Bộ ảnh về thế hệ trẻ em bị lãng quên ở Trung Quốc và hồi chuông cảnh báo đau lòng về giá trị gia đình

ĐẸP KIDS

Vì câu chuyện “cơm áo gạo tiền” muôn thuở mà không ít trẻ em bị lấy đi đặc quyền quý giá nhất là được ở bên cạnh gia đình, đối mặt với một tuổi thơ thiếu thốn cả vật chất và tinh thần. 

Trong hơn 3 năm, nhiếp ảnh gia Ren Shichen (phóng viên ảnh của tờ báo kinh tế Xibu ở Lan Châu – Cam Túc) đã đi khắp Trung Quốc chụp hơn 100 bức ảnh chân dung – cũng đồng nghĩa với hơn 100 hoàn cảnh trẻ em bị lãng quên – phần lớn tại tỉnh Cam Túc, nơi miền quê nghèo của đất nước tỷ dân.  Mỗi đứa trẻ được chụp ảnh trong lớp học với thông điệp được viết trên bảng đen sau lưng. Phía bên trái bảng là hình vẽ các em muốn thể hiện, bên phải là điều các em muốn gửi gắm đến bố mẹ hoặc bày tỏ nỗi lòng giấu kín bấy lâu.

Có những đứa trẻ sinh ra trong gia đình khó khăn. Vì mưu sinh, các phụ huynh buộc phải rời bỏ con mình, kiếm việc làm ở những thành phố lớn và xa xôi. “Nhiều bậc phụ huynh rời xa con mình khi chúng chỉ mới lên một hoặc hai tuổi. Khi họ gọi điện về nhà, chúng không bắt máy, thậm chí còn không muốn gặp lại. Sợi dây gắn kết tình cảm thiêng liêng, điều đặc trưng của mỗi gia đình dường như bằng không” – Ren chia sẻ hoàn cảnh của các em.

Bé Gou Lingyu (6 tuổi, trường tiểu học Gaomiao – tỉnh Balipu) viết: “Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? Mẹ bỏ đi khi con chỉ mới 6 tháng tuổi. Bố cấy lúa ngoài đồng, vất vả nấu từng bữa cơm và đưa chúng con đi học mỗi ngày. Mẹ sẽ về với con, đúng không?”.
Bé Wang Zixuan (8 tuổi, trường tiểu học Gaomiao – tỉnh Cam Túc) viết: “Con nhớ bố mẹ lắm. Bố mẹ đi làm xa và con đã không được gặp hai người trong suốt 3 năm qua”.
Bé Zhao Jinbao (7 tuổi, trường tiểu học Matan – tỉnh Cam Túc) viết: “Bố ơi, khi nào bố về với con? Bố con đi kiếm tiền ở thành phố Bạch Ngân, còn mẹ mỗi ngày vẫn nấu ăn và ra đồng làm việc”.

Bên cạnh những em bé phải ở xa cha mẹ, ta vẫn thấy ấm lòng vì có những bậc phụ huynh chấp nhận kiếm ít tiền hơn, chịu cảnh sống thiếu thốn hơn nhưng được ở gần con cái.

Bé Wang Baohua (11 tuổi, trường tiểu học Majiawan – tỉnh Cam Túc), viết: “Bố cháu ở rể. Cháu yêu bố lắm, ông thường xuyên mua sắm cho cháu. Bố mẹ cháu rất yêu thương nhau. Ông bà ngoại cũng thương bố”.

Đói nghèo là nguồn cơn của mâu thuẫn, tệ nạn và cả những rủi ro trong cuộc sống. Đã có rất nhiều đứa trẻ bị cướp mất cha hoặc mẹ chỉ vì chữ “nghèo”.

Bé Ma Haishan (trường tiểu học Bulengou – tỉnh Cam Túc) viết: “Sau này cháu muốn trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người. Bố cháu đã qua đời vì bệnh dạ dày vào năm 2012. Cháu nhớ bố nhiều lắm”.
Bé Ma Jincai (7 tuổi, trường tiểu học Bulengou – tỉnh Cam Túc) viết: “Bố cháu gặp tai nạn khi đào mỏ than năm 2011. Chính chú cảnh sát là người đã cứu bố ra khỏi đó. Vì vậy, khi lớn lên cháu muốn trở thành cảnh sát để giúp đỡ thật nhiều người”.
Bé Zhang Zhiyi (7 tuổi, trường tiểu học Longmenmajia – tỉnh Cam Túc) viết: “Mẹ không cho bố đánh bạc. Bố ơi, con xin bố đừng cờ bạc nữa. Mỗi lần thua hết tiền bố trở về nhà, mẹ lại tức giận và lao vào đánh bố. Con rất sợ khi chứng kiến cảnh tượng đó”.
Bé Li Guojun (14 tuổi, trường tiểu học Majiawan tỉnh – Cam Túc) viết: “Hãy hạnh phúc ở bên kia thế giới mẹ nhé… Hồi năm cháu 11 tuổi, mẹ đã tự sát trong một lần cãi nhau với bố. Cháu nhớ mẹ lắm”.
Bé ZhaoMin (7 tuổi, trường tiểu học Donghe – tỉnh Cam Túc) viết: “Mẹ cháu bỏ đi vì bố nghiện ngập. Bố giờ đã đi làm xa, cháu không biết ông ấy ở nơi nào. Cháu đang ở cùng với ông bà nội”.

Số liệu thống kê ở Trung Quốc vào năm 2015 đã liệt kê những ảnh hưởng tiêu cực mà trẻ em nước này phải gánh chịu: 80% trẻ em thiếu vắng vòng tay bố mẹ khi bị bắt nạt đều không biết nói với ai, và đa số (90%) không tâm sự với bố mẹ ở xa về khó khăn chúng gặp trong cuộc sống. Theo số liệu từ tòa án Trung Quốc, trong vài năm qua, tỷ lệ tội phạm vị thành niên tăng trung bình 13% mỗi năm; trong đó trẻ em thiếu sự chăm sóc của bố mẹ chiếm 70% số án phạm tội, và có 5% án bạo lực. Theo thống kê hồi năm 2016, có khoảng 9,02 triệu trẻ em dưới 16 tuổi ở vùng nông thôn Trung Quốc không được sống cùng cha mẹ.

Năm 2018, bức ảnh “Đứa trẻ tóc đóng băng” Wang Fuman với mái tóc bị băng tuyết bám dày sau quãng đường gần 4.8 km đến trường học được chia sẻ trên mạng xã hội Trung Quốc đã hướng dư luận chú ý nhiều hơn đến chất lượng cuộc sống của thế hệ tương lai

Bộ ảnh giàu cảm xúc này đã giúp Ren Shichen đã giành giải ba “Giải thưởng Nhiếp ảnh Thế giới” của Sony hạng mục ảnh chân dung năm 2017. Không chỉ truyền tải chân thật hoàn cảnh của các bé, điều đặc biệt khiến bộ ảnh của Ren Shichen ý nghĩa hơn cả chính là lời kêu gọi hãy quan tâm đến thế giới nội tâm của những đứa trẻ ấy nhiều hơn. “Tôi muốn kể cho người Trung Hoa và thế giới một thước phim tự sự chân thực về những con người ở ngay chính đất nước mình” – Ren bộc bạch, thoáng chút trầm ngâm trên gương mặt nhiếp ảnh gia.

Trẻ em giống như một tờ giấy trắng, câu nói này luôn đúng trong mọi hoàn cảnh gia đình. Những ước mơ trở thành cảnh sát, bác sĩ là điểm sáng duy nhất trong cuộc đời của những cô, cậu bé đang đối mặt với sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần trong quãng thời gian đầu đời. Các con cần có cha mẹ để giúp chúng thực hiện ước mơ thật đẹp ấy, và các bậc phụ huynh, xin hãy cố gắng để ở gần con mình hơn, đồng cảm và thấu hiểu nguyện vọng từ tâm hồn ngây thơ ấy.

Thực hiện: Huyền My Trương

11/08/2019, 07:00

Thiết bị điện tử khiến tình cảm gia đình ngày càng xa cách

ĐẸP KIDS

Các thiết bị điện tử, mạng xã hội ngày càng phổ biến giúp con người giao tiếp dễ dàng và nhanh chóng dù ở bất cứ nơi đâu nhưng nó cũng khiến giao tiếp trực tiếp giữa người với người bị lãng quên.

(Nguồn: Vnews)

Các thiết bị điện tử, Internet, mạng xã hội và các ứng dụng tiện ích ngày càng phổ biến giúp con người giao tiếp dễ dàng và nhanh chóng dù ở bất cứ nơi đâu.

Tuy nhiên, có những lúc giao tiếp trực tiếp giữa người với người bị lãng quên vì chúng ta chỉ tập trung sử dụng các thiết bị điện tử. Tình cảm gia đình ngày càng xa cách, đó là thực trạng của rất nhiều gia đình hiện đại ngày nay.

Mẹ mải xem điện thoại, con bị cửa thang máy nuốt tay; mẹ mải xem điện thoại, không biết con chết đuối ở bể bơi; mẹ mải xem điện thoại con suýt rơi khỏi lan can,… là những vụ tai nạn thương tâm không đáng có, là bài học nhãn tiền cho hành vi “nghiện công nghệ” của một bộ phận phụ huynh hiện nay…

Mặc dù không thể phủ nhận những tiện ích mà những chiếc điện thoại thông minh mang lại thế như rõ ràng từ yêu thích đến lệ thuộc chỉ cách nhau một ranh giới mong manh. Mà đôi khi để nhận thức được vấn đề chúng ta phải đánh đổi bằng chính hạnh phúc gia đình, thậm chí bằng chính mạng sống của những đứa con…

Chuyên gia tâm lý Giao Giao: Những điều mẹ cần dạy con trai để trở thành người đàn ông lịch thiệp, tử tế

ĐẸP KIDS

“Tôi giải thích cho một cậu bé lên 10, thế nào là thương mẹ. Tôi bảo cháu, thương mẹ không phải là nói ngọt với mẹ, vâng lời mẹ, nói tuỳ mẹ khi mẹ hỏi con ăn gì. Thương mẹ là biết, mẹ cực kỳ vất vả, mẹ cần được chăm sóc quan tâm. Là nhận ra mẹ rất đau lưng, sinh hai ba đứa con, phải làm việc 12-14 tiếng mỗi ngày, em còn nhỏ nên mẹ ít khi được nghỉ ngơi. Cậu bảo, con có thấy mẹ mệt đâu, mẹ lúc nào cũng khỏe. Tôi giật mình lo, khi con tưởng mẹ khỏe, mẹ giỏi, con sẽ chả cần giúp chả cần lo gì cho mẹ nữa vì mẹ lúc nào cũng ổn. Nếu mẹ dạy con thế thì con chỉ lo mỗi con thôi.” – Chuyên gia tâm lý (CGTL) Giao Giao chia sẻ về cách dạy con trai.

CGTL Giao Giao cho biết, chị thường ngồi xuống trò chuyện với bất cứ cậu bé nào mà chị gặp. Chị thường hỏi các cậu bé: “Điều gì cho con biết, con được yêu?”. Và câu trả lời ngộ nghĩnh bất ngờ của trẻ con khiến chị nhận ra nhiều điều. Từ đó, chị đã rút ra những điều quan trọng gửi đến các bà mẹ có con trai.

Chuyên gia tâm lý Giao Giao và con trai (sinh năm 1999). Giao Giao cho biết, khi con còn bé, chị luôn nói cho con biết, mẹ rất yếu, mắt rất kém, rất vất vả, vì thế cậu rất thương mẹ. Khi trưởng thành, cậu là một chàng trai chu đáo biết quan tâm đến người khác, sống trách nhiệm và có gu thời trang rất đẹp. Hiện chàng trai 20 tuổi đang làm thêm mentor cho thanh niên trẻ trong dịp hè.

Đẹp xin gửi tới các bà mẹ những bài học mà CGTL Giao Giao tóm lược lại sau nhiều cuộc trò chuyện với các cậu bé:

– Mẹ có con trai phải nhận ra rất sớm, con trai mình là một người đàn ông đang trưởng thành. Ý thức về tình yêu thương cụ thể với mẹ chính là điều giúp con biết quan tâm, từ việc nhỏ như hỏi mẹ ăn gì khi gọi món, rót cho mẹ cốc nước, kiểm tra giúp mẹ xem có quên gì khi rời quán không, cầm hộ mẹ cục sac pin xem đã sạc đầy chưa. 8 tuổi, các con có thể bắt đầu chăm sóc, quan tâm mẹ rồi, sợ nhất các bà mẹ khi con lấy vợ rồi vẫn hàng ngày pha sữa mang lên phòng cho con.

– Mẹ cần tâm sự với con trai về những khó khăn vất vả của mình như một người bạn, một đồng minh. Một người hiểu mình nhất, thương mình nhất để nương tựa và bênh vực. Mẹ cởi mở thú nhận sự yếu đuối hay khó khăn cũng giúp con dễ tỏ bày khi lớn lên, cho con trung thực đối diện với vấn đề phức tạp. Nhiều gia đình mâu thuẫn trầm trọng mà bố mẹ cố giấu sự bất hòa, tưởng tốt cho con mà lại gây chấn thương nặng hơn cho con khi biết cả hai nói dối mình. Con lớn lên thiếu tự tin, thiếu chân thành, lúc nào cũng nói dối về tình cảm của mình, rất khổ.

– Mẹ cần dạy con trách nhiệm: Trông em, lo công việc nhà là điều quan trọng để độc lập và tự tin. Một đứa trẻ biết giúp mẹ trông em, lo cho em khi ra ngoài là một đứa trẻ ý thức về trách nhiệm, chỉ cần có ý thức lo cho mẹ cho em, là sẽ trở thành đàn ông tử tế khi trưởng thành. Đừng nghĩ con bé nhỏ mà không giải thích, không nhờ giúp. Mở hộ cửa xe, xách hộ mẹ cái túi, dẫn em ra ngồi chỗ khác cho mẹ nói chuyện với khách. Từ những việc bé nhỏ, mà đàn ông cần học để biết tế nhị, biết thương yêu. Mẹ không dạy trách nhiệm là gì, làm sao trẻ biết được?

– Mẹ cần dạy con quan tâm, không phải lúc nào cũng con muốn cái này, con thích cái kia. Con muốn gì quan trọng y như mẹ muốn gì, bố cần gì, em cần gì. Hỏi ý nhau, bàn bạc tôn trọng sở thích của nhau, đi ăn, đi xem phim hay đơn giản chọn chỗ ngồi cũng biết quan tâm đến người khác. Có làm mẹ mới biết quan tâm đến người khác chính là yêu thương. Dạy con quan tâm, dạy con thấu hiểu là để con biết yêu khi trưởng thành. Bất cứ một cô gái nào được con yêu sẽ vô cùng hạnh phúc. Không phải vì con đẹp trai học giỏi nhà giàu, mà vì được quan tâm thấu hiểu. Mẹ không dạy kỹ, thì con vô tâm hời hợt lơ đãng với tình cảm và nhu cầu người khác. Lớn lên ích kỷ chỉ biết mình.

CGTL Giao Giao cho rằng: “Mẹ cần tâm sự với con trai về những khó khăn vất vả của mình như một người bạn, một đồng minh. Một người hiểu mình nhất, thương mình nhất để nương tựa và bênh vực.”

– Mẹ cần cho con nhận ra tình thương yêu mà con được nhận từ mọi người, từ một lời khen chân thành một món ăn ngon hay một món quà nhỏ. Để con biết yêu thương cụ thể là gì. Là cho nhau tự do, là tôn trọng sở thích cá nhân và sự khác biệt, là không bắt người khác theo ý mình. Tình thương yêu có nghĩa là làm mọi điều cho người mình yêu được vui được hạnh phúc. Người khắt khe phán xét người khác- họ chỉ yêu chính họ thôi.

Tôi thường nhìn các cậu bé, nhớ ra con tôi khi còn nhỏ. Từ khi cháu còn bé, tôi luôn nói cho con mẹ rất yếu, mắt rất kém, rất vất vả, chắc vì thế cháu rất thương mẹ. Tôi cũng cho cháu biết cụ thể thương yêu có nghĩa là gì. Là khi mình ở bên người mình thương yêu, là bố mẹ ông bà hay các em, mình phải biết họ đang cần gì, muốn gì để mình chăm sóc, quan tâm. Mình không phải là trung tâm vũ trụ, mình là đàn ông lịch thiệp tử tế. Điều này cực kỳ quan trọng. “Mẹ chỉ có con lịch thiệp tử tế”, tôi nghĩ thế, nên bất cứ khi con làm việc gì chướng, con kém lịch thiệp, tôi đều sửa cho con đến cùng.

Các bà mẹ không yêu chồng đừng sợ con giống bố, con chính là do bạn tạo ra.

Trần Mạn: nữ hoàng ảnh bìa làng giải trí Hoa ngữ

ĐẸP KIDS

Không phải các minh tinh hay ngôi sao ca nhạc nào của Trung Quốc mà chính Trần Mạn mới là “nữ hoàng ảnh bìa” của làng giải trí Hoa Ngữ. Đơn giản bởi nữ nhiếp ảnh gia này chính là người thực hiện vô số ảnh bìa cho các tờ báo lớn phiên bản Hoa ngữ như Vogue, Elle, Harper’s Bazaar,…

Là một trong số ít các nhiếp ảnh gia tài sắc vẹn toàn nổi tiếng nhất Trung Quốc, Trần Mạn được ngợi ca là người thay đổi hình ảnh Trung Hoa, định hình ngành công nghiệp thời trang, thậm chí là “Annie Leibovitz của Trung Quốc”,… Nhưng có lẽ chẳng bao giờ là đủ để chúng ta bàn luận hay hiểu về Trần Mạn – người phụ nữ với khao khát hợp nhất vẻ đẹp đương đại phương Đông với yếu tố mỹ thuật đặc sắc của phương Tây trong từng bức hình của mình – chỉ bằng những lời tán dương hoa mỹ.

Xóa mờ ranh giới giữa nhiếp ảnh và thiết kế đồ họa

Một trong những điều khiến phong cách cũng như lối tư duy của người phụ nữ này trở nên đặc biệt có lẽ phải kể đến bối cảnh xuất thân của cô. Trần Mạn sinh năm 1980 trên mảnh đất thảo nguyên Mông Cổ nhưng lại lớn lên tại khu phố cổ Hồ Đồng gần Quảng trường Thiên An Môn (Bắc Kinh). Trưởng thành trong bối cảnh đất nước bắt đầu chuyển mình sau cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976), Trần Mạn sớm thấm nhuần những giá trị văn hóa và truyền thống của quê hương. Đó là lý do vì sao, người ta luôn thấy trong những tác phẩm của cô chưa bao giờ thiếu vắng dáng hình đất nước.

Kết hợp hình ảnh Trung Quốc đương đại với các biểu tượng và không gian lịch sử luôn là tiêu chí hàng đầu của nữ nhiếp ảnh gia.

Từ lúc còn nhỏ, Trần Mạn đã có năng khiếu về thiết kế đồ họa, đặc biệt yêu thích hội họa và thư pháp. Cô theo học tại Học viện Hý kịch Trung ương tiếp đến là Học viện Mỹ thuật Trung ương Bắc Kinh để rèn giũa và trau dồi thêm tiềm năng của mình. Và cũng trong thời gian ấy, cô bắt đầu khai phá niềm say mê chụp ảnh thời trang. Năm 23 tuổi, tài năng của Trần Mạn tỏa sáng khi cô được thử sức chụp ảnh bìa cho Tạp chí thời trang Vision trong 2 năm 2003-2004, và nhanh chóng nhận được sự chú ý trong giới nhiếp ảnh thời trang nhờ phần hậu kỳ hình ảnh độc đáo trước giờ chưa từng thấy – áp dụng thành thạo kỹ thuật siêu thực để tạo hiệu ứng bắt mắt.

Đảm đương phần hậu kì cho hình ảnh, Trần Mạn đã biến các người mẫu thành những nhân vật giả tưởng và siêu thực, làm mờ ranh giới giữa nhiếp ảnh và thiết kế đồ họa – chưa có ai thực hiện kỹ thuật photoshop kiểu này ở Trung Quốc lúc bấy giờ.

Ngôi sao của làng nhiếp ảnh thời trang Hoa ngữ

“Những ký ức đầu tiên của tôi về nhiếp ảnh có lẽ giống với hầu hết người Trung Quốc thuộc thế hệ của tôi: những tấm ảnh chụp ảnh tại Quảng trường Thiên An Môn – nơi không chỉ gắn với nhiều sự kiện mang tính lịch sử mà còn được xem là biểu tượng của đất nước chúng tôi” – Trần Mạn kể lại. Có thể nói, nhiếp ảnh với Trần tiểu thư là điều không có trong kế hoạch nhưng lại chính là thứ giúp cô phát huy được tiềm năng vô hạn của mình.

Không chỉ kín tiếng, Trần Mạn còn là mẫu phụ nữ phân biệt rạch ròi giữa công việc và đời sống cá nhân nên người ta chỉ biết rằng nữ nhiếp ảnh gia 39 tuổi hiện đã lấy chồng người Mỹ – Raphael Ming Cooper (người đồng sáng lập Society Skateboards) và có 2 nhóc tì xinh xắn.

Và khao khát muốn hình ảnh của một Trung Quốc với những thăng trầm lịch sử tiến ra thế giới chính là ngọn nguồn cho mọi sự sáng tạo của cô: “Tôi muốn cho mọi người thấy một Trung Quốc đương đại là như thế nào và cái đẹp của người Trung Quốc là ra sao. Thế giới vẫn cho rằng người Trung Quốc ai cũng giống ai, trăm người một nét mặt nhưng thật ra chúng tôi có 56 tộc người khác nhau”, nữ nhiếp ảnh gia sinh năm 1980 chia sẻ.

Dù bước chân vào nhiếp ảnh – địa hạt vốn có rất ít cơ hội dành cho nữ giới, Trần Mạn không vì thế mà vội vàng đi theo xu hướng chung của làng nhiếp ảnh lúc bấy giờ. Trái lại, cô càng thêm trung thành với quan điểm nghệ thuật ban đầu đã vạch ra. Chính cách tiếp cận và góc nhìn độc đáo ấy đã khiến sự nghiệp của Trần Mạn ngày càng thăng hoa.

Bên cạnh tài năng nhiếp ảnh xuất chúng, Trần Mạn còn chinh phục tất cả ánh nhìn khi sở hữu khuôn mặt xinh đẹp và vóc dáng quyến rũ nhiều người mơ ước.

Tại Trung Quốc, người ta gọi Trần Mạn là “nữ hoàng ảnh bìa” bởi cô là nhiếp ảnh gia được “chọn mặt gửi vàng” thực hiện ảnh bìa cho các tờ báo lớn phiên bản Hoa ngữ như Vogue, Elle, Harper’s Bazaar, Marie Claire, Cosmopolitan, i-D, Grazia, The Times,… và làm việc với vô số ngôi sao từ Á sang Âu: Vương Phi, Chương Tử Di, Lưu Gia Linh, Châu Tấn, Phạm Băng Băng, Lý Băng Băng, Rihanna, David, Victoria Beckham, Benedict Cumberbatch, Nicole Kidman, Candice Swanepoel,…

Dưới ống kính của Trần Mạn, mọi vẻ đẹp dường như ở một chuẩn mực rất khác.
Một số tác phẩm ấn tượng do Trần Mạn thực hiện: “Long Live the Motherland” (2010) – “Four Seasons: Spring” (2011) – “The Astronaut” (2003)

Bên cạnh đó, cô cũng được nhiều thương hiệu quốc tế xa xỉ ủy quyền cho các chiến dịch sáng tạo của họ, cụ thể là Dior, Prada, Dolce & Gabbana, Gucci, Coach, Adidas, Swarovski, La Mer,… Ngoài ra, những tác phẩm ảnh chụp đặc sắc của cô cũng được triển lãm ở các bảo tàng uy tín như “The Astronaut” (2003) tại Bảo tàng Victoria và Albert (London – Anh), “Long Live the Motherland” (2010) và “Four Seasons: Spring” (2011) tại Bảo tàng Nghệ thuật châu Á (California – Mỹ).

Trần Mạn chính là Trần Mạn, không phải là “Annie Leibovitz của Trung Quốc”

Trước một làn gió tươi mới và độc đáo như vậy, người ta tự hỏi nguồn cảm hứng của người phụ nữ này đến từ đâu, và có điều gì khác ngoài những giá trị văn hóa và hình ảnh đất nước trong trái tim cô? Nữ nhiếp ảnh gia từ tốn cho biết: “Người truyền cảm hứng cho tôi là phóng viên ảnh đầu tiên của Trung Hoa nhận được giải Pulitzer – tiền bối Lưu Hướng Thành. Anh ấy trưởng thành trong bối cảnh Trung Quốc phải đối diện với cuộc Cách mạng Văn hóa nhưng vẫn duy trì được một tâm thế sống lạc quan. Thái độ và cách đối diện tích cực với cuộc sống của anh được truyền tải vào những bức ảnh và điều đó thắp lên ngọn lửa trong tim tôi”.

Trần Mạn trên trang bìa của Harper’s Bazaar vào tháng 8/2015 và đây cũng là lần đầu tiên có một nhiếp ảnh gia xuất hiện trên trang bìa. Và không chỉ có Harper’s Bazaar, Trần Mạn còn xuất hiện trên trang bìa Grazia, L’Offciel, For Him, Cosmopolitan,…

Trong 6 năm liên tiếp (2013-2018), Trần Mạn được tổ chức Business of Fashion 500 vinh danh là nhiếp ảnh gia có tầm ảnh hưởng và góp phần định hình ngành công nghiệp thời trang. Những tác phẩm của cô ấn tượng đến nỗi khiến thế giới phải ngả mũ thán phục và gọi cô bằng danh xưng của huyền thoại nhiếp ảnh khác: Trần Mạn – “Annie Leibovitz” của Trung Quốc. Nhưng thay vì tự hào, Trần Mạn bày tỏ: “Nếu nói về phong các chụp ảnh tôi đang theo đuổi thì đó là sự hòa trộn. Bạn sẽ dễ nhận thấy luôn có sự hội tụ của điện ảnh, hội họa và triết lý Đông – Tây trong hầu hết tác phẩm của tôi, khác với phong cách thực tế hay tư liệu đặc trưng của bà Annie Leibovitz”.

Không chỉ giữ vai trò nhiếp ảnh gia, Trần Mạn còn là diễn giả khách mời tại nhiều cuộc hội thảo như Pen Wharton China Summit 2016, Harvard China Forum 2016, Đại học Thanh Hoa – Bắc Kinh 2017,…

Trước câu hỏi nghệ thuật đương đại Trung Hoa có đủ tầm vóc để vươn tới đỉnh cao thế giới hay không, Trần Mạn khẳng khái đáp: “Tôi muốn dùng nghệ thuật tạo hình của mình như một thứ ngôn ngữ đầy hàm súc, tinh tế và ý vị. Nghệ thuật là thứ tồn tại không biên giới và hình ảnh là ngôn ngữ không cần bất kỳ sự chuyển ngữ nào. Cách truyền tải giàu cảm xúc và đa chiều như thế sẽ chứng minh rằng: người Trung Hoa không hề tụt hậu so với thế giới”.

Một diễn giả nói rằng: “Trần Mạn khiến người ta sốc trong từng nét màu, từng đường phối cảnh, từng bố cục và từng ánh nhìn của nhân vật. Cô khiến người ta không thể nhìn qua bức hình mà không chú tâm hết mực”.

Năm 2018, Trần Mạn đã cho ra đời ứng dụng dựng hình ảnh và video có tên Big Shot (Da Pian) với mong muốn thu ngắn khoảng cách của mọi người với nghệ thuật. “Chúng tôi muốn khuyến khích mọi người sống, cảm nhận và chia sẻ những xúc cảm rung động bằng các thước phim ngắn tự dựng. Tôi hy vọng mọi người sẽ không còn bất kì sự chần chừ hay dang dở nào trong việc lưu giữ điều tuyệt vời trong cuộc sống”, nữ nhiếp ảnh gia nói về dự án đầu tiên cô kết hợp cùng Apple.

Trần Mạn chính là nơi giấc mơ Đông – Tây gặp gỡ và quyện hòa vào nhau.

Từ buổi đầu bỡ ngỡ với làng nhiếp ảnh đầy ngả rẽ, đến khi ở thời kì đỉnh cao của sự nghiệp, cô vẫn luôn tâm niệm rằng giới hạn duy nhất chính là bản thân mình. Và dường như không có bất kỳ ai hay tiêu chuẩn nào định nghĩa được Trần Mạn. Bởi dù nữ nhiếp ảnh gia có nhận được bao nhiêu lời tán dương hay danh xưng lẫy lừng đến đâu, vẫn có một sự thật chưa bao giờ thay đổi: đó là mỗi lần người ta chiêm ngưỡng tác phẩm của cô, đều không khỏi trầm trồ rằng đúng là “Một phong cách rất Trần Mạn”.

Trở thành vũ công múa cột ở tuổi 73 tuổi: Không bao giờ là quá muộn để theo đuổi ước mơ

ĐẸP KIDS

Đi ngược lại xu hướng nhàn hạ của phần đông các ông bà lão, gạt qua những lời dèm pha ác ý về múa cột, suốt 8 năm qua bà Đới Đại Lệ (Dai Dali, sinh năm 1946) chỉ tập trung vào một việc duy nhất: theo đuổi giấc mơ “trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất” Trung Quốc. “Tôi sẽ nhảy cho đến ngày đôi chân này không còn đi được nữa” – bà Đới quả quyết. 

Sau khi dành phần lớn quãng đời làm việc tại một hiệu sách, năm 2005 bà Đới Đại Lệ (Thành Đô – Tứ Xuyên, Trung Quốc) nghỉ hưu. Thay vì tận hưởng tuổi già an nhàn như bao người lớn tuổi khác, bà quyết định tham gia lớp học khiêu vũ, vì rằng: “Tôi không muốn cuộc sống của mình trở nên nhàm chán”. Và bà đã nhanh chóng tìm thấy tình yêu với múa cột – một loại hình nghệ thuật kết hợp giữa nhảy và nhào lộn, với điểm nhấn đạo cụ là chiếc cột.

Dù thử qua nhiều thể loại như latin, múa dân gian… nhưng môn thể thao duy nhất có thể có thể khiến bà thấy yêu thích là múa cột.

Trong khi hầu hết những người lớn tuổi ở Trung Quốc chọn Thái Cực quyền hoặc khiêu vũ gia đình để rèn luyện sức khỏe thì ở tuổi 65, bà Đới Đại Lệ lại theo đuổi một môn thể thao mà đến người trẻ tuổi nhất cũng phải e dè. Bởi múa cột yêu cầu người tập phải thực hiện các động tác bằng tất cả bộ phận trên cơ thể, đòi hỏi phải tuân theo các quy tắc vô cùng nghiêm ngặt của người hướng dẫn, sự khéo léo, khả năng chịu đau và chuẩn xác về mặt thời gian. Đó là chưa kể, thách thức lớn nhất đến từ việc phải kết hợp nhuần nhuyễn các kỹ năng múa ba lê, múa bụng, nhảy tango.

Một khi đã thành thục, môn thể thao này sẽ giúp cơ thể chúng ta được giải phóng.

Khi được hỏi về lý do tại sao quyết tâm học một bộ môn thể thao khó nhằn này, bà Đới vui vẻ nói: “Múa cột là một môn thể thao có lợi cho sức khỏe, tăng cường sức mạnh, sự dẻo dai và vẻ đẹp hình thể. Tôi thấy múa cột rất tuyệt vời và bản thân giống như một chú chim được tự do bay lượn. Tôi rất thích cảm giác quay tròn trong không trung”. Thế mới thấy, tuổi già đâu có nghĩa là không thể vui sống những tháng ngày rực rỡ, cháy hết mình vì một niềm say mê có vẻ bất khả thi nào đó.

Dù trong quá trình tập luyện bị đau rất nhiều lần và các vết bầm tím kéo dài cả tuần bà vẫn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ từ bỏ môn thể thao “khó nhằn” này

Nếu đã một lòng sống với giấc mơ thì dù có bao nhiều vết bầm tím hay chấn thương cũng không ngăn được người phụ nữ 73 tuổi này. Để cải thiện kỹ năng tốt hơn, bà thậm chí còn dựng một cây cột ngay trong phòng ngủ để luyện tập. Sau nhiều năm khổ luyện, giờ đây bà đã có thể thực hiện nhiều động tác múa cột ấn tượng, đòi hỏi kỹ thuật cao và thậm chí cả các bài múa vòng treo mình trên không trung cực khó.

Sau 8 năm khổ luyện, bà Đới Đại Lệ đã trở thành cái tên được nhiều người biết đến trong bộ môn thể thao này.
Vào ngày 14/7/2015, bà Đới Đại Lệ đã được mời đến trình diễn trong đêm chung kết của “Giải vô địch khiêu vũ múa cột thế giới” được tổ chức tại Bắc Kinh – Trung Quốc.

“Biết người biết ta, trăm trận trăm tháng”. Bà Đại Lệ biết thể lực mình kém, không thể học nhanh như những cô gái trẻ, nhưng bù lại bà vẫn chăm chỉ tập luyện hàng ngày. Việc bà mạnh dạn tham gia các cuộc thi trong và ngoài nước chính là minh chứng cho niềm đam mê ấy. Năm 2015, bà là thí sinh cao tuổi nhất trong bộ môn của mình và cũng là người giành chiếc huy chương vàng “Cuộc thi múa cột toàn quốc” lần thứ 5 ở nhóm tuổi của mình. Danh hiệu bà đạt được đã nối dài danh sách những điều kỳ diệu mà “hội người cao tuổi” khiến thế giới phải kinh ngạc.

Bà Đới biểu diễn trong chương trình truyền hình thực tế “Thanh xuân của họ” (Đài Loan) và đã giành giải vô địch với số điểm cao nhất.

Bà tiếp tục tham gia các chương trình như “Amazing Chinese”, “Asia ’s Got Talent”, “Thời thanh xuân của họ”… để từng bước hoàn thành giấc mơ lớn trong đời, đó là: “Tôi muốn thế giới thấy rằng một vũ công cao tuổi đến từ Trung Quốc có thể biểu diễn nghệ thuật múa cột. Không chỉ vậy, tôi còn muốn mình trở thành vũ công lớn tuổi nhất làm được điều này”. Năm 2017, bà xuất hiện trên chương trình “Little Big Shots” của đài NBC cùng MC gạo cội Steve Harvey. Câu chuyện về giấc mơ trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất ở Trung Quốc một lần nữa lan tỏa những thông điệp tích cực và đáng quý cho khán giả trên toàn thế giới.

Câu chuyện về ước mơ trở thành vũ công múa cột cao tuổi nhất Trung Quốc và Đới Đại Lệ đã khiến thế giới ngả mũ thán phục.

Những động tác thành thục cùng sự khéo léo uyển chuyển của bà trên sân khấu thật khó để người ta tin rằng bà đã bước qua tuổi 70. Mỗi khi người khác đề cập đến vấn đề tuổi tác, bà luôn đáp lại rằng: “Tuổi tác chỉ là con số, tôi nghĩ mình vẫn còn rất trẻ. Trong tương lai, tôi vẫn muốn thể hiện sự thanh lịch và nét duyên dáng của mình trên sân khấu thế giới”.

“Tôi muốn chứng minh rằng chỉ cần đủ kiên trì thì tuổi tác cũng chỉ là những con số” – bà kết luận.

Hơn cả việc bứt phá giới hạn tuổi tác, sự dũng cảm theo đuổi sở thích, bước qua những lời dèm pha rằng “múa cột chỉ gắn liền với hình ảnh tiêu cực” của bà mới là điều khiến người ta càng thêm nể phục: “Gia đình và bạn bè đều lo lắng cho tôi nhưng tôi biết mình có thể làm được, theo đuổi múa cột không có gì nguy hiểm hay đáng xấu hổ. Múa cột với tôi không đơn thuần chỉ là một mục tiêu phải đạt được, mà là một mục đích lớn lao. Đây đơn thuần là một bộ môn thể thao và nó không hề thô tục hay thiếu đứng đắn. Tôi sẽ nhảy múa cho đến ngày đôi chân này không còn di chuyển được nữa thì thôi.” – Bà hạnh phúc chia sẻ.

Bí quyết giúp cuộc sống hôn nhân hạnh phúc đến đầu bạc răng long

ĐẸP KIDS

“Hãy sống hạnh phúc bên nhau đến đầu bạc răng long nhé!”. Cặp đôi nào cũng từng nghe câu chúc kinh điển này trong ngày trọng đại của đời mình, nhưng chẳng ai đưa cho bạn bí kíp nào về việc nên làm gì để đi bên nhau đến hết cuộc đời cả.

1. Kiểm soát cân nặng

Đọc đến đây, nhiều người sẽ nghĩ rằng: “Vợ chồng chứ có còn là người yêu đâu. Chúng ta lấy nhau vì tính cách, tâm hồn (hay 1001) lý do khác, chuyện cân nặng thì có quan trọng gì”. Thế nhưng, kết quả của một nghiên cứu ở nước Anh đã chỉ ra rằng sau khi vợ/chồng béo hơn, nguy cơ người còn lại tăng cân cao đến 37%. Việc tăng cân sau khi kết hôn khiến chúng ta mất đi sức hấp dẫn trong mắt bạn đời và gây ra những ảnh hưởng tiêu cực đối với sức khỏe gia đình. Do đó, các cặp vợ chồng nên duy trì chế độ ăn uống lành mạnh, thường xuyên tập thể thao để duy trì vóc dáng.

2. Xây dựng kế hoạch tài chính

Vấn đề tiền bạc thường là nguyên nhân hàng đầu gây ra các cuộc cãi nhau của các cặp vợ chồng. Khi tình hình tài chính gặp vấn đề, cuộc sống hôn nhân sẽ là điều đầu tiên chịu ảnh hưởng. Vì vậy, các cặp vợ chồng nên thảo luận cùng nhau để tìm ra nguyên tắc chi tiêu sinh hoạt hợp lý. Nên có một khoản tiền chung, và chia thu nhập cố định thành những khoản riêng tiện quản lý và theo dõi.

3. Cùng xây dựng các nguyên tắc trong gia đình

Một nghiên cứu của Đại học Wisconsin-Madison, Mỹ chỉ ra rằng trong giai đoạn 5-10 năm đầu của cuộc hôn nhân chính là thời điểm xảy ra nhiều bất đồng trong mối quan hệ vợ chồng. Vì vậy, trong giai đoạn này, các cặp vợ chồng nên cùng nhau thảo luận, tìm ra hướng giải pháp chung cho từng vấn đề thay vì tìm cách rạch ròi “chuyện anh, chuyện tôi”.

4. Coi trọng đời sống tình dục

Các cặp vợ chồng chỉ cần duy trì tiếp xúc gần gũi, lượng hormone liên quan đến stress sẽ giảm. Bên cạnh đó, bạn nên để ý đến “chất lượng” thay vì tuần suất ân ái giữa hai vợ chồng.

5. Linh hoạt ứng phó với thay đổi

Những thỏa thuận về tài chính, việc nhà của các cặp vợ chồng xây dựng từ khi họ 20, 30 tuổi cần điều chỉnh nếu xảy ra những thay đổi. Ví dụ như khi một trong hai người thất nghiệp thì cần bàn bạc để vượt qua khó khăn, hay khi gia đình có thêm thành viên mới, cũng không thể có chuyện “việc nhà chỉ là của phụ nữ”.

6. Tâm sự cùng bạn bè

Bên cạnh việc bàn bạc và thảo luận giữa hai vợ chồng, bạn có thể tâm sự những chuyện khó khăn với bạn bè của mình, biết đâu họ có cách giải quyết hay và phù hợp mà bạn có thể làm theo.

7. Đủ tinh tế khi chăm sóc đối phương

Khi vợ/chồng bị bệnh, người được chăm sóc thường xuyên cảm thấy tội lỗi và chán nản, nhưng đôi khi cũng cảm thấy bị gò bó, không thoát ra được những cảm xúc tiêu cực khi ngã bệnh. Vì vậy, hãy trở thành một người chăm sóc tận tâm, không những thấu hiểu người bạn đời, giúp họ cảm thấy lạc quan hơn mà còn cần giúp bản thân duy trì sự lạc quan đó. Nếu cảm thấy không thể cáng đáng hết, bạn cũng có thể tìm đến sự giúp đỡ từ người thân để bản thân không gục ngã vì kiệt sức.