Doanh nhân Nguyễn Đình Minh Trị: “Thế là đủ cho một đời làm cha”

Từ Mỹ trở về Việt Nam để ở bên con gái trong những ngày con gặp biến cố lớn, doanh nhân Nguyễn Đình Minh Trị nhận ra điều quý giá nhất mà các bậc làm cha, làm mẹ có thể mang đến cho con cái mình là thời gian và sự hiện diện. Nếu con nhớ về mình bằng ký ức rằng khi con đau khổ nhất, cha đã ở bên, khi con không thể đứng dậy, ba đã nắm tay dắt con đi, thì với ông, đó chính là thành công lớn nhất của một đời làm cha.

Ngày 17/8, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ khởi tố vụ án và khởi tố bị can Nguyễn Minh Hiếu về tội “Hiếp dâm”, liên quan đến tố giác của Nguyễn Thị Quỳnh Tâm, cô gái 24 tuổi mang quốc tịch Mỹ. Quyết định này sau đó được Viện kiểm sát phê chuẩn, chính thức đưa vụ việc vào quá trình điều tra và xử lý theo quy định của pháp luật.

Ở phía bên kia của những diễn biến pháp lý, có một câu chuyện khác diễn ra trong phạm vi của một gia đình. Ông Nguyễn Đình Minh Trị, cha của Quỳnh Tâm, đã từ Mỹ trở về Việt Nam ngay khi biết chuyện, đi thẳng từ sân bay vào bệnh viện để gặp con gái và sau đó, ở lại Hà Nội hơn ba tuần để đồng hành cùng con. Trong những ngày ấy, ông không thể thay con gánh chịu những tổn thương đã xảy ra, cũng không thể quyết định thay con những lựa chọn phía trước. Điều ông có thể làm là ở bên Tâm, lắng nghe và cùng con đi qua giai đoạn khó khăn nhất.

Quãng thời gian ấy cũng cho ông Trị một khoảng lặng để nhìn lại hơn 20 năm làm cha. Ông từng tin rằng trách nhiệm của mình là làm việc, tạo dựng một mái ấm đủ đầy và chuẩn bị cho các con một tương lai vững vàng. Nhưng sự việc xảy đến với con gái khiến ông nhận ra đó chưa phải là những cách thể hiện tình yêu trọn vẹn. Cha mẹ có thể cho con cái một nền tảng tốt, mở ra những cơ hội và cố gắng che chở con trước những bất trắc, nhưng điều quan trọng hơn cả là sự hiện diện của họ khi cuộc đời con đi chệch khỏi quỹ đạo.

Lá thư cũng mở ra một nghịch lý khác về tình yêu cha mẹ. Bản năng đầu tiên của các bậc cha mẹ khi con cái gặp chuyện là bảo vệ con bằng mọi giá. Nhưng bảo vệ một đứa trẻ không có nghĩa là bao che cho những sai lầm. Nhìn sang gia đình bị can, ông Trị nhận ra một dạng đau đớn khác của cha mẹ khi tương lai con mình đứng trước những hệ quả nghiêm trọng. Từ đó, ông đặt ra một câu hỏi khó hơn về tình thương: nếu yêu con, cha mẹ có đủ can đảm để dạy con về giới hạn, trách nhiệm và để con đối diện với những điều mà nó đã gây ra hay không?

Một người cha không thể hứa với con rằng cuộc đời sẽ luôn dịu dàng. Điều ông có thể trao cho con là niềm tin rằng khi cuộc sống trở nên khắc nghiệt, con sẽ không phải một mình đối diện với nó. Đó là bài học mà ông Trị nhận ra trong những ngày cùng con gái đi qua một biến cố mà không người cha nào muốn trải qua.

Dưới đây là những dòng tâm sự được ông Nguyễn Đình Minh Trị chia sẻ trên trang cá nhân vào ngày 20/8/2026:

Không thể diễn tả hết cảm giác đau đớn, thất vọng và giận dữ của một người cha khi vừa từ phi trường đã đi thẳng vào bệnh viện để thăm con gái mình. Nhìn T. nằm đó, một đứa con gái học GPA 4.00 tại Texas A&M, với bao ước mơ và một tương lai đang rộng mở, lòng mình thật sự tan nát.

Làm cha, điều đau nhất không phải là những gì xảy đến với mình, mà là nhìn thấy con mình đau và biết rằng mình không thể đau thay cho con. Hơn ba tuần, hai cha con ở lại Hà Nội để đi tìm công lý. Đó là khoảng thời gian rất khó khăn, nhưng cũng chính trong những ngày ấy, mình có cơ hội ở bên T. nhiều hơn bao giờ hết.

Hai cha con ngồi với nhau, nói chuyện rất nhiều. Có lúc chẳng cần nói gì, chỉ cần biết người kia đang ở bên cạnh cũng đã đủ. Những ngày ấy làm mình nhớ lại cả một chặng đường dài của cuộc đời. Sau gần 20 năm làm việc và sống ở Hà Nội, công việc và cuộc sống có quá nhiều áp lực. Có lúc mình thành công, đứng ở những vị trí mà nhiều người mong muốn, nhưng rồi gia đình đổ vỡ. Cuối cùng mình quyết định rời Hà Nội, đưa T. khi ấy mới 4 tuổi và Tuấn mới 2 tuổi về Houston, bắt đầu lại cuộc sống. Mình chỉ mong có một cuộc đời bình yên hơn và có nhiều thời gian hơn cho các con. Những ngày đầu đưa hai cháu đến trường, các con thường hỏi ‘Mẹ đâu?’. Câu hỏi rất đơn giản của trẻ con nhưng khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Mình sợ các con lớn lên thiếu tình thương của một người mẹ.

Sau đó mình quyết định đi thêm bước nữa, lập gia đình. Loan là một người phụ nữ hiền lành, giản dị và thương các con mình. T. và Tuấn từ đó lớn lên trong một mái ấm gia đình có sự yêu thương và chăm sóc. Suốt những năm ấy, mình vẫn nghĩ trách nhiệm lớn nhất của cha mẹ là cố gắng làm việc để cho con một mái nhà tốt, được học ở những trường tốt, có điều kiện đầy đủ và một tương lai vững vàng. Mình từng nghĩ nếu làm được những điều đó thì mình đã làm tròn trách nhiệm của một người cha. Nhưng T. đã dạy mình một bài học khác. Điều quý giá nhất cha mẹ để lại cho con không phải là tiền bạc hay tài sản. Tiền rồi có thể hết. Nhà cửa có thể đổi thay. Thành công cũng có lúc đến, lúc đi. Nhưng ký ức về một người cha hay người mẹ đã từng ngồi bên cạnh mình trong những ngày đau khổ nhất có thể theo một đứa con suốt cả cuộc đời. Con cái cần biết rằng dù chúng thành công hay thất bại, mạnh mẽ hay yếu đuối, dù cuộc đời có xảy ra chuyện gì, khi quay lại vẫn còn cha mẹ ở đó.

Có lẽ món quà lớn nhất cha mẹ có thể cho con không phải là chuẩn bị sẵn cho con một con đường không có khó khăn, bởi không ai có thể làm được điều đó. Món quà lớn nhất là để con biết rằng nếu một ngày con vấp ngã, cha mẹ sẽ không bỏ con lại một mình. Cha mẹ sẽ nắm tay con, cùng con đứng dậy và cùng con bước tiếp. Sau những ngày ở Hà Nội, mình hiểu T. hơn, nhưng cũng hiểu chính mình hơn.

Mình nhận ra rằng đôi khi cha mẹ quá bận rộn kiếm tiền, xây dựng sự nghiệp và chuẩn bị tương lai cho con mà quên rằng điều con cần nhất trong hiện tại có khi chỉ là thời gian của mình, một câu hỏi ‘Con có ổn không?’, một cái ôm, một người chịu ngồi xuống và thật sự lắng nghe. Không người cha nào muốn phải học bài học ấy bằng nước mắt của con gái mình.

Nhưng nếu có một điều mình sẽ mang theo từ biến cố này đến hết cuộc đời, thì đó là: hãy dành thời gian cho con khi mình vẫn còn có thể. Đừng đợi đến khi xảy ra một chuyện lớn mới nhận ra mình chưa hiểu hết con mình. Hãy ở bên con không chỉ khi con thành công, mà nhất là khi con yếu đuối, hoang mang và tưởng rằng cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Và rồi, khi bình tâm lại, mình cũng nghĩ đến gia đình phía bên kia. Họ cũng là cha mẹ. Đó cũng là đứa con trai duy nhất mà họ yêu thương và đặt nhiều kỳ vọng.

Khi tương lai của con đứng trước những hậu quả nghiêm trọng, chắc chắn họ cũng đau, cũng sợ và cũng muốn làm tất cả những gì có thể để bảo vệ con. Nghĩ cho cùng, mình cũng thấy tội cho họ. Nhưng chính từ đó, mình nhận ra thêm một bài học khác về tình yêu của cha mẹ: yêu con không có nghĩa là che chở cho con bằng mọi giá.

Nếu chúng ta cho con tiền nhưng không dạy con trách nhiệm, cho con điều kiện nhưng không dạy con giới hạn, cho con các mối quan hệ nhưng không dạy con biết tôn trọng người khác, rồi khi con làm sai lại tìm mọi cách giúp con tránh hậu quả, thì đôi khi chính tình thương ấy lại làm hại con mình. Có những lúc yêu con là bảo vệ con. Nhưng cũng có những lúc, yêu con thật sự là đủ can đảm để để con đối diện với hậu quả của điều mình đã làm, nhận trách nhiệm, sửa sai và trưởng thành.

Mình đau vì con gái mình bị tổn thương. Họ đau vì tương lai của con trai họ có thể thay đổi. Hai gia đình đều có nước mắt, nhưng nguyên nhân và trách nhiệm của hai nỗi đau ấy không giống nhau.

Đến tuổi này, mình không muốn sống với lòng thù hận. Mình không muốn nỗi đau của con gái biến mình thành một con người chỉ biết căm giận. Mình chỉ mong sự thật được tôn trọng và công lý được thực hiện đúng đắn.

Bởi cuối cùng, tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ. Các mối quan hệ có thể mở được rất nhiều cánh cửa. Nhưng không ai có thể mua được sự bình yên trong tâm hồn hay sự thanh thản của lương tâm.

Biến cố của T. khiến mình hiểu rằng thành công lớn nhất của một người cha có lẽ không phải là để lại cho con bao nhiêu tài sản, cho con học trường nào hay chuẩn bị được cho con một cuộc sống sung túc đến đâu.

Mà là một ngày nào đó, khi con nhìn lại những thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời, con có thể nói: ‘Khi con đau khổ nhất, ba đã ở đó. Khi con tưởng mình không thể đứng dậy, ba vẫn nắm tay con. Ba không bỏ con một mình’.

Nếu một ngày T. nhớ về mình như vậy, thì với mình, thế là đủ cho cả một đời làm cha”.

CHUYÊN ĐỀ: “CHA Ở ĐÂY!”

Chẳng cần là siêu anh hùng với những khả năng to lớn, cha luôn có thể trao cho con một điều đơn giản mà kỳ vĩ: sự hiện diện. Sự hiện diện của cha gieo vào lòng con một nội lực không thể thay thế. Để khi đối mặt với bất công, con vẫn ngẩng cao đầu tiến về phía trước. Để trong những phút bước hụt, con vẫn tin vào giá trị của bản thân. Để trước mắt dẫu là gian nan, con có thể đi qua với một trái tim can đảm. Dù sự hiện diện ấy là vô hình hay hữu hình, một đứa trẻ từng được yêu thương đúng cách sẽ luôn tìm thấy cho mình một điểm tựa ở mỗi khúc quanh của cuộc đời nếu nó từng được nghe ba chữ: “Cha ở đây!”.

Đọc thêm
Cha, con và những thước phim*
Hồng Nhung: “Tôi và bố giống như hai bệnh nhân thân thiết”
MC Vân Hugo: “Bình yên là khi ở sau tay lái của bố”
Doanh nhân Nguyễn Đình Minh Trị: “Thế là đủ cho một đời làm cha”


From the same category