Chuyên gia ẩm thực Bùi Thu Thảo: “Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng”

Ladies' Talk

Ăn ngon là niềm vui, còn nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời. Đó là điều mà cả tôi và Thảo – hai tâm hồn ăn uống – cùng tâm đắc. Thứ cảm xúc rõ ràng nhất tôi có được sau cuộc nói chuyện với cô không phải là sự háo hức khi được biết về những điều thú vị trong ẩm thực, mà là sự kìm nén cơn thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi giữa chiều mưa.


– Phụ nữ có cần một lớp học nấu ăn như lớp của chị không, khi ngày nay họ có thể dễ dàng tìm thấy các công thức trên mạng?

Nếu chỉ đơn thuần là nấu ăn, các chị em có thể tham khảo các video và công thức hướng dẫn đầy rẫy trên mạng, món nào cũng có. Thế nhưng nấu ăn đâu chỉ đơn giản là tạo ra một món ngon. Người nấu ăn giỏi còn phải biết cân bằng nghệ thuật, dinh dưỡng và yếu tố khoa học trong từng món. Ăn quả mọng có vị ngọt như dâu tây sẽ gợi cảm giác vui vẻ, uống nước có ga giúp sảng khoái vì máu lưu thông tốt, dùng thực phẩm theo mùa sẽ vừa dinh dưỡng và an toàn… Những điều ấy không phải ai nấu ăn cũng biết được.

Bùi Thu Thảo
– Sinh năm 1990
– Người sáng lập chuỗi sự kiện “Homemade fine food”
– Chuyên gia ẩm thực
– Tư vấn chiến lược dịch vụ F&B
– Từng giữ các vị trí: Giám đốc Sản phẩm thương hiệu mỹ phẩm Shu Uemura và Lancôme, Quản lý chiến lược thương hiệu tập đoàn Wipro Unza…
– Là một người yêu đồ ăn

Ẩm thực là nền tảng để tôi kết nối những người có cùng sở thích với nhau, và trong các lớp học đó, chúng tôi không chỉ bàn về chuyện ăn gì nấu gì. Qua hướng dẫn của đầu bếp, chúng tôi còn học cách sử dụng những món đồ trên bàn ăn, biết thêm câu chuyện về các nguyên liệu hay được truyền cảm hứng để thấy nấu ăn là một niềm vui chứ không phải nghĩa vụ. Trong những câu chuyện bên lề, chúng tôi tư vấn cho nhau cách xử lý những rắc rối thường gặp của phụ nữ, kể cả chuyện làm thế nào để tạo dáng đẹp khi chụp hình. Những buổi học đó vượt ra ngoài phạm vi của căn bếp, nó là cả một thế giới thu nhỏ của phụ nữ chúng tôi.

– Các lớp nấu ăn của chị thường tập trung dạy làm đồ Tây, những món ăn cần đến sự cầu kỳ. Điều này có hơi xa vời với các bà nội trợ Việt?

Lớp học của tôi phần lớn là các bà nội trợ Việt đấy chứ. Ban đầu họ cũng nghĩ như chị, nhưng sau lại hào hứng khi tận mắt xem đầu bếp hướng dẫn. Bữa ăn được chia thành từng món phục vụ tiếp nối cùng những nguyên liệu mới mẻ khiến người Việt nghĩ món Tây cầu kỳ, khó nấu, nhưng kỳ thực, thời gian làm món khai vị salad trứng, món chính beefsteak và một món tráng miệng đơn giản có khi còn nhanh hơn nấu một nồi cá kho. Món Việt hay món Âu đều có sự cầu kỳ riêng, không nên chỉ nhìn vào bề ngoài mà so sánh như vậy.

Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng. Ô liu, rượu vang, phô mai hay nước mắm… tất cả đều là những đặc phẩm đến từ từng vùng khí hậu, thổ nhưỡng. Không có ranh giới nào giữa các nền ẩm thực trên bàn ăn, có chăng chỉ là những hương vị khác mà thôi.

– Theo chị, ẩm thực thể hiện phong cách sống của các nền văn hóa như thế nào?

Người Âu dùng bữa theo trình tự là món khai vị, món chính và tráng miệng. Một bữa ăn của họ có thể kéo dài đến 3-4 tiếng hoặc hơn, điều đó giúp ta thưởng thức hết nhiều tầng hương vị riêng biệt. Khi bạn ăn một món béo ngậy như gan ngỗng, đầu bếp món Âu sẽ muốn bạn ăn thêm một món tráng miệng có vị chua thanh để khẩu vị được cân bằng và tươi mới.

Sự phóng khoáng, sôi nổi của người Ý lại biểu hiện rất rõ trong các buổi tiệc. Đó là dịp họ giao lưu gặp gỡ, tạo kết nối xã hội chứ không chỉ gặp nhau vì câu hỏi “hôm nay ăn gì?”.

– Còn đâu là điểm nổi bật của ẩm thực Việt?

Chúng ta có nguồn nguyên liệu đa dạng, cách nêm nếm đậm đà và nhiều món ăn rất tốt cho sức khỏe. Món phở là sự tổng hòa của chất đạm, tinh bột và nhiều rau xanh, ấm nóng và đủ chất. Đây cũng là món ăn có mặt ở nhiều nơi trên thế giới, chứng tỏ món Việt là món ăn “dễ tính”, hợp với nhiều người. Món cuốn với thịt, tôm và rau tươi ngon cùng nước chấm vừa đẹp mắt vừa tốt cho sức khỏe. Trong khi một bàn tiệc kiểu Pháp khiến ta choáng ngợp với sự cầu kỳ, thì một gói xôi lá chuối của người Việt lại mang đến cảm giác hài hòa, đẹp mắt mà vẫn bình dị.

– Nghe chị nói, tôi lại thấy thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi với thịt gà nướng thơm phức…

Khó có thể từ chối đồ ăn ngon đúng không? Tích cực và yêu đời là nền tảng của mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống, và chị có thấy ăn ngon là cách dễ nhất để có được những cảm xúc này? Nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời vì chúng ta đã mang niềm vui đến cho người khác. Bạn bè thường hỏi tôi nên mua quà gì tặng cho chồng, bạn trai, tôi nói: “Tại sao không nấu ăn?”. Mỗi món quà đều có một ý nghĩa riêng, nhưng tôi tin chẳng ai chê đồ ăn ngon cả.

– Cũng có nghĩa rằng không biết nấu ăn là một thiếu sót rất lớn với phụ nữ phải không?

Tôi nghĩ không có ai là không biết nấu ăn, chỉ là họ chưa tiếp xúc nhiều, chưa hiểu được những điều kỳ diệu của việc nấu ăn để cảm thấy hào hứng xắn tay vào bếp.

– Những điều kỳ diệu đó là gì?

Đối với tôi, bữa ăn là khoảng thời gian vui nhất trong ngày, là lúc không phải làm việc hay suy nghĩ, là một niềm vui đơn giản mà đắt giá. Tôi ủng hộ việc nấu ăn ở nhà vì đây không đơn thuần là chuyện “nữ công gia chánh” mà còn là cách nuôi dưỡng hạnh phúc, giữ được khoảng thời gian quý báu để gia đình bên nhau.

– Món ngon có phải là liều thuốc hữu hiệu nhất khi chị buồn?

Một phần thôi. Để giải quyết triệt để nỗi buồn, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình. Tôi là người khá tự tin vào khả năng của bản thân, đôi khi sự tự tin thái quá ấy khiến tôi gặp thất bại. Những lúc ấy tôi luôn cố gắng giữ bình tĩnh, tập trung vào điều tích cực và tự rút kinh nghiệm để bắt đầu lại từ đầu. Thay vì giữ trong lòng những điều phiền muộn, tôi chọn cách tâm sự với gia đình để giải phóng cảm xúc. Sự động viên của gia đình luôn là nguồn lực lớn nhất mà tôi có được.

10s Q&A

Món ăn yêu thích?Pate, phô mai, sashimi cá hồi, cơm gà Hội An.

Và không thích?

Sầu riêng, na, các món cay.

Món Việt sở trường?

Giả cầy.

Khi buồn sẽ thích ăn gì?

Những món không phải nhai nhiều.

Còn khi vui?

Món gì cũng ngon.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Bài: April

13/06/2019, 07:00

Jang Kều: Người phụ nữ mơ mộng, dốc sức làm những điều viển vông

Bài viết nổi bật

Cách Jang Kều nói về những dự án cộng đồng của mình cũng đầy say mê và hào hứng như cách một nghệ sĩ kể về quá trình thực hiện một album nhạc rất mực tâm huyết.


Tôi đã nghe rất nhiều về dự án “Nhà chống lũ”, về quỹ “Sống”, về những điều mà chị cùng cộng sự của mình đã làm trong những năm qua. Khoảnh khắc đặc biệt nhất mà chị từng có trong suốt hành trình đó là gì?

Có lẽ là khi tôi quyết định phát triển dự án “Nhà chống lũ”, và người mang đến khoảnh khắc ấy chính là con trai Taka của tôi. Việc nuôi dạy cậu con trai tự kỉ từng khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi luôn phán xét, chỉ trích con, cho rằng những điều con làm là vô vị. Lúc đó, tôi nghĩ người cần thay đổi là con chứ không phải là mình. Trong một thời gian dài, cả hai mẹ con cùng rất căng thẳng.

TÊN THẬT: PHẠM THỊ HƯƠNG GIANG
– Sinh năm 1979
– Từng theo học Quản lý Dự án Phát triển Cộng đồng của Học viện Công nghệ Châu Á (AIT), Thái Lan.

– Thạc sĩ chuyên ngành Kinh doanh và Tài chính Quốc tế, trường Đại học Kyung Hee, Hàn Quốc.

– Quản lý dự án của UNDP – Chương trình Phát triển Liên Hợp quốc tại Việt Nam.

– Chủ tịch tập đoàn GroupG Asia Pacific (Singapore).

– Chuyên gia tư vấn chiến lược thương hiệu, chiến lược CSR cho doanh nghiệp.

Người sáng lập quỹ Hỗ trợ & Phát triển Cộng đồng Sống bền vững trong đó có các dự án Nhà chống lũ, dự án Làng hạnh phúc, dự án Hạnh phúc xanh, dự án Forest Symphony.

– Top 50 người phụ nữ ảnh hưởng nhất Việt Nam năm 2019 theo tạp chí Forbes

Vào một buổi chiều, tôi quyết định tạm bỏ qua mọi lo lắng về con, tận hưởng chút niềm vui khi được nhận một bó hoa đẹp và trò chuyện cùng một người bạn đã lâu không gặp. Trong một thoáng đưa mắt nhìn, tôi thấy con đang ngồi bên khung cửa, tay đang cố nhặt những sợi nắng. Nếu là thường ngày, tôi sẽ nghĩ đó là một hành động vô nghĩa, nhưng với tâm trạng thoải mái hôm đó, tôi thấy hành động đó thật đẹp. Tôi và bạn cùng thốt lên: “Taka đang nhặt nắng kìa”.

Có thể so sánh như thế này: cả thế giới này ai cũng là hình vuông, nhưng những người đặc biệt lại là hình tròn. Nếu hình tròn bị bắt ép nhét vào hình vuông, hình tròn sẽ méo mó, vỡ vụn. Chính lúc đó, tôi hiểu rằng bản thân mình, Taka hay bất kỳ ai chỉ có thể sống hạnh phúc khi được làm những điều mình muốn. Điều tôi muốn là được giúp đỡ những người dân nghèo ở các miền quê xa xôi hẻo lánh. Tôi quyết định tặng bớt cho bạn bè những công ty mình đang điều hành như sản xuất truyền hình, thiết kế in ấn, tổ chức sự kiện, chỉ giữ lại công ty G’Brand chuyên về tư vấn chiến lược & sáng tạo và nhóm công ty GroupG Asia Pacific chuyên về công nghệ và thương mại để có thời gian thực hiện dự án “Nhà chống lũ”.

Vậy, có thể xem Taka là người đã góp công lớn trong việc khởi xướng dự án “Nhà chống lũ” nhỉ!

Có thể nói như vậy, “Nhà chống lũ” ra đời sau khoảnh khắc Taka nhặt nắng. Nghe thì không logic nhưng lý do ấy rất thật. Ý nghĩ giúp đỡ những người nghèo luôn là một bản năng trong tôi, nhưng chỉ khi tôi nhìn được vẻ đẹp của những điều đơn giản nhất, học cách không phán xét người khác, không thấy điều họ làm là ngớ ngẩn, biết tôn trọng điều khác biệt ở mỗi con người thì dự án “Nhà chống lũ” mới thực sự được khởi động. Nói đúng hơn là nếu không có Taka, “Nhà chống lũ” sẽ được triển khai theo một cách khác.

Là cách gì?

Là giống như cách các đoàn cứu trợ khác đang làm từ thiện. Đi từ thiện, chúng ta luôn ở trong tâm thế đi cho, mang những điều mình có đến cho người khác. Cách làm này đã dẫn đến tâm lý ỷ lại, phụ thuộc của người nhận. Họ chỉ chờ đến mùa lũ để trèo lên cây, lên mái nhà và chờ đợi sự giúp đỡ. Tiền cứu trợ được dùng để tiêu xài, uống rượu, hết tiền họ lại chờ cơn lũ khác. Giúp đỡ bằng vật chất cũng là thiện chí, nhưng để thay đổi xã hội một cách bền vững, ta cần đánh vào nhận thức. Phải làm sao cho những người khó khăn có được sự tự hào, tự trọng, tự tôn, tự chủ, tự lập. Với những chữ “tự” ấy, cuộc sống của họ và những thế hệ sau đó mới thay đổi được.

Điều khác biệt của “Nhà chống lũ” là chúng tôi giúp người dân làm nhà, nhưng họ phải đóng góp ít nhất 50% chi phí xây dựng và họ phải tham gia vào thiết kế căn nhà của mình. . Kiến trúc sư của dự án cần đảm bảo thiết kế ấy phải an toàn, dễ mở rộng công năng, tiết kiệm chi phí xây dựng cho ngôi nhà trong tương lai. Một cụ già chỉ có vỏn vẹn 20.000 đồng trong túi, việc xây được một căn nhà nghe như một chuyện không tưởng. Nhưng chúng tôi vận động cụ bán đi những thứ xung quanh, vay mượn thêm họ hàng. 20.000 đồng biến thành 25 triệu đồng, số tiền bà không bao giờ nghĩ mình sẽ có, cộng với phần hỗ trợ 25 triệu từ dự án, thế là có căn nhà tươm tất.

À, tôi bổ sung thêm một chữ “tự” nhé! Đó là tự sướng, khi họ hạnh phúc với chính căn nhà mình thiết kế và tự hào khoe: “Cửa sổ hình tròn do tôi nghĩ ra này”, “Màu sơn tím này tôi chọn mãi mới được đấy”. Cái nhà đó do họ xây nên, và điều mà chúng tôi làm là trao cho họ quyền được làm chủ cuộc đời mình.

Chị từng chia sẻ rằng bản năng của chị là giúp đỡ người khác, tôi có thể nghe thêm một vài câu chuyện khác của chị trước khi “Nhà chống lũ” ra đời không?

Bản năng này xuất phát từ ngày bé, những ngày tôi thích đóng vai “chủ tướng”, thích chịu trách nhiệm với bạn bè mình. Có lần tôi dẫn đám bạn hàng xóm của mình đi chơi, đến khi đi quá xa và bị lạc, cả lũ lại đói rã rời vì lúc ấy đã quá giờ trưa, tôi đã lấy luôn đôi dép nhựa mình mới được mua, đổi kem và bánh mì để cả bọn cùng ăn cho đỡ đói còn kiếm đường về. Học đại học, tôi làm gia sư cho người nước ngoài, mở trung tâm gia sư, trung tâm khiêu vũ, trung tâm ngoại ngữ, tiền kiếm được lại dùng để đóng học cho mình và những bạn ở xa lên Hà Nội học.

10s Q&A

Thói quen luôn giữ?

Trồng cây.

Chị là một người phụ nữ…?

Truyền thống.

Việc điên rồ nhất từng làm?

Cởi dép, ném lên cây bàng cho bàng rụng xuống và ăn ngay mà không cần rửa trước mặt các cộng sự nước ngoài.

Từ cô bé thích làm chủ tướng đến một người phụ nữ thành lập các dự án giúp đỡ và phát triển cộng đồng, có điều gì giống và khác nhau ở hai con người đó?

Tôi nghĩ không có gì khác nhau cả. Bản thân tôi hiện tại chính là sự phản chiếu của chính mình hồi nhỏ. Tôi luôn tâm niệm mình phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên, tôi vẫn thích rủ rê mọi người cùng mình thực hiện những ước mơ thật viển vông, như “Nhà chống lũ”, Làng hạnh phúc hoặc dự án khuyến khích trồng cây và kết nối với thiên nhiên mang tên Hạnh Phúc Xanh và hiện nay đang là Forest Symphony.

Những dự án đó đã có kết quả thực tế, tại sao chị lại cho rằng chúng là viển vông?

Vì rất khó để hoàn thành mục tiêu đề ra. 700 căn nhà là con số cao mà chúng tôi nỗ lực hết mình trong 5 năm không là con số lẻ của hàng nghìn căn nhà bị thiệt hại mỗi mùa lũ. Dự án “Hạnh phúc xanh” gặp rất nhiều trở ngại từ trở ngại từ một số người trong chính quyền – những người mang tư duy vụ lợi không nhìn thấy lợi ích cá nhân trong dự án của chúng tôi. Hay việc giữ được niềm tin của những cộng sự bên cạnh tôi – những người thừa nhiệt huyết nhưng không đủ kiên nhẫn khi chứng kiến sự ích kỉ, vụ lợi của các cán bộ trong bộ máy đó.

Nhưng có viển vông hay không, phải bắt tay làm thì mới biết được. Ít nhất tôi tin những dự án của chúng tôi có sức lan tỏa rất lớn. Một người sau khi được giúp đỡ xây nhà đã trở thành cộng tác viên chèo thuyền đưa chúng tôi vào những vùng lũ khó tiếp cận. Hay những gia đình nghèo đã tặng cho hàng xóm mình một cặp dê con từ đôi dê chúng tôi tặng làm sinh kế mới. Cuối cùng thì điều chúng tôi muốn đã làm được rồi, chính là cả cộng đồng chung tay nuôi dưỡng và lan tỏa những giá trị nhân văn.

Là chủ tịch của một tập đoàn tư vấn và kinh doanh, thực hiện các dự án cộng đồng, chị làm thế nào để có thể làm tốt công việc và dành thời gian ở bên Taka?

Tôi luôn dành thời gian lên kế hoạch dài hơi cho từng công việc và suy nghĩ thật thấu đáo. Phải tập trung và thực sự dành cả trái tim khi giải quyết công việc, chứ đừng nghĩ rằng mình bận nên chẳng làm được gì.

video

Một tính cách đặc biệt trong con người chị?

Mặc dù suy nghĩ già trước tuổi nhưng bên trong con người tôi vẫn luôn có một tâm hồn rất trẻ con. Nhiều khi cuộc họp đang căng thẳng, tôi lại ồ lên: “Nắng đẹp quá kìa”, mọi người ngẩn ra, không khí nghiêm trọng tự nhiên biến mất. Hoặc tôi có thể chạy ngay ra sân nhặt một chiếc lá mới rụng, bất chấp những ánh nhìn kỳ quặc đổ về phía mình.

Chị có thấy mình là một người phụ nữ lạ lùng không?

Tôi vẫn biết là như vậy. Tôi có những rung cảm đặc biệt trước những cái đẹp nhỏ nhoi nhất của thiên nhiên. Điều đó khiến bản thân tôi và cả những người xung quanh đều được vui hơn trước những lo lắng của cuộc sống thường ngày.

Cảm ơn chị!

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Rab Lê
Trợ lý: Hữu Tài

Người mẫu plus size Dương Khánh Hà: “Sợ cái gì sẽ làm bằng được cái đó”

Bài viết nổi bật

“Vũ khí mạnh nhất của người phụ nữ chính là sự tự tin”, tôi nghĩ câu này đúng với người mẫu plus size Dương Khánh Hà. Sự tự tin ấy được cô bồi đắp từng ngày từ tính cách có phần… ngang ngược: sợ cái gì sẽ làm bằng được cái đó. Cô yêu những số đo trên cơ thể mình và luôn vui vẻ mỗi khi có người hỏi: “Năm nay chị bao nhiêu tuổi?”.

Nhiều người cho rằng vẻ đẹp của một người mẫu plus size không phải vẻ đẹp chuẩn. Chị nghĩ sao về điều này?

Tôi nghĩ cái đẹp thì không có chuẩn. Nhiều người thích chân thon dài, nhưng cũng nhiều người thích đùi to. Nhiều hoa hậu khi đăng quang còn bị chê xấu, huống hồ một nhân tố khác biệt trong cái nghề đòi hỏi quá nhiều chuẩn mực này như tôi. Tôi cũng chưa từng có suy nghĩ phải thay đổi để phù hợp với những yêu cầu của nghề. Vì khi bạn giảm cân vì cái đùi to, cái bụng nhiều mỡ, đó là khi bạn đang chán ghét cơ thể mình. Chỉ khi bạn giảm cân vì muốn được khỏe mạnh, tránh bệnh tật, ấy mới là lúc bạn hoàn toàn yêu bản thân.

Đâu là tính cách khác người nhất của chị?

Chính là cái tính sợ thứ gì sẽ làm bằng được thứ đó, như sợ ma nhưng cứ phải xem phim ma, hay sợ chụp hình nhưng cuối cùng lại làm người mẫu chẳng hạn.

Tôi lại nghĩ lý do đầu tiên đưa chị đến với nghề người mẫu là do thích chụp hình?

Trước kia thì không như vậy. Tôi luôn cảm thấy không thoải mái và rất sợ khi người khác chụp mình. Đó cũng là câu trả lời của tôi khi chồng tôi hỏi em sợ điều gì nhất. Rồi một cô bạn học nhiếp ảnh muốn mời tôi làm mẫu. Tôi đồng ý sau khi liên tục nghĩ: “Mình phải vượt qua nỗi sợ này!”. Mạnh mẽ thế thôi, nhưng lúc chuẩn bị chụp tôi đã rất run, phát khóc và muốn hủy bỏ dù đã trang điểm xong xuôi. May mà bối cảnh chụp ở tận Đà Lạt nên tôi muốn bỏ chạy cũng không có đường lui nữa rồi. Sau buổi chụp, nhìn những tấm hình đẹp, tôi cảm thấy mình giống như chơi game và đạt đến một level mà mình chưa từng nghĩ sẽ chinh phục được.

NGƯỜI MẪU PLUS SIZE DƯƠNG KHÁNH HÀ
– Sinh năm 1988
– Từng theo học chuyên ngành Quản trị Kinh doanh và chuyên ngành PR-Marketing tại trường Đại học Curtin University, Australia
– Người sáng lập trường Âm nhạc và Nghệ thuật Glory, Tp. HCM
– Cố vấn, điều trị cho những trẻ em mắc bệnh tâm lý

Tôi không biết rằng chị đã lấy chồng đấy?

Tôi lấy chồng được 5 năm rồi. Ngoài gia đình và những người thân quen, chẳng ai nghĩ tôi đã có chồng cả.

Ngoại hình có từng là cản trở của chị trong tình yêu không?

Ngược lại, trước đây tôi có nhiều người theo đuổi lắm!

Có “trường hợp” nào đặc biệt không, nếu chị không ngại kể lại?

Có những người ngoại quốc rất giàu muốn tìm một người vợ giúp họ trong công việc tài chính và quản lý tiền bạc. Nhưng tôi thấy họ giống như đang cần một người quản lý hơn là một người vợ để quan tâm, yêu thương và chia sẻ. Với lại tôi cũng thích “ta về ta tắm ao ta” hơn.

Tôi có thể đoán được chồng chị là người hội tụ đầy đủ những điều chị muốn!

Ngoài ra còn đẹp trai nữa (cười). Những người trước đây luôn mang đến cho tôi cảm giác mình chỉ là một dấu chấm trong cuộc đời họ, họ sẽ không xem tôi như một người quan trọng. Chồng tôi thì khác. Vì yêu, anh ấy từ một chàng công tử không cần động tay đến việc gì có thể đóng cho tôi một bộ bàn ghế thật đẹp. Anh ấy luôn nhắc tôi mang theo ví tiền, chìa khóa nhà, mắt kính, nhắc mỗi ngày không chán. Anh ấy luôn cho tôi cảm giác cả hai thật hợp nhau dù chưa nói hết một câu. Đối với tôi, sự tương hợp trong tính cách quan trọng hơn hẳn sự đủ đầy về vật chất.

Một việc mà chị tự tin rằng mình sẽ luôn làm tốt?

Tôi dễ dàng chia sẻ với những trẻ em mắc bệnh tâm lý như tăng động hoặc trầm cảm. Mỗi em bé đều mang trong mình một câu chuyện, tôi muốn tìm hiểu câu chuyện đó, lắng nghe chúng, làm bạn với chúng. Thay vì mất kiên nhẫn, mắng mỏ, tôi có thể bình tĩnh tìm ra cách nói chuyện khiến chúng nghe lời và cảm thấy dễ chịu. Giả dụ: “Nếu con gào khóc mãi, con sẽ rất mệt đấy, con biết không?”.

Không được đào tạo về chuyên ngành tâm lý, chị làm thế nào để thực hiện công việc đặc biệt này?

Mọi chuyện bắt đầu từ một lần tôi nhận lời chăm sóc cho con trai của một người bạn. Cậu bé ấy chỉ biết la hét, không nói chuyện cùng ai, bày ra rất nhiều trò tai quái khiến chính bố mẹ cậu cũng không muốn gần. Tôi thì lì lắm, cứ kiên nhẫn nói những chuyện bâng quơ cho đến khi cậu bé chịu tương tác với tôi. Từng chút một, tôi giúp con nhận biết và tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài. Sau lần đó thì có nhiều phụ huynh đến gặp và ngỏ lời nhờ tôi giúp.

Tôi rất yêu trẻ con. Tiếp xúc với các bé, tôi còn nạp được năng lượng để tránh cho bản thân khỏi mệt mỏi hay bực dọc. Ở cạnh trẻ con, tôi gần như vô lo vô nghĩ, thoải mái nói năng, cư xử và lây luôn cả sự ngây thơ từ chúng.

Chị thử miêu tả bản thân theo bảng chữ cái A-B-C-D-E được không?

A: an lành. Tôi luôn giữ mình tránh xa những mối quan hệ quá thị phi.
B: ba. Tôi và ba ít khi trò chuyện cùng nhau, nhưng luôn yêu thương và ngầm quan tâm đến nhau.
C: công việc. Tôi luôn ưu tiên công việc hơn tất thảy.
D: dũng cảm. Bạn bè thường nói tôi là đứa không biết sợ.
E: em bé. Những người bạn của tôi, tôi thường trò chuyện với chúng khi gặp stress, và chúng cũng tâm sự với tôi rất nhiều điều mà chúng không thể nói cùng ba mẹ.

Phụ nữ thường ghét bị hỏi tuổi, chị thì sao?

Ngược lại, tôi lại thích trả lời để được khen là trẻ hơn tuổi.

10S Q&A

Chị thường không cảm thấy an toàn khi?

Tiếp xúc với người tọc mạch, nhiều chuyện.

Châm ngôn yêu thích?

Nếu bạn có kiến thức, kiến thức sẽ giải phóng bạn.

Món ăn yêu thích?

Canh chua, salad, món Huế.

Tại sao lại chọn nickname là Bunny?

Vì tính tôi nhát như thỏ đế nên chồng tôi gọi tôi là Bunny.

Còn chị gọi chồng là gì?

Sói cà.

Một buổi hẹn hò hoàn hảo?

Hai đứa ôm nhau nằm xem phim ở nhà.

Một tính xấu của bản thân?

Tôi là người rất chăm chỉ, nhưng một khi đã lười thì rất dễ trượt dài trong sự lười biếng.

Bài: April
Sản xuất: Hạnh Nguyên – Nhiếp ảnh: Rab Lê – Trợ lý: Hữu Tài

Nữ phóng viên bỏ việc mở xưởng thêu: “Đây là điều điên rồ nhất tôi từng làm”

Bài viết nổi bật

“Khoảnh khắc bố tôi đem những chiếc khung thêu cũ ra làm củi, tôi nghĩ mình cần làm một điều gì đó”. Cứ thế, chị từ bỏ công việc làm báo, tìm lại sức sống cho nghề thêu, cũng là tìm kiếm những điều mới mẻ cho tâm hồn tưởng như đã chai sạn của mình.

Bùi Thị Mai Lan
Sinh năm 1983
Từng là phóng viên Ban Thời sự – Đài Tiếng nói Việt Nam
Người sáng lập Xưởng thêu tay Tú Thị

Chị tự nhận xét mình là người thế nào?

Tôi là một kẻ nhút nhát, thích đi du lịch bụi, thích ngồi một mình, đọc sách và viết lách về những điều nho nhỏ trong cuộc sống.

Nghề thêu trong tâm trí chị gắn với những kí ức gì?

Tôi sinh ra ở Quất Động, ngôi làng có truyền thống 300 năm làm nghề thêu, có nghĩa là đã tiếp xúc với nghề từ khi còn trong bụng mẹ. Lúc bắt đầu nhận thức được rồi, tôi nhớ nhất những buổi chiều tà ngồi nghe tiếng kim chạm vào nền vải, nghe tiếng thì thầm của bà và mẹ bên khung, khoảnh khắc ấy luôn ở một góc nơi trái tim tôi. Sau này, khi nhà nước xóa bỏ chế độ bao cấp, nghề thêu cũng lụi dần do ngày càng thưa thớt đơn đặt hàng. Một ngày gần dịp Tết Nguyên đán 2016, khi về thăm nhà, tôi nhìn thấy bố đang mang những chiếc khung cũ ra làm củi. Tôi tiếc, đem cất đi nhưng ông bảo: “Có ai thêu nữa mà giữ hả con?”. Lúc ấy tôi nghĩ mình cần làm một việc gì đó để giữ lại cái nghề này.

Bằng cách nào chị thuyết phục được người làng trở lại với nghề?

Tôi không cần phải thuyết phục hay lôi kéo ai. Khi tôi về quê và mở xưởng, người làng kéo đến đầy nhà. Đó là chị bán cá, cô bán rau… ai ai cũng kể vanh vách về nghề, về những tiếc nuối khi phải bỏ nghề vì miếng cơm manh áo. Tôi biết rằng mạch nguồn của làng nghề không hề mất đi mà vẫn âm ỉ cháy trong mỗi người, việc của mình là phải khơi dậy ngọn lửa đó.

Câu đầu tiên chị nghe được từ chồng mình khi quyết định nghỉ việc để mở xưởng thêu Tú Thị?

“Anh ủng hộ và sẽ giúp đỡ em một vài công việc nhà!”. Tôi biết ơn anh ấy bởi những điều đơn giản như thế.

Những lúc bất đồng, anh ấy cũng “giúp đỡ” chị trong việc làm hòa chứ?

Chồng tôi là người khá hài hước và suy nghĩ tích cực, còn tôi lại bảo thủ và nhiều nguyên tắc. Có lần bận việc, tôi hỏi chồng: “Hôm nay ai đón con hả anh?”. Anh ấy biết tôi bực nên nói đùa: “Con ai người ấy đón”. Cách hóa giải của anh là biến cuộc tranh luận thành điều nhẹ nhàng hơn. Ở bên anh, tôi luôn có cảm giác như đang ngồi xem chương trình “Gặp nhau cuối năm” vậy. Có khi cơn giận mới nhen nhóm lên là tôi đã phải bật cười. Thế nên có bao giờ tôi giận quá lâu được đâu?

Chị có đang học hay làm quen với một điều gì mới?

Sao bao năm trì hoãn thì bây giờ tôi đang học chơi guitar. Cảm giác khi làm quen với một điều gì đó mới mẻ rất đặc biệt, giống như mình đang đi trên đoạn đường quen thì phát hiện ra một ngõ nhỏ đầy hoa. Khi bạn tưởng tâm hồn mình đã cằn cỗi lắm rồi, hóa ra vẫn còn một góc lung linh và tươi mới như thế.

Trong tất cả những nơi từng qua, đâu là vùng đất mà chị dành nhiều thiện cảm nhất?

Hội An của xứ Quảng. Đối với tôi, Hội An giống như một cô gái hiền dịu, nữ tính, cởi mở và dễ thương với những câu chuyện bình dị. Ở đây mọi thứ đều vừa phải, nhỏ xinh, thậm chí tôi từng nghĩ sẽ chuyển tới nơi này sống một mình trong vài năm để làm mới bản thân.

Thật đấy, và… để lại chồng con chị ở Hà Nội?

Tôi vẫn đang cố gắng sắp xếp. Lúc ấy, tôi có thể đi đi về về giữa Hội An và Hà Nội, nghe những người xung quanh tỉ tê vài ba câu chuyện thú vị, không còn nhu cầu về vật chất và sống một cuộc sống tối giản.

10s Q& A

Ai là người ảnh hưởng đến suy nghĩ của chị nhiều nhất?

Bà nội tôi.

Thứ giá trị đầu tiên chị tự mua cho mình?

Một chiếc ví bằng da thật, tôi mua khi mới đi làm. Đến giờ tôi vẫn giữ dù nó đã quá cũ không dùng được nữa.

Việc điên rồ nhất từng làm?

Nghỉ việc để mở xưởng Tú Thị.

Nếu đói bụng sẽ muốn ăn gì?

Cơm với cá kho do chồng làm.

Câu mà chồng chị nói với chị nhiều nhất?

Hôm nay em thích ăn gì, anh nấu!

Bài: April – Ảnh: Vie An

Bà mẹ 4 con 40 tuổi: “Tôi luôn ưu tiên bản thân mình trước nhất”

Bài viết nổi bật

“Thời bao cấp, cái ăn cái mặc là nỗi lo chung, nhưng trong nhà, mẹ tôi vẫn luôn mở nhạc Pháp và cắm hoa tươi. Mẹ giúp tôi hiểu rằng tâm hồn cũng cần được chăm chút như cái bụng cần được no”.

TRẦN THỤY THẢO VÂN
– Sinh năm 1979
– Founder của Sả Spa và Rose de Mai Spa & Clinic

– 8 năm trước, điều gì khiến chị quyết định rời khỏi vị trí trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn để khởi nghiệp với spa chăm sóc sắc đẹp ở tuổi 32?

Từ nhỏ tôi đã thích việc chăm sóc người khác, làm cho họ hạnh phúc và mong lớn lên có thể theo ngành dịch vụ. Nhưng thế hệ của tôi ít được định rõ phương hướng, cứ ngành nào đang “hot” hay tốt nghiệp xong dễ xin việc thì theo. Sau 10 năm gắn bó với công ty công nghệ, tôi nghĩ đã đến lúc mình phải bước ra khỏi vỏ bọc ấm êm, về đúng con đường của mình. Phải làm thứ thực sự đam mê, mình mới hạnh phúc và có thể gắn bó dài lâu. Quan trọng hơn hết là tôi sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc gia đình.

– 14 năm và 4 lần sinh nở, chị là người mê trẻ con?

Trên tôi chỉ có một chị gái, nhà neo người nên mỗi dịp Tết đến thấy thiếu không khí đông vui. Khi có gia đình riêng, tôi quyết định đẻ một lèo 4 đứa cho vui cửa vui nhà. Hơn hết, nuôi con đối với tôi là một hành trình hạnh phúc. Khi con bé, tôi thích nhìn chúng lớn lên từng ngày. Khi con lớn, niềm vui của tôi là được tìm hiểu nội tâm và làm bạn với con.

– Nhà đông con, chắc chị không tránh khỏi những lúc phải đứng ra làm “người phán xử”?

Những lần đầu mấy chị em chành chọe với nhau tôi còn can, về sau thì tôi thành người quan sát. Thấy đứa nào đuối lý lẽ, tôi còn dạy thêm cho chúng biết cách lập luận. Có lúc đánh nhau xong các con lăn ra khóc, tôi chỉ nhỏ nhẹ hỏi con làm thế có thấy vui không, để con tự ngẫm ra bài học cho mình.

– Bằng cách nào chị giữ cho tuổi xuân của mình không bị những lo toan lấy mất?

Tôi tin một người phụ nữ không thể lo lắng cho chính mình, cứ luộm thuộm, đầu tắt mặt tối cả ngày thì cũng không thể chăm sóc tốt cho người khác. Đó là lý do tôi ưu tiên cho bản thân mình trước nhất. Mỗi ngày tôi dành 2 tiếng để đọc sách, dưỡng da và cắm hoa, thi thoảng tự mua niềm vui cho mình bằng một cái váy hay màu son mới. 3 tháng một lần tôi đi du lịch cùng bạn bè khoảng 2-3 ngày, tất nhiên là không có chồng con đi cùng. May mắn là chồng tôi hiểu, vợ vui thì anh ấy và các con là những người được lợi nhiều nhất.

– Nhiều khách hàng nhận xét rằng nhìn không gian spa dễ đoán ra con người chị, dù họ chưa từng gặp mặt. Còn tổ ấm riêng của chị thì như thế nào?

Ngôi nhà của tôi được thiết kế theo kiểu tân cổ điển với các gam màu trầm ấm, thanh lịch. Tôi đặt sự gọn gàng và ngăn nắp lên hàng đầu. Ngoài các không gian riêng, tôi cũng tạo sự kết nối chung cho gia đình, khi ông bà bố mẹ xem TV thì các con có khu vực chơi gần đấy. Điểm tôi thích nhất trong nhà là chiếc tủ chất đầy sách của hai vợ chồng. Khoảnh khắc các con ngồi chơi, tựa mình vào tủ sách cao ngất bằng gỗ nâu, với tôi đẹp như lát cắt trong một bộ phim. Tôi mong sau này lớn lên, dù đi xa các con cũng sẽ nhớ đến giây phút yên bình ấy.

– Người ta vẫn thường bảo con gái là bản sao của mẹ. Thứ chị thừa hưởng nhiều nhất tự mẹ mình là gì?

Trong ký ức của tôi, cái ăn cái mặc là nỗi lo chung của thời bao cấp. Nhưng trong nhà, mẹ tôi luôn mở nhạc Pháp và cắm hoa tươi. Mẹ giúp tôi hiểu rằng tâm hồn cũng cần được chăm chút như cái bụng cần được no.

– Còn chị dạy gì cho các con mình?

“Con người ai cũng có quyền chọn lựa. Con có thể chọn làm người xấu hoặc tốt, người thành công hay phi thường. Dù chọn kiểu gì thì con vẫn là con của mẹ. Nhưng mà mẹ nghĩ làm người tốt thì vui hơn”. Tôi tin sự gợi mở của mình sẽ giúp con có sự lựa chọn phù hợp.

– Cuộc sống hiện tại có như chị từng mơ?

Thời đại học, tôi chưa từng nghĩ đến việc lấy chồng chứ đừng nói là sinh bốn đứa con, tôi chỉ muốn mình trở thành người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra gia đình là mảnh ghép còn lại để cuộc sống của mình hạnh phúc một cách tròn đầy. Phụ nữ sinh con như được đặt vào tay một hạt giống, mình tưới cái gì, chăm thế nào thì sẽ cho hoa trái như vậy. Nhìn các con trưởng thành, biết cư xử đẹp đẽ giờ đây là một niềm vui lớn lao với tôi.

– Chị nghĩ về tương lai 10 năm tới chưa?

Hy vọng lúc đó tôi đã thực hiện được kế hoạch mình ấp ủ bấy lâu: mỗi năm ở một thành phố lạ 2 tháng như người bản địa, khám phá và trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác.

10s Q&A

Ba từ phác họa bản thân?

Tự tin, lạc quan, thích nghiên cứu.

Khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày?

Vừa lái xe vừa nghe bản nhạc mình thích.

Điều quan trọng trong hôn nhân?

Vợ chồng tương kính như tân.

Cách giữ gìn vóc dáng?

Đi bộ nhiều nhất có thể.

Câu nói truyền cảm hứng?

Càng hiểu rõ mình là ai và mình muốn gì, sẽ càng ít nguy cơ thất vọng.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Rab Lê – Trợ lý: Hữu Tài

Health coach Trần Lan Hương: “Phụ nữ dễ mất cân bằng và căng thẳng hơn đàn ông”

Bài viết nổi bật

– Một vị trí cao cùng thu nhập đáng mơ ước không đủ để chị hài lòng với cuộc sống trong quá khứ?

– Sự thỏa mãn về vật chất từng làm tôi vui chút đỉnh nhưng đánh đổi lại là áp lực. Càng lên chức, tôi càng mất ngủ, stress, mất kiểm soát về cân nặng. Khi không còn sức lực để đánh đổi, liệu tôi có thể hạnh phúc với danh vọng và tiền bạc hay không? Khoảng trống trong tâm hồn khiến tôi quyết phải thoát khỏi con đường ấy, bắt đầu một lối sống lành mạnh hơn với việc chăm sóc sức khỏe, lắng nghe nội tâm và cân bằng cuộc sống.

– Có điều gì thật khác giữa con người chị trước đây và bây giờ?

– Trước đây tôi dùng sự cầu toàn để tạo áp lực cho bản thân. Còn bây giờ tôi hiểu mọi sự không phải lúc nào cũng vận hành theo ý mình, cứ để mọi thứ đến một cách tùy duyên.

health-coach-tran-lan-huong-2

– Nghe như thái độ buông xuôi và phó mặc cho số phận?

– Ngược lại là đằng khác. Tôi vẫn cần cố gắng bằng 100% niềm say mê, còn kết quả đến đâu phụ thuộc vào nhiều điều kiện khác, dù thế nào tôi cũng chấp nhận. Ví như khi đã cố gắng hết sức nhưng người bạn yêu không trở về bên bạn, chẳng lẽ lại cho rằng mình không đủ tốt hay cố sống cố chết để cứu vãn hay sao? Hãy bình yên và tìm kiếm hạnh phúc mới. Đó chính là tùy duyên.

– Ngoài tùy duyên, chị có còn nguyên tắc nào trong cuộc sống?

– Có chứ, nhưng tùy duyên vẫn là nguyên tắc cao nhất, nó sẽ hóa giải tất cả những điều còn lại. Ví dụ về dinh dưỡng, tôi chỉ ăn thực phẩm tự nhiên nhất có thể, nhưng khi đi gặp bạn bè, tôi không thể khăng khăng áp dụng điều ấy, càng không thể bắt mọi người phải ăn theo mình. Lúc đó, tùy duyên chính là có gì ăn nấy, chọn những món mình cho rằng lành hơn tất cả những thứ khác.

Huấn luyện viên sức khỏe, yoga Trần Lan Hương
• Sinh năm 1973
• Từng là chuyên viên kinh tế Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Tp.HCM; Giám đốc Đầu tư Quỹ Hỗ trợ doanh nghiệp vừa và nhỏ SEAF (Mỹ).
• Năm 2014, nhận chứng chỉ chuyên gia tư vấn dinh dưỡng và sức khỏe, được chứng nhận bởi Hiệp hội thực hành không dùng thuốc Hoa Kỳ (AADP).

Tôi thích “gieo” hơn là áp đặt, kể cả với người sống cùng một mái nhà. Giả dụ, không thể vì thấy người ta cần học cách cân bằng mà ép họ tập thiền. Thay vào đó, tôi sẽ chia sẻ những lợi ích về thiền, và kiên nhẫn chờ đến khi họ cảm thấy phù hợp. Dù vì mục đích nào, bực tức và nôn nóng chưa bao giờ là cách hiệu quả để bày tỏ sự yêu thương.

– Đã tiếp xúc với nhiều người thuộc cả nam và nữ giới, theo chị đâu là những vấn đề mà hai phái thường gặp? Liệu có sự khác biệt về giới trong những rắc rối của đời sống hiện đại?

– Có một điều khá thú vị là nam giới thường chiếm tỉ lệ nhiều hơn ở các khóa học liên quan đến thiền hay cân bằng cuộc sống. Các học viên nam của tôi đều là những người đã lớn tuổi hoặc có trải nghiệm tương đối, vì đến giai đoạn đó, người đàn ông mới có nhu cầu lớn trong việc tìm hiểu bản thân và thế giới xung quanh.

Nữ giới sống thiên về cảm xúc và hay quan tâm đến người khác nên sẽ chiếm đa số trong các khóa học về dinh dưỡng và sức khỏe. Cũng vì thường chú ý đến suy nghĩ nội tại, phụ nữ thường dễ mất cân bằng và căng thẳng hơn đàn ông trong nhiều trường hợp.

– Chẳng hạn như họ dễ gặp chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế về hình thể hơn phái mạnh?

– Đúng, nhưng nguyên nhân lớn còn nằm ở truyền thông và những lời quảng cáo sản phẩm chăm sóc sắc đẹp. Hình ảnh quá hoàn hảo được người ta xây dựng nên đã trở thành khuôn mẫu xã hội khiến nhiều phụ nữ muốn bản thân cũng phải được như vậy. Người có điều kiện thì lao vào cuộc đua dao kéo, người yếu thế hơn thì cảm thấy tự ti hoặc bị chấn thương tâm lý, rối loạn ăn uống khi áp dụng những biện pháp cực đoan, gây di chứng lên cơ thể.

Mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng biệt, vẻ đẹp ấy toát ra từ thần thái, sự tự tin, ngôn ngữ và nguồn năng lượng tích cực. Sẽ rất bất hạnh nếu chúng ta không nhìn ra được điều ấy mà cứ mải miết chạy theo những cuộc đua.

"Dù vì mục đích nào, bực tức và nôn nóng chưa bao giờ là cách hiệu quả để bày tỏ sự yêu thương"
“Dù vì mục đích nào, bực tức và nôn nóng chưa bao giờ là cách hiệu quả để bày tỏ sự yêu thương”

10s Q&A

Điều gì khiến chị lo sợ nhất?

Sức khỏe của người thân xấu đi.

Điều gì chị chưa hài lòng về bản thân?

Trong tôi vẫn còn sự cầu toàn.

Điều gì chị muốn thay đổi nhất?

Không gì cả.

Điều gì khiến chị tiếc nuối?

Không biết đến những kiến thức chăm sóc sức khỏe sớm hơn.

Điều quan trọng nhất của lối sống lành mạnh?

Đừng tìm kiếm cái “nhất” vì khái niệm đó rất tương đối, hãy chỉ tìm kiếm
cái hơn thôi.