Khát khao ĐH của cô bé rửa bát thuê

Tin Tức

 

Tuổi thơ buồn

Nụ cười luôn nở trên môi, cách trò chuyện hồn nhiên, vô tư, câu chuyện của cô học trò nghèo, cô bé Phạm Kim Giang (THPT Việt Bắc, Lạng Sơn) khiến người đối diện đi từ sự bất ngờ, đến cảm phục.

 

Phạm Kim Giang (áo trắng) sau buổi thi đầu tiên

Là con thứ 3 trong gia đình có 5 anh chị em, ngay từ nhỏ, Giang đã ý thức được hoàn cảnh khó khăn của bố mẹ: Nhà cửa xiêu tán, cả gia đình phải đi thuê trọ, nay đây, mai đó. Bố phải đi làm thuê, làm mướn đủ nghề nhưng vẫn không đủ xoay sở cho việc học hành, ăn ở của các con. Giang và người chị cả sớm phải đi làm thêm, bươn trải để phụ giúp bố mẹ.

 

“Mẹ em bị tai biến mạch máu não, mất hoàn toàn khả năng lao động từ khi em học lớp 5. Bố em thì đi làm thuê, nhưng mỗi tháng tiền nhà, tiền sinh hoạt cũng không đủ, lại phải vay nợ… Chính vì thế, nhà em phải chuyển chỗ thuê trọ liên tục, có năm chuyển tới mấy lần, đến nỗi, em chẳng có được người hàng xóm nào thân thuộc…” – Giang ngậm ngùi nhớ lại.

 

Điều đáng buồn là, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng gia đình em không nhận được sự hỗ trợ chính quyền địa phương do cảnh sống nay đây, mai đó. Từ nhỏ, Giang và các anh chị em đã quá thấm thía những cái Tết buồn, những tháng ngày bố mẹ phải chạy vạy nợ nần.

 

“Nhiều lúc em còn chứng kiến, bố mẹ em không thể vay nổi một ít tiền cho chúng em đóng học phí, chỉ bởi người ta thấy gia đình em nghèo quá, sợ không có khả năng trả nợ… “ – Giang buồn bã bảo.

 

“Lên lớp 10 em bắt đầu đi rửa bát thuê cho người ta để phụ thêm tiền ăn, tiền nhà cho bố mẹ. Lớp 11, 12 thì em đi bán hàng tạp hóa ở gần nhà, lương thấp chỉ khoảng vài trăm nghìn, nhưng cũng đỡ được phần nào” – Giang chia sẻ.

 

Mới đây, khi bệnh tình của mẹ em nặng hơn, bố Giang đành phải quyết định bỏ vào Nam kiếm sống. Cô bé khẽ hạ thấp giọng khi kể về cha mình: “Bố em ngày xưa học rất giỏi, bố biết đàn, hát, biết cả chữ Hán, thư Pháp… Nhưng nhà em nghèo quá, bố làm lụng quần quật, tóc bạc trắng cả vì suy nghĩ. Bố phải đi làm ăn xa cũng là cực chẳng đã, chứ để mẹ con, chị em chúng em ở nhà, bố em không yên tâm được. Mà cũng không biết bao giờ bố mới về…”.

 

Trong thoáng chốc, nét hồn nhiên biến mất. Có lẽ, cô học trò nhỏ còn mải nghĩ đến một nơi xa nào đó, nơi người bố của mình đang bước vào cuộc mưu sinh đầy khó nhọc…

 

Mơ ước chông chênh

 

Dù nhà nghèo, hoàn cảnh éo le như vậy nhưng Giang vẫn cố gắng học hành thật chăm chỉ. Bởi lẽ, em biết rằng học không chỉ giúp em có một tương lai tốt đẹp hơn, mà còn cho em trí tuệ, sự hiểu biết – điều mà bố em luôn răn dạy.

Lên cấp 3, dù rất nhiều lúc đã tính đến chuyện bỏ học, hoặc cố gắng học tốt nghiệp Phổ thông rồi đi làm công nhân nhưng ước mơ đi thi đại học vẫn luôn ở phía trước, là động lực để em cố gắng học tập.

 

“Em muốn học ĐH, được về Hà Nội học thì càng tốt, vì có lẽ không ở đâu điều kiện học tập bằng Hà Nội” – Giang bộc bạch.

Dù vậy, Giang những tưởng sẽ phải gác lại giấc mơ “Hà Nội” vì không có tiền đi thi.

 

Thật may mắn khi năm nay thành Đoàn Lạng Sơn phối hợp với thành Đoàn Hà Nội tổ chức thí điểm việc đưa đón, giúp chỗ ở miễn phí cho những đối tượng có hoàn cảnh khó khăn và Giang nằm trong danh sách này.

Em khăn gói lên Hà Nội với cả niềm vui, hạnh phúc và lo lắng. Ước mơ gần hơn, nhưng cũng thật chông chênh, khi nỗi lo mưu sinh sớm đè nặng lên tâm trí.

 

“Lớp 12 em đi bán hàng, hôm nào cũng đi làm về đã 9h, 9h rưỡi tối, em laij vội vàng tắm rửa rồi ngồi học đến 12h đêm. Em chẳng có tài liệu, sách vở gì để ôn thi cả, nên chỉ ôn bằng sách giáo khoa thôi. Riêng môn Sử, cô giáo biết hoàn cảnh của em nên bảo em cứ đến học không phải đóng học phí” – Giang vui vẻ kể.

 

Trong những đêm chong đèn ngồi học ấy, Giang đã quyết định sẽ thi vào ĐH Sư phạm Hà Nội, khoa SP Giáo dục Công dân. Lý do theo em, thì rất đơn giản: “Nếu em đỗ thì học sư phạm sẽ đỡ tiền học phí, em sẽ cố gắng tìm việc làm thêm để tự lo ăn, ở. Còn ngành học GDCD, em chọn là vì em muốn được dạy không chỉ kiến thức sách vở, mà còn dạy cả cách ứng xử, cách sống cho những lứa học sinh sau mình.

 

Nhiều bạn bè của em không biết trò chuyện với bố mẹ bao giờ, hay nhiều bạn hư, đua đòi dù gia đình có điều kiện… Em thấy là cô giáo dạy GDCD, em sẽ có điều kiện gần gũi, tư vấn cho học trò những điều như thế”.

 

Dù rất hào hứng chia sẻ về giấc mơ ĐH, nhưng Giang lại phác họa về một tương lai gần hơn, khi kỳ thi đại học khép lại: “Có lẽ em sẽ về Bắc Ninh, nộp hồ sơ vào một KCN nào đó để đi làm ngay. Nhà em hiện tại còn nợ 6 tháng tiền nhà, mà không biết công việc của bố ở trong miền Nam như thế nào.


Nếu thi đỗ ĐH mà chưa có điều kiện đi học ngay, em sẽ bảo lưu điểm, đi làm kiếm tiền rồi quay lại học sau. Bố mẹ đã khổ cả đời, đã cố gắng hết sức rồi. Em đã lớn, đã đến lúc phải cố gắng thay cho bố mẹ!”.

Theo Vietnamnet

Thực hiện: depweb

11/07/2012, 07:57