanh đôi, giao cho mẹ một đứa chắc mình đỡ khổ”. 

Chưa hết, mâu thuẫn bùng nổ khi thằng cháu đích tôn 4 tháng tuổi đã ăn bột, tập bú sữa ngoài để mẹ nó rảnh rang đi làm.

Bà tấm tức kể: “Thằng cha nó bú sữa mẹ cho đến năm 3 tuổi, nhờ vậy mà không mắc bệnh, lại còn thông minh và quan trọng hơn là tình mẫu tử mới sâu đậm. Vậy mà cháu nội không được hưởng những quyền lợi đó, tội nó quá!”. Bà sưu tầm tất cả những bài báo khuyến cáo sữa bột giả, không đủ chất dinh dưỡng, đưa cho con trai.   

Theo bà, vì con dâu lười biếng, sợ hỏng dáng nên mới cai sữa sớm. Nhưng cô con dâu thì cho rằng bà nội quá lạc hậu, ở nhà ôm con cho bú suốt 3 năm thì còn đâu sự nghiệp, công danh, phụ nữ thời nay đâu chỉ lo cho gia đình.

Vậy là bà ra lườm, vào nguýt, thấy con dâu váy áo xốn xang đi sớm về muộn bà càng ngứa mắt, càng xót cháu.

2. Từ hồi về làm dâu đến khi chưa sinh con, chị Quỳnh Hoa (Khu TT Thanh Xuân Bắc, Hà Nội) với mẹ chồng rất hoà hợp. Nhưng từ khi bé Kitty ra đời, mẹ chồng nàng dâu thành ra lục đục. Chung quy cũng chỉ vì quan điểm nuôi dưỡng trẻ.

Bà vì có kinh nghiệm nên rất tin vào cách nuôi con của mình, còn chị, với trình độ sau đại học chị cũng tin vào những kiến thức tiên tiến mình “update” được. Vậy là cuộc chiến giữa hai thế hệ xoay quanh một cục cưng bắt đầu.

Thoạt đầu là việc hễ cháu khóc là bà dỗ bằng cách bật tivi, bật đĩa. Con bé dần dà nghiện, im bặt. Chị Hoa sợ hại mắt con góp ý với bà, lại mang cả sách ra đọc cho mẹ chồng nghe. Ai dè, bà nổi đóa rồi hờn mát, nói xa nói gần chuyện nàng dâu nhiều chữ về bắt bẻ mẹ chồng.

Việc cho bé ngủ cũng không đơn giản. Trẻ con cần ngủ rất nhiều, nhưng bà lại chẳng quan trọng đến việc nó ngủ. Hôm nào bà cũng thức đến 12h lướt đủ các kênh, đến khi cô phát thanh viên chúc ngủ ngon, bà mới chịu cho nhà đài nghỉ và cũng mới cho cháu ngủ. Chị Hoa xót con thì bà gắt: "Nó muốn ngủ bao nhiêu nó ngủ, không việc gì phải lo. Trẻ buồn ngủ, khắc ngủ, không nên ép”.  

Chưa kể đến chuyện chị Hoa quán triệt quan điểm là không bế con nhiều kể cả lúc đi ngủ, cho bé quen, nhưng bà nội thì lúc nào cũng khư khư bế cháu. Nói ra thì bà trách là không muốn cho bà bế cháu.

Kinh nhất là trong vốn kiến thức của bà luôn có cả mớ những bài thuốc dân gian, mỗi lần cháu ốm là bà lập tức ra tay.

Cháu mọc răng, sốt, đau bụng, đi ngoài, viêm họng… là bà bôi, giã, đắp hết lá nọ, lá kia. Bà nhất định không cho cháu uống kháng sinh với lý do sẽ cọc người đi, không lớn được.

Trong khi nàng dâu như ngồi đống lửa vì muốn cho con đi khám để xem bệnh tình thế nào cho an tâm. Có những bài thuốc của các bà khiến y học bó tay, nhưng với bà vẫn đúng vì bà “đã nuôi thằng bố nó khỏe mạnh, lực lưỡng đấy thôi”!

3. Chuyện nhà chị Phương Dung ở Lý Chính Thắng, Q3, TPHCM còn phức tạp hơn. Từ khi trong nhà có thêm một “tý nhau”, mẹ chồng, nàng dâu lúc nào cũng căng như dây đàn. Chị Dung lại ở nhà cùng mẹ chồng chăm sóc cục cưng nên ra đụng vào chạm.

Riêng chuyện tắm nước 35 hay 37oC cũng trở thành vấn đề không nhỏ. Chuyện cho bé ăn gì mới là phức tạp. Chị Dung muốn ép con ăn thì bà nội lại gạt đi. Với bà, ngày xưa ba đứa con tranh nhau ăn, lớn lên như cỏ, chẳng bệnh tật gì.

Chị Dung cãi: “Thời xưa nghèo khổ, cơm không đủ mà ăn thì chẳng tranh nhau thì sao. Bây giờ không ép thì chỉ có suy dinh dưỡng”. Mỗi lần cho con ăn là một lần trong nhà như có đám cháy. Người hò hét, người can ngăn.

Khi thằng bé lên 4 tuổi, mẹ quát thì bà can. Mẹ nghiêm khắc, bà chiều chuộng, khiến thằng bé ỷ thế mình có “ô dù” nên càng làm phách. Nhưng khổ nhất có lẽ chính là chồng chị Dung, mỗi tối bước chân về nhà phải làm quan tòa phân xử mấy vụ “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”.

4. Con bé Bảo Hân lại làm cho bà và mẹ xung đột từ khi nó đi học. Bà mẹ trẻ cố dành dụm tiền cho con gái vào học trường Tây để bằng bạn bè. Còn bà nội thì chép miệng, sợ cháu nội mất gốc, không hiểu văn hóa, đạo lý Việt Nam.

Bà muốn kể cho con bé nghe chuyện cổ tích, thần thoại Tấm Cám, Sơn Tinh – Thủy Tinh… nhưng con bé bận học ngoại ngữ, học đàn dương cầm… Nó hành xử, tư duy như Tây, mẹ nó rất hài lòng, nhưng bà nội thì… khó chịu, buồn rầu.

Bà khổ tâm nhất là con bé không thích chơi với bà vì bà không biết đàn, không biết sử dụng vi tính, cũng không rành thời trang… Có những lúc bà cảm thấy như mình không có cháu nội. 
 
Giải quyết xung đột
 
Theo các chuyên gia tư vấn tâm lý, mối quan hệ mẹ chồng, nàng dâu luôn… mong manh. Vì thế, khi có cháu nội, thì bé phải làm cầu nối cho hai người phụ nữ này gần nhau hơn, chứ không phải vì bé mà bất hòa. Đây là xung đột giữa các quan điểm xưa – nay, cũ – mới. 

Để giải quyết xung đột này, vai trò của người chồng cũng rất quan trọng. Tốt nhất hai vợ chồng hãy cùng bàn bạc với nhau để tìm ra hướng giải quyết. Đôi khi kinh nghiệm của các cụ rất quý báu, không phải cái gì cũng nên quy là lạc hậu.

Các bà cũng có kinh nghiệm, có cái đúng có cái sai. Vậy nàng dâu nên khách quan nhìn nhận xem mẹ chồng có gì đúng.

Nếu có thì nên khen, nên bắt chước, để bà thấy mình được đánh giá cao một số mặt. Như vậy nàng dâu sẽ thuận lợi những khi đề nghị bà làm theo ý mình.

Trong trường hợp, mẹ chồng “sai lè lè”, tốt nhất hai vợ chồng hãy trao đổi trước với một bác sĩ nào đó, ở một chỗ có uy tín, rồi thì đưa cả bà lẫn cháu đến để gặp bác sĩ ấy, nói là khám định kỳ cho bé. Mẹ chồng có thể không “chịu” con dâu, nhưng nhất định phải “chịu” bác sĩ.

Nếu nàng dâu đã trang bị cho mình một kiến thức thật chặt chẽ và khoa học, thì tốt nhất hãy chọn cách diễn đạt dễ nghe, thấu tình đạt lý để mẹ chồng hiểu. Đừng hậm hực hay lừ lừ tự làm theo ý mình dễ khiến mẹ chồng cảm thấy bị coi thường. Bạn cũng có thể nhờ người thứ ba như chồng, họ hàng nhà chồng góp ý với mẹ chồng. 

2 điều cần nhớ trong ứng xử với mẹ chồng

Điều 1. Mẹ chồng không bao giờ sai.
Điều 2. Nếu thấy mẹ chồng sai, xem lại điều một.
 

Khi có dịp hợp lý, cả mẹ và bà nội cần ngồi lại với nhau, thảo luận và thuyết phục lẫn nhau. Mọi chê bai, chỉ trích, và cố chứng tỏ mình đúng chỉ làm hại cho đứa bé bởi nó cần cả hai người: Bà và Mẹ.

6 chiêu "cưa đổ" mẹ chồng
  
– Không chê những thói quen của gia đình nhà chồng hoặc cải tạo theo ý mình. Tuyệt đối tránh so sánh với nhà mình.

– Không chê bai chồng trước mặt mẹ chồng, vì đó là "tác phẩm" của bà, chê anh ta là chê bà.

– Nhớ rằng người già rất thích trò chuyện. Nếu bạn đi làm suốt ngày thì tối về phải trò chuyện với mẹ chồng một lúc trước khi về phòng mình. 

– Đi đâu về nên có chút quà chứng tỏ quan tâm đến mẹ. 

– Khen mẹ chồng trước mặt khách, để mẹ chồng mát mặt.

– Tuyệt đối tránh những câu "lỡ miệng" làm mẹ chồng phật ý. 

Nếu bạn áp dụng đúng 6 chiêu trên đây với cả tấm lòng mình thì đảm bảo với bạn "cưa đổ" mẹ chồng còn dễ hơn "cưa" chồng./.

Nguyễn Thị Phương Lan (Kế toán, 40 tuổi)

Lúc mới sanh, con trai tôi chỉ có 2,5kg. Dù tôi chăm bẵm rất chu đáo, nhưng cháu vẫn yếu ớt. Mẹ chồng tôi xót cháu, dành hết thời gian chăm sóc, nâng cháu như “nâng trứng”. Được mẹ chồng đỡ đần, tôi rất vui và an tâm. Bây giờ con trai tôi đã 12 tuổi, thể trạng cháu vẫn yếu, nhưng… mập hơn nhiều so với những đứa trẻ khác.

Mùa hè này tôi lên kế hoạch “lấy lại vóc dáng” cho cháu. Không ngờ cho con đi học bơi thì bà sợ cháu bị cảm, cho đi đá bóng thì bà sợ cháu bị té, cho đi tập võ thì bà sợ cháu bị thương… Tôi đưa ra một chế độ ăn kiêng khoa học thì đêm hôm bà lén lút pha sữa đem vào phòng cho cháu. Tôi thực sự bó tay…
 
Quách Thu Nga (Bán hàng, 42 tuổi)
 
Vợ chồng tôi đã 3 lần viết đơn li dị, không phải vì chồng tôi có bồ hay tôi không đảm đang, xấu xí, mà tất cả là do… mẹ chồng tôi. Ai đời con tôi đứt ruột đẻ ra mà bà hiển nhiên coi đó là tài sản riêng của mình. Việc ăn, ngủ, học hành của cháu bà giành quản lí hết.

Bà thương cháu là điều đáng mừng, nhưng tôi không an tâm về cách giáo dục của bà. Con tôi thích bất cứ cái gì bà cũng chiều. Cơm dọn ra nó kêu thức ăn chán bà vội vàng mang tô đi mua phở. Tối ngồi vào bàn học nó kêu ồn ào, bà bắt cả nhà “nhịn” xem ti vi cho cháu tập trung. Thậm chí bà còn có “tài khoản riêng” để cháu chơi điện tử!

Nhiều lúc không chịu được, tôi góp ý với bà thì bà nổi cáu, thế là không xảy ra “chiến tranh nóng” cũng có “chiến tranh lạnh”. Dĩ nhiên, sau đó chồng tôi được nghe rất nhiều điều xấu về tôi. Chồng tôi là người tốt, nhưng lại sợ mẹ. Hậu quả là chúng tôi suốt ngày dọa đưa nhau ra tòa. Đến nay thì “bộ sưu tập” đơn li dị đã lên đến con số 3.
 
Thu Hằng (Nhân viên massage, 35 tuổi)
 
Con tôi có một cái tật là rất hay nghịch dại, nhiều lần bảo không nghe, hôm rồi tôi cầm roi quất con một cái, không ngờ bà nội giằng lấy roi, mắng té tát vào mặt tôi. Tôi thật sự sốc khi trước mặt con bà mắng tôi là “đồ phát xít”.

Bà còn nhấn mạnh thêm: “Nhà này không có truyền thống đó, thích côn đồ thì xin mời cô đi chỗ khác cho”. Con trai tôi sợ sệt, hết nhìn mẹ lại nhìn sang bà nội, tôi chết trân không nói được lời nào. Sau lần đó, tôi như người hóa câm trong nhà.

Bây giờ, nếu cho tôi một điều ước, tôi sẽ nói: Không phải sống chung với mẹ chồng!

Thực hiện: depweb

15/08/2006, 16:38