Tất tần tật bí quyết hữu ích dành cho cô nàng mới bắt đầu chạy bộ

Sức Khỏe

Là bộ môn thể thao giúp đem lại nhiều lợi ích sức khỏe, chạy bộ đang được các nhà khoa học khuyến khích mỗi người nên thử tập luyện. Nhưng với người có nền tảng thể lực kém và chưa chuẩn bị kỹ trước khi bắt đầu, thì chạy bộ không đơn thuần là một thử thách mà còn có thể dẫn đến chấn thương bất cứ lúc nào. 

Khởi động kỹ trước khi chạy

Đặc điểm của việc chạy bộ là đôi chân sẽ chịu đựng trọng lượng của toàn bộ cơ thể trong suốt quá trình chạy. Bạn nên dành ra 10 phút thực hiện một số động tác khởi động và làm ấm người như xoay khớp cổ, khớp cổ tay, khớp cánh tay, vai, eo, hông, khớp đầu khối và cuối cùng là khớp cổ chân. Hoặc đơn giản, bạn có thể đi bộ một quãng ngắn cho cơ thể được “lên dây cót” nhẹ nhàng, làm quen dần với tốc độ.

Trang phục thoải mái

Trang phục gọn gàng, thoải mái sẽ giúp cho cơ thể cảm thấy thoải mái hơn khi chạy bộ. Bạn nên ưu tiên quần áo thể thao co dãn, thông thoáng, thấm hút mồ hôi thay vì trang phục bó sát hay chất vải thô.

Chọn giày chạy phù hợp

Một đôi giày chạy bộ tốt và phù hợp là rất cần thiết vì nó chính là trung gian vừa chịu lực tác động từ cơ thể vừa chịu phản lực từ mặt đường. Bạn hãy chọn giày chuyên dùng cho chạy bộ để đảm bảo các yếu tố quan trọng như: đế bền, ma sát tốt, độ đàn hồi tốt, trọng lượng nhẹ và thông thoáng được đáp ứng đầy đủ. Để hạn chế chấn thương, người mới làm quen với chạy bộ chỉ nên luyện tập ở nơi mặt đường bằng phẳng.

Tư thế chạy

– Thân người: mắt nhìn thẳng và ngẩng cao đầu, mở rộng ngực và thả lỏng hai vai.

– Lưng: cố gắng để cho thân người và đầu thẳng tự nhiên, trọng tâm hơi ngả về phía trước một chút.

– Cánh tay: giữa ngang thắt lưng và vuông góc 90°.

– Bàn tay: để thư giãn thay vì nắm chặt, cố gắng để ngang eo.

– Tiếp đất: bằng cả bàn chân, giữ cho mũi chân hướng về trước, tránh tiếp đất quá mạnh để tránh gặp chấn thương.

– Đầu gối: hạn chế nhấc quá cao, để bàn chân khi chạy sát mặt đất và sải bước ngắn càng tốt (để hạn chế chấn thương và nhịp tim đập chậm hơn).

Cách hít thở khi chạy bộ

Hít thở đúng cách với người mới bắt đầu chạy bộ rất quan trọng, vì nó quyết định bạn có thể chạy được bao xa và trong thời gian bao lâu. Để phát huy tối đa lợi ích từ việc chạy bộ, bạn cần phải tìm ra nhịp thở phù hợp với tốc độ chạy của mình. Theo như khuyến nghị các nhà khoa học, nhịp thở có thể là nhịp 3:3 cho tốc độ chạy thông thường (3 bước/1 lần hít vào và 3 bước/1 lần thở ra), nhịp 2:2 cho tốc độ chạy trung bình và nhịp 1:1 cho tốc độ chạy tối đa và thường được áp dụng cho những bước chạy về đích.

Mỗi người hoàn toàn có thể tìm ra nhịp thở phù hợp cho riêng họ, vì điều quan trọng nhất là làm sao để gia tăng thời gian hít vào và thở ra. Vì vậy, bạn nên áp dụng phương pháp thở bụng sâu (hoặc thở cơ hoành) vì nó giúp hấp thụ oxy tối đa và hiệu quả hơn so với thở ngực nông. Ban đầu bạn hãy thoải mái chạy và để hơi thở tự nhiên, cơ thể bạn sẽ tự biết điều tiết nhịp thở theo tốc độ, đừng ép mình vào một cách thở nhất định nào đó.

Đồ uống trong khi chạy

Nước lọc là một lựa chọn tốt nếu bạn chạy ít hơn một giờ. Nhưng nếu tập luyện nhiều hơn thời gian đó sẽ gây nguy hiểm cho người tập, vì chất điện giải trong cơ thể (natri) đang bị tụt giảm đáng kể. Lúc này, đồ uống có chứa natri sẽ phù hợp hơn vừa giúp bù nước cho cơ thể, vừa bù lại lượng muối khoáng mất đi.

Ăn gì sau khi chạy?

Việc có một chế độ ăn hợp lý sau khi chạy cũng là một trong những điều quyết định kết quả tập luyện của bạn. Tùy thuộc vào mục tiêu tập luyện (như giảm cân, giữ dáng hay tăng cơ) mà bạn cần có sự lựa chọn thực phẩm phù hợp. Cụ thể, salad củ cải đường, trứng ốp-la, dưa hấu, hummus (đậu gà), táo hoặc chuối kết hợp với bơ đậu phộng… sẽ hỗ trợ quá trình giảm cân; chocolate sữa, các loại đậu, ức gà, rau xanh… giúp tăng cơ.

Kế hoạch chạy bộ cho người mới bắt đầu trong 4 tuần: 
Nhiều người mới bắt đầu thường nôn nóng chạy với cường độ cao, cũng như không thiết lập thời gian phù hợp. Tuy nhiên, cơ thể cần có thời gian làm quen với cường độ vận động mới vì vậy chúng ta cần bắt đầu từng bước một.
Tuần 1:
-Thứ 2-4-6: chạy 1 phút và đi bộ 1 phút (thực hiện 10 lần)
-Thứ 3-5-7-CN: nghỉ ngơi
Tuần 2:
-Thứ 2-4-6: chạy 2 phút và đi bộ 1 phút (thực hiện 8 lần)
-Thứ 3-5-7-CN: nghỉ ngơi
Tuần 3:
-Thứ 2: chạy 5 phút và đi bộ 2 phút (thực hiện 4 lần)
-Thứ 4: chạy 7 phút và đi bộ 2 phút (thực hiện 3 lần)
-Thứ 6: chạy 10 phút và đi bộ 3 phút (thực hiện 2 lần)
-Thứ 3-5-7-CN: nghỉ ngơi
Tuần 4:
-Thứ 2: chạy 12 phút và đi bộ 3 phút (thực hiện 2 lần)
-Thứ 4: chạy 15 phút và đi bộ 1 phút (thực hiện 2 lần)
-Thứ 7: chạy 30 phút
Thứ 3-5-6-CN: nghỉ ngơi
*Những ngày nghỉ ngơi: có thể tập thêm một số bài tập hỗ trợ sức bền như chống đẩy, squat, tập tạ,…

Thực hiện: Huyền My Trương

16/08/2019, 07:00

Những ngày nóng nực, làm sao để chạy bộ thoải mái?

Bài viết nổi bật

Đừng lấy sự nóng nực của mùa hè làm cái cớ để lười biếng chạy bộ, gián đoạn kế hoạch giữ gìn vóc dáng của bạn. Có rất nhiều mẹo hữu ích giúp bạn có thể chạy bộ trong những ngày nóng nực thay vì trốn ở nhà. Hãy cố gắng lên, rồi chỉ một vài tuần nữa, những bộ váy bó sát hay chiếc áo crop-top sẽ cảm ơn bạn rất nhiều.

1. Chạy vào sáng sớm hoặc chiều tối

Chạy bộ lúc sáng sớm giúp bạn trốn được cái nóng nghiệt ngã. Vào mùa hè, trời sẽ sáng rất nhanh, nên nếu muốn tránh nắng, hãy dậy sớm, tranh thủ tận hưởng không khí trong lành, bình yên. Buổi sáng sớm, mặt đường chưa phơi mình dưới sức nóng của mặt trời, bên ngoài vẫn còn cảm giác mát dịu từ đêm hôm trước, bạn sẽ thấy việc chạy bộ còn dễ chịu hơn cả khi ngồi trong nhà. Nếu bạn không thể dậy sớm, nên tranh thủ chạy khi trời xẩm tối, vừa chạy vừa được ngắm hoàng hôn mà không lo tia tử ngoại làm ảnh hưởng đến da.

2. Vỗ nước vào các điểm có mạch đập

Đây là mẹo của các vận động viên chạy bộ chuyên nghiệp. Bạn có thể mang theo một chai nước lạnh để vỗ vào các điểm có mạch đập như cổ tay, mắt cá chân, cổ. Cũng giống như lý thuyết khi xịt nước hoa, đây là các điểm mà cơ thể tỏa nhiệt nhiều nhất. Khi vỗ nước, bạn sẽ thấy cơ thể rất nhanh mát,  nhiệt độ này sẽ giữ được khá lâu, giúp cơ thể thấy đỡ mệt hơn để tiếp tục quãng đường chạy bộ.

3. Mặc trang phục chống nắng

Bạn muốn quyết tâm luyện tập chạy bộ? Hãy đầu tư mua các loại mũ, quần shorts và áo phông được may bằng chất liệu có khả năng chống tia tử ngoại. Lưu ý: chọn mũ thật rộng để có thể che nắng cho đầu và mặt, giúp bạn không bị chói mắt và có thể cảm thấy mát hơn gấp 20 lần. Tất nhiên, bạn vẫn phải thoa kem chống nắng đầy đủ trước khi chạy.

4. Mặc quần áo rộng rãi, sáng màu

Quần áo bó sát nhìn có vẻ chuyên nghiệp và năng động hơn, nhưng riêng với mùa hè, bạn hãy ưu tiên mặc những bộ đồ tập rộng rãi để khí huyết dễ lưu thông, đồng thời khiến bạn cảm thấy mát mẻ hơn khi vận động, không bí mồ hôi. Trang phục sáng màu như trắng, vàng, xanh lá cây nhạt sẽ phản xạ ánh nắng mặt trời, giúp bạn thấy dễ chịu và thoải mái hơn.

5. Uống nhiều nước hoặc đồ uống tăng lực

Trước khi chạy, hãy uống đủ nước. Bạn cũng nên mang theo một chai nước khi chạy, hoặc mua nước uống khi nghỉ giải lao. Nếu chạy cự li dài, các loại nước có bổ sung chất điện giải sẽ giúp bạn đỡ mệt mỏi sau khi đã toát nhiều mồ hôi.

6. Chạy theo nhóm

Tâm lý đám đông sẽ có hiệu quả trong việc thúc đẩy quá trình luyện tập. Bạn sẽ có nhiều hứng thú để chạy bộ, cảm thấy vui vẻ hơn và thậm chí còn có một chút ganh đua. Hãy năng nổ tham gia các hoạt động phong trào như chạy bộ làm từ thiện, chạy bộ trong các lễ hội, các cuộc thi chạy việt dã,…

7. Kết hợp đi dã ngoại

Bạn có thể tự thưởng cho mình một ngày cuối tuần đi tới các địa điểm du lịch ngoại ô, nơi có bãi biển hoặc hồ nước, có rừng cây hoặc công viên nhiều bóng mát. Việc chạy bộ lúc này sẽ giống như một hoạt động thư giãn hơn là tập thể thao, bạn sẽ đỡ thấy lười biếng hơn. Đồng thời, lại được hít thở không khí trong lành, cải thiện sức khỏe thể chất và tinh thần một cách hiệu quả. Bạn sẽ không bao giờ thấy việc đi dã ngoại mỗi cuối tuần là lãng phí thời gian hay tiền bạc nữa.

8. Chú ý lắng nghe các dấu hiệu cơ thể

Nếu cơ thể bắt đầu thở dốc hay mệt mỏi hơn bình thường, hãy chạy chậm lại, hoặc chạy chậm hơn so với tốc độ thông thường ở quãng đường còn lại. Trong những ngày nắng nóng, cơ thể sẽ phải hoạt động nhiều hơn, tốn nhiều năng lượng hơn nên dấu hiệu này không đáng lo ngại.

Việc chạy bộ ngày hè không nên quá chú trọng vào tốc độ hay độ dài quãng đường, mà chỉ cần chạy đủ một khoảng thời gian nhất định là được. Nếu bạn thấy chóng mặt, hãy dừng lại và thở đều, tranh thủ uống nước và nghỉ ngơi một chút.

7 lợi ích của việc chạy bộ mà bạn không ngờ tới

Bài viết nổi bật

Rất nhiều chuyên gia cho biết cơ thể con người được tiến hóa cho việc chạy bộ hoặc di chuyển trong thời gian dài, ví dụ như hình dáng thon của bàn chân, độ dài của cẳng chân, đĩa đệm giúp giảm lực chấn động trong cột sống, khả năng đổ mồ hôi giúp giảm nhiệt cơ thể khi hoạt động mạnh…

Chạy bộ luôn có liên quan mật thiết đến sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần của con người. Ngoài ra, nó còn là một môn thể thao rất dễ để bắt đầu và ai cũng có thể làm được. Dựa trên nền tảng thể lực, bạn có thể duy trì chạy bộ hằng ngày để tránh việc cơ thể kiệt sức quá mức và hưởng những lợi ích sau đây:

1. Giảm trầm cảm và cải thiện tâm trạng

Theo một nghiên cứu từ trường Đại học Y học Thể thao Mỹ (American College of Sports Medicine), chỉ cần bỏ ra 30 phút chạy bộ mỗi ngày là đủ để cải thiện tâm trạng của một người mắc chứng trầm cảm. Thậm chí những người tham gia nghiên cứu chỉ cần đi bộ cũng đủ để xóa tan phần nào tình trạng trầm cảm.

Không cần nhất thiết phải chạy quá nhanh, chỉ cần vận động ít nhất 30 phút mỗi ngày bạn sẽ vui tươi hưng phấn hơn rất nhiều.

2. Dễ ngủ và tập trung trong công việc hơn

Trong một nghiên cứu với 51 người ở độ tuổi trung bình là 18, một nửa trong số họ chạy bộ 30 phút mỗi ngày và 5 ngày một tuần trong 3 tuần liên tiếp, trong khi đó, một nửa còn lại có tập thể thao nhưng không chạy bộ. Kết quả cho thấy, nhóm chạy bộ đã không thức khuya nhiều và dễ đi vào giấc ngủ hơn, đồng thời tập trung vào công việc/học tập tốt hơn vào ban ngày.

3. Tăng sức khỏe tim mạch

Theo nghiên cứu Đại học Tim mạch Mỹ (American College of Cardiology), chỉ cần chạy bộ 5 phút mỗi ngày, tuổi thọ trung bình của chúng ta sẽ tăng thêm vài năm do hệ thống tim mạch được cải thiện rõ rệt. Ngoài ra, những người chạy ít nhất 65km mỗi tuần sẽ có trái tim khỏe hơn người bình thường gấp nhiều lần.

4. Tăng cường trí nhớ

Các hình thức thể thao thuộc nhóm aerobic (chạy bộ, chạy bộ thư giãn hay đi bộ) đều có tác dụng tăng cường trí nhớ ở tất cả các độ tuổi, đồng thời đẩy lùi được các bệnh liên quan đến thần kinh ở tuổi già.

5. Giúp tăng khả năng chống chịu với stress

Chạy bộ thường xuyên sẽ giúp chúng ta đối mặt với stress trong cuộc sống tốt hơn. Lý do là khi chạy bộ, não sẽ tiết ra các chất dẫn truyền thần kinh như serotonin hay norepinephrine… làm não được thư giãn đồng thời sản sinh ra các nơ-ron mới.

6. Giảm cân

Đi bộ nhanh với tốc độ 8km/h sẽ đốt cháy 600 calories trong một giờ, trong khi đó chạy bộ 12km/h trong một giờ sẽ đốt cháy 900 calories.

7. Kéo dài tuổi thọ

Nghiên cứu cho thấy chạy bộ 30 phút hàng ngày sẽ giúp giảm nguy cơ mắc bất kỳ bệnh lí nào, đặc biệt là ung thư. Nguy cơ này sẽ giảm mạnh hơn nếu thời gian chạy bộ kéo dài trên 1 giờ.

Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường

Bài viết nổi bật

Chạy xuyên đêm qua nghĩa địa để chiến thắng nỗi sợ hãi, chạy mỗi ngày giữa trưa nắng 40 độ của Hà Nội để luyện sức chịu đựng cho giải marathon ở Quy Nhơn…, đối với Hoa hậu Thu Thủy: “Khi vật vã trên đường chạy, bạn có thể căm hận và chửi rủa cả thế giới, nhưng khi về tới đích là quên sạch đau đớn mệt nhọc, trong lòng chỉ thấy vui và biết ơn”.

Tháng 10/2018, Thủy chạy lần đầu tiên – quãng đường dài 1.7km. 7 tháng sau, cô đã chạy được tổng cộng 963km, bằng khoảng cách từ Hà Nội vào Đà Nẵng.

Rất nhiều lần tôi khóc trên đường chạy

Từ những điều chị chia sẻ thường xuyên trên Facebook, có thể thấy chị là một tín đồ của bơi lội và yoga. Chị đã rất đẹp rồi, liệu có cần vất vả chạy để đẹp hơn nữa?

Thật ra tôi có mong muốn được chạy từ rất lâu rồi, từ khi còn rất nhỏ, tôi ốm yếu ngồi nhìn những đứa bạn cùng lứa chạy băng băng trên đường chơi đuổi bắt. Suốt bao nhiêu năm, thể chất yếu ớt và những nỗi sợ hãi đã kiềm chế một “người chạy bộ” trong tôi. Đến một thời điểm, tôi quyết định rằng mình phải chạy, và thế là tôi chạy.

Môn thể thao này có gì khiến chị bị thu hút đến thế?

Tôi bị cuốn hút bởi những bạn chạy tôi quen biết trên Facebook và cả ngoài đời. Tôi có những người bạn nước ngoài, cứ sau giờ làm là trút bỏ trang phục công sở, xỏ giày và xuống đường chạy. Họ chạy khắp mọi nơi, tôi đã rất ngạc nhiên khi họ có thể chạy ở Việt Nam, chạy giữa Hà Nội ồn ào náo nhiệt. Quan sát họ, tôi nhận thấy rằng, nếu bạn muốn chạy, luôn luôn có một con đường cho bạn, tất cả những lý do khác như không thuận tiện, thời tiết, hoàn cảnh, không có thời gian, thể lực không cho phép, tuổi tác không cho phép chỉ là sự biện hộ mà thôi. Ở Việt Nam, phong trào chạy bộ và chạy đường dài cũng mới bắt đầu được vài năm trở lại đây. Tôi nhận thấy có những người bạn của mình trở nên điềm đạm, kiên trì đến lạ lùng sau khi tập chạy. Thông qua họ, tôi tìm hiểu dần dần.

THU THỦY – 1976
Hoa hậu Việt Nam năm 1994

Lý do chạy?
Để khỏe hơn và chiến thắng những nỗi sợ hãi.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Đơn giản là cảm thấy mình đang chạy và được chạy.

Chị chọn cho mình trường phái chạy bộ nào?

Tôi là người chạy bền, tôi tin rằng với sự tập luyện kiên trì và bền bỉ của mình, tôi sẽ trở thành một người chạy bền với những cự ly ultra (siêu marathon). Tôi thích chạy trên những cung đường mòn (trail) để hòa mình vào giữa thiên nhiên, thế nhưng tôi cũng thích những giải chạy road, khi ý chí của người chạy bộ phải đối diện với sự nhàm chán của chu kỳ vận động đều.

Việc chạy bộ có làm thay đổi khía cạnh nào trong đời sống của chị không?

Tôi đã từng trầm cảm suốt một thời gian dài. Tôi không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Mặc dù nhìn từ bên ngoài, tôi có vẻ là người có đủ mọi thứ: nhan sắc, danh tiếng, vật chất, tri thức… thế nhưng tôi không cảm thấy hài lòng và lúc nào cũng sợ hãi. Bằng luyện tập và thông qua luyện tập, tôi tìm thấy giá trị của cuộc sống.

Những lúc chạy, tôi thấy mình thật sự rất vui. Đó là một cảm giác rất khó tả, chỉ có người chạy bộ mới hiểu được. Nó không phải là những gì người ta vẫn hay gán ghép như là đam mê, vượt lên bản thân, chiến thắng chính mình. Nó giản dị hơn thế rất nhiều, tôi vui vì tôi được chạy và đang chạy.

Tôi bắt mình phải đối diện với những điều mình sợ hãi

Điều khó nhất chị phải đối mặt khi chạy bộ là gì?

Như đã nói, tôi có thể chất kém (hen suyễn, thấp khớp mãn tính, tim mạch, huyết áp thấp, tiền đình) cộng với phối hợp vận động kém và bắt đầu tập chạy khi đã ngoài 40 tuổi. Vì vậy tôi biết mình sẽ phải cố gắng và kiên trì hơn những người khác rất nhiều lần. Tôi coi đó như một cơ hội để mình rèn luyện thay vì sốt ruột phải chạy giỏi, phải đạt thành tích cao. Với một người bình thường, có thể chạy bộ là bản năng, họ không cần phải cố gắng nhiều để chạy đúng. Còn tôi, tôi phải tập từ cách tiếp đất, cách vung tay, cách phối hợp thở sao cho nhịp nhàng. Những ngày đầu, việc chạy đối với tôi thật gượng gạo. Tôi không tự tin khi chạy. Tôi thấy những vận động của cơ thể mình thật lố bịch và không hiệu quả. Rồi tôi cũng bị một số đau đớn do luyện tập gắng sức. Đã rất nhiều lần tôi khóc trên đường chạy. Tôi khóc vì bất lực và mệt mỏi. Tôi cũng chẳng biết bằng cách nào tôi đã vượt qua, cũng không dám chắc rằng mình sẽ không còn khóc vì đau đớn và chán nản khi chạy nữa.

Mỗi người chạy bộ đều có một vài câu thần chú để họ niệm khi muốn bỏ cuộc. Với Murakami, thần chú của ông là: “Đau đớn là tự nguyện, mình là một cái máy, mình không phải là người”. Còn tôi, tôi rất thích câu: “Bất cứ khi nào muốn bỏ cuộc, hãy nghĩ về lý do bạn đã bắt đầu”.

Vẫn là Murakami, ông đã nói trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” rằng chạy bộ là một môn thể thao nhàm chán và cô độc nên thường khó duy trì được lâu. Chị nghĩ sao?

Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng với tôi thì mọi việc trên đời này đều là một hành trình đơn độc và lặp đi lặp lại. Người ta tìm mọi cách để gọi tên sự nhàm chán đó khác đi, gán cho nó nhiều khái niệm và tìm đến những liên minh, ủng hộ, hay đồng cảm từ bên ngoài. Nhưng tin tôi đi, nếu bạn thực sự đứng giữa ngưỡng dừng lại hay đi tiếp, bỏ cuộc hay tiến lên, sống và chết, tồn tại và không tồn tại, bạn sẽ nhận ra rằng niềm vui đích thực nằm ở năng lực kiểm soát bản thân và đối diện với mọi nỗi sợ hãi.

Chị có thể mô tả đôi giày chạy yêu thích của mình được chứ?

Với tôi, đôi giày chạy tốt nhất là đôi giày mình đang đi. Tôi thích giày tối giản, không trợ lực và cho tôi cảm giác thật chân nhất có thể. Tôi thích những gì quen thuộc, gắn bó và tin rằng mọi vật đều có linh hồn, lưu giữ những tín hiệu và quá khứ. Khi chạy, người chạy giao tiếp với thế giới. Và giày chạy là một trong những thứ giúp người chạy nói lên nhiều điều, bằng tín hiệu và ngôn ngữ của riêng nó.

Buổi chạy “điên” nhất của chị diễn ra như thế nào?

Tôi chạy xuyên đêm cạnh một khu nghĩa địa. Đã sống gần đó rất nhiều năm nhưng tôi luôn tìm đủ mọi cách để tránh phải đi qua nó kể cả vào ban ngày. Tôi sợ bóng tối, sợ ma, sợ những thứ mình không hiểu và không lý giải được. Những giải chạy trail thường bắt đầu từ rất sớm và kết thúc muộn nếu bạn chọn cự ly dài, thậm chí có những cuộc chạy kéo dài trên 24 tiếng. Nếu muốn trở thành một người chạy ultra, tôi bắt buộc phải đối diện với những điều mình sợ hãi nhất. Và tôi quyết định rằng mình sẽ từ từ đối diện với từng thứ một.

Tôi thoải mái hơn với mọi thứ, da ngăm đen, cháy nắng, tóc khô và xơ, thỉnh thoảng sẽ nổi mụn đôi chút do mất nước sau những cuộc chạy nhiều giờ liên tục.

Chị có sợ xấu không, khi chạy bộ phải dãi nắng dầm mưa giữa những cung đường nhựa không bóng cây che mát, cũng có lúc trèo đèo lội suối xây xát mình mẩy? Chị thậm chí còn chia sẻ rằng chị không hề dùng kem chống nắng.

Như mọi phụ nữ khác, tôi rất sợ già, sợ xấu. Thế nhưng thay vì lựa chọn chỉ ngồi một chỗ và lo sợ, tôi chọn cách đối diện và đi qua nó. Hồi mới tập chạy, tôi mua đủ thứ găng tay, khăn che mặt và nghĩ rằng mình sẽ chạy như một ninja ngoài đường. Thế rồi chẳng hiểu từ lúc nào, những thứ phụ kiện che chắn đó cứ rơi rụng dần. Tôi thoải mái hơn với mọi thứ, da ngăm đen, cháy nắng, tóc khô và xơ, thỉnh thoảng sẽ nổi mụn đôi chút do mất nước sau những cuộc chạy nhiều giờ liên tục. Khi chạy trail, bị côn trùng cắn và xây xát cũng là chuyện rất bình thường. Ở giải chạy Dalat Ultra Trail, khi leo lên đỉnh Lang Biang bằng dây thừng, bàn tay tôi bị tuột da một bên dù đã đi găng. May mắn là tôi phục hồi khá nhanh.

Tôi không dùng kem chống nắng vì thật ra nếu có dùng, da tôi cũng bị đen khi chạy nhiều tiếng đồng hồ dưới trời nắng. Để kiểm soát tác hại của tia UV, tôi có những cách khác thay vì thoa một lớp kem bí bách trên mặt và người mà chưa chắc đã hiệu quả. Tôi tin vào sự kì diệu của tự nhiên và sự thích nghi của cơ thể. Các loài động vật sống cả đời ngoài tự nhiên nhưng chúng đâu cần dùng kem chống nắng?

Chị từng kể một câu chuyện về loài hải tiêu, đại ý rằng sau khi tìm được chốn an cư, chúng tự tiêu hóa luôn bộ não của mình rồi sống một cuộc đời không cần não, và rút ra thông điệp: “Lý do duy nhất để não tồn tại là tạo ra sự vận động”. Đó có phải là triết lý lớn nhất chị tìm thấy trong môn thể thao này?

Với tôi, chạy bộ mang lại sự kiên trì và khả năng chịu đựng trong mọi hoàn cảnh. Không phải loài mạnh nhất, nhanh nhất hay thông minh nhất sẽ sống sót mà là loài có năng lực thích nghi tốt nhất. Chạy giúp tôi có được tự do và niềm vui tự thân.

Khi ghi tên mình vào các giải trail, chị phải chuẩn bị những gì?

Tôi nghiên cứu cung đường và địa phương nơi diễn ra giải chạy. Tôi là người thích du lịch và khám phá. Năm 30 tuổi, tôi từng ao ước mình có đủ điều kiện để đi khắp thế giới và viết về những nơi mình đến, những vùng đất, con người, những câu chuyện thật đặc biệt. 40 tuổi, tôi đang thực hiện ước mơ đó, và đặc biệt hơn, tôi được sống trọn vẹn với những bước chạy, với mỗi nhịp thở, mỗi nỗ lực của mình. Tôi hạnh phúc và tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời trong điều đó.

Mục tiêu chị muốn chinh phục sắp tới?

Tôi sẽ chạy mỗi ngày. Như tất cả những người chạy bộ, tôi có một danh sách những giải chạy mà mình cần phải chinh phục.

Cảm ơn những chia sẻ của chị!

                                                            FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Bài viết nổi bật

Da ngăm đen lốm đốm tàn nhang, tóc cạo undercut với một chỏm buộc gọn trên đầu, áo sơ mi oversize, giày gót nhọn màu đỏ, sự xuất hiện của Chi trong một quán cà phê giờ nghỉ trưa chẳng khác nào thỏi nam châm thu hút sự hiếu kỳ của những người xung quanh. Nhìn Chi như thế, không biết có ai đoán được cô là một runner cự phách?

Khi về đích, tôi muốn mình vẫn uống được bia

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu mỗi khi chị cán đích là gì?

“Cảm ơn trời, không phải chạy nữa rồi!”, sau đó tôi sẽ nhìn lại quãng đường mình vừa chạy.

Không phải một điều gì đó đại loại như “thật tự hào vì mình đã vượt qua bản thân” ư?

Không, tôi cũng là người mà, đâu thể chạy hoài được.

Còn về chuyện vượt qua bản thân, nhiều người cũng từng hỏi tôi câu này rồi, và câu trả lời của tôi luôn là: “Không, vì tôi chưa bao giờ vượt qua giới hạn của chính mình”. Vượt qua giới hạn bản thân là gì? Là khi bạn kiệt sức nhưng vẫn cố hoàn thành đường chạy. Chỉ những người từng trải qua cảm giác đó mới hiểu được niềm vui của việc vượt qua bản thân. Còn tôi, chưa có một giải chạy nào mà tôi xỉu ở vạch đích. Tôi thường nghĩ: “Vượt qua giới hạn của bản thân rồi thì sao, tiếp theo mình sẽ làm gì?”. Mình sẽ sống vui hơn, khỏe hơn, lấy đó làm động lực để thực hiện những điều lớn lao hơn à? Đó có thể là lý do của nhiều người, nhưng tôi thì không. Khi về đích, tôi muốn mình vẫn phải vui vẻ, tươi cười hớn hở và uống được bia.

Chị có cho rằng cách nghĩ “vượt qua giới hạn của bản thân” thực chất lại là tự đặt ra giới hạn cho mình?

Đúng vậy. Tôi không tự đặt ra mục tiêu gì. Điều hạnh phúc nhất tôi cảm nhận được khi chạy chính là cảm giác tự do trong từng bước chân. Và tôi vẫn chưa bao giờ chạm đến ngưỡng của mình. Thật lòng đấy! Hơn nữa, chắc là tôi cũng có chút năng khiếu chạy. Tôi từng ngưỡng mộ nhiều người vì họ chịu khó đầu tư tập luyện, nhưng theo tôi thấy, thường công sức họ bỏ ra 10 thì kết quả nhận về chỉ được 8, còn tôi, tôi thấy mình hên vì bỏ ra 7 lại được 9.

Chị thấy thế nào mỗi khi được chạy?

Giống như đang lái xe trên đường. Trong 3-5km đầu tiên, những suy nghĩ hỗn loạn kiểu: giải quyết deadline thế nào, hôm nay sếp vui hay buồn, khách hàng nào đang khó ở, nhân viên của mình có bạn nào cần giúp đỡ, không biết ở nhà đã ai cho chó ăn hay chưa… giống như những làn xe mắc kẹt ở vòng xoay Hàng Xanh vào giờ cao điểm. Sau đó khi đi vào đường xa lộ, những suy nghĩ vặt vãnh bị rơi lại trên đường chạy, đám xe hỗn loạn ấy được phân làn, trở nên gọn gàng, không còn rối vào nhau nữa. Ở giai đoạn sau cùng, khi tiến vào “cao tốc”, tôi có thể cảm nhận được cơ bắp đang giãn ra, hơi thở đều dần giống như một buổi thiền. Lúc ấy, tâm trí tôi trở nên rõ ràng và rành mạch hơn. Khi chạy, tôi luôn nghĩ mình là một con linh dương đang thỏa sức phóng thật nhanh trên đồng cỏ, mơ về ngày nào đó mình sẽ trở thành một con báo gấm.

NGUYỄN LINH CHI (1982)
Giám đốc điều hành mảng Digital của tập đoàn Havas Group Việt Nam

Tốc độ chạy nhanh nhất:
39 phút cho quãng đường dài 10km.

Lý do chạy?
Để giữ thân hình khỏe khoắn, tính cách điềm đạm và suy nghĩ rành mạch.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?

Sự tự do trong từng bước chân.

Môn thể thao này giúp chị nghiệm ra điều gì?

Trước đây tôi là người rất nóng tính và dễ mất kiên nhẫn. Nhưng khi chạy được 5 năm, tôi trở nên điềm đạm, bình tĩnh hơn trong công việc và cuộc sống. Giống như Haruki Murakami trong cuốn “Tôi nghĩ gì khi tôi chạy bộ” có nói, ông coi chuyện viết văn như chạy bộ đường dài, việc chạy 3 tiếng sẽ giúp việc ngồi viết 6 tiếng liên tục mỗi ngày trở nên dễ dàng hơn, hay nói đơn giản là để bản thân tập luyện với sự kiên nhẫn. Thời gian nghiệm ra điều ấy tùy thuộc vào mỗi người, có thể là 1 năm, 2 năm thậm chí 5 năm.

Chạy rất vui, hãy để bản thân vui càng lâu càng tốt

Chị chưa từng xỉu ở vạch đích có phải vì các đường chạy chưa đủ độ khó với chị?

Đúng vậy, tôi là người khá thực tế và tỉnh táo, chưa bao giờ tôi đăng ký một giải chạy quá tầm nên dĩ nhiên không có thách thức hay tai nạn nào từng gặp trên đường chạy. Tôi không cố vượt qua giới hạn của bản thân một phần bởi tôi rất sợ chấn thương. Đối với tôi, chạy là thú vui, không phải công việc. Mà khi đã là thú vui thì ta nên để nó vui càng lâu càng tốt. Nếu chấn thương thì phải ngưng tập, điều trị, thậm chí không có khả năng chạy nữa, lúc ấy thì không thể vui được nữa rồi.

Chị duy trì niềm vui ấy như thế nào?

Mỗi ngày tôi cố gắng chạy ít nhất 8km, cuối tuần thì nhiều hơn, sao cho duy trì được 80-100km mỗi tuần. Thời gian chạy lý tưởng của tôi là vào sáng sớm. Chế độ dinh dưỡng cũng rất quan trọng, tôi hạn chế tinh bột, ăn nhiều hạt, bông cải luộc và thịt gà.

Cung đường quen thuộc của tôi là sân vận động Hoa Lư, Dinh Độc Lập, hoặc xung quanh khu tôi ở tại Nhà Bè. Trong đường phố Sài Gòn, nếu bạn nhìn thấy một người cao khoảng 1m6, mặc quần short, áo ba lỗ, áo ngực thể thao, không đội nón, không đeo tai nghe và có kiểu đầu như thế này thì có thể chính là tôi đấy!

Đâu là đường chạy mà chị thích nhất?

Tôi thích những hành trình chạy núi, chắc vì nhà tôi ở Đà Lạt và tôi đã làm quen với hành trình núi đầu tiên. Có những chặng chỉ còn một mình tôi giữa thiên nhiên, đó là khi tôi có thể lắng nghe bản thân, tự nghiệm ra nhiều điều. Lúc đó tôi cảm thấy tự do tuyệt đối.

Phong trào chạy bộ đang lên rất cao trong cộng đồng, các giải chạy lớn nhỏ diễn ra hàng tháng, hàng tuần, chị có tham gia vào những cuộc thi đó?

Tôi không còn tham gia những giải ấy nữa mà chỉ tập trung vào các giải chạy marathon. Tôi từng gặp những người đi chạy với mục đích hết sức dễ thương là để có… ảnh đẹp, nhưng dù mọi người đi chạy với động cơ gì thì mục đích cuối cùng cũng là để sống vui, sống khỏe, kết nối cộng đồng, tạo ra những giá trị tích cực cho bản thân, cho những tổ chức từ thiện…

Hiện tại, bên cạnh những giải chạy offline còn có những giải chạy online tựa như UpRace. Cụ thể, bạn chỉ cần đăng ký, sau đó chọn chạy ở đâu, bao xa tùy ý, rồi cập nhật kết quả lên hệ thống và kêu gọi mọi người cùng chạy, thách đố giữa nhóm này với nhóm khác. Các giải chạy online có thể diễn ra lâu hơn một buổi chạy offline, tận dụng được những tính năng công nghệ và ưu điểm lan tỏa cộng đồng của mạng xã hội.

Chạy là niềm vui, nhưng chị có quan tâm đến thành tích không?

Tôi đang lên kế hoạch gặt thêm những kỉ niệm cho hành trình chạy bộ của mình, cụ thể là gom được huy chương của sáu giải chạy lớn trên thế giới. Tôi đã có Boston, trong năm nay tôi sẽ có thêm Berlin, New York, năm sau thêm Tokyo, Chicago và London, nếu không có gì bất ổn. Hy vọng cuối năm sau tôi sẽ là người thứ 5000+ giành được huy chương sáu ngôi sao từ sáu giải chạy này.

2011: Hoàn thành cự li 21km ở Siem Reap, giải chạy Angkor Wat International Half Marathon
2013: Đạt giải nhì cự li 100km tại Sa Pa
Hoàn thành đường chạy Sài Gòn – Đà Lạt dài 300km trong 7 ngày
2015: Hoàn thành đường chạy dài 128km thuộc giải chạy Angkor Ultra Trail
2017: Đạt giải ba tại Techcombank Marathon, đồng thời hoàn thành đường chạy 100km vượt đèo Col Ferret của dãy núi Alpine (độ cao 2.537m) thuộc giải chạy địa hình UTMB ở Mont Blanc (Thụy Sĩ)
2019: Tranh tài ở nội dung 42.195km của Boston Marathon – một trong sáu giải marathon danh giá nhất thế giới – với thành tích 3 giờ 9 phút 31 giây

Tôi sẽ còn làm những điều kỳ cục hơn nữa

Chị kiếm được bao nhiêu tiền từ các giải chạy chuyên nghiệp?

Ôi làm gì có! Phải là top 3 thế giới thì bạn hãy nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Trời ơi, đi Boston tôi tốn một mớ tiền chứ làm gì được đồng nào ngoài huy chương.

Vậy tôi nên hỏi ngược lại, chị đã phải trả những cái giá nào để được chạy?

Đầu tiên là sẽ bị mất ngực, dần dần thì đến bụng và mông. Dân chạy bộ hay tập thêm squat để người không lép. Thêm nữa, da mặt tôi hơi nám vì trước đây tôi khá bất cẩn, đi chạy không đội nón và không dùng kem chống nắng thường xuyên. Trong làng chạy nhiều người gọi tôi là Chi Kenya vì tôi vừa ốm, vừa đen, vừa ít mỡ.

Quan niệm về cái đẹp của tôi hơi khác mọi người. Da lốm đốm cũng đẹp, ngực nhỏ cũng có cái hay. Người ta gọi tôi là Chi Kenya, tôi cũng không thấy phiền. Cái giá mà tôi phải trả chắc chỉ là vất vả hơn một chút khi đi bơi và thi thoảng là đôi lời phàn nàn từ ba mẹ.

Ba mẹ chị thường nói gì?

Ba mẹ hay nói tôi ốm quá, và tôi đáp lại: “Con ốm nhưng con khỏe”. Hay gay gắt hơn là vài năm trước, khi tôi chạy 300km từ Sài Gòn về Đà Lạt trong 7 ngày, câu đầu tiên mẹ nói khi mở cửa đón tôi là: “Khi nào thì con mới ngưng làm những điều kỳ cục như thế này?”. Tôi phản ứng lại: “Ok, con sẽ còn làm tiếp những thứ kỳ cục hơn nữa!”. Tôi nghĩ lúc đó cả tôi và mẹ đều không sẵn sàng để đối thoại.

Sống vui khỏe có ích là điều quan trọng nhất mà mỗi người cần hướng tới. Những chuyến chạy cho tôi thấy có nhiều người đã làm được điều đó mà không cần tuân theo cái chuẩn nào. Khi tôi không chọn đi theo “mẫu số thành công” chung, đương nhiên sẽ vất vả hơn, nhưng nó khiến tôi cố gắng nhiều hơn, không phải để chứng tỏ bản thân mà là để những người yêu thương mình nhận ra: đó không phải là con đường sai trái.

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

                                                            FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm

Trang Hạ: Thiền động của một người chạy

Bài viết nổi bật

Hóa ra chạy bộ là cả một quá trình tôi tập thiền, tôi học cách từ bỏ bị tác động bởi ngoại cảnh, tôi học cách làm bạn với người phụ nữ yên tĩnh ở bên trong mình. Hóa ra động lực đẩy đôi chân dịch chuyển về phía trước, băng qua đường núi, lướt trên sóng biển, lại là một thứ bất động trong tim.

Tôi không bao giờ quên những lời rên rỉ khẩn nài của chàng vận động viên mang số 004 đã cùng tôi tụt lại ở vị trí sau cuối cuộc đua mạo hiểm Discovery Taiwan 2018. Trong suốt 40km đầu tiên, chàng trai Đài Bắc 30 tuổi làm nghề kế toán chỉ rủ rê tôi dừng lại, chấp nhận bỏ cuộc!

Cuộc đua của chúng tôi đã trải qua những đoạn tay không leo vách đá dựng đứng như nhà hai mươi tầng, lạc lối dưới rừng nguyên sinh Quy Ma, chạy dọc bờ biển huyện Tân Bắc qua những bãi hà sắc chém nát gót giày, đá sỏi rêu trơn vịnh Kim Sa, trèo SUP ra giữa biển khơi chỉ vài giờ trước cơn bão lớn, đu dây từ vách đá cao hàng chục mét xuống bãi biển… Cậu ấy ì ạch chạy bên tôi, phân trần về lý do tham gia một cuộc đua mạo hiểm chỉ có 17 vận động viên hôm nay, trong khi gần 300 người khác đã chấp nhận mất tiền và bỏ cuộc vì sợ rủi ro tính mạng!

Cậu ấy nói, cậu ấy chưa sẵn sàng để dự một cuộc đua quá kinh hãi như thế này! Sáu người chết tuần trước ở bãi biển này là quá đủ, nhìn kìa cơn bão đang tới, biển sẽ động dữ dội. Sao cái vách đá này cao thế, bãi sỏi này trên ảnh thì đẹp nhưng sao chạy trên nó như trên đá địa ngục?

Nhưng ngay cả can đảm để dừng lại, cậu ấy cũng không còn! Xin tôi đừng bỏ cậu ấy!

TRANG HẠ (1975)
Nhà văn

Lý do chạy?
Vì được tặng một đôi giày chạy.

Điều hạnh phúc nhất khi chạy?
Có đủ thời gian để ngắm nghía sự cô đơn của mình trên đường.

Từng tham gia gần 20 giải việt dã tại nhiều quốc gia, tiêu biểu như Boston Marathon (2018), Tokyo Marathon (2019), Berlin Marathon (9/2019),…

Sắp xuất bản cuốn sách: “Mẹ phải đến Boston chạy marathon – Cuốn sách của người về cuối” (NXB Phụ Nữ, 2019)

Tôi bị mắc kẹt trong bộ đồ leo núi nặng trịch và chiếc xe MTB vừa mua để tham gia đua. Nhưng tôi chỉ im lặng. Tôi nghĩ, tôi tới những cuộc đua để tìm kiếm điều gì đó, không phải để tìm lý do cho thất bại! Tôi là người đàn bà đã bước về phía tuổi 50, mỗi lần bước vào vạch xuất phát của đường đua luôn nghĩ rằng mình đang cõng ba đứa con trên lưng, và cõng theo cả một tuổi trẻ hoang phí thời gian. Cho nên, mình bị buộc phải về đến đích!

Như những người đàn bà Việt Nam khác, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian của cuộc đời mình trong miệng người khác. Tuổi 40 nhìn lại, ngoài những mối quan hệ hời hợt, tôi chỉ còn lại một trái tim nhiều tổn thương và một cuộc đời đầy gánh nặng.

Năm 40 tuổi chạy bộ, tôi chỉ nhìn thấy đám đông người lạ kỳ thị bên đường, và nghe thấy hơi thở hổn hển nặng nhọc của mình.

Năm 41 tuổi chạy half marathon lần đầu tiên, tôi chỉ lo sợ không về đích được, sẽ thành trò cười cho người quen.

Năm 42 tuổi chạy full marathon đầu đời, tôi nhận ra, tôi đã không biết cân bằng cột sống khi chuyển động, không biết cách thở điều hòa và chậm rãi khi sải bước. Tôi học cách bay lên trên cao, nhìn xuống với mắt đại bàng, để tự điều chỉnh bản thân.

Và năm 43 tuổi, khi về đích cuộc thi Boston Marathon, tôi mới thực sự tin rằng sức mạnh của người phụ nữ không nằm ở vị trí của cô ấy, quyền lực của cô ấy trước đám đông, mà là cách cô ấy tự nhìn nhận mình và dung chứa những giấc mơ quan trọng nhất của đời mình!

Hóa ra chạy bộ là cả một quá trình tôi tập thiền, tôi học cách từ bỏ bị tác động bởi ngoại cảnh, tôi học cách làm bạn với người phụ nữ yên tĩnh ở bên trong mình. Chạy bộ là cách tập thiền dễ dàng nhất, dành cho những người có quá nhiều suy nghĩ và lựa chọn, phân tán bởi nhiều mục tiêu, bối rối bởi dục vọng của bản thân.

Hóa ra động lực đẩy đôi chân dịch chuyển về phía trước, băng qua đường núi, lướt trên sóng biển, hoặc cuốn những dốc đèo dưới đôi bánh xe đua, lại là một thứ bất động trong tim, tên gọi là định tâm.

Chàng trai 004 dừng lại dưới chân vách đá, chàng ngồi trên một chiếc ghế gỗ đặt cạnh bãi thuyền và nói với tôi: “Chị chạy đi, chạy tiếp đi! Chạy nốt hộ tôi!”.

Và tôi một mình lê bước xuyên qua cơn mưa, leo dọc sống lưng khủng long tươi xanh và cô đơn để lên tới đỉnh Sống Mũi nổi tiếng của Tân Bắc. Ở điểm cuối của cuộc đua, ban tổ chức đã đưa người tới nhổ hết những biển báo. Tôi biết tôi đã hết giờ để trở thành người chiến thắng cuộc đua mạo hiểm 5 môn phối hợp đầu tiên của Đài Loan, nhưng tôi đã tìm ra một lý do để tôi ở đây, ngay lúc này:

Tôi là một người phụ nữ luôn khao khát tìm cách để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình!

Những người về nhất, họ sẽ chẳng bao giờ gặp được những người rên rỉ về chót. Họ cũng sẽ chẳng bao giờ bị giằng xé giữa tôi và tao, giữa nhanh và xa, giữa đầu óc bấn loạn và thể xác kiệt cùng. Vậy vòng nguyệt quế dành cho những người về chót hóa ra là chính họ: sự thất vọng về bản thân cũng lấp lánh y như một món quà Noel tự chọn, sự đau đớn và dằn vặt suốt dọc chặng đua cũng đáng giá y như một chuyến lữ hành về vùng đất xa xôi trong tâm trí. Và món quà của tôi chính là người đàn ông Đài Loan mang số 004. Cậu ta đã trả chi phí để tham gia một cuộc đua mà ở đó, cậu chỉ là một cửa ải thách thức làm chuyến du đấu của tôi trở nên đáng nhớ trong cuộc đời tôi!

Vậy, thay bằng dằn vặt bản thân đã DNF – không về đích kịp, hãy cảm ơn những người đã ở phía sau, và ở bên, chúc phúc ta tiếp tục thử thách, ngay cả khi họ đã dừng lại!

Cảm ơn những năm tháng tươi đẹp, chúng ta không chạy bộ về phía chiếc huy chương, chúng ta chạy về phía bình yên.

Ảnh: Tuấn Đào

                                                             FEATURE – CHẠY!

“Chạy bộ là nghệ thuật đỉnh cao đầu tiên của nhân loại, là hoạt động sáng tạo theo cảm hứng nguyên thủy. Rất lâu trước khi chúng ta nguệch ngoạc vẽ lên trên vách hang động hay vỗ theo nhịp vào những thân cây rỗng, chúng ta đã hoàn thiện nghệ thuật kết hợp hơi thở, trí não và các cơ bắp thành chuyển động tự thân tiến lên phía trước, vượt qua địa hình hoang dã. Và khi tổ tiên của chúng ta cuối cùng cũng vẽ nên những bức tranh đầu tiên trong hang động, thì các hình vẽ đầu tiên là gì? Một vết cắt xuống, hình tia sét xuyên qua một hình ảnh – Người Chạy Bộ” – nhà báo Christopher McDougall viết trong cuốn sách “Sinh ra để chạy”.

Ai cũng có thể chạy, chỉ cần một lý do. Loài người nguyên thủy chạy để tránh thú dữ, chạy để kiếm ăn. Loài người văn minh chạy để kết nối cộng đồng, để khỏe, để thử thách sức chịu đựng của bản thân hoặc để đua với cuộc sống. Lắng nghe câu chuyện của những người chạy bộ trong chuyên đề này, rất có thể bạn cũng sẽ tìm được cho mình một lý do để chạy.

Tổ chức chuyên đề: Hương Thủy
Sản xuất: Hellos. – Trợ lý sản xuất: Huey
Nhiếp ảnh: Khánh Nguyễn
Trang điểm: Andy Phan (Duy Quang, Linh Chi, Thịnh Pencil), PSI (Thu Thủy)

Đọc thêm
– Trang Hạ: Thiền động của một người chạy
– Thịnh Pencil: Chàng họa sĩ tìm được vợ nhờ… chạy bộ
– Hoa hậu Thu Thủy: Nếu muốn chạy, luôn có một con đường
– Trần Duy Quang: Chạy bộ là cuộc hành xác dễ gây nghiện
– Nguyễn Linh Chi: Con linh dương mơ trở thành báo gấm