logo Năm 93 là năm Dậu, năm tuổi mẹ tôi. Đến năm tuổi, ai cũng sợ này nọ, xui hên chết chóc, nhưng mẹ tôi đã mất rồi, mất trước đó hai năm. Còn có gì để lo âu nữa đâu. Tôi viết bài ca “Đường xa vạn dặm” cho ngày giỗ đầu, mang lên mộ hát và đốt thành một thứ tro than ngậm ngùi. Cũng là để biết rằng đời đã bỏ ta và ta cũng không hờn oán chi mà vẫn đành phải lìa bỏ cuộc đời.

Nắm hương thắp lên rồi nắm hương tàn. Sự tàn phai ai mà chẳng biết. Trong mỗi gia đình đều có ly biệt. Có những ly biệt bàng hoàng vì không báo trước. Biên giới chia lìa nằm trong phút chốc của mênh mông. Tôi mất mẹ tôi như đánh chìm một giấc mộng. Giấc mộng cỏn con mà cũng là giấc mộng vô vàn.

Ngày xuân kết toán lại đời mình. Mất được chỉ là những con số vô hồn nhưng sao mà ngậm ngùi quá. Mẹ bỏ tôi đi. Bãi đất mênh mông vô tận những linh hồn. Bãi đời bao la vô tận những tình chia. Em vẫn còn đó nhưng mùa xuân nói rằng em đã xa. Em đã xa nhưng em vẫn còn đâu đó giữa cuộc biển dâu không hề xao lãng về sự mất còn tối tăm mù mịt của đời người. Sẽ còn mãi mãi bể dâu, đắp bồi, khuyết lở những bờ bến đầy dấu chân con người mà con người không thể nào biết được. Tiếng ếch nhái trên bãi dâu. Những con đò không bến đậu. Mẹ đi và em đi. Não lòng quá những trùng phùng điêu tàn để rồi không hội ngộ.

Mùa xuân bán em qua cửa sổ buồn hiu của một ngày cuối năm. Một bó hoa thanh xuân có tên gọi của bốn mùa nhan sắc. Em đáng yêu, đáng quý, em diễm kiều của những đền đài xưa cũ. Nay em ở đâu.

Hãy hát cho tròn một vành môi. Hãy hát cho sâu một cổ họng. Đừng đùa giỡn quá với đời vì đời sẽ rách bươm trong cơn ảo não. Đừng phũ phàng ra đi mà không để lại một điều gì.

Em là tôi mà tôi cũng là em. Vì tôi và em cùng lận đận giữa đời này. Hãy vì mùa xuân mà đến rồi cũng vì mùa xuân mà đi. Đi không hờn oán mà chỉ vì yêu dấu một cõi nào, một nơi chốn yên bình khác. Có chốn yên bình tên tuổi và có chốn yên bình vô danh.

Mùa xuân em hái lộc nơi nào. Em sẽ hái đầy lộc non trong một bàn tay. Bàn tay em bé nhỏ làm sao thu hết mặt trời để cho những mầm lộc kia đủ hít thở khí trời mà sống mà yêu đương lồng lộng trên con đường đưa đến đời sau.

Mùa xuân có thể cho em niềm vui mà cũng có thể cho em nỗi buồn. Vui thì em nhận mà buồn em hãy lãng quên. Em hãy lãng quên nỗi buồn và mãi mãi yêu thương mùa xuân. Mùa xuân không bao giờ đứng bên bờ vực thẳm, nó chỉ có đó để cứu rỗi con người. Em sẽ mãi mãi là mùa xuân nếu em biết yêu thương cuộc đời. Em và cuộc đời sẽ trao nhau những quà tặng của mùa xuân.

Dù xa cách dù gần gũi, đừng bao giờ oán hận nhau. Bởi vì sẽ có những lần đến và đi. Đến và đi không gây phiền muộn cho ai cả. Tôi sẽ nhận và tôi giã từ. Có buồn vui chăng cũng chỉ vì lòng mình phiến loạn.

Tôi biết rằng có một mùa xuân tôi sẽ có một quà tặng tình yêu. Em sẽ đến vì em phải đến. Cái lá số định mệnh buộc em không thể lạc đi trên một con đường nào khác. Em đến và em ngồi lặng lẽ như một lời buộc tội đời tôi. Sẽ là mùa xuân mãi mãi nếu em yêu tôi. Cũng sẽ là mùa xuân vĩnh viễn nếu em từ khước tôi. Có gì không là mùa xuân đâu khi trong lòng em và tôi đã chớm lên những hạt giống vừa mới bắt đầu.

Trịnh Công Sơn