Người Việt có biết chọn nhạc để nghe?

Tin Tức

Không thiếu những nguyên nhân chủ quan và khách quan khiến âm nhạc đại chúng Việt Nam hầu như không có tiến bộ nào đáng kể trong vòng 10 năm qua, để so bì cạnh tranh với những tai nghe trên thế giới. Khi Thái, Hàn, Nhật, Trung, Đài… đều đã đặt chân vào MTV hay các kênh truyền hình khu vực, thì âm nhạc đại chúng Việt vẫn chỉ “quẩn quanh trong tổ” với những “ngôi sao”, những “hit” không qua nổi biên giới quốc gia.

Khán giả bị “bỏ rơi”

Trở lại câu chuyện cách đây vài tháng, Thanh Lam gây sóng gió trên các diễn đàn với phát ngôn “Mr. Đàm, Hà Hồ sẽ dạy bằng gì?”. Ngay sau đó, có nhiều ý kiến phản hồi sử dụng luận điểm rằng “chưa nói ai hát hay hơn ai, nhưng nhìn vào thực tế, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và ca sĩ Hồ Ngọc Hà có nhiều fan hơn Thanh Lam, được nhiều người yêu thích vì âm nhạc gần gũi“.

Tranh luận của 3 ca sĩ gây bão dư luận 

Thực tế này đúng là khó có thể phản đối, vì số lượng fan của 2 ca sĩ trên quả thực rất lớn. Nhưng tiếp tục suy nghĩ về vấn đề trên, người ta buộc phải tự hỏi, số đông công chúng yêu âm nhạc tại Việt Nam đang phản ánh điều gì? 

Không khó để nhận thấy âm nhạc mà số đông người Việt đang theo đuổi hiện giờ là âm nhạc với mục đích thương mại cao hơn mục đích nghệ thuật. Các show ca nhạc phần lớn đều chỉ đặt ra mục tiêu bán được càng nhiều vé càng tốt. Các cuộc thi âm nhạc hot nhất được phát vào giờ vàng trên sóng truyền hình là những cuộc thi thu được nhiều nhà tài trợ. Người người đi thi hát chỉ để mong được sớm nổi tiếng, hốt “cát xê” nhanh.

Nhạc dở thì thấy hay, nhạc lạ không nghe nổi

Trong bối cảnh đó khán giả Việt đã được trang bị gì để đối phó với cơn bão âm nhạc kiểu “chợ” này? Câu trả lời là gần như không. 

Nhạc sĩ Dương Thụ nhận định: “Người Việt chưa được đào tạo về tri thức âm nhạc”. Điều đó đúng khi ngoại trừ một con số rất nhỏ theo đuổi ngành nhạc chuyên nghiệp hoặc tự tìm hiểu vì yêu thích, còn lại đã số người Việt trong suốt những năm học phổ thông và kể cả đại học, kiến thức về nhạc gần như là con số 0. Trong lúc học sinh nước ngoài được học về các dòng nhạc, các xu thế âm nhạc, được nghe nhạc, được cảm thụ nhạc theo đúng nghĩa thì học sinh Việt chỉ đơn giản là học vài nốt đồ, rê, mi…

Đã thế, chúng ta lại thiếu hẳn một đội ngũ phê bình âm nhạc. Khi “thảm họa âm nhạc” xảy ra và lan rộng trong công chúng, một nhà phê bình thực sự sẽ chủ động đưa ra những nhận định của mình, làm “kim chỉ nam” cho những người đang tìm kiếm sự hiểu biết và một lời giải thích cho hiện tượng.

Nhưng ở Việt Nam hiện nay, các nhà báo đang làm thay công việc của nhà phê nhạc đúng nghĩa!

Mà trên thực tế, phê bình đòi hỏi chuyên môn thực sự hơn là kinh nghiệm nghe cộng với tài viết lách. Đó là chưa kể rất nhiều nhà báo đăng tin âm nhạc nhằm mục đích câu “view”. Và trong số này không ít người có quan hệ thân thiết với nghệ sĩ, thậm chí là biến ca sĩ thành “gà” kiếm tiền của mình, dẫn đến việc ưu tiên trên tin bài, gây nhiễu loạn thông tin khiến công chúng không biết đâu mà lần.

Nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng từng nói: “Mọi người làm tốt việc của mình, ấy là thiên đường“. Khi nhà phê bình không phê bình, truyền thông ngập tràn tin showbiz, nhà báo đi “chăn gà”, ca sĩ nổi tiếng bằng scandal – xem ca hát là nghề đi kiếm tiền nhanh hơn là vì yêu âm nhạc, nhà sản xuất lạm dụng chiêu trò, khán giả dễ chấp nhận, cho gì nghe nấy…. thì tất yếu cả một nền nghệ thuật sẽ đi xuống. Khán giả “sống quen với lũ”, nhạc dở thấy bình thường, nghe quen quen, gần gũi; nhạc dở thì thấy hay, nhạc lạ thì không nghe nổi.

Theo Vietnamnet

Thực hiện: depweb

08/10/2012, 07:43