Kim Huệ: Cảm ơn người đàn ông đã… phản bội

Bộ Sưu Tập

Mỗi mùa thể thao, khán giả lại có dịp trầm trồ về vẻ đẹp và chiều cao 1m80 của đội trưởng đội bóng chuyền Việt Nam – Phạm Thị Kim Huệ. Vinh quang quá đậm đà so với tuổi 23. Nhưng có vẻ như vinh quang thường đi cùng cay đắng. Hãy nghe cô gái vàng tâm sự về cuộc đời, tình yêu và sự nghiệp của mình.

Muốn sống yên ổn mà không được!

Khi Kim Huệ được mọi người biết đến nổi tiếng và xinh đẹp nhưng lại được dựng lên như một cô Lọ Lem vượt khó khăn?
 
Vâng, người ta thêu dệt về tôi trên báo hơi quá. Bố mẹ tôi là công nhân, mức lương đủ nuôi hai chị em ăn học như mọi người. Tính tôi thích tự lập, khi học lớp 1 đã muốn kiếm tiền phụ giúp bố mẹ, chi tiêu cho việc học hành. Khu tập thể nhà tôi có phong trào bồi giấy bán cho học sinh cấp một. Nghỉ hè tôi làm thêm, vừa kiếm được tiền, vừa được làm việc mình thích, lũ trẻ con cũng có cơ hội tụ tập.

Nhưng chị có thú vị với hình ảnh Lọ Lem của mình?

Nghèo không xấu, cũng chẳng có gì phải ngượng. Nhưng thâm tâm tôi phục những người đầy đủ vật chất, gia đình hạnh phúc mà vẫn thành tài hơn. Đó mới là người có ý chí và khát vọng. Còn những người tuổi thơ quá cơ cực vì nghèo khổ thì có thừa ý chí rồi. Vươn lên cũng là chuyện bình thường, đôi khi là tất yếu nữa.

Vậy Kim Huệ trở thành ngôi sao bóng chuyền là ý chí hay tất yếu?
 
Gia đình tôi không nghèo cũng chẳng giàu. Đi xem bóng chuyền, thấy VĐV mặc áo số 5 đánh hay quá, tôi tự hỏi đến bao giờ mình được vào đội hình và mặc áo số 5? Rồi tôi tự hỏi khi nào mình được vào Tuyển quốc gia? Điều đó thôi thúc buộc tôi phải nỗ lực.

Và chị hài lòng với thời kỳ đỉnh cao hiện nay của mình?

Không! Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, từ thể xác đến tinh thần. Tháng nào cũng có giải, phong độ ổn định thì không sao, còn không tốt là có dư luận ngược chiều ngay. Nhưng nghề nghiệp không làm tôi chán nản bằng dư luận. Vừa rồi, đội nhận được tiền tài trợ, mọi người đồn ầm lên là tôi cặp kè với đại gia nên xin được tài trợ. Vào giải, tập luyện mệt mỏi nên tôi không ăn uống được, mọi người lại đồn tôi… nghiện… Tôi muốn sống thầm lặng, yên ổn mà không được!

Đã có nhiều danh hiệu dành cho cô gái vàng: giải chắn bóng xuất sắc Cúp Thăng Long 2001, giải VTV Cup 2003. Ngoài ra là các giải Miss bóng chuyền Đông Nam Á, châu Á và Cup VTV.
Vinh quang quá đậm đà so với tuổi 23. Nhưng có vẻ như vinh quang thường đi cùng cay đắng.

Đồn thổi xảy ra với tất cả những người nổi tiếng. Lẽ ra cánh VĐV phải dễ vượt qua vì có "tinh thần thép"?

Tôi chơi bóng chuyền 10 năm, nổi tiếng cũng đã 5 năm. Mỗi năm rèn cho tôi một chút nghị lực để chống chọi tin đồn. Trước đây, nghe bất cứ điều tiếng gì là tôi lại buồn, suy nghĩ rồi khóc lóc. Bây giờ tôi đã quen, cố gắng vượt qua để sống. Nhưng vẫn cứ suy nghĩ chứ làm sao tôi bình thản được, khi người ta dựng những chuyện hãi hùng về mình.

Chị có nghĩ tin đồn đó xuất phát từ chính nhan sắc của chị?

Tôi chẳng nghĩ thế. Từ khi chơi bóng chuyền, tôi được 3 lần Miss. Tôi thấy mình chỉ là người đẹp trong thể thao, còn so với nhiều phụ nữ bình thường làm sao tôi đẹp bằng họ được. Đã thế, nhiều khi người ta còn lấy danh hiệu Miss để “đánh” vào chuyên môn của tôi.

Có không lòng đố kỵ với những danh tiếng ngoài chuyên môn của chị?

Đúng là sống giữa tập thể rất phức tạp. Nhiều khi lòng đố kỵ không trực tiếp mà cứ ngấm ngầm. Đồ cá nhân, kể cả trang phục tập luyện, nếu tôi thích là mua chứ không phân biệt đắt hay rẻ. Và thế là người ta nói tôi chơi nổi, không có tiền mà xài đồ xịn. 
 
Tủi thân khi đứng cạnh một cô gái có học vị!

Chị có nghĩ đến những suy nghĩ của cánh đàn ông về phụ nữ chơi thể thao?

Không chỉ đàn ông mà rất nhiều người quen nhìn nhận phụ nữ chơi thể thao không biết ăn nói, người ngợm, tính tình thô kệch, vụng, đoảng, không biết chăm sóc chồng con.

Và cả suy nghĩ về đầu óc nữa?

Có phần nào họ suy nghĩ đúng! Chúng tôi chơi thể thao từ khi còn bé, phải học bổ túc để có bằng cấp. Nói là học, nhưng cũng chỉ đến lớp điểm danh để được thi. Thi thì copy nhiều hơn tự làm. Vì thời gian chúng tôi dành cho tập luyện, thi đấu còn nhiều hơn thời gian ở nhà. Những ai có chí lắm thì cố học xong bằng cấp 3 để vào Đại học TDTT.

Tôi có chí nhưng không có thời gian, vật lộn mãi mới học đến năm thứ 2 đại học TDTT. Ngay cả việc ra nước ngoài thi đấu, VĐV nước ngoài nói tiếng Anh thành thạo, mình nói bập bẹ chẳng đâu vào đâu, cứ như câm điếc. Tôi cũng muốn học ngoại ngữ, nhưng lại không có thời gian. Đứng cạnh những phụ nữ thông minh, không những tôi mất tự tin mà còn tủi thân nữa. Người ta thông minh, có học vị trông đã toát lên sự tự tin, còn mình thì lóng ngóng đến tội nghiệp. Cách ăn nói của người có kiến thức, hiểu biết cũng sắc sảo và khéo léo hơn mình. Cùng một câu nói, nhưng người ta diễn đạt rất hấp dẫn, còn cách diễn đạt của mình thật thà và thô kệch. 23 tuổi, tôi vẫn bị gọi là “gà tồ”!

Có khi nào chị gặp những khán giả đến xem… chân vận động viên bóng chuyền chưa?

Không thường xuyên, song có nhiều khán giả loại này đấy. Xem thi đấu nhưng không chú ý chuyên môn mà cứ săm soi bình phẩm đùi, mông cô này to, đùi cô kia nhỏ… Một lần tôi ngồi ở ghế khán giả, có người buông ra một câu rất vô văn hóa: “Chân con kia toàn hoa gấm, hoa cà”. Tôi ức quá, quay sang nói ngay vào mặt anh ta. Rất thất vọng khi phải chơi bóng cho những khán giả như thế!

Với tâm lý đó, chị ra sân có tự tin không khi trước hàng ngàn khán giả và chưa biết họ đang chú ý vào điều gì?

Lúc đầu còn ngượng ngập, nhưng một thời gian là tôi quen hết. So với nhiều môn thể thao, trang phục của bóng chuyền lịch sự hơn nhiều. Trước đây mặc quần bồng – ngại lắm. Bây giờ cải tiến, được mặc quần đùi, đi tất đến đầu gối, chỉ hở mỗi khoảng đùi. Trông kín đáo, gọn gàng, năng động mà không mất đi vẻ nữ tính.
 
Có bao giờ vì một cái nhìn hoặc một câu nói vô văn hoá mà chị thi đấu mất tinh thần?

Người nào yếu tâm lí, bị trêu có thể không đánh được, mặc dù phong độ đang cực kỳ tốt. Nhưng tôi nghĩ cần có bản lĩnh, càng trêu chọc tôi đấu càng hay. Tôi chẳng để ý, họ nói tầm bậy đã có người văn hoá xung quanh họ khó chịu rồi.
 
Hụt hẫng, choáng váng!

Và cuộc sống tình cảm của chị có ổn định như phong độ thi đấu?

Có thành công hôm nay, có một người đàn ông tôi phải cảm ơn. Đó là người đã… phản bội tôi! 19 tuổi, lần đầu tiên trong đời, tôi đã yêu, tôn trọng, tin tưởng, nhưng cuối cùng anh ta đã “đá đít” tôi! Tôi hụt hẫng, choáng váng, mất ngủ triền miên và sụt tới 3kg.

Vậy sao phải cảm ơn anh ta?

Vì sau lần đó tôi đã dồn hết năng lượng vào tập luyện. Khi tôi có danh và giải, anh ta viết thư, điện thoại chúc mừng và muốn nối lại, được dịp tôi đã nói hết những gì đã nghĩ lúc chia tay. Một phần tôi cảm ơn anh ta vì đã làm tôi nhận ra thời gian tôi dành cho anh quá lãng phí.

Còn người hiện nay?

Tôi tin tưởng tuyệt đối vào bạn trai mình. Đây là mối tình đầu của anh ấy, và anh yêu hết mình, chân thật. Khi đến với người thứ hai, tôi thấy người thứ nhất chẳng là gì cả. Tôi lại yêu như lần đầu biết yêu. Chúng tôi yêu đã 3 năm và dự định sẽ tổ chức cưới vào cuối năm sau.

Chị có cơ hội để chọn người đàn ông giàu có?

Tôi không quan trọng cao, thấp, đẹp, xấu, giàu, nghèo. Thứ tôi cần là người đàn ông đó hiểu, yêu thương, tôn trọng tôi và công việc của tôi. Người yêu hiện tại bằng tuổi tôi, là cầu thủ của Đội quân khu III. Anh ấy yếu đuối, thậm chí chưa ra dáng đàn ông. Nhưng anh ấy lại cho tôi cảm giác mình đã có một chỗ dựa an toàn!/.

Thực hiện: depweb

23/09/2005, 16:33