Vợ chồng ca sĩ Hoàng Bách: “Tết không phải của anh của em mà là của chúng mình”

Giải Trí

Hoàng Bách: “Vợ lăn vào bếp thì chồng cũng phải… lăn theo để đỡ đần”

Đã có một khoảng thời gian rất dài, khi chuyển từ Nam Định vào Sài Gòn sinh sống, tôi sợ Tết. Bởi lúc ấy tôi không cảm nhận được gì ngoài sự nhạt nhẽo, lại thiếu không khí lạnh đặc trưng của miền Bắc. Đến khi quen Thảo (vợ Hoàng Bách – PV) lại càng buồn hơn vì đấy là khoảng thời gian hai đứa phải xa nhau. Đó là lí do trong bài “Mình già đi cùng nhau” tôi viết: “Anh không đi về nhà anh. Em không đi về nhà anh. Ta thôi tạm biệt nhau mỗi khi tan hẹn hò. Anh sẽ đi về nhà em. Xin cho đôi mình về chung”. Chỉ đến khi lập gia đình và đón những đứa con chào đời, tôi mới lại có cảm giác mong chờ Tết và niềm vui kéo mãi đến tận giờ này.

hoangbach_deponline_3

Để có thể dành trọn vẹn thời gian bên gia đình trong những ngày này, tôi gói ghém công việc trước 30 Tết và quyết không nhận show diễn nào. Các thành viên sẽ cùng
nhau mua sắm, dọn dẹp và trang hoàng nhà cửa. Chồng Bắc, vợ Nam nên điều không thể thiếu là phải sắm đủ cả mai, cả đào. Mùng 1 đến mùng 3 thì hai vợ chồng đưa các con sum họp với ông bà nội ngoại, những ngày còn lại thì dắt nhau đi du lịch.

Tôi không quan niệm việc nhà cửa, bếp núc là của riêng phụ nữ. Ở nhà tôi, ai giỏi việc gì thì đảm nhận việc ấy. Vợ tôi là “thủ lĩnh” lên kế hoạch mọi thứ còn tôi và các con giữ chức vụ “tay sai”. Tết mà nhìn vợ đầu tắt mặt tối là điều tôi không cam tâm. Cái gì giản tiện được thì mình cứ chủ động bớt đi.

Trong những ngày ấy, tôi sẽ làm tài xế chở vợ đi chợ, khuân vác đồ đạc. Hoặc năm nào gia đình có nấu bánh chưng thì người không có hoa tay nào như tôi nhận việc kỳ cọ nồi, nhóm bếp, ngồi canh lửa. Nói chung tôi thấy việc gì mình có thể làm được thì lao vào làm hết. Thật lòng, tôi thích không khí cả nhà vừa làm, vừa đùa giỡn trêu chọc nhau rồi ngồi xuống thảnh thơi nhìn ngắm mọi thứ.

hoangbach_deponline_12

“Tết không phải của riêng anh, riêng em mà là của chúng mình.” Muốn vậy thì vợ lăn vào bếp, chồng cũng phải… lăn theo để san sẻ đỡ đần chứ không phải ngồi chờ cơm bưng nước rót. Tôi luôn trân trọng những giây phút cuối cùng của năm, khi hai vợ chồng có thời gian ngồi uống với nhau tách trà hay nhấp ly rượu vang, cùng ngắm lại những gì đã trải qua suốt 12 tháng. Nhìn thời gian trôi qua trên mái tóc mình, trên bàn tay hay gương mặt người mình yêu.

Với tôi, cái Tết hoàn hảo không cần mâm cao, cỗ đầy mà mang đúng nghĩa đoàn viên, sum vầy, gặp lại những người mình yêu thương. Quan trọng hơn là có thể dành thời gian du xuân cùng nhau vài ngày.

Thanh Thảo: “Tết sướng hay khổ là do mình”

Trong ký ức của tôi, những ngày giáp Tết cho đến tận ra mùng, mẹ cứ phải tất bật từ sáng đến tối. Không lui cui quét dọn chỗ nọ chỗ kia thì cũng cặm cụi nấu nướng. Có năm, Tết vừa hết hôm trước thì ngày sau mẹ cũng đổ bệnh. Dù mang tâm lý sợ Tết nhưng sau khi kết hôn, tôi thẳng thắn chia sẻ với chồng (ca sĩ Hoàng Bách – PV), hai đứa thống nhất ăn Tết theo tiêu chí gọn, nhẹ. Hàng năm, nhà tôi cứ đúng một lịch: ngày 29,30 Tết thì cúng kiếng, mùng 1 đến mùng 3 thì thăm họ hàng hai bên, những ngày còn lại để dành du xuân.

hoangbach_deponline_10 hoangbach_deponline_15

Bản thân phụ nữ khi đến dịp lễ lạt bao giờ cũng lo toan hơn người đàn ông. Lí do đơn giản vì phụ nữ chú trọng vào chi tiết, thích trang hoàng nhà cửa, thức ăn đủ đầy để đón bạn bè người thân đến chơi. Trong khi đàn ông lại thường không quá cầu kỳ về mặt hình thức. Khi đã nghiệm ra điều này, tôi hiểu rằng Tết sướng hay khổ đều là do mình.

Vì đàn ông thường hơi vô tâm, các chị em phụ nữ cần chồng giúp việc gì nên chủ động nói ra. Như lúc tôi mới lập gia đình, có những chuyện tôi đinh ninh chồng mình đã hiểu nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Đến lúc mình bày tỏ, anh Bách mới ồ à: “Em nói thì anh mới biết”. Cứ chia sẻ cùng chồng những gì bạn muốn họ làm giúp, kể cả những điều mình thấy khó chịu. Cứ nhẫn nhịn mãi sẽ thành thói quen, lâu dần sẽ chẳng thể nào vui ra ngoài mặt.

hoangbach_deponline_6

Tuy nhiên khi đánh tiếng nhờ chồng, phụ nữ cũng phải khéo léo. Bởi người ta vẫn thường dành lời ngọt ngào để giao tiếp bên ngoài xã hội, nhưng lại quên mất điều ấy cũng rất cần khi bước vào cửa nhà. Những người thân bên cạnh mới là người mình cần nghĩ suy trước khi nói nhất. Mình phải biết lựa lúc chồng đang rảnh rỗi rồi ngọt ngào một câu: “Anh ơi, mai anh không bận việc gì thì mình đi sắm Tết. Có mấy món đồ nặng em không bê được, em cần anh giúp”. Cứ như vậy, có ông chồng nào lại nỡ từ chối mình. Kể cả khi chính tôi thiếu sót, quên trước quên sau, anh Bách cũng hay lựa lời với tôi, thay vì càu nhàu: “Em ơi ngày 28 rồi sao em chưa mua cái nọ, cái kia” thì anh nói nhẹ nhàng hơn “Nhà mình còn thiếu mấy món này, khi nào em sắp xếp được thì mình đi mua nhé”.

Suy cho cùng, phụ nữ đừng nên đặt nặng hai chữ “đảm đang” lên vai mình. Cứ chuẩn bị mọi thứ vừa sức, và biết cách san sẻ công việc cho bạn đời. Tết vốn dĩ mang ý nghĩa đoàn viên, sum vầy nên mâm cao cỗ đầy vẫn không bằng giây phút mình ngồi quây quần bên nhau. Đừng quên, Tết vui là chính!

Bài: Mỹ Khánh

04/02/2019, 07:00

Hoàng Bách: “Con khiến chúng tôi quyết định phải show những điều tử tế”

Giải Trí

Phan Anh – những người đàn ông và… di sản để lại

Phan Anh viết: “Sự tử tế như danh hào Mark Twain đã nói, đó là thứ ngôn ngữ người điếc có thể nghe và người mù có thể đọc. Còn nếu ai không nghe và đọc được, có lẽ, họ không phải là người”  – Điều này cả bốn ông bố của “Bố ơi! Mình đi đâu thế..”: Trần Lực, Hoàng Bách, Anh Khang đều quyết giữ lại như là di sản họ dành tặng con mình.

Chúng tôi gặp họ để nghe những chia sẻ về câu chuyện ấy!

– Bốn người các anh: Trần Lực – Anh Khang – Hoàng Bách và Phan Anh – thấy mình có gì chung sau khi tham gia “Bố ơi! Mình đi đâu thế?” mà lại gắn kết với nhau lâu như vậy?

– Lúc đầu cũng bốn ông bốn góc, vì chúng tôi mỗi người một lĩnh vực với chỗ đứng khác nhau và cá tính khác nhau. Nhưng rồi kết nối lại thì mình thấy bọn mình đều là những gã đàn ông trân trọng nhau. Và càng về sau, tôi càng thấy chúng tôi có sự nể phục dành cho nhau. Đàn ông có được sự nể nhau khó lắm.

Hoàng Bách và con trai – Tê Giác

– Anh có thể chia sẻ hình dung của mình trước và sau khi hiểu rồi trở thành anh – em với ba ông bố còn lại?

– Trong bốn anh, tôi thân với anh Khang trước vì có cơ hội làm việc với nhau nhiều. Anh Khang công việc thì kỹ tính, nhưng ngoài đời lành và hiền lắm. Còn lại sự bỡ ngỡ là dành cho anh Trần Lực và Phan Anh.

“Tôi rất ít khi gặp một người nào đó khiến mình nể phục về tầm tư duy, khả năng phân tích, đánh giá tình hình và chuẩn bị mọi thứ. Phan Anh – một người vừa khôn khéo vừa có tư chất, đã khiến tôi nghĩ mình phải thay đổi suy nghĩ”

Trước đây tôi tưởng tượng anh Trần Lực khác – một gã cũ kỹ, trong đầu tôi nghĩ – thời của các ông qua lâu rồi, chắc là chậm tiêu lắm đây… Nhưng gặp ông ấy là hết hồn, vì ông ấy cập nhật hơn mình gấp nhiều lần. Ông ấy chơi Facebook xoành xoành, điện thoại đổi liên tục, xe cộ rất am tường – toàn chơi những thứ mình mê, mà toàn trên mình một bậc. Kể cả âm thanh, ông ấy am tường và chơi rất oách. Ông ấy đánh đàn cũng oách luôn, lại còn hát hay nữa (cười).

Rồi khi nói chuyện với nhau, tôi nhận ra ông anh này có rất nhiều thứ để mình học. Một người đã trải qua đủ biến cố, rồi tự quẳng mình vào đủ nơi, đủ thứ chuyện nhưng luôn giữ được cho bản thân phong thái ung dung và cách nhìn tươi tắn về tất cả mọi thứ bằng con mắt hóm hỉnh. Anh Lực vừa giỏi, vừa khôn, vừa đàn anh, tôi thực sự rất nể.

Còn Phan Anh, trước tôi từng có nhiều dịp làm việc cùng, chủ yếu trên phương diện MC và ca sĩ, thậm chí một vài show diễn tôi và Phan Anh còn có trục trặc với nhau, nên khi gặp, có sự tôn trọng dành cho nhau, nhưng kết thân thì tôi nghĩ chắc khó lắm. Tôi tự phán xét và đưa ra định kiến sẵn như vậy. Chưa kể tôi rất ghét đàn ông đỏm dáng (cười) và hơi kỹ tính.

Hoàng Bách và gia đình hạnh phúc của mình

Nhưng tiếp xúc sâu hơn, tôi thấy Phan Anh giỏi. Sau chuyến đi đầu tiên trở về, tôi nói với vợ ngay: “Anh phải thay đổi cách nhìn về cậu Phan Anh này em ạ”. Tôi rất ít khi gặp một người nào đó khiến mình nể phục về tầm tư duy, khả năng phân tích, đánh giá tình hình và chuẩn bị mọi thứ. Phan Anh – một người vừa khôn khéo vừa có tư chất, đã khiến tôi nghĩ mình phải thay đổi suy nghĩ, nhưng trong đầu vẫn chưa thuần phục hoàn toàn. Về sau này tôi mới hiểu, cả hai chúng tôi đều chung cung hoàng đạo là Sư Tử, mà hai con sư sử đực không bao giờ gặp nhau mà ưng ngay nhau cả (cười).

Giờ đây, thời cơ hai anh có thêm cơ hội để hiểu biết về nhau đã đến rất nhiều để tôi thấy cậu này là bạn được. Cậu ấy là người chân thành trong vẻ ngoài khéo miệng (cười).

Chúng tôi gặp nhau khi tất cả đã là những gã trai bước qua tuổi 30 nên không dễ thân thiết như thời trẻ. Nhưng chúng tôi đã bước qua những rào cản đó để sống với nhau chân tình. Giờ đây mỗi lần gia đình tôi và anh Khang ra Hà Nội hay hai gia đình Phan Anh, anh Lực vào Sài Gòn, chúng tôi đều hội ngộ.

– Trẻ con là lý do các anh gặp gỡ và gắn kết. Anh có nghĩ trẻ con là lý do khiến các ông bố thay đổi?

– Con là điều quyết định để chúng tôi phải show những điều tử tế, nuôi dưỡng những điều tử tế. Cho dù tôi tin trong mỗi người đàn ông cơ bản đều có sự tể tế, nhưng khi người đàn ông quyết định đưa chuyện tử tế ra như một câu chuyện của đời mình, nó mang tính định hướng dành cho con rất nhiều. Có lẽ chúng tôi đều mong ước cho con có một một cuộc đời tử tế nên thấy cần thiết phải thể hiện và lan truyền điều đó.

Tôi tin sự tử tế là một việc phải được rèn luyện. Tử tế có trong mỗi người như một cái mầm cây, nếu rèn luyện thường xuyên nó sẽ thành thói quen: sống một cách tử tế, làm việc một cách tử tế, đối xử với nhau một cách tử tế, nếu không tập luyện nó sẽ mai một. Chuyện đơn giản như đi đường – tôi thỉnh thoảng bị thổi phạt bởi các cảnh sát giao thông nhưng đa phần được thể tất. Nếu tận dụng sự nổi tiếng của mình, tôi có thể lạm dụng điều đó, nhưng nghĩ đến con, tôi không cho phép mình làm như vậy nên luôn tự điều chỉnh hành vi của bản thân. Tôi làm mọi việc để trở thành tấm gương: làm đúng, nghĩ đúng… cho mình và cho con.

Vì thế, những việc Phan Anh làm gần đây thực sự khiến tôi lay động. Tôi thực sự cảm phục người bạn của mình. Cậu ấy có tư chất, có tấm lòng và cách để nhân rộng hạt giống tâm hồn cho mọi người, để nhiều người được đánh thức điều tốt đẹp bên trong. Chính bản thân tôi cũng giật mình.

– Anh đã tham gia cùng Phan Anh thế nào trong công việc ủng hộ đồng bào vùng lũ vừa qua?

– Tôi chỉ tham gia được 1/3 hành trình với Phan Anh, chủ yếu hỗ trợ về mặt tinh thần là chính. Nhưng hình ảnh và tinh thần mình mang tới cùng những người bạn, với đầu tàu là Phan Anh theo mình nó rất cần thiết, tạo ra sức mạnh để xã hội nhìn thấy Phan Anh không lẻ loi. Phan Anh đã không lẻ loi cả về sức lực, tài chính trong suốt chặng đường. Và tôi muốn con một ngày nào đó khi được xem facebook hay đọc báo, nó sẽ hiểu được một điều quan trọng: khi làm việc tốt, mình sẽ không lẻ loi.

Xã hội hiện tại khiến rất nhiều người sợ lên tiếng tẩy chay cái xấu vì họ sợ lẻ loi. Nhưng qua chuyện Phan Anh làm mọi người đã đồng ý với nhau rằng, người tốt vẫn nhiều hơn kẻ xấu, họ được củng cố niềm tin rằng, khi làm điều tốt, mình không cô đơn.

– Anh nhìn nhận thế nào về các khái niệm: “đánh bóng” và “trách nhiệm đàn ông” trong câu chuyện của Phan Anh?

– Phan Anh không làm việc này để củng cố tên tuổi, vì cát sê của cậu ấy chắc chắn bây giờ đã rất cao, cậu ấy cũng rất nhiều show. Chỉ cần chăm chỉ làm việc là cậu ấy có rất nhiều tiền. Nhưng Phan Anh đã gác lại mọi việc để làm việc đã làm. Tôi tin Phan Anh dù chẳng ai giao nhiệm vụ nhưng vẫn thấy nhân rộng lòng tốt là một trách nhiệm. Kiếm tiền nuôi con tốt đã rất hay, nhưng có lẽ là chưa đủ trách nhiệm của người đàn ông với xã hội. Chúng tôi cũng như Phan Anh, muốn dạy con trai trách nhiệm với xã hội.

Gần đây tôi đọc được một câu chuyện ở đâu đó rằng, môi trường sống cũng quan trọng như những điều mình đang làm. Con người không thể hạnh phúc nếu môi trường sống xung quanh không hạnh phúc. Cách lên tiếng  bằng hành động như Phan Anh là một cách cải tạo môi trường sống. Một người chỉ biết giữ sự sạch sẽ cho ngôi nhà mình, bỏ mặc đường phố, bầu trời, thì con của họ đó vẫn phải hít thở bầu không khí ô nhiễm mà anh ta không góp phần giữ  nó trong sạch.

– Vậy về những viên đá  đã ném vào Phan Anh – ở ngày đầu tiên trong chiến dịch này, anh nghĩ cần đến bao nhiêu lòng bao dung với họ?

– Tôi nghĩ có những người mà công việc của họ là ném đá, nhưng tôi thích câu hát này: “Lúc tim em ngừng đập, quê hương nhớ hoài đó em”. Cuộc đời mỗi người hữu hạn lắm, nếu mình thêm một lời tử tế, đời mình được lời thêm một điều tử tế, mình thêm một lời mạt sát, đời mình lỗ một lời tử tế và thêm một lời mạt sát. Vậy mỗi người chọn thái độ sống ra sao sẽ nhận được về mình điều tương ứng. Tôi không đủ khả năng và trách nhiệm để dạy sống cho người khác, tôi chỉ tin rồi ai cũng đến lúc trái tim ngừng đập, bản thân sẽ biết mình đã đáng sống một cuộc đời tử tế hay phí hoài cuộc đời bởi những ganh ghét, thù hằn.

“Tôi tin Phan Anh dù chẳng ai giao nhiệm vụ nhưng vẫn thấy nhân rộng lòng tốt là một trách nhiệm. Kiếm tiền nuôi con tốt đã rất hay, nhưng có lẽ là chưa đủ trách nhiệm của người đàn ông với xã hội. Chúng tôi cũng như Phan Anh, muốn dạy con trai trách nhiệm với xã hội.Vì thế, những viên đá hay những tâm địa không tốt thì cần gì phải bận tâm”.  

Với tôi, những việc Phan Anh đã làm là đáng ngưỡng mộ và cần được nhân rộng.

– Các anh đã nói gì với Phan Anh trong lúc dư luận bên ngoài có những lúc chưa hẳn đứng về phía anh ấy?

– Chúng tôi luôn sát cánh với Phan Anh ngay từ bước đầu tiên khi Phan Anh trở thành người được công chúng đặc biệt chú ý. Tôi sống trong nghề này đủ lâu để biết cái gì là thực chất, cái gì là chiêu trò. Khi xác nhận việc này là thực, tôi bốc máy gọi cho Phan Anh và nói: “Chú cứ yên tâm, anh luôn ở bên cạnh”. Đôi khi tôi viết: “Chú Phan Anh, chú nhớ nhé, tôi luôn tự hào và sát cánh cùng chú”. Anh Trần Lực cũng viết cho Phan Anh trên Facebook những dòng động viên. Đó là những việc chúng tôi có thể dành cho nhau khi không thể gặp gỡ. Đàn ông rất khó khen nhau, nhưng khi đã hiểu phục nhau rồi, chuyện đó trở nên đơn giản.

Chúng tôi đều hiểu, nếu mình không lên tiếng cho những điều thuộc về chân lý, điều phi lý sẽ lên ngôi, vì nghĩ thế mà mình cần lên tiếng, chứ chúng tôi đều hiểu nhau rồi. Ủng hộ chân lý cũng là một cách đánh trả điều phi lý. Im lặng với cái xấu đôi lúc là đồng lõa với nó. Cách người dân yêu quý Phan Anh, chứng tỏ một điều, trong lòng nhân dân, cái tâm tốt vẫn là số đông.

– Cảm ơn những chia sẻ của anh Hoàng Bách!

Bài: Hải Khôi

Ảnh: Nhân vật cung cấp

logo

 

Bà xã Hoàng Bách: Trai miền Bắc khó tính nhưng… tinh tế

Giải Trí

Hơn 10 năm trước, Thanh Thảo là một thành viên của nhóm người mẫu Hoa Học Đường. Kể từ khi lập gia đình, Thanh Thảo bỗng dưng mất hút trên sàn diễn. Một thời gian sau, khán giả mới biết hóa ra “hậu phương vững chắc” hay “bà xã đại gia” của ca sĩ Hoàng Bách mà báo chí hay nhắc đến, chính là người mẫu Thanh Thảo ngày nào.

Chồng Bắc vợ Nam – từng “phát điên” vì tính cách khác biệt 

– Chị có thể chia sẻ lý do từ bỏ nghề mẫu về làm hậu phương cho chồng 10 năm trước – thời điểm mà anh Hoàng Bách – chồng chị không quá nổi tiếng, còn nghề mẫu được coi là sáng giá?

– Thật ra tôi dừng nghề người mẫu trước khi lấy chồng. Tôi bước vào thế giới người mẫu cũng vì bản tính… tò mò và ham vui đi theo bạn bè chứ không phải là đam mê thực sự, vì thế với tôi, nghề mẫu cũng chỉ dừng lại ở mức bán chuyên thôi. Sau khi thử sức, nhận thấy mình không phù hợp nên tự động dừng lại.

 

Dừng nghề mẫu, tôi tiếp tục kinh doanh đồ cưới, công việc tôi làm từ trước khi lấy chồng và duy trì cho đến khi có Tê Giác. Sinh con trai đầu lòng, tôi muốn dành thời gian cho con và gia đình nhiều hơn, nên chuyển sang đầu tư kinh doanh. Hiện tại tôi đã có một nhà hàng chuyên về thức ăn nhanh chứ không hẳn chỉ ở nhà làm nội trợ.

Gia đình hạnh phúc của Hoàng Bách – Thanh Thảo cùng hai con: bé trai Tê Giác – bá gái Meo Meo

– Đến bây giờ chị có thể “bật mí” lý do tại sao ngày ấy, ba mẹ chị không thích con gái lấy trai miền Bắc?

– Chuyện là thế này, khi còn nhỏ, nhà tôi sống cạnh một gia đình chồng Bắc,vợ Nam. Người chồng rất khó tính, hay nhắc nhở, la mắng vợ và các con, ông thường mắng rất to và rất… hay, hay đến mức mỗi lần ông la vợ con là hàng xóm tập trung lại để nghe. Thêm nữa, thời gian đó, có nhiều người ở Hà Nam Ninh (nay là Hà Nam-Nam Định-Ninh Bình) vào Đồng Tháp làm công nhân, ba mẹ tôi có thuê một số công nhân đó cho cơ sở sản xuất riêng của gia đình. Tiếp xúc với họ thấy rằng, con trai miền Bắc rất lanh miệng, tính cách lại có vẻ khó hơn trai miền Nam.

Cho nên từ bé, mẹ hay nói đùa với tôi: “Lớn lên đừng có lựa mấy anh trai Bắc nha con, mồm miệng không bằng, lại thêm vụng về nữa sẽ bị la tối tăm mặt mũi luôn đó” (cười).

Tiện đây tôi cũng đính chính, không phải ba mẹ tôi không thích con trai miền Bắc, là do ba mẹ sợ con gái vụng về không đủ tiêu chuẩn của các anh trai Bắc thôi (cười).

– Văn hóa khác biệt của miền Bắc và miền Tây khiến cho mối quan hệ của vợ chồng gặp những khó khăn gì? 

– Cũng hơi có chút khó khăn. Tôi là dân miền Tây 3 đời, những ai là dân miền Tây đều biết điều rằng, người miền Tây không xem trọng việc ăn uống như người miền Bắc, đói thì tìm thức ăn, ăn no là được, không quá cầu kỳ… Anh Bách là trai miền Bắc chính gốc, việc ăn uống hoàn toàn khác biệt, có thể nói là cầu kỳ hơn. Ví dụ, trong gia đình bên chồng, bữa cơm phải có ít nhất phải có 3 món: canh, mặn, xào… Nấu món miền nào phải ra món miền đó. Nhà phải có 3 bữa đầy đủ và phải đầy đủ chất..

Vì thế khi mới cưới rất hay giận nhau, mà buồn cười là chỉ giận vì chuyện… ăn thôi (cười).

Gia đình phải xây dựng trên nền tảng của hai người, mọi xung đột khác biệt phải được trao đổi và chia sẻ

– Rồi làm sao chị và anh Bách không còn giận nhau vì… ăn nữa?

– Ngồi xuống nói chuyện với nhau, mỗi người nhường nhau một bước. Tôi cố gắng học nấu nướng thêm, chồng bớt đi yêu cầu, rồi mọi thứ ổn dần. Đến bây giờ trong nhà mẹ Thảo nấu ăn cũng có hạng rồi đấy (cười).

Kinh nghiệm của vợ chồng tôi là gia đình phải xây dựng trên nền tảng của hai người, mọi xung đột khác biệt phải được trao đổi và chia sẻ. Tuyệt đối không đả kích hay làm tổn thương nhau.

– Chồng chị từng chia sẻ, vì chị ‘’manly’’ nên cũng khá “cứng đầu”, còn anh ấy tự nhận mình khá nóng tính. Vậy đã bao giờ chị bị tổn thương bởi tính cách đó của chồng chưa? Và ngược lại, đã bao giờ chồng chị “phát điên” vì sự ‘’cứng đầu’’ của vợ? 

– Có chứ, cả hai nhiều lúc cũng “điên” lên vì nhau, nhưng được cái hai vợ chồng đều biết giới hạn, lúc chồng mất bình tĩnh thì vợ đi nơi khác và ngược lại. Khi nào bình tĩnh mới nói chuyện tiếp.

“Tôi không có bí quyết gì ngoài cách luôn làm cho chồng hiểu và tin rằng, dù sự nghiệp anh ấy như thế nào, dù tất cả có quay lưng lại với anh, thì bên cạnh anh ấy luôn có gia đình nhỏ này.” – Thanh Thảo

Không có cụm từ “gánh nặng” và “hy sinh” trong cuộc sống vợ chồng

– Thường thì sẽ có một bên nhu và một bên cương, nhưng nhà chị thì cả hai đều… cương. Tính cách khách biệt đã bao giờ đẩy của anh chị đứng bên bờ vực nguy hiểm?

– Nhiều khi tôi cũng hay cắc cớ hỏi chồng “Đôi lúc em hay làm anh phát khùng, anh có bao giờ muốn “đổi vợ” không? Khi nào muốn thì nói nhé!“. Anh bảo, một cô là đủ rồi, đâu có dại làm lại từ đầu (cười).

– Chắc hẳn sẽ phải có “thỏa thuận” gì để hàng ngày không xảy ra “chiến tranh” chứ? 

– “Chiến tranh” là điều không tránh khỏi trong cuộc sống vợ chồng. Tôi nghĩ “chiến tranh” nhẹ nhẹ đôi lúc lại hay, vì sau “cuộc chiến” sẽ phải khắc phục hậu quả, điều đó làm cho cuộc sống vợ chồng trở nên thú vị hơn. Vợ chồng tôi luôn nhắc nhở nhau: Dù có như thế nào, bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không được làm tổn thương nhau. Làm tổn thương nhau là điều tối kỵ trong bất cứ mối quan hệ nào.

– Chồng chị ví anh ấy như cánh diều, còn chị đã nắm chặt dây. Để nắm chặt “cánh diều Hoàng Bách” chị làm thế nào?

– Ai cũng biết diều luôn bay theo gió, kéo căng thì diều sẽ đứt dây, chỉ có một cách duy nhất, giữ chặt nhưng không kéo căng dây.

 Sống với anh Bách 10 năm, chị có thay đổi suy nghĩ về trai miền Bắc?

  – Vẫn ấn tượng như lúc đầu tiên gặp trai Bắc, lanh miệng, khó tính hơn trai miền Nam, nhưng sâu sắc tinh tế hơn (cười).

– Anh Hoàng Bách cũng thường chia sẻ, chị là hậu phương, là chỗ dựa vững chắc cho anh ấy theo đuổi sự nghiệp âm nhạc, chị cảm thấy thế nào khi anh ấy nói như vậy? Bí quyết trở thành “hậu phương” vững chắc cho chồng của chị là gì?

– Tôi không có bí quyết gì ngoài cách luôn làm cho chồng hiểu và tin rằng, dù sự nghiệp anh ấy như thế nào, dù tất cả có quay lưng lại với anh, thì bên cạnh anh ấy luôn có gia đình nhỏ này. Tôi biết có nhiều người nghĩ, tôi phải có nhiều tiền lắm thì chồng mới nói như thế. Tôi khẳng định thêm một lần nữa, nếu một mối quan hệ bắt đầu bằng vật chất thì chắc chắn sẽ kết thúc nhanh chóng như cách nó đến.

– Nhưng chắc hẳn cụm từ “hậu phương vững chắc” cho một ông chồng nghệ sĩ cũng là một “gánh nặng”? Chị đã phải “hy sinh” những gì trong vai trò ấy? 

– Trong từ điển của vợ chồng tôi không có cụm từ “gánh nặng” và “hy sinh”. Mọi thứ chúng tôi làm cho nhau đều xuất phát từ tình yêu. Và những điều chúng tôi làm được cho nhau cũng chính là niềm vui của của cả hai.

Chỉ có một vấn đề như thế này, nếu trong gia đình bạn, một trong hai người là nghệ sĩ – để đảm bảo những đứa trẻ được lớn lên với sự dạy dỗ từ chính cha mẹ, chắc chắn người còn lại phải chủ động hoàn toàn thời gian của mình. Vì đặc trưng nghề nghiệp của người nghệ sĩ là phải xa nhà rất rất nhiều. Vì thế tôi chính là người còn lại đấy. Nhưng không có nghĩa là tôi chỉ ngồi ở nhà đợi chồng, tôi có công việc của mình, tôi có thu nhập riêng và hoàn toàn không phụ thuộc vào ai hết. 

Tôi cũng là người cực kỳ thích tìm tòi, mua sắm, nên việc sắm sửa trang bị cho những người xung quanh là niềm đam mê bất tận. Tôi thích sắm sửa cho người khác còn nhiều hơn bản thân mình. Chồng tôi hay đùa, “em có thời gian và điều kiện, chắc em cắm trại trong shopping mall luôn quá” (cười).

Là vợ nhưng cũng là phụ nữ, phải biết yêu bản thân và cơ thể của mình

–  Tôi thấy cả chị và anh Bách đều lãng mạn, trên mạng xã hội thỉnh thoảng lại thấy bố mẹ vắng nhà “trốn con” đi hẹn hò riêng?

– Chúng tôi không đơn giản trốn một buổi đâu, có khi là tận một tháng đấy!

Vì mùa hè nào các con cũng về miền Tây để thăm ông bà ngoại, ít thì 2 tuần nhiều thì một tháng. Lúc đó vợ chồng lai tranh thủ vi vu. Chúng tôi quan niệm, cho con sống xa mình trong một khoảng thời gian nào đó, cũng là cách để chúng “lớn lên”. Bên cạnh đó, vì tôi là người mê con quá mức, nên thỉnh thoảng anh Bách sẽ chủ động tách tôi ra khỏi chúng, để hai vợ chồng có thời gian riêng cho nhau (cười).

– Dù đã có hai con nhưng vóc dáng của chị vẫn khiến nhiều người ngưỡng mộ. Chị có thể chia sẻ với độc giả của Đẹp Online cách giữ gìn vóc dáng hanh xuân ấy?

– Tôi yêu và tự tin về cơ thể mình, ăn uống khoa học điều độ, ăn ít tinh bột, ăn những thứ cơ thể cần chứ không chỉ ăn những thứ mình thích. Tập thể dục, yoga. Luôn tìm cách để cơ thể vận động, tôi rất thích làm việc nhà, tự tay nấu nướng, lau dọn… và sống lạc quan vui vẻ.

Tôi nghĩ, bí quyết quan trọng đầu tiên là phụ nữ phải có ý thức làm đẹp cho bản thân. Làm đẹp để mình thích, mình hạnh phúc trước đã, rồi vẻ đẹp ấy sẽ lan tỏa cho những người bên cạnh.

– Nói thật lòng là có bao giờ chị tiếc nuối công việc người mẫu hay cuộc sống tự do?

– Tôi không tiếc nuối, nhưng nếu thời gian có thể quay trở lại thì chắc tôi sẽ làm được những điều hay ho hơn cho tuổi trẻ của mình (cười).

– Chị có ước mơ gì cho riêng chị ngoài gia đình?

Nhiều lắm! Nhưng một ý tưởng luôn nung nấu trong đầu là có một hãng thời trang cho trẻ con.

– Cảm ơn sự chia sẻ của chị Thanh Thảo!

– Cám ơn Đẹp online đã cho tôi cơ hội giao lưu cùng độc giả. Xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến các độc giả nữ của Đẹp online nhân ngày 20-10.

Một ngày của gia đình Hoàng Bách – Thanh Thảo và hai con Tê Giác – Meo Meo:

6 giờ 30: 3 mẹ con thức giấc, vệ sinh cá nhân, bố… ngủ

6 giờ 35: Tê Giác, Meo Meo tự chuẩn bị đồ đi học, mẹ làm thức ăn sáng

6 giờ 50:  2 con ăn sáng

7 giờ 5: Đưa các con đến trường,

8 giờ: Hai vợ chồng ăn sáng cùng nhau

9 giờ: Bắt đầu công việc riêng của hai vợ chồng

13 giờ:  Hai vợ chồng cùng ăn trưa

16 giờ: Bố đón các con.

17 giờ 30: Mẹ có mặt ở nhà và chuẩn bị bữa tối.

18 giờ 30: Cả nhà cùng ăn tối. Đây là bữa ăn rất quan trọng cuả gia đình nên tất cả mọi thành viên điều phải sắp xếp thời gian ưu tiên để có mặt đầy đủ.

19 giờ 30: Các con chuẩn bị bài cho ngày hôm sau 

20 giờ: Cả nhà chơi hoặc xem phim cùng nhau 

21giờ: Các con đi ngủ

(Lịch trình khi bố Bách không đi biểu diễn hoặc đi xa nhà)

Bài: Thùy Dương
Ảnh:
Nhân vật cung cấp
logo