Minh Tú và mẹ: hội “chị em” tri kỉ nóng tính

Giải Trí

Đối với Minh Tú, mẹ là một người bạn tri kỉ. Còn đối với mẹ, Minh Tú như đứa em gái bé bỏng. Cả hai tuy nhìn vẻ ngoài chẳng phải như khuôn đúc nhưng từ suy nghĩ đến cá tính nóng nảy, bộc trực thì quả thực là “mẹ nào con nấy”.

Minh Tú: “Mẹ không khác gì ‘chị đại’ kiêm quản lý truyền thông thời tôi còn chưa nổi tiếng”

Con: người mẫu Minh Tú
Mẹ: Ánh Hoa

Điều gì khiến chị nhớ đến đầu tiên khi nhắc về mẹ?

Mẹ trong mắt tôi là một người phụ nữ cần cù, lạc quan, kiên định và rất nóng tính. Nói về khoản cá tính thì tôi và mẹ giống nhau chắc cũng đến 70%.

Bà có phải là người có sức ảnh hưởng lớn đến chị?

Đúng vậy. Khi còn bé xíu chưa có nhân sinh quan rõ ràng thì tôi đã được mẹ thủ thỉ mấy câu như “gieo nhân nào gặt quả nấy”, “trên đời này không có gì là miễn phí”,… tuy lúc đó chẳng hiểu gì nhưng mưa dầm thấm đất. Tất cả ý chí, sức mạnh hay kinh nghiệm sống của tôi hiện giờ phần lớn đều do mẹ dạy bảo mà thành.

Nghe có vẻ như chị là một “mama girl” chính hiệu thì phải?

Không phải lúc nào tôi cũng là con gái cưng của mẹ đâu. Tôi chẳng nhớ mình ăn bao nhiêu trận đòn từ roi mây đến roi da, nhưng cũng đáng đời vì hồi nhỏ tôi quậy với cứng đầu quá mà (cười). Lớn rồi bắt đầu “chai đòn” thì mẹ chuyển sang khổ nhục kế mỗi khi tôi làm gì đó trái ý. Nghĩ lại, chắc bà cũng phải đau đầu vì tôi nhiều lắm.

Vậy lần bị đòn đáng nhớ nhất của chị là khi nào?

Nhiều lắm không nhớ nỗi đâu nhưng tôi mãi không quên cái lần đi làm lễ tân nhà hàng trong kì nghỉ hè. Lúc đó tôi tầm 16 tuổi, nhà còn nghèo lắm, khi thấy bàn ăn của khách còn bỏ lại nhiều phần tôm hùm và cua biển tôi mới xin phép chị phục vụ gói mang về. Một ông khách thấy vậy đã cho tôi 100 đô-la. Còn nhỏ mà suy nghĩ chưa tới nên tôi vui vẻ nhận, xem như là “tiền bo”.

Khi đem đồ ăn và 100 đô-la về, mẹ mắng tôi một trận “long trời lỡ đất” quở trách tôi khờ dại vì lỡ người ta đòi hỏi gì rồi biết phải làm sao. Tôi vừa tủi thân vừa sợ xanh mặt, từ đó không dám nhận tiền “trời cho” như vậy nữa.

Nghe nói, bà cũng từng ra “tối hậu thư” không cho chị theo nghiệp người mẫu?

Lúc tôi muốn bỏ học ngân hàng để theo nghề mẫu, mẹ chỉ bắt tôi thề là không được bán thân hay làm những điều trái đạo đức chứ không hề cấm đoán. Thậm chí khi tôi bắt đầu theo nghề, mẹ tôi còn hết lòng ủng hộ.

Cụ thể là?

Bà là chỗ dựa tinh thần không thể thay thế. Từng có lúc tôi muốn bỏ hết vì thấy nghề này sao mà bạc bẽo quá, mẹ lại tích cực động viên. Mấy cô hàng xóm nói con gái tóc ngắn, người khô đét như tôi mà cũng đòi làm mẫu thì ngay lập tức bị mẹ đáp trả lại rằng “Mấy chị chờ đi, tóc ngắn khô đét như con Tú vậy mà sau này thành người nổi tiếng cho mà xem”. Với tôi, mẹ không khác gì “chị đại” kiêm quản lý truyền thông thời tôi chưa có gì cả.

Mẹ trong mắt chị có phải gần giống một “người hùng”?

Có thể nói là như vậy. Hồi nhỏ mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn thì bà luôn là người đầu tiên tôi tìm đến. Còn bây giờ thì tôi không muốn phiền lòng mẹ nên hoặc tự mình suy nghĩ cách giải quyết, hoặc cùng lắm chỉ tỉ tê với anh trai. Mẹ lớn tuổi rồi, tôi muốn đầu óc bà thanh thản hơn.

Hiện tại, mối quan hệ giữa chị với mẹ có thay đổi gì không?

Hầu như không. Cuộc sống tuy dư dả đôi chút nhưng mẹ vẫn lo cho tôi như chăm trẻ. Bà luôn căn dặn tôi rất nhiều thứ. Câu hay nghe nhất là dù kiếm được tiền nhiều hơn thì cũng không được phung phí, phải tiết kiệm. Có lần, mẹ còn nói sau này có lấy chồng nhớ phải làm “quỹ đen”, lỡ không may nó bỏ mình thì cũng còn có tiền nuôi con. Trong khi từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ đòi lấy chồng (cười).

Nhưng ắt hẳn có vài thứ ở chị mà bà không hài lòng chứ nhỉ?

Ngoài mấy cuộc cãi nhau lặt vặt do cả hai đều là “hội chị em nóng tính” thì tôi chẳng có gì làm mẹ phải bận tâm nhiều nữa. Ngược lại, tôi lo cho mẹ lắm. Vì mẹ tôi tính hay thương người, thấy ai khó khăn lại mượn tiền bà đều cho mượn, rồi đến lúc đòi mà người ta không trả cũng cho qua luôn. Đến lúc vỡ lẽ ra thì tôi cũng không biết nên thương hay nên trách. Chỉ mong mẹ biết dành dụm tiền tôi gửi về để chi tiêu mua sắm, chăm sóc cho bản thân một chút.

Chị có lời nhắn gửi nào đến “chị đại” của lòng mình nhân Ngày của Mẹ không?

Tính tôi ở nhà không bánh bèo nên nếu nói “con yêu mẹ” thì ngại miệng quá (cười). Tôi hy vọng sau khi mẹ đọc được những dòng chia sẻ này sẽ hiểu là con gái lo cho mẹ nhiều lắm. Con thích nhìn mẹ vui vẻ tận hưởng cuộc sống mỗi ngày như bây giờ, nhưng đừng quên lo cho bản thân nhiều hơn và luôn khỏe mạnh mẹ nha!

Mẹ “kể xấu” về Minh Tú: Hay giành làm đàn ông trong nhà nhưng cũng nhõng nhẽo hết phần thiên hạ

Khi giấc mơ trở thành người mẫu nổi tiếng của Minh Tú trở thành hiện thực cô có bất ngờ không?

Thời còn trẻ, cô cũng có khao khát trở thành ca sĩ nhưng chắc vì không có duyên với nghề nên giấc mơ đành buông bỏ. Cũng vì vậy mà tất cả kỳ vọng cô đều gửi gắm lên Tú. Thấy con gái được sống với đam mê, người làm mẹ cũng vui lây nhưng có lúc thật lòng cô không ngờ con gái mình lại giỏi đến vậy.

Chứng kiến từng chặng đường gian khổ và nhìn con nhận các giải thưởng, niềm hạnh phúc đó khó mà diễn tả bằng lời. Nhưng đôi lúc thấy con làm việc mệt nhọc và nhiều áp lực, còn mình thì không thể luôn đồng hành và chăm sóc con. Cô lại không cầm được nước mắt…

Hóa ra chăm sóc và quan tâm cô con gái nổi tiếng lại không hề đơn giản, cô nhỉ!

Thời điểm Tú còn chân ướt chân ráo vào nghề, cô theo sát con bé lắm. Làm gì ở đâu cô cũng phải chở đến tận nơi, hợp đồng nào cô cũng phải xem qua và nhắc nhở từng chút một. Khi ấy hai mẹ con còn ở chung, cô thường thức đợi Tú về, thường là đi chụp hình đến tận 2-3 giờ sáng. Tú thấy mẹ như vậy thì xót lắm nên xin ra ở riêng. Cô không chịu nhưng nó nói riết rồi cũng phải nghe theo. Thành ra cơ hội mình chăm sóc con giờ gần như là không có.

Ít có cơ hội gần nhau có làm sự thân thiết, gần gũi của hai mẹ con vơi đi không, thưa cô?

Ngược lại là khác. Hai mẹ con rất thường xuyên gọi điện cho nhau. Cô và Tú còn có thói quen xưng hô là “chị – em”. Như thế này: “Tú có gì Tú nói cho chị nghe đi” (cười). Sở dĩ gọi nhau như vậy vì hồi xưa, Tú than thở “Mẹ sinh con ra có mình con là con gái, không có ai chơi cùng, mấy anh đều lớn hơn cả chục tuổi”. Cô mới trêu con, nói “Có chị nè, hay chị sinh cho em một đứa em?”. Tú lắc đầu không chịu, chỉ muốn mẹ thương mình mình thôi.

Minh Tú trong mắt mọi người là một cô nàng mạnh mẽ và quyết liệt nhưng ắt hẳn phải có khía cạnh đáng yêu chỉ “bộc phát” với mẹ?

Tú hay giành làm đàn ông trong nhà nhưng cũng nhõng nhẽo hết phần thiên hạ. Nếu cô giận, Tú sẽ “bổn cũ soạn lại” mè nheo rằng: “Hôn con đi, ôm con đi. Mấy ngày nữa con đi cả tháng mới về, mẹ nhớ chết luôn đó”. Vậy là bao nhiêu buồn bực trong cô bị thổi bay hết.

Giữa cô và Minh Tú chắc hẳn có nhiều kỉ niệm ít ai biết?

Hai mẹ con rất giống tính nhau nên kỉ niệm thì nhiều vô số. Nhớ nhất là năm 19 tuổi, Tú chia tay tình đầu. Thấy con khóc, cô sợ con bé nghĩ không thông làm chuyện dại dột nên khuyên lấy khuyên để. Nhưng nó lại khiến cô bất ngờ khi nói tỉnh queo: “Mẹ đừng lo, con khóc vậy thôi chứ mai là hết”. Tưởng con chỉ trấn an mình nhưng vài ngày sau con bé bảo đã có người yêu khác rồi.

Bà mẹ nào cũng mong con gái mình sớm “yên bề gia thất”. Cô có chăng là trường hợp ngoại lệ?

Không đâu. Cô rất muốn là đằng khác nhưng Tú không chịu. Thấy cô sốt ruột đứng ngồi không yên, Tú nói chắc nịch là lấy chồng muộn chứ không sợ ế. Cô cũng chẳng nỡ ép duyên, mình không có số ẵm cháu thì thôi chứ biết làm sao. Mong con gái sau này lấy chồng muộn cũng không sao chỉ cần người đó yêu thương nó thật lòng, thay cô chăm sóc cho Tú là được.

Còn điều gì cô muốn nhắn nhủ với Minh Tú không?

Tú đi đâu cũng đừng mua quà về, cũng không cần dẫn mẹ đi nhà hàng hay spa đắt tiền. Tất cả ước muốn của mẹ là mong con có một cuộc đời tràn ngập vui vẻ, hạnh phúc và sớm… lấy chồng.

Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey

Nhiếp ảnh: Lưu Mộc Vinh

Trang điểm và làm tóc: Xi Quan Lê – Yiland

Stylist: Cindy Nguyễn – Trợ lý stylist: Huy Minh

Trang phục: Gucci

Địa điểm: 102 Production

Bài viết: Huyền My - Hoàng Giáp

12/05/2019, 07:00

Ngày của Mẹ: Hoàng Yến Chibi, Vân Trang, Trương Ngọc Ánh bật mí món quà riêng dành cho mẹ

Bài viết nổi bật

Không chỉ luôn dành cho mẹ mọi điều tốt nhất, Hoàng Yến Chibi, Vân Trang, Trương Ngọc Ánh còn muốn Ngày của mẹ (12/5/2019) đong đầy cảm xúc và đáng nhớ hơn, khi bật mí những món quà dành tặng cho mẹ.

“Mẹ vẫn là một người quan trọng và cũng là người đầu tiên tôi muốn được chia sẻ mọi chuyện. Hai mẹ con luôn thoải mái tâm sự với nhau tất cả mọi thứ. Mẹ tập cho tôi thói quen này từ khi tôi còn rất nhỏ, chính điều này phần nào giúp tôi giảm bớt áp lực trong công việc và cuộc sống” – Vân Trang tâm sự.
“Sau khi bố mẹ ly hôn, tôi ý thức được mình cần trở thành chỗ dựa cho mẹ và em trai. Trong khoản thời gian khó khăn đó, niềm tin để tôi vượt qua mọi thử thách chính là sự động viên và ủng hộ của mẹ” – Hoàng Yến Chibi nói về mẹ.
ngay cua me
Ngoài những món quà vật chất, câu nói yêu thương, những khi rảnh rỗi Trương Ngọc Ánh vẫn xoắn tay vào bếp để nấu một bữa ăn gia đình cho mẹ. Đây cũng chính là những điều ấm áp mà cô luôn dành cho người mẹ kính yêu của mình.

Ngày của Mẹ đâu chỉ cần những lời chúc hoa mỹ

Bài viết nổi bật

Như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn luôn tha thiết rằng: “Không có bài hát nào nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người”. Đẹp Online hiểu rằng, những lời nói quý giá nhất mà các bà mẹ muốn nghe trong Ngày của Mẹ không phải là bất kỳ lời chúc hoa mỹ nào, mà là tâm tình rất thật từ chính những đứa con của họ – những tâm tình chưa một lần được thổ lộ trực tiếp. 

Đỗ Vĩnh Tường (25 tuổi, giáo viên tiếng Anh): muốn trở thành người hùng của mẹ!

“Ngày của Mẹ năm rồi tôi dành tặng cho mẹ tấm thiệp viết tay, món đồ trang trí nhỏ cùng một chiếc hôn thật sâu. Mẹ vẫn kiệm lời như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng khoảnh khắc ấy tôi nhận ra rằng mẹ đang cố giấu sự xúc động. Mẹ khẽ quay mặt đi, tay run run, hình như là… vui lắm. Cách đây ba năm, tôi có công việc đầu tiên và bắt đầu góp một phần sức cho gia đình. Nhưng thấy mẹ vẫn còn chắt chiu từng đồng để dành cho những việc tương lai sau này của con, tôi đã ôm cổ mẹ và thủ thỉ: ‘Mẹ đừng đi làm nữa nhé, con nhận thêm việc để làm thay phần của mẹ’. Có lẽ đó là khoảnh khắc tôi muốn trở thành ‘người hùng’ của mẹ”.

Võ Hồng Diễm (25 tuổi, học viên cao học): tốc độ thành công phải nhanh hơn tốc độ già đi của mẹ

“Tôi thấy rất hào hứng vì có hẳn một ngày dành riêng cho mẹ bởi nếu không có ngày này, chắc một đứa ngại bày tỏ tình cảm như tôi sẽ không dám thổ lộ mấy lời ‘sến súa’ với mẹ. Nhớ lại giai đoạn thi Đại học, vì nghĩ đến chuyện san sẻ gánh nặng cho mẹ, tôi chỉ ‘chấm’ ngành nào sau khi ra trường có thể kiếm được nhiều tiền (cười). Hiện tại, tôi đang học Thạc sĩ với mong muốn mở rộng cơ hội công việc hơn. Ở tuổi này rồi, tốc độ thành công của tôi phải nhanh hơn tốc độ già đi của mẹ mới được”.

Thảo Vy (26 tuổi, nhân viên văn phòng): niềm vui mỗi ngày là thủ thỉ cùng mẹ

“Tôi may mắn có tới 3 mẹ: mẹ ruột, dì ruột (là chị của mẹ nhưng ở cùng nhà và rất thương mình) và mẹ chồng. Nhờ có Ngày của Mẹ mà hằng năm tôi có thêm cơ hội để thể hiện tấm lòng dù nhỏ đến các mẹ. Chỗ dựa vững chắc cho mẹ sao? Tôi nghĩ có lẽ không đến lượt tôi bởi… mẹ có ba rồi (cười). Nhưng tôi vẫn muốn ngoài ba, mình là người mẹ tìm đến mỗi khi mệt mỏi hay gặp bế tắc trong cuộc sống. Tôi vẫn hay gọi mẹ là bạn Trang ‘đẹp’, và niềm vui mỗi ngày của tôi vẫn là gọi điện kể đủ chuyện trên đời cho ‘bạn ấy’ nghe”. 

Ứng Minh (27 tuổi, nghiên cứu tự do): trưởng thành là cách duy nhất để trở thành chỗ dựa của mẹ

“Thật lòng, với tôi ngày nào cũng là Ngày của Mẹ, còn riêng ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5 có chăng cũng chỉ là một ngày nhắc nhớ về những hy sinh lớn lao của mẹ. Mẹ tôi vốn là người điềm tĩnh nhưng vì lo việc học hành của tôi mà gương mặt mạnh mẽ ấy cũng không giấu được nỗi buồn. Có thể nói, sự trưởng thành của tôi hiện tại được thôi thúc bởi một suy nghĩ: ‘Tôi không muốn mẹ buồn phiền về mình nữa’. Là con trai một, trưởng thành là cách duy nhất để tôi trở thành chỗ dựa của mẹ”.

Huỳnh Tố Thanh Vy (22 tuổi, sinh viên Đại học kinh tế Tp. HCM): đền đáp tốt nhất cho mẹ là học thật giỏi và ngoan

“Chẳng hiểu sao, khi còn là một con nhóc 12 tuổi, tôi đã muốn thay mẹ gánh vác mọi nhọc nhằn, và hành động đầu tiên thể hiện sự quyết tâm ấy chính là làm tốt việc của mình – học thật giỏi và ngoan ngoãn. Nói đến chuyện con càng lớn mẹ sẽ càng già, tôi lại thấy điều này dường như không ứng với hai mẹ con tôi. Chẳng hiểu sao tôi càng lớn, mẹ lại ngày càng tràn đầy năng lượng. Nhiều khi tôi nghĩ, tôi so với mẹ không biết ai mới là gái đôi mươi nữa – mẹ ‘xì teen’ bao nhiêu, tôi ‘bà cụ non’ bấy nhiêu (cười)”.

Hùng Phan (31 tuổi, quản lý dự án truyền thông): khoảng cách hai thế hệ chỉ có thể rút ngắn bằng việc chia sẻ nhiều hơn

“Quan tâm đến những người mình yêu thương chắc chắn không thể gói ghém trong một ngày rồi nhưng tôi nghĩ nhờ những dịp như Ngày của Mẹ, mẹ con tôi lại có lý do để mở tiệc (cười). Trước đây, tôi vô tư đến mức không hề quan tâm rằng những công việc trong gia đình đã khiến mẹ mệt mỏi ra sao. Mãi đến một ngày thấy mẹ yếu đi, đau xương khớp nhiều hơn, tôi mới nhận ra mình phải giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Khoảng cách giữa hai thế hệ là thứ chỉ có thể rút ngắn bằng việc luôn ở bên và chia sẻ với nhau nhiều hơn, nên tôi hạn chế tối đa việc online, chat chit, bớt sống ảo và dành tất cả những thời gian ấy cho mẹ”. 

Jang Kều: Người phụ nữ mơ mộng, dốc sức làm những điều viển vông

Bài viết nổi bật

Cách Jang Kều nói về những dự án cộng đồng của mình cũng đầy say mê và hào hứng như cách một nghệ sĩ kể về quá trình thực hiện một album nhạc rất mực tâm huyết.


Tôi đã nghe rất nhiều về dự án “Nhà chống lũ”, về quỹ “Sống”, về những điều mà chị cùng cộng sự của mình đã làm trong những năm qua. Khoảnh khắc đặc biệt nhất mà chị từng có trong suốt hành trình đó là gì?

Có lẽ là khi tôi quyết định phát triển dự án “Nhà chống lũ”, và người mang đến khoảnh khắc ấy chính là con trai Taka của tôi. Việc nuôi dạy cậu con trai tự kỉ từng khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi luôn phán xét, chỉ trích con, cho rằng những điều con làm là vô vị. Lúc đó, tôi nghĩ người cần thay đổi là con chứ không phải là mình. Trong một thời gian dài, cả hai mẹ con cùng rất căng thẳng.

TÊN THẬT: PHẠM THỊ HƯƠNG GIANG
– Sinh năm 1979
– Từng theo học Quản lý Dự án Phát triển Cộng đồng của Học viện Công nghệ Châu Á (AIT), Thái Lan.

– Thạc sĩ chuyên ngành Kinh doanh và Tài chính Quốc tế, trường Đại học Kyung Hee, Hàn Quốc.

– Quản lý dự án của UNDP – Chương trình Phát triển Liên Hợp quốc tại Việt Nam.

– Chủ tịch tập đoàn GroupG Asia Pacific (Singapore).

– Chuyên gia tư vấn chiến lược thương hiệu, chiến lược CSR cho doanh nghiệp.

Người sáng lập quỹ Hỗ trợ & Phát triển Cộng đồng Sống bền vững trong đó có các dự án Nhà chống lũ, dự án Làng hạnh phúc, dự án Hạnh phúc xanh, dự án Forest Symphony.

– Top 50 người phụ nữ ảnh hưởng nhất Việt Nam năm 2019 theo tạp chí Forbes

Vào một buổi chiều, tôi quyết định tạm bỏ qua mọi lo lắng về con, tận hưởng chút niềm vui khi được nhận một bó hoa đẹp và trò chuyện cùng một người bạn đã lâu không gặp. Trong một thoáng đưa mắt nhìn, tôi thấy con đang ngồi bên khung cửa, tay đang cố nhặt những sợi nắng. Nếu là thường ngày, tôi sẽ nghĩ đó là một hành động vô nghĩa, nhưng với tâm trạng thoải mái hôm đó, tôi thấy hành động đó thật đẹp. Tôi và bạn cùng thốt lên: “Taka đang nhặt nắng kìa”.

Có thể so sánh như thế này: cả thế giới này ai cũng là hình vuông, nhưng những người đặc biệt lại là hình tròn. Nếu hình tròn bị bắt ép nhét vào hình vuông, hình tròn sẽ méo mó, vỡ vụn. Chính lúc đó, tôi hiểu rằng bản thân mình, Taka hay bất kỳ ai chỉ có thể sống hạnh phúc khi được làm những điều mình muốn. Điều tôi muốn là được giúp đỡ những người dân nghèo ở các miền quê xa xôi hẻo lánh. Tôi quyết định tặng bớt cho bạn bè những công ty mình đang điều hành như sản xuất truyền hình, thiết kế in ấn, tổ chức sự kiện, chỉ giữ lại công ty G’Brand chuyên về tư vấn chiến lược & sáng tạo và nhóm công ty GroupG Asia Pacific chuyên về công nghệ và thương mại để có thời gian thực hiện dự án “Nhà chống lũ”.

Vậy, có thể xem Taka là người đã góp công lớn trong việc khởi xướng dự án “Nhà chống lũ” nhỉ!

Có thể nói như vậy, “Nhà chống lũ” ra đời sau khoảnh khắc Taka nhặt nắng. Nghe thì không logic nhưng lý do ấy rất thật. Ý nghĩ giúp đỡ những người nghèo luôn là một bản năng trong tôi, nhưng chỉ khi tôi nhìn được vẻ đẹp của những điều đơn giản nhất, học cách không phán xét người khác, không thấy điều họ làm là ngớ ngẩn, biết tôn trọng điều khác biệt ở mỗi con người thì dự án “Nhà chống lũ” mới thực sự được khởi động. Nói đúng hơn là nếu không có Taka, “Nhà chống lũ” sẽ được triển khai theo một cách khác.

Là cách gì?

Là giống như cách các đoàn cứu trợ khác đang làm từ thiện. Đi từ thiện, chúng ta luôn ở trong tâm thế đi cho, mang những điều mình có đến cho người khác. Cách làm này đã dẫn đến tâm lý ỷ lại, phụ thuộc của người nhận. Họ chỉ chờ đến mùa lũ để trèo lên cây, lên mái nhà và chờ đợi sự giúp đỡ. Tiền cứu trợ được dùng để tiêu xài, uống rượu, hết tiền họ lại chờ cơn lũ khác. Giúp đỡ bằng vật chất cũng là thiện chí, nhưng để thay đổi xã hội một cách bền vững, ta cần đánh vào nhận thức. Phải làm sao cho những người khó khăn có được sự tự hào, tự trọng, tự tôn, tự chủ, tự lập. Với những chữ “tự” ấy, cuộc sống của họ và những thế hệ sau đó mới thay đổi được.

Điều khác biệt của “Nhà chống lũ” là chúng tôi giúp người dân làm nhà, nhưng họ phải đóng góp ít nhất 50% chi phí xây dựng và họ phải tham gia vào thiết kế căn nhà của mình. . Kiến trúc sư của dự án cần đảm bảo thiết kế ấy phải an toàn, dễ mở rộng công năng, tiết kiệm chi phí xây dựng cho ngôi nhà trong tương lai. Một cụ già chỉ có vỏn vẹn 20.000 đồng trong túi, việc xây được một căn nhà nghe như một chuyện không tưởng. Nhưng chúng tôi vận động cụ bán đi những thứ xung quanh, vay mượn thêm họ hàng. 20.000 đồng biến thành 25 triệu đồng, số tiền bà không bao giờ nghĩ mình sẽ có, cộng với phần hỗ trợ 25 triệu từ dự án, thế là có căn nhà tươm tất.

À, tôi bổ sung thêm một chữ “tự” nhé! Đó là tự sướng, khi họ hạnh phúc với chính căn nhà mình thiết kế và tự hào khoe: “Cửa sổ hình tròn do tôi nghĩ ra này”, “Màu sơn tím này tôi chọn mãi mới được đấy”. Cái nhà đó do họ xây nên, và điều mà chúng tôi làm là trao cho họ quyền được làm chủ cuộc đời mình.

Chị từng chia sẻ rằng bản năng của chị là giúp đỡ người khác, tôi có thể nghe thêm một vài câu chuyện khác của chị trước khi “Nhà chống lũ” ra đời không?

Bản năng này xuất phát từ ngày bé, những ngày tôi thích đóng vai “chủ tướng”, thích chịu trách nhiệm với bạn bè mình. Có lần tôi dẫn đám bạn hàng xóm của mình đi chơi, đến khi đi quá xa và bị lạc, cả lũ lại đói rã rời vì lúc ấy đã quá giờ trưa, tôi đã lấy luôn đôi dép nhựa mình mới được mua, đổi kem và bánh mì để cả bọn cùng ăn cho đỡ đói còn kiếm đường về. Học đại học, tôi làm gia sư cho người nước ngoài, mở trung tâm gia sư, trung tâm khiêu vũ, trung tâm ngoại ngữ, tiền kiếm được lại dùng để đóng học cho mình và những bạn ở xa lên Hà Nội học.

10s Q&A

Thói quen luôn giữ?

Trồng cây.

Chị là một người phụ nữ…?

Truyền thống.

Việc điên rồ nhất từng làm?

Cởi dép, ném lên cây bàng cho bàng rụng xuống và ăn ngay mà không cần rửa trước mặt các cộng sự nước ngoài.

Từ cô bé thích làm chủ tướng đến một người phụ nữ thành lập các dự án giúp đỡ và phát triển cộng đồng, có điều gì giống và khác nhau ở hai con người đó?

Tôi nghĩ không có gì khác nhau cả. Bản thân tôi hiện tại chính là sự phản chiếu của chính mình hồi nhỏ. Tôi luôn tâm niệm mình phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên, tôi vẫn thích rủ rê mọi người cùng mình thực hiện những ước mơ thật viển vông, như “Nhà chống lũ”, Làng hạnh phúc hoặc dự án khuyến khích trồng cây và kết nối với thiên nhiên mang tên Hạnh Phúc Xanh và hiện nay đang là Forest Symphony.

Những dự án đó đã có kết quả thực tế, tại sao chị lại cho rằng chúng là viển vông?

Vì rất khó để hoàn thành mục tiêu đề ra. 700 căn nhà là con số cao mà chúng tôi nỗ lực hết mình trong 5 năm không là con số lẻ của hàng nghìn căn nhà bị thiệt hại mỗi mùa lũ. Dự án “Hạnh phúc xanh” gặp rất nhiều trở ngại từ trở ngại từ một số người trong chính quyền – những người mang tư duy vụ lợi không nhìn thấy lợi ích cá nhân trong dự án của chúng tôi. Hay việc giữ được niềm tin của những cộng sự bên cạnh tôi – những người thừa nhiệt huyết nhưng không đủ kiên nhẫn khi chứng kiến sự ích kỉ, vụ lợi của các cán bộ trong bộ máy đó.

Nhưng có viển vông hay không, phải bắt tay làm thì mới biết được. Ít nhất tôi tin những dự án của chúng tôi có sức lan tỏa rất lớn. Một người sau khi được giúp đỡ xây nhà đã trở thành cộng tác viên chèo thuyền đưa chúng tôi vào những vùng lũ khó tiếp cận. Hay những gia đình nghèo đã tặng cho hàng xóm mình một cặp dê con từ đôi dê chúng tôi tặng làm sinh kế mới. Cuối cùng thì điều chúng tôi muốn đã làm được rồi, chính là cả cộng đồng chung tay nuôi dưỡng và lan tỏa những giá trị nhân văn.

Là chủ tịch của một tập đoàn tư vấn và kinh doanh, thực hiện các dự án cộng đồng, chị làm thế nào để có thể làm tốt công việc và dành thời gian ở bên Taka?

Tôi luôn dành thời gian lên kế hoạch dài hơi cho từng công việc và suy nghĩ thật thấu đáo. Phải tập trung và thực sự dành cả trái tim khi giải quyết công việc, chứ đừng nghĩ rằng mình bận nên chẳng làm được gì.

video

Một tính cách đặc biệt trong con người chị?

Mặc dù suy nghĩ già trước tuổi nhưng bên trong con người tôi vẫn luôn có một tâm hồn rất trẻ con. Nhiều khi cuộc họp đang căng thẳng, tôi lại ồ lên: “Nắng đẹp quá kìa”, mọi người ngẩn ra, không khí nghiêm trọng tự nhiên biến mất. Hoặc tôi có thể chạy ngay ra sân nhặt một chiếc lá mới rụng, bất chấp những ánh nhìn kỳ quặc đổ về phía mình.

Chị có thấy mình là một người phụ nữ lạ lùng không?

Tôi vẫn biết là như vậy. Tôi có những rung cảm đặc biệt trước những cái đẹp nhỏ nhoi nhất của thiên nhiên. Điều đó khiến bản thân tôi và cả những người xung quanh đều được vui hơn trước những lo lắng của cuộc sống thường ngày.

Cảm ơn chị!

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Rab Lê
Trợ lý: Hữu Tài