logo Gn đây người ta nhắc nhiều đến Trường Giang - diễn viên hài có giọng Quảng Nam ngồ ngộ với lối diễn mộc mạc. Mang nhiều tiếng cười cho khán giả nhưng ít ai biết, anh từng bị đuổi khỏi trường sân khấu 2 lần, vì thiếu tiền và... "thiếu tài năng".

Hai lần bị đuổi khỏi trường sân khấu vì thiếu tiền và... thiếu tài

So với tuổi làm nghề, anh cũng thuộc hàng nhiều năm kinh nghiệm, vì sao đến bây giờ anh mới chịu  nổi tiếng?

- Là nghệ sĩ ai cũng ước mơ mình nổi tiếng, người nào nói làm nghệ thuật chỉ vì yêu nghề thiệt ra là nói xạo. Đâu ai muốn mình đi diễn rồi lủi thủi về, chẳng được nhớ mặt biết tên hay cát xê vài ba chục ngàn. Nhưng có người ăn cơm nghệ thuật 5 năm, 10 năm, chạy show này làm chương trình nọ vẫn chưa kiếm được chút tiếng tăm. Nói họ không giỏi, chưa phấn đấu là sai, chỉ là cái duyên chưa tới. Mà nổi tiếng nó ngộ lắm, đến lúc mình không ngờ thì nó đến.

"Thi vào trường sân khấu, nhưng học một thời gian thì bị đuổi vì tội không có tố chất làm diễn viên. Lần thứ hai trở học nghề, Giang học lớp đạo diễn, bám trụ không được bao lâu lại bị đuổi vì không có tiền"

Anh có nghĩ con đường của mình chông gai hơn nhiều người khác?

- Đâu có cuộc đời ai suôn sẻ dễ dàng, ít nhiều cũng đều đụng phải khó khăn. Chưa kể, nhà người ta nghèo ba đời còn nhà Giang nghèo tám kiếp, lúc nhỏ, cơm ăn đếm từng bữa, đến cái tivi cũng chạy sang coi ké hàng xóm. Mẹ mất lúc Giang ba tuổi, em út thì mới thôi nôi. Sáu cha con phải dắt díu nhau từ Quảng Nam vào Đồng Nai sống, và cái khổ cứ bám hoài. Từ bé, Giang đã mang gánh nặng mưu sinh, hết cấp 3 chỉ tìm trường nào không đóng học phí, thi vào. Thi Sư phạm rớt, nghe bạn bè thi vào trường Sân khấu, nhưng học một thời gian thì bị đuổi vì tội không có tố chất làm diễn viên. Lần thứ hai trở học nghề, Giang học lớp đạo diễn, bám trụ không được bao lâu lại bị đuổi vì không có tiền. Lúc đó, nghề gì Giang cũng làm, từ bồi bàn, tiếp thị, phát tờ rơi... mà vẫn thiếu trước hụt sau. 

Thỉnh thoảng nhớ lại cuộc sống cơ cực lúc trước Giang vẫn buồn. Đâu ai muốn mình sinh ra trong gia cảnh thiếu thốn, nhưng mình nghèo, mình xấu đó là chuyện của số phận. Tuy vậy, phần mình thì vẫn phải cố gắng vươn lên. Nếu nghĩ kĩ, trong cái xui cũng có cái hên, mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó.

Từng bị giáo viên nói không có khả năng diễn xuất còn bị đuổi hai lần ra khỏi trường sân khấu, vì sao anh kiên trì theo đuổi nghiệp diễn đến giờ này?

- Lúc học trường sân khấu, Giang toàn chung lớp với con của người nổi tiếng, nói vui là thấy mình giống như con ghẻ. So với bạn bè có nền tảng nghệ thuật từ trước, Giang chỉ diễn theo bản năng, có gì diễn nấy. Lúc bị đuổi vì nợ học phí, bị chê lùn xấu không hợp làm diễn viên, thì Giang suy nghĩ rất nhiều, nhưng lúc đó chẳng hiểu sao Giang tin, bản thân mình sẽ làm được.

Không chỉ là diễn viên kịch Trường Giang còn là người quen trong các phim điện ảnh. Anh sắp ra mắt một phim đóng chung với Nhã Phương - "49 ngày"

Và bước ngoặt cuộc đời anh, xảy ra như thế nào?

- Vai Mười Khó trong chương trình "Người miền Trung" của Đàm Vĩnh Hưng đã thay đổi cuộc đời tôi. Lần đó, tôi được anh Hưng tin tưởng giao viết kịch bản cho vai diễn này. May mắn người ta thích nó, và được anh chị trong nghề biết tên. Rồi dần dần đi diễn với anh Hoài Linh, quay DVD, tham gia các chương trình truyền hình thì bắt đầu nhiều người quen mặt mình hơn.

Giang tâm niệm, đi từ chân thành sẽ nhận được sự chân thành, nên Giang chọn cách diễn đơn giản không màu mè. Kịch bản các tiểu phẩm hài của Giang phần lớn do Giang viết.

Đi đến ngày hôm nay, hẳn có nhiều cái tên anh muốn nhắc đến?

- Nếu phải nói cám ơn, hẳn phải kể một danh sách dài. Nhưng cả đời này Giang cũng không quên anh Hữu Lộc - người cho Giang nhiều cơ hội tiếp cận với sân khấu. Giang nhớ vai đầu tiên ở Nụ cười mới, mình chỉ chạy ào ra sân khấu, nói một câu thoại ngắn ngủn cỡ vài giây. Vậy mà lúc vào cánh gà, anh vỗ vai kêu mình diễn được. Sau đó, anh giao thêm nhiều vai nữa, chỉ bảo tận tình. Đam mê với nghệ thuật cũng bắt đầu từ đó. 

Anh Hoài Linh cũng là người mà Giang mang ơn. Lần đầu anh Linh xem Giang diễn ở vở "Bụi đời teen", ảnh gật đầu khen. Cũng nhờ có anh Linh, Giang mới gặp được anh Hưng và được diễn vai Mười Khó.

Giang thấy đời mình may mắn khi có nhiều người giúp đỡ. Nhưng Giang ý thức được rằng, may mắn chỉ đến một hai lần, còn bản thân mình vẫn phải tập luyện mỗi ngày, tự tạo cách diễn riêng để khán giả nhớ đến.

"Gặp Hoài Linh là cái duyên lớn Trường Giang không bao giờ nghĩ đến"

Diễn viên hài hay đơn độc lắm

Gần đây, anh hay bắt cặp với Hoài Linh, Chí Tài, Việt Hương, Trấn Thành. Anh nghĩ mình học được điều gì từ họ?

- Bất kỳ ai cũng có cái để mình học nói chi những người đã thành danh trước mình rất lâu. Giang học anh Hoài Linh cách diễn gần gũi, bắt chước anh Chí Tài sự duyên dáng và nỗ lực mỗi ngày. Xét về nghề, có thể anh Tài không bằng anh Linh, nhưng sự phấn đấu học hỏi của anh là điều đáng ngưỡng mộ. Anh không phải lính mới cũng chẳng phải chưa có tên tuổi nhưng lúc không diễn, anh luôn đứng sau cánh gà, lẳng lặng xem người khác rồi rút kinh nghiệm cho bản thân. Giang cũng noi theo chị Việt Hương cái tính kĩ càng, và khi bước lên sàn diễn là cháy hết mình. Còn Trấn Thành luôn tìm tòi, hết lòng cống hiến và biết cách hút khán giả.

- Các nghệ sĩ hài luôn mang tiếng cười đến cho khán giả. Thế còn cuộc sống bên ngoài của họ thế nào nhỉ?

- Con người ai cũng có hỉ, nộ, ái, ố. Là nghệ sĩ, có thể họ không cô đơn, nhưng họ cô độc lắm. Có những chuyện, họ chỉ biết giữ trong lòng. Nhưng nhiều khi cũng vui, như Giang chẳng hạn, dù ít chia sẻ trên Facebook, nhưng lâu lâu có khán giả gặp Giang nói: "Anh đừng buồn nữa, em biết có nhiều chuyện làm anh buồn". Chỉ nhiêu đó mà thấy mình được an ủi lắm. 

Trường Giang để lại dấu ấn riêng khi đứng chung sàn diễn với các danh hài khác

Như anh Hoài Linh thì với Giang, anh ấy là một người bí ẩn. Anh nói đó, làm đó nhưng chắc gì mình hiểu hết ý tứ sâu xa của anh. Ở nghề này, càng trải đời, thì vai diễn càng hay. Vậy nên bạn hình dung xem, để có thể tạo ra bấy nhiêu tiếng cười, thì cũng có khi là từng ấy nước mắt đã rơi, đã đổ.

Nhan sắc cô ấy bình thường, nhưng Giang "đổ" vì tấm lòng 

Trên sân khấu, anh chỉ cần nghe tiếng vỗ tay, còn trong tình yêu, anh cần gì?

- Sự chân thành. Giang tự hỏi, trong cuộc sống nhiều người đã dối lừa nhau, với người mình yêu việc gì phải vậy. Còn chân thành là còn yêu, hết chân thành với nhau rồi thì mình đi.

- Và anh đang yêu?

- Mấy hôm nay “bánh bèo” hành Giang cũng nhiều lắm. Mình thương “bánh béo” mà “bánh bèo” không thương mình, nên mình buồn. Nhưng đừng hỏi Giang nữa mắc công Giang lại nói hết. Giang không quen chia sẻ chuyện tình cảm trên mặt báo.

Anh đang làm người ta tò mò về cô gái anh yêu?

- (Cười) Giang chỉ có thể bật mí cô ấy cũng là nghệ sĩ còn tên người ấy cho phép Giang giữ lại. Nhưng bây giờ đọc những điều Giang viết trên facebook rồi xâu chuỗi sự kiện hình ảnh này nọ chắc nhiều người cũng đoán ra. Người đang yêu mà, đâu giấu giếm được lòng mình. Rất có thể một tháng nữa mọi người sẽ biết cô ấy là ai.

- Hẳn cô ấy là hình mẫu lý tưởng của anh?

- Thật ra tiêu chuẩn hay mẫu người lý tưởng chỉ tồn tại khi mình chưa gặp được đúng người. Có thể với nhiều người cô ấy đẹp nhưng với Giang, nhan sắc cô ấy chỉ ở mức bình thường, còn đẹp là ở cái tính hiền lành và lòng nhân hậu của cô ấy. Giang phải lòng người ta cũng vì nhiêu đó.

- Anh có đang mơ về một gia đình nhỏ, có người phụ nữ nấu cơm đợi anh trở về sau mỗi buổi diễn?

- Điều dịu dàng như vậy ai mà không nghĩ đến. Nhưng với người còn nhiều vướng bận như Giang, chuyện đó hiện tại vẫn đang phải gác lại. Bây giờ Giang chỉ nghĩ viết kịch bản gì cho hay, diễn như thế nào cho hấp dẫn, lo cuộc sống đủ đầy cho những người thân. Còn yêu và chuyện tính đến những thứ xa hơn phải nhờ thời gian sắp xếp, dù Giang cũng mong lắm.

Bài: Mỹ Khánh

Ảnh: Nhân vật cung cấp


Là nghệ sĩ ai cũng mong mình nổi tiếng

Tuổi đời vẫn còn trẻ nhưng so với nghề, anh cũng thuộc hàng nhiều năm kinh nghiệm nhưng vì sao đến bây giờ anh mới chịu  nổi tiếng?

- Là nghệ sĩ ai cũng ước mơ mình nổi tiếng, người nào nói làm nghệ thuật chỉ vì yêu nghề thiệt ra là nói xạo. Không ai muốn mình đi diễn rồi lủi thủi về, không ai nhớ mặt biết tên hay cát xê vài ba chục ngàn. Nhưng có người ăn cơm nghệ thuật 5, 10 năm, chạy show này làm chương trình nọ vẫn chưa thấy họ có chút tiếng tăm nào. Nói họ chưa giỏi chưa phấn đấu là sai chỉ là cái duyên chưa tới. Mình cứ cố gắng, chừng nào nổi tiếng tới đập cửa thì mình hay.

Anh có nghĩ con đường của mình nhiều chông gai hơn nhiều người khác?

Không có cuộc đời ai mà dễ dàng, dù ít dù nhiều cũng phải gặp khó khăn. Nhà người ta nghèo ba đời còn nhà Giang là nghèo tám kiếp, cơm ăn đếm từng bữa, đến cái tivi cũng phải chạy sang coi ké hàng xóm. Mẹ mất lúc Giang ba tuổi, em út thì mới thôi nôi. Sáu cha con phải dắt díu nhau từ Quảng Nam vào Đồng Nai sinh sống nhưng cái khổ cứ bám hoài. Từ bé, Giang đã hình thành trong đầu từ mưu sinh nên hết cấp 3 thay vì chọn ngành mình thích Giang chỉ tìm trường nào không đóng học phí. Thi Sư phạm rồi rớt nên mới nghe bạn bè vào trường Sân khấu. Học được một thời gian thì bị đuổi vì tội không có tố chất làm diễn viên. Lần thứ 2 Giang trở lại trường học lớp đạo diễn, bám trụ không được bao lâu lại bị đuổi vì không có tiền. Dù thời đó nghề gì Giang cũng chịu làm từ bồi bàn, tiếp thị, phát tờ rơi... mà vẫn thiếu trước hụt sau. 

Thỉnh thoảng nghĩ lại cuộc sống cơ cực lúc trước Giang vẫn buồn. Đâu ai muốn mình sinh ra trong gia cảnh thiếu thốn nhưng mình nghèo, mình xấu đó là chuyện của số phận còn phần mình là phải cố gắng vươn lên. Nhiều khi giàu, Giang lại trốn nợ chui rúc ở Phan Thiết, Mũi Né… chứ không ngồi đây (cười). Trong cái xui cũng có cái hên, mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó chỉ tại mình chưa nhận ra thôi.

Từng bị giáo viên nói không có khả năng diễn xuất còn bị đuổi hai lần ra khỏi trường Sân khấu, vì sao anh kiên trì theo đuổi nghiệp diễn đến giờ này?

- Lúc học trường Sân khấu, Giang toàn chung lớp với con của người nổi tiếng, nói vui là thấy mình giống như con ghẻ. So với bạn bè có nền tảng nghệ thuật từ trước Giang chỉ diễn theo bản năng, có gì diễn nấy. Rồi bị đuổi vì không có tiền đóng học phí còn bị chê lùn xấu không hợp làm diễn viên nhưng trong thâm tâm, Giang nghĩ bản thân mình làm được.

Không chỉ là diễn viên kịch Trường Giang còn là người quen trong các phim điện ảnh

Vậy anh nghĩ vai diễn nào là bước ngoặt của cuộc đời mình?

- Vai Mười Khó trong chương trình Người miền Trung của Đàm Vĩnh Hưng. Vai đó được anh Hưng tin tưởng giao viết kịch bản, may mắn được người ta thích, anh chị trong nghề biết tên. Sau này đi diễn với anh Hoài Linh, quay DVD, tham gia các chương trình truyền hình thì bắt đầu nhiều người quen mặt mình hơn.

Giang tâm niệm, đến từ chân thành sẽ nhận được chân thành nên chọn cách diễn đơn giản không màu mè. Kịch bản phần lớn cũng do Giang sáng tác, vì không có ông biên kịch nào hiểu mình bằng mình, nên tự viết mấy vai dễ thương rồi khán giả yêu khán giả quí.

Đi đến ngày hôm nay, hẳn có nhiều cái tên anh muốn nhắc đến?

- Nếu phải nói cám ơn, hẳn phải kể cả một danh sách dài. Nhưng người đầu tiên Giang nhớ đến là anh Hữu Lộc, người cho Giang nhiều cơ hội để tiếp cận với sân khấu. Giang nhớ vai đầu tiên ở Nụ Cười Mới, mình chỉ chạy ào ra nói một câu thoại ngắn ngủn cỡ vài giây mà anh vỗ vai kêu mình diễn được. Rồi anh giao thêm nhiều vai nữa, không ngại chỉ mình nên đứng chỗ nào cảnh này phải diễn sao. Đam mê với nghệ thuật cũng bắt đầu từ đó, hồi xưa đi học vậy thôi chứ không có mê . 

Anh Hoài Linh cũng là người mà Linh mang ơn. Lần đầu anh Linh xem Giang diễn ở vở Bụi đời teen, ảnh gật đầu khen. Mà khen mỗi lần đó thôi sau này thì toàn chê (cười). Cũng nhờ có anh Linh mới gặp được anh Hưng rồi mới có Mười Khó, có thêm những vai diễn sau này.

Giang tự thấy đời mình may mắn khi có nhiều người giúp đỡ. Nhưng Giang ý thức được, may mắn chỉ đến 1, 2 lần, bản thân mình vẫn phải tập luyện mỗi ngày, tự tạo cách diễn riêng để khán giả nhớ đến.

Gặp Hoài Linh là cái duyên lớn Trường Giang không bao giờ nghĩ đến

Diễn viên hài đôi khi chỉ cười trên sân khấu

Gần đây, anh hay bắt cặp với Hoài Linh, Chí Tài, Việt Hương, Trấn Thành. Anh nghĩ mình học được điều gì từ họ?

- Bất kỳ ai cũng có cái để mình học. Cách diễn của anh Linh thì gần gũi, dù đóng bất cứ vai nào khán giả cũng thấy mình trong đó. Anh Chí Tài thì duyên dáng trên sân khấu và nỗ lực mỗi ngày. Xét về nghề, có thể anh Tài không bằng anh Linh nhưng sự phấn đấu học hỏi của anh là điều đáng ngưỡng mộ. Những lúc không diễn, anh luôn đứng sau cánh gà xem người khác rồi rút kinh nghiệm cho bản thân. Chị Việt Hương thì chuẩn bị kĩ cho từng vai diễn, lên sân khấu là cháy hết mình. Còn Trấn Thành luôn tìm tòi, luôn hết lòng cống hiến và biết cách hút khán giả.

Nhiều người nói diễn viên hài chỉ cười trên sân khấu còn ngoài đời họ có nhiều nỗi buồn?

- Cuộc đời người khác Giang dám nói nhưng đối với Giang thì nó đúng. Đặt chân lên sân khấu, diễn viên hài là phải làm cho khán giả cười, màn khép lại mình cũng ngưng diễn để sống thật với bản thân. Con người mà cũng có hỉ, nộ, ái, ố đâu thể vui hoài được. 

Facebook là nơi mà Giang hay chia sẻ chuyện của mình nhất, bởi người ta đọc người ta không biết mình ghi thật hay ghi giả. Lâu lâu có khán giả gặp Giang, nói: Anh đừng buồn nữa, em biết có nhiều chuyện làm anh buồn. Nhiêu đó thôi nhưng Giang cảm thấy mình được an ủi bảy tám phần.

Trường Giang vẫn để lại dấu ấn riêng dù đứng chung sàn diễn với các danh hài khác

Còn Hoài Linh?

- Cuộc đời anh Linh cũng gặp nhiều trắc trở, làm nghệ sĩ ai cũng có góc khuất mà ít người có thể chạm tới được. Giang chỉ có thể nói anh Hoài Linh là một người bí ẩn. Anh nói đó, làm đó nhưng chắc gì mình hiểu hết ý ảnh. Một người ở trên đỉnh hai mươi mấy năm đến giờ vẫn là cái tên hot không bí ẩn thì người ta đã nổi tiếng được giống như ảnh rồi. Giang chỉ mong mình được một phần nhỏ của anh Linh thôi là đủ.

Trong tình yêu Giang chỉ cần chân thành

Trên sân khấu, anh chỉ cần nghe tiếng vỗ tay vậy còn trong tình yêu?

- Chân thành. Giang tự hỏi, trong cuộc sống nhiều người đã dối trá lừa gạt nhau, với người mình yêu việc gì phải vậy. Chỉ cần còn chân thành là được, hết chân thành với nhau rồi thì mình đi.

Anh đang yêu?

- Mấy nay “bánh bèo” hành Giang cũng nhiều. Mình thương “bánh béo” mà “bánh bèo” không thương mình nên mình buồn. Nhưng đừng hỏi Giang nữa mắc công Giang lại nói hết.

Cô ấy cũng là nghệ sĩ?

- Đúng. Nhưng cho Giang giữ tên người ấy cho riêng mình. Có điều bây giờ đọc facebook của Giang rồi xâu chuỗi sự kiện hình ảnh này nọ chắc nhiều người cũng đoán ra. Người đang yêu mà đâu giấu được. Và cũng có thể một tháng nữa mọi người sẽ biết cô ấy là ai.

Bài: Mỹ Khánh

Ảnh: NVCC

Là nghệ sĩ ai cũng mong mình nổi tiếng

Tuổi đời vẫn còn trẻ nhưng so với nghề, anh cũng thuộc hàng nhiều năm kinh nghiệm nhưng vì sao đến bây giờ anh mới chịu  nổi tiếng?

- Là nghệ sĩ ai cũng ước mơ mình nổi tiếng, người nào nói làm nghệ thuật chỉ vì yêu nghề thiệt ra là nói xạo. Không ai muốn mình đi diễn rồi lủi thủi về, không ai nhớ mặt biết tên hay cát xê vài ba chục ngàn. Nhưng có người ăn cơm nghệ thuật 5, 10 năm, chạy show này làm chương trình nọ vẫn chưa thấy họ có chút tiếng tăm nào. Nói họ chưa giỏi chưa phấn đấu là sai chỉ là cái duyên chưa tới. Mình cứ cố gắng, chừng nào nổi tiếng tới đập cửa thì mình hay.

Anh có nghĩ con đường của mình nhiều chông gai hơn nhiều người khác?

Không có cuộc đời ai mà dễ dàng, dù ít dù nhiều cũng phải gặp khó khăn. Nhà người ta nghèo ba đời còn nhà Giang là nghèo tám kiếp, cơm ăn đếm từng bữa, đến cái tivi cũng phải chạy sang coi ké hàng xóm. Mẹ mất lúc Giang ba tuổi, em út thì mới thôi nôi. Sáu cha con phải dắt díu nhau từ Quảng Nam vào Đồng Nai sinh sống nhưng cái khổ cứ bám hoài. Từ bé, Giang đã hình thành trong đầu từ mưu sinh nên hết cấp 3 thay vì chọn ngành mình thích Giang chỉ tìm trường nào không đóng học phí. Thi Sư phạm rồi rớt nên mới nghe bạn bè vào trường Sân khấu. Học được một thời gian thì bị đuổi vì tội không có tố chất làm diễn viên. Lần thứ 2 Giang trở lại trường học lớp đạo diễn, bám trụ không được bao lâu lại bị đuổi vì không có tiền. Dù thời đó nghề gì Giang cũng chịu làm từ bồi bàn, tiếp thị, phát tờ rơi... mà vẫn thiếu trước hụt sau. 

Thỉnh thoảng nghĩ lại cuộc sống cơ cực lúc trước Giang vẫn buồn. Đâu ai muốn mình sinh ra trong gia cảnh thiếu thốn nhưng mình nghèo, mình xấu đó là chuyện của số phận còn phần mình là phải cố gắng vươn lên. Nhiều khi giàu, Giang lại trốn nợ chui rúc ở Phan Thiết, Mũi Né… chứ không ngồi đây (cười). Trong cái xui cũng có cái hên, mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó chỉ tại mình chưa nhận ra thôi.

Từng bị giáo viên nói không có khả năng diễn xuất còn bị đuổi hai lần ra khỏi trường Sân khấu, vì sao anh kiên trì theo đuổi nghiệp diễn đến giờ này?

- Lúc học trường Sân khấu, Giang toàn chung lớp với con của người nổi tiếng, nói vui là thấy mình giống như con ghẻ. So với bạn bè có nền tảng nghệ thuật từ trước Giang chỉ diễn theo bản năng, có gì diễn nấy. Rồi bị đuổi vì không có tiền đóng học phí còn bị chê lùn xấu không hợp làm diễn viên nhưng trong thâm tâm, Giang nghĩ bản thân mình làm được.

Không chỉ là diễn viên kịch Trường Giang còn là người quen trong các phim điện ảnh

Vậy anh nghĩ vai diễn nào là bước ngoặt của cuộc đời mình?

- Vai Mười Khó trong chương trình Người miền Trung của Đàm Vĩnh Hưng. Vai đó được anh Hưng tin tưởng giao viết kịch bản, may mắn được người ta thích, anh chị trong nghề biết tên. Sau này đi diễn với anh Hoài Linh, quay DVD, tham gia các chương trình truyền hình thì bắt đầu nhiều người quen mặt mình hơn.

Giang tâm niệm, đến từ chân thành sẽ nhận được chân thành nên chọn cách diễn đơn giản không màu mè. Kịch bản phần lớn cũng do Giang sáng tác, vì không có ông biên kịch nào hiểu mình bằng mình, nên tự viết mấy vai dễ thương rồi khán giả yêu khán giả quí.

Đi đến ngày hôm nay, hẳn có nhiều cái tên anh muốn nhắc đến?

- Nếu phải nói cám ơn, hẳn phải kể cả một danh sách dài. Nhưng người đầu tiên Giang nhớ đến là anh Hữu Lộc, người cho Giang nhiều cơ hội để tiếp cận với sân khấu. Giang nhớ vai đầu tiên ở Nụ Cười Mới, mình chỉ chạy ào ra nói một câu thoại ngắn ngủn cỡ vài giây mà anh vỗ vai kêu mình diễn được. Rồi anh giao thêm nhiều vai nữa, không ngại chỉ mình nên đứng chỗ nào cảnh này phải diễn sao. Đam mê với nghệ thuật cũng bắt đầu từ đó, hồi xưa đi học vậy thôi chứ không có mê . 

Anh Hoài Linh cũng là người mà Linh mang ơn. Lần đầu anh Linh xem Giang diễn ở vở Bụi đời teen, ảnh gật đầu khen. Mà khen mỗi lần đó thôi sau này thì toàn chê (cười). Cũng nhờ có anh Linh mới gặp được anh Hưng rồi mới có Mười Khó, có thêm những vai diễn sau này.

Giang tự thấy đời mình may mắn khi có nhiều người giúp đỡ. Nhưng Giang ý thức được, may mắn chỉ đến 1, 2 lần, bản thân mình vẫn phải tập luyện mỗi ngày, tự tạo cách diễn riêng để khán giả nhớ đến.

Gặp Hoài Linh là cái duyên lớn Trường Giang không bao giờ nghĩ đến

Diễn viên hài đôi khi chỉ cười trên sân khấu

Gần đây, anh hay bắt cặp với Hoài Linh, Chí Tài, Việt Hương, Trấn Thành. Anh nghĩ mình học được điều gì từ họ?

- Bất kỳ ai cũng có cái để mình học. Cách diễn của anh Linh thì gần gũi, dù đóng bất cứ vai nào khán giả cũng thấy mình trong đó. Anh Chí Tài thì duyên dáng trên sân khấu và nỗ lực mỗi ngày. Xét về nghề, có thể anh Tài không bằng anh Linh nhưng sự phấn đấu học hỏi của anh là điều đáng ngưỡng mộ. Những lúc không diễn, anh luôn đứng sau cánh gà xem người khác rồi rút kinh nghiệm cho bản thân. Chị Việt Hương thì chuẩn bị kĩ cho từng vai diễn, lên sân khấu là cháy hết mình. Còn Trấn Thành luôn tìm tòi, luôn hết lòng cống hiến và biết cách hút khán giả.

Nhiều người nói diễn viên hài chỉ cười trên sân khấu còn ngoài đời họ có nhiều nỗi buồn?

- Cuộc đời người khác Giang dám nói nhưng đối với Giang thì nó đúng. Đặt chân lên sân khấu, diễn viên hài là phải làm cho khán giả cười, màn khép lại mình cũng ngưng diễn để sống thật với bản thân. Con người mà cũng có hỉ, nộ, ái, ố đâu thể vui hoài được. 

Facebook là nơi mà Giang hay chia sẻ chuyện của mình nhất, bởi người ta đọc người ta không biết mình ghi thật hay ghi giả. Lâu lâu có khán giả gặp Giang, nói: Anh đừng buồn nữa, em biết có nhiều chuyện làm anh buồn. Nhiêu đó thôi nhưng Giang cảm thấy mình được an ủi bảy tám phần.

Trường Giang vẫn để lại dấu ấn riêng dù đứng chung sàn diễn với các danh hài khác

Còn Hoài Linh?

- Cuộc đời anh Linh cũng gặp nhiều trắc trở, làm nghệ sĩ ai cũng có góc khuất mà ít người có thể chạm tới được. Giang chỉ có thể nói anh Hoài Linh là một người bí ẩn. Anh nói đó, làm đó nhưng chắc gì mình hiểu hết ý ảnh. Một người ở trên đỉnh hai mươi mấy năm đến giờ vẫn là cái tên hot không bí ẩn thì người ta đã nổi tiếng được giống như ảnh rồi. Giang chỉ mong mình được một phần nhỏ của anh Linh thôi là đủ.

Trong tình yêu Giang chỉ cần chân thành

Trên sân khấu, anh chỉ cần nghe tiếng vỗ tay vậy còn trong tình yêu?

- Chân thành. Giang tự hỏi, trong cuộc sống nhiều người đã dối trá lừa gạt nhau, với người mình yêu việc gì phải vậy. Chỉ cần còn chân thành là được, hết chân thành với nhau rồi thì mình đi.

Anh đang yêu?

- Mấy nay “bánh bèo” hành Giang cũng nhiều. Mình thương “bánh béo” mà “bánh bèo” không thương mình nên mình buồn. Nhưng đừng hỏi Giang nữa mắc công Giang lại nói hết.

Cô ấy cũng là nghệ sĩ?

- Đúng. Nhưng cho Giang giữ tên người ấy cho riêng mình. Có điều bây giờ đọc facebook của Giang rồi xâu chuỗi sự kiện hình ảnh này nọ chắc nhiều người cũng đoán ra. Người đang yêu mà đâu giấu được. Và cũng có thể một tháng nữa mọi người sẽ biết cô ấy là ai.

Bài: Mỹ Khánh

Ảnh: NVCC

Là nghệ sĩ ai cũng mong mình nổi tiếng

Tuổi đời vẫn còn trẻ nhưng so với nghề, anh cũng thuộc hàng nhiều năm kinh nghiệm nhưng vì sao đến bây giờ anh mới chịu  nổi tiếng?

- Là nghệ sĩ ai cũng ước mơ mình nổi tiếng, người nào nói làm nghệ thuật chỉ vì yêu nghề thiệt ra là nói xạo. Không ai muốn mình đi diễn rồi lủi thủi về, không ai nhớ mặt biết tên hay cát xê vài ba chục ngàn. Nhưng có người ăn cơm nghệ thuật 5, 10 năm, chạy show này làm chương trình nọ vẫn chưa thấy họ có chút tiếng tăm nào. Nói họ chưa giỏi chưa phấn đấu là sai chỉ là cái duyên chưa tới. Mình cứ cố gắng, chừng nào nổi tiếng tới đập cửa thì mình hay.

Anh có nghĩ con đường của mình nhiều chông gai hơn nhiều người khác?

Không có cuộc đời ai mà dễ dàng, dù ít dù nhiều cũng phải gặp khó khăn. Nhà người ta nghèo ba đời còn nhà Giang là nghèo tám kiếp, cơm ăn đếm từng bữa, đến cái tivi cũng phải chạy sang coi ké hàng xóm. Mẹ mất lúc Giang ba tuổi, em út thì mới thôi nôi. Sáu cha con phải dắt díu nhau từ Quảng Nam vào Đồng Nai sinh sống nhưng cái khổ cứ bám hoài. Từ bé, Giang đã hình thành trong đầu từ mưu sinh nên hết cấp 3 thay vì chọn ngành mình thích Giang chỉ tìm trường nào không đóng học phí. Thi Sư phạm rồi rớt nên mới nghe bạn bè vào trường Sân khấu. Học được một thời gian thì bị đuổi vì tội không có tố chất làm diễn viên. Lần thứ 2 Giang trở lại trường học lớp đạo diễn, bám trụ không được bao lâu lại bị đuổi vì không có tiền. Dù thời đó nghề gì Giang cũng chịu làm từ bồi bàn, tiếp thị, phát tờ rơi... mà vẫn thiếu trước hụt sau. 

Thỉnh thoảng nghĩ lại cuộc sống cơ cực lúc trước Giang vẫn buồn. Đâu ai muốn mình sinh ra trong gia cảnh thiếu thốn nhưng mình nghèo, mình xấu đó là chuyện của số phận còn phần mình là phải cố gắng vươn lên. Nhiều khi giàu, Giang lại trốn nợ chui rúc ở Phan Thiết, Mũi Né… chứ không ngồi đây (cười). Trong cái xui cũng có cái hên, mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó chỉ tại mình chưa nhận ra thôi.

Từng bị giáo viên nói không có khả năng diễn xuất còn bị đuổi hai lần ra khỏi trường Sân khấu, vì sao anh kiên trì theo đuổi nghiệp diễn đến giờ này?

- Lúc học trường Sân khấu, Giang toàn chung lớp với con của người nổi tiếng, nói vui là thấy mình giống như con ghẻ. So với bạn bè có nền tảng nghệ thuật từ trước Giang chỉ diễn theo bản năng, có gì diễn nấy. Rồi bị đuổi vì không có tiền đóng học phí còn bị chê lùn xấu không hợp làm diễn viên nhưng trong thâm tâm, Giang nghĩ bản thân mình làm được.

Không chỉ là diễn viên kịch Trường Giang còn là người quen trong các phim điện ảnh

Vậy anh nghĩ vai diễn nào là bước ngoặt của cuộc đời mình?

- Vai Mười Khó trong chương trình Người miền Trung của Đàm Vĩnh Hưng. Vai đó được anh Hưng tin tưởng giao viết kịch bản, may mắn được người ta thích, anh chị trong nghề biết tên. Sau này đi diễn với anh Hoài Linh, quay DVD, tham gia các chương trình truyền hình thì bắt đầu nhiều người quen mặt mình hơn.

Giang tâm niệm, đến từ chân thành sẽ nhận được chân thành nên chọn cách diễn đơn giản không màu mè. Kịch bản phần lớn cũng do Giang sáng tác, vì không có ông biên kịch nào hiểu mình bằng mình, nên tự viết mấy vai dễ thương rồi khán giả yêu khán giả quí.

Đi đến ngày hôm nay, hẳn có nhiều cái tên anh muốn nhắc đến?

- Nếu phải nói cám ơn, hẳn phải kể cả một danh sách dài. Nhưng người đầu tiên Giang nhớ đến là anh Hữu Lộc, người cho Giang nhiều cơ hội để tiếp cận với sân khấu. Giang nhớ vai đầu tiên ở Nụ Cười Mới, mình chỉ chạy ào ra nói một câu thoại ngắn ngủn cỡ vài giây mà anh vỗ vai kêu mình diễn được. Rồi anh giao thêm nhiều vai nữa, không ngại chỉ mình nên đứng chỗ nào cảnh này phải diễn sao. Đam mê với nghệ thuật cũng bắt đầu từ đó, hồi xưa đi học vậy thôi chứ không có mê . 

Anh Hoài Linh cũng là người mà Linh mang ơn. Lần đầu anh Linh xem Giang diễn ở vở Bụi đời teen, ảnh gật đầu khen. Mà khen mỗi lần đó thôi sau này thì toàn chê (cười). Cũng nhờ có anh Linh mới gặp được anh Hưng rồi mới có Mười Khó, có thêm những vai diễn sau này.

Giang tự thấy đời mình may mắn khi có nhiều người giúp đỡ. Nhưng Giang ý thức được, may mắn chỉ đến 1, 2 lần, bản thân mình vẫn phải tập luyện mỗi ngày, tự tạo cách diễn riêng để khán giả nhớ đến.

Gặp Hoài Linh là cái duyên lớn Trường Giang không bao giờ nghĩ đến

Diễn viên hài đôi khi chỉ cười trên sân khấu

Gần đây, anh hay bắt cặp với Hoài Linh, Chí Tài, Việt Hương, Trấn Thành. Anh nghĩ mình học được điều gì từ họ?

- Bất kỳ ai cũng có cái để mình học. Cách diễn của anh Linh thì gần gũi, dù đóng bất cứ vai nào khán giả cũng thấy mình trong đó. Anh Chí Tài thì duyên dáng trên sân khấu và nỗ lực mỗi ngày. Xét về nghề, có thể anh Tài không bằng anh Linh nhưng sự phấn đấu học hỏi của anh là điều đáng ngưỡng mộ. Những lúc không diễn, anh luôn đứng sau cánh gà xem người khác rồi rút kinh nghiệm cho bản thân. Chị Việt Hương thì chuẩn bị kĩ cho từng vai diễn, lên sân khấu là cháy hết mình. Còn Trấn Thành luôn tìm tòi, luôn hết lòng cống hiến và biết cách hút khán giả.

Nhiều người nói diễn viên hài chỉ cười trên sân khấu còn ngoài đời họ có nhiều nỗi buồn?

- Cuộc đời người khác Giang dám nói nhưng đối với Giang thì nó đúng. Đặt chân lên sân khấu, diễn viên hài là phải làm cho khán giả cười, màn khép lại mình cũng ngưng diễn để sống thật với bản thân. Con người mà cũng có hỉ, nộ, ái, ố đâu thể vui hoài được. 

Facebook là nơi mà Giang hay chia sẻ chuyện của mình nhất, bởi người ta đọc người ta không biết mình ghi thật hay ghi giả. Lâu lâu có khán giả gặp Giang, nói: Anh đừng buồn nữa, em biết có nhiều chuyện làm anh buồn. Nhiêu đó thôi nhưng Giang cảm thấy mình được an ủi bảy tám phần.

Trường Giang vẫn để lại dấu ấn riêng dù đứng chung sàn diễn với các danh hài khác

Còn Hoài Linh?

- Cuộc đời anh Linh cũng gặp nhiều trắc trở, làm nghệ sĩ ai cũng có góc khuất mà ít người có thể chạm tới được. Giang chỉ có thể nói anh Hoài Linh là một người bí ẩn. Anh nói đó, làm đó nhưng chắc gì mình hiểu hết ý ảnh. Một người ở trên đỉnh hai mươi mấy năm đến giờ vẫn là cái tên hot không bí ẩn thì người ta đã nổi tiếng được giống như ảnh rồi. Giang chỉ mong mình được một phần nhỏ của anh Linh thôi là đủ.

Trong tình yêu Giang chỉ cần chân thành

Trên sân khấu, anh chỉ cần nghe tiếng vỗ tay vậy còn trong tình yêu?

- Chân thành. Giang tự hỏi, trong cuộc sống nhiều người đã dối trá lừa gạt nhau, với người mình yêu việc gì phải vậy. Chỉ cần còn chân thành là được, hết chân thành với nhau rồi thì mình đi.

Anh đang yêu?

- Mấy nay “bánh bèo” hành Giang cũng nhiều. Mình thương “bánh béo” mà “bánh bèo” không thương mình nên mình buồn. Nhưng đừng hỏi Giang nữa mắc công Giang lại nói hết.

Cô ấy cũng là nghệ sĩ?

- Đúng. Nhưng cho Giang giữ tên người ấy cho riêng mình. Có điều bây giờ đọc facebook của Giang rồi xâu chuỗi sự kiện hình ảnh này nọ chắc nhiều người cũng đoán ra. Người đang yêu mà đâu giấu được. Và cũng có thể một tháng nữa mọi người sẽ biết cô ấy là ai.

Bài: Mỹ Khánh

Ảnh: NVCC

Trường Giang , diễn viên hài , Bí mật đêm chủ nhật , phim 49 ngày , Hoài Linh