logo Tháng sáu luôn là tháng mà tôi và ông xã luôn phải sắp xếp công việc dành một tuần để giúp bọn trẻ hiểu về hai từ "nghỉ hè".

Ngày xưa nghỉ hè sẽ có nghĩa là được về quê  ngoại tắm sông, được về quê nội  thả diều trên bãi cỏ, được chơi trò nặn cái nồi, cái ly, con chó, con mèo từ cục sình, hay cục đất sét đen thui dẻo quẹo. Ngày nay nghỉ hè sẽ có nghĩa là được học hè, được học thêm, được chơi trò chơi điện tử…nhiều hơn.

Điều gì sẽ tốt nhất cho bọn trẻ về phát triển tâm hồn cũng như thể chất trong những ngày hè? Trẻ sẽ thấy vui hơn khi được ôm cây chuối tập bơi ngay dưới ao nhà, cho chuồn chuồn cắn lỗ rún rồi cưới ré lên với niềm tin không học cũng biết bơi một cách tự nhiên bởi phép màu chuồn chuồn cắn rún? Hay trẻ sẽ thích thú với cảm giác vui sướng khi ba mẹ trang bị cho trẻ phao bơi đủ màu sắc như chú cá bảy màu và dẫn trẻ đến một hồ bơi thật đẹp thật tiện nghi thật xanh mát? Chúng tôi đã phân vân đắn đo giữa chuyện chọn khu nghỉ dưỡng Sài Gòn Phú Quốc hay Mango Bay để bọn trẻ có được những ký ức tuyệt vời về mùa hè. Câu hỏi lẩn quẩn trong đầu tôi: "Đâu mới chính là điều tốt nhất dành cho con?”.

Khách sạn 4 sao Sài Gòn Phú Quốc có sự tiện nghi an toàn, có hồ bơi trong xanh, có bãi biển vô cùng xanh sạch, phòng nghỉ có điều hòa, có tủ lạnh, và có cả các kênh phim hoạt hình y hệt ở nhà chúng. Trong khi đó khu nghỉ dưỡng Mango Bay lại không có tiện nghi tủ lạnh, ti vi, máy lạnh, chỉ có gió trời mát mẻ, có cây xanh bao quanh chỗ ở, có bãi đá gần chỗ tắm biển và dĩ nhiên còn có thêm rất nhiều con côn trùng mà ba mẹ chúng cũng không biết gọi tên.

Chúng tôi đi du lịch cùng với một gia đình người bạn và ông xã của cô bạn tôi đã hoàn toàn phản đối về Mango Bay. Không chỉ anh ấy mà bất cứ ai khi nghe chúng tôi ngỏ ý muốn chọn Mango Bay làm nơi nghỉ hè cho bọn trẻ con cũng đều khuyên can không nên, thậm chí cả nhân viên của khu nghĩ dưỡng Mango Bay khi họ nghe nói có trẻ con trong đoàn. Một lý do duy nhất được mọi người đưa ra đó là: “Không tốt, không vui, không an toàn cho bọn trẻ con vì thiếu tiện nghi”.

 

Có một chút e dè, nhưng cuối cùng tôi và cô bạn thân của mình thay mặt hai ông chồng vẫn quyết định chọn khách sạn trên tiêu chí “ sạch- trong lành- khác ở nhà”. Mango Bay được chọn vì đặc điểm thứ ba. Một người đàn ông trong lúc phụ giúp chúng tôi trong việc di chuyển hành lý ở sân bay Phú Quốc khi biết chúng tôi từ Tp.HCM ra chơi đã chia sẻ với cô bạn tôi rằng anh ta là người ở Tp.HCM vừa mới quyết định đưa hai con của anh, một 13 tuổi, một 10 tuổi về quê vợ - Phú Quốc - sinh sống, học tập. Anh nói với vẻ mặt rất hạnh phúc rằng gia đình anh hoàn toàn hài lòng về cuộc sống ở đảo. Trên đường đến chỗ khách sạn hẻo lánh nằm ở cái eo biển mang hình trái xoài (theo lời giới thiệu của anh tài xế taxi và đây cũng là lý do tại sao khu nghỉ dưỡng chúng tôi đang đến lại có tên Mango Bay), bọn trẻ thường reo lên Ôi rừng kìa mẹ” - dù đó chỉ là một phần vườn của nhà người dân. Chúng chí chóe tranh nhau nói: “Mẹ ơi bây giờ không phải là kẹt xe nữa mà phải gọi là kẹt bò. Một đàn bò bị kẹt nhìn vui quá heng mẹ?”. Chúng lại tiếp tục ngạc nhiên như thể vừa khám phá ra một điều gì đó cực kỳ mới lạ: “Đường này được gọi là đường đất đỏ nè mẹ, mẹ từng biết đường đất đỏ chưa mẹ?”. Chúng tôi, những ông bố bà mẹ hiện đại chỉ cười rồi giả vờ há miệng ngạc nhiên rằng sao bọn trẻ giỏi quá, biết đất màu đỏ thì được gọi là đất đỏ, biết cây tiêu, biết cây cà phê, biết con bò đứng chặn giữa đường khiến xe chở chúng phải dừng lại tránh bò được gọi là kẹt bò chứ không được gọi là kẹt xe.

Cô bạn tự nhiên quay sang hỏi tôi:“Không khí ở đây thích thật, nếu là Nhung thì Nhung dám dũng cảm quyết định giống anh chàng chuyển hành lý ở sân bay đem con về đây ở và cho chúng học ở đây không? ”.  Tôi trả lời chẳng chút suy nghĩ ngần ngại rằng nếu tôi có công việc và có nhà ở đây thì tôi sẽ cho con về đây học và sống. Câu chuyện trao đổi giữa chúng tôi xoay quanh về nội dung điều gì sẽ tốt cho bọn trẻ con chỉ ở khía cạnh môi trường học tập?

 

Việc quyết định chọn môi trường học ở Phú Quốc hay Tp.HCM khiến tôi liên tưởng đến việc phụ huynh chọn trường cho con khi trẻ vào lớp một, trường công, trường tư hay trường quốc tế? Điều tốt nhất cho con vẫn là…sự quan tâm dạy dỗ của cha mẹ dành cho con. Quan tâm ở đây không chỉ là mua những đồ dùng học tập mắc nhất đẹp nhất, hay đóng tiền trường cho con đúng hẹn. Bạn mua rất nhiều sách, nhưng không biết rõ con có đọc không và chúng đọc xong thì hiểu những gì cũng là vô nghĩa. Bạn gửi con đến trường tốt nhất, và mặc định con sẽ được học với thầy giỏi nhất, bạn dễ thương nhất mà không hỏi con đã có một ngày ở trường thế nào, không thể dành dù chỉ 30 phút mỗi ngày để cùng ngồi dò bài cho con trẻ thì điều này cũng sẽ chẳng tốt cho con. Vì biết đâu con bạn không theo kịp bạn bè, con bạn không thể hiểu hết những gì thầy nước ngoài nói với cháu nhưng cháu lại không thể hỏi lại thầy do hạn chế ngôn ngữ. Vì biết đâu con bạn bị một cô bạn học bắt nạt, bắt con bạn phải nộp quà bánh, thậm chí nộp cả tiền tiêu vặt, điều mà bạn tưởng rằng trẻ con nhà có điều kiện chẳng bao giờ như thế. Không có một môi trường nào sẽ là tốt hoàn toàn hay xấu tuyệt đối.

Bao nhiêu thời gian trong ngày bạn dành để trò chuyện với con? Bạn có là một người bạn lắng nghe hết những điều chúng kể về những câu chuyện bạn bè chúng, những quyết định xử phạt của thầy cô giáo? Bạn có hỏi con về thái độ của con trước những chuyện con chứng kiến trong ngày? Con  hài lòng hay con thất vọng? Khi con thất vọng thì con nghĩ con sẽ làm gì để thay đổi, hoặc nếu con là thầy cô con sẽ xử lý vấn đề thế nào? Nếu dọn ra ở Phú Quốc, biết đâu tôi có thể đọc cho con nghe nhiều sách hơn, dạy chúng được nhiều hơn về kỹ năng sống, về cách bảo vệ mình trước sự hung dữ của biển, của thiên nhiên…

Cũng như khi đến Mango Bay, chúng tôi đã dạy cho bọn trẻ cách đi nhặt trái chanh dây rớt trong vườn, cách tìm một chiếc gậy giúp mình khi đi quãng đường dốc sẽ khiến mình đỡ mệt, cách lựa chọn những hòn đá để mình đặt bàn chân bước đi an toàn, đi mà không bị té hay lún vào bùn. Chúng tôi thay vì mua xô chậu nhựa để chơi trò xúc cát nếu nghỉ lại ở khách sạn Sài Gòn Phú Quốc thì chúng tôi đã cùng con trẻ chơi trò chơi  cũng đầy những gào thét và reo hò phấn khích đó là cùng nhau đi lượm bao nilon làm sạch biển. Hễ có một chiếc bao nilon nào đó bị sóng biển đánh vào trúng chân là bọn trẻ reo lên như chúng vô cùng may mắn và nhặt được một bao rác sẽ như thêm một ngôi sao chiến công kỳ tích giỏi giang góp phần làm sạch môi trường.

Nụ cười và niềm phấn khích chính là món quà mà chúng tôi đã dành cho bọn trẻ trong kỳ nghỉ ở Mango Bay. Chúng tôi đã đùa rằng khách sạn nên trao huân chương cho bọn trẻ con vì chúng đã làm thay đổi quan điểm của mọi người về nơi nghỉ dưỡng này. Bọn trẻ đã chạy nhảy lăn tròn trên cỏ, chúng reo hò khi thấy nòng nọc, chúng khám phá cách kiến tha đất từ dưới lòng đất lên mặt đất để làm tổ và việc tận mắt nhìn thấy vài tổ kiến thật sự khiến chúng tuyên bố: “Con thích khách sạn không tiện nghi này quá mẹ”.

Không phải điều tốt nhất cho bọn trẻ con là sự tiện nghi, là công nghệ, là sự hiện đại sang trọng hay là số tiền mà bạn dành cho chúng. Bọn  trẻ con nghĩ rằng điều  tốt nhất cho chúng chính là được cha mẹ yêu thương, cha mẹ tinh quái biết bày trò chơi vui nhộn mạo hiểm, cha mẹ quan tâm chia sẻ hay chỉ đơn giản là mẹ chúng biết đá vào đít chúng khi chúng thua sau một trò thách đấu chạy đua trên bãi biển.

 

Điều tốt nhất cho con trẻ là gì ư? Đó chính là bạn, là sự quan tâm mà bạn dành để chia sẻ trò chuyện với con, dạy con cách ứng xử với những tình huống khó khăn, cách vượt qua nỗi sợ hãi hay cách tìm niềm vui ngay cả khi ở một chỗ vô cùng tẻ nhạt, thiếu tiện nghi...

Hãy cho con một mùa hè mà sau này khi nhớ về ký ức tuổi thơ, chúng luôn bắt đầu bằng nụ cười khúc khích: Mẹ nhớ không? Lúc đó mẹ và con …”

Bài Trần Thị Nhung


 

nghỉ hè , tâm hồn , điều tốt , trẻ con , an toàn , tiện nghi , hiện đại , biển.