Nghệ sĩ Xuân Hương tiết lộ “thâm cung bí sử” đầy nước mắt khi còn làm vợ MC Thanh Bạch

Giải Trí

Sau 13 năm ly hôn, MC Thanh Bạch và nghệ sĩ Xuân Hương một lần nữa khiến công chúng dậy sóng khi nhắc lại câu chuyện hôn nhân cũ. MC Thanh Bạch là người mở màn cho cuộc “đấu tố”, khi nói rằng nguyên nhân của việc hôn nhân cũ đổ vỡ là do thiếu sự lãng mạn. Điều này khiến nghệ sĩ Xuân Hương bức xúc và đáp trả bằng bài đăng dài kể lại những ngày làm vợ tủi cực không khác gì ô sin. Đỉnh điểm của câu chuyện, nghệ sĩ Xuân Hương yêu cầu chồng cũ không được nhắc đến tên mình ở bất cứ đâu.

Trước đó vào tối 27/9, MC Thanh Bạch tiết lộ trong chương trình “8 Lạng Nửa Cân” rằng, sau khi hôn nhân đổ vỡ, ông đã bỏ nhiều thời gian và nhiều tiền tham gia lớp học tậm lý để tìm hiểu tại sao ly hôn. Và MC nổi tiếng kết luận rằng: “Hôn nhân mà không lãng mạn là một cuộc hôn nhân chắc chắn không có hạnh phúc”, đó chính là nguyên nhân khiến cuộc sống vợ chồng của ông và nghệ sĩ Xuân Hương đổ vỡ.

MC Thanh Bạch còn chứng minh thêm: “Khi hai người yêu nhau, lập tức trong não chúng ta sản sinh một loại hormone giúp chúng ta chỉ cần nhìn thấy nhau, nghe tiếng nhau trong điện thoại là thấy xốn xang, nhớ nhung… Và sự lãng mạn sẽ duy trì hormone đó, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, yêu nhau bao lâu đi chăng nữa.”

Sau khi những chia sẻ của MC Thanh Bạch trong chương trình trên xuất hiện trên truyền thông, nghệ sĩ Xuân Hương chua chát thốt lên: “Không ngờ rằng ly dị đã được 13 năm rồi, người xưa đã qua gần chục lần đám cưới vừa nghệ thuật vừa từ thiện (MC Thanh Bạch đã làm đám cưới 9 lần với nữ đại gia Thúy Nga – PV) mà vẫn còn đau đáu về chuyện của thế kỷ trước. Tôi chợt thấy dường như mình có lỗi với người xưa quá. Bỗng dưng bao nhiêu kỷ niệm về những ngày ‘hoa mộng’ lại ùa về…”

Đồng thời nghệ sĩ Xuân Hương đã đáp trả chồng cũ bằng một bài đăng dài gồm nhiều phần, kể lại những ngày tháng khổ cực, vất vả khi làm vợ MC Thanh Bạch:

“Con robot đa năng vận hành theo lệnh của chủ nhân”


Phần 1 chia sẻ của nghệ sĩ Xuân Hương về cuộc đời làm vợ như một ô sin

Chia sẻ trong phần 1, nghệ sĩ Xuân Hương cho biết, khi MC Thanh Bạch mới được khán giả biết tên với “Nhóm hài Thanh Bạch – Xuân Hương” thì, cô đã lui về làm hậu phương vững chắc, chỉ lo giặt giũ bếp núc lau nhà, con cái để chồng “thừa thắng tiến lên” thay cả phần mơ ước của vợ.

“Tôi chính thức trở thành ô sin chuyên nghiệp. Nhà không có máy giặt nhưng có một con robot đa năng vận hành theo lệnh của một chủ nhân – ông tuy mong manh nhưng lại đầy uy lực. Ngoài giặt đồ, lau dọn nhà cửa, chăm sóc đứa con nhỏ tôi còn chăm luôn ’em bé lớn’ với ti tỉ việc sai vặt trong nhà, robot còn phải góp ý cho ông chủ trong công việc, trong ăn mặc, trong ứng xử. Đôi khi còn phải đi kèm với ông chủ để làm việc với đối tác hoặc viết trả lời phỏng vấn báo chí và cả việc viết kịch bản.

Cũng do phạm vi làm việc chỉ quanh quẩn trong nhà nên không cần lãnh lương vì không phải tốn tiền áo quần, không tiêu pha gì cả. Bù lại tôi được ăn cơm, được thực hiện nghĩa vụ làm dâu, làm ô sin thoải mái….

Tôi nấu cơm thì anh lãnh phần ăn. Tôi rửa chén thì anh đọc báo. Tôi lau nhà anh xem TV, nghe nhạc, đàn hát.. chứ có bao giờ anh ngồi không đâu. Rác đọng trên nóc nhà, tôi vô ý nhờ anh leo lên coi giúp làm anh bật khóc rồi thỏ thẻ: ‘Việc đó không hạp với anh’….”

Nghệ sĩ Xuân Hương và MC Thanh Bạch kết hôn và có với nhau một con trai, đặt tên là Lê Thanh Tú. Cả hai nghệ sĩ từng cùng nhau dàn dựng và sản xuất nhiều chương trình, trong đó nổi bật nhất là “Những người thích đùa”. Năm 2006, Thanh Bạch – Xuân Hương ly hôn.

“Anh vác dao rượt chém tôi”

Ở phần 2, nghệ sĩ Xuân Hương tiết lộ về sự thật tính “lãng mạn” của chồng cũ: “Cái máu lãng mạn không bao giờ ngừng chảy trong anh. Anh luôn tạo những bất ngờ trong mọi tình huống. Thí dụ như nhiều khi nửa đêm thay vì ngủ, anh kiếm chuyện gây lộn để tránh chuyện chăn gối với tôi. Gây đến khi anh đuối lý thì anh có nhiều cách giải quyết mâu thuẫn rất lãng mạn: anh đổ nước ra sàn nhà rồi nằm giãy giụa như con gì đang tắm bùn vậy.

Cũng có khi anh vác dao rượt chém tôi. Không ngờ anh lại học thêm nghề phóng dao lúc nào không hay. Đáng lẽ tôi phải chạy vô nhà để giữ vững danh hiệu ‘gia đình văn hoá’ và ‘cặp đôi hoàn hảo’, nhưng lực bất tòng tâm vì tôi đứng ngay cửa nên tôi đành chạy ra đường. Hàng xóm được bữa xem văn nghệ quần chúng do hai siêu sao trình diễn rất đông vui lại miễn phí. Do tay nghề anh chưa chuẩn nên con dao mổ heo không phập vào người tôi. Chỉ tội cái cửa rào phải bị hai vết sẹo thật sâu đến bây giờ để minh chứng cho sự lãng mạn trong tình yêu của anh.

Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hối hận, tôi tự trách mình tại sao lại không chịu hai nhát dao đó, thà chết trong nhà để anh luôn giữ vững danh hiệu ‘người nghệ sĩ – người chồng lãng mạn hiền hậu bị vợ ăn hiếp’ như anh vẫn hay than vãn với mọi người.”


Phần 2, nghệ sĩ Xuân Hương tiết lộ sự thật về tính “lãng mạn” của chồng cũ

“Ước gì có được một ngày hạnh phúc rồi chết cũng mãn nguyện”

Trong phần 3, nghệ sĩ Xuân Hương “vạch mặt” sự nhẫn tâm, lạnh lùng của MC Thanh Bạch đối với vợ và con trai:

“Nhớ có lần lúc con tôi còn bú mẹ. Nửa đêm tôi bị tiêu chảy với từng cơn đau vật vã. Trong lúc bị ‘Tào Tháo dí’, tôi chạy trối chết thì thằng bé bỗng lồm cồm bò dậy gọi mẹ. Tôi một tay run rẩy bám chăt thành giường cố rướn người với sang phòng bên gọi anh. Mãi một lúc sau anh mới thức dậy. Biết tính anh, sợ anh giận, tôi vừa nín thở nén cơn đau vừa rụt rè ‘trình bày lý do chính đáng’. Nghe xong anh xách thằng con lên làm thằng bé hoảng hồn khóc thét. Anh quát lớn ‘đang ngủ mà dựng đầu dậy à!’.

Nước mắt tôi tuôn như mưa. Tôi vội bảo anh đưa con cho tôi. Anh liệng ngay thằng nhỏ vào lòng tôi rồi quay lưng về phòng đi ngủ. Nước mắt tôi rơi xuống, hòa vào dòng sữa trong lúc vẫn đang đau bụng chạy thục mạng.

Ngoài những lúc ‘trái gió trở trời’, còn lại anh cũng rất ‘ngọt ngào’ và ‘tinh tế’ với tôi. Có lần tôi nói với anh: ‘Ước gì em có được một ngày hạnh phúc thôi rồi chết cũng mãn nguyện’. Anh hỏi tôi: ‘Giờ em thích gì anh chiều?’. Hoặc tôi hỏi: ‘Nếu mai mốt em chết trước anh thì anh có khóc không?’. Anh trả lời không do dự: ‘Khóc thì chắc là không. Nhưng chắc cũng buồn một chút chớ! Con chó nuôi lâu ngày cũng mến tay mến chân thì nó chết cũng buồn vậy. Huống chi là con người’.


Phần 3, nghệ sĩ Xuân Hương tiết lộ những “thâm cung bí sử ” của tháng ngày làm vợ, làm mẹ hòa trong nước mắt và tủi nhục 

Có lẽ những uất ức, đau khổ dồn nén bao nhiêu năm qua nay một lần nữa được khơi lên là lý do khiến nữ nghệ sĩ nổi tiếng một thời bức xúc lên tiếng tự bảo vệ mình bằng bài viết dài như trên. Bản thân nghệ sĩ Xuân Hương khi đăng tải câu chuyện về chồng cũ cũng nói rằng:

Tôi đã im lặng suốt 20 năm trời khi còn đồng sàng dị mộng. Khuyến mãi thêm 10 năm sau khi tôi được ‘thoát án tử’ tôi vẫn im lặng. Nhưng tôi vẫn không được yên thân bằng những trò hèn hạ ném đá giấu tay. Những gì tôi chịu đựng chốn địa ngục trần gian trong 20 năm trước đã quá dư cho rất nhiều người khác có những hành động đáp trả thích đáng hoặc hơn thế nữa. Tôi không muốn mình trở thành người tầm thường dù tôi làm đúng. Nhưng tôi không phải là nùi giẻ lau bàn để cho ai đó chà đạp. Tôi không phải là cái bao cát để người ta muốn đấm vào bất cứ lúc nào – con người tôi vốn dĩ đã bầm dập vì thương tích cuộc đời. Tôi là người muốn im lặng kể cả khi bị người khác đối xử tệ bạc. Nhưng một khi danh dự và lòng tự trọng của tôi bị xúc phạm và bị dồn đến chân tường thì tôi sẽ không im lặng nữa.

Đã đi gần hết cuộc đời, luôn sống cho người khác. Giờ đây tôi luôn tâm niệm ‘kẻ nào không biết thương mình, không biết bảo vệ mình sẽ bị trời tru đất diệt’.

Xin đừng nói với tôi hai tiếng Buông – Bỏ vì điều đó làm tôi thấy đau lòng.”

Những chia sẻ của nghệ sĩ Xuân Hương khiến khán giả và cộng đồng mạng choáng váng về tư cách làm chồng, làm cha của MC Thanh Bạch. Ai đọc câu chuyện cũng vô cùng xót xa, đồng cảm với Xuân Hương, nhiều người cho biết họ cũng nhìn thấy cuộc đời làm vợ của mình từ câu chuyện của nữ nghệ sĩ tên tuổi một thời.

Sau 3 lần bị vợ cũ “đấu tố”, hiện MC Thanh Bạch vẫn chưa có bất cứ phản hồi nào.

Bài: : Thùy Dương

30/09/2019, 14:00

Thanh Bạch – cái “mặt nạ” hồn nhiên

Giải Trí

1. Trong những khuôn mặt bước vào khoa đạo diễn những năm cuối 1970 ở trường Nghệ Thuật Sân Khấu II có lẽ Thanh Bạch là người có khuôn mặt trong sáng nhất. Ở Bạch còn có cái chơn chất của một chàng trai đến từ Vĩnh Long chớ không bặm trợn như đám Sài Gòn chúng tôi, nhất là đa số xuất thân từ gia đình có gốc là dân Sài Gòn cũ.

Chúng tôi không ngạc nhiên khi Bạch được đứng đầu trong danh sách nhà trường và Đảng ủy chọn để sang Liên Xô du học. Cô giáo Nguyễn Tường Trân của chúng tôi cho rằng nghề đạo diễn rất cần hai yếu tố có vẻ mâu thuẫn nhau là hồn nhiên và sâu sắc. Ít ra Thanh Bạch cũng hơn hẳn những người bạn cùng lớp về sự trong sáng hồn nhiên.

 Thanh Bạch - cái "mặt nạ" hồn nhiên

2. Sau Bạch là đến Hương. Nghe tin hai bạn đó cùng chuyển sang học đạo diễn tạp kỹ ở Liên Xô, chúng tôi đều háo hức và tò mò chờ ngày về của cả hai vì lúc đó cả nước còn rất hiếm kiểu đạo diễn này. Sau 5 năm, Thanh Bạch trở về vẫn mang dáng vẻ trong vắt y như ngày ra đi.

Vẫn tiếp tục trong sáng hồn nhiên, nhưng bấy giờ cái vốn du học 5 năm khiến Bạch có nét hấp dẫn bên ngoài của một Bạch Mã hoàng tử và sự tỏa sáng bên trong của tri thức mới. Thời gian này Bạch có tham gia diễn và dựng nhưng ai cũng thấy đó chưa phải là thế mạnh của Bạch.

Không chỉ có phụ nữ thích Bạch, khá nhiều các cậu đàn em quấn quýt Bạch có lẽ với hy vọng được truyền đạt một phần nào những cái mới của sân khấu nước ngoài. Và dĩ nhiên, khi hoàng tử chọn Xuân Hương, cô bạn cùng lớp ở Việt Nam lẫn ở Liên Xô làm người phối ngẫu thì không chỉ có nhiều cô buồn mà có cả các anh.

3. Thời gian làm việc chung nhiều nhất của cặp vợ chồng này và chúng tôi là những năm 1980. Đầu tiên cả hai đến gặp tôi đề nghị phụ một tay vào việc soạn những tiểu phẩm cho nghệ thuật tạp kỹ. Duyên số đưa đẩy, tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ bấy giờ là chị Vũ Kim Hạnh đã mạnh dạn đỡ đầu cho nhóm Tạp Kỹ Thể Nghiệm của chúng tôi qua danh xưng Nhóm Tuổi Trẻ Cười Sống.

Đó cũng là giai đoạn mà đôi uyên ương này phát huy tối đa khả năng phối hợp nhịp nhàng “song kiếm hợp bích” của họ. Nếu kỹ thuật của Bạch điêu luyện bao nhiêu thì khả năng châm biếm của Hương sâu cay bấy nhiêu. Ngoài thời gian cùng tập và diễn chung, chúng tôi cũng đã được chứng kiến những giây phút “tự biên tự diễn” của hai vợ chồng ở ngoài đời, hồn nhiên như hai đứa trẻ con mặc dù họ cũng đã có những giây phút gay go đầy phiền toái bởi những “người lớn” khác trong căn hộ ở chung.

Dường như trong người họ lúc nào cũng tràn trề năng lượng để luôn đòi trào thoát ra ngoài. Hai người này sanh ra là để dành cho nhau – Nhìn họ ríu rít bên nhau, nhiều khi tôi đã nghĩ thế.

4. Lúc đầu nhóm có Tất My Loan, Bích Thủy, Minh Phượng, Quang Minh (cao), sau này có thêm Đoàn Khoa, Minh Nhí, Thành Lộc, Phương Linh, Thanh Thủy, Hồng Đào… Toàn bộ cảnh trí, đạo cụ bỏ gọn trong một chiếc rương khá nặng. Chúng tôi thường ưu tiên cho những bạn cần “mài giũa” khuôn mặt của mình không phải rớ vào chuyện khiêng vác, bày cảnh. Dĩ nhiên, trong đó có Tám Cù Móc – Thanh Bạch, người dẫn chương trình xuyên suốt cho cả nhóm.

Sau mấy năm tung hoành, hợp đồng diễn còn nhiều nhưng tôi đành để rã nhóm vì theo không kịp những trò cười (gây) khóc thật ngoài đời. Vào những năm rã tường Berlin, chỉ với hai vợ chồng, Bạch và Hương mang Tuổi Trẻ Cười Sống lưu diễn cả nửa năm ở các nước Đông Âu cho những người đi lao động hợp tác.

5. Theo tinh thần đó, sau này, Bạch, Hương và Khoa làm “Những người thích đùa” và thắng lớn. Vào dịp Tết, các bạn ấy thường có các chương trình “Những Người Thích Đùa” II, III, IV… Thời gian còn lại, Bạch làm MC cho các chương trình ca nhạc tổng hợp, hội chợ, hội nghị khách hàng, game show… và cả đám cưới; có lúc với Phương Thảo, có lúc với vợ và rất nhiều khi chỉ một mình với mức cát sê cao ngất ngưởng.

Nhiều chương trình của tôi được yêu cầu phải có Thanh Bạch nhưng đành phải bó tay vì lịch làm việc của Bạch thường kín hết cả năm. Gọi đến nhà, nếu không đi lưu diễn hay bận việc đâu đó thì thường là “Cậu bé vàng” đang ngủ để phục hồi năng lượng.

6. Nhiều đồng nghiệp và khán giả sau này gặp tôi kêu là Bạch làm mặt đậm quá, có khi như mang cả một cái mặt nạ. Một đôi nét diễn của Bạch cũng khiến chúng tôi liên tưởng đến phim “Mặt nạ”. Chỉ tiếc là khi buông cuốn phim ấy ra, anh chàng diễn viên kia còn được khá nhiều vai diễn thú vị khác ở lại trong tim khán giả toàn cầu với nhiều lứa tuổi. Đằng này Bạch cứ mãi phải đóng vai Thanh Bạch.

Được đóng vai chính mình là một điều thú vị, nhưng cứ đóng mãi vai mình thì nỗi ngao ngán ắt hẳn xảy ra. Có một quy luật ngược trong nghệ thuật diễn lẫn nghệ thuật sống là càng che giấu hay trốn chạy thì sự thật cứ lừng lững hiện ra đóng dấu đâu đó trên mặt mình. Bạch đó, nụ cười lúc nào cũng gắn trên môi như sẽ ở đó đến ngày Cậu Bé Vàng này ngưng thở.

Bạch đó, ngày càng được biết nhiều hơn, và cũng được yêu nhiều hơn bởi các em bé, người già. Nhưng dường như đằng sau chiếc mặt nạ cười tươi sáng được vẽ và trang trí bởi phấn màu, ánh đèn chớp lóe trên kính và phục trang đa sắc, tôi nhìn ra nỗi cô đơn của chàng trai trong vắt ngày nào

Đạo diễn Nguyễn Thị Minh Ngọc
logo

Hữu Châu: Nhiều dây leo và có ma

Giải Trí

Trong làng kịch Sài Gòn hiện nay, Hữu Châu như một cây đa. Mà bất cứ người dân Việt Nam nào cũng hiểu cây đa gồm có bốn yếu tố: to lớn, vững chắc, nhiều dây leo và có ma.

Độ to lớn của Hữu Châu thì khỏi phải bàn. Anh cao lừng lững, vai vuông, mắt sáng, lông mày rậm và đặc biệt là giọng nói sang sảng. Sang sảng đến mức, khi Hữu Châu cất tiếng, chim chóc ngừng bay, khán giả nín thở, cụ già say mê, em bé khiếp vía, thiếu nữ bàng hoàng. Truyền thuyết kể rằng có lần Hữu Châu độc thoại một đoạn dài trên sân khấu, thạch sùng trên trần nhà tê dại lắng nghe, đến mức nhiều con rơi bịch xuống sàn. Nếu điện ảnh hay sân khấu Việt Nam làm phim “Kiều” mà đạo diễn không chọn Hữu Châu đóng vai Từ Hải, tôi thề sẽ không xem vì như thế tác phẩm đã thất bại ngay từ lúc chưa ra đời.

Nghệ sĩ Hữu Châu

Về phần dây leo thì khỏi nói. Nhiều lúc Hữu Châu vừa xuất hiện ở hậu trường, các diễn viên trẻ đã hô vang “Ông ngoại tới” – hô rầm rập, hô đồng loạt và hô với lòng kính yêu, cảm mến, ngưỡng mộ tới điên cuồng. Nếu bạn tới sân khấu kịch Idecaf và hỏi một nghệ sĩ đang làm gì thì họ thường bảo: “Đang tập vở Thành Lộc” hoặc “Đang tập vở Hữu Châu. Nghĩa là cái tên vở không quan trọng, vở nói gì không quan trọng, quan trọng là có “ông ngoại” hay “ông nội” là được rồi. Hữu Châu lừng lững che chở, che phủ đám đàn em một cách vừa dễ thương vừa gần gũi. Nhưng trên tất cả, mọi cử chỉ của anh đều toát ra vẻ sang trọng khiến thiên hạ phải thành kính rất lạ lùng.

Rất khó tả vẻ sang trọng của Hữu Châu nhưng theo Lê Hoàng, đó là điểm nổi bật nhất của anh. Điều kỳ diệu ở chỗ anh không đi giày đánh bóng, không thắt cà vạt, không bước xuống từ xe hơi đắt tiền, không đeo nhẫn kim cương, càng không cắp cặp da. Vẻ sang trọng của anh toát ra từ lời nói, cử chỉ và kiểu đứng, kiểu ngồi, kiểu ăn. Nếu Hữu Châu cầm một củ khoai lang lên và bóc, ta thấy giống một ông vua cầm thỏi vàng. Cũng là hộp cơm, có kẻ ăn như ăn vụng, còn Hữu Châu ăn như đang ngự dụng rất tài tình. Cái hay của Hữu Châu là anh luôn toát lên cái “thần” của một nghệ sĩ lớn, mang trong mình đầy đủ truyền thống và hiện đại. Anh rành rẽ các bộ môn nghệ thuật, quen biết tất cả giới nghệ sĩ cổ kim, hiểu sâu sắc tính cách Nam bộ. Anh địa phương tới tận cùng và toàn quốc tới chân răng.

Thêm một ưu điểm nữa của Hữu Châu là anh kín đáo như két sắt nhưng không phải két trống không mà là két chứa đầy vàng. Anh hầu như không trả lời phỏng vấn, không kể đang yêu ai, đang ghét ai hoặc sắp giết ai. Hữu Châu ở đâu, ở khách sạn năm sao hay căn hộ cao cấp, Hữu Châu đi xe đạp hay đi máy bay, sắp cưới ai và ly dị ai là những câu hỏi thời đại không khi nào được giải đáp.

Khả năng diễn xuất của Hữu Châu cũng kỳ lạ. Anh làm tất cả một cách  từ tốn, thấm thía, ngọt ngào. Với dáng vẻ khoan thai, cử chỉ chọn lọc, tác phong đĩnh đạc, hành động mạnh mẽ, Hữu Châu có thể làm cho sàn diễn nghiêng từ từ rồi đổ sập khi người xem đang nước mắt lưng tròng. Khi còn là một diễn viên trẻ, Hữu Châu cực kỳ dễ thương cho nên lúc trưởng thành, vẻ uy nghi của anh làm toàn bộ dân Sài Gòn kinh ngạc và khiến toàn bộ dân Hà Nội kinh hãi. Có thể nói, chỉ anh mới khiến cho sự nho nhã, uyển chuyển có dáng vẻ đường bệ và cao quý, vô tiền khoáng hậu.

Tôi nghe nói bên Anh quốc, những người đàn ông có nhiều đóng góp cho xã hội được nữ hoàng phong hiệp sĩ và gọi là “Ngài”. Nếu nữ hoàng có dịp sang Việt Nam, chắc bà sẽ vội vã phong cho Hữu Châu chức ấy và hân hạnh được vịn vào tay anh vì vẻ oai hùng của Hữu Châu đã từ lâu trở thành huyền thoại. Gọi anh là ngài chưa đủ, phải gọi “quý ngài” mới may ra!

Bài: Lê Hoàng
Minh họa: Nha Đam

logo

>>> Có thể bạn quan tâm: Dù phim đem lại cho nghệ sĩ này tiếng tăm rộng rãi, nhưng Lê Khánh vẫn thích sân khấu hơn. Điều đầu tiên, ai cũng thấy, do Lê Khánh thủy chung, vì khởi thủy đi lên từ sân khấu nên “ăn cây nào rào cây nấy”.

 

Hãy gửi thông tin, bài viết và hình ảnh bạn có cho chuyên mục Giải trí của Đẹp Online tại đây. Bài viết được đăng tải sẽ nhận nhuận bút theo quy chế của Tòa soạn. Trân trọng!

Trấn Thành: “Tôi và Thanh Bạch đều là hai người đàn ông mặc veston cầm micro “

Giải Trí

Truyền thông đâu phải cảnh sát giao thông

– Gặp anh khó nhỉ!

So sánh

Người ta nói mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng lại chẳng thể tránh khỏi việc so sánh cũng như bị/được so sánh. Nhiều ngôi sao giới showbiz phàn nàn “Đừng so sánh tôi với ai”, nhưng đôi khi đó lại là việc cần thiết để đọc ra cá tính. Ba nhân vật Feature kỳ này vốn chẳng có gì liên hệ với nhau, chúng tôi chọn họ để thử soi chiếu với mỗi mẫu hình, qua đó phần nào phản chiếu một góc chân dung họ.

Các bài viết trong chuyên đề:

1. Nguyễn Thế Hoàng Linh: Người dơi trong thành phố

2. Lý Quí Khánh: Hoàng tử bé với quyền lực kẹo bông gòn

3. Trấn Thành: Tôi và Thanh Bạch đều là hai người đàn ông mặc veston cầm micro

– Vì tôi đang phải cố gắng làm việc. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành “Cặp đôi hoàn hảo”, “The Voice Kids”, “Ai hiểu mẹ nhất”, “Chào bé yêu”, “Ai thông minh hơn học sinh lớp 5”. Năm nay tôi định làm liveshow hài và ca hát, tất cả mọi khả năng tôi có sẽ bỏ vào đó, nhưng chủ yếu là hài kịch. Tháng 6 này tôi sẽ đi Nga, Úc, Canada và có thể lưu diễn ở Mỹ nữa.

– Anh thấy sao khi các cuộc thi hát cho trẻ em quá nhiều, trong khi cuộc đời các em còn cần nhiều thứ khác ngoài chuyện hát?

– Người lớn chúng ta, đặc biệt là ở một số nước Châu Á, đang có một quan niệm sai lầm: Trẻ em đừng bắt làm gì quá, không nên cho tiếp xúc ánh đèn sân khấu. Tôi nghĩ quan niệm này đã lỗi thời. Nếu một em bé được nuôi dưỡng ước mơ ngay từ nhỏ, biết đâu khi lớn lên sẽ là một hiện tượng âm nhạc. Đừng cấm các em, nhưng nên có định hướng. Tuy vậy tôi cũng không cổ suý cho các cuộc thi nặng nề, tôi muốn các em được chơi tự nhiên và làm quen với ánh đèn sân khấu. Đừng bắt các em phải trở thành một phiên bản thu nhỏ của người lớn, với những ganh đua và sân si…

– Nhưng các show truyền hình đã từng có những hiện tượng như vậy, và vô tình tạo ra những cuộc “ném đá” vào những đứa trẻ…

– Những đứa trẻ không có tội. Lỗi là do người lớn chúng ta tạo ra, nhiều khi là vô tình thôi, nhưng lại gây ra những hậu quả không lường trước.

– Với “Cặp đôi hoàn hảo”, anh thấy cuộc thi đó có thành công không?

– Tôi cảm thấy mùa giải này “Cặp đôi hoàn hảo” thiếu đi một chất nổ. Nó là một lò phản ứng hạt nhân nhưng không sản xuất ra được chất nổ, mà chỉ sản xuất ra được một số loại vũ khí nho nhỏ. Sự dàn dựng đã lấp đi giọng hát quá nhiều…

– Và thế là, MC Trấn Thành phải trở thành một… ngòi nổ? Anh gây ra sóng gió với truyền thông bằng những câu đùa bị… “thổi còi”?

– Truyền thông sao thổi còi được tôi, họ đâu phải cảnh sát giao thông! Về truyền thông, tôi thấy có một số bài viết khen Trần Thành dẫn tốt và cũng có những bài viết theo kiểu… “thổi còi”. Nhưng tôi chưa phạm một lỗi gì nguy hiểm cho chương trình này. Tất cả những lời nói của tôi đều có sự kiểm soát, không nói bừa bãi. Đôi khi MC có một lời nhận xét, giám khảo nói “tôi không đồng ý với Trấn Thành” và họ đưa ra ý kiến của họ. Đó là họ đưa ra ý kiến trái chiều với MC, nhưng chưa hẳn MC sai. Chúng ta không thể thổi còi bậy bạ vậy được.

Có thể ví dụ thẳng, khi tôi nói “Hôm nay anh Nguyễn Hải Phong có hai tác phẩm được trình diễn rồi, còn đạo diễn Lê Hoàng không có. Nhưng tác phẩm của anh đã đưa lên sân khấu với… rất nhiều trai nhảy”. Nếu chúng ta hiểu theo nghĩa hài hước, thì nó là những chàng trai nhảy múa, nếu chúng ta vạch lá tìm sâu thì nó sẽ là trai bao. Và rõ ràng không có một cuốn sách nào trên thế giới này viết trai nhảy bằng nghĩa với trai bao. “Trai nhảy” là một cách chơi chữ của tôi.

Hay khi tôi dùng từ “chiêu trò”, Lưu Thiên Hương không đồng ý, thích dùng từ “dàn dựng”, nhưng đó là cách dùng từ của chị chứ không đồng nghĩa là Trấn Thành đã sai. Cái gì người ta làm hay gọi là chiêu, cái gì người ta làm chưa hay, người ta lấp liếm gọi là trò. Chiêu trò bản thân nó không hàm nghĩa là chê.

Tôi nghĩ, show truyền hình không phải là con vi khuẩn, không nên xem nó bằng kính hiển vi, hãy xem nó với một thái độ thích thú và thoải mái nhất. Mà điều buồn cười nhất là cùng một tờ tạp chí, cách đúng một tuần lễ, có hai bài viết với hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau. Bài đầu tiên nói Trấn Thành cứu nguy “Cặp đôi hoàn hảo”, bài thứ hai nói Trấn Thành liên tục mắc lỗi vì nhận xét tùy tiện.

Một tạp chí không nhất quán với hai bài trái ngược nhau trong vòng một tuần, thì nó không đáng tin. Phải hiểu một điều rằng giám khảo là một khán giả có chuyên môn, nhưng điều họ phát ngôn ra chưa hẳn hoàn toàn đúng.

 

– Anh thích chơi chữ để tạo màu sắc. Mà các cụ nói thích chơi dao thì có ngày đứt tay. Trấn Thành thích chơi chữ thì có ngày… bị “ném đá”!

– Thà là có 5 người thương và 5 người ghét, còn hơn là một MC mà 10 người không ai thương cũng không ai ghét. Tạo ra cái mới là tiêu chí sống của tôi, phải biết nghĩ khác với những gì người khác nghĩ. Tại sao MC cứ phải tìm những câu chữ óng mượt hoàn hảo, thế thì còn gì là Trấn Thành nữa. Đó là một biên tập viên cầm giấy đọc thuộc lòng.

Tôi dám chấp nhận rủi ro. Chúng ta hãy đưa ra cái mới, có người khen có người chê, nhiệm vụ của tôi là làm tới khi chê là 1, khen là 9.

Tôi chấp nhận chơi chữ dù có ngày bị “ném đá”. Nhưng không có nghĩa là chơi nổi. Làm ăn phải có vốn liếng, đã làm nghề phải có vốn sống và vốn từ. Phải đủ kĩ thuật để tự cứu mình, chứ không phải chơi nổi như thiêu thân lao đầu vào chỗ chết.

Tôi chưa xem hết chương trình nào của anh Thanh Bạch

– Anh nói luôn muốn nghĩ khác và làm khác đi. Anh nghĩ sao khi người ta nhận xét Trấn Thành ảnh hưởng nặng phong cách Thanh Bạch?

– Tôi không ăn mặc giống Thanh Bạch, văn phong thường dùng cũng không giống. Nụ cười tôi tạo ra không giống cách tạo ra nụ cười của anh ấy. Anh Bạch tạo nụ cười từ sự lém lỉnh, bằng những trò kĩ xảo tạp kĩ. Còn tiếng cười tôi tạo được là do những câu nói thông minh, hài hước của một diễn viên hài vốn có, và cả vì sự tỉnh táo, nói ra những điều người khác không dám nói. Tôi không biết mình giống anh Thanh Bạch chỗ nào, nếu nói giống đi chăng nữa thì đó chỉ là hai người đàn ông mặc veston cầm micro đứng nói trên sân khấu mà thôi.

– Anh chắc chứ?

– Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ tôi ngồi xem hết một chương trình của anh Thanh Bạch. Tôi đến với nghề MC là một cơ duyên. MC từng là nghề tôi ghét nhất. Một nghề phũ phàng, đi sớm nhất, về trễ nhất, chuẩn bị nhiều nhất, trách nhiệm nhiều nhất. Hay thì chả ai khen, dở thì tất cả đều ụp vào đầu mình, suốt ngày bị “ném đá”, phải cắt lời ca sĩ những lúc cần, phải kéo dài chương trình những lúc người ta mong muốn. Là một nghề mà khi coi băng, người ta sẽ bấm tua để qua tới tiết mục người ta cần coi. Bạc bẽo nữa là giới thiệu người ta ra, khán giả sẽ tán thưởng vỗ tay cho người đó, còn mình là người lặng lẽ đi vào.

Tôi sợ nghề này lắm, rất là chán nản. Nhưng tổ nghiệp đẩy tôi vào nghề, sau 6 năm tôi mới yêu nó. Tôi là một MC tự phát và không muốn khán giả phải tua phần nói của MC mỗi khi xem video, không muốn khán giả bịt tai lại, ăn bánh ăn kem khi MC đứng trên sân khấu, nên phải tự biến mình thành một tiết mục. Tôi muốn khán giả phải chờ xem tôi nói gì, giới thiệu gì cho tiết mục sau.


– Nói như anh, là một cách gián tiếp phủ nhận những MC khác đang làm nghề chung ở thành phố này?

– Tôi phủ nhận họ bằng cách không xem chương trình của họ à? Tôi nói thế này, hiện nay có nhiều MC đang nói những câu nhạt nhẽo hơn là những MC nói những điều người ta cần phải nghe. Tôi không phủ nhận ai, nhưng rõ ràng chúng ta hãy nhìn lại, ở Việt Nam hiện có rất nhiều người dẫn chương trình nổi tiếng, nhưng có bao nhiêu người được khán giả yêu thích thực sự?

Tôi không nói mình giỏi, tôi không nói là tất cả. Tôi cũng là khán giả và tôi đứng ở góc độ một khán giả để nói điều đó. Và nếu như MC nào ra sân khấu và đọc đúng những từ ngữ có trong giấy thì họ sẽ nhận lại kết quả là lượng yêu thích chỉ bằng vỏn vẹn tờ giấy mà họ đang đọc. Nhưng khi họ nói ra những điều từ trong trái tim thì những điều ấy sẽ đến với trái tim khán giả và sẽ đọng lại.

– Nếu như 10 năm trước, mở ti vi sẽ thấy Thanh Bạch, người ta gọi anh ấy là ông hoàng gameshow. Còn bây giờ, hình như là anh. Làm ông hoàng, sợ không?

– Đừng bao giờ gọi tôi là ông hoàng, vì khi gọi là hoàng đế, là mọi người đều phải chấp nhận. Còn khi tôi là một đứa trẻ, chưa tới 30 thì xin lỗi… không có cửa.

– Không muốn làm hoàng đế thì làm hoàng tử vậy?

– Thôi, chả thích hoàng tử, chỉ cần là một người trong hoàng gia thôi (cười).

Đồ hiệu không bao giờ giảm giá

– Trên truyền hình người ta biết Trấn Thành là một MC, còn trên youtube người ta chỉ quan tâm Trấn Thành diễn viên hài, anh nghĩ như thế nào về hai dòng chảy này?

– Tôi xuất phát từ một diễn viên hài nhưng được biết đến nhiều hơn khi thành MC, giờ trở lại diễn hài thì có vẻ được yêu mến. Đó là một con đường vòng.

Tôi làm cả hai lĩnh vực, và chưa ai nói nó là thảm họa cả. Thế nên không lý do gì dừng lại. Có bao giờ bạn từ chối khi người ta mang tiền đến nhà mình không? Một người đa năng và dễ thích nghi như tôi thì luôn có thể sống được trong mọi hoàn cảnh. Bởi vì, tôi đang đặt 10 quả trứng ở 10 cái rổ khác nhau, để khi mất quả này còn quả khác, tôi không thể bỏ 10 quả trứng vào trong một cái rổ rồi làm bể mất nó. Nếu biết mình làm cái gì đó tệ, thì tôi sẽ không làm nữa. Tôi không bao giờ lấn sân. Lấn sân là nhảy sang làm một chuyện chả tới đâu. Còn tôi mua hẳn một cái sân, tôi ký hợp đồng làm ăn hẳn hoi. Khác chứ!

– Tài năng của Trấn Thành khi là diễn viên hài chưa nổi tiếng có khác với lúc này không?

– Hiện nay tôi đang bị lười. Khi nghèo khổ, tôi làm mọi cách để kiếm ăn, khi đã có miếng ăn rồi thì làm bớt lại (cười). Cái lười đó cũng dễ lý giải, không phải tự mãn mà một phần do không còn bị thúc ép về tiền bạc, và thiếu đi cái sự “làm cho bằng được”. Ngày xưa hoặc sống hoặc chết, giờ thì… từ từ cũng không sao. Và thời gian bị xẻ vụn ra, nhiều show hơn, lịch diễn dày hơn nên đầu óc không còn rảnh rỗi để nghĩ ra nhiều sản phẩm mới. Tôi từng kiểm điểm mình vì điều đó và sẽ không cho phép mình như thế nữa. Nhưng, cái lười đó lại giúp mình sâu sắc hơn, làm việc có chọn lọc hơn, có tư duy tốt hơn.

– Tài năng vẫn vậy, nhưng vì nổi rồi, thì cát sê của Trấn Thành cũng tăng cao hơn?

– Có bao giờ bạn thấy đồ hiệu Louis Vuitton giảm giá không? Vấn đề là chất lượng luôn phải đi đôi với giá trị của nó.

– Tôi đồng ý một nửa. Tất nhiên, Trấn Thành ngày càng tốt hơn và diễn có sức hút hơn, nhưng chưa chắc Trấn Thành sẽ có thể mãi là một chiếc túi Louis Vuitton không giảm giá …

– Dĩ nhiên. Nhưng, trước sau gì một cái túi LV vẫn sẽ là một cái túi LV. Nếu nó vẫn còn chất lượng, thì sẽ vẫn có người tìm tới mua nó. Mua với giá nào thì tính sau!

Ta không thể bỏ một số tiền nhỏ ra để đòi hỏi một cái tốt cho mình. Tại sao người ta phấn đấu để đạt cái tốt, đó là vì người ta muốn giá trị của mình được tăng cao. Khi người ta đạt được cái tốt, mà giá trị người ta nhận lại không xứng đáng, thì phấn đấu để làm gì?  Để được nổi tiếng, tìm được tình yêu của khán giả, thì tôi phải sống và làm việc tốt hơn.

Nói như thế không phải là vỗ ngực xưng tên, tôi là một người tốt, tôi là một người có cát sê cao, mà tôi chỉ nói một chân lý ở đời, cái gì tốt phải càng tốt hơn, thì giá trị sẽ càng ngày càng cao. Nhưng giá trị và trị giá hoàn toàn khác nhau. Trị giá là cái mình có thể tự đặt ra, còn giá trị là cái người ta đánh giá mình. Vì vậy một vật có giá trị chắc chắn có trị giá, nhưng một vật có trị giá chưa chắc có giá trị. Tôi đang hướng tới, dù mai mốt tuổi già đi, sức hút kém đi, trị giá của tôi có thể giảm, nhưng giá trị tôi tạo ra trong lòng khán giả vẫn cao.  

Bài: Dương Bình Nguyên
Ảnh: Tuấn Fr

Bạn quan tâm tới đời sống showbiz thế giới và Việt Nam. Bạn có trong tay những thông tin chính xác mới nhất, “nóng” nhất về những người nổi tiếng? Bạn thích thú biên dịch các bài viết về “sao”, về thế giới văn hóa – nghệ thuật, về các sự kiện đình đám…? Hãy gửi thông tin, bài viết và hình ảnh bạn có cho chuyên mục Giải trí của Đẹp Online qua địa chỉ email: giaitri@dep.com.vn hoặc hangdtt@lemediavn.com.

NSƯT Bảo Quốc: Đắng và ngọt!

Giải Trí

Vừa ngồi xuống ghế tại quán cà phê trong khuôn viên khách sạn Continental cạnh Nhà hát Thành phố, danh hài Bảo Quốc khoe ngay một việc làm mà bản thân cảm thấy rất vui…

                    
“Đắng và ngọt”
 
– Điều gì mà anh vui mừng như vừa tìm được một sô diễn rất hoành tráng?
                                      

– Còn hơn thế nữa! Tôi vừa đi thu âm với em Vũ Hải, một chàng trai mù có giọng hát hay, đã làm dĩa đi bán kèm với vé số nuôi mẹ già. Nhiều nghệ sĩ đã hát ủng hộ Vũ Hải, giúp em thực hiện nhiều bài tân cổ giao duyên. Lần này Vũ Hải mời tôi hát một số nhạc hài: Chuyện tình ao cá, Anh chàng nhà quê, Đám cưới ngoại thành… Hải làm tôi vui vì giữa cuộc sống bộn bề này vẫn có những tâm hồn rất đẹp, đi hát để nuôi mẹ dù đôi mắt mù lòa.

NSƯT Bảo Quốc và Vũ Hải – ca sĩ khiếm thị trong phòng thu (ảnh Thanh Hiệp)

– Vì sao anh lại thích quán cà phê này?
                  

– Nơi đây yên tĩnh, khung cảnh gần gũi với mỗi người trong nhóm chúng tôi. Cà phê ở đây lại có mùi vị rất Sài Gòn.

               
– Điều gì anh quan tâm nhất hiện nay khi trò chuyện trong những buổi cà phê với bạn bè?
                                                                

– Dường như chẳng ai chuẩn bị chủ đề gì trước cả, cứ thảnh thơi sau một ngày làm việc hoặc sau bữa trưa cùng bạn bè nhấp nháp cà phê rồi đi làm tiếp. Tôi thì thường thích nghe chị Ngọc Giàu nói chuyện tiếu lâm cho mọi người cười thật vui, để rồi qua những câu chuyện đó bắt đầu “lý sự” đến cùng và đề cập những vấn đề xã hội mà chúng tôi quan tâm.

                      
– Anh thích uống cà phê đắng từ bao giờ?

– Không nhớ rõ là từ lúc nào nhưng khoảng thời gian mà tôi được ngồi trò chuyện với soạn giả Hoa Phượng. Anh viết tuồng ở quán cà phê cóc trước rạp Quốc Thanh. Trong không gian ồn ào, náo nhiệt, giữa cái nóng oi bức của buổi trưa Sài Gòn, anh nhâm nhi ly cà phê đắng và viết trên giấy bạc gói thuốc lá. Vậy mà, từ cái không gian đó sân khấu đã có nhiều tác phẩm mang chất văn học và nhân văn sâu sắc.

                  
– Để uống được cà phê đắng, anh tập trong bao lâu?
                   

– Tùy theo sự đun nóng của cuộc sống. Bạn có biết vì sao người ta xem trọng việc pha cà phê trong phin bằng inox khác với pha bằng cây vợt được may bằng vải? Độ nóng để đủ liều lượng cho một ly cà phê rất quan trọng, nó giống như sức nóng của hoàn cảnh hun đúc mỗi con người. Tôi không tập mà tự cuộc đời dạy mình phải biết vị đắng để thành công.

                                                                            

Ngày tôi đã có chút tên tuổi, phim ảnh Sài Gòn bắt đầu rộ lên. Tôi được một hãng phim mời ký hợp đồng để quay một vai chính, tất nhiên là vai hài. Thế nhưng, một đàn anh mà tôi xin giấu tên, đã giành vai của tôi bằng cách tự hạ cát-sê xuống chỉ vì không muốn đàn em nổi hơn. Và tất nhiên hãng phim phải mời anh ta. Về nhà tôi suy nghĩ, sao cuộc đời lại đắng như thế và biết uống cà phê đắng.

                           
– Anh có bao giờ đếm xem mình đã qua bao nhiêu cái đắng đó?
                                  

– Để làm gì? Nghề tôi mang lại tiếng cười cho mọi người nên cái đích đến của tôi luôn là sự lạc quan, hy vọng. Và giống như uống cà phê, sau cái đắng bao giờ cũng là vị ngọt đến bất ngờ.

 
– Ngoài đắng, anh có thích ngọt không?
       

– Thực tế thì hảo ngọt sẽ dẫn đến bệnh tiểu đường sau này, còn nghĩa khác hảo ngọt sẽ tự mình ru mình ngủ. Tôi có thói quen thích nghe lời phê bình hơn.

 
– Lời phê bình cũng có năm bảy đường, anh thích đường nào?

– Đi thẳng vào vấn đề. Tôi ghét vòng vo lắm.

         
– Nhưng cuộc sống vốn cần những điều tế nhị?

– Thì hãy tế nhị với việc khác, còn phê bình nghệ thuật phải nói đúng “tim đen”. Ngày tôi được trao giải Thanh Tâm với vai Hiệp sĩ mù, có bài báo thời đó ám chỉ tôi diễn dở, chỉ vì con bầu nên mới “mua giải”. Tôi tìm gặp ngay anh ký giả, đề nghị được nghe lời phê bình để thọ giáo cái dở trong vai diễn. Anh ta không nói được, không chỉ ra được cái dở của tôi mà cứ bám vào cái cớ mẹ tôi làm bầu. Tôi không phục điều đó! Nếu đã phê bình phải nêu rõ những cái chưa tốt để nghệ sĩ còn học hỏi và khắc phục nhược điểm.

NSƯT Bảo Quốc trong vở Cánh đồng gió – Sân khấu kịch Phú Nhuận  (ảnh Thanh Hiệp)

– Anh quan niệm thế nào về một bài báo khen và một bài báo chê?

– Bài chê theo đúng nghĩa lý luận phê bình là một bài khen. Tôi vẫn thường nói với các cháu mình hãy đọc những bài phê bình để thấy mình có trách nhiệm hơn với nghề. Khi tôi diễn vai Nhan Tấn trong vở Nỏ Thần tham gia Hội diễn Sân khấu kịch nói chuyên nghiệp toàn quốc năm 2010, hầu hết các bài báo đều khen. Nhưng đọc qua tôi thấy chưa có bài nào nhìn thấu được cái tầng cảm xúc mà tôi đã diễn cho một Nhan Tấn mưu mô, xảo quyện khiến các danh tướng của An Dương Vương bị đánh bại.

 
– Nói vậy anh có vẻ nghi ngờ trình độ thẩm định của các báo mảng sân khấu?
                  

– Tôi chỉ khoanh vùng ở khâu lý luận phê bình sân khấu, thiếu những cuộc đối thoại về một tác phẩm, một vai diễn giữa nghệ sĩ và người viết hiện nay.

 

– Chi hội lý luận phê bình của Hội Sân khấu TPHCM đã hướng tới công việc này. Đúng là rất cần những hội thảo như thế nhưng rồi liệu có phải chỉ để ngồi lại khen nhau?
               

– Theo tôi vấn đề quan trọng là đề dẫn của mỗi kỳ hội thảo. Sân khấu thiếu vắng kịch bản hay, gai góc, nhìn thẳng vào những vấn đề xã hội nhưng lại không có những cuộc đối thoại nào để giúp cải thiện tình hình. Tôi nghĩ, nếu có những buổi trực tuyến đối thoại giữa các nghệ sĩ, bạn đọc… thì sẽ ra nhiều vấn đề.

            

Tôi ngại nhất là các phóng viên trẻ chưa am hiểu về việc phê bình nhưng khi viết thì đưa cái tôi của mình vào bài viết. Một lần đọc bài báo thấy một phóng viên trẻ viết “Giang nhà ta lúc này giỏi phết!” hàm ý nói NSND Doãn Hoàng Giang dàn dựng vở mới hay. Tổ ơi! Sao lại có thể ăn nói ngang hàng phải lứa như thế khi tôi biết người viết bài đó mới ngoài 20 tuổi? Trong khi với chúng tôi anh Giang là một đàn anh.

 

“Tấm ga trải giường kỷ niệm”

– Anh sinh ra trong gia đình có “nghề”. Hẳn đây là lợi thế cho sự nghiệp của anh?
                                    

– Tôi có ba điều bất hạnh trong đời, đó là sự ra đi của ba tôi – nghệ sĩ Năm Nghĩa (mất năm 1959), má tôi – bà bầu Nguyễn Thị Thơ (mất năm 1988) và chị tôi – cố NSƯT Thanh Nga (mất năm 1978). Một thanh niên mới lớn bước vào đời, tôi có được sự may mắn và thuận lợi của một con nhà nòi bầu hát, có sẵn gánh hát nhà để tạo điều kiện cho mình được hát. Nhưng gánh nặng áp lực đó khủng khiếp lắm!

 
Một vai diễn dở thay cho lời góp ý thì người trong đoàn sẵn sàng mỉa mai: “Con của bầu mà hát dở vậy sao?”, hoặc ca trật một chữ, mọi ánh mắt nhìn về phía ba má tôi như để mắng vốn. Khi tôi mất đi những điểm tựa, một mình bước vào đời, tôi phải cố hết sức để trụ vững.

Cố NSƯT Thanh Nga và chồng – ông Phạm Duy Lân (ảnh Thanh Hiệp)

– Trong cuộc đời anh sợ nhất điều gì?
         

– Tiếng còi xe cứu thương. Gia đình tôi gặp chuyện chia ly kinh khủng đều từ phòng cấp cứu. Ba tôi mất trong bệnh viện. Ông bệnh lao phổi do lao tâm khổ trí quá lớn cho gánh hát mà ông vừa làm bầu, vừa làm thầy tuồng, vừa làm kép hát. Cái đêm ông thổ huyết mà chết là đêm đang viết kịch bản cho tôi diễn. Những trang kịch bản ba tôi viết dở dang chưa kịp lăng-xê con mình làm kép, bị dính đầy máu và nước mắt của ông.

Anh hai tôi – NS Hữu Thìn (ba của Hữu Châu, Hữu Lộc) cũng cấp cứu ở nhà thương và qua đời sau đó. Rồi chị Thanh Nga và anh rể Phạm Duy Lân bị bắn chết và sau này là Hữu Lộc bị tai nạn giao thông qua đời cũng từ khoa cấp cứu của bệnh viện.

 

– Từ nỗi bất hạnh anh rút ra điều gì cho cuộc sống của danh hài hôm nay?
   

– Tôi đi trên một con đường thuận lợi rồi bỗng dưng mất tất cả theo từng giai đoạn. Nếu ba tôi còn sống, ông đã hướng tôi trở thành một kép chánh. Hồi đó trong đoàn hát từ đại ban cho đến trung ban, tiểu ban, đào kép chánh quan trọng lắm. Tôi chuyển sang diễn hài khi biết chính mình kém hơi ca, sự ngân nga không đủ mùi để đi vào những vai thương cảm. Chị tôi – cố NSƯT Thanh Nga lúc đó cũng khuyên tôi nên rẽ hướng.

                                                     

Năm 1988 mẹ tôi bệnh nặng qua đời. Trong cuộc sống này tôi xem mẹ là thần tượng. Vì mẹ tôi là một người phụ nữ giỏi đúng nghĩa. Chồng mất năm bà ngoài 30 tuổi, vẫn ở vậy nuôi một đàn con, rồi lo toan đoàn hát. Mẹ tôi mất đi lúc tôi đang đi diễn phục vụ ở ngoại thành, hay tin về đến nơi thì mẹ tôi đã tắt thở. Để có được một danh hài Bảo Quốc, sức mạnh truyền đến tôi nghị lực để phấn đấu không ngừng đó là nỗi bất hạnh từ cái chết của ba tôi, mẹ tôi và chị tôi.

– Anh nhớ kỷ niệm nào sâu sắc nhất về mẹ?

– Một tấm ga trải giường màu trắng. Không ai tin ngày tôi và bà xã – Nguyễn Thu Thủy dọn nhà ra riêng, tài sản vợ chồng trẻ chỉ có mấy bộ quần áo, gối, mền, mùng và mẹ tôi cho một tấm ga giường để bọc tất cả lại. Lúc đó, đoàn hát đã ngưng hoạt động, gia cảnh nhà tôi bắt đầu thiếu trước hụt sau. Sau năm 1975 các đoàn đều phải vào tập thể, dưới sự quản lý của nhà nước. Tôi bắt đầu chuyển sang tấu hài cùng Duy Phương hàng đêm ở các tụ điểm văn hóa. Vì tôi không muốn hoàn cảnh khó khăn mà mẹ phải gồng gánh nuôi vợ con của tôi nữa nên xin ra ở riêng.

                                       

Một số nghệ sĩ của đoàn Thanh Minh Thanh Nga cũ đã tố mẹ tôi là bầu gánh bóc lột, quay ngược lại sự cưu mang, giúp đỡ tận tình của mẹ tôi khi họ còn cơ hàn. Tôi nhớ hoài cái lần mẹ tôi được Sở Văn hóa Thông tin TPHCM thời đó mời lên họp. Mẹ tôi ngồi bất động nghe những lời cáo buộc vu khống của một số người. “Xin thưa, thời nào thì đoàn hát cũng cần nghệ sĩ có tên tuổi. Dẫu có diễn miễn phí không bán vé thì tính chất ngôi sao của một đoàn hát vẫn phải duy trì. Tôi đặt nghệ thuật lên hàng đầu, không vì cá nhân một ai. Còn nếu anh chị nào cảm thấy không thể ở lại tiếp tục cống hiến cho nhân dân thì xin hãy chuyển sang đoàn khác” – mẹ tôi mạnh dạn tuyên bố.

Toàn gia đình NSƯT Bảo Quốc trong ngày tổ chức lễ sinh nhật 60 tuổi của anh tại nhà riêng (ảnh Thanh Hiệp)

– Nhưng có nhiều lời đồn thổi rằng mẹ của anh rất hà khắc với đào kép thời đó?

– Người ta đồn bà hà khắc, ngay cả với con cái. Không đúng! Mẹ tôi chỉ khó khi trên sân khấu mà thôi. Thời đó bà bầu Thơ và bà bầu Kim Chưởng khét tiếng là kỷ luật cao. Buổi sáng tập tuồng lịch 9 giờ thì 7 giờ 30 mẹ tôi đã ngồi ở bộ ván gỗ ăn trầu. Tập tuồng mà chểnh mảng, đào kép không tập trung là mẹ tôi lên tiếng nhắc ngay. Hồi đó mỗi diễn viên về đoàn đều ký hợp đồng, chuyện cạnh tranh khắc nghiệt lắm. Chuyện bắt đào, bắt kép, thối tiền công-tra (hợp đồng) ra tòa, lên báo là chuyện thường ngày. Nếu không có nguyên tắc làm việc, không có qui định của riêng đoàn mình thì sẽ không quản lý và điều hành một gánh hát có đến hàng trăm nồi cơm. Người ta đồn về mẹ tôi có những điều oan khiến cho gia đình tôi rất buồn. Nhưng thôi, mẹ tôi đã ra đi thanh thản thì hãy để bà thanh thản…!

 
“Bà xã” là tình đầu của tôi!
 

NSƯT Bảo Quốc và vợ trong ngày sinh nhật lần thứ 60 (ảnh Thanh Hiệp)

 
– Anh gặp chị Thu Thủy trong dịp nào? Thời trẻ chắc anh cũng đào hoa lắm?
 

– Hồi đó tôi hiền lắm. Mới lớn mà, đi học về là quăng cặp chạy ra hẻm đá banh. Đến giờ cơm chưa thấy tôi về mẹ tôi cầm cây roi ra sân trống đầu hẻm quất mấy cây mới chịu buông trái banh. Tôi bị đòn hoài chỉ vì cái tật ham đá banh. Khi ba tôi mời cố nhạc sĩ NSƯT Út Trong đến nhà dạy kèm tôi học ca, tôi chúa ghét cái giờ học ca theo nhịp đờn, cứ nhóng nhóng xem hết giờ chưa để đi…đá banh.

 

Tôi gặp bà xã tôi lúc đó đi học về, cô là nữ sinh Gia Long, mặc áo dài duyên lắm. Vì ở chung xóm nên hàng ngày gặp nhau đá lông nheo rồi cười mỉm, sau đó lấy can đảm mời đi uống nước mía. Nàng chịu, thế là qua ly nước mía quen nhau luôn. Cứ cuối tuần hẹn nhau đi chơi, tôi chở nàng bằng xe đạp, phải hẹn nhau một quãng rất xa nhà lúc đó nàng mới leo lên xe tôi. Ba tháng nhưng chưa bao giờ nắm được bàn tay. Chúng tôi cứ hẹn hò, hò hẹn cho tới ngày tôi thổ lộ với gia đình và hai bên gặp nhau, rồi làm đám cưới. Ngày đó gia đình bên bà xã tôi cũng nghi ngờ cái tính nghệ sĩ đào hoa, rồi con em họ sẽ khổ nên có người phán: “mày ưng làm vợ nghệ sĩ chỉ 6 tháng thôi thì nó đã bỏ mày rồi!”. Vậy mà đến hôm nay đã 40 năm chung sống rồi, chúng tôi vẫn rất yêu nhau.

– Nhìn lại cuộc hôn nhân của mình anh nghĩ gì về hạnh phúc của người nghệ sĩ?

– Khó khăn để phải vượt qua không lớn bằng việc thông cảm, chia sẻ. Trái tim nghệ sĩ mẫn cảm lắm, lại là nghệ sĩ hài. Vợ tôi khéo léo nên hiểu được điều này mà ít khi tạo thêm áp lực cho tôi. Mỗi mình cô ấy gánh chịu để lo chu toàn trong ngoài, lo cho con, cháu. Chuyện gì khó xử lắm mới nói với tôi. Nhưng không vì thế mà tôi lơ là trách nhiệm, hạnh phúc là cả hai cùng biết lắng nghe và chia sẻ.

                                                      
– Một thời anh đứng ra làm phim để lăng xê Hồng Loan, lúc đó ý kiến của chị như thế nào?

– Vợ tôi ủng hộ. Tôi làm bộ phim “Thủ môn từ trên trời rơi xuống”. Hồng Loan đóng vai chính thời đó. Nhưng phải nhìn nhận là lúc đó chưa đủ duyên để Hồng Loan tạo được cú đột phá.

– Nhiều người trong giới nhận xét cái duyên anh quá lớn lấn lướt con mình?
                             

– Để nổi tiếng trong nghệ thuật cái duyên chưa đủ, phải có quá trình rèn luyện và phấn đấu. Sau này Hồng Loan chuyển sang diễn cải lương, được bà con khán giả yêu thích tôi mừng lắm, nét diễn của con giống má ba Thanh Nga. Trong live show 50 năm góp với nhân gian một tiếng cười của tôi tổ chức năm 2011 vừa qua, Hồng Loan được khen khi xuất hiện với vai Điêu Thuyền trong Phụng Nghi Đình. Đó là thành quả của quá trình rèn luyện.                                         

                                                                                                                
– Bà xã của anh có bao giờ góp ý về cách sống, cách diễn và những ứng xử của anh?
                                                                                                                   

– Cô ấy rất kín đáo trong cách thể hiện quan điểm sống và chúng tôi hiểu nhau nên không có gì phải khó khăn khi nói về những điều chưa hài lòng về nhau. Tôi là một nghệ sĩ hài nhưng ở nhà thì tôi rất nghiêm túc với cuộc sống. Tôi thích sự ngăn nắp, đơn giản và không thích chạy theo hình thức mà xem thường nội dung. Bà xã tôi đồng quan điểm với tôi về điều này nên trong cuộc sống không có việc gì là khó giải quyết khi chúng tôi nghĩ về nhau.

– Anh yêu bà xã ở đức tính nào nhất?

– Sự tiết kiệm. Thời lương thực thành phố chúng ta khó khăn sau những năm đầu thống nhất, cô ấy vẫn lo chu toàn bữa ăn cho các con. Tôi yêu vợ tôi ở sự chu đáo và biết thương yêu, chăm sóc chồng con.

   

NSƯT Bảo Quốc và vợ chuẩn bị thức ăn đãi khách trong ngày tổ chức sinh nhật 60 tuổi (ảnh Thanh Hiệp)

– Sở thích giải trí của anh những lúc rảnh?

– Tôi uống cà phê với bạn bè, còn ở nhà thì xem bóng đá. Tôi là cổ động viên của bóng đá VN mà. Hễ có trận nào hay do đội tuyển mình thi đấu trong khu vực, tôi gác tất cả công việc để cùng bà xã đi cổ vũ.

 

Tôi còn có sở thích sưu tầm hình ảnh gia đình, tôi và bà xã sắp xếp ngăn nắp lại từng giai đoạn hình ảnh của gia đình. 40 tấm ảnh kỷ niệm ngày cưới theo từng năm. Tôi nghĩ, hiếm có ai có được bộ sưu tập như tôi, ngày cưới thì phải chụp một tấm ảnh, từ lúc chỉ có hai chúng tôi đến lúc có con cháu và một đại gia đình.

“Với tôi, tiếng cười không phải cuộc chơi!”
                 
– Anh là một danh hài, anh nhìn về tiếng cười của sân khấu hôm nay như thế nào?
                                            

– Sự sa đà khi có quá nhiều lập luận cho rằng kịch ngày nay phải vui vui, nhẹ nhàng mới ăn khách. Chính sự lập luận thiếu cơ sở đó đã dẫn đến hàng loạt sân khấu chọn vở kém chất lượng, cho ra đời nhiều vở kịch chưa tương xứng với sự đầu tư. Một dạo sân khấu xã hội hóa bung ra rồi co cụm lại, khán giả vắng… Tất cả chỉ vì họ định nghĩa tiếng cười chưa đúng.

                                                                                       
– Theo anh, để tiếng cười vừa đúng hướng vừa hấp dẫn khán giả, cần làm cách nào?
                                                                                                                                         

– Làm theo các đại ban xưa. Mỗi đoàn hát là một phong cách, một thể loại. Gánh của bà bầu Thơ là tâm lý xã hội gia đình, gánh Dạ lý hương thì tình cảm hôn nhân, triết lý thời đại; gánh Kim Chung thì kiếm hiệp, hương xa; gánh Kim Chưởng võ lâm truyền kỳ, Hương Mùa Thu thì ca vũ nhạc kịch cải lương… Các sân khấu kịch hiện nay bị trùng phong cách nhiều nên khán giả không thích một số vở diễn trùng lắp đề tài. Đặc biệt là các vở khai thác tiếng cười. Theo tôi trò diễn bị lấn lướt nhiều hơn là những điều mà nội dung, hình thức của vở kịch muốn truyền tải đến người xem.

                                                                    

Sân khấu tấu hài đã tự làm cho mình nghèo đi khi thiếu kịch bản, có cái diễn hơn 10 năm, cứ đêm nào khán giả cũng xem họ diễn với bấy nhiêu tiểu phẩm như thế. Có sân khấu tấu hài đã đóng cửa mãi mãi là như thế. Khán giả luôn cần cái mới và tiếng cười không thể bị xem như một cuộc chơi.

                              
– Có khi nào anh hối hận vì đã không theo nghề cầu thủ mà theo nghề diễn viên?
 

– Đôi khi bản thân mình không thể chọn hướng đi cho mình. Cái đó gọi là định mệnh và tôi khó tránh được định mệnh đời mình. Định mệnh sắp bày cho tôi theo nghiệp chọc cười, định mệnh cho tôi gặp những bất hạnh trong đời để từ bi kịch mà biến thành ưu điểm của nghề. Tôi chú tâm đi vào việc khai thác tiếng cười trong sáng đúng nghĩa. Vậy là đủ khi người ta nhắc đến Bảo Quốc chọc cười không bao giờ dung tục.

– Ngoài Hồng Loan, Hà Linh, anh có kỳ vọng đến việc cháu nội là nghệ sĩ Gia Bảo hiện nay vừa là bầu, vừa là diễn viên và sáng tác kịch bản hài?

– Gia Bảo phát huy được vốn liếng diễn hài và tạo ra một sở trường cho riêng mình đó là điều đáng khen. Trong việc biểu diễn tôi có góp ý, trong sáng tác tôi có điều chỉnh và kể cả khi lên sàn tập Gia Bảo cũng học hỏi ở tôi nhiều điều. Vì từ lúc còn  nhỏ mỗi khi đi tập kịch hai ông cháu đèo nhau trên xe gắn máy, đi khắp nơi, kể cả buổi tối đi diễn Gia Bảo cũng có thời gian dài chở tôi đi diễn. Nên cháu học được nhiều ở cá tính và cách diễn, cách ứng biến của tôi để áp dụng sau này. Tôi kỳ vọng như không quá chủ quan, vì như thế cháu tôi sẽ tự mãn. Nghề này tự mãn là tự sát.

– Giữ cho bản thân người nghệ sĩ không sa vào tứ đổ tường là một việc làm khó. Anh làm gì để tránh sa ngã?

– Tôi không dính vào những thói hư vì tôi xác định ở đời còn nhiều cái vui hơn mấy thứ đó. Tốt nhất là không thử thì không dính.

                                        
– Nhưng trước những bông hồng đẹp, không lẽ trái tim anh không rung động?
            

– Có chứ, nhưng tôi liên tưởng đến gai của nó nhiều hơn sự khoe sắc. Hơn nữa tôi có một bông hồng lúc nào cũng là của tôi rồi, tham làm gì cho đau.

– Anh có dự định sẽ làm một bộ phim về chân dung nghệ thuật và cuộc đời của chính mình?
                                   

– Chưa nghĩ đến điều đó. Tôi cũng không nghĩ mình sẽ làm hồi ký thành phim, vì thời gian này tôi tập trung cho việc biểu diễn các vở kịch mới hỗ trợ Gia Bảo khi cháu tiếp nhận sân khấu số 7 Trần Cao Vân, phối hợp với thương hiệu IDECAF dựng một số vở hài kịch. Cũng như tôi gắn với Nhà hát Thế giới trẻ để cùng các đạo diễn trẻ diễn các vở kịch dài có đề tài chung quanh tuổi teen, lứa tuổi mà cần sự chia sẻ, cảm thông và những định hướng về mặt giáo dục giới tính.

 
– Nhiều nghệ sĩ hài diễn vai giả gái rất thành công? Anh nhận xét như thế nào về loại vai này?

– Mỗi người có mỗi thế mạnh, không phải ai giả gái cũng đẹp. Hồi đó Sân khấu Vàng có dựng vở Giấc mộng đêm xuân, trong đó có vai anh hậu đài mê hát, tập tuồng giả gái để diễn cho ông bầu xem. Tôi đã vào vai diễn này, sau đó Phước Sang cũng đã từng đóng vai này. Phải nói đó là một thể loại khó, nếu làm không khéo sẽ lố bịch. Nhưng theo tôi thì nếu cái gì quá lạm dụng sẽ bị nhàm và tự đào thải. Việc Hoài Linh nhìn lại và tuyên bố rút không diễn vai giả gái nữa đó là một quyết định mà tôi nghĩ em đã suy nghĩ rất nhiều.

– Công ty của Gia Bảo sẽ tổ chức chương trình kỷ niệm 60 năm thương hiệu Thanh Minh Thanh Nga?
                         

– Đó là kế hoạch, vì sao khi Vũ Minh làm chương trình Gìn vàng giữ ngọc với sự xuất hiện của một gia tộc gắn bó với nghề hát: Minh Tơ, Thành Tôn, Khánh Hồng, Thanh Tòng, Thành Lộc có sự tham gia của Bạch Lê, Thanh Bạch từ Pháp về, Điền Thanh, Bạch Lý từ Úc qua, Gia Bảo cũng định tổ chức chủ đề kỷ niệm 60 năm của thương hiệu mà bà bầu Thơ đã cả đời tâm huyết. Tuy nhiên đến nay vẫn là dự án, vì trong tình hình kinh tế khó khăn việc tìm kiếm tài trợ rất khó. Do đó phải chờ đủ duyên mới làm chương trình ý nghĩa này. Đó là đêm diễn mà các nghệ sĩ thành danh từ Thanh Minh, Thanh Nga sẽ có mặt để cùng ôn lại một chặng đường lịch sử của sân khấu cải lương miền Nam.

– Cảm ơn anh vì buổi trò chuyện chân thành và đầy ý nghĩa nhân văn.

(Theo Người lao động)

Nghệ sĩ làm MC: “Đỉnh cao và vực sâu”

Giải Trí
Sự vắng bóng của MC Thanh Bạch tại Bước nhảy hoàn vũ – một trò chơi khá ăn khách trên kênh truyền hình quốc gia đã được lý giải. Nam MC có tiếng, có duyên này đang bận rộn với một show truyền hình thực tế vừa được mua bản quyền về Việt Nam có tên Đọ sức âm nhạc và chỉ phát sóng trên kênh HTV của Đài TH Tp. Hồ Chí Minh.

MC Thanh Bạch ít nhiều mang đến 50% sự thành công cho một show truyền hình
MC Thanh Bạch ít nhiều mang đến 50% sự thành công cho một show truyền hình

Phông văn hóa chắc chắc (là một trong số những nghệ sỹ được đào tạo bài bản tại Liên Xô) cùng với khả năng truyền lửa, sự có mặt của Thanh Bạch đã ít nhiều mang đến 50% sự thành công cho một show truyền hình cần phải câu khách về tính giải trí. Vì thế, sự vắng bóng của anh sau hai mùa dẫn Bước nhảy hoàn vũ khiến chương trình này dù đã trải qua 3 đêm lên sóng mà vẫn chưa thật sự náo nhiệt. Cái bóng của anh quá lớn khiến cho nam MC Nguyên Vũ bị chê chuệch choạc và kém sức hấp dẫn so với cái vẻ quyến rũ trong cách nói của Thanh Bạch.

Không phải nghệ sỹ hài nào cũng có duyên làm MC, nhưng Xuân Bắc là một ngoại lệ. Trong vai trò làm MC của Đuổi hình bắt chữ, Xuân Bắc đã góp phần đưa gameshow này trở thành một trong số ít những show dài hơi và có sức hấp dẫn khán giả nhất trên Đài TH Hà Nội. Trong khi, nhiều show khác được khai sinh cùng thời điểm đã tạm biệt sớm vì đuối cả về tính giải trí lẫn MC thì Đuổi hình bắt chữ vẫn ung dung giữ sóng tối thứ bảy hàng tuần sau 8 năm đến với khán giả.

Ở thời điểm, vị trí MC được nhường cho hai diễn viên hài cũng có tiếng tăm từ thời Gặp nhau cuối tuần là Thu Hương – Sĩ Tiến, Đuổi hình bắt chữ bị chê là một show vô duyên nhất. Không có duyên dẫn dắt, thiếu kiến thức để gợi ý cho các thí sinh khiến cho MC này chỉ giống như một nghệ sỹ hài trên sân khấu.

Đi cùng sự ăn khách đó, Xuân Bắc cũng là cái tên sáng giá được đạo diễn Đỗ Thanh Hải mời vào vị trí MC của mục Hỏi xoáy – Đáp xoay. Ở thời điểm đầu tiên, khi chưa ai biết Đinh Tiến Dũng là ai, cái duyên hỏi xoáy của Xuân Bắc đã góp phần tôn vinh vị GS Cù Trọng Xoay trở thành một người của công chúng. Và dần dần, trong seri chương trình Thư giãn cuối tuần, mục Hỏi xoáy – Đáp xoay trở thành ăn khách nhất so với Copy – Bơm vá Tiểu phẩm.

Trong khi Diễm Quỳnh lui vào hậu trường làm công tác quản lý thì MC Anh Tuấn vẫn chễm trệ trên sóng truyền hình suốt cả chục năm qua với những chương trình ca nhạc của VTV. Bấy lâu nay, truyền hình chưa tìm được gương mặt nào để có thể thay thế sự duyên dáng, giản dị nhưng rất am hiểu của Anh Tuấn trong âm nhạc. Trò chơi âm nhạc và Bài hát Việt, vì thế, vẫn cần có anh trong những show trực tiếp. VTV chỉ còn cách đổi mới bằng nữ MC bên cạnh Anh Tuấn mà không có phương án nào thay thế. Thậm chí, trong các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, Anh Tuấn vẫn là cái tên nam MC sáng giá đầu tiên được lựa chọn.

Chí Trung cũng từng được mời làm MC của gameshow Những ẩn số vàng. Nhưng cùng với sự xuống dốc của một chương trình ăn khách, sự hài hước, duyên dáng của nghệ sỹ hài có tiếng này không đủ sức câu kéo khán giả truyền hình.

Một số gương mặt, được coi là những cái đinh của một số lĩnh vực nghệ thuật khác như nhà thơ Phan Huyền Thư, nhà thơ Đỗ Trung Quân… cũng khó mà được lòng dư luận. Dù là người thông minh, thừa sự sâu sắc và lợi ngôn, nhưng khi đứng ở vị trí của một MC, họ lại rất chênh vai. Người mẫu Thúy Hạnh – một nhan sắc có tiếng cũng chẳng khá khẩm hơn khitừng được chọn dẫn hai chương trình Con đường âm nhạc, chị bị dư luận ném đá tơi bời khi thể hiện một phông văn hóa chưa đủ độ dày để thực hiện vai trò talkshow với nhân vật chính của chương trình.

Đói MC chuyên nghiệp, khiến nhiều chương trình phải tìm tới giải pháp tình thế chọn những gương mặt ăn khách, hoạt ngôn ở nhiều lĩnh vực nghệ thuật. Nhưng ngoài một vài cái tên ăn khách, không phải nghệ sỹ nào lấn sân MC cũng tạo nên hiệu ứng câu khách.

Theo VnMedia