Nhân dịp giải thưởng Cành Cọ Vàng của LHP Cannes 2013 đã được trao cho một bộ phim có chủ đề đồng tính nữ gây sốc, cùng nhìn lại 5 bộ phim từng chiến thắng đã phải nhận vô số ý kiến trái chiều hoặc thắc mắc sau đêm trao giải.
1975: “Chronicle Of The Burning Years” (Tạm dịch: Biên niên sử những năm khói lửa)
Bộ phim được ban giám khảo, dẫn đầu bởi Jeanne Moreau (một đạo diễn, diễn viên, ca sĩ, biên kịch nổi tiếng), chọn để trao giải Cành Cọ Vàng năm 1975. Được giới chuyên môn đánh giá cao vể chất lượng, nhưng điều vô lý là bộ phim gần như không được chiếu ở đâu khác ngoài nước Pháp vào thời điểm đó. “Chronicle of the Burning Years” trở thành một trong số bộ phim đoạt giải có vị trí trong lịch sử rạp chiếu mờ nhạt đến không ngờ.
1994: “Pulp Fiction” (Chuyện tào lao)
Năm 1997 là dấu mốc đặc biệt của Liên hoan phim Cannes, đánh dấu lần sinh nhật thứ 50 của giải thưởng danh giá này. Ban giám khảo với người đứng đầu là diễn viên gạo cội Isabelle Adjani đã quyết định chia sẻ giải thưởng danh giá nhất cho hai phim: “Vị dâu” của đạo diễn Abbas Kiarostami và “Con lươn” của Shohei Imamura. Tuy nhiên, “Vị dâu” không thực sự chinh phục được công chúng ở chất lượng nghệ thuật. Nhiều ý kiến cho rằng, chiến thắng của bộ phim là nhờ có yếu tố chính trị, khi nội dung phim đề cập tới việc đánh bom tự sát.
2006 – “The Wind That Shakes The Barley” (Gió rung cây lúa mạch)
Ken Loach là một đạo diễn từng có 9 phim tham gia Liên hoan phim Cannes, nhưng hiếm khi được đánh giá hàng đầu tại các hạng mục tranh giải Cành cọ vàng, cho đến năm 2006. Việc phim “The Wind That Shakes The Barley” của ông đoạt giải là một bất ngờ lớn. Bộ phim kể về cuộc nội chiến Ailen này được Ken chăm bẵm kỹ lưỡng và nhận được những lời nhận xét tốt hơn hẳn các phim trước. Nhưng cùng năm này, rất nhiều đối thủ nặng ký khác có tên trong cuộc đua, phần lớn các chuyên gia và người hâm mộ cho rằng đạo diễn Loach vẫn chỉ là một kẻ ngoài cuộc. Nhưng cuối cùng, Vương Gia Vệ, Samuel L. Jackson, Patrice Leconte và Monica Bellucci cùng một vài cái tên khác trong ban giám khảo đã đứng về phía Ken Loach. Đây không phải là quyết định dở nhất trong lịch sử của liên hoan phim này, nhưng vào thời điểm đó, nó đã làm mất lòng không ít người.
2007 – “4 Months, 3 Weeks And 2 Days” (4 tháng, 3 tuần và 2 ngày)
2007 là một năm tuyệt vời trong lịch sử ngành điện ảnh khi có vô số tác phẩm phim hay được thực hiện. Ban giám khảo của LHP Cannes năm 2007 được “chiêu đãi” với rất nhiều lựa chọn cho hạng mục phim xuất sắc, như: “The Edge of Heaven” (Phía bên kia thiên đàng), “The Diving Bell And The Butterfly” (Chuông lặng và cánh bướm), “The Man From London” (Người đến từ London), “Import/ Export” (Nhập và Xuất), “Silent Light” (Đêm Giáng sinh), “Persepolis”, “No country for old man” (Không chốn dung thân)…
Cuối cùng, vinh quang đã thuộc về “4 Months, 3 Weeks And 2 Days”, một bộ phim sầu thảm, trần trụi về đề tài nạo phá thai của đạo diễn người Romani – Cristian Mungiu, một gương mặt hoàn toàn mới tại Cannes. Quyết định này gây phẫn nộ với không ít người, trong đó có đạo diễn Julian Schnabel (phim “The Diving Bell And The Butterfly”). Vị đạo diễn này quả quyết rằng quyết định của ban giám khảo đã bị thay đổi tại phút chót, đáng ra phim của ông đã đoạt giải. Dẫu vậy, Julian Schnabel cũng có thể tạm hài lòng khi mang về một Cành Cọ Vàng cho đạo diễn suất sắc nhất.
Hồng Hạnh
Biên dịch từ indiewire.com