Cách khắc phục bệnh thường gặp ở các dòng xe Vespa cổ: đứt các loại dây trên xe

Trên các dòng xe Vespa cổ phổ thông (Standard, Super, Sprint…) có 5 loại dây cơ bản, đó là 2 dây số, 1 dây côn, 1 dây phanh sau, 1 dây phanh trước, dây ga.

Chơi Vespa cổ đồng nghĩa với việc bạn phải biết những hỏng hóc cơ bản và cách khắc phục chúng. Một ngày, bạn đang thong dong dạo phố khi dừng lại tại ngã tư đèn xanh đỏ, bạn lười về số 0 mà ghì chặt côn ở số 2, bỗng “phựt” chiếc xe chồm lên rồi khựng lại, tình trạng đó là do đã bị đứt dây côn, còn khi bạn sang số không được mà tay số quay tròn, đó là lúc đứt dây số, khi bóp chặt phanh mà nhẹ bẫng hoặc kéo ga mà quay tròn là cũng đã đứt dây phanh và ga.   

Trên các dòng xe Vespa cổ phổ thông (Standard, Super, Sprint…) có 5 loại dây cơ bản, đó là 2 dây số, 1 dây côn, 1 dây phanh sau, 1 dây phanh trước, dây ga. Trong các loại dây đó thì dây côn (miền Nam gọi là ambraya) và số là dễ bị đứt nhất. Vì thế bạn phải luôn chuẩn bị cho mình 5 loại dây dự phòng kể trên trong cốp xe để có thể xử lý sự cố bất cứ lúc nào.

Thay các loại ruột dây bị đứt

Về cơ bản, chỗ hay bị đứt nhất chính là đầu dây, tức chỗ dây nối với núm giữ, tình trạng đứt giữa dây rất ít khi xảy ra. Đẹp sẽ hướng dẫn bạn thay dây côn, các loại dây khác tương tự.

Khi bị đứt dây bạn cần cho xe tấp vào lề đường hoặc lên vỉa hè, dựng chân chống giữa, trả về số 0. Để nguyên tình trạng xe, lấy dây mới, bôi một ít mỡ bò lên đầu dây.

Tiếp theo bạn nhìn xuống gầm máy phía bên phải, vị trí bắt với dây côn, tháo ốc giữ và rút dây ra khoảng 10–15cm rồi để nguyên tình trạng. Đẩy dây mới đã chuẩn bị vào vỏ dây ở đầu tay côn, đẩy chừng 10–15cm bằng đúng khoảng cách rút dây cũ ra. Cứ như thế, dây cũ rút ra bao nhiêu thì đẩy dây mới vào bấy nhiêu cho đến khi dây mới vào hết vỏ dây và thò ra ở phần dưới máy.

Tại sao không rút hết dây cũ ra, sau đó cho dây mới vào? Là bởi vì các vỏ dây thường cũ và có nhiều gấp khúc, bị bụi bám gây tịt lỗ dây, nếu bạn rút hết dây cũ ra rồi luồn dây mới vào sẽ rất khó khăn và dây thường bị mắc giữa chừng. Một mẹo nhỏ nữa để luồn dây nhanh chóng: nếu đầu dây côn cũ bị đứt vẫn còn thò ra ở phía tay côn, hãy tháo lỏng ốc giữ dây ở gầm máy rồi dùng kìm nhọn rút dây ở phía đầu tay côn lên chừng 10cm, sau đó tìm một đoạn dây thép nhỏ nối dây cũ và dây mới với nhau, kế đó, kéo dây cũ ra, dây mới sẽ theo đó mà luồn vào trong.

Sau khi ruột dây đã vào hết trong vỏ dây, bạn mắc cục chì phía trên vào tay côn, sau đó luồn dây phía dưới vào cần côn ở gầm máy. Tìm một đoạn vỏ dây côn, ga hoặc phanh dài chừng 3-5cm xỏ tiếp vào ruột rồi luồn ốc giữ côn. Sau đó bạn dùng 2 kìm và 1 chiếc tuốc-nơ-vít để căn chỉnh độ căng của dây côn cho vừa tầm.

Tại sao phải bỏ thêm đoạn vỏ dây dài 3-5cm ở cuối đoạn dây côn? Bởi đoạn vỏ này sẽ bảo vệ đoạn cuối dây côn khỏi đứt những lúc bạn bóp côn quá căng, đồng thời giúp bạn chỉnh độ căng của dây rất dễ.

Thay ruột dây số, ga, phanh cũng làm tương tự, chỉ có một điểm khác ở công đoạn cuối vì các loại dây này không dùng đoạn vỏ dài 3-5cm kể trên. Đối với dây số bạn cần mở nắp hộp số và đầu đèn phía trước xe để luồn dây, nếu hộp số của xe đủ rộng, bạn có thể luồn thêm đoạn vỏ dây chừng 1cm ở cuối 2 dây số trước khi bắt chặt ốc giữ, điều này cũng có tác dụng như ở dây côn. Luôn nhớ tra thêm mỡ bò để dây trơn hơn và di chuyển dễ dàng trong quá trình sử dụng, tránh gỉ sét.

Thay vỏ dây

Vỏ dây ít khi phải thay nếu bạn bảo dưỡng tốt, khi đã phải thay là đã quá cũ, ruột dây khó luồn vào và di chuyển khó khăn. Thường lúc này vỏ dây bị gãy, gỉ sét, gấp khúc hoặc tắc. Việc luồn vỏ dây khó khăn hơn ruột do không có định hướng, nếu không cẩn thận là phải gỡ sườn xe ra để đi lại dây.

Đầu tiên bạn cần rút ruột cũ ra khỏi vỏ. Sau đó tìm một đoạn dây thép có đường kính bằng hoặc nhỏ hơn ruột dây dài bằng 2 lần vỏ. Xỏ dây thép vào vỏ mới cho tới khi thò hết ra ngoài lại luồn tiếp vào vỏ dây cũ (nhớ xỏ ở phần đầu tay chỗ ghi đông), khi dây thép đã luồn hết vào 2 vỏ dây và thò ra ở gầm máy thì rút từ từ cụm liên hợp ấy về phía dưới, mục đích là để cho dây mới đi theo đúng đường dây cũ. Hoặc nếu không có dây thép dài như trên bạn có thể dùng dây thép để móc nối vỏ dây cũ và dây mới lại thật chặt với nhau rồi rút dần vỏ cũ ra.

Sau khi vỏ mới đã vào hết vị trí ở vỏ cũ thì tiến hành căn chỉnh độ dài cho phù hợp, thường thì phải cắt đi một ít sau đó cố định và luồn dây ruột vào theo cách kể trên.

Xử lý khi không có dây thay

Đang di chuyển trên đường, bỗng một trong các loại dây kể trên bị đứt mà bạn lại không mang theo dây dự phòng. Nếu biết cách vẫn có thể di chuyển về nhà bạn hoặc nơi sửa chữa gần nhất.

Đứt dây côn (ambraya): Dựng xe, trả về số 0, nổ máy dùng chân đẩy xe đi và vào thẳng số 2. Nếu không được, hãy tìm đoạn đường dốc như hầm nhà cao tầng, lề đường sau đó thả xuống dốc và vào thẳng số. Hoặc bạn có thể nhờ ai đó đẩy chạy một đoạn rồi vào số và chạy. Khuyến cáo không chạy xe bị đứt dây côn trong tình trạng tắc đường (kẹt xe) vì xe sẽ lồng lên và chết máy liên tục.

Trường hợp bị đứt dây ga, bạn có thể lấy dây phanh trước thay cho dây ga và cố gắng đi thật chậm. “Khó nhằn” hơn một chút là đứt dây số, bạn mở nắp hộp số, dùng kìm lẫy vào số 3 hoặc 4 rồi để yên như thế, sau đó bạn bóp chặt dây côn rồi nhờ ai đó đẩy mạnh, tiếp theo thả côn ra máy sẽ nổ, và cố gắng đi một số cố định như thế về đến nơi sửa chữa.

Thực hiện: Trần Văn Giáp

15/08/2019, 16:00

Dụng cụ cần có khi du hí bằng Vespa cổ

Những “chú ong” Vespa cổ đã mấy chục năm tuổi đang cùng bạn ngao du khắp nẻo đường bỗng một ngày “trở chứng”. Nhẹ thì đứt dây các loại, khó nổ, không nổ được máy, nặng thì kẹt cần đạp hỏng bi cơ, hỏng chữ thập số.

Thông thường nếu chiếc xe của bạn đồng bộ khung và máy, các bộ phận trong máy còn “zin” thì xe ít khi hỏng vặt, nhưng đa phần vì tuổi đời quá lâu nên nhiều bộ phận cũ hỏng đã được thay mới. Do sự không đồng bộ và ăn khớp giữa cũ và mới đôi khi cũng gây nên những sự cố. Dân đi Vespa cổ hầu như ai cũng biết sửa một vài bệnh vặt xế yêu của mình. Một phần vì thợ có thể sửa được dòng xe này không hề phổ biến, phần thứ 2 vì đam mê, đã chơi xe là phải biết sửa xe, đó là luật bất thành văn của dân “mê ong”.

   Vespa cổ

Vespa cổ

Trong khuôn khổ bài viết này, Đẹp sẽ giới thiệu với những tín đồ của dòng xe “phong cách Ý” này những dụng cụ và đồ dùng cần có trong cốp xe mỗi khi “ong” lăn bánh trên đường.

Nhớt 2T (2 thì)

Do cấu tạo động cơ 2 thì nên các dòng Vespa cổ đều phải dùng nhớt pha vào xăng. Xe đời cũ như “tăng đa”, Super, Sprint… thì người dùng phải tự pha nhớt vào xăng mỗi lần đổ, các dòng xe sau này thì đã có bộ phận pha nhớt tự động. Tựu chung lại đã chơi “ong” là phải luôn có nhớt 2T trong cốp.

Có khá nhiều loại nhớt 2T trên thị trường, loại rẻ thì chỉ khoảng 70.000 đồng/bình 800ml, loại đắt hơn thì khoảng 150.000 đồng/bình. Luôn nhớ là phải dùng nhớt 2T, nhiều bạn chơi xe ban đầu thường không để ý nhớt vì thế có lúc mua hoặc đổ nhầm nhớt 4T vào xăng. Điều này có thể gây hại rất lớn đến bộ hơi của xe, nhẹ thì bó máy hỏng xéc-măng, nặng thì “đi” luôn cả pít-tông, xi-lanh.

Vespa cổ

Thông thường tỷ lệ nhớt vào xăng dao động trong khoảng 2%-5% tùy thuộc điều kiện đường xá, nhiều bạn ban đầu chưa căn được lượng nhớt thì mỗi lần đổ có thể mang theo cốc đong. Đổ một lượng xăng nhất định, tính tỷ lệ phần trăm rồi đong đúng lượng nhớt cần thiết. Đi trong điều kiện đường phố thì tỷ lệ thường là 3%, đường trường là 5%-6%.

Vespa cổ

Dây rợ các loại

Có 3 loại dây bạn luôn phải mang theo khi đi Vespa cổ là 2 dây số, dây côn và dây ga, nếu cẩn thận mang theo cả dây phanh. Trong đó hay đứt nhất là dây côn và dây số. Để công việc thay dây được dễ dàng và dây bền hơn thì bạn nên mang theo một ít mỡ bò, dùng để bôi trơn khi luồn dây vào vỏ và nhiều mục đích khác nữa.

Vespa cổ

Bu-gi dự phòng và đồ mở

Dân đi Vespa cổ vẫn thường nói: “thứ nhất là tại bu-gi, thứ nhì là tại cái gì bên trong”. Bu-gi không tốt có thể “lăn quay” chết bất cứ lúc nào, do đó bạn luôn phải có một chiếc dự phòng. Thông thường dân đi nhiều hay chọn loại bu-gi platinum vì độ bền và khả năng đánh lửa khỏe của chúng.

Vespa cổ

Dụng cụ để mở bu-gi bao gồm tuýp chữ T. Khi mở và vặn bu-gi bạn nhớ chờ máy nguội rồi mới thực hiện thao tác tránh trường hợp bỏng, chú ý lực siết vừa phải tránh làm hỏng ren. Cần kiểm tra bu-gi xem bị hỏng hẳn hay do muội than bám nhiều dẫn tới đánh điện kém, nếu bị bẩn thì có thể dùng giấy ráp để đánh sạch, dùng tuốc-nơ-vít để moi dầu cặn ở xung quanh điện cực. Một số bạn dùng đèn xì đốt bu-gi thật nóng cho khô dầu bám rồi làm sạch cũng có thể dùng thêm được một thời gian.

Vespa cổ

Các dụng cụ khác

Dụng cụ để mở bánh xe bao gồm tuýp chữ T 13 (theo bu-lông và ê-cu nguyên bản), 2 chiếc kìm để căn chỉnh dây số. Tuốc-nơ-vít 4 cạnh và 2 cạnh, cờ-lê 6-8-10-12-14-17, chữ T hoặc tuýp 11, chòng 17, 19 hoặc 21 dùng để mở ê-cu trục bánh khi cần thiết phải tháo cả bánh xe, tuýp 14 dùng để mở ê-cu giữa bộ côn.

Bên cạnh đó, hãy nhớ luôn kiểm tra lốp dự phòng trước mỗi cuộc hành trình để đảm bảo có thể thay thế bất cứ lúc nào. Nếu một chuyến đi dài bạn cần mang theo bơm và đồ vá săm để có thể xử lý những trường hợp thủng lốp giữa đường vắng. Nếu còn chỗ thì mang theo vam mở mâm điện và đoạn dây điện nhỏ để xử lý trường hợp liên quan đến điện, hành trình dài nên mang thêm cả bộ ma-vít đề phòng trường hợp bề mặt ma-vít bị “rỗ”. Khi đi xa trong đoàn nên mang theo một đoạn dây ti-ô xăng dài chừng 60-80cm dùng để rút xăng xe này chuyển sang xe khác khi cần kíp.

Vespa cổ

Vespa cổ

Một vài đôi găng tay lao động loại bằng vải mỏng sẽ rất hữu dụng khi bạn phải sửa chửa hay chỉnh côn số. Không chỉ tránh bị bẩn tay, găng sẽ bảo vệ tay tránh chạm vào các chi tiết máy đang nóng, lúc siết các bu-lông, ê-cu cũng không làm đau tay.

Bạn cần mang thêm một chiếc khăn kiểu như khăn mặt gia đình loại vừa để lau chùi hoặc trải ra giữa đất để các chi tiết máy dính đất cát bẩn lúc tháo ra, hoặc kê vào phần cốp khi bạn cho xe nằm nghiêng tránh trầy xước sơn. Một chiếc đèn pin nhỏ giúp bạn những lúc trời tối, chai nước khoáng và áo mưa sẽ đủ bộ cho đồ bảo hộ dùng “trị bệnh” cho “ong”.

Vespa cổ

Bên cạnh đó, dù bạn có đủ dụng cụ nêu trên thì việc quan trọng nhất vẫn là trang bị cho mình những kiến thức cơ bản và niềm đam mê “ong” thật lớn. Cùng với đó là những mày mò sáng tạo, học hỏi từ những người bạn cùng chung sở thích. Bạn có thể tìm kiếm những người bạn chung sở thích ở các hội Vespa cổ để hiểu thêm về xế yêu của mình.

Cuối cùng, bạn nên có trong danh bạ điện thoại những số điện thoại của bạn bè, của xe cứu hộ, tiệm sửa xe ở những nơi bạn sẽ đi qua lúc cần ứng phó khẩn cấp. Những “chú ong” sẽ mang bạn đi khắp thế giới, khám phá những vùng đất mới nếu bạn biết cách chăm sóc và “trị bệnh” cho chúng.

Vespa cổ ư, chuyện nhỏ, tại sao lại không?

Hiện này, xu hướng chơi các dòng xe cổ trở nên phổ biến, không khó để bắt gặp một chiếc Mobylette, Velosolex, Babetta… thong dong chạy ở phố. Người chơi thôi thì đủ cả, người già có, giới trẻ có, phụ nữ có, đàn ông có, mỗi người một mục đích khác nhau nhưng có lẽ đều chung niềm đam mê với những chiếc xe đã mấy chục tuổi đời. Trong các dòng xe cổ hiện nay, Vespa cổ là chiếm số lượng đông đảo nhất.

shutterstock_479532202

Kẻ chơi Vespa cũng lắm mục đích và công phu, người muốn dọn chiếc xe của mình về “zin” 100%, giới trẻ thì muốn một chiếc xe cá tính và khác biệt, người dùng để dạo phố thong thả, người dùng để đi du lịch xa. Những kẻ mê “Ong” đang thèm muốn sở hữu một chiếc thường bị lạc vào mê cung và không biết chọn được đâu là chiếc xe tốt cho mình. Người lên diễn đàn tìm hiểu, người hỏi bạn bè, người đánh liều mua về… Trong khuôn khổ bài viết này, Đẹp sẽ tư vấn cho những tín đồ của dòng xe đến từ nước Ý này cách chọn mua một chiếc Vespa cũ (các dòng xe thông dụng ở nước ta như Standard, Super, Sprint, trừ dòng PX). Trong quá trình chọn xe bỏ qua các vấn đề về thủ tục và giấy tờ đăng ký xe.

shutterstock_259806527

Loại bỏ những lời “đe dọa”

Bạn cần xác định rõ mục đích mua xe để làm gì? Đi dạo phố, đi chơi xa hay chỉ là ý thích cá nhân. Những người chưa biết nhiều về Vespa cổ thường nói rằng, chiếc xe đó hay hỏng vặt lắm, đang đi tự dưng lăn đùng ra “chết ngỏm”, điều đó chỉ đúng khi bạn sở hữu một chiếc xe quá tồi mà thôi, và sẽ sai bét nếu chiếc xe của bạn được lựa chọn mua kỹ càng, bằng chứng là trong tháng 2/2013 (và hàng chục chuyến đi sau đó) chúng tôi đã có cuộc hành trình xuyên Việt với quãng đường đi dài nhất là chiếc Sprint (8.000km liên tục) mà chỉ việc đổ xăng là đi. Hơn nữa, nếu chịu khó tìm hiểu về nó một cách cẩn thận thì dòng xe 2 kỳ này rất đơn giản, từ cấu tạo máy móc cho đến vận hành an toàn. Vì thế, bạn hãy loại bỏ ngay khỏi đầu ý nghĩ đi Vespa là suốt ngày phải hì hục sửa chữa.

img_0975

Khả năng tài chính

Tùy thuộc vào từng dòng xe, độ “zin” (nguyên bản) cũng như tình trạng xe mà mỗi chiếc sẽ có giá khác nhau. Nhìn chung, nếu bạn không phải là kẻ sưu tầm xe thì khoảng tài chính cho một chú ong là từ 15 triệu – 25 triệu đồng là có xe chạy khá ngon lành rồi. Nếu bạn chưa có đủ số tiền trên, theo chúng tôi cũng đừng nên mua xe rẻ hơn, vì mua xe rẻ hơn đồng nghĩa với việc bạn sẽ phải bỏ chi phí thay thế, sửa chữa nhiều hơn. Và quan trọng là xe rẻ thì các bộ phận thường không đồng bộ, tính ổn định thấp.

264142_1612836780951_4412039_n

Khi đã xác định rõ mục đích chơi xe, đủ nguồn tài chính thì giờ là lúc cần tỉnh táo nhất để xem xét một chiếc xe cũ có thực sự tốt, xứng tầm với khoản tiền mình bỏ ra.

Quan sát tổng quát, chi tiết

Hấu hết các xe Vespa cổ ở nước ta đều đã được làm đồng lại phần khung xe (do đã quá cũ) bao gồm việc dập lại khung, gò nắn về form mẫu ban đầu. Do đó việc đầu tiên là cần quan sát toàn bộ phần khung xe, sườn xe, giè, các mép nối khung sườn, kiểm tra cốp, bình xăng lớn, đặc biệt là chú ý kỹ phần dưới thân xe (chỗ để gắn chân chống) đảm bảo thân xe ổn định, liền khối, không bị mục gỉ, “mối mọt”, cốp phải được lắp vừa vặn với xe, không rung lắc. Tiếp theo bạn cần kiểm tra cổ phốt xem có bị rơ không. Kiểm tra phần tay lái và đầu đèn để biết được độ ổn định của chúng.

shutterstock_196944278

Không bỏ sót bất cứ chi tiết nào trên chiếc xe, nếu bạn chơi xe không cần độ “zin” thì các chi tiết cần khớp với khung sườn, không có biểu hiện gỉ sét hay lỏng lẻo, dựng chân chống và quan sát từ xa (khoảng 3m) theo hướng cả trước và sau xe xem xe có bị nghiêng, lệch hay mất cân đối hay không. Kiểm tra yên xe (2 yên nếu là yên rời hoặc 1 nếu là yên liền), chú ý phần xương yên đảm bảo không bị mất dây lò xo, bị gỉ sét. Ngồi lên yên nhún thử để kiểm tra tính đàn hồi của lò xo yên.

shutterstock_137712083

Chạy thử và kiểm tra động cơ

Cấu tạo đặc biệt của những chiếc Vespa cổ là vị trí máy lệch bên, sử dụng động cơ 2 kỳ làm mát bằng không khí, không sử dụng xích hay đai truyền động mà trục bánh được gắn thẳng vào máy, hộp số 4 cấp với việc chỉnh số ở tay trái (một số dòng đặc biệt 3 số), côn rời ở cùng tay số, khởi động bằng cần đạp. Do đó bạn cần nổ máy bằng cách đạp dứt khoát, một số xe cần nghiêng về bên phải sau đó đạp phát là nổ luôn là điều bình thường. Dựng xe, nổ máy, tăng giảm ga để nghe tiếng máy nổ, tăng ga mà máy “rít” lên ngay tiếng nổ giòn, tròn đều không bị rồ, thả hết ga để xe nổ ở trạng thái garanti máy không có những tiếng kêu bất thường. Tiếp theo, bạn bóp chặt côn và hơi tăng ga một chút, nếu tiếng kêu “lọc cọc” hoặc xuất hiện tiếng “hú” từ động cơ phát ra là bát côn đã bị mòn, các lá thép đập vào mâm côn tạo nên tiếng hú.

shutterstock_293910020

Ngồi ngay ngắn, bóp chặt côn, vào số 1 tăng ga chạy, nếu xe vọt nhanh mà không ì, máy không rồ bất thường là được, tiếp tục vào số 2, 3, 4, việc chuyển số phải dễ dàng, xe không bị giật khi sang số (trường hợp sang số đúng), trong quá trình di chuyển nếu là máy tốt thì ở dải tốc độ >40km/h xe chạy rất êm, tiếng máy không kêu “pạch pạch” như lúc nổ máy, xe không rung lắc, nếu có thể bạn thử thả 2 tay trong 2-3 giây, nếu xe bị lệch hướng đi nghĩa là khung sườn không chuẩn. Tiếp theo, bạn chạy ở số 4 ở tốc độ khoảng 40km/h rồi bóp hết côn để xe trôi tự do, nếu máy xe bị tắt chứng tỏ phần điện ma vít có vần đề.

img_9807

Dừng xe, chờ máy nguội, bạn mở cốp bên phải ra sẽ thấy cụm động cơ. Nếu có thể, bạn mở bình xăng con (chế hòa khí) ra để kiểm tra tay quay hút nhiên liệu, đảm bảo tay biên phải khít, trơn và nhẵn. Bạn nhìn phần đuôi xe phía sau động cơ, nếu có nhiều nhớt chảy ra chứng tỏ đã bị hở cổ hút. Tiếp theo bạn nhìn hệ thống điện và bánh đà, những chiếc Vespa cổ nguyên bản chạy điện ma vít đơn giản, không có bất cứ thiết bị điện tử nào cả, chỉ có cuộn điện, ma vít, mô bin (cục tăng áp cho bugi) và hệ thống dây.

large_frame_60s

Một chiếc xe Vespa cổ tốt trước hết khung sườn phải đồng bộ, do đó bạn cần kiểm tra số khung và số máy, số khung nằm ở phía dưới cốp trái, số mãy nằm dưới cùng lốc máy gần chỗ để gắn dây côn và mâm côn, bạn ghi lại 2 thông số này và truy cập vào trang web Scooterhelp để kiểm tra xuất xứ cũng như sự đồng bộ của chúng. Nếu 2 thông số này đều cho ra một kết quả thì máy và khung là của cùng một xe (ở đây không xét đến yếu tố đã bị làm giả lại số khung số máy).

156992_1337822465765_3611259_n

Kiểm tra bánh xe, các phụ kiện khác

Bánh xe bao gồm vành, lốp (vỏ) và các bộ phận liên quan cũng rất quan trọng, nó được ví như chiếc chân người, chân hỏng thì đi lại khó khăn. Dựng chân chống giữa, cầm lốp trước quay thật mạnh và quan sát độ “đảo” của vành, nếu vành bị đảo thì chứng tỏ vành đã bị thay thế hoặc va chạm làm méo hoặc cũng có thể lốp lắp không chuẩn. Sau đó bạn ngồi lên xe, dùng 2 tay ghi chặt ghi đông ấn mạnh xuống phía trước để kiểm tra giảm xóc, nếu là giảm xóc còn tốt thì bạn sẽ nhấn khá êm ái và không phát ra bất cứ tiếng kêu nào. Tiếp theo, bạn trả về số 0, cầm bánh sau lắc mạnh sang hai bên xem có bị rơ không, nếu bị rơ quá chứng tỏ bi trong có vấn đề.

img_9258

Bên cạnh đó các phụ kiện khác như phanh trước, sau, còi, đèn, nút bấm tắt máy, đèn hậu, roăng cao su, chỉ chân, bọ sàn, ống xả, nắp bình xăng… cũng cần được kiểm tra kỹ lưỡng.

img_0308

Việc lựa chọn một chiếc xe tốt đồng nghĩa với việc bạn sẽ ít phải sửa chữa nó, tăng niềm đam mê của bạn đối với những “chú Ong” xinh xắn này và để chúng được cùng bạn phiêu du trên mọi nẻo đường.

Nhạc sĩ Quốc bảo – đi tìm một Sài Gòn im lặng

Muốn có một Sài Gòn im lặng theo nghĩa chung nhất của từ này, e rằng không có. Chỉ có thể tạo được niềm im lặng nội tâm để sống trong lòng một thành phố quá nhiều chao động, quá nhiều dạt dào, quá nhiều chuyển biến này.
Khi viết những bản nhạc thiền cho dự án nhạc chuông “Âm quyển của lắng im” (Quiet Soundscapes, 2008-2009), tôi định đến một nơi nào xa xa, vắng vẻ, kiểu diện bích tu tập, mới mong yên lắng thực sự từ ngoại giới đến nội tâm. Nhưng rốt cuộc vì những lý do khách quan bất ngờ, tôi chẳng đi đâu được cả. Vẫn phải bám trụ Sài Gòn. Vậy là tôi phải đi tìm những nơi chốn, những khoảng thời gian nào trong ngày trong tháng ít có tiếng ồn nhất, yên tĩnh một cách tương đối nhất, để soạn nhạc. Dễ dàng thì vẫn là chụp một tai nghe loại bịt kín để ngăn tiếng động bên ngoài, ngồi đâu cũng được, mở máy tính mà viết. Nhưng cách đó công nghệ quá, nó không gây cảm hứng, nó máy móc. Tôi ưa viết nhạc trên giấy bằng bút mực hơn. Tôi cứ đi loanh quanh và tìm.
Im lặng là thứ có thể chọn lựa và chủ động tạo ra, dù ở một nơi chốn phản-im-lặng như Sài Gòn.

Ai tìm, sẽ thấy.

Và tôi đến Illy Cafe 31 Ngô Đức Kế (nay là tiệm đồ uống nhanh Phúc Long). Tôi ngồi trên gác trông ra khoảng phố nắng qua ô cửa sổ kính lớn, nhìn xuống những đầu người lô nhô. Xe máy xếp ngay ngắn. Cà phê đặc biệt ngon và tôi có thể yêu cầu tắt nhạc trên gác khi cần yên tĩnh. Phục vụ ở hết dưới nhà, không ai làm phiền. Ghế sofa êm ái, bàn kê ngay ngắn, ngồi bao lâu (thường là từ đầu giờ chiều đến tối muộn) cũng không thấy mệt. “Âm quyển của lắng im” một phần lớn sinh ra ở đó.

Và tôi đến Illy Cafe số 11-13 Công trường Lam Sơn (nay đã đổi tên thành Centro Cafe, hiện đại và ồn ã hơn). Nơi này cùng chủ với Illy tôi vừa nhắc, mở trước, một kiểu bistro thì đúng hơn vì có nhiều bánh trái, thức ăn. Tôi ăn sáng ở đó, có khi ăn bữa trưa, để tập trung viết. Ở đó hay mở nhạc nhưng khi tôi vào, phục vụ tự động biết ý tắt nhạc. Có khi chủ quán còn mời pizza, xì gà.

Và tôi đến I-Box 135 Hai Bà Trưng. Đó là một quán sang nhưng đầy bóng tối, ngồi không quen dễ buồn ngủ. Nhưng vì quen thân, tôi hay được nhường bàn riêng, có thể thắp thêm đèn ở chỗ ngồi, bàn ghế thì rộng mênh mông, tha hồ bày biện giấy bút. Đó là chỗ tôi hay ngồi khoảng ba giờ chiều, giờ mà những công chức văn phòng chưa ghé đến, giờ các đôi tình nhân còn bận việc, I-Box vắng và tôi có thể được yên tĩnh trong mấy giờ đồng hồ.

Và tôi đến ngồi nơi con hẻm nhỏ Lý Thái Tổ, xung quanh vây kín những người lao động, quán cà phê Cô Tư. Nơi đây bội thực tiếng ồn nhưng lạ thay, đối với tôi sự ồn ã của tiếng nói những người lao động chân tay, thậm chí chửi thề không hề ảnh hưởng đến mạch suy tư âm nhạc của tôi. Tôi vẫn cảm thấy yên tĩnh, sự yên tĩnh lạ kỳ khó lý giải, yên trong lòng, trong tâm, những nốt nhạc tràn ra từ óc não xuống thẳng ngón tay. Những người ngồi ghế đẩu chân thấp chân cao kế bên có tò mò nhìn ngó, tôi cũng không khó chịu. Và cà phê có ngon mấy đâu – rất đắng, chát, và mau nguội. Vậy mà tôi thích.

Và tôi vào Chợ Lớn, cuối đường Trần Hưng Đạo B chỗ giáp ranh quận 6, nơi có những quán nhỏ bán bạc sỉu, phé nại của người Hoa Quảng Đông, cà phê pha vợt lưới. Tôi chọn chỗ ngồi dựa lưng vào tường, ngó mông lung ra phố, một Hong Kong thu nhỏ bề bộn cũ kỹ, những tiếng nói tôi không hiểu, những giọng điệu lạ lẫm, tất cả làm thành một cách thế im lặng mà tôi có thể cảm thấy yên bình trong ấy.

Im lặng, vậy thì chẳng phải triệt tiêu những tiếng động. Im lặng là khi đầu óc tâm can mình lắng xuống, rỗng không, những tiếng động bên ngoài chảy vào chỗ rỗng không ấy rồi lại chảy đi, chúng chỉ mượn đầu óc ta làm lối đi, chúng không thẩm thấu chút nào, ta chẳng phải nhọc lòng lọc lựa gạn hớt những tiếng ồn vô lối, ta chẳng cần làm sạch tâm não. Muốn có một Sài thành im lặng theo nghĩa chung nhất của từ này, e rằng không có. Chỉ có thể tạo được niềm im lặng nội tâm để sống trong lòng một thành phố quá nhiều chao động, quá nhiều dạt dào, quá nhiều chuyển biến này. Sài Gòn như một bản tổng phổ phức điệu chẳng có dấu lặng, bè này chưa im, tiếng bè khác đã cất lời.

Còn những ngày khi soạn nhạc cho dự án lớn thứ hai trong đời, nhạc kịch “Chử Đồng Tử” (dự án đầu là thanh xướng kịch “Lụa”), tôi lui tới ngồi ở Fix Republic mỗi ngày, ban sáng khi quán chưa kịp dọn bàn, và chiều xế lúc tương đối vắng khách. Đó là một quán nhỏ có trồng hoa leo nằm cuối một block phố đặc biệt yên tĩnh nơi con đường cũng yên tĩnh lạ lùng, đường Ngô Thời Nhiệm. Block phố này có nhà bác Oanh, người bác họ, chị kết nghĩa của mẹ tôi, bác đã mất và nhà đã bán cho nhạc sĩ Quốc Dũng. Fix nằm sát vách nhà anh Dũng chị Yến, mở cửa hơn một năm, chỗ tụ hội của các bạn trẻ underground thích hút tẩu, chơi xe Vespa cổ, chơi máy ảnh phim, đi giày Converse, đeo khuyên tai, chơi đồng hồ lính, và coi nhau như cùng gia đình. Như anh em ruột thịt. Hơi khác đời theo kiểu dễ thương. Vào quán là phải chào hết lượt. Ngồi đâu cũng được, sát cánh vẫn không làm phiền nhau. Vạn bất đắc dĩ khi có những người khách vãng lai chưa hiểu “policy” của quán vào nói to, bật nhạc trong điện thoại ồn ã, thì ta chụp headphone vào là yên. Ở đó, tôi có thể nhồi hai tẩu thuốc để viết hai mươi trang nhạc. Uống hai ly cà phê pha đậm, một bình thủy tinh đựng trà to như bình nuôi cá vàng. Thỉnh thoảng ngẩng mặt cười chào các bạn trẻ. Thỉnh thoảng bước lui bước tới nói năm điều ba chuyện với những người ngày nào cũng gặp. Đó là nơi có những tiếng-ồn-im-lặng.

Ai tìm sẽ thấy. Im lặng là thứ có thể chọn lựa và chủ động tạo ra, dù ở một nơi chốn phản-im-lặng như Sài Gòn.

Bài: Quốc Bảo
(Bài đăng trên Tạp chí Đẹp số tháng 4/2015)

Phạm Đăng Khoa: “Chơi Vespa cực khổ ban đầu nhưng sung sướng về sau”

img_6894

Phạm Đăng Khoa (thành viên chính của page Go & Chill)
Sở thích: Vespa, chụp ảnh, du lịch
Nơi xa nhất từng lái xe đến: Tây Bắc
Xe đang sử dụng: Vespa Super và Kawasaki Versys-X 300
Thành phố ưa thích: Đà Lạt

 

Vespa cổ đã “đánh gục” anh như thế nào?

Vào khoảng năm 2001 ở Việt Nam nở rộ trào lưu chơi xe cổ, mọi người chơi dòng Honda CD rất nhiều. Tôi thấy hay hay nên “nhảy” vào tìm hiểu rồi sau một thời gian trải nghiệm nhiều loại xe thì dừng lại ở mẫu xe Vespa cổ.

Dáng ngồi của xe thuộc kiểu “độc nhất vô nhị” vì nó khiến mình thẳng lưng và rất thoải mái khi đi xa. Thêm nữa là, bất kỳ ai khi ngồi lên chiếc Vespa thì cũng tự nhiên thấy mình trở nên lịch thiệp, chỉn chu. Đây cũng là một phần lý do tôi thích Vespa cổ vì thấy “gu” thời trang của mình cũng khá “hạp” với xe.

 

img_6892

Chiếc Vespa cổ đầu tiên mà anh sở hữu là gì?

Đó là chiếc Vespa ACMA, người ta thường gọi là Vespa “giả cầy” vì nó thường bị lai tạp phụ kiện của nhiều loại khác nhau. Giá thành của nó cũng tương đối thấp nên đó là sự lựa chọn hợp lý cho “newbie”. Chuyến xa nhất tôi đi với chiếc này là từ Sài Gòn ra Phan Thiết. Còn hiện tại, tôi cầm lái chiếc Vespa Super màu xanh được khoảng 3, 4 năm rồi.

dscf0150-2

Mỗi thú chơi sẽ có những quy tắc khác nhau và với Vespa cổ, ắt hẳn anh cũng đã phải “nhập gia tùy tục” khá nhiều?

Chắc chắn rồi. Hơn nữa lại là xe cổ thì câu chuyện sẽ phức tạp hơn. Thật ra, chơi Vespa cổ lúc đầu rất cực và dễ nản. Tôi từng chứng kiến nhiều người mua xe về chơi rồi bán đi ngay lập tức vì không chịu nổi mấy bệnh vặt của xe.

Do tuổi thọ xe cao nên hư hỏng vặt là bình thường, vì vậy bắt buộc phải nắm vững các kỹ năng sửa xe cơ bản và biết cả cách thay bánh xe sơ cua đi kèm.

dscf0215

“Vạn sự khởi đầu nan” nhưng một khi đã “vào guồng” rồi thì sẽ quen dần, chưa kể tiết kiệm một khoản kha khá do không cần đi tiệm sửa. Ngoài ra, một khi chơi Vespa cổ mình cũng nên đầu tư một chút về khoản trang phục, vừa gọn gàng, đĩnh đạc và một chút “bụi bặm phong trần” là được.

Nói gì thì nói, không chỉ Vespa cổ mà bất kỳ “hobby” nào cũng vậy, thời gian đầu luôn là giai đoạn khó khăn, thử thách nhất. Nhưng, tin tôi đi, một khi đã “nghiện” rồi thì sẽ rất “sướng” và có muốn cũng không dứt ra được.

img_6374

Kỷ niệm nào với Vespa cổ khiến anh không bao giờ quên?

Vào năm 2014, khi tôi mới đổi sang chiếc Vespa đang đi bây giờ. Để “rửa” xe, tôi quyết định chạy xe với đoàn ra thẳng Nha Trang trong đêm luôn. Chuyến hành trình mệt mỏi kéo dài 24 giờ do chưa quen xe nên cứ đi một chút lại nghỉ. Nhưng đó là chuyến đi kích thích nhất và đáng nhớ nhất tính đến hiện giờ.

dscf0159

Mùa hè hoàn hảo với anh sẽ như thế nào?

Hè này tôi sẽ có hành trình 15 ngày từ Sài Gòn đến Tây Bắc, qua Đông Bắc, chạy sang Lào, sau đó trở về ngã ba Đông Dương và quay về Sài Gòn. Tôi rất mong chờ chuyến đi này vì sẽ được trải nghiệm đủ loại địa hình và thời tiết khác nhau, từ đồi núi cho đến biển đảo, từ nắng nóng cho đến lạnh buốt.

19149306_1743658042318024_5891328137484752428_n

Ngoài Vespa, anh có dự định nhen nhóm cho thú vui nào khác không?

Hiện tôi đang tập luyện thể thao để trekking, vừa có thêm sở thích mới vừa tốt cho sức khỏe. Điểm đến đầu tiên có thể sẽ là Tú Làn.

dscf0061-copy

Q&A
Ba vật dụng không thể thiếu khi đi Vespa?
– Đồ mở bugi, kềm và cờ lê 8-10.
Chiếc xe mơ ước?
– BMW GS 700 GS.
Tình huống nguy hiểm nào phải đối mặt ?
– Chạy xe bị lạc trong rừng và hết sạch đồ ăn thức uống đem theo.
Thích đi xe một mình hay đi với bạn đồng hành?
– Trung bình cứ 5 chuyến thì sẽ có một chuyến “độc hành”.
Không thích tính cách nào của bản thân?
– Cả thèm chóng chán.
Không thích tính cách nào của người khác?
– Không nghĩ đến tập thể, lười và không quyết đoán.
Lần tiêu hoang gần đây nhất là gì?
– Chuyến đi Phú Quốc vừa rồi.
Hành trình nào yêu thích nhất?
– Đi Quảng Bình bằng Vespa.
Thành phố muốn trở lại?
– Đà Lạt.
Tài sản quý giá nhất đang sở hữu?
– Chiếc motor dòng adventure Kawasaki Versys-X 300.
Châm ngôn sống?
– Thích cái gì thì làm cái đó.

Fun In Summer
Nếu mùa hè này bạn vẫn còn đang lưỡng lự chưa biết “trôi dạt” về đâu, thì hãy để các khách mời của Đẹp giới thiệt những thú chơi nên thử và những điểm đến tuyệt cú mèo cho mùa hè bất tận này dành cho cánh mày râu.
Đọc thêm:
Trần Hoàng Tuấn: “‘Style’ hơn kể từ khi chơi motor classic”
Lương Bằng Quang: “Muốn đẹp trai và nam tính, hãy chơi kitesurfing!”
Ngô Huy Hòa: Sẽ chinh phục Everest trước tuổi 50!
Phạm Đăng Khoa: “Chơi Vespa cực khổ ban đầu nhưng sung sướng về sau”

Cuộc dạo chơi của “chú ong bắp cày nổi loạn” giữa biển khơi

Giorgio Bettinelli – một kẻ mà nhiều người gọi bằng cái tên trìu mến “gã khùng của tôn giáo Vespa”. Ông vốn chưa bao giờ lái một chiếc xe hai bánh cho đến khi được một người bạn tặng chiếc Vespa cũ kỹ, từ đó, Bettinelli bắt đầu những cuộc hành trình của đời mình với những “chú ong bắp cày”. Khởi đầu là những con đường làng quê êm đềm của Indonesia, tới những kiệt tác kiến trúc ở Roma, ông vượt Istanbul đa sắc màu, tới Pakistan, Ấn Độ và đến Sài Gòn sau 7 tháng trời (24.000km) ròng rã với hàng vạn khó khăn. Cho tới khi dừng lại ở Trung Quốc năm 2008, Bettinelli đã gắn chặt cuộc đời mình trên yên xe Vespa ngao du khắp thế giới. Tôi khâm phục ông và hành trình cần nhiều tình yêu và sự dũng cảm mà ông đã trải nghiệm, hành trình ấy, tôi gọi là “chuyến chu du đầy xúc cảm”.

img_6611
Hơn 60 năm sau ngày những chiếc Vespa đầu tiên tới Việt Nam, chúng tôi lại tự do phiêu lưu giữa biển khơi bao la
img_6214
Con đường độc đạo xuyên qua Côn Đảo có lẽ là một trong những cung đường đầy cảm xúc nhất 

Còn nhớ, cách đây hơn 60 năm, những “chú ong” đầu tiên đã vượt biển khơi, theo chân người Pháp tới Việt Nam, bắt đầu cuộc chinh phục phương Đông. Kể từ đó, đã có biết bao thế hệ người Việt khôn lớn trên chiếc Vespa. Từ Sài Gòn hoa lệ, Vespa tiến dần ra phố cổ Hà Nội với một sự coi trọng bởi giá của “con ong nhỏ” thời đó bằng cả mấy căn nhà mặt phố. Những người sở hữu Vespa ở miền Bắc được xem là giai cấp thượng lưu, họ đại diện cho một phong cách sống lịch lãm, hiện đại, đầy tính văn hóa và tri thức. Vespa ngày đó không dành cho số đông thị dân.

img_6283
“Những chú ong bắp cày” lại một lần nữa được “tung cánh” thể hiện mình
img_6373
Do you Vespa?

Sau hơn 60 năm, chúng tôi lại mang những chiếc Vespa “dạo chơi giữa biển khơi” một lần nữa bằng hành trình khám phá hòn đảo của “những vách đá dốc đứng bên cạnh những bãi biển hoang sơ và làn nước trong vắt”. Những chiếc Vespa thực sự được “ngâm mình” bên cạnh những rặng san hô ngoạn mục trong trò chơi đầu tiên của cả đoàn là “truy tìm kho báu”. Chiếc cano chở chúng tôi từ bến tàu 914 nhằm hướng hòn Bảy Cạnh thẳng tiến với mong muốn được khám phá những điều kỳ diệu của biển cả bao la. Dừng lại nơi vòng eo của đảo, sóng lặng hơn, nước trong xanh nhìn thấy đáy biển và lũ cá đầy sắc màu đang bơi tung tăng. Chúng tôi thỏa sức ngụp lặn giữa biển khơi.

go1-00_09_33_26-still001

Từ đáy biển, chúng tôi lại đưa “chú ong lớn” GTS Super (phiên bản 125cc và 300cc) vòng quanh hòn đảo vốn được Lonely Planet ngợi ca là “thiên đường thiên nhiên của những cánh rừng rậm rạp, làn nước màu ngọc bích, những bãi cát trắng và là ngôi nhà của cá heo, rùa biển và những rạn san hô ngoạn mục”. Côn Đảo (hay còn gọi là Côn Sơn, Côn Lôn hay Poulo Condor) không quá lớn nhưng cũng chẳng quá bé, vừa đủ để những “chú ong” thoải mái “sải cánh” chở lữ khách khám phá. Con đường độc đạo xuyên đảo từ sân bay Cỏ Ống tới bến Đầm chỉ dài chừng hơn 30km nhưng đó là một trong những con đường biển đẹp nhất. Vespa GTS là dòng scooter cỡ lớn, sinh ra cho những chuyến đi nên chúng thỏa sức thể hiện khả năng. Với phiên bản 300cc, từng làn gió biển sẽ táp vào mặt bạn sau mỗi cú tăng ga bởi sức mạnh của khối động cơ mang lại.

11111
Côn Đảo “chẳng có gì” ngoài trời xanh bao la, biển cả mênh mông, những bãi cát phẳng mịn và người dân nồng hậu
shutterstock_352434989
Có làn nước nào trong xanh hơn nước biển ở Côn Đảo?
img_6564
Bãi Đầm Trầu cắt ngang sân bay Cỏ Ống, bạn vừa ngao du, vừa ngắm máy bay cất hạ cánh ngay trước mặt mình

Nhỏ bé hơn trong hệ thống động lực nhưng cùng hệ thống khung sườn, chiếc GTS Super 125 vẫn rất đầm chắc và thoải mái chở hai người vượt dốc Trâu té lên đỉnh C10. Con dốc mà người dân ở đây vẫn ví von rằng “trâu đi còn té huống chi người”. Ngay cả khi chúng tôi dạo chơi ở bãi Lò Vôi lúc thủy triều rút xuống trên nền cát ướt, GTS Super 125 vẫn sẵn sàng lao vút đi một cách nhanh chóng mang lại cho người cầm lái cảm xúc của sự tự do và phóng khoáng.

img_6233
Côn Đảo không dành cho số đông và Vespa cũng vậy
img_6218
GTS Super là chiếc xe sinh ra cho những chuyến đi của chính bạn
img_6262
Bản sắc hơn 70 năm của Vespa vẫn được giữ nguyên vẹn trên những chiếc GTS mới

Việc Piaggio sử dụng động cơ Quasar cho phiên bản 300cc và động cơ thế hệ mới iGet cho bản 125cc giúp người dùng nhiều lựa chọn hơn. Nếu ai thích tốc độ, sự bứt phá mạnh mẽ cũng như có thể làm chủ được “chú ong bắp cày cỡ lớn” thì GTS Super 300 là sự lựa chọn đúng đắn. Ngược lại, phiên bản 125 phù hợp hơn cho những ai muốn một chiếc xe dạo phố thong dong, động cơ hoạt động êm ái tiết kiệm nhiên liệu nhưng cũng sẵn sàng “nổi loạn” đi xa mỗi cuối tuần. Trên chặng đường gần như là off-road vào bãi Đầm Trầu với bùn lầy, vũng nước lớn trơn trượt, đá cuội nhưng GTS vẫn vượt qua dễ dàng, hệ thống giảm xóc chắc chắn, tay lái đầm cùng khối lượng xe lớn khiến bạn tự tin vượt những con đường khó trên hành trình vạn dặm.

img_6463
GTS Super chẳng ngại ngần gì trên địa hình off-road

Từ mũi Tàu Bể tới bãi Nhát, mũi Cá Mập đến bến Đầm,… tất cả đều in hằn vết bánh xe của những chiếc Vespa GTS Super chở chúng tôi ngao du. Với địa hình là dãy núi đá vôi chạy dọc đảo che chắn cho các vịnh khỏi gió lớn, cùng với đó là 16 hòn đảo vệ tinh xung quanh đã biến Côn Đảo trở thành một nơi lý tưởng cho du lịch sinh thái. “Những chú ong bắp cày” như được trở về với thiên nhiên, thỏa sức “tung cánh” vượt dốc Ông Tổng, hay cung đường đèo dốc xuyên qua khu vực Vườn quốc gia. Và chẳng có gì ngạc nhiên nếu bạn đang vi vu ngắm cảnh mà thấy cả gia đình nhà Khỉ đang sưởi ấm trên những tảng đá ven đường, bởi mọi thứ ở đây vẫn được bảo tồn rất tốt.

img_6183
Bạn có dám sở hữu một chiếc GTS và ngao du cùng nó?
img_6398
Điều gì khiến hàng triệu người mê mẩn bao nhiêu thế hệ Vespa?

Piaggio đã rất khéo léo khi đưa ra bộ bốn phụ kiện cho dòng GTS mới của hãng nhắm tới những phong cách khác nhau như Thanh lịch, Đường trường, Cổ điển và Thể thao. Kính chắn gió cỡ lớn, giá đèo cùng hộp chứa đồ sau ton-sur-ton với màu thân xe sẽ rất hữu ích cho những chuyến đi xa mang tính touring hay kính chắn gió thấp, giá đèo trước sau bảo vệ chắn bùn tạo vẻ thanh lịch cho bạn mỗi khi dạo phố với bộ suit cổ điển. Tiện ích bộ điều khiển mở yên xe từ xa và tìm xe được trang bị trên cả 2 phiên bản cũng rất hữu ích, bạn cũng có thể thoải mái sạc điện thoại hay thiết bị ngoại vi thông qua cổng USB trong cốp trước xe. Còn với chúng tôi, trên hành trình khám phá Côn Đảo thì Vespa luôn tự do phóng khoáng như một người lữ hành đúng nghĩa.

img_6276
GTS Super mới có nhiều màu để bạn lựa chọn: đen, đỏ nhám, xanh lá cây, trắng, xám nhám, vàng nhám
img_6374
“Chú ong bắp cày” với biển khơi Côn Đảo

Côn Đảo là một huyện đặc biệt, không có cấp xã phường hay thị trấn, toàn bộ đảo chỉ có hơn 8.000 dân tập trung tại khu vực trung tâm nhưng cuộc sống lại bình yên đến lạ. Tựa lưng vào núi, mặt hướng ra biển, dải đồng bằng ít ỏi nhưng lại chứa đến cả chục bãi biển hoang sơ với cát trắng phẳng mịn. Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên khi khoảng hơn 9h tối, mọi người đều đi ngủ, con đường trung tâm huyện trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng biển võ ì oạp, ngoài khơi xa là hàng ngàn ngọn đèn như vì sao trên mặt nước của ngư dân đánh cá. Giữa không gian ấy, tiếng máy nhẹ như gió lướt của GTS 125cc thật khiến người cầm lái cảm thấy hài lòng, không ồn ào nhưng lại đầy cuốn hút và mạnh mẽ như chính vẻ đẹp của hòn đảo này.

img_6597
Bạn chọn phong cách nào cho cuộc sống của mình?

Côn Đảo cũng như Vespa GTS, không dành cho số đông. Bạn sẽ chẳng tìm thấy sự ồn ào náo nhiệt của những quán Karaoke hay sự hò reo nhậu nhẹt trong quán bia, thậm chí là tiếng nói lớn trong quán café cũng rất ít. Hòn đảo xanh này phù hợp nhất cho những ai thích trải nghiệm không gian yên tĩnh, trong lành, gần gũi thiên nhiên cũng như các hoạt động lặn biển, câu cá, xem rùa đẻ trứng hay nằm dài giữa bãi biển ngắm mây trời. Vespa GTS Super mới chắc hẳn sẽ phù hợp hơn với những ai mong muốn một chiếc scooter thân lớn, phong cách, cá tính, khác biệt, sẵn sàng bứt phá và không lẫn trong phố đông người hay tự do “tung cánh” trên dặm đường xa.