Thì Bằng Kiểu bị “ném đá” thật, thậm chí còn có người tuyên bố không nghe anh hát nữa vì… Dương Mỹ Linh xuất hiện sau khi anh ly dị vợ.

Thế nên tôi cũng nhẹ nhõm hơn khi ngồi nhìn anh bắn thuốc lào, bởi trước đó tôi còn sợ giọng hát cao vút thiên phú của anh sẽ bị thuốc lào làm hại. Đấy, làm ca sĩ ở Việt Nam là vậy, anh cần tập quen. Người ta yêu anh vì anh hát hay, nhưng người ta cũng sẵn sàng thôi yêu anh không vì lý do anh mất giọng.

Không kỳ thị bất cứ dòng nhạc nào

- Nói một chút về chuyện đóng phim của anh nhé!

- Nó một cái duyên với một chút ngẫu hứng. Bên nhà sản xuất họ gửi kịch bản mời tôi vào vai, tôi thấy kịch bản dễ thương, mình lại sắp xếp được thời gian nên tham gia.

- Anh chạy tới chạy lui mãi nhỉ, thời đang đỉnh cao ở Việt Nam thì qua Mỹ, bây giờ là ngôi sao bên hải ngoại thì quay lại Việt Nam…

- Tôi không chọn cuộc sống nào cả. Tôi tin vào tâm linh và tôi luôn coi sự dịch chuyển là sắp xếp của ông trời nên bất cứ nó là gì, nhất là liên quan đến nghề nghiệp thì tôi luôn đón nhận.

- Xem Thúy Nga thấy thỉnh thoảng tham gia diễn hài kịch bên đó, anh có vẻ cũng thích diễn xuất nhỉ?

- Trong gia đình tôi thì diễn xuất là một nghề, vì có nhiều người làm bên lĩnh vực sân khấu. Chắc nó là cái máu rồi. Nhưng thật ra tôi vẫn ý thức công việc chính của mình là ca hát. Những thứ khác nếu mình sắp xếp được thời gian và tất cả mọi thứ thuận lợi thì mình tham gia chứ tôi không để nó song song với ca hát được.

- Vậy mà hình như, khá lâu rồi chưa thấy anh có dự án âm nhạc nào mới mẻ cả!

- Tôi đang tính làm tour xuyên Việt vào mùa thu năm nay. Sản phẩm âm nhạc mới đáng lẽ cũng đã xong rồi, nhưng rốt cuộc tôi phải dời lại nó vì lỡ cái phim, nhưng chắc cũng sẽ cố gắng hoàn thành nó trong mùa hè này.

- Sản phẩm đó sẽ đi theo hướng nhạc xưa hay nhạc mới?

- Tôi sẽ làm đủ thứ. Theo tôi, một ca khúc hay là khi bạn chạm vào và cảm nhận ca khúc là của mình, nghĩa là bạn thấy đời sống của mình có chút gì trong ca khúc đó. Vì thế mới có chuyện cùng một bản nhạc nhưng chúng ta có thể sẽ thích ca sĩ này hát hơn ca sĩ kia.

- Tôi thấy nhiều ca sĩ Việt Nam qua hải ngoại một phát là tự dưng theo đuổi dòng nhạc xưa, kể cả người vốn luôn tiên phong như anh hay Hà Trần, làm tôi hoang mang quá!

- Bởi dù sao thì nhạc xưa vẫn có một đời sống nhất định và rất đông khán giả thích dòng nhạc đó. Mọi người cũng phải đi theo thị trường âm nhạc. Nhưng nhạc xưa mà tụi tôi hát lại cũng mang hơi thở hiện đại trong cả hòa âm lẫn cách hát. Mà nhạc xưa chỉ là một mảng thôi, sản phảm âm nhạc của tôi vẫn thường có những nhạc mới như CD sắp tới này.

- Tuy nhiên ngoài nhạc xưa, từ hồi sang hải ngoại, anh còn hay hát những bản nhạc rất não tình, song ca với Minh Tuyết chẳng hạn, nói thẳng ra là nghe hơi sến một tí. Anh buộc phải chiều chuộng thị trường hay nó chính là một phần trong con người anh?

- Thứ nhất, tôi không phải người cực đoan. Cái cực đoan ấy tôi thấy ở rất nhiều người làm nghệ thuật, tất nhiên nó cũng có cái hay nhưng tôi thì không phải kiểu người như thế. Tôi là một người uyển chuyển. Thứ hai, tôi không kỳ thị bất cứ dòng nhạc nào và dòng nhạc nào tôi cũng thích, kể cả nhạc sến hay cải lương. Tương tự, đối với tôi, không có nhạc sĩ nào là nhất cả. Vì tôi làm nghề nên tôi cần nhìn nhận khách quan, người mạnh về giai điệu, người mạnh về ca từ, người mạnh về tình ca, người mạnh về thân phận… Thêm nữa, tôi được tổ đãi nên trong dòng nhạc nào tôi cũng được gọi là thành công, từ nhạc trẻ đến nhạc xưa, từ song ca cùng Hà Trần, Mỹ Linh đến song ca cùng Minh Tuyết, Lam Anh… Có những người không giống vậy. Là do người ta cực đoan không làm, người ta cứ phải sang trọng quý phái hay do khả năng của họ chỉ cho phép họ làm tốt ở một dòng nhạc thôi? Tôi chẳng biết được.

Nói riêng về nhạc xưa, tôi không phải đơn thuần là thích mà là lớn lên cùng dòng nhạc này. Dòng nhạc này gần gũi với tôi hơn dòng nhạc tôi hát ở Việt Nam trước đây. Cái lứa của tôi gần như là lứa đầu tiên hát những bản nhạc Việt mới nhưng trước đó tôi toàn nghe nhạc hải ngoại không thôi. Chỉ là thời gian ấy có nhiều bài còn chưa được cấp phép ở Việt Nam.

- Thôi thì không quy trách nhiệm lên bất kỳ ai nữa. Nhưng một thị trường âm nhạc vẫn cần những sản phẩm và con người tiên phong, đúng không ạ?

- Bây giờ sản phẩm âm nhạc ra liên tục nên cảm giác của người nghe có thể là họ thấy bão hòa. Bản thân tôi nghĩ, căn bản cái gì chất lượng và hay là khán giả đón nhận. Âm nhạc phải có đời sống. Tiên phong mà giống kiểu chỉ để làm tư liệu hoặc sưu tập thôi thì tôi không đi theo hướng đó. Với tôi âm nhạc phải gắn liền đời sống của mọi người, dung hòa những đồng cảm, bao giờ cũng thế. Tôi may mắn được thành công cả nhạc xưa lẫn nhạc mới, cái này là may mắn thật, không thể nói hay được. Tôi cũng nghĩ, những gì cầy kỳ nhất chính là sự đơn giản nhất. Cầu kỳ đến mức đơn giản.

- Như chơi bon sai à?

- Chơi bon sai rất cầu kỳ. Khi mình nhìn nó, nó chỉ đơn giản là cái cây, không có gì ghê gớm cả, nhưng để nó trở thành như vậy, mình phải rất cầu kỳ. Giống như hát, khán giả có thể thấy tôi hát một bài rất dễ dàng, chỉ là một ca khúc thôi, nhưng để hát được như vậy cũng cần cả một quá trình.

Yêu một người phụ nữ mà mình phải giấu diếm à?

- Đàn ông sau một cuộc hôn nhân tan vỡ có bỗng dưng thấy mình già đi?

- Thì chả cần đến cuộc hôn nhân ấy mình vẫn cứ phải già đi. Nhưng nghe người ta bảo, đàn ông tan vỡ một lần là của quý đó.

- Hấp dẫn phụ nữ ấy hả?

- Chuyện hấp dẫn phải để phụ nữ gần mình họ đánh giá. Bản thân mình hấp dẫn hay không làm sao biết được.

- Vậy bên cạnh anh có nhiều phụ nữ không?

- Không.

- Đấy, câu trả lời đấy!

- Thật, tôi cũng không biết như thế nào mới là hấp dẫn. Thực ra hấp dẫn thuộc thuộc vào mô tuýp của từng người. Có những người thích người đàn ông từng trải thì tự nhiên thấy người đàn ông qua một đời vợ trở nên hấp dẫn thôi, kiểu vậy.

- Người đàn ông qua một lần đổ vỡ có khác đi trong tình yêu không?

- Không, tôi thấy tôi vẫn vậy, cứ còn non nớt. Cơ bản là không một người phụ nữ nào giống nhau. Ông nào mà bảo tôi hiểu hết phụ nữ thì theo tôi, ông đó tào lao, và ông ta chẳng biết gì thật.

- Sao anh không giấu Dương Mỹ Linh lâu lâu một tí, đợi đến thời điểm mọi thứ nguôi ngoai hơn?

- Tôi không cố tình làm gì cả. Mình để mọi thứ tự nhiên, vấn đề ở chỗ mình cảm nhận chuyện đó như thế nào. Trước khi tôi lấy vợ nhé, những nam ca sĩ, hầu như yêu cũng im mà lấy vợ cũng lặng. Có lẽ bởi vì họ sợ ảnh hưởng đến nghề nghiệp, đến fan. Còn tôi, tôi đang rất nhiều fan thì tôi lại đi lấy vợ. Được cái này sẽ mất cái kia, đời sống là vậy.

- Vì người ta hay nhìn nhận những người thuộc showbiz, cái gì cũng mong manh, nhất là chuyện tình yêu, và người ta đánh giá anh nhiều sau cuộc hôn nhân vừa qua…

- Bạn nghĩ đi, một người như cụ Vũ Khiêu còn bị “ném đá vỡ đầu”, huống hồ gì mình. Không có gì là chuẩn mực cả. Đừng mong mình sẽ luôn tốt đẹp trước người khác. Có những khía cạnh, người ta hiểu thì tốt, không hiểu thì đành chịu.

Mình muốn đời sống tự nhiên thì chắc chắn mình phải sống theo kiểu tự nhiên. Yêu một người phụ nữ mà mình giấu diếm à, làm vậy để được gì? Tôi quan niệm, sống thế nào để mình cảm thấy thoải mái trong khuôn khổ tử tế thì mình cứ sống. Mà cái tử tế đấy mới là khó.

- Anh cho rằng mình đủ tử tế?

- Mình cho rằng mình tử tế mà người xung quanh bảo, thằng đấy không chơi được hay thằng đấy rất vớ vẩn… chẳng hạn thế, thì cái tử tế mình thấy nó không có giá trị. Tôi không tự nhận xét về mình được, chỉ là tôi đúc kết từ người xung quanh tôi. Với tôi không có đúng, sai, chỉ có hợp lý hay không hợp lý. Ví như cái cốc, đứng ở phía đây tôi thấy nó màu này, đứng ở phía nọ tôi thấy nó màu kia, nhưng bản chất nó là cái cốc. Chúng ta mỗi người nhìn thấy một phía, và ai cũng có lý lẽ của riêng mình. Vấn đề là mình phải đủ văn hóa để nhận thức đây là cái cốc, khác cái đĩa hay cái bát, vậy thôi. Mà văn hóa thì không phải cứ học hết đại học là thành người có văn hóa. Nó là sự trải nghiệm và nó lớn dần theo đời sống của mình. Nó đồng thời cũng là nền tảng gia đình. Tôi lớn lên ở xóm bụi đời nhất Hà Nội, nhưng tôi không giống bất kỳ thằng bạn nào cùng phố cả, vì gia đình tôi hơi khác, tuy tôi vẫn thấy mình có cái văn hóa của đường phố.

Thêm nữa, có người sống trải nghiệm rất nhiều song rốt cuộc chẳng thấy được gì cả. Trời cho mình sự nhạy cảm, để mình thấy một việc là mình rút ra được kinh nghiệm ngay, kể cả khi nó là việc của người khác.

- Con anh hiểu anh chứ?

- Tất nhiên rồi. Ở bên Mỹ, tôi gặp con mỗi ngày mà. Nhà tôi và nhà mẹ tụi nó cách nhau có mười phút lái xe. Tôi muốn gặp con mỗi ngày để con không thấy thiếu bố hay thiếu mẹ và chỉ là tôi thấy mình cần phải lo cho con, đơn giản.

- Thôi thì cả hấp dẫn lẫn tử tế anh đều né tránh, thế còn trách nhiệm thì sao? Hình ảnh lúc nào cũng có bóng hồng kề cận ít nhiều cũng khiến dư luận, đặc biệt là đàn bà, nghi ngờ về trách nhiệm của anh đấy!

- Tôi trách nhiệm đầy mình. Tôi thường bị than phiền là trách nhiệm quá. Có đôi khi bạn bè tôi ý kiến, họ bảo, việc gì mày phải thế, thoải mái đi. Nói về chuyện ly dị. Ở đây, nhiều khi người chồng bỏ đi, vứt lại con cái, không ai quan tâm, luật pháp cũng bảo trợ cấp nhưng có bao nhiêu đưa bấy nhiêu, mà đưa là may rồi, có khi cả năm nó không thèm gặp con cũng chẳng làm gì được nó cả. Bên Mỹ khác hẳn. Tuy nhiên, thái độ thì tùy vào mỗi người. Với tôi, con cái là ưu tiên tuyệt đối, và tôi phải dành cho chúng những điều tốt nhất. Trợ cấp, tôi sẽ không nói con số, nhưng có thể gọi là một con số khủng, người nào phải thu nhập cỡ triệu phú mới trợ cấp như vậy. Là tôi thấy à, mình phải có trách nhiệm, vì con đã không được sống cùng bố cùng mẹ một lúc, mặc dù ngày nào cũng gặp. Những người không hiểu hoặc không muốn hiểu, cộng thêm nữa là tình cảm họ bị tổn thương bởi một lý do nào đó, họ hay bấu vào một cái gì cho sướng miệng ấy mà.

- Vậy, anh có phủ nhận mình là người yêu thương bản thân không?

- Mình không yêu mình thì ai sẽ yêu mình? Mình cứ phải yêu mình trước rồi mình mới yêu được người chứ. Cứ nói yêu gia đình, con cái, người thân… xong lao đầu vào stress, nghiện ngập rồi bỏ bê sự nghiệp, cuộc sống… thì lấy gì để yêu người nữa?

Ở góc độ khác, tôi luôn đặt con cái lên hàng đầu. Tuổi tôi bây giờ, cộng hưởng với tính cách, tôi nghĩ mình sống đâu cũng được. Mọi người nói tôi về Việt Nam sống sẽ rất sung sướng, bởi đây là đất nước của mình và mình thành công từ nơi này, mọi thứ sẽ thuận lợi hơn cho mình. Nhưng con cái tôi ở bên Mỹ, thành ra cuộc sống chính của tôi vẫn là bên Mỹ.

- Thế nên, thấy anh rất chịu tận hưởng cuộc sống nhỉ? Âm nhạc, thuốc lào, bon sai, đàn bà…

Tận hưởng chứ! Tôi là kiểu người không quá bị cuốn vào công việc và cũng không quá bị cuốn vào cuộc sống. Tôi may mắn vì đời sống tương đối quanh co để cảm nhận nhiều hương vị cay, đắng, mặn, ngọt, nói chung đầy đủ. Tôi còn được trời cho bản năng cân bằng, ví dụ thuốc lào, bon sai, cá cảnh…

- Và đàn bà, anh đừng bỏ qua!

- Tất nhiên. Đàn bà là một nửa rồi còn gì. Là một nửa, chẳng phải một phần hay một góc gì đâu.

Cám ơn anh đã chia sẻ!

Bài: Nguyễn Khắc

Photo: Jundat


bằng kiều , Dương Mỹ Linh ,