“Bắt bệnh” Vespa cổ: xăng – nhớt – gió

Trong các bài trước, Đẹp đã giới thiệu tới bạn đọc một số bệnh thường gặp khi sử dụng các dòng xe Vespa cổ như bệnh về bu-gi, côn, các loại dây… Trong khuôn khổ bài này, chúng tôi tiếp tục đề cập đến 3 yếu tố nhiên liệu chính cho chiếc xe vận hành êm ái. Các bệnh trực tiếp liên quan đến 3 yếu tố này sẽ được đề cập ở các bài sau của chuyên mục này. 

Xăng

Vespa cổ là dòng xe 2 thì nên loại nhiên liệu tích hợp là xăng pha nhớt, tỷ lệ nhớt và xăng tùy từng chủng loại dao động từ 3%-6%. Đối với điều kiện đường phố thì giảm tỷ lệ nhớt xuống còn 2%-4%, địa hình đường cao tốc hoặc đường dài thì tỷ lệ nhớt so với xăng là 5%-6%. Về mặt nguyên tắc, tỷ lệ nhớt cao dễ dàng bôi trơn pít tông, xi lanh hơn và ngược lại, tuy nhiên cũng không nên lạm dụng quá nhiều nhớt vì sẽ gây nên hiện tượng bô đóng cặn, bu-gi đóng muội đen dẫn đến khó nổ.

Đối với các dòng xe sau khoảng năm 1990 như PX95, PX96 và sau này, nhớt sẽ được đổ vào ngăn riêng, xe sẽ tự động pha nhớt vào xăng theo tỷ lệ thích hợp (khác với các dòng trước là nhớt đổ trực tiếp vào xăng thông qua nắp bình xăng). Vì thế, khi đi Vespa cổ bạn phải luôn đảm bảo đầy đủ nhớt, nếu xe không có nhớt hoặc thiếu nhớt sẽ gây bó máy (kẹt pít tông – xi lanh), điều này nếu diễn ra trong thời gian dài có thể làm hỏng cả bộ xéc măng dẫn tới hư hại bộ hơi.

Xăng dùng cho các dòng Vespa cổ nên dùng xăng A95 vì xăng A92 chứa cồn có thể làm hỏng một số chi tiết bằng cao su tự nhiên (ống dẫn nguyên bản…). Để tránh các cặn xăng bám vào chế hòa khí gây tắc zích-lơ, bạn nên để thêm một rọ lọc xăng ở nắp bình xăng nhằm ngăn bụi bẩn và các vật dụng khác rơi vào bình xăng. Kèm theo đó, nếu chưa quen với tỷ lệ nhớt pha vào xăng, có thể mang theo cốc đong để tính tỷ lệ cho phù hợp. Ví dụ như bạn đổ 5 lít xăng và đi đường phố thì tỷ lệ nhớt 3% tức là lượng nhớt cần đổ là khoảng 150ml.

Nhớt

Khác với các dòng xe 4 thì, nhớt dùng chung cho cả hộp số và máy, các dòng xe Vespa cổ thì nhớt hộp số riêng, nhớt dùng cho máy riêng, tuyệt đối không thể đổ nhầm 2 loại nhớt này với nhau. Nhớt dùng cho hộp số bao gồm cả bộ côn, bộ số, bộ chuyển động sử dụng loại nhớt 4T (4 thì) thông dụng như các loại xe hiện nay, còn nhớt dùng cho bộ máy (tức là nhớt để pha vào xăng cho xe chạy) là loại nhớt 2T (2 thì). Hiện nay để tránh gây mùi khó chịu cho người xung quanh, các nhà sản xuất nhớt 2T đã thêm vào đó nhiều chất thơm làm cho khói nổ ra có mùi thơm dễ chịu.

Nhớt 4T dùng cho hộp số thì cứ khoảng 1.500–2.000km chạy xe cần thay 1 lần, việc thay nhớt cũng giống như các dòng xe phổ thông hiện nay: dựng chân chống, xả hết nhớt cũ, châm đủ nhớt mới, tùy từng dòng xe mà lượng nhớt cần khác nhau, nhưng đa phần cần khoảng 400ml nhớt cho 1 lần thay (so với các dòng xe phổ thông là 800ml). Nhớt 2T thì luôn đựng trong 1 chai nhựa để trong cốp, luôn đảm bảo đủ nhớt 2T để pha vào xăng tránh các hiện tượng do thiếu nhớt gây ra.

Gió

Vespa cổ dùng bộ chế hòa khí (bình xăng con) để điều phối 3 thành phần nhiên liệu cho buồng đốt là xăng, gió, nhớt. Thông thường, tỷ lệ xăng nhớt so với gió chuẩn là 1/12. Xe thiếu gió nghĩa là xi lanh không đủ lượng không khí để đốt hết nhiên liệu, do đó việc chỉnh đúng tỷ lệ xăng nhớt và gió là điều rất quan trọng cho chiếc xe vận hành trơn tru.

Bộ phận dùng để chỉnh 2 tỷ lệ này nằm trên bình xăng con, bao gồm 1 vít chỉnh garanti và 1 vít chỉnh gió vào. Nếu bạn chưa quen với việc chỉnh các thông số này thì nên giao việc này cho thợ, quan sát họ chỉnh 1 lần, sau đó có thể căn chỉnh theo vít garanti (vít chỉnh tỷ lệ xăng/gió vào buồng đốt). Bên cạnh đó, việc vệ sinh sạch lọc gió, vệ sinh bình xăng con, zích lơ… cũng rất quan trọng để đảm bảo buồng đốt được cung cấp đủ và đúng tỷ lệ.

Bài: Trần Giáp

21/10/2019, 17:18

“Bắt bệnh” Vespa cổ: các hư hỏng về bu-gi

Dân đi Vespa vẫn hay có câu: “Thứ nhất là tại bu-gi, thứ 2 là tại cái gì bên trong”. Vậy làm thế nào khi bu-gi của Vespa bị hỏng?

Không tự nhiên mà những kẻ chơi Vespa cổ lại nói như thế khi chiếc xe của mình đột nhiên không nổ được máy. Dù đã nghiêng xe, đã đạp nhồi, đã đổ mồ hôi giữa trời lạnh giá đạp lấy đạp để mà xe vẫn không chịu nổ. Trong khuôn khổ bài viết này, Đẹp sẽ đề cập đến các vấn đề hỏng hóc liên quan đến bu-gi.

Tổng quát về bu-gi

Bu-gi là bộ phận tạo ra tia lửa điện trong buồng đốt để đốt cháy hỗn hợp không khí-xăng từ chế hòa khí (bình xăng con) được nạp vào xi-lanh. Môi trường làm việc khắc nghiệt với nhiệt độ có thể lên tới 2.500 độ C, hoạt động trong thời gian dài và tất nhiên tình trạng bu-gi sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất động cơ.

 

Hiện nay có khá nhiều loại bu-gi, có loại chân ngắn, chân dài, loại 1 chấu, 2 chấu, hay 4 chấu. Theo khuyến cáo của một số lão làng đi Vespa cổ thì nên dùng loại bu-gi platinium 1 chấu của các hãng như Bosch, NGK hay Denso. Do đó, điều tiên quyết là bạn phải chọn được cho mình một chiếc bu-gi phù hợp với xe. Hơn nữa, việc kiểm tra và bảo dưỡng định kỳ bu-gi cũng rất quan trọng, thông thường sau khoảng 5.000km chạy xe thì nên bảo dưỡng.

Cách lắp và tháo bugi

Nếu một lúc nào đó chiếc xe của bạn bỗng nhiên lăn đùng ra không nổ được, kiểm tra xăng vẫn đầy, vẫn xuống chế, kiểm tra các công tắc, dây nối cuộn điện vẫn không đứt thì nguyên nhân có thể là do bu-gi. Bạn tháo đầu tẩu của bu-gi ra, sau đó để cách đầu điện bu-gi chừng 0,3cm và đạp nổ, nếu vẫn có điện đánh sang cực thì có nghĩa là điện của bạn tốt, lúc này cần mở bu-gi ra để kiểm tra.

Việc tháo lắp bu-gi không đúng cách có thể làm hỏng ren bu-gi hoặc ren ở đầu xi-lanh. Khi lắp, bạn phải vặn bu-gi vào lỗ ren bằng tay cho tới khi lồng-đèn đệm trên thân chạm vào mặt của lỗ ren trên xi lanh, sau đó siết chặt bu-gi với lực vừa phải (thường với bu-gi mới sau khi đã siết chặt bằng tay thì siết thêm ½ vòng, bu-gi cũ là ¼ vòng). Khi tháo bu-gi cần lựa chọn tuýp lục giác đúng khít với các cạnh trên thân nếu không sẽ xẩy ra hiện tượng trượt và làm hỏng lục giác này. Không để tuýp bu-gi lệch nghiêng so với thân, điều này có thể làm gãy ren hoặc điện cực.

Nhìn bu-gi đoán bệnh

Khi tháo bu-gi ra, chúng ta cần quan sát hết một lượt xem đầu điện cực có bị gãy, chỗ sứ cách điện có bị nứt hay sứt mẻ gì không. Sau đó tiến hành nhìn đầu bu-gi để đoán bệnh của xe.

Bu-gi có màu vàng nâu hay đỏ gạch: Bu-gi có màu này chứng tỏ động cơ hoạt động bình thường, tỷ lệ không khí – nhiên liệu đúng tiêu chuẩn.

Bu-gi có màu đen và khô: Màu đen do các muội than bám lên đầu điện cực, nếu bu-gi có màu này thì chứng tỏ chế hòa khí chưa chuẩn tỷ lệ nhiên liệu – không khí dẫn đến tình trạng đốt không hết nhiên liệu (nghĩa là thừa xăng hoặc nhớt và thiếu gió). Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này có thể là: điện cấp cho bu-gi bị yếu, ma vít bị rỗ, bu-gi sai tiêu chuẩn, chế hòa khí chỉnh chưa chuẩn bị thừa xăng thiếu gió, lọc gió bị bẩn, áp lực nén buồng đốt thấp (hở xéc-măng).

Bu-gi có màu đen và ướt: Đây là hiện tượng thừa xăng hoặc điện bị yếu, cũng có nguyên nhân khác làm nên hiện tượng này là nhớt từ buồng máy bị rò rỉ qua phớt và chảy vào buồng đốt (nhớt 4T). Khắc phục hiện tượng này bằng cách căn chỉnh lại xăng gió ở chế hòa khí, kiểm tra điện xem có bị chạm mát hoặc cuộn điện có vấn đề gây nên lửa yếu. Cũng có thể do hai đầu điện cực bu-gi sát nhau hoặc sứ cách điện không tốt gây đánh điện không mạnh.

Bu-gi có màu trắng xám: Hiện tượng này có thể do việc thiếu xăng hoặc nhớt làm nhiệt độ buồng đốt quá mức cho phép, hoặc bị thừa quá nhiều không khí. Khắc phục hiện tượng này bằng cách chỉnh lại vít xăng gió trên chế hòa khí.

Bu-gi bị mòn cực tâm: Hiện tượng này có thể do bu-gi có khoảng nhiệt không phù hợp, tỷ lệ xăng – gió chưa chuẩn, quạt gió không đủ làm mát động cơ hoặc thiếu nhớt bôi trơn.

Bu-gi có khoảng đánh lửa lớn hoặc nhỏ: Do quá trình hoạt động lâu ngày, khoảng đánh lửa bu-gi có thể lớn gây nên điện yếu hoặc hỏng mô-bin sườn, nếu khe lửa hẹp thì tia lửa không đủ lớn để đốt cháy hỗn hợp, xe không bốc và tốn xăng. Do đó cần căn chỉnh lại khe lửa cho phù hợp, thông thường khoảng cách giữa 2 điện cực (khe lửa) từ 0,7mm – 0,9mm.

Trường hợp đầu đánh lửa quá mòn, sứ cách điện bị nứt, vỡ hay mẻ thì cần phải thay bu-gi mới.

Thử bu-gi

Sau khi đã kiểm tra kỹ tình trạng bu-gi, tiến hành đánh sạch nếu bị bẩn hoặc thay bu-gi mới nếu cần thiết. Tiếp theo cần thử bu-gi xem tình trạng đánh điện. Cắm đầu cực từ mo-bin và đầu bu-gi, kề vỏ ngoài bu-gi vào thân máy, đạp cần khởi động rồi quan sát tia lửa. Tia lửa phải đánh mạnh, tập trung vào giữa hai cực. Nếu lửa nhỏ, phóng ra phía xung quanh chứng tỏ bu-gi yếu (hoặc sứ cách điện hỏng) và phải thay thế.

Sau khi đã căn chỉnh lại xăng gió, khắc phục các hiện tượng ảnh hưởng tới bu-gi thì lắp bu-gi theo hướng dẫn ở trên, đạp nổ, lắng nghe tiếng máy, để nổ dạng garanti một lúc, sau đó mở bu-gi ra lần nữa để kiểm tra xem đã chỉnh đúng các thông số nhiên liệu, điện, không khí.

Cách khắc phục bệnh thường gặp ở các dòng xe Vespa cổ: đứt các loại dây trên xe

Trên các dòng xe Vespa cổ phổ thông (Standard, Super, Sprint…) có 5 loại dây cơ bản, đó là 2 dây số, 1 dây côn, 1 dây phanh sau, 1 dây phanh trước, dây ga.

Chơi Vespa cổ đồng nghĩa với việc bạn phải biết những hỏng hóc cơ bản và cách khắc phục chúng. Một ngày, bạn đang thong dong dạo phố khi dừng lại tại ngã tư đèn xanh đỏ, bạn lười về số 0 mà ghì chặt côn ở số 2, bỗng “phựt” chiếc xe chồm lên rồi khựng lại, tình trạng đó là do đã bị đứt dây côn, còn khi bạn sang số không được mà tay số quay tròn, đó là lúc đứt dây số, khi bóp chặt phanh mà nhẹ bẫng hoặc kéo ga mà quay tròn là cũng đã đứt dây phanh và ga.   

Trên các dòng xe Vespa cổ phổ thông (Standard, Super, Sprint…) có 5 loại dây cơ bản, đó là 2 dây số, 1 dây côn, 1 dây phanh sau, 1 dây phanh trước, dây ga. Trong các loại dây đó thì dây côn (miền Nam gọi là ambraya) và số là dễ bị đứt nhất. Vì thế bạn phải luôn chuẩn bị cho mình 5 loại dây dự phòng kể trên trong cốp xe để có thể xử lý sự cố bất cứ lúc nào.

Thay các loại ruột dây bị đứt

Về cơ bản, chỗ hay bị đứt nhất chính là đầu dây, tức chỗ dây nối với núm giữ, tình trạng đứt giữa dây rất ít khi xảy ra. Đẹp sẽ hướng dẫn bạn thay dây côn, các loại dây khác tương tự.

Khi bị đứt dây bạn cần cho xe tấp vào lề đường hoặc lên vỉa hè, dựng chân chống giữa, trả về số 0. Để nguyên tình trạng xe, lấy dây mới, bôi một ít mỡ bò lên đầu dây.

Tiếp theo bạn nhìn xuống gầm máy phía bên phải, vị trí bắt với dây côn, tháo ốc giữ và rút dây ra khoảng 10–15cm rồi để nguyên tình trạng. Đẩy dây mới đã chuẩn bị vào vỏ dây ở đầu tay côn, đẩy chừng 10–15cm bằng đúng khoảng cách rút dây cũ ra. Cứ như thế, dây cũ rút ra bao nhiêu thì đẩy dây mới vào bấy nhiêu cho đến khi dây mới vào hết vỏ dây và thò ra ở phần dưới máy.

Tại sao không rút hết dây cũ ra, sau đó cho dây mới vào? Là bởi vì các vỏ dây thường cũ và có nhiều gấp khúc, bị bụi bám gây tịt lỗ dây, nếu bạn rút hết dây cũ ra rồi luồn dây mới vào sẽ rất khó khăn và dây thường bị mắc giữa chừng. Một mẹo nhỏ nữa để luồn dây nhanh chóng: nếu đầu dây côn cũ bị đứt vẫn còn thò ra ở phía tay côn, hãy tháo lỏng ốc giữ dây ở gầm máy rồi dùng kìm nhọn rút dây ở phía đầu tay côn lên chừng 10cm, sau đó tìm một đoạn dây thép nhỏ nối dây cũ và dây mới với nhau, kế đó, kéo dây cũ ra, dây mới sẽ theo đó mà luồn vào trong.

Sau khi ruột dây đã vào hết trong vỏ dây, bạn mắc cục chì phía trên vào tay côn, sau đó luồn dây phía dưới vào cần côn ở gầm máy. Tìm một đoạn vỏ dây côn, ga hoặc phanh dài chừng 3-5cm xỏ tiếp vào ruột rồi luồn ốc giữ côn. Sau đó bạn dùng 2 kìm và 1 chiếc tuốc-nơ-vít để căn chỉnh độ căng của dây côn cho vừa tầm.

Tại sao phải bỏ thêm đoạn vỏ dây dài 3-5cm ở cuối đoạn dây côn? Bởi đoạn vỏ này sẽ bảo vệ đoạn cuối dây côn khỏi đứt những lúc bạn bóp côn quá căng, đồng thời giúp bạn chỉnh độ căng của dây rất dễ.

Thay ruột dây số, ga, phanh cũng làm tương tự, chỉ có một điểm khác ở công đoạn cuối vì các loại dây này không dùng đoạn vỏ dài 3-5cm kể trên. Đối với dây số bạn cần mở nắp hộp số và đầu đèn phía trước xe để luồn dây, nếu hộp số của xe đủ rộng, bạn có thể luồn thêm đoạn vỏ dây chừng 1cm ở cuối 2 dây số trước khi bắt chặt ốc giữ, điều này cũng có tác dụng như ở dây côn. Luôn nhớ tra thêm mỡ bò để dây trơn hơn và di chuyển dễ dàng trong quá trình sử dụng, tránh gỉ sét.

Thay vỏ dây

Vỏ dây ít khi phải thay nếu bạn bảo dưỡng tốt, khi đã phải thay là đã quá cũ, ruột dây khó luồn vào và di chuyển khó khăn. Thường lúc này vỏ dây bị gãy, gỉ sét, gấp khúc hoặc tắc. Việc luồn vỏ dây khó khăn hơn ruột do không có định hướng, nếu không cẩn thận là phải gỡ sườn xe ra để đi lại dây.

Đầu tiên bạn cần rút ruột cũ ra khỏi vỏ. Sau đó tìm một đoạn dây thép có đường kính bằng hoặc nhỏ hơn ruột dây dài bằng 2 lần vỏ. Xỏ dây thép vào vỏ mới cho tới khi thò hết ra ngoài lại luồn tiếp vào vỏ dây cũ (nhớ xỏ ở phần đầu tay chỗ ghi đông), khi dây thép đã luồn hết vào 2 vỏ dây và thò ra ở gầm máy thì rút từ từ cụm liên hợp ấy về phía dưới, mục đích là để cho dây mới đi theo đúng đường dây cũ. Hoặc nếu không có dây thép dài như trên bạn có thể dùng dây thép để móc nối vỏ dây cũ và dây mới lại thật chặt với nhau rồi rút dần vỏ cũ ra.

Sau khi vỏ mới đã vào hết vị trí ở vỏ cũ thì tiến hành căn chỉnh độ dài cho phù hợp, thường thì phải cắt đi một ít sau đó cố định và luồn dây ruột vào theo cách kể trên.

Xử lý khi không có dây thay

Đang di chuyển trên đường, bỗng một trong các loại dây kể trên bị đứt mà bạn lại không mang theo dây dự phòng. Nếu biết cách vẫn có thể di chuyển về nhà bạn hoặc nơi sửa chữa gần nhất.

Đứt dây côn (ambraya): Dựng xe, trả về số 0, nổ máy dùng chân đẩy xe đi và vào thẳng số 2. Nếu không được, hãy tìm đoạn đường dốc như hầm nhà cao tầng, lề đường sau đó thả xuống dốc và vào thẳng số. Hoặc bạn có thể nhờ ai đó đẩy chạy một đoạn rồi vào số và chạy. Khuyến cáo không chạy xe bị đứt dây côn trong tình trạng tắc đường (kẹt xe) vì xe sẽ lồng lên và chết máy liên tục.

Trường hợp bị đứt dây ga, bạn có thể lấy dây phanh trước thay cho dây ga và cố gắng đi thật chậm. “Khó nhằn” hơn một chút là đứt dây số, bạn mở nắp hộp số, dùng kìm lẫy vào số 3 hoặc 4 rồi để yên như thế, sau đó bạn bóp chặt dây côn rồi nhờ ai đó đẩy mạnh, tiếp theo thả côn ra máy sẽ nổ, và cố gắng đi một số cố định như thế về đến nơi sửa chữa.

Dụng cụ cần có khi du hí bằng Vespa cổ

Những “chú ong” Vespa cổ đã mấy chục năm tuổi đang cùng bạn ngao du khắp nẻo đường bỗng một ngày “trở chứng”. Nhẹ thì đứt dây các loại, khó nổ, không nổ được máy, nặng thì kẹt cần đạp hỏng bi cơ, hỏng chữ thập số.

Thông thường nếu chiếc xe của bạn đồng bộ khung và máy, các bộ phận trong máy còn “zin” thì xe ít khi hỏng vặt, nhưng đa phần vì tuổi đời quá lâu nên nhiều bộ phận cũ hỏng đã được thay mới. Do sự không đồng bộ và ăn khớp giữa cũ và mới đôi khi cũng gây nên những sự cố. Dân đi Vespa cổ hầu như ai cũng biết sửa một vài bệnh vặt xế yêu của mình. Một phần vì thợ có thể sửa được dòng xe này không hề phổ biến, phần thứ 2 vì đam mê, đã chơi xe là phải biết sửa xe, đó là luật bất thành văn của dân “mê ong”.

   Vespa cổ

Vespa cổ

Trong khuôn khổ bài viết này, Đẹp sẽ giới thiệu với những tín đồ của dòng xe “phong cách Ý” này những dụng cụ và đồ dùng cần có trong cốp xe mỗi khi “ong” lăn bánh trên đường.

Nhớt 2T (2 thì)

Do cấu tạo động cơ 2 thì nên các dòng Vespa cổ đều phải dùng nhớt pha vào xăng. Xe đời cũ như “tăng đa”, Super, Sprint… thì người dùng phải tự pha nhớt vào xăng mỗi lần đổ, các dòng xe sau này thì đã có bộ phận pha nhớt tự động. Tựu chung lại đã chơi “ong” là phải luôn có nhớt 2T trong cốp.

Có khá nhiều loại nhớt 2T trên thị trường, loại rẻ thì chỉ khoảng 70.000 đồng/bình 800ml, loại đắt hơn thì khoảng 150.000 đồng/bình. Luôn nhớ là phải dùng nhớt 2T, nhiều bạn chơi xe ban đầu thường không để ý nhớt vì thế có lúc mua hoặc đổ nhầm nhớt 4T vào xăng. Điều này có thể gây hại rất lớn đến bộ hơi của xe, nhẹ thì bó máy hỏng xéc-măng, nặng thì “đi” luôn cả pít-tông, xi-lanh.

Vespa cổ

Thông thường tỷ lệ nhớt vào xăng dao động trong khoảng 2%-5% tùy thuộc điều kiện đường xá, nhiều bạn ban đầu chưa căn được lượng nhớt thì mỗi lần đổ có thể mang theo cốc đong. Đổ một lượng xăng nhất định, tính tỷ lệ phần trăm rồi đong đúng lượng nhớt cần thiết. Đi trong điều kiện đường phố thì tỷ lệ thường là 3%, đường trường là 5%-6%.

Vespa cổ

Dây rợ các loại

Có 3 loại dây bạn luôn phải mang theo khi đi Vespa cổ là 2 dây số, dây côn và dây ga, nếu cẩn thận mang theo cả dây phanh. Trong đó hay đứt nhất là dây côn và dây số. Để công việc thay dây được dễ dàng và dây bền hơn thì bạn nên mang theo một ít mỡ bò, dùng để bôi trơn khi luồn dây vào vỏ và nhiều mục đích khác nữa.

Vespa cổ

Bu-gi dự phòng và đồ mở

Dân đi Vespa cổ vẫn thường nói: “thứ nhất là tại bu-gi, thứ nhì là tại cái gì bên trong”. Bu-gi không tốt có thể “lăn quay” chết bất cứ lúc nào, do đó bạn luôn phải có một chiếc dự phòng. Thông thường dân đi nhiều hay chọn loại bu-gi platinum vì độ bền và khả năng đánh lửa khỏe của chúng.

Vespa cổ

Dụng cụ để mở bu-gi bao gồm tuýp chữ T. Khi mở và vặn bu-gi bạn nhớ chờ máy nguội rồi mới thực hiện thao tác tránh trường hợp bỏng, chú ý lực siết vừa phải tránh làm hỏng ren. Cần kiểm tra bu-gi xem bị hỏng hẳn hay do muội than bám nhiều dẫn tới đánh điện kém, nếu bị bẩn thì có thể dùng giấy ráp để đánh sạch, dùng tuốc-nơ-vít để moi dầu cặn ở xung quanh điện cực. Một số bạn dùng đèn xì đốt bu-gi thật nóng cho khô dầu bám rồi làm sạch cũng có thể dùng thêm được một thời gian.

Vespa cổ

Các dụng cụ khác

Dụng cụ để mở bánh xe bao gồm tuýp chữ T 13 (theo bu-lông và ê-cu nguyên bản), 2 chiếc kìm để căn chỉnh dây số. Tuốc-nơ-vít 4 cạnh và 2 cạnh, cờ-lê 6-8-10-12-14-17, chữ T hoặc tuýp 11, chòng 17, 19 hoặc 21 dùng để mở ê-cu trục bánh khi cần thiết phải tháo cả bánh xe, tuýp 14 dùng để mở ê-cu giữa bộ côn.

Bên cạnh đó, hãy nhớ luôn kiểm tra lốp dự phòng trước mỗi cuộc hành trình để đảm bảo có thể thay thế bất cứ lúc nào. Nếu một chuyến đi dài bạn cần mang theo bơm và đồ vá săm để có thể xử lý những trường hợp thủng lốp giữa đường vắng. Nếu còn chỗ thì mang theo vam mở mâm điện và đoạn dây điện nhỏ để xử lý trường hợp liên quan đến điện, hành trình dài nên mang thêm cả bộ ma-vít đề phòng trường hợp bề mặt ma-vít bị “rỗ”. Khi đi xa trong đoàn nên mang theo một đoạn dây ti-ô xăng dài chừng 60-80cm dùng để rút xăng xe này chuyển sang xe khác khi cần kíp.

Vespa cổ

Vespa cổ

Một vài đôi găng tay lao động loại bằng vải mỏng sẽ rất hữu dụng khi bạn phải sửa chửa hay chỉnh côn số. Không chỉ tránh bị bẩn tay, găng sẽ bảo vệ tay tránh chạm vào các chi tiết máy đang nóng, lúc siết các bu-lông, ê-cu cũng không làm đau tay.

Bạn cần mang thêm một chiếc khăn kiểu như khăn mặt gia đình loại vừa để lau chùi hoặc trải ra giữa đất để các chi tiết máy dính đất cát bẩn lúc tháo ra, hoặc kê vào phần cốp khi bạn cho xe nằm nghiêng tránh trầy xước sơn. Một chiếc đèn pin nhỏ giúp bạn những lúc trời tối, chai nước khoáng và áo mưa sẽ đủ bộ cho đồ bảo hộ dùng “trị bệnh” cho “ong”.

Vespa cổ

Bên cạnh đó, dù bạn có đủ dụng cụ nêu trên thì việc quan trọng nhất vẫn là trang bị cho mình những kiến thức cơ bản và niềm đam mê “ong” thật lớn. Cùng với đó là những mày mò sáng tạo, học hỏi từ những người bạn cùng chung sở thích. Bạn có thể tìm kiếm những người bạn chung sở thích ở các hội Vespa cổ để hiểu thêm về xế yêu của mình.

Cuối cùng, bạn nên có trong danh bạ điện thoại những số điện thoại của bạn bè, của xe cứu hộ, tiệm sửa xe ở những nơi bạn sẽ đi qua lúc cần ứng phó khẩn cấp. Những “chú ong” sẽ mang bạn đi khắp thế giới, khám phá những vùng đất mới nếu bạn biết cách chăm sóc và “trị bệnh” cho chúng.

Đến Quy Nhơn khám phá kỳ quan Đá Mũi Rồng độc nhất vô nhị

Từ cái nôi của cả một nền văn hóa mang tên Sa Huỳnh, chúng tôi cứ men theo con đường ven biển qua Tam Quan Bắc, vượt đèo Lộ Diêu, qua đầm Trà Ổ rồi dừng chân ở một địa danh còn khá mới trên bản đồ du lịch Việt mang tên Đá Mũi Rồng. Nơi đây cách thành phố Quy Nhơn hơn 70km; du khách tới Bình Định thường sẽ đi theo cung đường Kỳ Co, Eo Gió hay lạ hơn chút là biển Đề Gi mà ít khi lang thang tới tận mảnh đất ven biển còn ẩn chứa nhiều nét hoang sơ thú vị này.

img_0752
Hốc đá lớn tạo nên chiếc cầu độc đáo ở Mũi Rồng
img_0755
Tương truyền khi xưa cả dãy núi là liền khối, sau đó mới bị tách thành những đoạn nhỏ hơn
Binh Dinh, Viet Nam - Nov 10, 2017: Vespa GTS motorbike is on the beach road in the roadtrip and test drive in Vietnam.
Bạn có thể đi xe máy, ô tô để tới tham quan Mũi Rồng

Đá Mũi Rồng hay còn gọi là Mũi Rồng hoặc Mũi Vi Rồng, thực chất là một cụm núi đá lớn có hình dáng như một con rồng vươn mình ra biển. Điểm đặc biệt của địa danh này không chỉ đến từ tên gọi mà chính từ những phiến đá màu đỏ vàng và cả loại đá son nhỏ. Loại đá son này khá cứng, nếu đem mài với nước thì thắm đỏ như mực mà lại không dính tay nên người dân hay gọi là son của trời và những học trò xưa thường lấy loại đá này để mài làm mực viết.

img_0753
Mọi thứ ở Mũi Rồng còn rất hoang sơ, chưa bị tác động bởi bàn tay con người
img_0746
Những tảng đá với màu vàng đặc trưng kéo dài tới tận làng chài Tân Phụng

Một điểm thú vị nữa ở Mũi Rồng mỗi khi thủy triều lên, ở chính giữa ghềnh đá nhô ra biển là một hốc vòm lớn, ngày đêm nước biển xô vào rồi lại trào ra như rồng phun nước trắng xóa. Hốc đá này rất lớn, bạn có thể xuống tận nơi hoặc đi ngay phía trên chúng, giống như đi qua một chiếc cầu mà nước biển tung bọt trắng xóa phía dưới. Gần như chưa có bất kỳ tác động nào của bàn tay con người tới thắng cảnh này, mọi thứ đều nguyên sơ, cả con đường mòn đi tới Mũi Rồng cũng vậy.

img_0748
Bạn có thể ngồi ngắm cảnh thư giãn trên những tảng đá rất lớn này
img_0764
Những ngôi nhà của người dân nằm sát mép biển
img_0750
Một vết cắt của núi đá Mũi Rồng hướng ra biển

Bạn sẽ phải đi qua một khu làng chài của người dân ở thôn Tân Phụng, nơi những mái nhà nằm sát bãi biển với hàng trăm chiếc thuyền neo đậu, cảnh tấp nập xôn xao sau mỗi lần các ngư dân ra khơi trở về. Đàn ông neo thuyền, phụ nữ xếp cá, bán cá tôm hải sản, bà cụ già ngồi hiên nhà nhìn ra biển, lũ trẻ con thì thỏa thích chạy nhảy khắp nơi… khung cảnh miền biển hiện lên rõ nét và chân thực nhất. Men theo con đường nhỏ qua những ngôi nhà, tới rặng dừa vi vút gió, bạn phải leo một chút để lên được trên “lưng” của núi Mũi Rồng, sau đó lại xuống tận bãi đá, nơi những hòn đá lớn xếp lô nhô lúc ẩn lúc hiện mỗi khi sóng xô bờ.

img_0747
Vẻ bình yên của làng chài với những người dân hiền lành, chân thật và thân thiện
img_1917
Bạn cũng có thể hòa mình vào cảnh huyên náo của chợ hải sản mỗi khi thuyền về bến
img_0736
Hàng trăm chiếc thuyền đánh cá của ngư dân, từ thuyền thúng tới thuyền lớn, ra khơi xa neo đậu ở ngay khu vực Mũi Rồng

Cho tới khi tự mình đứng trên ghềnh núi, nhìn về phía biển bao la hay nhìn xuống ngay chân mình mới thấy Mũi Rồng thực sự là một kiệt tác mà thiên nhiên ban tặng cho mảnh đất Phù Mỹ. Rừng phi lao, cả những cây dứa dại, từ Mũi Rồng có thể nhìn thấy đảo Hòn Tranh ngay gần bờ, và nếu có dịp bạn cũng nên thử đi thuyền của người dân ra đây để cảm nhận cuộc sống hoang sơ tự nhiên. Nếu muốn khám phá nhiều hơn, nhấn ga thêm chút nữa, bạn sẽ tới ngọn hải đăng Hòn Nước. Ngọn hải đăng được xây dựng từ thời Pháp trên hòn núi nhô ra biển với cảnh sắc vô cùng đẹp mắt và hùng vĩ.

Phạm Đăng Khoa: “Chơi Vespa cực khổ ban đầu nhưng sung sướng về sau”

img_6894

Phạm Đăng Khoa (thành viên chính của page Go & Chill)
Sở thích: Vespa, chụp ảnh, du lịch
Nơi xa nhất từng lái xe đến: Tây Bắc
Xe đang sử dụng: Vespa Super và Kawasaki Versys-X 300
Thành phố ưa thích: Đà Lạt

 

Vespa cổ đã “đánh gục” anh như thế nào?

Vào khoảng năm 2001 ở Việt Nam nở rộ trào lưu chơi xe cổ, mọi người chơi dòng Honda CD rất nhiều. Tôi thấy hay hay nên “nhảy” vào tìm hiểu rồi sau một thời gian trải nghiệm nhiều loại xe thì dừng lại ở mẫu xe Vespa cổ.

Dáng ngồi của xe thuộc kiểu “độc nhất vô nhị” vì nó khiến mình thẳng lưng và rất thoải mái khi đi xa. Thêm nữa là, bất kỳ ai khi ngồi lên chiếc Vespa thì cũng tự nhiên thấy mình trở nên lịch thiệp, chỉn chu. Đây cũng là một phần lý do tôi thích Vespa cổ vì thấy “gu” thời trang của mình cũng khá “hạp” với xe.

 

img_6892

Chiếc Vespa cổ đầu tiên mà anh sở hữu là gì?

Đó là chiếc Vespa ACMA, người ta thường gọi là Vespa “giả cầy” vì nó thường bị lai tạp phụ kiện của nhiều loại khác nhau. Giá thành của nó cũng tương đối thấp nên đó là sự lựa chọn hợp lý cho “newbie”. Chuyến xa nhất tôi đi với chiếc này là từ Sài Gòn ra Phan Thiết. Còn hiện tại, tôi cầm lái chiếc Vespa Super màu xanh được khoảng 3, 4 năm rồi.

dscf0150-2

Mỗi thú chơi sẽ có những quy tắc khác nhau và với Vespa cổ, ắt hẳn anh cũng đã phải “nhập gia tùy tục” khá nhiều?

Chắc chắn rồi. Hơn nữa lại là xe cổ thì câu chuyện sẽ phức tạp hơn. Thật ra, chơi Vespa cổ lúc đầu rất cực và dễ nản. Tôi từng chứng kiến nhiều người mua xe về chơi rồi bán đi ngay lập tức vì không chịu nổi mấy bệnh vặt của xe.

Do tuổi thọ xe cao nên hư hỏng vặt là bình thường, vì vậy bắt buộc phải nắm vững các kỹ năng sửa xe cơ bản và biết cả cách thay bánh xe sơ cua đi kèm.

dscf0215

“Vạn sự khởi đầu nan” nhưng một khi đã “vào guồng” rồi thì sẽ quen dần, chưa kể tiết kiệm một khoản kha khá do không cần đi tiệm sửa. Ngoài ra, một khi chơi Vespa cổ mình cũng nên đầu tư một chút về khoản trang phục, vừa gọn gàng, đĩnh đạc và một chút “bụi bặm phong trần” là được.

Nói gì thì nói, không chỉ Vespa cổ mà bất kỳ “hobby” nào cũng vậy, thời gian đầu luôn là giai đoạn khó khăn, thử thách nhất. Nhưng, tin tôi đi, một khi đã “nghiện” rồi thì sẽ rất “sướng” và có muốn cũng không dứt ra được.

img_6374

Kỷ niệm nào với Vespa cổ khiến anh không bao giờ quên?

Vào năm 2014, khi tôi mới đổi sang chiếc Vespa đang đi bây giờ. Để “rửa” xe, tôi quyết định chạy xe với đoàn ra thẳng Nha Trang trong đêm luôn. Chuyến hành trình mệt mỏi kéo dài 24 giờ do chưa quen xe nên cứ đi một chút lại nghỉ. Nhưng đó là chuyến đi kích thích nhất và đáng nhớ nhất tính đến hiện giờ.

dscf0159

Mùa hè hoàn hảo với anh sẽ như thế nào?

Hè này tôi sẽ có hành trình 15 ngày từ Sài Gòn đến Tây Bắc, qua Đông Bắc, chạy sang Lào, sau đó trở về ngã ba Đông Dương và quay về Sài Gòn. Tôi rất mong chờ chuyến đi này vì sẽ được trải nghiệm đủ loại địa hình và thời tiết khác nhau, từ đồi núi cho đến biển đảo, từ nắng nóng cho đến lạnh buốt.

19149306_1743658042318024_5891328137484752428_n

Ngoài Vespa, anh có dự định nhen nhóm cho thú vui nào khác không?

Hiện tôi đang tập luyện thể thao để trekking, vừa có thêm sở thích mới vừa tốt cho sức khỏe. Điểm đến đầu tiên có thể sẽ là Tú Làn.

dscf0061-copy

Q&A
Ba vật dụng không thể thiếu khi đi Vespa?
– Đồ mở bugi, kềm và cờ lê 8-10.
Chiếc xe mơ ước?
– BMW GS 700 GS.
Tình huống nguy hiểm nào phải đối mặt ?
– Chạy xe bị lạc trong rừng và hết sạch đồ ăn thức uống đem theo.
Thích đi xe một mình hay đi với bạn đồng hành?
– Trung bình cứ 5 chuyến thì sẽ có một chuyến “độc hành”.
Không thích tính cách nào của bản thân?
– Cả thèm chóng chán.
Không thích tính cách nào của người khác?
– Không nghĩ đến tập thể, lười và không quyết đoán.
Lần tiêu hoang gần đây nhất là gì?
– Chuyến đi Phú Quốc vừa rồi.
Hành trình nào yêu thích nhất?
– Đi Quảng Bình bằng Vespa.
Thành phố muốn trở lại?
– Đà Lạt.
Tài sản quý giá nhất đang sở hữu?
– Chiếc motor dòng adventure Kawasaki Versys-X 300.
Châm ngôn sống?
– Thích cái gì thì làm cái đó.

Fun In Summer
Nếu mùa hè này bạn vẫn còn đang lưỡng lự chưa biết “trôi dạt” về đâu, thì hãy để các khách mời của Đẹp giới thiệt những thú chơi nên thử và những điểm đến tuyệt cú mèo cho mùa hè bất tận này dành cho cánh mày râu.
Đọc thêm:
Trần Hoàng Tuấn: “‘Style’ hơn kể từ khi chơi motor classic”
Lương Bằng Quang: “Muốn đẹp trai và nam tính, hãy chơi kitesurfing!”
Ngô Huy Hòa: Sẽ chinh phục Everest trước tuổi 50!
Phạm Đăng Khoa: “Chơi Vespa cực khổ ban đầu nhưng sung sướng về sau”