Con xin lỗi ba mẹ vì đã lâu chưa về nhà ăn cơm…

Sống

Con biết ba mẹ dành dụm cả tuần, chẳng dám ăn nhiều thứ ngon, để dành chút tiền đến cuối tuần chờ con ở nhà “mở tiệc” đãi con về. Con gọi nó là “truyền thống tiệc nhậu” mỗi khi nói với bạn bè về ba mẹ.

Chào ba mẹ của con!

Nghe có vẻ hơi sến ba mẹ nhỉ? Vì bình thường lời chào đó không có tí gì là nghiêm túc cả. Viết những dòng này, con cũng đắn đo lắm vì con thường không nói được lời “dịu dàng” với ba mẹ. Tuy vậy, hôm nay là một ngày rất đẹp, đủ để con phải nhìn nhận lại chính mình, mở lòng ra, viết vài dòng ngắn ngủi để bày tỏ những điều mà con muốn nói từ lâu đến ba mẹ.

Dạo này con bận, sau quãng thời gian miệt mài học trên ghế nhà trường, con lại lao đầu vào công việc. Bận đến nỗi, con chẳng nhớ nổi hương vị của những bữa cơm ngon lành mẹ nấu, những chiều dạo mát với ba. Bận đến nỗi, mới tháng trước là sinh nhật mẹ, con đã quên không dành một tấm thiệp, viết mấy dòng nguệch ngoạc kèm theo món quà nhỏ xinh để tặng mẹ. Lố mấy ngày, mấy giờ, con mới chợt nhớ ra, vẻ mặt của mẹ hôm ấy không vui như ngày thường.

Đã bao lâu rồi, bạn chưa về ăn cơm với ba mẹ?

Những ngày sau đó, mẹ cũng chẳng nói gì đến nhưng cũng vì vậy mà tự thân con càng cảm thấy tội lỗi ghê gớm. Con biết chắc là mẹ sẽ kể với ba, sẽ ngồi than ngắn thở dài để ba buồn cùng, than cùng. Nghĩ đến như thế thôi mà con càng cảm thấy tội lỗi gấp đôi. Sao nhỉ? Con cũng chẳng biết làm sao để chuộc lỗi, cái lỗi nhìn có vẻ be bé mà thực ra là to lắm, nó dằn vặt con đến tận giờ. Bỗng nhiên con lại yêu cái ngày hôm nay vì nhờ nó, con mới có thể gửi đến ba mẹ lời cảm ơn và cả lời xin lỗi.

Con xin lỗi vì đã hay đi ngược lời ba mẹ dạy và cám ơn ba mẹ vẫn cứ để cho con “đi ngược”. Nếu ba mẹ không để con như thế thì con chẳng bao giờ đi lạc, chẳng bao giờ nhận ra được con đã sai như thế nào, thiếu những gì, cần phải làm những gì để có thể hoàn thiện bản thân.

Con xin lỗi vì đã hay quên về nhà ăn cơm và cảm ơn ba mẹ luôn trách móc rằng con dạo này ít ăn cơm nhà. Con biết những lời trách móc đó không hề ác ý mà là tràn đầy tình thương. Mẹ thương con ra ngoài ăn về sẽ bị đau bụng, ba lo con không đủ chất dinh dưỡng để có sức làm việc. Vì thế nên con biết ba mẹ dành dụm cả tuần, chẳng dám ăn nhiều thứ ngon, để dành chút tiền đến cuối tuần, “mở tiệc” đãi con. Con gọi nó là “truyền thống tiệc nhậu” mỗi khi nói về ba mẹ với bạn bè.

Bữa cơm gia đình dù giản dị, đơn sơ đến mấy nhưng đây chính là sợi dây giúp gắn kết tình cảm gia đình.

Con xin lỗi vì đã quên ngày quan trọng của mẹ và cám ơn ba đã luôn bên mẹ, kể cả những ngày con bỗng vô tâm như hôm đó. Thế giới của mẹ là vô vàn nhiều điều khó hiểu, đến ba đôi lúc cũng không biết phải xử trí như thế nào. May thay còn có ba, những khó hiểu của mẹ bao giờ cũng có người chia sẻ.

Con xin lỗi ba mẹ vì đã phải nhờ đến một ngày không liên quan gì cả để nói lời xin lỗi. Nhưng con cũng phải thông qua ngày này để nói lời cảm ơn tuy con nghĩ không thể không phù hợp. Con yêu hai người thầy đầu đời của con, đó là ba mẹ. Người luôn dìu dắt con từ những ngày đầu tiên chào đời cho đến đi bước ra đời thực sự, người không bao giờ bỏ quên con, chăm lo và yêu thương con dù con có sai đến thế nào nữa.

Con xin lỗi vì sẽ không dám hứa rằng con sẽ về nhà thường xuyên để ăn cơm. Nhưng tối nay sẽ khác những ngày bình thường kia rất nhiều, con sẽ về ăn cơm tối nay với ba mẹ đấy!

Bài: Thanh Tâm

28/07/2019, 13:40