“Chợ” công sở

Tin Tức

Ngày trước người ta hay bảo rộn như cái chợ. Và mọi thứ ví von đều lấy từ cái chợ ấy: đứa nào lắm mồm bị gọi là con mẹ hàng cá, đon đả xởi lởi thì bị ví như bà thím bán rau. Ngày nay, một hình thức chợ đã lan đến các… công sở. Nhưng chợ này giống kiểu chợ đêm, không ồn ào náo nhiệt như chợ thường, âm thầm thôi, ba bốn người một chợ. Nước sẵn đấy, uống đi mà nói. Nước chè mới pha dành để tiếp khách hoặc tiếp dân, nhưng khách khứa và dân chúng thi thoảng mới có một người, thành ra nước ta tự pha rồi ta tự uống để ta tự nói và ta tự sướng.

Ảnh minh họa – Nguồn Internet

Cậu nào mới chân ướt chân ráo vào cơ quan thì lát sau đã có người đến xoa đầu, bảo cậu học gì mà về đây. Dạ, trường này lớp này nơi này năm này. Ừ, thế tốt rồi, con tôi cũng tuổi với cậu đấy, nó học nước này nói ngoại ngữ này giờ làm chỗ này lương thế này này. Là bắt đầu khoe. Khiến cho cái cậu chân ướt chân ráo mất đi ngay niềm kiêu hãnh ngày đầu nhiệm sở, tự thấy mình kém cỏi. Ông kia thấy cậu này im, chăm chú lắng nghe, tưởng nó đang khâm phục cha con mình, lại khoe tiếp thêm vài đứa con nữa cho nó phục sát đất luôn. Vậy là sự khoe của mình tự dưng làm nhục người khác.

Nơi công sở ai cũng tỏ ra bộ mặt quan chức, nghiêm nghị. Tay lúc nào cũng vân vê tờ báo hoặc vài tờ công văn. Rằng ta đây bận lắm nhé, việc ngập đầu nhé, dân có muốn ý kiến ý cò gì thì cũng thưa thưa thôi nhé. Thế là anh cán bộ càng rỗi rãi. Chà, không có việc gì làm cũng buồn. Buồn thì đi buôn… dưa lê. Cầm nguyên tờ báo ấy vo lại thành cái ống, gõ gõ vào bàn tay kia, rồi tìm một phòng nào có người để tán hươu tán vượn.

Đây rồi, phòng này có thằng hút thuốc, thể nào mình vào nó chả mời một điếu. Y chang, cậu trong phòng kia cũng còn trẻ, theo phép lịch sự rút bao thuốc Mèo ra nói mời chú hút với cháu một điếu cho vui. Ừ, thằng này xem ra biết điều, thay vì cảm ơn, chú xin tặng cho mày một vài bài học. Này thì làm ở đây cố phấn đấu kiếm cái ghế cháu ạ, êm cái đít đã mới chắc cái bụng.

Ông kia vừa nhấp thuốc vừa nhả khói vừa nói. Chuyện gì chẳng ra chuyện gì nhưng cứ tuôn cái đã. Anh chàng đang ngồi làm việc không thể tập trung, vẫn cứ cặm cụi giả vờ đang say sưa. Thì ông cũng nói say sưa. Lát sau đã có thêm vài ông tương tự vào góp chuyện. Anh có chuyện nhà, tôi có chuyện xóm, anh có chuyện con, tôi có chuyện vợ, anh có chuyện xe hơi, tôi có chuyện nhà lầu… tất tần tật đem vào góp để thành cái chợ.

Anh cán bộ trẻ không thể đuổi những người kia được, toàn bậc cha chú cả, và cũng không thể bỏ phòng mình được. Thôi thì ngồi yên đấy, cố gắng đừng góp thêm chuyện và cũng đừng để lọt tai chữ nào cả. Nhưng xem ra khó mà tách mình ra khỏi cái chợ ấy. Vì thể nào người ta cũng lôi anh vào một câu chuyện nào đó. Chẳng hạn mách nước cho anh đi chỗ này chỗ kia làm. Đi đi, tớ không phải đuổi cậu đâu, tớ muốn tốt cho cậu thôi. Bằng cấp như cậu về ngồi đây nó phí lắm. Cậu trẻ ngồi yên, nãy giờ đã nhịn không nói thì cứ im luôn, mặc người ta nói gì cũng gật đầu cho xong. Im lặng cũng là một cách trả thù – cậu nghĩ. Nhưng cái ông cán bộ thâm niên nghĩ khác, nó im lặng có nghĩa là nó đồng ý. Vậy thì nói tiếp, tớ chỉ cho đường này đường nọ mà chạy. Dạy đời không tốn một đồng xu, cố mà nghe đi con. Nhưng lớp trẻ không cần dạy khôn kiểu ấy, họ cần được dạy về những chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp chứ không phải thứ mánh khóe vặt vãnh.

Mỗi ngày đến cơ quan nhà nước không phải để nghe, người ta cần được làm việc, cần được phục vụ nhân dân để thấy xứng đáng với đồng lương của mình. Chỉ khổ cho mấy cái anh tre trẻ thèm khát làm việc, họ đâu có ngờ một nửa thời gian phải dành để lắng nghe, họp hành và họp chợ. Vẫn phải thế thôi. Chạy đâu cho thoát.

Theo Tuổi trẻ

Thực hiện: depweb

07/10/2012, 08:01