Quyền Linh: “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”

Sao

Dù đã qua thời hoàng kim của gameshow nhưng hiện cái tên Quyền Linh vẫn gắn liền với hơn chục chương trình truyền hình thực tế và từ thiện xã hội trong tư cách một MC: “Vượt lên chính mình”, “Vui cùng nhà nông”, “Mong đợi một ngày vui” (tổ chức đám cưới cho người nghèo), “Hiểu về trái tim” (mổ tim cho trẻ em nghèo), “Đại sứ hàng Việt”… Đến nỗi, nhiều lúc không biết Quyền Linh… đang ở đâu vì mở kênh nào cũng gặp!

Những tưởng, tay diễn viên xưa đã “yên bề gia thất” với  nghiệp MC, dè đâu Quyền Linh – diễn viên vẫn ôm mộng trở lại, vào một ngày đẹp trời nào đó.

Bởi nỗi, “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng…”

 

Gọi cho Quyền Linh hẹn cà phê, anh bảo: “Rảnh nhất là từ lúc này cho đến hết một tiếng nữa, cũng đang ngồi cà phê!”. Cuộc gặp vì thế phải tiến hành “ngay và luôn”, vì nếu không, thì khoảng đâu một tháng nữa Quyền Linh mới về lại Sài Gòn. Lý do, tất nhiên: chạy sô chương trình truyền hình thực tế.

Cuộc trò chuyện vì thế mà trở nên hối hả gấp rút và mang hơi hướm của sự “giành giật” giữa một quán cà phê đông đúc, bởi những người bạn đang ngồi cùng bàn với Quyền Linh sáng hôm ấy đã lần lượt bỏ về vì không thể chen vào “một giờ đối thoại quý giá” giữa chúng tôi cũng như những tràng ho sù sụ không dứt của một người gần như “không có ngày nghỉ” như anh tự nhận. Cứ mỗi khi một người bạn đứng dậy cáo lui, Quyền Linh lại nói với theo xin lỗi và hẹn… tháng sau gặp lại. Rồi cũng chưa yên, điện thoại của anh lại đổ chuông liên tục, liên tục…

“Trâu bò có khi cũng đuối”


Xem nào, chính xác thì từ bao giờ một diễn viên Quyền Linh đã trở thành MC Quyền Linh vậy?

– Từ năm 2003, tính đến giờ là gần 10 năm cầm mic và nói. Và gần như chưa có ngõ sâu vách núi nào ở nước mình mà tôi chưa đi qua…

Cho nên anh mới đen thui như vầy à?

– Thì mọi người đặt biệt danh cho tôi là “MC của trời nắng” mà! Thật ra thì làm truyền hình thực tế mà không ra nắng ra gió để quay thì đâu còn là “thực tế” nữa. Có chương trình quay từ 5 giờ sáng đến 6 giờ chiều, có khi làm việc 22 giờ/ngày, sức trâu bò mấy nhiều khi cũng đuối. Mà nơi tôi đến toàn là vùng sâu vùng xa, những làng quê nghèo, những khu miệt thứ, những “hốc bà tó” nên làm gì có trường quay, ghế salon, máy lạnh để ngồi rung đùi làm talk show. Có lẽ “nhan sắc” cũng theo đó mà tàn phai từng ngày (cười)…

Anh cũng đã có tên và có tuổi rồi, có cần thiết chạy sô vất vả vậy không?

– Cũng có nhiều người nghĩ tôi ham hố, làm là để nổi tiếng hơn nữa, nhưng nói thật tôi đã làm nghệ thuật 20 năm nên tên đã có và tuổi cũng đã dày, có cố nữa thì cũng đâu được gì thêm. Nhiều lúc mệt mỏi quá tôi cũng muốn nghỉ bớt nhưng tính mình lại hay cả nể nên thấy người ta nhiệt tình quá, mình lại không nỡ chối. Nhưng năm nay tôi cũng nhận ít sô hơn năm ngoái rồi đấy, có 10 chương trình thôi, năm ngoái là 16. Chắc do năm nay kinh tế khó khăn…

Hình như cũng vì quá “nhẵn mặt” mà một Quyền Linh – diễn viên đa diện ngày xưa giờ đây chỉ còn… một khuôn mặt?

– Tôi lại không nghĩ vậy. Tôi thấy mình vẫn mang nhiều khuôn mặt khác nhau khi xuất hiện trên ti vi đấy chứ! Tôi hay nhận mấy chương trình về thương hiệu, nếu cái nào mình cũng làm giống nhau thì ai mà mời nữa. Phong cách chung của tôi là gần gũi, tự nhiên, mộc mạc vì đối tượng mà tôi hướng đến là người nghèo. Mà đó cũng không phải là do tôi chọn. Chính khán giả, nhà sản xuất, nhà tài trợ đã chọn “khuôn mặt” đó cho tôi. Công việc còn lại của tôi là phải làm cho “khuôn mặt” ấy trở nên cuốn hút và thân thiện nhất có thể.

Nhưng công việc MC đã chiếm hết quỹ thời gian của anh. Lâu rồi không thấy anh đóng phim nữa, nhiều người đã bắt đầu thấy tiếc, anh thì sao?

– Gần 10 năm trước, tôi bỗng dưng mà thành MC truyền hình và được mọi người công nhận, khán giả yêu mến, rồi còn được 5 giải Mai Vàng nữa. Tôi xem đó là một cơ duyên mới mẻ xuất hiện vào một thời điểm phù hợp trong đời. Nhưng thật lòng tôi vẫn nghĩ đó chỉ là một sự vay mượn kỳ lạ, và chuyện tôi làm MC trong giới truyền hình cũng giống như một con ốc mượn hồn đang đi rong trên đất liền vậy. Một ngày nào đó, tôi sẽ dừng lại và trở về với cái mà mình đã được học hành chính quy và tôi luyện gian khổ: nghề diễn viên.

Sẽ là một vai diễn như thế nào?

– Có thể trong năm tới, tôi sẽ trở lại với phim ảnh bằng một vai diễn thuộc thế giới tâm linh Phật pháp. Tôi đang hướng về thế giới đó…

“Hùm thiêng dẫu có sa cơ cũng… mừng”

Mới đây, cái tên Quyền Linh lại trở nên “hot” hơn nhờ một… sự cố. Đó là chuyện cái “camera giấu kín” từ chương trình truyền hình thực tế của AVG lộ đoạn clip ghi cảnh anh bị công an khám xét… Bên cạnh những lời đàm tiếu (vì hiểu nhầm), thì có một dạng hỏi thăm ấm áp làm Linh thấy rằng “sự cố ma túy” cũng không hoàn toàn là tai họa. Nói rồi anh mở điện thoại cho xem rất nhiều những tin nhắn của khán giả đã gửi đến, tin nào cũng dài dằng dặc với nội dung “bất ngờ”, “hụt hẫng”, “đau đớn”, “ngã quỵ”, “không tin”, “cố lên”, “ông trời có mắt”… Quyền Linh cười bảo:

Đến khi mọi việc sáng tỏ, tôi lại tiếp tục nhận được một cơn mưa những tin nhắn chúc mừng. Có khán giả hình như vừa nhắn tin vừa khóc hay sao mà đọc vào cứ thấy “hu hu”, “hic hic” suốt! Nói thật, qua sự cố ngoài ý muốn lần này, tôi mới nhận ra tình cảm của khán giả dành cho mình là quá lớn. Lúc mình lộng lẫy đẹp đẽ trên ti vi thì khán giả yêu mến là chuyện thường, nhưng khi mình gặp nạn mà họ vẫn quý, vẫn thương thì quả là niềm hạnh phúc vĩ đại nhất của một nghệ sĩ mà không có cát sê nào mua được. Có điều tôi hơi băn khoăn là không biết sao họ lại có số điện thoại của mình vậy cà?!

Đọc ké tin nhắn, thấy khán giả toàn gọi anh là “người hùng của người nghèo”, đó hẳn là một kết quả ngọt ngào của gần 10 năm dãi nắng dầm mưa cùng họ trong những chương trình thực tế?

– Từ “người hùng” nghe hơi to tát nhưng thú thật là tôi rất vui. Người dân quê thiệt bụng lắm, họ nghĩ sao thì nói vậy thôi. Họ xem tôi như người thân trong gia đình, đi đến đâu tôi cũng được bà con hồ hởi mời vào nhà “làm chén cơm rồi về!”. Có khán giả còn lặn lội đến tận khách sạn tôi ở, gửi lại vài ký gạo, mấy trái dừa, nải chuối, đòn bánh tét, con gà, con vịt… Hay có lần tôi mặc đồ vest để quay cho một chương trình thương hiệu, khi đi ngang qua đám ruộng, mấy cô bác nông dân nhận ra vội chạy ào lên ôm tôi như kiểu lâu ngày không gặp. Ôm xong thả ra mới thấy là áo vest của tôi đã dính toàn bùn, họ bèn nằng nặc đòi tôi cởi áo để đem về giặt…

“Về thu xếp lại”


Có một điều lạ là một Quyền Linh đắt sô, hoạt bát, năng động và quan hệ rộng ở thời điểm hiện tại lại đang cố hướng mình đi theo một con đường khác, trong một nỗ lực… tránh xa giới showbiz Việt. Anh thở dài ngao ngán về cái thế giới phù phiếm lúc hư lúc thực của làng giải trí Việt, nơi ai cũng có thể tự xưng mình là nghệ sĩ, chiêu mộ fan club, nổi tiếng bằng scandal hay những chuyện vớ vẩn khác. Sau 20 năm sống trong showbiz với bao nhiêu hoa hồng, bao nhiêu kèn trống, bao nhiêu tràng pháo tay, bao nhiêu bài báo, Quyền Linh lại bảo điều anh tha thiết muốn làm nhất lúc này là trở về.

Về là về đâu?

– Về nhà thôi! Tôi cứ đi suốt, mỗi đợt quay là đằng đẵng mấy tháng trời. Vợ con cứ để ở nhà, bữa cơm gia đình không có mình. Bạn bè thì để ở quán cà phê, buổi họp mặt hàn huyên cũng không có mình. Tôi vốn sinh ra ở Tiền Giang, xung quanh nhà là ruộng lúa, con rạch, cầu khỉ, cả năm không nghe tiếng xe mà chỉ có tiếng ếch nhái, tắc kè… Tôi muốn trở về với đám ruộng đó.

Làm thế nào để về? Chẳng phải anh còn rất nhiều công việc ở thành phố sao?

– Tôi đang dự định tìm mua một miếng đất ở khu ngoại ô Sài Gòn, rộng rộng một tí, đủ để làm cái ao, mảnh ruộng, xây chuồng heo, chuồng gà… Rồi kêu ba mẹ, anh chị em về sống quây quần với nhau cho vui. Thật ra làm MC trong những chương trình về người nghèo ở vùng sâu cũng mang lại cho tôi cơ hội để trở về với bản chất nông dân của mình, nhưng vẫn còn ồn ào quá. Tôi muốn làm một người nông dân không xuất hiện trên ti vi.

Có vẻ như anh đã sắp đi đến một giai đoạn tất yếu của đời người: đổi khát vọng tiến thân để lấy sự tĩnh lặng, bình yên?

– Chắc là vậy! Bây giờ cuộc sống của tôi cũng khá đầy đủ, công việc ổn định, gia đình hạnh phúc, khán giả yêu quý. Hiện nay tôi không có khát vọng làm giàu vì giàu có quá biết đâu lại sinh ra nhiều thứ mà mình không lường trước được. Thậm chí có khi tôi còn không mong mình nổi tiếng nữa, để có thể thoải mái mang dép đi ra đường, ngồi bệt ăn hàng rồi cười khà khà hay chửi bậy một câu, hoặc mua một cây cà rem của ông cụ ở công viên rồi  đứng liếm mà không sợ bị ai đánh giá…

Lọ Lem và Hạt Dẻ là hai cô nhóc đáng yêu xinh xắn, được ba Quyền Linh đặt tên y như truyện cổ tích với ước mong về những cái kết có hậu hạnh phúc. Buổi sáng hôm ấy, Lọ Lem theo ba đi ăn sáng, còn Hạt Dẻ thì ngủ nướng chưa dậy nên bị cho ở nhà. Khi chúng tôi trò chuyện, Lọ Lem ngoan ngoãn ngồi một góc và chơi game trên Ipad. Được một lúc thì bé Hạt Dẻ (chắc vừa ngủ dậy) gọi điện cho ba Quyền Linh khóc lóc um sùm bảo sao đi chơi mà không rủ. Thì ra Quyền Linh hứa dẫn hai con gái đi chơi ở khu trò chơi thiếu nhi đã lâu mà vẫn chưa thực hiện được. Riêng chị Dạ Thảo, vợ Quyền Linh, thì thỉnh thoảng lại “ghen” với bạn bè và đồng nghiệp của chồng vì thời gian anh ở ngoài đường còn nhiều hơn ở nhà. Chị bảo anh đúng là kiểu người “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” và chỉ mong có ngày anh trở về với những công việc của gia đình. Chị rất lo cho sức khỏe của chồng. Cho nên, một ngày hạnh phúc “đỉnh cao” của gia đình ấy sẽ là: buổi sáng Quyền Linh đưa hai con gái đi ăn sáng, đi học rồi về nhà trông coi đám dưa leo, cà chua hay tụi gà; buổi chiều hai vợ chồng đón con về rồi cả nhà cùng đi sở thú, buổi tối thì nhất định phải ăn cơm cùng nhau…

Thực hiện: Yên Phụng
Ảnh: Thái Phạm
Minh họa: Trình Duy


 

Thực hiện: depweb

05/09/2012, 15:28