Đỗ Nhật Nam: Mẹ không phải là để ngưỡng mộ… Mẹ chỉ để yêu thương!

Giải Trí

Mới đây “thần đồng” Đỗ Nhật Nam đã chia sẻ trên trang Facebook cá nhân những dòng tâm sự đong đầy yêu thương nhưng rất dí dỏm về mẹ của mình.

Mở đầu Nam viết “Mẹ không phải để ngưỡng mộ”, sau đó Nam liệt kê hàng loạt “khuyết điểm” của mẹ để “chứng minh” cho sự khắng định ấy, như mẹ hay quên, mẹ hay cằn nhằn, mẹ hay… “gây rối”, mẹ cũng đầy mâu thuẫn và mẹ cũng thích khoe… ảnh ảo. “Trách yêu” là thế, nhưng trong mắt Nam những “khuyết điểm” ấy của mẹ vô cùng đáng yêu, những “khuyết điểm” mà hầu như ai là con cũng có thể nhìn thấy ở mẹ của mình, bởi để đổi lại sự trưởng thành cho con, sự ấm áp của gia đình, thời gian đã lấy đi của mẹ tuổi trẻ cùng trí nhớ hoàn hảo của một cô gái… Mẹ bây giờ đã trở thành người phụ nữ hay quên,  hay cằn nhằn bởi bận rộn với trăm mối lo toan thường ngày…

than-dong-do-nhat-nam-va-ki-niem-don-giao-thua-tren-dat-my-1
Nhật Nam và bố mẹ trên đất Mỹ ngày đầu tiên Nam đi du học

Nguyên văn những dòng tâm sự xúc động của Đỗ Nhật Nam về người mẹ của mình – chị Phan Hồ Điệp:

Giữa trí nhớ và trí quên.
Vì mẹ rất hay quên. “Mẹ hay quên đường đi lối lại/ Chợ Nghĩa Tân, Kim Mã hóa… La Thành”. Mẹ đã có lần đứng rất lâu trước cây rút tiền và băn khoăn vì sao không thể rút tiền, mãi rồi mới phát hiện ra là mẹ cho nhầm… chứng minh thư vào khe quẹt thẻ. Nếu mẹ định mua một gói bột giặt, mẹ sẽ vào siêu thị 1 tiếng, mua đủ các thứ, trừ… bột giặt.
Mẹ không phải là để ngưỡng mộ.

Vì mẹ rất ít khi lên kế hoạch việc gì đó một cách chính xác. Mẹ luôn cuống cả kê mỗi khi hạn chót của công việc ập đến. Mẹ luôn than thở rằng sao mẹ có ít thời gian thế. Và “kế hoạch” mà mẹ hay làm nhất mỗi khi có quá nhiều việc là… đi ngủ.

Mẹ không phải là để ngưỡng mộ

Vì mẹ cũng hay cằn nhằn. Mỗi khi em làm hỏng việc gì đó, mẹ sẽ than thở, trách móc. Khi mẹ làm vỡ một cái bát chẳng hạn, mẹ sẽ nói: Ôi, sao cái bát này làm bằng chất liệu gì mà trơn thế. Còn nếu em làm vỡ, mẹ sẽ nói: Em ơi, em vụng về lắm í. Mẹ khổ vì em lắm í.

Mẹ không phải là để ngưỡng mộ

Vì mẹ rất hay “gây rối”. Buổi sáng, mẹ gửi ảnh mẹ mới cắt tóc. Mẹ hỏi, “tóc này hợp không em ơi”. Em nói: hợp lắm, hợp lắm mẹ à. Đến chiều, mẹ lại gửi ảnh, lại nói tóc mới, lại hỏi hợp không em ơi. Em bảo, vẫn như sáng mà mẹ. Mẹ nói, không, là mẹ mới… gội đầu. Mệt ghê.

Mẹ không phải là để ngưỡng mộ

Vì mẹ đầy mâu thuẫn. Ví dụ mỗi tối thấy em ngồi học, mẹ nhắc: Học đi nhé, đừng lơ đãng. Nhưng rồi mẹ lại chép miệng: Học hành khổ ải, thôi cứ đi ngủ đi mà giữ sức.

Mẹ không phải để ngưỡng mộ…

Mẹ là để yêu thương.
Chỉ để yêu thương.

Nhiều khi em cứ tự hỏi, em nhớ mẹ vào thời điểm nào trong ngày: khi bình minh lên mênh mang khung cửa sổ? Khi hoàng hôn nhập nhoạng bóng cây đan? Hay khi đêm về nhớ mẹ tơ tằm rút ruột đan buồn sợi nhớ? Không, em không biết.

Em chỉ thấy mẹ ĐẦY trong em cùng với sự không hoàn hảo của mẹ.
Giữa trí nhớ và trí quên.
Giữa cằn nhằn và an ủi.
Giữa trách móc và động viên…
Nên em thấy mẹ gần gũi biết bao nhiêu.
Mẹ không phải để ngưỡng mộ.
Mẹ là chỉ để yêu thương.
Em chúc mẹ có cả năm, cả cuộc sống đều là ‘ngày phụ nữ’, ‘ngày mẹ’ mà không cần ‘tranh đấu’.”



Những dòng tâm sự của Đỗ Nhật Nam về mẹ đăng trên trang Facebook cá nhân

Theo Facebook Đỗ Nhật Nam

Thực hiện: depweb

06/03/2017, 14:20

An Nguy: “Mẹ như người cầm cương, còn tôi là con ngựa bất kham!”

Giải Trí

Người mẹ Việt luôn gắn với hình ảnh hy sinh, tần tảo, lo toan… Để con được khôn lớn trưởng thành, Mẹ luôn phải vất vả sớm hôm. Mỗi bước con đi trên đường đời đều có sự hy sinh của Mẹ. Đã là con không ai không khỏi nghẹn ngào xúc động khi nghe những ca từ chan chứa yêu thương về Mẹ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “… Mẹ là nước chứa chan/ Trôi dùm con phiền muộn/ Cho đời mãi trong lành/ Mẹ chìm dưới gian nan.”

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8/3, Tạp chí Đẹp xin gửi đến độc giả chùm bài “Mẹ trong mắt con gái”, do chính các cô gái tài năng của showbiz Việt viết về người Mẹ của mình – Người đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời và sự thành công của họ.

Đọc thêm

– Chi Pu: Cảm ơn Mẹ, nếu không có Mẹ con sẽ không có ngày hôm nay!

– Gil Lê: Má là người bạn, người chị, người thầy, Má là tất cả!


“Những năm tháng đến trường tôi là một đứa con gái bướng bỉnh thường được/ bị mọi người cho rằng “coi trời bằng vung”. Chẳng có chuyện gì tôi không dám làm, tất nhiên vẫn ở trong khuôn khổ môi trường học tập.

Nếu những cô nàng học trò khác mải mê ngắm nhìn cậu bạn hotboy cùng khoá, hay say mê với những thỏi son gió mới ra, thì dường như tôi lại hằn học với cả thế giới. Bạn bè biết, bố mẹ biết và bản thân tôi cũng biết mình là người như thế nào. Tôi chẳng cố tình, cũng chẳng phải đang diễn, vì thời đó đâu có facebook hay những chiếc điện thoại thông minh để có thể “nổi tiếng” vì những chuyện “không giống ai” như bây giờ.”

an-nguy-dep-online
An Nguy không chỉ là một cô gái có cá tính đặc biệt, một Vlogger nổi tiếng trong cộng đồng mạng được nhiều bạn trẻ hâm mộ mà cô còn ghi dấu ấn trong hoạt động nghệ thuật với vai diễn đầu tay trong bộ phim “Chờ em đến ngày mai”.

“Mẹ biết rất rõ tính cách của tôi như thế nào, đã cứng đầu lại còn lười. Trong mắt thầy cô, tôi là đứa gần như là “hết cách” rồi. Thế nhưng mẹ vẫn bên cạnh, hay đúng hơn là theo sát. Mẹ chẳng nói lời yêu thương đâu, cũng chẳng chia sẻ hay dỗ dành gì nhiều, mẹ chỉ gò tôi vào con đường mà lẽ ra tôi phải đi, vào con đường mà sâu thẳm trong tôi hiểu rõ đó là con đường đúng đắn.

Phản ứng lại với cuộc đời là điều dễ hiểu với độ tuổi dậy thì, nhưng có vẻ ngày ấy tôi phản ứng hơi quá, và mẹ cũng biết được điều đó. Ngày qua ngày, không phải bằng ngọt ngào, cũng chẳn hẳn là roi vọt, mẹ như người cầm cương mà tôi là con ngựa bất kham. Nếu đi chệch đường ư, ngựa chỉ cần roi là sẽ tự chỉnh lại hướng. Nếu đi vào đường xấu ư, chỉ cần kéo cương là tự khắc sẽ dừng lại. Tôi cũng như con ngựa ấy, bị (hoặc là được) mẹ “kéo cương” từng lúc, từng lúc.

Có những khi tôi tự hỏi, mẹ không mệt sao khi cứ phải “cầm cương” 24/7 kéo tôi, hướng dẫn tôi qua từng con đường như thế. Có những lúc tôi cũng phải thừa nhận mình đã “cứng”, hoá ra mẹ còn “cứng” hơn.

Biết rằng mình là do mẹ sinh ra, mẹ thừa hiểu con mình như thế nào. Thế nhưng lúc đó, tôi mới ý thức được sâu sắc rằng, mình vẫn chỉ đang nằm trong lòng bàn tay của mẹ, đi đến đâu, làm gì, mẹ đều biết rõ.

Nhớ có lần tôi đến bên mẹ thú nhận rằng, nếu không có mẹ, danh hiệu học sinh tiên tiến cũng chẳng thể nào đạt được chứ đừng nói đến chuyện được học sinh giỏi, thi đỗ được Đại học, lại đỗ thủ khoa ngành mà tôi thi vào.

Ngày ấy, giáo dục không chạy theo thành tích, học thế nào là được đánh giá đúng như vậy, học sinh không có mối quan tâm nào khác ngoài chuyện cố gắng đạt học sinh giỏi.

Thú nhận trong một giây phút thế thôi, yếu lòng xấu hổ một chốc lát thôi, rồi tôi lại cứng đầu như trước, nhưng đã dần dần biết nghĩ hơn. Biết suy xét mọi việc cẩn thận hơn, biết vun vén, toan tính cho mình hơn, và quan trọng nhất, là biết đặt mình vào địa vị người khác để suy nghĩ thấu đáo.

me-va-con-gai
“Tôi như con ngựa bất kham còn mẹ là người cầm cương, tôi được mẹ ‘kéo cương’ từng lúc, từng lúc”. – An Nguy

“Rồi cũng đến lúc mẹ phải buông tay khi tôi quyết định đi du học. Mới đầu, tôi cứ nghĩ được thoát khỏi dây cương của mẹ, cuộc sống của tôi sẽ sang trang từ đây, tự do tự tại, được làm bất cứ những gì mình thích. Nhưng sau khoảng thời gian “hạnh phúc” ban đầu, tôi mới thấm, không có mẹ ở bên sẽ thiếu thốn biết nhường nào. Phải đi chợ sớm hôm, toan tính chi li, mua cái này bớt cái kia, những âu lo khi sắp hết tiền, phải tăng ca ở chỗ làm thêm, 3 giờ sáng mới lái xe từ cửa tiệm nơi tôi làm chạy bàn ra về để 6 giờ sáng kịp đến trường… khiến tôi vô cùng mệt mỏi, nhưng quan trọng hơn, tôi đã thấy hình bóng của mẹ trong tôi.

Tôi đã hiểu mẹ vất vả biết nhường nào để lo cho chị em tôi. Mẹ phải tính toán mua mớ rau này, mua lạng thịt kia, đắn đo mua tấm áo cho tôi hay mua đôi giày cho em trai, mẹ mua sắm cho chúng tôi nhưng hiếm khi mẹ mua thứ gì cho bản thân mình.

Thấy mẹ trong mình, thấy mình lớn hơn, thấy mình tự lập vun vén được vài năm đã là… vĩ đại lắm. Vậy còn mẹ, vun vén hơn 50 năm trên đời, đến giờ vẫn là vun vén thì còn từ gì vĩ đại hơn từ “vĩ đại” đây?”

An Nguy (Ngụy Thiên An)

Gil Lê: Má là người bạn, người chị, người thầy, Má là tất cả!

Giải Trí

Người mẹ Việt luôn gắn với hình ảnh hy sinh, tần tảo, lo toan… Để con được khôn lớn trưởng thành, Mẹ luôn phải vất vả sớm hôm. Mỗi bước con đi trên đường đời đều có sự hy sinh của Mẹ. Đã là con không ai không khỏi nghẹn ngào xúc động khi nghe những ca từ chan chứa yêu thương về Mẹ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “… Mẹ là nước chứa chan/ Trôi dùm con phiền muộn/ Cho đời mãi trong lành/ Mẹ chìm dưới gian nan.”

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8/3, Tạp chí Đẹp xin gửi đến độc giả chùm bài “Mẹ trong mắt con gái”, do chính các cô gái tài năng của showbiz Việt viết về người Mẹ của mình – Người đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời và sự thành công của họ.

Đọc thêm

– Chi Pu: Cảm ơn Mẹ, nếu không có Mẹ con sẽ không có ngày hôm nay!

– An Nguy: “Mẹ như người cầm cương, còn tôi là con ngựa bất kham!”


Gil được nghe rất nhiều câu chuyện về Má thời trẻ. Má có một tuổi thơ rất khó khăn, vất vả. Thời đấy, khi mới là một cô bé 9-10 tuổi nhỏ loắt choắt, Má đã phải đi chân không, đầu đội mâm bánh cao ngang người, đi bán từ sáng sớm đến chiều tối mỗi ngày để hết được mâm bánh.

Má cũng từng là một thiếu nữ dữ dội giỏi giang, cố gắng hết mình phụ giúp ông bà tạo dựng nghề truyền thống hủ tiếu Nam Vang và phát triển đến tận bây giờ. Không những thế, Má luôn hy sinh tất cả vì chồng con.

Ba làm công chức, một mình Má ở nhà cai quản, kinh doanh nhà hàng hủ tiếu, vừa chăm sóc nhà cửa gia đình cả hai bên nội ngoại. Gil được như hôm nay tất cả là nhờ có Má…

Khi nhỏ Má dạy: Tiên học lễ

Từ nhỏ, Má dạy “tiên học lễ”, làm người điều đầu tiên là phải biết lễ phép, kính trên nhường dưới. Phải biết tôn trọng và biết ơn những người đã bỏ công sức, thời gian để giúp đỡ mình trong cuộc sống, dù cho họ có là người giúp việc, lao công hay thế nào đi chăng nữa.

gile-va-me-2_2
“Bé” Gil Lê và mẹ: “Từ nhỏ, Má dạy “tiên học lễ”, làm người điều đầu tiên là phải biết lễ phép, kính trên nhường dưới. Phải biết tôn trọng và biết ơn những người đã bỏ công sức, thời gian để giúp đỡ mình trong cuộc sống, dù cho họ có là người giúp việc, lao công hay thế nào đi chăng nữa.”

Má luôn dạy Gil một cách nghiêm khắc để con không bị mắc một tật xấu dù nhỏ nhất, những tật mà con nít nhìn và bắt chước bạn bè và người lớn, chẳng hạn như rung đùi, nheo mắt, bẻ khớp tay, ăn bỏ mứa hay nhai hở miệng. Hồi đấy, Gil thấy Má sao mà khó khăn, vô lý quá, nhưng lớn lên mới hiểu và biết ơn Má biết nhường nào, những điều nhỏ nhặt Má dạy đã giúp Gil hình thành lối sống tốt như ngày hôm nay.

Lớn lên Má dạy: Gia đình là tất cả!

Những thứ quý giá nhất đều phải xuất phát từ sự tận tâm, chăm chút tạo nên mà hình thành và phải biết hưởng thụ cuộc sống một cách có trách nhiệm. Nếu chỉ biết hưởng thụ mà không nghĩ đến trách nhiệm thì đó là lười nhác. Thật ra tất cả bài học đó, từ bé đến lớn là do Gil quan sát được qua cách Má làm, cách Má đối nhân xử thế, cách Má thể hiện. Có những bài học không cần phải qua những trang giấy, những lời thuộc lòng mà là từ một tấm gương thực tế.

Vừa bận kinh doanh cửa hàng, vừa lo cho chồng con, vừa phụng dưỡng, chăm lo sức khỏe của ông bà nội ngoại. Thời gian, tiền bạc, món ngon… Má dành cả cho chồng con và gia đình. Má không bao giờ dành thời gian cho thú vui của riêng mình. Má bảo chỉ cần thấy mọi người trong gia đình vui vẻ, khỏe mạnh là Má vui rồi.

gile-va-me-1
Gil Lê và mẹ cùng tham gia chương trình “Chuẩn cơm mẹ nấu”

Trong bất kỳ hình thức nào, chỉ cần con thoải mái vui vẻ – Má sẽ ủng hộ hết mình

Không chỉ chăm lo vẹn toàn cho gia đình, Má còn có rất nhiều tài lẻ không thể đếm xuể. “Tài” lớn nhất của Má là có thể là “đọc” được suy nghĩ của người khác một cách rất tinh tế. Từ đó, Má biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu, khuyên răn con như thế nào.

Má không ép Gil phải làm thế này thế kia mà tạo điều kiện tốt nhất để Gil phát triển bản thân sao cho phù hợp. Ví dụ như khi Gil theo đuổi phong cách tomboy. Má không cấm cản mà ngược lại, chỉ cần Gil cảm thấy thoải mái, vui vẻ dù ở trong bất kỳ hình thức nào, Má cũng sẽ ủng hộ hết mình.

gile-va-me-3_2
Gil Lê và mẹ thân thiết cùng nghệ sĩ hài Việt Hương.

Khi Gil bắt đầu có được những thành công đầu tiên trong sự nghiệp, Gil nghĩ Má rất vui và tự hào khi con mình đam mê với con đường đã chọn và tạo được những dấu ấn riêng của bản thân. Má không bao giờ để ý đến số tiền con kiếm được, hay vị trí cấp bậc con đạt được. Má chỉ cần thấy con khoẻ mạnh, hạnh phúc và thần thái thoải mái, rạng rỡ của con mình trên tivi như vậy là đủ.

“Má không chỉ là người sinh ra và nuôi dưỡng Gil mà Má là tất cả.

Má là người bạn, người chị, người thầy mà Gil luôn mong được sống bên cạnh suốt đời” – Gil Lê.