Người phụ nữ Mông Cổ vượt 12.000 km từ Đông sang Tây bằng lạc đà

Women Empower Women

Xuất phát từ suy nghĩ phụ nữ có thể làm bất cứ điều gì, cô gái Mông C Baigalmaa Norjmaa thực hiện cuộc hành trình đầy táo bạo dài hơn 12.000km trên lưng lạc đà, vượt qua 14 quốc gia rộng lớn để đặt chân đến Vương quốc Anh.

Tháng 9/2017, Baigalmaa Norjmaa (30 tuổi) bắt đầu hành trình kéo dài 3 năm từ thủ đô Ulaanbaatar (Mông Cổ) đến London (Anh) với những chú lạc đà Bactrian. Để đặt chân đến xứ sở sương mù, cô và những người bạn bốn chân của mình phải vượt hơn 12.000km, đi qua 14 quốc gia rộng lớn với điều kiện thời tiết vô cùng khắc nghiệt mà ít người có thể chịu đựng được. Thế nhưng, cô gái du mục không hề nản lòng, quyết tâm thực hiện tới cùng ước mơ đã ấp ủ từ lâu.

Baigalmaa Norjmaa (30 tuổi) thực hiện hành trình dài 12.000km với mong muốn quảng bá văn hóa Mông Cổ ra thế giới

Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì, miễn là dám nghĩ, dám làm và tin vào bản thân 

– Điều gì khiến chị nảy ra ý tưởng thực hiện hành trình có vẻ như “bất khả thi” này?

Tám năm trước, tôi tình cờ nghe được câu chuyện của Tim Cope, một người Úc thực hiện chuyến đi từ Mông Cổ đến Hungary bằng ngựa. Tôi bất chợt nghĩ, mình cũng nên làm một cái gì đó cho đất nước khi mình còn trẻ và có sức khỏe. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ thực hiện một hành trình tương tự, vượt 12.000km đến Anh nhưng là bằng lạc đà

– Vì sao lại là lạc đà?

Vì chúng là loài vật gắn liền với cuộc sống của người dân Mông Cổ, chiếm đến hơn 35% số lượng gia súc. Đặc biệt, chúng chính là một phần của văn hóa đất nước chúng tôi.

Đoàn người và lạc đà của Baigalmaa đang vượt sa mạc để đặt chân tới Kazakhstan

– Còn cái tên của chuyến hành trình – “Những bước chân trên miền viễn du đến trời Tây”. Nó có ý nghĩa gì?

Khi đặt tên này, tôi hy vọng chuyến đi của mình sẽ góp phần lan tỏa văn hóa Mông Cổ đến khắp mọi nơi trên thế giới theo một cách độc đáo và hấp dẫn. Đồng thời bản thân tôi cũng muốn có cơ hội để được chia sẻ và học hỏi thêm kiến thức ​​từ những người tôi gặp dọc đường và, trên hết, là truyền cảm hứng, động lực cho những người phụ nữ khác cũng sẽ làm được những điều tương tự.

– Mọi người xung quanh nghĩ như thế nào về hành trình của chị?

Ai cũng chế giễu và cười nhạo cả. Họ đều cho rằng đây là chuyện điên rồ, viễn vông. Bởi lẽ, chưa từng có một người phụ nữ Mông Cổ nào thực hiện chuyến đi bằng lạc đà lâu đến thế!

– Cảm giác của chị lúc đó ra sao?

Tôi bị đả kích khá nhiều, thậm chí còn có ý định hủy chuyến đi. Nhưng bạn biết không, phiêu lưu mạo hiểm là một phần của con người tôi, và nó làm tôi thực sự hạnh phúc. Đối với tôi, những chuyến đi, những cuộc phiêu lưu mạo hiểm có thể làm tổn thương thể xác nhưng sự đơn điệu trong cuộc sống mới giết chết bản thân.

Cô cùng những người bạn đồng hành nghỉ chân tại biên giới Kazakhstan-Trung Quốc

– Còn bây giờ, những ý kiến tiêu cực ấy có còn hay không?

Tôi không rõ nhưng ít ra đến thời điểm hiện tại tôi nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều người, từ quen biết cho đến xa lạ. Câu chuyện của tôi ít nhiều mang đến suy nghĩ tích cực hơn cho người dân Mông Cổ. Mọi người sử dụng lạc đà thường xuyên hơn, quan tâm nhiều hơn đến thế giới bên ngoài.

Tôi hy vọng trải nghiệm của mình sẽ phần nào truyền cảm hứng cho phụ nữ thôn quê ở đất nước tôi rằng: chúng ta có thể làm bất cứ điều gì, miễn các chị dám nghĩ, dám làm và tin vào bản thân mình.

Hành trình “không tưởng” với 12.000km

Trên hành trình, cô gặp được nhiều người bạn mới đến từ nhiều vùng đất khác nhau nhưng có cùng niềm đam mê khám phá và chinh phục các thử thách.
Đoàn của Baigalmaa Norjmaa có số lượng thành viên không cố định. Đó có thể những người có cùng niềm đam mê phiêu lưu mạo hiểm muốn thử thách một phần của chuyến hành trình. Hoặc đôi khi đó là những người dân địa phương tò mò trước mục tiêu “bất khả thi” của người phụ nữ Mông Cổ này

– Hành trình vượt 12.000km của chị diễn ra như thế nào?

Tôi quyết định đi theo “con đường tơ lụa” từ Mông Cổ xuống Trung Quốc rồi lần lượt qua các nước Kazakhstan, Uzbekistan, Turkmenistan, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ, Bulgaria, Hungary, Áo, Thụy Sĩ, Đức, Pháp và cuối cùng là Anh.

Tôi không đặt mục tiêu sẽ hoàn thành chuyến đi trong bao lâu mà chỉ mong cuộc phiêu lưu này sẽ gặp nhiều may mắn. Mỗi ngày, chúng tôi sẽ đi khoảng 30km. Vì cả người và lạc đà phải cần nghỉ ngơi.

Trung bình, chúng tôi mất 4 tháng để xin nhập cảnh vào các nước, thậm chí lâu hơn vì còn phải xin nhập cảnh cho đàn lạc đà.

Hành trình 12.000km của cô đi qua 14 quốc gia nằm trên con đường tơ lụa

– Khó khăn lớn nhất của chuyến đi này là gì?

Thời tiết. Khi bắt đầu chuyến đi, thời tiết ở Mông Cổ khá lạnh. Những người trong đoàn dần bỏ cuộc, cuối cùng chỉ còn lại tôi và sáu người. Một tháng sau, chúng tôi đến sa mạc Gobi. Thời tiết ở đây lại lạnh lẽo hơn nhiều. Nhiệt độ ban đêm có khi xuống tận -58 độ C.

Thời tiết chính là trở ngại lớn nhất mà Baigalmaa Norjmaa và đồng đội phải đối mặt 

Trời càng lạnh thì việc chăm lạc đà càng quan trọng. Chúng tôi vừa phải tìm nguồn cỏ tươi vừa phải cật lực dọn sạch tuyết và băng để giữ ấm cho chúng.

Chưa kể, bạn phải liên tục chú ý đến sức khỏe của chúng. Chẳng hạn như chúng có dấu hiệu bị bệnh không? Có khát nước chưa?… Đôi khi tôi phải đặt sức khỏe của đàn lạc đà lên trên hết. Ngay cả khi bản thân kiệt sức!

Đoàn của Baigalmaa Norjmaa đang dựng lều nghỉ chân khi nhiệt độ đang xuống thấp tại sa mạc Gobi

– Dù là một người dày dạn kinh nghiệm nhưng ắt hẳn chị cũng đã được học thêm những kĩ năng mới trong suốt hành trình?

Từ nhỏ, tôi đã học được rất nhiều kỹ năng của dân du mục, nhất là khả năng thích nghi với hoàn cảnh môi trường. Vì thế tôi mới tự tin đặt mục tiêu 12.000km.

Tuy nhiên, với số lượng 10 con lạc đà đồng hành cùng chúng tôi thì mọi thứ không đơn giản. Lúc này đây, điều cần thiết nhất là phải hết sức linh hoạt để xử lý bất kỳ vấn đề gì có thể xảy ra.

Tôi tin rằng, chúng ta chỉ là một đốm nhỏ nhoi trong vũ trụ bao la. Dù có giỏi giang đến mấy cũng không thể biết hết tất cả mọi thứ. Do đó, bí quyết của tôi để chuyến đi được an toàn và thuận lợi là luôn học hỏi người dân địa phương.

Hành trình 12.000km cho phép Baigalmaa Norjmaa gặp gỡ và kết bạn với nhiều người. 

– Một kỉ niệm đáng nhớ trong hành trình của chị?

Ở Kazakhstan, lạc đà thường là một món ăn ngon hơn là một phương tiện vận chuyển. Vì thế, khi đến đây, tôi nhận được sự chú ý hơi đặc biệt. Nhiều người còn lại hỏi thăm và xin chụp hình nữa. Có người nói tôi giống như “nữ cao bồi” trên lưng lạc đà.

– Chị có thể cập nhật về hành trình của mình đến thời điểm hiện tại được không?

Đoàn chúng tôi đang ở biên giới Khorgos giữa Trung Quốc và Kazakhstan để chờ giấy phép nhập cảnh. Sau đó, đoàn sẽ tới Uzbekistan và Turkmenistan. Để an toàn qua được hai quốc này, chúng tôi phải chuẩn bị chu đáo mọi thứ từ lương thực, thuốc men… ngay cả kỹ năng phòng vệ. Cuối cùng, chúng tôi sẽ tiến vào Đông Âu.

Baigalmaa Norjmaa (30 tuổi) hiện đang sống ở Ulaanbaatar, Baigalmaa (Baikal). Được sinh ra và lớn lên ở vùng đất hoang dã, hẻo lánh nhất ở Mông Cổ, từ nhỏ cô đã có niềm đam mê leo núi. Baigalmaa đã leo gần hết tất cả các ngọn núi ở Mông Cổ và cả một số ngọn núi nước ngoài như núi Elbruys, Kilimanjaro.

Cô còn là thành viên của Hiệp hội leo núi Mông Cổ, tham gia nhiều câu lạc bộ leo núi như: CLB đạp xe leo núi Mông Cổ, CLB Sky-running,… Hơn 10 mười năm qua, cô cùng chồng đã giới thiệu, quảng bá văn hóa Mông Cổ đến nhiều đoàn khách du lịch nước ngoài.

Bài: Trung Hiếu

15/06/2019, 14:00

Chuyên gia ẩm thực Bùi Thu Thảo: “Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng”

Women Empower Women

Ăn ngon là niềm vui, còn nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời. Đó là điều mà cả tôi và Thảo – hai tâm hồn ăn uống – cùng tâm đắc. Thứ cảm xúc rõ ràng nhất tôi có được sau cuộc nói chuyện với cô không phải là sự háo hức khi được biết về những điều thú vị trong ẩm thực, mà là sự kìm nén cơn thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi giữa chiều mưa.


– Phụ nữ có cần một lớp học nấu ăn như lớp của chị không, khi ngày nay họ có thể dễ dàng tìm thấy các công thức trên mạng?

Nếu chỉ đơn thuần là nấu ăn, các chị em có thể tham khảo các video và công thức hướng dẫn đầy rẫy trên mạng, món nào cũng có. Thế nhưng nấu ăn đâu chỉ đơn giản là tạo ra một món ngon. Người nấu ăn giỏi còn phải biết cân bằng nghệ thuật, dinh dưỡng và yếu tố khoa học trong từng món. Ăn quả mọng có vị ngọt như dâu tây sẽ gợi cảm giác vui vẻ, uống nước có ga giúp sảng khoái vì máu lưu thông tốt, dùng thực phẩm theo mùa sẽ vừa dinh dưỡng và an toàn… Những điều ấy không phải ai nấu ăn cũng biết được.

Bùi Thu Thảo
– Sinh năm 1990
– Người sáng lập chuỗi sự kiện “Homemade fine food”
– Chuyên gia ẩm thực
– Tư vấn chiến lược dịch vụ F&B
– Từng giữ các vị trí: Giám đốc Sản phẩm thương hiệu mỹ phẩm Shu Uemura và Lancôme, Quản lý chiến lược thương hiệu tập đoàn Wipro Unza…
– Là một người yêu đồ ăn

Ẩm thực là nền tảng để tôi kết nối những người có cùng sở thích với nhau, và trong các lớp học đó, chúng tôi không chỉ bàn về chuyện ăn gì nấu gì. Qua hướng dẫn của đầu bếp, chúng tôi còn học cách sử dụng những món đồ trên bàn ăn, biết thêm câu chuyện về các nguyên liệu hay được truyền cảm hứng để thấy nấu ăn là một niềm vui chứ không phải nghĩa vụ. Trong những câu chuyện bên lề, chúng tôi tư vấn cho nhau cách xử lý những rắc rối thường gặp của phụ nữ, kể cả chuyện làm thế nào để tạo dáng đẹp khi chụp hình. Những buổi học đó vượt ra ngoài phạm vi của căn bếp, nó là cả một thế giới thu nhỏ của phụ nữ chúng tôi.

– Các lớp nấu ăn của chị thường tập trung dạy làm đồ Tây, những món ăn cần đến sự cầu kỳ. Điều này có hơi xa vời với các bà nội trợ Việt?

Lớp học của tôi phần lớn là các bà nội trợ Việt đấy chứ. Ban đầu họ cũng nghĩ như chị, nhưng sau lại hào hứng khi tận mắt xem đầu bếp hướng dẫn. Bữa ăn được chia thành từng món phục vụ tiếp nối cùng những nguyên liệu mới mẻ khiến người Việt nghĩ món Tây cầu kỳ, khó nấu, nhưng kỳ thực, thời gian làm món khai vị salad trứng, món chính beefsteak và một món tráng miệng đơn giản có khi còn nhanh hơn nấu một nồi cá kho. Món Việt hay món Âu đều có sự cầu kỳ riêng, không nên chỉ nhìn vào bề ngoài mà so sánh như vậy.

Với tôi, ẩm thực là một thế giới phẳng. Ô liu, rượu vang, phô mai hay nước mắm… tất cả đều là những đặc phẩm đến từ từng vùng khí hậu, thổ nhưỡng. Không có ranh giới nào giữa các nền ẩm thực trên bàn ăn, có chăng chỉ là những hương vị khác mà thôi.

– Theo chị, ẩm thực thể hiện phong cách sống của các nền văn hóa như thế nào?

Người Âu dùng bữa theo trình tự là món khai vị, món chính và tráng miệng. Một bữa ăn của họ có thể kéo dài đến 3-4 tiếng hoặc hơn, điều đó giúp ta thưởng thức hết nhiều tầng hương vị riêng biệt. Khi bạn ăn một món béo ngậy như gan ngỗng, đầu bếp món Âu sẽ muốn bạn ăn thêm một món tráng miệng có vị chua thanh để khẩu vị được cân bằng và tươi mới.

Sự phóng khoáng, sôi nổi của người Ý lại biểu hiện rất rõ trong các buổi tiệc. Đó là dịp họ giao lưu gặp gỡ, tạo kết nối xã hội chứ không chỉ gặp nhau vì câu hỏi “hôm nay ăn gì?”.

– Còn đâu là điểm nổi bật của ẩm thực Việt?

Chúng ta có nguồn nguyên liệu đa dạng, cách nêm nếm đậm đà và nhiều món ăn rất tốt cho sức khỏe. Món phở là sự tổng hòa của chất đạm, tinh bột và nhiều rau xanh, ấm nóng và đủ chất. Đây cũng là món ăn có mặt ở nhiều nơi trên thế giới, chứng tỏ món Việt là món ăn “dễ tính”, hợp với nhiều người. Món cuốn với thịt, tôm và rau tươi ngon cùng nước chấm vừa đẹp mắt vừa tốt cho sức khỏe. Trong khi một bàn tiệc kiểu Pháp khiến ta choáng ngợp với sự cầu kỳ, thì một gói xôi lá chuối của người Việt lại mang đến cảm giác hài hòa, đẹp mắt mà vẫn bình dị.

– Nghe chị nói, tôi lại thấy thèm một gói xôi lá chuối nóng hổi với thịt gà nướng thơm phức…

Khó có thể từ chối đồ ăn ngon đúng không? Tích cực và yêu đời là nền tảng của mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống, và chị có thấy ăn ngon là cách dễ nhất để có được những cảm xúc này? Nấu ăn ngon là một việc tích đức cho đời vì chúng ta đã mang niềm vui đến cho người khác. Bạn bè thường hỏi tôi nên mua quà gì tặng cho chồng, bạn trai, tôi nói: “Tại sao không nấu ăn?”. Mỗi món quà đều có một ý nghĩa riêng, nhưng tôi tin chẳng ai chê đồ ăn ngon cả.

– Cũng có nghĩa rằng không biết nấu ăn là một thiếu sót rất lớn với phụ nữ phải không?

Tôi nghĩ không có ai là không biết nấu ăn, chỉ là họ chưa tiếp xúc nhiều, chưa hiểu được những điều kỳ diệu của việc nấu ăn để cảm thấy hào hứng xắn tay vào bếp.

– Những điều kỳ diệu đó là gì?

Đối với tôi, bữa ăn là khoảng thời gian vui nhất trong ngày, là lúc không phải làm việc hay suy nghĩ, là một niềm vui đơn giản mà đắt giá. Tôi ủng hộ việc nấu ăn ở nhà vì đây không đơn thuần là chuyện “nữ công gia chánh” mà còn là cách nuôi dưỡng hạnh phúc, giữ được khoảng thời gian quý báu để gia đình bên nhau.

– Món ngon có phải là liều thuốc hữu hiệu nhất khi chị buồn?

Một phần thôi. Để giải quyết triệt để nỗi buồn, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình. Tôi là người khá tự tin vào khả năng của bản thân, đôi khi sự tự tin thái quá ấy khiến tôi gặp thất bại. Những lúc ấy tôi luôn cố gắng giữ bình tĩnh, tập trung vào điều tích cực và tự rút kinh nghiệm để bắt đầu lại từ đầu. Thay vì giữ trong lòng những điều phiền muộn, tôi chọn cách tâm sự với gia đình để giải phóng cảm xúc. Sự động viên của gia đình luôn là nguồn lực lớn nhất mà tôi có được.

10s Q&A

Món ăn yêu thích?Pate, phô mai, sashimi cá hồi, cơm gà Hội An.

Và không thích?

Sầu riêng, na, các món cay.

Món Việt sở trường?

Giả cầy.

Khi buồn sẽ thích ăn gì?

Những món không phải nhai nhiều.

Còn khi vui?

Món gì cũng ngon.

Sản xuất: Hạnh Nguyên
Nhiếp ảnh: Samson Nguyễn

Cô gái Mỹ 27 tuổi đặt chân đến 196 quốc gia sau 19 tháng: mục đích không phải để lập kỷ lục!

Women Empower Women

Nếu ai đó đặt chân đến 100 quốc gia đã khiến chúng ta trầm trồ, thì một cô gái đặt chân đến 196 vùng lãnh thổ với thời gian nhanh nhất trên thế giới và chạy bộ khắp mọi nơi có thể còn làm chúng ta kinh ngạc như thế nào nữa. Và đó chính xác là những gì cô nàng Cassie De Pecol đã thực hiện trong chuyến thám hiểm thế giới vì hòa bình mang tên “Expedition 196” kéo dài 18 tháng 26 ngày.

Vào tháng 2/2015, Cassie De Pecol (sinh năm 1989) đến từ Connecticut (Mỹ) đã được vinh danh trở thành Đại sứ Hòa bình của Viện quốc tế lữ hành vì Hoà bình thông qua Du lịch và bắt đầu hành trình du lịch các nước từ tháng 7/2015. Mang theo sứ mệnh lan tỏa hòa bình cùng với khao khát tận dụng từng phút giây hữu hạn trong đời để lưu giữ lại một cột mốc đáng nhớ của tuổi thanh xuân, Cassie quyết tâm đi đến khi “tận cùng là bầu trời”, để lại dấu chân và tuyên ngôn hòa bình trên 196 vùng lãnh thổ có chủ quyền.

Không chỉ góp phần khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn, Cassie còn truyền cảm hứng bằng những câu chuyện sâu sắc về các địa điểm, cũng như các quốc gia cô đã đi qua, giáo dục và thu hẹp khoảng cách giữa các quốc gia trên khắp thế giới.

Mặc dù là giảng viên chuyên ngành môi trường tại một trường đại học và có đam mê đi khắp thế gian, nhưng Cassie thừa nhận rằng cô không thể đi vòng quanh trái đất mà không có mục đích lớn lao nào. Được trở thành Đại sứ Hoà bình đã mở ra cho cô giảng viên đại học một chân trời mới với nhiều nhiệm vụ ý nghĩa hơn trong đời: thực hiện những chuyến du hành mang thông điệp hòa bình, tiến hành các công việc nghiên cứu khoa học theo mục tiêu của tổ chức ở những trung tâm khoa học nhất định,…

Cassie đến 196 quốc gia không chỉ đơn thuần là du lịch mà còn vì một mục đích lớn lao hơn. 

Bên cạnh việc gặp gỡ các Thị trưởng và Bộ trường Du lịch ở các nước để truyền đạt thông điệp hòa bình, Cassie còn tiến hành nhiều hoạt động như: nói chuyện với hơn 16.000 sinh viên đại học ở 40 quốc gia về cách đầu tư cho những quỹ cân bằng mức tiêu thụ CO2, cổ vũ và khởi xướng việc lưu trú tại các khách sạn bền vững hoặc có năng lượng tái tạo, tham gia hoạt động xã hội nhằm khiến thế giới tốt đẹp hơn qua việc tổ chức các chuyến du lịch xuyên quốc gia, xây dựng thái độ người du lịch có trách nhiệm,…

Cassie De Pecol nói chuyện với 16.000 sinh viên đại học ở 40 quốc gia.

Với những hoạt động tích cực và ấn tượng của mình, Cassie đã nhận được sự chú ý của SKAL – một hiệp hội gồm các chuyên gia du lịch với các chương trên toàn thế giới, và họ đã giúp cô sắp xếp các cuộc họp với các chức sắc ở hơn 50 quốc gia để thực hiện sứ mệnh của mình.

Nhằm ghi nhận ý nghĩa và khẳng định xuyên suốt vai trò quan trọng của giới lãnh đạo với môi trường, cô trao cho họ tước hiệu Người lữ hành Hoà bình dưới hình thức một bản tuyên ngôn hoà bình.

Kết thúc “chuyến thám hiểm” vào ngày 2/2/2017 tại Yemen, Cassie lập kỷ lục Guinness thế giới ở hai hạng mục: “Người đến thăm các quốc gia có chủ quyền trên thế giới với thời gian nhanh nhất” và “Người phụ nữ đầu tiên đến thăm các quốc gia có chủ quyền trên thế giới với thời gian nhanh nhất”. Cũng trong năm 2017, Cassie được Tạp chí Time xướng danh là “Người phụ nữ tiên phong trong hành trình nỗ lực để thay đổi thế giới” cũng như được vinh danh trong buổi triển lãm ngoài trời của Bảo tàng Lịch sử Phụ nữ Quốc gia.

Yemen là điểm kết thúc hành trình và cũng là cửa ải nhiều thách thức nhất với Cassie.

Ở tuổi 27, Cassie trở thành người phụ nữ trẻ nhất để lại dấu chân của mình ở khắp mọi nơi trên thế giới. Chia sẻ về trải nghiệm này, cô cho biết: “Thành thật mà nói, phá vỡ kỷ lục không quan trọng bằng việc nuôi dưỡng những thay đổi tích cực. Tôi muốn phá vỡ mọi rào cản và trở thành chiếc cầu nối giúp mọi người thấy một thế giới chân chính là như thế nào. Ngay cả trên thế giới này chính phủ các nước không hòa thuận, thì con người với con người vẫn có thể là bạn bè với nhau”. Khi được hỏi về thực đơn để duy trì một vóc dáng khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng trong suốt chuyến đi, Cassie tiết lộ đó là uống vitamin, ăn sạch (các loại đậu, trái cây, rau, thịt…), tập thể dục và đảm bảo luôn uống đủ nước. Bên cạnh đó, cô cũng thủ sẵn một môn võ thuật Israel – Krav Maga để phòng thân.

“Giá trị của du lịch là hiểu thế giới theo một cách tích cực và đa chiều hơn, và điều đó thông qua việc chúng ta phá vỡ các rào cản và đón nhận mọi thứ với tâm lý hoàn toàn cởi mở” – Cassie cho biết thêm.

Người ta không tài nào rời mắt khỏi khoảnh khắc cô trôi cùng đàn sứa biển diễm lệ hay trượt tuyết ở đỉnh Alps trong ngày hè ngập nắng. Cô đi đến nơi nào, nơi đó như bừng sáng trên từng khung hình. Bằng bước chân nhỏ bé hàng ngày hàng giờ, Cassie mở rộng thêm giới hạn cuộc đời và góp phần khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Chuyến thám hiểm của Cassie đã đi đến điểm cuối nhưng những câu chuyện về du lịch và bức ảnh từ các chuyến thăm của cô sẽ còn truyền cảm hứng cho nhiều người trong những năm sau này.

Giang Thị Kim Cúc: nữ “chiến binh” nhặt rác xuyên Việt

Women Empower Women

“Hành động nhặt rác có ý nghĩa giống như một món quà tri ân những nơi mình ở và đi qua. Đây là một dấu ấn đẹp thể hiện sự mang ơn người dân, mang ơn khung cảnh đó đã cho chúng ta tận hưởng những gì trong lành và tốt đẹp nhất.” Đó chính là những chia sẻ chân tình của chị Giang Thị Kim Cúc (31 tuổi), thành viên của tổ chức Trashpackers (Người đi nhặt rác). Chị được nhiều người gọi là “nữ chiến binh” vì tinh thần hết lòng tham gia những hoạt động nhặt rác khắp mọi miền đất nước để bảo vệ môi trường.

Giang Thị Kim Cúc – một trong những Trashpacker tại VN đầu tiên của cộng đồng Trashpacker thế giới.

Hai chị em cùng bắt tay nhau nhặt rác khắp Việt Nam 

Hiện đang làm công việc kinh doanh bất động sản tại TP. HCM nhưng Kim Cúc dành nhiều thời gian kêu gọi bạn bè cùng chung tay dọn rác ở nhiều nơi. “Trong một chuyến đi Brunei vào năm ngoái, mình vô tình gặp gỡ được anh Tijmen Sissing, người sáng lập cộng đồng Trashpackers. Anh đã chia sẻ về những câu chuyện nhặt rác, bảo vệ môi trường tại hơn 42 quốc gia trên thế giới. Chính vì câu chuyện cảm hứng của anh đã tạo động lực, thôi thúc bản thân Cúc phải làm và phải hành động bảo vệ môi trường Việt Nam”, Cúc chia sẻ.

Sau chuyến đi đó, Kim Cúc cùng với chị gái của mình là Kim Yến đã cùng nhau bắt đầu hành trình nhặt rác và nhân rộng phong trào này trải dài khắp đất nước (Đà Nẵng, Quảng Nam, Nha Trang, Phan Thiết, Bình Phước, TP. HCM…) vì một ước mơ xóa tên Việt Nam ra khỏi danh sách những quốc gia xả rác nhiều nhất thế giới.

Hiện tại, Kim Cúc cùng chị gái của mình đã cùng nhau nhặt rác hơn 17 tỉnh thành khắp đất nước.

Thời gian qua, sau khi khởi xướng và kêu gọi mọi người cùng chung tay dọn sạch rác, Kim Cúc đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, đồng hành đến từ nhiều tình nguyện viên trong và ngoài nước.

Một trong những dự án thành công của chị chính là dọn sạch dòng suối Lộc Ninh (chợ Lộc Ninh, thị trấn Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước) đang ô nhiễm nghiêm trọng trong suốt một tuần lễ. Kim Cúc chia sẻ: “Bản thân tôi cực kỳ ghét rác mà đoạn suối ấy lại ô nhiễm kinh khủng nên tôi chờ đợi từ lâu, hễ thấy cơ hội là xắn tay áo làm ngay”.

Ban đầu, Kim Cúc và Kim Yến nhận được sự hưởng ứng của vài chục người cùng dọn rác trên bờ vàc khu vực xung quanh. Tuy nhiên, sau khi Kim Cúc quyết định sẽ lội xuống kênh để nhặt rác trực tiếp thì mọi người dân đều ngán ngẫm và bỏ về. “Lúc đó, bản thân tôi thật sự rất buồn. Nhưng rồi suy nghĩ nếu mình không làm thì ai sẽ làm”, Kim Cúc cho biết. Vượt qua nỗi sợ hãi bởi cảm giác bẩn thỉu, mùi hôi hám, rác thì đủ loại từ túi nilông đến xác động vật, bơm kim tiêm, mảnh chai,… hai chị em và vài tình nguyện viên đã xắn tay, cùng nhau trả lại hiện trạng ban đầu cho dòng suối.

“Khi nhìn thấy đàn cá con bơi lội thỏa thích dưới làn suối trong xanh, tôi rất vui khi công sức bỏ ra có giá trị, bảo vệ được phần nào môi trường”, Kim Cúc hào hứng chia sẻ.

Hình ảnh con suối ở chợ Lộc Ninh (Bình Phước) trước và sau khi dọn rác.

Không những vậy, sau khi dọn sạch con suối, nhóm Trashpacker còn tiến hành vẽ các bức tranh tường bắt mắt, sinh động trên dãy bờ kè dưới hông chợ. Theo lời Kim Cúc, những bức tranh này có nội dung tuyên truyền ý thức giảm sử dụng túi nhựa, bảo vệ môi trường. “Các em học sinh ở gần đó hễ thấy ai chuẩn bị vứt rác xuống suối là liền la làng lên. Có hôm các em thấy một người ném một bịch rác xuống liền nhất quyết bắt xuống nhặt lên”, Cúc cho biết.

Bị miệt thì vì… mê nhặt rác

Với quan niệm: “Ngày hôm nay mình không làm thì khi nào mình mới làm?”, Kim Cúc và Trashpackers đã để lại những dấu chân đẹp mỗi nơi mà họ tới dọn rác. “Đến giờ rác ở đâu mình cũng nhặt. Điều khiến tụi mình buồn là nhiều người còn buông ra những lời lẽ miệt thị việc tụi mình đang làm”, Kim Cúc bộc bạch.

Ở nhiều nơi các chị đi qua, nhiều người nói họ là “mấy con khùng”, không có công ăn chuyện làm. Có người lại bảo chị sống ảo. Người nói mấy chị làm màu, làm thì ít mà khoe mẽ thì nhiều… Trước những lời miệt thị như thế, Kim Cúc luôn bỏ ngoài tai và chỉ biết hết mình vì những hoạt động nhặt rác. “Bản thân mình không quan tâm mọi người nghĩ như thế nào về chuyện nhặt rác của mình. Cúc chỉ mong một điều là mỗi người giảm sử dụng nhựa, đừng nên xả rác bừa bãi. Hãy yêu môi trường nhiều hơn!”, Kim Cúc hạnh phúc kể.

Kim Cúc cùng với Hoa hậu H’Hen Niê tham gia nhặt rác tại Đắk Lắk.

“Chiến binh rác” nói thêm: “Không chỉ dừng lại ở việc nhặt rác hay vớt rác lên mà phải hiểu và làm việc bằng cả trái tim thì mới có thể lan tỏa được ý nghĩa cốt lõi của việc bảo vệ môi trường. Tất cả những lời nói sẽ đều vô nghĩa nếu như mình ngồi không mà phải hành động thì mới có ý nghĩa truyền đi thông điệp về ý thức bảo vệ môi trường”.

Ngoài ra, Kim Cúc còn tham gia nhiều buổi talkshow, trò chuyện với sinh viên, học sinh khắp nơi để tuyên truyền, nâng cao ý thức bảo vệ môi trường từ những việc rất nhỏ như: hạn chế sử dụng nhựa, không xả rác bừa bãi,… “Những em học sinh, sinh viên mới chính là người thật sự quan trọng trong việc bảo vệ môi trường xanh-sạch-đẹp”, Kim Cúc nhấn mạnh.

Đối với Kim Cúc, những em học sinh, sinh viên chính là “truyền nhân” tiếp tục đồng hành và lan toả các hoạt động vì môi trường.

Cháy hết mình và sẵn sàng tham gia các hoạt động vì môi trường, những việc làm của Kim Cúc và cộng đồng Trashpackers đang góp phần lan tỏa, truyền đi thông điệp tích cực, đầy ý nghĩa về vấn đề bảo vệ môi trường và cuộc sống.

Trương Quỳnh Anh: “Nếu mình không tôn trọng bản thân thì không ai tôn trọng mình cả”

Women Empower Women

Dù bận rộn với lịch trình làm việc dày đặc cùng với việc chăm sóc cho con trai, Trương Quỳnh Anh vẫn giữ cho mình được sự tươi trẻ, khỏe khoắn và rạng ngời. Cô quan niệm dù trong bất kỳ trường hợp nào phụ nữ vẫn phải biết yêu thương bản thân mình.

“Tôi từng mặc kệ bản thân khi trải qua thời kỳ khủng hoảng nhất của cuộc đời khiến cân nặng thay đổi không ổn định, có lúc ốm đến lòi hết xương, có lúc mập đến thở cũng khó. Rồi soi gương, tôi nhận ra chẳng lẽ cứ để gương mặt lem luốc vì buồn, vì khóc, mỗi ngày nhồi nhét đủ thứ món ăn mà không quan tâm đến cân nặng. Nhận ra việc không tôn trọng chính bản thân mình thì làm gì được ai tôn trọng, tôi bắt đầu yoga, tập đấm bốc, kiêng khem ăn uống để trở lại tự tin hơn” – Trương Quỳnh Anh chia sẻ.

Tinh tế chọn cho mình bộ trang phục màu nhã nhặn với vest mix cùng áo hai dây, Trương Quỳnh Anh khoe triệt để vóc dáng thanh mảnh, nước da trắng mịn.
Sau khi thay đổi cả về vóc dáng lẫn phong cách thời trang, Trương Quỳnh Anh được khen ngợi là trẻ trung hơn so với tuổi thật.

Để có vóc dáng mảnh mai, đầy sức sống như hiện tại, Trương Quỳnh Anh đã có không ăn gần một tuần, thay vào đó chỉ uống nước trái cây không đường, ăn nhiều rau tươi có màu xanh, ức gà luộc để detox. Để con trai Sushi an tâm, Trương Quỳnh Anh cũng giải thích việc detox giảm cân là gì để cậu nhóc 7 tuổi biết được lịch trình ăn uống của mẹ.

Chăm chút cho bản thân mỗi ngày cũng là một cách để nữ ca sĩ thể hiện sự tôn trọng khán giả, những cộng sự và chính bản thân cô.
Nhờ sử dụng phương pháp giảm cân khoa học mà Trương Quỳnh Anh không chỉ lấy lại vóc dàng mà còn giữ được vẻ rạng ngời, mà ít bà mẹ một con nào có được.

“Detox để thanh lọc cơ thể và kết hợp với chế độ ăn kiêng thời gian đầu khiến tôi có đêm vì đói quá ngủ không được. Lọ mọ dậy, tôi nhìn đồ ăn mà thèm thuồng, nhưng chỉ uống nước cầm hơi, kiên định với quyết tâm đã đặt ra. Tôi nghĩ, hãy nghiêm túc, tử tế với chính mình vì chúng ta không còn trẻ nữa,” – Nữ ca sĩ cho biết.

Trần Mạn: nữ hoàng ảnh bìa làng giải trí Hoa ngữ

Women Empower Women

Không phải các minh tinh hay ngôi sao ca nhạc nào của Trung Quốc mà chính Trần Mạn mới là “nữ hoàng ảnh bìa” của làng giải trí Hoa Ngữ. Đơn giản bởi nữ nhiếp ảnh gia này chính là người thực hiện vô số ảnh bìa cho các tờ báo lớn phiên bản Hoa ngữ như Vogue, Elle, Harper’s Bazaar,…

Là một trong số ít các nhiếp ảnh gia tài sắc vẹn toàn nổi tiếng nhất Trung Quốc, Trần Mạn được ngợi ca là người thay đổi hình ảnh Trung Hoa, định hình ngành công nghiệp thời trang, thậm chí là “Annie Leibovitz của Trung Quốc”,… Nhưng có lẽ chẳng bao giờ là đủ để chúng ta bàn luận hay hiểu về Trần Mạn – người phụ nữ với khao khát hợp nhất vẻ đẹp đương đại phương Đông với yếu tố mỹ thuật đặc sắc của phương Tây trong từng bức hình của mình – chỉ bằng những lời tán dương hoa mỹ.

Xóa mờ ranh giới giữa nhiếp ảnh và thiết kế đồ họa

Một trong những điều khiến phong cách cũng như lối tư duy của người phụ nữ này trở nên đặc biệt có lẽ phải kể đến bối cảnh xuất thân của cô. Trần Mạn sinh năm 1980 trên mảnh đất thảo nguyên Mông Cổ nhưng lại lớn lên tại khu phố cổ Hồ Đồng gần Quảng trường Thiên An Môn (Bắc Kinh). Trưởng thành trong bối cảnh đất nước bắt đầu chuyển mình sau cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976), Trần Mạn sớm thấm nhuần những giá trị văn hóa và truyền thống của quê hương. Đó là lý do vì sao, người ta luôn thấy trong những tác phẩm của cô chưa bao giờ thiếu vắng dáng hình đất nước.

Kết hợp hình ảnh Trung Quốc đương đại với các biểu tượng và không gian lịch sử luôn là tiêu chí hàng đầu của nữ nhiếp ảnh gia.

Từ lúc còn nhỏ, Trần Mạn đã có năng khiếu về thiết kế đồ họa, đặc biệt yêu thích hội họa và thư pháp. Cô theo học tại Học viện Hý kịch Trung ương tiếp đến là Học viện Mỹ thuật Trung ương Bắc Kinh để rèn giũa và trau dồi thêm tiềm năng của mình. Và cũng trong thời gian ấy, cô bắt đầu khai phá niềm say mê chụp ảnh thời trang. Năm 23 tuổi, tài năng của Trần Mạn tỏa sáng khi cô được thử sức chụp ảnh bìa cho Tạp chí thời trang Vision trong 2 năm 2003-2004, và nhanh chóng nhận được sự chú ý trong giới nhiếp ảnh thời trang nhờ phần hậu kỳ hình ảnh độc đáo trước giờ chưa từng thấy – áp dụng thành thạo kỹ thuật siêu thực để tạo hiệu ứng bắt mắt.

Đảm đương phần hậu kì cho hình ảnh, Trần Mạn đã biến các người mẫu thành những nhân vật giả tưởng và siêu thực, làm mờ ranh giới giữa nhiếp ảnh và thiết kế đồ họa – chưa có ai thực hiện kỹ thuật photoshop kiểu này ở Trung Quốc lúc bấy giờ.

Ngôi sao của làng nhiếp ảnh thời trang Hoa ngữ

“Những ký ức đầu tiên của tôi về nhiếp ảnh có lẽ giống với hầu hết người Trung Quốc thuộc thế hệ của tôi: những tấm ảnh chụp ảnh tại Quảng trường Thiên An Môn – nơi không chỉ gắn với nhiều sự kiện mang tính lịch sử mà còn được xem là biểu tượng của đất nước chúng tôi” – Trần Mạn kể lại. Có thể nói, nhiếp ảnh với Trần tiểu thư là điều không có trong kế hoạch nhưng lại chính là thứ giúp cô phát huy được tiềm năng vô hạn của mình.

Không chỉ kín tiếng, Trần Mạn còn là mẫu phụ nữ phân biệt rạch ròi giữa công việc và đời sống cá nhân nên người ta chỉ biết rằng nữ nhiếp ảnh gia 39 tuổi hiện đã lấy chồng người Mỹ – Raphael Ming Cooper (người đồng sáng lập Society Skateboards) và có 2 nhóc tì xinh xắn.

Và khao khát muốn hình ảnh của một Trung Quốc với những thăng trầm lịch sử tiến ra thế giới chính là ngọn nguồn cho mọi sự sáng tạo của cô: “Tôi muốn cho mọi người thấy một Trung Quốc đương đại là như thế nào và cái đẹp của người Trung Quốc là ra sao. Thế giới vẫn cho rằng người Trung Quốc ai cũng giống ai, trăm người một nét mặt nhưng thật ra chúng tôi có 56 tộc người khác nhau”, nữ nhiếp ảnh gia sinh năm 1980 chia sẻ.

Dù bước chân vào nhiếp ảnh – địa hạt vốn có rất ít cơ hội dành cho nữ giới, Trần Mạn không vì thế mà vội vàng đi theo xu hướng chung của làng nhiếp ảnh lúc bấy giờ. Trái lại, cô càng thêm trung thành với quan điểm nghệ thuật ban đầu đã vạch ra. Chính cách tiếp cận và góc nhìn độc đáo ấy đã khiến sự nghiệp của Trần Mạn ngày càng thăng hoa.

Bên cạnh tài năng nhiếp ảnh xuất chúng, Trần Mạn còn chinh phục tất cả ánh nhìn khi sở hữu khuôn mặt xinh đẹp và vóc dáng quyến rũ nhiều người mơ ước.

Tại Trung Quốc, người ta gọi Trần Mạn là “nữ hoàng ảnh bìa” bởi cô là nhiếp ảnh gia được “chọn mặt gửi vàng” thực hiện ảnh bìa cho các tờ báo lớn phiên bản Hoa ngữ như Vogue, Elle, Harper’s Bazaar, Marie Claire, Cosmopolitan, i-D, Grazia, The Times,… và làm việc với vô số ngôi sao từ Á sang Âu: Vương Phi, Chương Tử Di, Lưu Gia Linh, Châu Tấn, Phạm Băng Băng, Lý Băng Băng, Rihanna, David, Victoria Beckham, Benedict Cumberbatch, Nicole Kidman, Candice Swanepoel,…

Dưới ống kính của Trần Mạn, mọi vẻ đẹp dường như ở một chuẩn mực rất khác.
Một số tác phẩm ấn tượng do Trần Mạn thực hiện: “Long Live the Motherland” (2010) – “Four Seasons: Spring” (2011) – “The Astronaut” (2003)

Bên cạnh đó, cô cũng được nhiều thương hiệu quốc tế xa xỉ ủy quyền cho các chiến dịch sáng tạo của họ, cụ thể là Dior, Prada, Dolce & Gabbana, Gucci, Coach, Adidas, Swarovski, La Mer,… Ngoài ra, những tác phẩm ảnh chụp đặc sắc của cô cũng được triển lãm ở các bảo tàng uy tín như “The Astronaut” (2003) tại Bảo tàng Victoria và Albert (London – Anh), “Long Live the Motherland” (2010) và “Four Seasons: Spring” (2011) tại Bảo tàng Nghệ thuật châu Á (California – Mỹ).

Trần Mạn chính là Trần Mạn, không phải là “Annie Leibovitz của Trung Quốc”

Trước một làn gió tươi mới và độc đáo như vậy, người ta tự hỏi nguồn cảm hứng của người phụ nữ này đến từ đâu, và có điều gì khác ngoài những giá trị văn hóa và hình ảnh đất nước trong trái tim cô? Nữ nhiếp ảnh gia từ tốn cho biết: “Người truyền cảm hứng cho tôi là phóng viên ảnh đầu tiên của Trung Hoa nhận được giải Pulitzer – tiền bối Lưu Hướng Thành. Anh ấy trưởng thành trong bối cảnh Trung Quốc phải đối diện với cuộc Cách mạng Văn hóa nhưng vẫn duy trì được một tâm thế sống lạc quan. Thái độ và cách đối diện tích cực với cuộc sống của anh được truyền tải vào những bức ảnh và điều đó thắp lên ngọn lửa trong tim tôi”.

Trần Mạn trên trang bìa của Harper’s Bazaar vào tháng 8/2015 và đây cũng là lần đầu tiên có một nhiếp ảnh gia xuất hiện trên trang bìa. Và không chỉ có Harper’s Bazaar, Trần Mạn còn xuất hiện trên trang bìa Grazia, L’Offciel, For Him, Cosmopolitan,…

Trong 6 năm liên tiếp (2013-2018), Trần Mạn được tổ chức Business of Fashion 500 vinh danh là nhiếp ảnh gia có tầm ảnh hưởng và góp phần định hình ngành công nghiệp thời trang. Những tác phẩm của cô ấn tượng đến nỗi khiến thế giới phải ngả mũ thán phục và gọi cô bằng danh xưng của huyền thoại nhiếp ảnh khác: Trần Mạn – “Annie Leibovitz” của Trung Quốc. Nhưng thay vì tự hào, Trần Mạn bày tỏ: “Nếu nói về phong các chụp ảnh tôi đang theo đuổi thì đó là sự hòa trộn. Bạn sẽ dễ nhận thấy luôn có sự hội tụ của điện ảnh, hội họa và triết lý Đông – Tây trong hầu hết tác phẩm của tôi, khác với phong cách thực tế hay tư liệu đặc trưng của bà Annie Leibovitz”.

Không chỉ giữ vai trò nhiếp ảnh gia, Trần Mạn còn là diễn giả khách mời tại nhiều cuộc hội thảo như Pen Wharton China Summit 2016, Harvard China Forum 2016, Đại học Thanh Hoa – Bắc Kinh 2017,…

Trước câu hỏi nghệ thuật đương đại Trung Hoa có đủ tầm vóc để vươn tới đỉnh cao thế giới hay không, Trần Mạn khẳng khái đáp: “Tôi muốn dùng nghệ thuật tạo hình của mình như một thứ ngôn ngữ đầy hàm súc, tinh tế và ý vị. Nghệ thuật là thứ tồn tại không biên giới và hình ảnh là ngôn ngữ không cần bất kỳ sự chuyển ngữ nào. Cách truyền tải giàu cảm xúc và đa chiều như thế sẽ chứng minh rằng: người Trung Hoa không hề tụt hậu so với thế giới”.

Một diễn giả nói rằng: “Trần Mạn khiến người ta sốc trong từng nét màu, từng đường phối cảnh, từng bố cục và từng ánh nhìn của nhân vật. Cô khiến người ta không thể nhìn qua bức hình mà không chú tâm hết mực”.

Năm 2018, Trần Mạn đã cho ra đời ứng dụng dựng hình ảnh và video có tên Big Shot (Da Pian) với mong muốn thu ngắn khoảng cách của mọi người với nghệ thuật. “Chúng tôi muốn khuyến khích mọi người sống, cảm nhận và chia sẻ những xúc cảm rung động bằng các thước phim ngắn tự dựng. Tôi hy vọng mọi người sẽ không còn bất kì sự chần chừ hay dang dở nào trong việc lưu giữ điều tuyệt vời trong cuộc sống”, nữ nhiếp ảnh gia nói về dự án đầu tiên cô kết hợp cùng Apple.

Trần Mạn chính là nơi giấc mơ Đông – Tây gặp gỡ và quyện hòa vào nhau.

Từ buổi đầu bỡ ngỡ với làng nhiếp ảnh đầy ngả rẽ, đến khi ở thời kì đỉnh cao của sự nghiệp, cô vẫn luôn tâm niệm rằng giới hạn duy nhất chính là bản thân mình. Và dường như không có bất kỳ ai hay tiêu chuẩn nào định nghĩa được Trần Mạn. Bởi dù nữ nhiếp ảnh gia có nhận được bao nhiêu lời tán dương hay danh xưng lẫy lừng đến đâu, vẫn có một sự thật chưa bao giờ thay đổi: đó là mỗi lần người ta chiêm ngưỡng tác phẩm của cô, đều không khỏi trầm trồ rằng đúng là “Một phong cách rất Trần Mạn”.