Lung linh sắc màu chợ Giáng sinh Paris

Du Lịch

Đầu tháng 12, khi mùa đông ập tới theo từng cơn mưa rả rích, cả Paris rũ những chiếc lá vàng cuối cùng xuống bậc thềm để đón Noel về. Hình ảnh ông già tuyết cưỡi con tuần lộc mũi đỏ đã có mặt ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Trên những con đường vùng quê như Choisy-Le-Roi cho tới đại lộ thênh thang Champs-Elysées, giai điệu bài hát “Joyeux Noel” vang lên rộn ràng.

shutterstock_757705300
Những cây thông khổng lồ được trang trí đẹp mắt ở khắp Paris
shutterstock_781953100
Những khu chợ làm cho giáng sinh trở nên sặc sỡ và vui nhộn hơn

Chợ Giáng sinh là đặc sản không thể thiếu của Châu Âu mỗi khi tháng 12 từ từ nhón chân qua cửa. Bắt nguồn từ văn hóa của những người nói tiếng Đức vào thời Trung cổ, chợ Giáng sinh lan rộng sang đất nước của những người anh em xóm giềng. Vượt qua Khu rừng Đen (Black Forest), chợ Giáng sinh tràn từ Frankfurt về vùng Alsace của Pháp, mà nổi bật là chợ Strasbourg. Từ đó, cứ mỗi năm, cả nước Pháp lại hớn hở đợi chờ chợ Giáng sinh như trẻ con mong mở quà dưới tán cây thông xanh đỏ.

shutterstock_353801417
Hàng ngàn món quà lưu niệm được bày bán
209454_4733043560663_2056865492_o
Đặc biệt là các món đồ thủ công

Chợ Giáng sinh ở Paris không phải là sự kiện đẹp nhất, to nhất hay lâu đời nhất, nhưng nó lại có không khí nhất. Khi Paris được chọn là một trong những nơi lý tưởng nhất để nghỉ lễ Noel thì mọi người từ khắp nơi đổ xô đến. Họ thường đến trước ngày Giáng sinh vì vào chính hội – ngày 24, 25/12, Paris cũng sẽ im lìm như Hà Nội những ngày mùng 1 Tết. Người Paris lúc đó chủ yếu dành thời gian quần tụ ấm cúng trong nhà cùng các thành viên gia đình. Chỉ có những ngày đầu tháng, họ cũng như khách du lịch mới háo hức ra đường, háo hức đi chợ Giáng sinh, có khi cũng chỉ để ngửi hương thơm rượu vang nấu trong những chiếc nồi lớn.

705984_4733050640840_1175711770_o
Những góc nhỏ của hàng quán rất xinh xắn và đáng yêu
703572_4733043440660_340441200_o
Những ánh đèn vàng cùng những hình ảnh đẹp đẽ tạo nên một gian hàng bắt mắt và ấm cúng

Ở Paris, chợ Giáng sinh có ở khắp nơi, tại bất kì quảng trường cho tới trung tâm thương mại nào, nhưng ai cũng phải ghé qua Champs-Elysées thì mới dám nói “Tôi đã đi chợ Giáng sinh rồi đấy nhé!”. Chỉ nghĩ tới không khí chộn rộn ở đấy thôi cũng thấy nao lòng rồi. Bọn học sinh chúng tôi cũng thế, cứ thấy đèn điện sáng rực ở đại lộ là háo hức lôi nhau ra đường. Phải tới Champs-Elysées! Dù năm nào cũng như năm nào nhưng vẫn cứ phải đi, kiểu đã thành thông lệ giống khi ở nhà tới Tết thì lên chợ Bưởi mua hoa. Lạ lùng là sau nhiều năm, niềm hứng khởi vẫn vẹn nguyên như cảm giác mỗi lần hồi hộp đợi tuyết đầu mùa.

dai-lo-nhin-tu-khai-hoan-mon
Cả đại lộ rực sáng với ánh đèn đường cùng những dòng xe cộ tấp nập qua lại

Trời mùa đông chưa tới 6 giờ đã tối. Tan học lôi nhau ra tới đại lộ thì đường phố đã lên đèn sáng trưng. Ánh sáng vàng ấm áp từ các gian hàng lan ra thu hút tới kỳ lạ. Khách hàng tíu tít đi từ hàng này tới hàng khác, đi hoài mà không mỏi chân, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy mình đi hết cả mấy ki-lô-mét. Champs-Elysées có khoảng 160 gian hàng, bày bán đủ các thể loại từ quần áo, mũ, giày, thức ăn, cho tới những sản phẩm thủ công tinh xảo.

vong-quay
Vòng quay khổng lồ cho ai thích cảm giác mạnh
dsc_2655
Cũng nhiều phụ kiện thời trang làm đẹp độc đáo
co-vua
Cái gì cũng có ở đây, những món đồ nhỏ xinh được chế tác khéo léo 

Những người bán hàng từ các ngôi làng nhỏ tới đây thi nhau giới thiệu đặc sản nhà mình. Này là hàng búp bê gỗ, kia là hàng đồ chơi làm từ chất liệu tái chế, những cốc đựng nến lung linh, những hộp nhạc quay vòng điệu “La vie en rose”, mấy bộ cờ vua làm từ đá, những quầy mũ len, khăn quàng nhiều màu sắc. Tiếng cười nói rộn ràng. Lũ trẻ con nhao nhao đòi bố mẹ mua kẹo. Mấy đứa trẻ khác đang chơi cầu trượt trong ngôi nhà thổi hơi. Bố mẹ chúng nhìn nhau ấm áp.

dsc_2664
Đây như là ngày hội của sắc màu
xa-phong-marseilles
Những bánh xà phòng thơm tho xinh xắn

Cả lũ bọn tôi khoác vai nhau cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng ghé một quầy hàng ăn thử kẹo que hoặc sô cô la, rồi thì thào chỉ nhau mấy thứ đồ chơi dễ thương. Đi một hồi, khi cái lạnh, cái mệt xâm chiếm toàn thân trong khi hương thơm từ những gian hàng thức ăn cứ bay ra ngạt ngào thì chúng tôi buộc phải dừng chân. Mùi rượu vang nấu quế, mùi bánh crêpe quyện nutella, mùi bánh waffle trong lò, mùi lạc rang caramel, mùi hạt dẻ nướng, mùi xúc xích chiên, mùi sô cô la nóng chảy, mùi cafe ngai ngái, tất cả quấn lấy nhau tạo nên mùi vị Noel đậm đà ấm áp.

bap-cai-chua-va-xuc-xich
Bắp cải chua và xúc xích là những món ăn lót dạ rất tốt, nóng hổi và dĩ nhiên rất ngon miệng

Cả lũ nhâm nhi rượu nóng nấu từ vang đỏ Bordeaux với món xúc xích nướng kèm bắp cải chua của Alsace. Men rượu lan tới đâu, má hồng tới đó. Chúng tôi thở ra không khí những luồng khói nồng ấm. Ông già bên kia đường xin tiền bằng tiếng Ý. Có tiếng nhạc của cây đàn accordéon từ đâu vang lên nhịp nhàng. Vài cô gái nhảy múa vui nhộn. Và bất giác cả lũ chúng tôi cũng nhảy chân sáo. Vui rẻ rộn ràng cho tới đêm khuya.

Bữa tiệc âm thanh, ánh sáng, ẩm thực cứ thế diễn ra, hâm nóng cả mùa đông giá lạnh. Bà chúa Tuyết đã biến mất sau lưng ông già Noel rồi.

Thực hiện: depweb

21/12/2018, 07:00

Đàn ông Ai Cập xây đền, đàn bà La Mã xây bếp

Du Lịch

Luxor – cố đô xưa cũ của Ai Cập, vốn được biết với cái tên Thebes. Khi người hồi giáo tới đây, họ thấy những lâu đài tráng lệ, những đền thờ nguy nga, những mộ phần lộng lẫy và cái tên Luxor ra đời (theo tiếng Ả Rập nghĩa là những lâu đài). Nằm ở thượng lưu sông Nile, nhờ ơn thần Amun, dân nơi đây sống khỏe mạnh bởi việc khai thác đá Alabaster và uống nước mía.

Để cảm tạ vị thần này, dân Luxor xây cho Amun không chỉ một đền mà cả một khu đền Karnak. Tôi nghĩ rằng Karnak theo tiếng Ả Rập nghĩa là choáng ngợp bởi đó là cảm giác đầu tiên khi bước chân đến đây. Là một thứ cha truyền con nối nên sự hoành tráng của Karnak là không thể chối từ. Có tới 11 đời Pharaoh xây đắp công trình này nên nó là thể thống nhất những nghệ thuật lộn xộn.

c_ng-thanh-dang-d_-c_a-karnak
Cổng vào dang dở của Karnak

Người Ai Cập xây nhà rồi mới xây cổng

Khi xưa, dân Ai Cập thích xây nhà rồi mới xây cổng. Mặt trời đã bao lần mọc lặn trên thung lũng các nhà vua mà cổng thành của Karnak vẫn chưa hoàn thành và sẽ chẳng bao giờ hoàn thành. Tuy nhiên ẩn sau nó lại là cả một công trình đồ sộ, tinh xảo, đủ đầy. Đầu tiên là hàng tượng nhân sư đầu cừu, rồi khu sân rộng cùng những gian phòng nhỏ thờ thần Amun, vợ thần Mut và con trai – thần mặt trăng. Nơi cúng tế được dựng nên bởi những bệ đá Alabaster trắng sữa để dân thường tập trung khấn vái.

hang-tuong-nhan-su-dau-cuu-o-cong-vao-karnak_2
Hàng tượng nhân sư đầu cừu ở cổng vào Karnak
karnak-dang-d_
Nhiều thứ ở Karnak vẫn còn chưa hoàn thiện 

Dân ở đây có thể cúng các vị thần hoặc các Pharaoh tôn kính. Bởi bên cạnh tượng thần Amun cùng vợ thì tượng Seti I, tượng Tutankhamun cũng hiện hữu. Nhưng, như hầu hết các công trình kì vĩ khác của Ai Cập, nơi hoành tráng nhất của đền phải dành cho Ramses II. Người ta bảo Ramses II là kẻ đánh cắp vinh quang ghê gớm nhất trong lịch sử, khi đi đến đâu ông cũng khắc cartouche của mình (cartouche là hình oval có các chữ tượng thể hiện tên hiệu của Pharaoh), thậm chí khắc đè lên người khác. Ở Karnak cũng thế, trong căn phòng to rộng với hơn 134 cái cột giống hình những cây sậy, xây dựng bởi Seti I, trần nhà cũng chi chít cartouche của con trai ông bởi Ramses II chính là người cho thi công trang trí. Căn phòng này vốn được xây dựng để làm nơi cho các Pharaoh biểu dương sức mạnh của mình. Pharaoh phải chiến đấu với mãnh thú vài ba lần trong cả cuộc đời vua chúa. Lần cuối cùng thể hiện mình của Ramses II là khi ông 80 tuổi và ông phải đánh nhau với một con cá sấu sông Nile. Với sự tài tình nào đó, con cá sấu chết còn Ramses II sống tới tận năm 90 tuổi.

nh_ng-cay-c_t-hinh-s_y-t_i-__n-karnak
Có tới 11 đời vua Pharaoh cùng xây dựng nên những công trình vĩ đại này
nh_ng-cay-c_t-hinh-s_y-t_i-__n-karnak_2
Có đến hàng trăm cây cột lớn ở khu quần thể Karnak

Đi sâu hơn vào bên trong Karnak dễ nhận thấy sự in dấu của nữ quyền. Khoảng sân rộng với những cột Obelisk hay tượng nữ hoàng Hatshepsut uy nghi. Obelisk không chỉ tượng trưng cho sự sùng bái thần thánh mà đơn giản nó giống như biển báo “Ở đây có một cái đền”. Hatshepsut cho bọc hợp kim vàng hai Obelisk để chúng sáng choang một góc trời. Một obelisk cho cha mình, còn cột còn lại cho vị cha tối thượng Amun.

Như tất các cả Pharaoh nam khác, Hatshepsut luôn tự coi mình là con gái của thần. Hẳn cũng vì cái sáng choang ấy mà khi con rể của Hatshepsut lên ngôi, hắn cho xây tường bao quanh để che dấu đi sự xấu hổ của dòng tộc (sách Lonely planet thì bảo hắn cạo sạch hợp kim vàng). Thời gian phủ bụi lên Obelisk, đập đổ tường vây. Một Obelisk lộ ra chẳng còn sáng lóa, một cột Obelisk gục xuống vẫn bóng nguyên màu granite. Hatshepsut dù bị hạ bệ, vẫn được ghi nhận thân phận đế vương cùng những dấu tích chẳng thể tàn phá bởi Thumose III hay cát bụi thời gian.

cartouche-_-__n-karnak
Cartouche là hình oval có các chữ tượng thể hiện tên hiệu của Pharaoh
obelisk-_-karnak
Khoảng sân rộng với những cột Obelisk
Hàng năm khi lễ hội Opet diễn ra, những đoàn thuyền sẽ được điều động tới, đưa rước thần Amun cùng lễ vật tới thăm vợ thần là thần Mut ở đền Luxor.

Cát bụi thời gian chỉ che phủ hồ nước xưa kia các thầy tu tắm mình ngày hai lần để thanh khiết cơ thể. Ngày nay hồ không còn, thầy tu cũng chẳng có, chỉ có một cột đá diệu kì. Tôi vẫn chưa biết vì sao nó kì diệu nhưng nghe đồn là nếu đi vòng quanh nó 3 vòng sẽ trở nên giàu có, 7 vòng sẽ tìm thấy tình yêu, còn 50 vòng tôi đoán là sẽ thành… tour guide.

Khu vực hồ kéo thẳng ra cánh cửa phụ của đền, gần ngay cảng sông Nile. Hàng năm khi lễ hội Opet diễn ra, những đoàn thuyền sẽ được điều động tới, đưa rước thần Amun cùng lễ vật tới thăm vợ thần là thần Mut ở đền Luxor. Nghe cũng hao hao cầu ô thước của Ngưu Lang – Chức Nữ. Chỉ khác là cả đi và về Ngưu Lang đều phải leo cầu quạ, còn thần Amun khi đi tàu biển, lúc về ngão nghệ thuyền mặt trời với nhiều người khiêng, vượt qua 3km đường nhân sư về ngự lại Karnak.

cho-luxor_1
Khu chợ ở Luxor
luxor-58
Chân dung một cậu bé ở Luxor

Luxor – Khu đền nhuốm màu thời gian

Đền Luxor nhỏ bé hơn Karnak nhưng cấu trúc tương tự với cổng thành, hàng tượng nhân sư bên ngoài, khoảng sân rộng thờ cúng và Obelisk ở lối vào. Trước đây Luxor có 2 Obelisk đối xứng, nhưng một ngày Mohamed Ali nổi hứng “nhổ bật” một cái đi tặng người đẹp – nữ hoàng nước Pháp, thì chỉ còn lại một Obelisk rất sáng giá và đáng được yêu thương. Không yêu thương sao được khi đền Luxor bé nhỏ này đã từng bị chôn vùi bởi cát sa mạc, bị đốt cháy bởi người theo đạo Thiên Chúa giáo, bị phá nát bởi người Ả Rập. Dù bầm dập vậy, đền vẫn đứng rất hiên ngang, ôm đầy sự lộn xộn.

c_ng-vao-__n-luxor
Cổng vào Luxor

Khi bước vào đền, điều đầu tiên đập vào mắt là sự bành trướng của mosque hồi giáo (dù là phần được thêm vào cuối cùng). Không phải người Hồi giáo không trân trọng tác phẩm cổ đại này, họ chỉ ngây thơ nhiệt tình thành vô tình phá hoại. Khi Nile dâng nước lên, phù sa phủ ngập, rồi gió cát sa mạc tràn lên, giấu kín ngôi đền trong câm lặng. Người hồi giáo tới, bắt tay xây dựng nhà nguyện của họ trên mảnh đất bằng phẳng này. Bình yên cho tới một ngày họ thấy có những tượng đầu người trồi lên khỏi lớp cát. Không chịu được sự phiền phức này, họ chém tan mấy đầu tượng mà không ngờ rằng bên dưới đó là thế giới kì vĩ.

c_n-phong-cay-s_y-c_a-__n-luxor
Căn phòng với những chiếc cột lớn ở Luxor

Những bước tượng câm nín. Nhưng sự ngoi lên của chúng cũng gây chú ý của cả Ai Cập. Những nhà khảo cổ đã “đẩy lên” cho thế giới một đền đài nguy nga, với 10 tượng Ramses II khổng lồ cả đứng, cả ngồi, đội mũ miện hay mũ chiến tranh (mũ chiến màu xanh còn mũ miện màu trắng – đỏ là sự kết hợp giữa mũ trắng của vùng hạ và mũ đỏ của vùng thượng Ai Cập). Chen giữa những cây sậy đá cao lớn, kể cả những tượng mất đầu vẫn đẹp nguyên sự oai hùng. Sau lưng người con thần Ra, tượng của Amenhotep III, của Tutankhamun cùng vợ, và một căn phòng hàng trăm cây cột như một hồ sậy đá nở rộ. Người Ai Cập dựng cột, dựng đền, dựng cả huyền thoại.

luxor-temple-22
Bức tượng lớn trong khu Luxor

Đền Luxor kì vĩ này có 3 gian chính. Gian cuối dành làm nơi ở của các vị thần, khách khứa trong lễ Opet, nhưng đã bị Alexander đại đế chen ngang, xây ngay một buồng nhỏ ở giữa phòng để dâng tặng thần Amun. Gian phòng này nằm ngay sau gian phòng của vợ chồng thần Amun. Còn gian ngoài cùng nơi chứa thuyền mặt trời, có thời bị dân La Mã chiếm cứ. Khi trốn chạy khỏi chính quyền, họ nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, nên đã cho bịt kín một căn phòng trong đền làm căn cứ. Họ trang trí tường và trần phòng bởi hình ảnh chúa Jesus với các thiên thần. Khi không thể ra ngoài, thì người La Mã đốt lửa nấu nướng luôn tại đây. Căn phòng linh thiêng trở thành một cái bếp ám khói. Quả là (đàn ông) Ai Cập xây đền, (đàn bà) La Mã xây bếp.

nh_ng-cay-s_y-_a-_-__n-luxor
Những chiếc cột như hình cây sậy ở Luxor
tuong-ramses-khong-lo
Tượng Rames khổng lồ

Về tổng thể đền Luxor là sự kết hợp tôn giáo kì lạ của Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, Lễ giáo Ai Cập. Hiếm nơi nào các tôn giáo xa lạ lại cùng chung sống hạnh phúc như thế. Dù hiện hữu dưới hình dạng chúa Jesus, Đức Phật hay thánh Ala thì chúng ta cũng chỉ có một đấng toàn năng. Thật không có gì sai trái khi dành tình yêu và niềm tin cho tất cả các hiện thân của người (“Lời thú tội của Pi”). Kể khi Chúa bắt loài người phải chết vì tội lỗi xưa cũ của Adam và Eva thì cuộc sống tươi đẹp vẫn cần thật nhiều niềm tin.

song-nile-va-ruong-mia
Sông Nile trong buổi bình minh với trải nghiệm khinh khí cầu độc đáo

Zumaia – vùng đất của những bánh răng thời gian

Du Lịch

shutterstock_721557148

shutterstock_150597614
Zumaia là một ngôi làng chân chất, thiên nhiên thì trù phú nhưng số người sống lại khá thưa thớt.

Những ngày tôi ở xứ Basque, lúc nào trời cũng mưa âm ỉ. Sáng đi Zumaia cũng không phải ngoại lệ, đến biển vào những ngày mưa thật dễ khiến người ta nản lòng. Đoàn tàu chạy trên đường ray, dập dềnh băng qua những ngôi nhà màu khói ở xa xa giữa đất trời xám xịt, tạo cho tôi cảm giác như được trôi bềnh bồng giữa thế giới. Vùng đất này thật kì lạ, thiên nhiên thì rất xanh tươi nhưng thành phố lại có vẻ hoang tàn, xơ xác. Nhất là vùng ven biên giới Pháp – Tây Ban Nha, nơi đó thoạt nhìn cứ như một chiến trận với những khu chung cư còn xém màu bom đạn. Có lẽ nếu không kể đến khu ăn chơi dành cho giới thượng lưu như San Sebastian thì những ngôi làng xung quanh thật đơn sơ, giản dị đến nhường nào. Và Zumaia lại như một đóa hoa dại với nét mộc mạc nhưng căng tràn sức sống, được ươm mầm giữa chốn phồn hoa đó.
shutterstock_731007397

shutterstock_1036515268

Zumaia nói đơn giản chỉ là một cái làng chân chất, thiên nhiên thì trù phú nhưng số người sống lại khá thưa thớt. Ngôi làng này chẳng có gì đặc biệt, ngoài vài căn nhà cổ xung quanh nhà thờ chính thì còn lại đều là nhà cao tầng, tất cả đều mới xây dựng cách đây chừng chục năm. Tại đây cũng không có nhiều hàng quán, dẫu có thì cứ đến 13h là đóng cửa nghỉ trưa, còn giờ mở cửa trở lại thì lại… tùy hứng! Có khi là 15h nhưng cũng có lúc đến tận 17h. Cửa hàng thì đóng mà tiệm cafe vẫn luôn đông. Lối sống chậm rãi và hưởng thụ quá nhiều ở đây đôi lúc làm tôi thấy khó hiểu.  Tôi đã kì vọng Zumaia nhỏ xinh, đáng yêu như một ngôi làng chài ở Cinque Terre nhưng hóa ra nó chẳng được phố thị, cũng chẳng giản dị đáng yêu mà khoác lên mình vẻ sơ sài đến tội nghiệp.

shutterstock_314948195
Bãi biển Zumaia không chỉ có nắng vàng, biển xanh, cát trắng mà còn cả những mảng cỏ xanh mát mắt trải khắp những ngọn núi bao quanh bãi biển.

shutterstock_619374224

shutterstock_646283989

shutterstock_1146985901
Tạo hóa ban tặng cho Zumaia những lớp răng cưa thiên nhiên đầy độc đáo

Nhưng đừng vội chán cuộc sống ở Zumaia vì thiên nhiên chính là thứ mà tạo hóa bù đắp lại cho mảnh đất trù phú này. Zumaia đã cùng 2 ngôi làng nữa chia nhau đường bờ biển tuyệt đẹp, xứng danh kì quan thiên nhiên thế giới. Dọc bờ biển, đá tạo dựng thành một hình thái khác lạ, gọi là Flysch và những ngọn núi cũng được tạo ra từ những lớp đá mảnh đó. Nếu cắt dọc, chúng trông như ruộng bậc thang, tầng tầng lớp lớp với màu sắc ombre chuyển từ xám nhạt sang đậm rồi thành màu nâu tối. Trong khi đó, lát cắt dọc của chúng lại tạo cảm giác như hàng nghìn bánh răng cưa của một động cơ khổng lồ. Tất cả đều mang trên mình vết hằn của thời gian mà có lẽ cổ máy thiên nhiên tại đây đã vận hành liên tục suốt hơn 100 triệu năm, để có những dãy núi hùng vĩ đến thế.

shutterstock_1137864305

shutterstock_1181594776

Sự già cỗi của núi đang được phô bày ra khi nước biển lấn vào ngày một nhiều, biến những ngọn núi to cao ấy thành những mạch đá dài chạy dọc bờ biển. Loại địa hình này chạy dài từ chân núi, băng qua 8km bờ biển, rồi chìm vào lòng nước, giống như rễ của cây si đang len lỏi giữa đại dương, tạo cho xứ Basque một nét bí ẩn của thiên nhiên mà chẳng nơi nào cũng có được.

Khi tôi tới bờ biển thì trời cũng vừa tạnh. Những cơn gió mạnh mẽ lùa vào mạch đá, từng đợt sóng to cuộn lên tung bọt trắng xóa, rồi tràn vào giữa những kẽ đá dọc bờ đến vỡ tan như bọt bong bóng xà phòng. Cả khung cảnh lúc này như được cấu thành từ hàng triệu hạt nước nhỏ li ti xám trắng. Khoảnh khắc nửa dữ dội nửa nên thơ ấy khiến tôi cảm thấy như được ngược dòng thời gian trở về thời nguyên thủy, khi sự sống còn hình thành trong lòng nước từ các vi tảo, rồi mọi thứ dần phát triển lên bờ và cây cối thi nhau mọc tạo nên những bình nguyên.

shutterstock_235202506

Trên đầu các ngọn núi bấy giờ là những thảm cỏ xanh. Mưa xuân đang mang màu sắc mới cho vùng đất này. Nhà thờ nhỏ nằm trên cao với những cơn gió lạnh ùa vào, mà đôi lúc cứ như có thể đánh bật người ta xuống khơi. Ngọn hải đăng ở xa đã bị che lấp dễ dàng bởi hơi nước ẩm ướt. Chẳng thấy có du khách nào ở Zumaia, đến người dân cũng vậy, họ như trốn hết trong các quán café, hoặc trong các nhà hàng nhâm nhi những con cá nằm trong rọ sắt nướng trên than hồng ấm áp.